Tôi ném chiếc khăn tắm vào mặt Lý Trạch Tuấn rồi đóng sập cửa phòng tắm lại. Tiếng nước xả vang lên, tôi vội vàng cởi chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của anh ra. Mồ hôi vẫn còn trên người, chiếc áo len vẫn mắc kẹt như một cái bẫy. Tôi cố gắng giật mạnh, tiếng “rẹt” nhỏ vang lên. Lần này, nó không bị mắc kẹt nữa, nhưng nó lại tạo ra một vết rách lớn hơn ở vai. Tuyệt vọng, tôi vứt bỏ nó, chỉ còn lại chiếc áo lót thể thao. Bỗng, cửa phòng tắm bật mở.
“Em làm cái gì đấy?” Lý Trạch Tuấn đứng đó, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Ánh mắt anh lướt qua tôi, rồi dừng lại ở chiếc áo lót thể thao màu đen đang phơi bày trên người tôi.
“Ôi trời,” anh buột miệng thốt lên.
“Không được nhìn!” Tôi hét lên, cố gắng che chắn bản thân bằng hai cánh tay. Nhưng vô ích.
“Ờ,” anh đáp, giọng cố nén cười. Anh đứng yên đó, chờ đợi.
Tôi cảm thấy xấu hổ tột cùng. Nhưng rồi, một tia sáng lóe lên trong đầu.
“Giúp tôi một chút,” tôi lẩm bẩm, cố gắng che giấu sự tuyệt vọng trong giọng nói.
“Em nói gì cơ?” anh giả vờ không nghe thấy.
“Giúp tôi cởi áo ra, được không?” Tôi lặp lại, lần này rõ ràng hơn.
“Yêu cầu kỳ lạ đấy.” Anh bước lại gần, hơi nóng từ cơ thể anh phả vào mặt tôi. Tôi nhìn anh, trong đầu thầm nghĩ nếu anh làm gì quá đáng, tôi sẽ không nhân từ.
May mắn thay, lần này anh chỉ đơn giản là giúp tôi cởi chiếc áo len bị kẹt. Khi chiếc áo cuối cùng cũng rời khỏi người tôi, tôi và anh, mỗi người chỉ mặc một thứ trên người, nhìn nhau.
“Em đúng là chẳng coi anh là người ngoài,” anh hắng giọng, ném chiếc áo sơ mi về phía tôi. Vành tai anh hơi đỏ lên.
Tôi nhanh chóng mặc chiếc áo sơ mi, cố tình nghiêm mặt đánh giá. “Lưng tốt như thế này mà không đi giác hơi thì phí quá.”
“Cả hai đều như nhau.”
Tôi đỏ mặt, tức tối nhìn anh, rồi cầm chiếc khăn tắm đi vào phòng tắm. “Biến đi trước khi tôi tắm xong.”
“Không cần anh giúp kỳ lưng à?” Anh ngồi xuống giường, tóc vẫn còn nhỏ nước, tay cầm máy chơi game, không thèm ngẩng đầu lên.
Tôi ném chiếc khăn vào mặt anh. “Cút đi!”
Lệ Lệ nhanh chóng lao vào phòng tắm, khóa chặt cửa. Tiếng nước chảy ào ào. Cô vội vàng giật phăng chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của Lý Trạch Tuấn đang khoác trên người. Mồ hôi vẫn còn lấm tấm, chiếc áo len bám dính vào da cô như một kẻ đeo bám dai dẳng. Cô ra sức giật mạnh, tiếng “rẹt” nhỏ vang lên. Lần này, chiếc áo đã lỏng ra, nhưng vết rách trên vai lại càng rộng hơn. Tuyệt vọng, Lệ Lệ quăng bỏ nó. Giờ đây, cô chỉ còn lại chiếc áo lót thể thao màu đen.
Cửa phòng tắm đột ngột bật mở.
“Em đang làm gì thế?” Lý Trạch Tuấn đứng sừng sững ở cửa, trên người chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm. Ánh mắt anh lướt qua Lệ Lệ, rồi dừng lại ở chiếc áo lót thể thao kia.
“Trời ơi,” anh bật thốt.
“Không được nhìn!” Lệ Lệ hét lên, cố gắng dùng hai tay che chắn. Nhưng vô ích.
“Ừm,” anh đáp, cố nén cười. Anh đứng yên đó, chờ đợi.
Lệ Lệ cảm thấy một cơn xấu hổ tột cùng dâng lên. Nhưng rồi, một tia sáng lóe lên trong đầu.
“Giúp tôi một chút,” cô lẩm bẩm, cố gắng che giấu sự tuyệt vọng trong giọng nói.
“Em nói gì cơ?” Anh giả vờ không nghe thấy.
“Giúp tôi cởi áo ra, được không?” Cô lặp lại, lần này rõ ràng hơn.
“Yêu cầu kỳ lạ đấy.” Anh bước lại gần, hơi nóng từ cơ thể anh phả vào mặt cô. Lệ Lệ nhìn anh, trong đầu thầm nghĩ nếu anh làm gì quá đáng, cô sẽ không nhân từ.
May mắn thay, lần này anh chỉ đơn giản là giúp cô cởi chiếc áo len bị kẹt. Khi chiếc áo cuối cùng cũng rời khỏi người cô, hai người, mỗi người chỉ mặc một thứ trên người, nhìn nhau.
“Em đúng là chẳng coi anh là người ngoài,” anh hắng giọng, ném chiếc áo sơ mi về phía cô. Vành tai anh hơi đỏ lên.
Lệ Lệ nhanh chóng mặc chiếc áo sơ mi, cố tình nghiêm mặt đánh giá. “Lưng tốt như thế này mà không đi giác hơi thì phí quá.”
“Cả hai đều như nhau.”
Cô đỏ mặt, tức tối nhìn anh, rồi cầm chiếc khăn tắm đi vào phòng tắm. “Biến đi trước khi tôi tắm xong.”
“Không cần anh giúp kỳ lưng à?” Anh ngồi xuống giường, tóc vẫn còn nhỏ nước, tay cầm máy chơi game, không thèm ngẩng đầu lên.
Lệ Lệ ném chiếc khăn vào mặt anh. “Cút đi!”
