“TIẾC GÌ 1 ❤
MẸ ƠI
Con bây giờ vẫn nhớ những đêm khuya
Cha đi vắng, mưa thét gào gió thổi
Mẹ che gió, che bốn bề nước xối
Bóng mẹ hằn trên vách lá liêu xiêu….
Nhớ như in khi trời tắt nắng chiều
Khoai sắn hết , chúng con ra đầu ngõ
Đường làng to, dáng mẹ gầy bé nhỏ
Bầy con thơ bụng réo trông chờ..
Những đông nào trong buổi sớm tinh mơ
Bao khe ngòi mẹ mò cua bắt ốc
Nước mênh mông, dáng mẹ còng đơn độc
Mang thân cò gánh hết cuộc đời con.
Trong đêm khuya con vẫn mộng chập chờn
Gợi ký ức tháng năm buồn khốn đói
Con mơ thấy mùi rau đồng nóng hổi
Những ngày mưa mẹ luộc để thay cơm…
Mẹ ra đi trong một sớm mưa buồn
Bỏ lại con giữa cuộc đời trống vắng
Con thèm lắm những tháng ngày yên lặng
Thời ấu thơ đói bụng ngóng mẹ về.
Con ước mình không tỉnh những cơn mê
Để thấy mẹ mỗi đêm về thân thuộc
Ở bên mẹ nắm bàn tay gầy guộc
🌷 CÔNG ĐẤNG SINH THÀNH 🌹”
“Giật mình bừng tỉnh, Nhân vật Con bật thẳng dậy trên chiếc giường êm ái. Mắt anh/chị cay xè, gò má ướt đẫm nước. Giấc mơ về Mẹ, về ngôi nhà cũ vách lá, về những ngày đói khốn chợt tan biến như làn sương mỏng. Anh/chị nhìn quanh. Trần nhà cao vút, đèn chùm pha lê lấp lánh, rèm cửa dày nặng che kín ánh sáng bên ngoài. Không có tiếng mưa gió thét gào xuyên qua vách. Không có mùi ẩm mốc của tranh tre cũ. Thay vào đó là mùi thơm nhẹ nhàng của điều hòa và nội thất gỗ cao cấp. Chiếc tủ quần áo lớn tráng gương phản chiếu hình ảnh anh/chị – một người trưởng thành, mặc bộ đồ ngủ lụa đắt tiền. Căn phòng rộng rãi, tiện nghi này hoàn toàn đối lập với hình ảnh Mẹ gầy gò, còng lưng che chắn cho bầy con thơ trong căn nhà liêu xiêu thời thơ ấu.
Sự đối lập tàn nhẫn ấy đâm thẳng vào trái tim anh/chị. Nỗi đau mất Mẹ vốn đã âm ỉ, nay bỗng bùng lên dữ dội như ngọn lửa. Giấc mơ êm đềm vừa rồi chỉ càng khiến thực tại trở nên phũ phàng hơn bao giờ hết. Anh/chị đưa tay ôm lấy ngực, cảm giác trống rỗng, cô đơn tràn ngập. Tiếng khóc bật ra nghẹn ngào, không thể kiềm chế. Giờ đây, dù có tất cả,
có cuộc sống đủ đầy mà Mẹ từng mơ ước cho con, anh/chị lại thèm khát đến tột cùng một khoảnh khắc được trở về những ngày xưa cũ, được đói bụng ngóng Mẹ về, được chạm vào bàn tay gầy guộc đầy chai sạn ấy một lần nữa. Nhưng không thể. Tất cả chỉ còn là ký ức. Và Mẹ đã ra đi, vĩnh viễn.”
Anh/chị đưa tay ôm lấy ngực, cảm giác trống rỗng, cô đơn tràn ngập. Tiếng khóc bật ra nghẹn ngào, không thể kiềm chế. Giờ đây, dù có tất cả, có cuộc sống đủ đầy mà Mẹ từng mơ ước cho con, anh/chị lại thèm khát đến tột cùng một khoảnh khắc được trở về những ngày xưa cũ, được đói bụng ngóng Mẹ về, được chạm vào bàn tay gầy guộc đầy chai sạn ấy một lần nữa. Nhưng không thể. Tất cả chỉ còn là ký ức. Và Mẹ đã ra đi, vĩnh viễn. Anh/chị ngồi thẳng dậy, đôi mắt sưng húp quét một vòng căn phòng. Bàn trang điểm lớn bằng gỗ quý, gương lớn tráng lệ. Chiếc ghế bành bọc da thật đặt ở góc phòng. Những bức tranh trừu tượng đắt tiền treo trên tường. Từng món đồ, từng chi tiết trong căn phòng này đều toát lên sự sang trọng, đủ đầy – thứ mà Mẹ cả đời tần tảo nơi Đường làng, nơi Khu vực khe ngòi/đồng, chắc chắn không bao giờ dám nghĩ đến. Mẹ, người cả đời chỉ biết đến mùi bùn đất, mùi mồ hôi và mùi rau đồng luộc, sẽ nghĩ gì nếu thấy căn phòng này? Chắc Mẹ sẽ mừng lắm, vì con của Mẹ cuối cùng cũng không còn phải chịu cảnh đói khốn, bụng réo như ngày xưa ở Ngôi nhà cũ vách lá liêu xiêu. Nhưng sự mừng vui ấy, Mẹ đã không còn cơ hội chứng kiến. Anh/chị thầm nghĩ, “Con có tất cả, Mẹ à. Nhưng sao trong lòng con lại lạnh lẽo và trống rỗng đến thế?”. Sự giàu có này, sự đủ đầy này, chỉ càng khắc sâu thêm nỗi đau vì khoảng trống Mẹ để lại. Nó không lấp đầy được gì cả. Nó chỉ khiến ký ức về Mẹ, về những hy sinh của Mẹ, trở nên đau đớn hơn khi đối diện với cuộc sống hiện tại thừa thãi vật chất nhưng thiếu vắng hơi ấm tình thân.