***
Sáng hôm sau, ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, Lệ Lệ vẫn còn bực bội. Cô nhớ lại cái cảnh trớ trêu đêm qua, cái khoảnh khắc hai người, chỉ còn lại mỗi chiếc áo lót thể thao và chiếc khăn tắm, nhìn nhau. Mối quan hệ thanh mai trúc mã của họ luôn xoay quanh nguyên tắc “không coi nhau như người”, một kiểu thân thiết kỳ lạ mà ngay cả hai bà mẹ, vốn là bạn thân từ thuở bé, cũng không thể hiểu hết. Nhưng Lý Trạch Tuấn, với chiều cao 1m88 và sự thiếu tế nhị đáng ghét của mình, thì dường như vẫn còn suy nghĩ như một cậu nhóc.
Mẹ Lệ Lệ bước vào phòng, tay cầm hai ly sữa nóng. Bà nhìn con gái đang ngồi vò đầu bứt tai trên giường, vẻ mặt cau có.
“Sao con lại bực bội thế? Lý Trạch Tuấn vừa mới về đấy nhé, hai mẹ có kế hoạch ‘hôn ước từ bé’ gì đó cho hai đứa mình đấy,” bà nói, giọng đầy mong đợi.
Lệ Lệ thở dài. Cô không muốn nghĩ đến cái gọi là “hôn ước từ bé” đó. Lý Trạch Tuấn vẫn luôn là Lý Trạch Tuấn, cái gã con trai phiền phức, cái gã mà cô đã cùng lớn lên, cùng trải qua biết bao nhiêu tình huống dở khóc dở cười: lần cưỡi ngựa suýt ngã, lần rách váy, lần lộ bra, quà sinh nhật “khủng bố”, và cái lần dưới suối nước nóng với bộ đồ bơi nam ám ảnh. Cô thầm mong mẹ mình hiểu rằng Lý Trạch Tuấn đã không còn là cậu nhóc ngây thơ ngày nào nữa, và rõ ràng, anh ta vẫn chưa trưởng thành như bà mong đợi.
“Mẹ ơi, mẹ ơi,” giọng Lý Trạch Tuấn vang lên từ phòng khách, “Anh họ con mới gọi. Hai đứa nhỏ nhà anh ấy bị ốm đột xuất, cần người trông. Hai mẹ có thể nhờ Lệ Lệ qua giúp một tay được không? Mai là ngày làm việc đầu tiên rồi, mẹ với dì thì bận.”
Lệ Lệ nghe thấy, tim cô thắt lại. Trông trẻ ư? Giữa lúc cô đang bực bội vì anh ta, lại còn phải đi trông hai đứa nhỏ đang ốm?
“Thật á? Thế thì phiền Lệ Lệ quá,” mẹ Lệ Lệ nói, nhưng giọng bà vẫn không giấu được vẻ vui mừng khi thấy con gái có việc. “Nhưng mà thôi, con bé cũng lớn rồi, phải biết giúp đỡ mọi người chứ.”
Lệ Lệ nghe thấy tiếng mẹ mình đồng ý, cô quay phắt lại nhìn Lý Trạch Tuấn đang đứng dựa vào cửa phòng. Ánh mắt anh lấp lánh một vẻ tinh nghịch quen thuộc, như thể anh biết rõ mình vừa mới đẩy cô vào một tình huống khó xử.
“Nhưng mà mẹ ơi…” Lệ Lệ định phản đối, nhưng mẹ cô đã cắt lời.
“Không nhưng nhị gì hết. Anh Trạch Tuấn con lại nhờ thì phải qua chứ. Lát nữa hai con cùng đi qua nhà anh họ nó đi, trông cho xong rồi về.”
Lệ Lệ nhìn Lý Trạch Tuấn, anh ta chỉ nhếch mép cười. Cô cảm thấy một sự bất lực xen lẫn tức giận. Cái gì mà “hai con cùng đi”? Chắc chắn là muốn trêu chọc cô rồi. Cô thầm nguyền rủa cái nguyên tắc “không coi nhau như người” và sự thiếu tế nhị của Lý Trạch Tuấn. Cô ước gì mẹ mình có thể nhìn thấy anh ta như cô thấy, một người đàn ông cao to, nghịch ngợm, không còn là cậu bé ngày xưa, nhưng lại có cách hành xử khiến cô phát điên.
“Con đi thay đồ đây ạ,” Lý Trạch Tuấn nói, rồi nhanh chóng quay đi.
Lệ Lệ nhìn theo bóng lưng anh, thở dài não nề. Chắc chắn đây sẽ là một ngày dài, và cô biết, Lý Trạch Tuấn sẽ tìm đủ mọi cách để khiến cô phải khốn khổ.
MỘT LÚC SAU, TẠI PHÒNG KHÁCH NHÀ LỆ LỆ
Ánh mắt Lệ Lệ va vào ánh mắt tinh nghịch của Lý Trạch Tuấn. Anh ta chỉ nhếch mép cười. Cô cảm thấy một sự bất lực xen lẫn tức giận. Cái gì mà “hai con cùng đi”? Chắc chắn là muốn trêu chọc cô rồi. Cô thầm nguyền rủa cái nguyên tắc “không coi nhau như người” và sự thiếu tế nhị của Lý Trạch Tuấn. Cô ước gì mẹ mình có thể nhìn thấy anh ta như cô thấy, một người đàn ông cao to, nghịch ngợm, không còn là cậu bé ngày xưa, nhưng lại có cách hành xử khiến cô phát điên.
LÝ TRẠCH TUẤN
Con đi thay đồ đây ạ.
Lý Trạch Tuấn nói, rồi nhanh chóng quay đi.
Lệ Lệ nhìn theo bóng lưng anh, thở dài não nề. Chắc chắn đây sẽ là một ngày dài, và cô biết, Lý Trạch Tuấn sẽ tìm đủ mọi cách để khiến cô phải khốn khổ.
CẢNH 2
SÂN NHÀ ANH HỌ LÝ TRẠCH TUẤN – NGÀY HÔM SAU
Không khí trong nhà anh họ Lý Trạch Tuấn có chút căng thẳng. Hai đứa trẻ, một trai một gái, nằm vật vờ trên giường, đôi mắt lờ đờ vì sốt. Mẹ của Lý Trạch Tuấn và mẹ Lệ Lệ đứng đó, vẻ mặt lo lắng.