Anh/chị đứng dậy, đôi chân vô hồn bước đi, không biết từ bao giờ đã đưa anh/chị đến trước chiếc kệ sách lớn giữa phòng khách. Trên đó, đặt trang trọng một bức di ảnh. Bức ảnh cũ lắm rồi, ảnh chụp Mẹ ngày còn trẻ, nhưng nụ cười trên môi Mẹ sao mà hiền hậu đến thế. Đôi mắt Mẹ ánh lên niềm vui giản dị, nhưng ai nhìn kỹ cũng thấy ẩn sâu trong đó là bao lo toan, bao vất vả của tháng ngày ở `Đường làng`, của những buổi chiều cúi mặt ở `Khu vực khe ngòi/đồng`. Anh/chị đứng lặng hồi lâu, rồi đưa bàn tay run rẩy, chạm nhẹ vào mặt kính lạnh buốt. Lạnh quá. Cảm giác lạnh giá nơi đầu ngón tay như một lời nhắc nhở đau đớn rằng Mẹ không còn ở đây nữa. Ước gì có thể xuyên qua tấm kính này, chạm vào bàn tay ấm áp, gầy guộc, đầy chai sạn của Mẹ ngày xưa. Bàn tay đã mò cua bắt ốc nuôi `Bầy con thơ` ở `Ngôi nhà cũ` vách lá liêu xiêu, bàn tay đã che chắn cho con qua những đêm khuya mưa gió. Nỗi nhớ cào xé ruột gan, ân hận tràn ngập. Vì sao ngày xưa không giữ chặt lấy bàn tay ấy hơn nữa? Vì sao lại để Mẹ đi một mình vào một sớm mưa buồn như thế? Giờ đây, sự đủ đầy này, sự giàu có này, chỉ khiến anh/chị cảm thấy tội lỗi và cô độc hơn bao giờ hết.
“Đầu ngón tay chạm vào tấm kính lạnh buốt. Cảm giác buốt giá ấy không chỉ là cái lạnh vật lý. Nó là cái lạnh của thực tại, của sự vắng mặt không thể bù đắp. Rồi, như một dòng điện chạy qua, ký ức ùa về, không phải là nỗi ân hận day dứt hiện tại, mà là một hình ảnh sống động, dữ dội từ thật sâu trong tâm khảm.
Gió hú lên như ma gào, quất vào vách `Ngôi nhà cũ` bằng lá cọ, lá dừa khô. Mỗi cơn gió mạnh lại khiến tấm vách oằn mình, rung bần bật, như muốn tốc mái, muốn đổ sập xuống bất cứ lúc nào. Mưa như trút nước, xối xả, ào ào. Tiếng mưa va vào mái lá, vào nền đất lẫn tiếng gió rít nghe rợn người. Bên trong `Ngôi nhà cũ` xiêu vẹo ấy, `Bầy con thơ` co ro nép sát vào nhau trên tấm phản tre. Ánh đèn dầu leo lét nhảy múa theo từng cơn gió lùa qua kẽ hở, hắt lên khuôn mặt tái nhợt, đầy sợ hãi của những đứa trẻ.
Giữa khung cảnh hoang tàn ấy, Mẹ đứng đó. Bóng Mẹ gầy gò, cao lêu nghêu in hằn lên tấm vách lá rung lắc. Mẹ không nói gì. Mẹ chỉ đứng thẳng lưng, dang rộng đôi tay mỏng manh che chắn cho đàn con. Mẹ đứng đối diện với cơn bão dữ, như muốn dùng chính tấm thân còm cõi của mình cản lại mọi thứ. `Nhân vật Con` lúc ấy, chỉ là một đứa trẻ nhỏ bé, cảm nhận rõ ràng sự sợ hãi tột độ. Sợ tiếng gió, sợ tiếng mưa, sợ ngôi nhà sẽ sập. Nhưng kỳ lạ thay, trong lòng lại có một sự an tâm đến kỳ lạ. Chỉ cần thấy bóng Mẹ đứng đó, chỉ cần biết Mẹ đang ở bên cạnh, mọi sợ hãi như tan biến đi một nửa. Bóng Mẹ, dù gầy guộc, sao mà vĩ đại đến thế. Tấm lưng ấy, sao mà vững chãi đến thế. Giữa đêm mưa bão kinh hoàng, Mẹ là pháo đài duy nhất.”
“Rồi những đêm bão tố qua đi, nhường chỗ cho những buổi chiều tà kéo dài như vô tận. Trong `Ngôi nhà cũ` liêu xiêu, hơi ấm ban ngày cũng nhanh chóng tan biến khi mặt trời ngả bóng. Khoai sắn dự trữ đã hết từ đời nào, nồi niêu úp sấp trơ trọi. `Bầy con thơ` nhìn nhau, những cái bụng rỗng réo lên từng hồi, cồn cào như có lửa đốt. Cái đói khốn cùng hành hạ, không còn sức để chạy nhảy hay nô đùa.
Chúng dắt díu nhau ra `Đường làng`, ngồi bệt xuống nền đất còn ấm hơi nắng tàn ở ngay đầu ngõ. Đôi mắt trẻ thơ dõi theo con `Đường làng` hun hút, thẳng tắp kéo dài tới tận chân trời nhập nhoạng. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu tím buồn lên cảnh vật, hắt lên những gương mặt nhỏ bé hốc hác. Chờ đợi là thứ duy nhất chúng có thể làm. Chờ `Mẹ` về. Chỉ cần `Mẹ` về, thế nào cũng có cái ăn. Dù chỉ là nắm rau dại luộc chấm muối ớt, hay vài con ốc mò được dưới `Khu vực khe ngòi/đồng`, lúc đói tưởng chừng như sơn hào hải vị.
Thời gian trôi chậm như bò, cái đói ngày càng dữ dội. Niềm hy vọng mong manh cứ vơi dần theo từng vạt nắng tắt. Rồi, ở cuối con `Đường làng`, một chấm nhỏ liêu xiêu xuất hiện. `Bầy con thơ` như bừng tỉnh, xôn xao chỉ trỏ. Cái chấm nhỏ ấy lớn dần, lớn dần… rồi lại mờ đi trong ánh chiều nhập nhoạng. Là `Mẹ`. Bóng `Mẹ` bé nhỏ, gầy guộc, oằn trên vai gánh nặng cuộc đời, bước từng bước chân mệt mỏi, in trên nền trời nhá nhem. Nhìn thấy `Mẹ`, một luồng hy vọng ấm áp chạy qua. Nhưng nhìn dáng `Mẹ` xa xăm, mệt mỏi đến thế, cái đói lại réo lên, trộn lẫn với nỗi xót xa, tuyệt vọng. `Mẹ` về rồi. Nhưng liệu `Mẹ` có mang theo gì về không? Hay lại một đêm nữa `Bầy con thơ` phải đi ngủ với cái bụng trống rỗng?”
Đó không chỉ là buổi chiều nhá nhem hôm đó, mà là tất cả những buổi chiều, những sớm mai lạnh căm trong ký ức `Nhân vật Con`. Đặc biệt là những đông nào, cái lạnh như cắt da cắt thịt. Khi `Bầy con thơ` còn cuộn tròn trong `Ngôi nhà cũ` vách lá liêu xiêu, run lên vì đói và vì sương muối, thì `Mẹ` đã cõng chiếc đó, lặng lẽ bước ra `Khu vực khe ngòi/đồng`. Nước ngập ngang người, cái lạnh buốt giá từ bùn đất, từ dòng chảy làm `Mẹ` run lên bần bật. Gió mùa đông bắc quất vào mặt, vào tấm áo bạc màu mỏng manh. `Mẹ` vẫn cứ lầm lũi, cắm mặt xuống nước đục ngầu, dùng đôi `bàn tay gầy guộc` tím tái vì lạnh mà mò mẫm từng hòn đá, từng bụi cỏ dưới đáy bùn. Mong tìm được con cua đồng mập mạp, vài con ốc bươu, hay chỉ là củ khoai lang sót lại từ mùa trước. Lưng `Mẹ` ngày càng `còng` thêm dưới gánh nặng mưu sinh. Mỗi lần khom lưng xuống nước là một lần hơi thở nghẹn lại vì cái rét. Cả thân người `Mẹ` gầy gò, bé nhỏ giữa mênh mông `đồng nước` bạc màu. Dù tê buốt, dù mệt nhoài, `Mẹ` không dám dừng tay. Trong tâm trí `Mẹ`, chỉ có hình ảnh `Bầy con thơ` đang đói khát chờ `Mẹ` về. Cái bụng chúng réo, đôi mắt chúng thèm thuồng. Chỉ nghĩ đến đó thôi, `Mẹ` lại có thêm sức để tiếp tục cúi xuống, mò mẫm. Thân cò `Mẹ` còng lưng giữa `đồng nước`, không phải vì gánh nặng trên vai, mà vì gánh nặng trong tim: trách nhiệm của một người `Mẹ`.
“`Mẹ` về đến `Ngôi nhà cũ` khi bóng tối đã trùm hẳn. Tấm lưng `Mẹ` còng hơn, hơi thở gấp gáp. Trên tay, không có gì ngoài nắm `rau đồng` nhặt vội ven đường và vài con ốc nhỏ nhặt được dưới bùn. `Bầy con thơ` nghe tiếng chân `Mẹ` đã ùa ra, đôi mắt trông mong. Chúng đói. Cái đói réo sôi trong bụng từ chiều. `Mẹ` chỉ mỉm cười mệt mỏi, đôi `bàn tay gầy guộc` run run vì lạnh và vì mệt.
`Mẹ` nhanh chóng bắc nồi nước lên bếp lửa leo lét. Nắm `rau đồng` được thả vào, cùng vài con ốc đập dập. Mùi `rau đồng` luộc nóng hổi xông lên, xua đi phần nào cái lạnh buốt giá trong `Ngôi nhà cũ` vách lá liêu xiêu. `Mẹ` múc từng bát canh `rau đồng` ra cho `Bầy con thơ`. Chẳng có cơm. Khoai sắn cũng đã hết từ hôm qua. Bữa ăn chỉ có thứ nước canh đơn giản và chút rau xanh tái.
`Bầy con thơ` quây quần bên bếp lửa, húp sùm sụp bát canh nóng hổi. Chúng ăn ngon lành, không hề biết rằng đó là tất cả những gì `Mẹ` có thể cho chúng trong ngày hôm nay. Đôi mắt chúng sáng lên vì được lấp đầy cái bụng đói. `Nhân vật Con`, khi ấy còn là đứa trẻ, cũng ăn ngấu nghiến. Cái vị đạm bạc, hơi chát của `rau đồng` hôm đó, giờ nghĩ lại vẫn còn đọng trên đầu lưỡi. Nhưng thứ đọng lại sâu sắc hơn, là hình ảnh `Mẹ`.
`Mẹ` ngồi đó, nhìn `Bầy con thơ` ăn. Trên khuôn mặt hốc hác, đôi mắt `Mẹ` đỏ hoe. Những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài xuống gò má gầy gò, rơi xuống bát canh `rau đồng` của chính `Mẹ`. Khi ấy, `Nhân vật Con` chỉ nghĩ `Mẹ` mệt quá, hoặc có lẽ nước cay mắt vì khói bếp. Chỉ biết rằng mình ăn thật nhanh để bụng hết réo. `Mẹ` chẳng nói gì, chỉ cúi đầu, húp vội bát canh của mình. Từng ngụm nước mắt `Mẹ` hòa lẫn vào bát canh `rau đồng` chan chát.