MẸ LỆ LỆ
Trông hai đứa nó thế này, hai mẹ sốt ruột quá.
MẸ LÝ TRẠCH TUẤN
Ai bảo lại ốm đúng đợt này chứ. May mà có Lệ Lệ với Trạch Tuấn qua giúp.
Lệ Lệ đứng nép vào một góc, cảm thấy bực bội. Cô không hiểu sao mình lại bị cuốn vào chuyện này. Cô nhớ lại những kỷ niệm xấu hổ khác với Lý Trạch Tuấn: cái lần cô cưỡi anh ta làm ngựa trong sân nhà hồi bé, anh ta làm rách toạc chiếc váy công chúa mới của cô. Lần khác, lúc đi du lịch cùng gia đình, cô mở vali ra để lấy đồ thì cả cái áo lót màu hồng của cô rơi ra ngoài, đúng lúc Lý Trạch Tuấn đang đứng gần đó. Rồi còn món quà sinh nhật “khủng bố” anh ta tặng cô năm 15 tuổi, một bộ đồ bơi nam bó sát, khiến cô đỏ mặt tía tai khi phải nhận trước mặt bao nhiêu người. Tất cả những ký ức đó cứ ùa về, khiến cô cảm thấy khó chịu.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Từ phía cửa bước vào, tay xách một túi đồ)
Hai bác cứ yên tâm. Cháu đã chuẩn bị thuốc men và đồ ăn cho hai đứa nhỏ rồi.
Anh ta nhìn Lệ Lệ, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
LỆ LỆ
(Thầm nghĩ)
Lại trò gì đây trời.
MẸ LÝ TRẠCH TUẤN
Cảm ơn con, Trạch Tuấn. Con giúp đỡ Lệ Lệ trông hai đứa nhé.
MẸ LỆ LỆ
Dì nhờ con nhiều lắm, Lệ Lệ.
Lệ Lệ miễn cưỡng gật đầu. Cô nhìn hai đứa trẻ ốm yếu, rồi lại nhìn Lý Trạch Tuấn. Anh ta đang nhìn cô chằm chằm, vẻ mặt như thể đang tính toán điều gì đó.
CẢNH 3
NHÀ ANH HỌ LÝ TRẠCH TUẤN – PHÒNG TẮM – NGÀY HÔM SAU
Sau khi dọn dẹp xong bữa trưa cho hai đứa trẻ, Lệ Lệ quyết định vào phòng tắm. Cô đang chuẩn bị cởi bỏ lớp áo khoác dày cộp thì đột nhiên, cô nghe thấy tiếng Lý Trạch Tuấn gọi từ bên ngoài.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Vọng vào)
Lệ Lệ, anh cần nhờ em xem giúp anh cái này.
Lệ Lệ nhăn mặt.
LỆ LỆ
(Vọng ra)
Chuyện gì? Em đang tắm!
LÝ TRẠCH TUẤN
Quan trọng lắm! Liên quan đến cái áo len của em đấy.
Lệ Lệ chột dạ. Cô nhớ lại cái áo len màu xanh tím than, hơi cũ kỹ nhưng cô vẫn hay mặc. Lẽ ra cô nên để nó ở nhà. Cô cẩn thận cởi chiếc áo khoác, rồi nhìn xuống chiếc áo len. Có vẻ nó hơi rộng, nhưng không có gì bất thường.
Cô mở hé cửa phòng tắm.
LỆ LỆ
Có chuyện gì?
Lý Trạch Tuấn đứng đó, tay cầm một chiếc áo len khác, màu xám, có vẻ là của anh ta.
LÝ TRẠCH TUẤN
Anh mặc thử cái áo len của em, thấy nó hơi… bó. Anh nghĩ là có lẽ em đã mặc nhầm áo lót thể thao của anh vào bên trong.
Lệ Lệ sững sờ. Áo lót thể thao của anh ta? Cô ngẩn người nhìn xuống cơ thể mình. Cô đang mặc một chiếc áo lót thể thao màu đen, loại mỏng. Cô vốn quen ngủ khỏa thân, nên sáng nay vội vàng mặc đại thứ gì đó. Cô hoàn toàn không để ý đến màu sắc hay kiểu dáng.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Cười nhếch mép)
Nhìn kìa. Quả nhiên là áo lót thể thao của anh.
Anh ta đưa cho cô xem chiếc áo lót đó. Nó đúng là của anh ta, một chiếc áo lót thể thao nam, có logo của một hãng đồ thể thao mà cô từng thấy anh ta dùng. Lệ Lệ cảm thấy cơn đỏ mặt dâng lên đến tận cổ. Cô có thói quen ngủ khỏa thân, và sáng nay vì quá vội vàng, cô đã lấy nhầm áo lót của Lý Trạch Tuấn để mặc.
LỆ LỆ
(Lắp bắp)
Cái… cái gì cơ?
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng trêu chọc)
Sao nào? Quên chuyện “không coi nhau như người” rồi à? Lần này còn ghê hơn cả vụ lộ bra hồi đại học đấy.
Lệ Lệ ôm mặt, cảm thấy như muốn độn thổ. Cái vụ lộ bra hồi đại học là lần cô đang chơi thể thao, áo của cô bị tuột dây, lộ nguyên cả chiếc bra thể thao màu hồng trước mặt bao nhiêu người, trong đó có cả Lý Trạch Tuấn. Giờ thì lại thêm một lần nữa, cô lại “lộ hàng” trước mặt anh ta, và lần này còn tệ hơn, vì đó là đồ lót của chính anh ta.
LÝ TRẠCH TUẤN
Nhưng mà, em cũng phải công nhận, anh mặc cái áo len của em trông cũng ra dáng lắm đấy. Hơi rộng thôi.