Đêm ấy, dưới mái `Ngôi nhà cũ` dột nát, `Bầy con thơ` ngủ vùi trong chăn mỏng, no bụng với bữa `rau đồng` đạm bạc. Chúng ngủ ngon, không hề hay biết về gánh nặng trên vai `Mẹ`, về những giọt nước mắt mặn chát đã hòa vào bữa ăn của mình. `Mẹ` ngồi đó, nhìn những đứa con say ngủ, đôi mắt vẫn ngân ngấn nước. Bữa cơm `rau đồng` đêm đó, giờ đây, trong ký ức của `Nhân vật Con` ở `Ngôi nhà hiện tại` đủ đầy, không còn là vị ngon của lúc đói khát, mà là vị mặn chát của `nước mắt` và sự `hy sinh tột cùng` của `Mẹ`. Chỉ giờ đây, khi `Mẹ` đã không còn, `Nhân vật Con` mới hiểu, đó không chỉ là bữa ăn, đó là tất cả tình yêu và sự sống mà `Mẹ` đã dành trọn cho con.”
“`Nhân vật Con` ngồi lặng trong `Ngôi nhà hiện tại` đủ đầy, ánh đèn vàng hắt hiu xuống sàn gỗ bóng loáng. Bữa cơm thịnh soạn trên bàn vẫn còn ấm, nhưng anh không cảm thấy ngon. Cái vị mặn chát của nước mắt `Mẹ` hòa trong bát canh `rau đồng` năm xưa vẫn đọng lại nơi cuống họng, chua xót hơn bất kỳ món cao lương mỹ vị nào. Anh nhìn quanh. Từng vật dụng, từng tiện nghi ở đây, tất cả đều là thứ mà thời thơ ấu, thậm chí đến cuối đời, `Mẹ` chưa từng được chạm tới.
Hình ảnh `Mẹ` trong đêm mưa lạnh lẽo, tấm lưng gầy còng, đôi `bàn tay gầy guộc` bới tìm từng con ốc, nhặt từng cọng `rau đồng` liêu xiêu hiện lên rõ mồn một. Đó là `Mẹ`, người phụ nữ bé nhỏ đã một mình `mang thân cò gánh hết cuộc đời con`, gánh cả `bầy con thơ` qua những tháng năm `đói khốn`, qua những `đông nào` lạnh buốt, qua những `đêm khuya mưa gió`. Trong khi `Cha` vắng nhà, `Mẹ` đã là tất cả.
Cuộc sống đủ đầy này, từng miếng cơm, manh áo ấm áp, từng giấc ngủ yên bình trong `Ngôi nhà hiện tại`, tất cả đều được đánh đổi bằng xương máu, mồ hôi, và cả những giọt `nước mắt` mặn chát của `Mẹ`. Anh đã quá bận rộn với cuộc sống của chính mình, mải miết chạy theo những thứ phù phiếm, mà quên mất gốc rễ, quên mất người đã che chở, làm tất cả chỉ để anh có ngày hôm nay.
Sự nhận ra này như một cú đấm thẳng vào tim. Anh thấy `ăn năn`, thấy `hổ thẹn` đến tột cùng. Anh đã sống một cuộc đời mà `Mẹ` đã phải hy sinh cả cuộc đời mình để tạo dựng, nhưng lại chưa từng thực sự đền đáp, chưa từng cho `Mẹ` hưởng một ngày an nhàn. Và giờ, khi đã có tất cả, thì `Mẹ` lại không còn nữa. Cái cảm giác trống rỗng, mất mát và hối hận đó bủa vây, dày vò anh trong chính sự đủ đầy mà anh đang có.”
“Cái cảm giác `ăn năn`, `hổ thẹn` ấy dâng lên tột cùng, nhấn chìm anh. Và rồi, như một thước phim đau đớn ập đến không báo trước, ký ức về `cái ngày mưa buồn định mệnh` ấy lại hiện về, rõ mồn một. Đó là `một sớm mưa buồn`, mưa giăng trắng xóa ngoài ô cửa `ngôi nhà cũ` `vách lá liêu xiêu` năm nào. Không khí đặc quánh sự ảm đạm, nặng trĩu một nỗi buồn không tên mà đứa trẻ là anh khi ấy chưa thể hiểu hết. Bên trong căn nhà nhỏ, tiếng `khóc nấc nghẹn ngào` vang lên. `Bầy con thơ` xúm lại, đứa lớn an ủi đứa bé, khuôn mặt bơ phờ vì thiếu ngủ và vì cái đói dai dẳng, nhưng quan trọng hơn là vì một nỗi sợ hãi mơ hồ lan tỏa.
Anh chen qua đám đông, tiến lại gần tấm phản tre nơi `Mẹ` đang nằm. Tấm chăn mỏng đắp hờ hững không che nổi khuôn mặt xanh xao, gầy guộc. Mắt `Mẹ` nhắm nghiền, không còn nếp nhăn hằn sâu nỗi lo toan thường ngày, chỉ còn sự tĩnh lặng đáng sợ. Đứa trẻ là anh đưa `bàn tay gầy guộc` bé nhỏ chạm vào `bàn tay gầy guộc` của `Mẹ`. Cảm giác lạnh toát chạy dọc cánh tay, lạnh buốt như nước đá, lạnh hơn bất kỳ cái lạnh nào của `những đông nào` anh từng biết. Bàn tay ấy, bàn tay từng che gió cho anh, từng mò cua bắt ốc dưới `khe ngòi` lạnh giá, từng nhặt `rau đồng` trên `đường làng`, giờ đã `lạnh ngắt`.
Anh vẫn còn quá nhỏ để hiểu thế nào là cái chết, nhưng cái lạnh từ bàn tay `Mẹ`, tiếng khóc ai oán của những người thân xung quanh, và sự im lìm bất động trên khuôn mặt `Mẹ` đã nói với anh một sự thật khủng khiếp. Thế giới bé nhỏ của đứa trẻ ấy `sụp đổ`. Người che chở, người là tất cả trong những năm tháng `đói khốn` khi `Cha` vắng nhà, đã không còn nữa. Căn nhà `vách lá liêu xiêu` càng thêm tăm tối, tiếng mưa rơi ngoài kia như khóc thương cho số phận người phụ nữ `mang thân cò` đã gánh hết cuộc đời.”
“Căn nhà `vách lá liêu xiêu` ấy, vốn đã nghèo khó tiêu điều, giờ đây càng thêm tăm tối, lạnh lẽo. Tiếng `khóc nấc nghẹn ngào` rồi cũng lịm dần, chỉ còn lại sự tĩnh mịch đến đáng sợ. Không còn tiếng lách cách `Mẹ` chuẩn bị bữa cơm đạm bạc. Không còn tiếng `Mẹ` nhắc nhở `bầy con thơ` học hành hay chia nhau chút `khoai sắn` ít ỏi. Không còn tiếng `Mẹ` ho khù khụ sau những buổi `mò cua bắt ốc` dưới `khe ngòi` lạnh buốt. Tất cả chìm vào im lặng. `Ngôi nhà cũ` rộng ra như một cái hang lạnh lẽo, nuốt chửng những đứa trẻ bơ vơ. `Nhân vật Con`, cùng với `bầy con thơ`, đối diện với một khoảng trống khổng lồ mà sự ra đi của `Mẹ` để lại. Thiếu vắng bóng dáng `Mẹ` tần tảo, nụ cười hiếm hoi nhưng ấm áp của `Mẹ`, bàn tay gầy guộc đầy yêu thương của `Mẹ` từng `che gió` cho những đứa con, giờ đây cuộc sống như mất đi điểm tựa.
Những ngày sau đó trôi qua nặng nề. `Ngôi nhà cũ` không còn là nơi chờ đợi. Cảm giác đói bụng vẫn `réo` lên như xưa, nhưng không còn ai để `ngóng về`. Không còn hình bóng `Mẹ` lom khom `nhặt rau đồng` trên `đường làng` hay trở về từ `khu vực khe ngòi/đồng` với chút tôm tép. Chỉ còn là sự trống vắng, lạnh lẽo đến thấu xương, không phải cái lạnh của `những đông nào` mà là cái lạnh trong tâm hồn. `Nhân vật Con` cảm thấy mình lạc lõng, chênh vênh giữa dòng đời rộng lớn, như một chiếc thuyền mất neo giữa biển khơi. Cuộc sống bỗng trở nên vô nghĩa. Nỗi nhớ `Mẹ` cào xé, đặc biệt là khi những cơn đói `khốn` tái hiện, gợi lại ký ức về `Mẹ` và những bữa ăn đạm bạc, về người phụ nữ `mang thân cò` đã `hy sinh` cả cuộc đời vì con. Cảm giác thèm được `đói bụng` và `ngóng mẹ về` như ngày xưa trở thành một nỗi day dứt không nguôi.”
“Nhân vật Con ngồi trong `Ngôi nhà hiện tại`, ánh đèn điện sáng trưng nhưng không xua đi được bóng tối trong lòng. Căn nhà rộng rãi, tiện nghi này đối lập hoàn toàn với cái chòi `vách lá liêu xiêu` năm xưa. Bên ngoài, phố xá nhộn nhịp, không còn cái tĩnh mịch của `đường làng` đêm khuya. Có đủ đầy, có thành công rồi, vậy mà lồng ngực Nhân vật Con vẫn `đau thắt` lại. Những câu hỏi cào xé tâm can: Khi có đủ đầy, có thành công rồi, mình đã làm được gì cho `Mẹ`? Đã kịp báo hiếu chưa? Đã kịp cho `Mẹ` một cuộc sống an nhàn, không còn phải `mang thân cò` lặn lội dưới `khe ngòi`, không còn phải `mò cua bắt ốc` hay nhặt `rau đồng` thay cơm?
Những ký ức về `Mẹ` hiện lên rõ mồn một. Hình ảnh `Mẹ` gầy guộc, lam lũ, `bàn tay gầy guộc` chai sạn vì nắng mưa và vì `che gió` cho con. Ký ức về những đêm `trời tắt nắng chiều`, `Mẹ` vẫn chưa về nhà, bụng con `réo` lên vì `đói khốn`, vì `khoai sắn` đã hết sạch. Ký ức về những `đông nào` gió rét, căn nhà lộng gió, `Mẹ` vẫn cố gắng giữ ấm cho `bầy con thơ`. Tất cả những hy sinh ấy, Nhân vật Con bây giờ mới thấm thía trọn vẹn.
Giờ đây, có tiền, có địa vị, có thể mua cho `Mẹ` bất cứ thứ gì. Nhưng `Mẹ` không còn nữa. `Mẹ` đã ra đi vào một `sớm mưa buồn`, đột ngột, không chờ đợi.
Câu trả lời cho những câu hỏi giày vò ấy quá tàn nhẫn. Không, chưa kịp làm gì cả. Chưa kịp cho `Mẹ` một ngày thật sự thảnh thơi. Chưa kịp đưa `Mẹ` đi xa, ngắm nhìn thế giới ngoài cái `đường làng` nhỏ bé ấy. Chưa kịp nói lời cảm ơn trọn vẹn.
Nhân vật Con nhắm mắt lại, cảm giác trống rỗng xâm chiếm. Có lẽ đã quá muộn để làm những điều đó. Quá muộn rồi. Chỉ còn lại nỗi `ân hận muộn màng`, gặm nhấm tâm hồn người con thành đạt.”