Lệ Lệ chỉ biết trừng mắt nhìn anh ta, không nói nên lời. Cô ước gì có thể biến mất ngay lập tức. Cô tự hỏi, tại sao cứ mỗi lần gặp Lý Trạch Tuấn là cô lại rơi vào những tình huống dở khóc dở cười như vậy. Từ những trò đùa nghịch ngợm thời thơ ấu, đến những tai nạn trang phục ngớ ngẩn thời thiếu niên, tất cả đều xoay quanh anh ta. Cô không hiểu, hai bà mẹ định nghĩa mối quan hệ của họ là “hôn ước từ bé” kiểu gì nữa. Đối với cô, đó chỉ là chuỗi ngày dài bị trêu chọc bởi một tên con trai cao to, thiếu tế nhị.
LỆ LỆ
(Lắp bắp)
Cái… cái gì cơ?
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng trêu chọc)
Sao nào? Quên chuyện “không coi nhau như người” rồi à? Lần này còn ghê hơn cả vụ lộ bra hồi đại học đấy.
Lệ Lệ ôm mặt, cảm thấy như muốn độn thổ. Cô nhớ lại cái vụ lộ bra hồi đại học là lần cô đang chơi thể thao, áo của cô bị tuột dây, lộ nguyên cả chiếc bra thể thao màu hồng trước mặt bao nhiêu người, trong đó có cả Lý Trạch Tuấn. Giờ thì lại thêm một lần nữa, cô lại “lộ hàng” trước mặt anh ta, và lần này còn tệ hơn, vì đó là đồ lót của chính anh ta.
LÝ TRẠCH TUẤN
Nhưng mà, em cũng phải công nhận, anh mặc cái áo len của em trông cũng ra dáng lắm đấy. Hơi rộng thôi.
Lệ Lệ chỉ biết trừng mắt nhìn anh ta, không nói nên lời. Cô ước gì có thể biến mất ngay lập tức. Cô tự hỏi, tại sao cứ mỗi lần gặp Lý Trạch Tuấn là cô lại rơi vào những tình huống dở khóc dở cười như vậy. Từ những trò đùa nghịch ngợm thời thơ ấu, đến những tai nạn trang phục ngớ ngẩn thời thiếu niên, tất cả đều xoay quanh anh ta. Cô không hiểu, hai bà mẹ định nghĩa mối quan hệ của họ là “hôn ước từ bé” kiểu gì nữa. Đối với cô, đó chỉ là chuỗi ngày dài bị trêu chọc bởi một tên con trai cao to, thiếu tế nhị.
CẢNH 4
NHÀ ANH HỌ LÝ TRẠCH TUẤN – PHÒNG TẮM – SAU ĐÓ
Lệ Lệ vội vàng khóa chặt cửa phòng tắm, tay run run cởi bỏ chiếc áo lót thể thao màu đen, thứ đã khiến cô xấu hổ tột cùng. Cô nhìn chằm chằm vào nó, đúng là loại mà Lý Trạch Tuấn hay mặc. Cơn tức giận dâng lên, xen lẫn với sự bối rối. Cô không thể tin được mình lại có thể ngớ ngẩn đến mức này. Cô nhớ lại cái lần Lý Trạch Tuấn trêu cô ở suối nước nóng năm ngoái. Anh ta lén đổi bộ đồ bơi màu hồng dễ thương của cô thành một chiếc quần bơi nam rộng thùng thình. Cô đã tức giận đến mức đá anh ta một phát, nhưng không ngờ lại trượt chân và ngã vào lòng anh ta, cả hai đều hoảng hốt và đỏ mặt. Vụ việc đó đã trở thành một trong những ký ức xấu hổ nhất của cô, cho đến khi vụ áo lót thể thao này xảy ra.
Lệ Lệ thở phào nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng lấy lại được chút bình tĩnh. Cô cẩn thận mặc lại chiếc áo len của mình, đảm bảo không có gì bất thường. Cô tự nhủ, từ giờ trở đi, cô sẽ luôn cảnh giác với Lý Trạch Tuấn và những trò đùa quái ác của anh ta. Cô không muốn thêm bất kỳ ký ức xấu hổ nào nữa vào danh sách dài dằng dặc của mình.
CÔ BÉ NHỎ
(Từ bên ngoài vọng vào)
Chị Lệ Lệ ơi, em khát nước quá!
Lệ Lệ giật mình. Cô vẫn còn đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ hỗn độn của mình.
LỆ LỆ
(Vọng ra, giọng cố gắng bình tĩnh)
Chị ra ngay đây.
Cô nhìn lại cánh cửa phòng tắm, rồi hít một hơi thật sâu. Công việc trông trẻ vẫn còn đó, và Lý Trạch Tuấn vẫn đang ở ngoài kia, có lẽ vẫn đang chờ đợi để trêu chọc cô thêm nữa. Cô phải mạnh mẽ lên, vì hai đứa trẻ ốm yếu, và vì chính bản thân cô.
LỆ LỆ
(Cố nén tiếng thở dài)
Em đây ạ.
Cô bước ra khỏi phòng tắm, khuôn mặt cố gắng giữ vẻ bình thường, nhưng ánh mắt vẫn còn chút bối rối. Cô nhìn thấy Lý Trạch Tuấn đang ngồi vắt vẻo trên ghế sofa trong phòng khách, tay cầm điện thoại, vẻ mặt vẫn như mọi khi, nửa đùa nửa thật. Hai đứa trẻ nằm co ro trên giường, trông yếu ớt và tiều tụy.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Nhếch mép cười)
Cuối cùng cũng chịu ra. Cứ tưởng em muốn ở lì trong đấy luôn cơ đấy.
Lệ Lệ lờ đi lời trêu chọc, tiến lại gần giường. Cô nhìn hai đứa trẻ, lòng trĩu nặng. Cô nhớ lại những lời mẹ dặn, những ánh mắt đầy mong chờ của hai bà mẹ. Giờ thì cô và Lý Trạch Tuấn, hai kẻ “không coi nhau như người”, lại phải cùng nhau gánh vác trách nhiệm này.
LỆ LỆ
Hai em bé… ổn không ạ?
LÝ TRẠCH TUẤN
(Vẫn nhìn vào điện thoại)
Cũng đỡ hơn hôm qua. Nhưng vẫn cần người chăm sóc cẩn thận. Mà có vẻ hai đứa lại không thích em lắm đâu. Anh thì quen rồi, nhưng em thì chắc sẽ mệt lắm.