Chỉ còn lại nỗi ân hận muộn màng, gặm nhấm tâm hồn người con thành đạt. Nhân vật Con miên man chìm đắm trong những dòng suy tưởng, trong thế giới “ước gì” đầy day dứt. Ước gì… ước gì Mẹ vẫn còn đây, vẫn ngồi đó trong căn nhà này, không phải là căn nhà cũ vách lá liêu xiêu, mà là căn nhà đầy đủ tiện nghi này. Ước gì được nắm lấy bàn tay gầy guộc ấy, không còn chai sạn vì nắng mưa, không còn lạnh ngắt vì gió rét đồng khuya, mà là bàn tay ấm áp của Mẹ đang mơn man mái tóc con. Ước gì được cùng Mẹ ngồi xuống, không phải bữa cơm rau đồng luộc đạm bạc, mà là một bữa cơm giản dị với những món Mẹ thích, được nhìn Mẹ ăn ngon miệng. Ước gì được tựa đầu vào vai Mẹ, được nghe Mẹ kể chuyện ngày xưa, chuyện Cha vắng nhà, chuyện Bầy con thơ đói khát, chuyện những đêm Mẹ lặn lội dưới khe ngòi. Những ước mơ giản đơn đến nao lòng, những điều nhỏ bé mà biết bao đứa con trên đời này có thể dễ dàng thực hiện mỗi ngày. Nhưng với Nhân vật Con, chúng giờ đây chỉ còn là ảo ảnh. Mẹ đã vĩnh viễn nằm dưới nấm mộ lạnh lẽo, mang theo cả những giấc mơ nhỏ nhoi không bao giờ có thể thành hiện thực nữa.
“Trong căn nhà đủ đầy ấy, sự trống rỗng càng như cứa sâu vào tâm can. Nhân vật Con gục xuống trước bàn thờ nghi ngút khói hương, nơi đặt tấm di ảnh của Mẹ. Khuôn mặt hiền từ trong ảnh như đang mỉm cười, nhưng sao trong mắt Nhân vật Con lúc này, nụ cười ấy lại chất chứa muôn vàn nỗi xót xa. Một tiếng nấc bật ra, rồi vỡ òa thành những đợt sóng nước mắt không cách nào kìm lại. Toàn thân Nhân vật Con run lên bần bật, như đứa trẻ thơ lạc lõng giữa đời, gọi tên Mẹ trong vô vọng.
“”Mẹ ơi… Con xin lỗi Mẹ…””
Giọng nói nghẹn lại, đứt quãng trong tiếng khóc. Nhân vật Con đưa tay chạm nhẹ vào tấm ảnh, như muốn níu giữ chút hơi ấm còn vương vấn.
“”…Xin lỗi vì tất cả… vì con đã quá vô tâm… Con mải mê chạy theo những thứ phù phiếm bên ngoài mà quên mất, Mẹ vẫn ở đó… vẫn một mình gánh vác…””
Những hình ảnh của Ngôi nhà cũ, của những chiều Mẹ lặn lội nơi Khu vực khe ngòi/đồng, của những bữa cơm rau đồng luộc hiện về, càng khiến tim Nhân vật Con thắt lại. Sự đối lập giữa cuộc sống hiện tại đủ đầy và ký ức về sự thiếu thốn của Mẹ trong quá khứ là một nhát dao chí mạng.
“”…Con cứ nghĩ, khi con thành công rồi, con sẽ bù đắp cho Mẹ… sẽ đưa Mẹ đến những nơi Mẹ chưa từng đến… sẽ mua cho Mẹ những thứ tốt nhất… Nhưng con chưa kịp, Mẹ ơi… Con chưa kịp báo hiếu đủ đầy…””
Tiếng nấc lại vang lên, xé nát màn đêm yên tĩnh. Nhân vật Con áp trán vào bàn thờ lạnh lẽo, nước mắt thấm ướt nền nhà.
“”…Con sai rồi Mẹ ơi… con ước gì, chỉ một lần thôi, con được trở lại những Ngày mẹ qua đời ấy… hoặc chỉ những tháng ngày khó khăn đó… để con được ở bên Mẹ nhiều hơn… được nói lời yêu thương với Mẹ nhiều hơn…””
Nhân vật Con hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, dù lồng ngực vẫn quặn thắt. Đôi mắt sưng húp ngước nhìn di ảnh Mẹ, ánh lên một quyết tâm.
“”Mẹ ơi… Con hứa với Mẹ… Con sẽ sống thật tốt… Sống một cuộc đời ý nghĩa… không chỉ cho riêng con, mà cho cả phần Mẹ chưa kịp hưởng… Con sẽ không bao giờ quên công ơn sinh thành và những hy sinh cao cả của Mẹ… Con sẽ sống để Mẹ mãi tự hào về con…””
Lời hứa thoát ra trong tiếng nấc cuối cùng, nặng trĩu nỗi đau và sự quyết tâm. Nhân vật Con vẫn quỳ đó, trước di ảnh Mẹ, như muốn khắc ghi lời thề vào tận đáy lòng. Bóng đêm bao trùm căn nhà, chỉ còn lại tiếng lòng day dứt và hình ảnh người con thầm thì lời hứa muộn màng.”
“Nhân vật Con thức dậy sau một đêm không ngủ. Đôi mắt vẫn còn sưng húp, nhưng sự tuyệt vọng của đêm qua đã lắng xuống, thay vào đó là một nỗi buồn âm ỉ và một quyết tâm mới hình thành. Ánh sáng mặt trời yếu ớt chiếu qua khung cửa sổ, làm lộ rõ sự trống trải của căn phòng.
Một ý nghĩ chợt lóe lên, như một tia sáng dẫn đường. Quê hương. Nơi Mẹ đã sống, đã gắn bó trọn cả cuộc đời. Có lẽ ở đó, con sẽ tìm lại được một phần của Mẹ, của những ký ức đã mờ phai. Không chần chừ thêm nữa, Nhân vật Con đứng dậy, nhanh chóng chuẩn bị hành lý.