Lời nói của anh ta như một lời nhắc nhở. Cô không chỉ phải đối mặt với hai đứa trẻ ốm yếu, mà còn phải đối mặt với Lý Trạch Tuấn, người mà cô luôn cảm thấy mình không bao giờ thắng nổi trong mọi cuộc đối đầu.
LỆ LỆ
(Siết chặt tay)
Em sẽ làm được.
Lý Trạch Tuấn ngẩng đầu lên, nhìn Lệ Lệ. Trong ánh mắt anh ta thoáng qua một chút gì đó khác lạ, không còn là sự trêu chọc thường thấy. Có lẽ là sự bất ngờ, hoặc một thoáng quan tâm. Nhưng rất nhanh, nó lại biến mất, thay vào đó là nụ cười nhạt.
LÝ TRẠCH TUẤN
Tốt. Vậy thì, em chuẩn bị đồ đạc đi. Chúng ta sẽ ở đây cho đến khi hai em bé khỏe lại. Và nhớ, đừng để xảy ra thêm bất kỳ “tai nạn trang phục” nào nữa nhé. Anh không muốn phải “giúp đỡ” em lần thứ hai đâu.
Lệ Lệ nhìn anh ta, trong lòng dâng lên một cảm xúc lẫn lộn. Sự bực bội, xấu hổ, nhưng xen lẫn là một chút gì đó khó tả. Cô biết, cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc. Và có lẽ, cô đã quá quen với việc đối mặt với những rắc rối do Lý Trạch Tuấn mang lại.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Nhếch mép cười)
Cuối cùng cũng chịu ra. Cứ tưởng em muốn ở lì trong đấy luôn cơ đấy.
Lệ Lệ lờ đi lời trêu chọc, tiến lại gần giường. Cô nhìn hai đứa trẻ, lòng trĩu nặng. Cô nhớ lại những lời mẹ dặn, những ánh mắt đầy mong chờ của hai bà mẹ. Giờ thì cô và Lý Trạch Tuấn, hai kẻ “không coi nhau như người”, lại phải cùng nhau gánh vác trách nhiệm này.
LỆ LỆ
Hai em bé… ổn không ạ?
LÝ TRẠCH TUẤN
(Vẫn nhìn vào điện thoại)
Cũng đỡ hơn hôm qua. Nhưng vẫn cần người chăm sóc cẩn thận. Mà có vẻ hai đứa lại không thích em lắm đâu. Anh thì quen rồi, nhưng em thì chắc sẽ mệt lắm.
Lời nói của anh ta như một lời nhắc nhở. Cô không chỉ phải đối mặt với hai đứa trẻ ốm yếu, mà còn phải đối mặt với Lý Trạch Tuấn, người mà cô luôn cảm thấy mình không bao giờ thắng nổi trong mọi cuộc đối đầu.
LỆ LỆ
(Siết chặt tay)
Em sẽ làm được.
Lý Trạch Tuấn ngẩng đầu lên, nhìn Lệ Lệ. Trong ánh mắt anh ta thoáng qua một chút gì đó khác lạ, không còn là sự trêu chọc thường thấy. Có lẽ là sự bất ngờ, hoặc một thoáng quan tâm. Nhưng rất nhanh, nó lại biến mất, thay vào đó là nụ cười nhạt.
LÝ TRẠCH TUẤN
Tốt. Vậy thì, em chuẩn bị đồ đạc đi. Chúng ta sẽ ở đây cho đến khi hai em bé khỏe lại. Và nhớ, đừng để xảy ra thêm bất kỳ “tai nạn trang phục” nào nữa nhé. Anh không muốn phải “giúp đỡ” em lần thứ hai đâu.
Lệ Lệ nhìn anh ta, trong lòng dâng lên một cảm xúc lẫn lộn. Sự bực bội, xấu hổ, nhưng xen lẫn là một chút gì đó khó tả. Cô biết, cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc. Và có lẽ, cô đã quá quen với việc đối mặt với những rắc rối do Lý Trạch Tuấn mang lại.
***
CẢNH TIẾP THEO: NHÀ ANH HỌ LÝ TRẠCH TUẤN
Trong căn nhà lạ lẫm, Lệ Lệ cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới khác. Hai đứa trẻ, vốn dĩ đã yếu ớt, giờ đây còn tiều tụy hơn. Chúng khóc rên rỉ, đòi mẹ. Lệ Lệ cố gắng dỗ dành, nhưng đôi tay cô run rẩy. Bên cạnh cô, Lý Trạch Tuấn vẫn giữ vẻ thờ ơ, nhưng đôi mắt anh ta không rời khỏi hai đứa trẻ. Anh ta dường như đang tính toán điều gì đó.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Hờ hững)
Chúng nó khóc thế này có khi lại nhớ mẹ. Em có nghĩ vậy không? Hay là em chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ rồi biến khỏi đây?
Lệ Lệ quay sang nhìn anh ta, ánh mắt lóe lên tia giận dữ.
LỆ LỆ
Anh đừng nói như vậy! Em đang cố hết sức. Anh thì có biết gì về việc chăm sóc trẻ con đâu!
Lý Trạch Tuấn nhếch mép cười, nụ cười quen thuộc lại hiện lên, nhưng lần này nó mang một vẻ gì đó tàn nhẫn hơn.
LÝ TRẠCH TUẤN
Anh không biết, nhưng anh biết cách làm cho mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Và em, Lệ Lệ, luôn là người đầu tiên hứng chịu.
Anh ta đứng dậy, bước về phía cửa phòng ngủ của hai đứa trẻ.
LÝ TRẠCH TUẤN
Đừng có tưởng anh không biết em đang nghĩ gì. Em đang nghĩ cách trốn khỏi đây, đúng không? Muốn bỏ lại anh một mình với mớ rắc rối này. Nhưng em quên mất, chúng ta là “thanh mai trúc mã”. Mẹ em và mẹ anh đã sắp đặt hết rồi. Em không chạy thoát được đâu.
Lệ Lệ cảm thấy tim mình thắt lại. Cô nhìn Lý Trạch Tuấn, rồi lại nhìn hai đứa trẻ đang khóc nức nở trên giường. Cô cảm nhận được sự bế tắc đang dần bao trùm lấy mình. Anh ta luôn biết cách đẩy cô vào thế bí.