Chiếc xe lăn bánh, rời xa thành phố ồn ào. Dần dần, những tòa nhà cao tầng lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những cánh đồng lúa xanh mướt, những hàng cây ven đường quen thuộc. Tim Nhân vật Con khẽ thắt lại khi những hình ảnh tuổi thơ ùa về. Đây là con đường ngày xưa Mẹ vẫn đi, gánh nặng trĩu trên vai, về từ chợ hay từ cánh đồng xa.
Càng tiến sâu vào vùng quê, cảnh vật càng trở nên thân thương. Những bụi tre rì rào trong gió, con sông nhỏ uốn mình quanh xóm làng. Nhân vật Con nhớ lại những buổi chiều hè cùng đám Bầy con thơ tắm mát dưới sông, tiếng cười nói rộn rã, và hình bóng Mẹ ngồi giặt giũ bên bờ.
Chiếc xe chạy qua Khu vực khe ngòi/đồng, nơi Mẹ đã đổ biết bao mồ hôi, cặm cụi mò cua bắt ốc dưới cái nắng chang chang hay trong đêm đông giá rét để kiếm cái ăn cho đàn con. Cảnh tượng Mẹ còm cõi, thân cò lặn lội hiện ra rõ mồn một trong tâm trí. Bàn tay Nhân vật Con siết chặt vô lăng. Nước mắt lại chực trào ra.
Nhưng xen lẫn nỗi đau xót xa là một cảm giác nhẹ nhàng lan tỏa. Như thể Mẹ đang ở đâu đó quanh đây, trong từng ngọn cỏ, từng hạt cát trên con đường này. Sự thanh thản của vùng quê, không khí trong lành mang theo mùi đất, mùi rạ khô, giúp xoa dịu tâm hồn Nhân vật Con.
Con đường làng hiện ra trước mắt, quen thuộc đến từng khúc quanh, từng hàng rào dâm bụt. Phía xa xa, thấp thoáng mái Ngôi nhà cũ, vách lá đã bạc màu, liêu xiêu như sắp đổ. Cảnh vật gợi nhớ lại những Ngày thơ ấu cơ cực, những đêm khuya mưa gió, gia đình quây quần trong căn nhà dột nát.
Nhân vật Con cho xe chạy chầm chậm trên con đường đất. Từng viên sỏi, từng gốc cây, từng bờ ruộng đều là chứng nhân cho cuộc đời tảo tần của Mẹ. Lòng trĩu nặng nỗi buồn vì Mẹ không còn nữa, nhưng cũng có chút thanh thản, vì cuối cùng Nhân vật Con đã trở về, trở về nơi có những ký ức về Mẹ, nơi Mẹ đã sống và yêu thương.”
“Chiếc xe dừng lại trước một khoảnh đất yên tĩnh. Dưới bóng cây cổ thụ, một nấm mộ nhỏ nằm lặng lẽ, cỏ xanh mướt. Đó là Mộ mẹ. Nhân vật Con bước xuống xe, tay ôm bó hoa cúc trắng tinh khôi. Anh/Cô đứng thật lâu trước nấm mộ đơn sơ, hít một hơi thật sâu, cố nén lại dòng nước mắt chực trào. Nơi này, thật bình yên, khác hẳn sự ồn ào, xô bồ của thế giới bên ngoài.
Nhân vật Con nhẹ nhàng đặt bó hoa xuống trước bia mộ, nơi khắc tên Mẹ đã mờ đi ít nhiều theo năm tháng. Anh/Cô rút trong túi ra mấy nén hương trầm, châm lửa, khói hương dìu dịịu tỏa ra, quấn quýt trong không gian tĩnh mịch. Đôi tay run run cắm nén hương vào bát nhang. Nhân vật Con chắp tay, lầm rầm khấn nguyện gì đó trong cổ họng.
Sau đó, anh/cô từ từ ngồi sụp xuống bên cạnh mộ, tay chạm nhẹ vào lớp đất ẩm. Gió khẽ lay động đám cỏ. Nhân vật Con ngước nhìn bầu trời trong xanh, rồi lại nhìn xuống nấm mộ. Tất cả những tâm sự, nỗi nhớ, sự ân hận bấy lâu nay như vỡ òa.
“”Mẹ ơi… Con về rồi đây, mẹ có biết không?”” Giọng Nhân vật Con nghẹn lại, đứt quãng. “”Đã bao lâu rồi con mới về thăm mẹ… Đứa con bất hiếu này…””
Nước mắt lăn dài trên gò má. Nhân vật Con bắt đầu kể, kể hết, như thể Mẹ đang ngồi đó lắng nghe. Anh/Cô kể về cuộc sống hiện tại, về những đủ đầy vật chất mà ngày xưa Mẹ đã phải đánh đổi cả đời cũng không có được. Kể về sự trống vắng, cô đơn giày vò khi không còn Mẹ bên cạnh.
“”Ngày xưa… con vô tâm quá, mẹ ạ. Con chỉ biết than đói, than khổ, mà không hiểu Mẹ đã vất vả thế nào để có hạt gạo, củ sắn cho Bầy con thơ ăn qua ngày.”” Nhân vật Con nhớ lại Ngôi nhà cũ, nhớ những đêm Mẹ ngồi vá áo dưới ánh đèn dầu leo lét, nhớ hình ảnh Mẹ còm cõi lặn lội ở Khu vực khe ngòi/đồng, bàn tay gầy guộc sưng tấy vì lạnh. “”Con cứ ngỡ cuộc đời này dễ dàng lắm. Con cứ ngỡ những bữa rau đồng luộc thay cơm là điều hiển nhiên. Con đâu biết, để có được chút ít đó thôi, Mẹ đã phải đánh đổi cả sức khỏe, cả tuổi xuân…””
Sự ân hận cào xé tâm can. “”Con xin lỗi, Mẹ ơi… Con ân hận lắm. Giá như con hiểu chuyện hơn, giá như con đỡ đần Mẹ nhiều hơn, giá như con đừng làm Mẹ buồn…””
Nhân vật Con ngả đầu vào bia mộ mát lạnh. “”Con nhớ Mẹ lắm… Nhớ những ngày Mẹ che gió cho con đêm đông buốt giá. Nhớ bàn tay Mẹ xoa đầu mỗi khi con ốm… Nhớ tất cả… Cái Ngày mẹ qua đời, một sớm mưa buồn như thế này, con chưa kịp nói với Mẹ lời yêu thương trọn vẹn…””
Trong nỗi đau xót xa, một lời hứa mạnh mẽ bật ra từ đáy lòng. Nhân vật Con siết chặt nắm tay, nhìn thẳng vào bia mộ. “”Mẹ ơi, con hứa với Mẹ. Con sẽ sống thật tốt. Con sẽ không bao giờ quên những gì Mẹ đã hy sinh. Con sẽ làm tất cả… để những vất vả, khổ cực của Mẹ không vô nghĩa. Con sẽ làm tất cả… để Mẹ trên trời có thể yên lòng… Con hứa.””