LỆ LỆ
(Giọng run run)
Anh… anh muốn gì?
Lý Trạch Tuấn tiến lại gần, ánh mắt anh ta quét qua người Lệ Lệ. Một ý nghĩ táo bạo chợt lóe lên trong đầu anh ta.
LÝ TRẠCH TUẤN
Anh muốn… một lời xin lỗi. Lời xin lỗi cho tất cả những lần em làm anh bẽ mặt. Và em biết đấy, anh có rất nhiều “tài khoản” cần phải đòi lại. Bây giờ, em là con tin của anh.
Anh ta đưa tay vuốt nhẹ lên má Lệ Lệ, một hành động vừa trêu chọc, vừa đe dọa. Lệ Lệ khẽ rùng mình. Cô biết, một cơn ác mộng mới chỉ bắt đầu. Cô nhìn vào mắt anh ta, thấy một ngọn lửa nguy hiểm đang bùng cháy.
LỆ LỆ
(Thì thầm)
Anh…
Lý Trạch Tuấn cúi xuống, nụ cười càng thêm ngạo nghễ.
LÝ TRẠCH TUẤN
À, quên mất. Sắp tới là sinh nhật mẹ anh. Anh có một kế hoạch. Em sẽ là một phần của nó. Và anh hy vọng, em sẽ “hợp tác” tốt. Nếu không… anh không chắc em có muốn nhớ lại những chuyện đã xảy ra ở suối nước nóng hay không đâu.
Lệ Lệ cảm thấy toàn thân lạnh toát. Cô biết, Lý Trạch Tuấn không bao giờ nói đùa. Mọi thứ đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Cô chỉ còn biết nhìn anh ta, trong sự bất lực tột cùng.
CẬN CẢNH: Khuôn mặt Lệ Lệ biến sắc, ánh mắt đầy sợ hãi và giận dữ.
CẬN CẢNH: Nụ cười bí hiểm và đầy quyền lực trên môi Lý Trạch Tuấn.
Lý Trạch Tuấn bước ra khỏi phòng, để lại Lệ Lệ bàng hoàng. Anh ta không hề quay lại nhìn cô một lần. Cánh cửa phòng ngủ khép lại, chỉ còn tiếng nức nở của hai đứa trẻ vọng ra. Lệ Lệ thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm giác xấu hổ và tức giận vẫn còn đọng lại. Cô nhanh chóng mặc lại quần áo, cố gắng trấn tĩnh.
Lúc này, ngoài cửa phòng vọng vào giọng nói của Anh họ của Lý Trạch Tuấn:
ANH HỌ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN (GIỌNG TỪ NGOÀI CỬA)
Trạch Tuấn à, em và bạn con đâu rồi? Đã đến lúc ăn trưa rồi đấy. Anh với chị dâu con chuẩn bị xong rồi.
Lệ Lệ giật mình. Cô quên mất là còn có gia đình anh họ Lý Trạch Tuấn ở đây. Cô liếc nhìn cánh cửa phòng, rồi nhìn xuống bộ quần áo vẫn còn hơi nhàu nhĩ trên người mình.
LỆ LỆ
(Thì thầm với chính mình)
Không thể nào… không thể để ai thấy mình như thế này.
Cô vội vàng kéo tấm chăn lên che thân, rồi lén lút nhìn ra khe cửa. Lý Trạch Tuấn đã đứng đó, khuôn mặt tỉnh bơ, như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Trả lời cha mình, giọng thản nhiên)
Tụi con đây rồi anh. Đang chuẩn bị ra.
Anh ta quay lại nhìn Lệ Lệ, ánh mắt lướt qua cô một cách không mấy thiện cảm.
LÝ TRẠCH TUẤN
Nhanh lên. Anh không muốn để mọi người chờ lâu. Và nhớ, lát nữa ra ngoài, nếu có ai hỏi thì cứ nói là… em bị ốm. Hiểu chưa?
Lệ Lệ gật đầu lia lịa, cổ họng nghẹn đắng. Cô biết, cô đã hoàn toàn rơi vào bẫy của Lý Trạch Tuấn.
Họ cùng nhau bước ra khỏi phòng ngủ. Lệ Lệ cố gắng đi thật nhanh, cúi gằm mặt xuống. Cô cảm nhận được ánh mắt của Anh họ của Lý Trạch Tuấn đang dò xét. Chị dâu của Lý Trạch Tuấn thì cười hỏi:
CHỊ DÂU CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
Ôi, Lệ Lệ đây rồi! Sao trông em xanh xao thế? Có sao không đấy?
Lệ Lệ lắp bắp:
LỆ LỆ
Dạ… dạ không ạ. Em… em hơi mệt một chút. Đêm qua ngủ không ngon.
Lý Trạch Tuấn xen vào, giọng đầy vẻ quan tâm giả tạo:
LÝ TRẠCH TUẤN
Cô ấy hơi mệt anh ạ. Chắc do… thay đổi không khí. Hai đứa nhỏ lại quấy đêm qua, nên cô ấy cũng mất ngủ theo.
Anh ta liếc nhìn Lệ Lệ, một nụ cười nhếch mép không hề giấu diếm. Lệ Lệ cảm thấy mặt mình nóng ran. Cô biết, Lý Trạch Tuấn đang thích thú với việc trêu chọc cô, và còn muốn cô phải chịu đựng thêm nữa. Bữa ăn trưa diễn ra trong không khí gượng gạo. Lệ Lệ ăn uống qua loa, chỉ mong sao cho thời gian trôi nhanh. Cô chỉ muốn biến khỏi đây càng sớm càng tốt. Nhưng rồi, ánh mắt của hai bà mẹ, những lời “hôn ước từ bé”, và trách nhiệm với hai đứa trẻ cứ bám riết lấy cô. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu của chuỗi ngày “địa ngục” mà Lý Trạch Tuấn sắp đặt cho cô.
Lệ Lệ lủi thủi bước theo Lý Trạch Tuấn ra khỏi phòng. Cô cảm nhận rõ ánh mắt dò xét của Anh họ của Lý Trạch Tuấn, một cảm giác tội lỗi và bối rối dâng lên trong lòng. Chị dâu của Lý Trạch Tuấn, với nụ cười hiền lành, đã hỏi han về tình trạng sức khỏe của cô, và Lý Trạch Tuấn đã khéo léo dùng cớ “thay đổi không khí” và “hai đứa nhỏ quấy đêm” để che đậy sự thật. Lệ Lệ cảm thấy nóng ran cả mặt, cô biết Lý Trạch Tuấn đang tận hưởng khoảnh khắc này, càng muốn cô phải trải qua những tình huống khó xử hơn nữa. Bữa ăn trưa trôi qua trong sự gượng gạo, Lệ Lệ chỉ ăn uống qua loa, mong muốn thoát khỏi đây càng sớm càng tốt. Tuy nhiên, ý nghĩ về hai bà mẹ và kế hoạch “hôn ước từ bé” cứ bám riết lấy cô. Cô biết, chuỗi ngày “địa ngục” do Lý Trạch Tuấn sắp đặt chỉ mới bắt đầu.
Sau bữa ăn, Mẹ của Lý Trạch Tuấn tiến đến chỗ Lệ Lệ, ánh mắt trìu mến pha chút nghiêm khắc.
MẸ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
Lệ Lệ con, con xem, hai đứa nhỏ nhà anh chị con nó ngoan lắm. Nhưng mà, các con lớn rồi, cũng nên nghĩ đến chuyện trăm năm thôi. Hai mẹ đã nói chuyện rồi, định mai mối cho hai đứa mình. Các con đừng để hai bà già này thất vọng nhé.
Mẹ của Lệ Lệ cũng gật gù đồng tình, bà nhìn Lệ Lệ với ánh mắt mong chờ.
MẸ CỦA LỆ LỆ
Đúng rồi con gái, Trạch Tuấn nó tốt, nó lại là con trai của bạn mẹ, hai đứa lại là thanh mai trúc mã, hợp nhau lắm. Mẹ mong con sớm có tin vui.
Lệ Lệ như bị sét đánh ngang tai. Cô quay sang nhìn Lý Trạch Tuấn, anh ta chỉ nhếch mép cười đầy ẩn ý, ánh mắt như muốn nói “Thấy chưa, cô không trốn được đâu.” Lệ Lệ cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, cô quay cuồng với những suy nghĩ. Mọi chuyện cứ ngày càng tệ hơn.
LỆ LỆ
(Giọng run rẩy)
Con… con không biết nữa mẹ. Con…
Lý Trạch Tuấn bước tới, khoác nhẹ vai Lệ Lệ, giọng đầy tự tin:
LÝ TRẠCH TUẤN
Mẹ yên tâm, con sẽ lo cho Lệ Lệ. Cô ấy chỉ cần thời gian để quen với mọi thứ thôi. Anh chị, và hai đứa nhỏ, chúng ta sẽ có một khoảng thời gian thật vui vẻ.
Anh ta nhìn Lệ Lệ, ánh mắt đầy thách thức. Lệ Lệ cố gắng mỉm cười gượng gạo, cô biết mình đang bị đẩy vào một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Nhiệm vụ trông trẻ bất đắc dĩ đã bắt đầu, và có vẻ như, nó còn kéo theo nhiều rắc rối hơn cô tưởng.
Lệ Lệ cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Lời đề nghị “hôn ước từ bé” từ hai bà mẹ khiến cô hoang mang tột độ. Lý Trạch Tuấn, với nụ cười đầy ẩn ý, càng làm cô thêm khó chịu. Anh ta khoác vai cô, giọng đầy tự tin: “Mẹ yên tâm, con sẽ lo cho Lệ Lệ. Cô ấy chỉ cần thời gian để quen với mọi thứ thôi. Anh chị, và hai đứa nhỏ, chúng ta sẽ có một khoảng thời gian thật vui vẻ.” Ánh mắt anh ta nhìn Lệ Lệ thách thức. Cô gượng gạo mỉm cười, biết mình đang bị đẩy vào thế bí. Nhiệm vụ trông trẻ bất đắc dĩ đã bắt đầu, và rắc rối còn nhiều hơn cô tưởng.
Sau đó, cả nhóm di chuyển đến nhà anh họ của Lý Trạch Tuấn. Chiếc xe máy cà tàng chở cả hai lao đi trên đường. Gió thổi mạnh, tóc Lệ Lệ bay tung tóe. Lý Trạch Tuấn ghé sát vào tai cô, giọng pha chút châm chọc: “Cẩn thận không lại rách quần như lần trước nhé.” Lệ Lệ lườm anh ta, nhưng cũng không quên nhắc nhở: “Anh cũng thế, lần trước suýt thì lộ hết cả nội y rồi đấy!”
Đến nơi, khung cảnh nhà anh họ Lý Trạch Tuấn khá đơn sơ, nhưng ấm cúng. Hai đứa trẻ, một trai một gái, đang chơi đùa trong sân. Mẹ của Lý Trạch Tuấn vỗ vai Lệ Lệ: “Con bé này trông nhà khéo lắm. Hai đứa cứ tự nhiên nhé.” Bà quay sang Lý Trạch Tuấn: “Con đi xem phòng tắm nước nóng đã hoạt động chưa nhé, để Lệ Lệ đỡ mệt.”
Lệ Lệ thở phào nhẹ nhõm khi bước vào phòng tắm. Cô nhanh chóng cởi bỏ quần áo, định làm một giấc ngủ bù. Vừa lúc đó, Lý Trạch Tuấn mở cửa bước vào. Anh ta ngây người nhìn Lệ Lệ đang hoàn toàn khỏa thân. Lệ Lệ hét lên một tiếng thất thanh, vội vàng lấy chiếc khăn tắm quấn quanh người.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng cố nén cười)
Xin lỗi, tôi tưởng cô đang ở trong phòng ngủ.
LỆ LỆ
Anh! Anh ra ngoài ngay! Ai cho phép anh vào đây?!
Mặt Lý Trạch Tuấn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng khóe mắt anh ta ánh lên sự thích thú. Anh ta lùi dần ra ngoài, vẫn không quên buông lời: “Dù sao thì, tôi cũng là ‘thanh mai trúc mã’ của cô mà, có gì mà phải ngại.” Lệ Lệ cảm thấy mặt mình nóng bừng, tức giận đập mạnh cánh cửa phòng tắm. Cô thầm rủa Lý Trạch Tuấn, đồ đáng ghét!