Nhân vật Con ngồi đó thật lâu, dưới ánh mặt trời chiều dần buông, bên nấm mộ đơn sơ của Mẹ. Lòng vẫn nặng trĩu nỗi buồn, nhưng cũng có thêm sức mạnh từ lời hứa vừa thốt ra.”
“Nhân vật Con từ từ đứng dậy, phủi nhẹ lớp đất dính trên quần. Anh/Cô nhìn nấm mộ lần cuối, ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi buồn nhưng đã pha lẫn sự bình yên kỳ lạ. Gió thổi qua hàng cây, mang theo tiếng lá xào xạc như lời thì thầm tạm biệt. Nhân vật Con hít một hơi thật sâu, xoay người.
Bước chân anh/cô hướng về phía con Đường làng quen thuộc. Mỗi bước đi như gỡ bỏ được gánh nặng bấy lâu đè nén trong lòng. Ánh mặt trời chiều dần buông, trải dài trên con đường đất, nhuộm vàng cả cảnh vật. Nhân vật Con đi chậm lại, đôi mắt lướt qua những hình ảnh thân quen: cây đa cổ thụ đầu làng, con mương nhỏ nơi Mẹ thường mò cua bắt ốc, và xa xa là vị trí của Ngôi nhà cũ vách lá liêu xiêu ngày nào. Nơi đó giờ chỉ còn là bãi đất trống, nhưng trong ký ức anh/cô, hình ảnh Mẹ vẫn hiện hữu rõ nét, còm cõi, tảo tần.
Nhân vật Con dừng lại, ngoái nhìn về phía Mộ mẹ lần cuối. Nơi Mẹ yên nghỉ thật bình yên, khác xa với cuộc đời bão tố Mẹ đã trải qua. Bao nhiêu ký ức ùa về, không còn chỉ là nỗi ân hận giày vò, mà là sự thấu hiểu sâu sắc. Anh/Cô hiểu rằng, sự nghèo đói, thiếu thốn của quá khứ không phải là bản án, mà là thử thách đã tôi luyện nên một người mẹ vĩ đại. Những bữa rau đồng luộc thay cơm, những đêm Mẹ che gió cho Bầy con thơ trong căn nhà dột nát, những bàn tay gầy guộc sưng tấy ở Khu vực khe ngòi/đồng – tất cả không chỉ là câu chuyện về sự khổ cực, mà là bài học về tình yêu thương vô điều kiện, về sự hy sinh quên mình.
Anh/Cô từng ước ao đủ đầy vật chất như hiện tại, từng oán trách số phận nghèo khó. Nhưng giờ đây, đứng trên Đường làng quê, nhìn về nơi Mẹ nằm xuống, Nhân vật Con nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống không nằm ở tiền bạc hay danh vọng. Nó nằm ở tình người, ở sự kết nối, ở những bài học giản dị nhưng sâu sắc mà Mẹ đã truyền lại. Bài học về lòng hiếu thảo không chỉ là phụng dưỡng khi còn sống, mà là trân trọng từng khoảnh khắc, là hiểu và thương Mẹ ngay từ khi còn bên cạnh. Giờ đây, điều duy nhất có thể làm để báo hiếu Mẹ là sống sao cho xứng đáng, sống trọn vẹn với những giá trị Mẹ đã dạy.
Một sự trưởng thành lặng lẽ diễn ra trong tâm hồn. Nỗi buồn vẫn còn đó, như một phần không thể thiếu của ký ức, nhưng nó không còn là nỗi đau tê dại, mà là động lực để bước tiếp. Nhân vật Con cảm nhận được sức mạnh lan tỏa từ lòng đất, từ tình yêu thương vô hình của Mẹ. Anh/Cô hiểu rằng, dù Mẹ không còn hiện diện bằng xương bằng thịt, nhưng tình yêu ấy, bài học ấy, vẫn mãi là hành trang quý giá nhất trên mỗi bước đường đời.
Bước chân Nhân vật Con tiếp tục lăn bánh trên Đường làng. Phía trước là cuộc sống, với bao bộn bề, lo toan. Nhưng giờ đây, anh/cô không còn cảm thấy lạc lõng hay đơn độc. Trong tim, hình bóng Mẹ luôn hiện hữu, soi sáng lối đi. Anh/Cô sẽ sống thật tốt, không chỉ cho mình, mà còn cho Mẹ, để Mẹ nơi chín suối có thể mỉm cười. Cuộc hành trình trở về quê hương, trở về với ký ức về Mẹ đã kết thúc, nhưng một hành trình mới đã bắt đầu – hành trình sống một cuộc đời ý nghĩa, mang theo trọn vẹn bài học về công ơn trời biển của Mẹ. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời quê. Nhân vật Con bước vào tương lai với một trái tim đã được chữa lành, một tâm hồn trưởng thành, và một quyết tâm sắt đá: Sống sao cho Mẹ tự hào.”