Sau vụ việc ở phòng tắm, không khí giữa hai người càng trở nên căng thẳng. Lệ Lệ cố gắng tìm cách tránh mặt Lý Trạch Tuấn, nhưng hai bà mẹ liên tục nhắc đến “hôn ước” khiến cô không tài nào thoát ra được.
Buổi tối, khi cả nhà đang quây quần xem TV, mẹ của Lý Trạch Tuấn bỗng lên tiếng:
MẸ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
Nghe nói Lệ Lệ cũng hay đi bar với bạn bè lắm nhỉ?
Lệ Lệ giật mình. Cô biết Lý Trạch Tuấn đang nhìn mình, và anh ta chắc chắn sẽ lợi dụng chuyện này.
LỆ LỆ
(Cố gắng giữ bình tĩnh)
Dạ… thỉnh thoảng thôi ạ.
MẸ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
Thế có bạn trai chưa con?
Câu hỏi bất ngờ khiến Lệ Lệ cứng đờ người. Cô liếc sang Lý Trạch Tuấn, anh ta nhếch mép cười. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu cô. Cô quyết định chọc tức anh ta.
LỆ LỆ
(Giọng dõng dạc, cố tình tỏ ra tự tin)
Dạ, con có rồi ạ.
MẸ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
Thật sao? Bạn trai con là ai vậy?
Lệ Lệ hít một hơi sâu.
LỆ LỆ
Bạn trai con… là một chọi mười ạ.
Cả phòng khách im lặng. Mẹ của Lý Trạch Tuấn nhìn cô đầy ngạc nhiên. Anh họ của Lý Trạch Tuấn đang uống nước thì sặc. Riêng Lý Trạch Tuấn, mặt anh ta cứng đờ, ánh mắt tối sầm lại, nhìn Lệ Lệ đầy thách thức. Anh ta biết cô đang cố tình chọc tức mình, nhưng lời nói đó như một nhát dao đâm vào lòng tự tôn của anh ta. Lệ Lệ nhìn phản ứng của Lý Trạch Tuấn, cảm thấy hả hê. Cô biết mình đã thành công.
Lệ Lệ nhìn Lý Trạch Tuấn, tim cô đập thình thịch. Mẹ của Lý Trạch Tuấn nhìn cô với ánh mắt trìu mến, còn mẹ của Lệ Lệ thì gật gù đồng tình. Anh họ của Lý Trạch Tuấn, sau khi ngụm nước sặc ra, giờ lại chăm chú nhìn Lệ Lệ như thể cô là một sinh vật lạ. Lý Trạch Tuấn, người vừa bị Lệ Lệ “tạt một gáo nước lạnh” bằng lời tuyên bố “một chọi mười”, giờ đây không còn giữ được vẻ điềm tĩnh ban đầu. Mặt anh ta biến sắc, từ tái nhợt chuyển sang đỏ bừng.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng hơi run, cố tỏ ra không quan tâm)
Thế à? Nghe cũng… thú vị đấy. Nhưng tôi nghĩ, cô bạn Lệ Lệ của tôi có lẽ hơi nhầm lẫn. Cô ấy chỉ đang đùa thôi, đúng không?
Lệ Lệ biết đây là cơ hội để đẩy Lý Trạch Tuấn vào thế khó xử. Cô nheo mắt, nở một nụ cười thách thức.
LỆ LỆ
(Nhấn mạnh từng chữ)
Anh nghĩ thế sao, Lý Trạch Tuấn? Tôi không nghĩ mình cần phải đùa với hai bác và anh họ của anh. Tôi nói là thật.
Mẹ của Lý Trạch Tuấn nhìn con trai, rồi nhìn Lệ Lệ, vẻ mặt đầy bối rối.
MẸ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
Lệ Lệ à, con nói bạn trai con là… “một chọi mười” là sao? Ý con là sao?
Lệ Lệ quay sang nhìn mẹ cô, rồi lại nhìn mẹ Lý Trạch Tuấn. Cô hít một hơi sâu, ánh mắt quét qua Lý Trạch Tuấn, bắt gặp ánh nhìn đầy giận dữ của anh.
LỆ LỆ
(Giọng dõng dạc, cố tình nhấn mạnh sự mỉa mai)
Dạ, ý con là, bạn trai con có sức khỏe… rất tốt. Anh ấy có thể “chơi” với nhiều người cùng lúc mà không hề mệt mỏi.
Câu nói của Lệ Lệ khiến bầu không khí trong phòng khách càng thêm căng thẳng. Mẹ của Lý Trạch Tuấn nhíu mày, rõ ràng không hiểu ý nghĩa sâu xa đằng sau lời nói của cô. Bà chỉ nghĩ Lệ Lệ đang nói về một người bạn có sức chịu đựng tốt.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Siết chặt tay, mặt đỏ gay, cố gắng kìm nén cơn giận)
Sức khỏe “tốt” đến mức nào vậy? Có khi còn không bằng tôi đây nữa ấy chứ. Tôi nghe nói cô dạo này cũng “ăn chơi” lắm. Đi bar, vũ trường suốt ngày. Chắc cũng quen với mấy “anh bạn” sức khỏe tốt rồi nhỉ?
Lệ Lệ tiến lại gần Lý Trạch Tuấn, nở một nụ cười ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự khinh bỉ. Cô dừng lại ngay trước mặt anh ta, chỉ cách một bước chân. Hai người đàn ông cao lớn đứng đối diện nhau, tạo ra một áp lực vô hình.
LỆ LỆ
(Giọng thì thầm, chỉ đủ hai người nghe thấy, nhưng ánh mắt đầy thách thức)
Ồ, anh nghĩ anh hiểu ý tôi sao? Anh bạn của tôi có thể làm bạn em “hạnh phúc” đến sáng mà không hề cần “nghỉ ngơi”. Còn anh… anh thì sao? Có lẽ chỉ được vài phút là đã thở hổn hển rồi.
Nói rồi, Lệ Lệ đưa tay lên, vuốt ve nhẹ nhàng má Lý Trạch Tuấn, đúng lúc hai bà mẹ và anh họ đang nhìn hai người với vẻ mặt khó hiểu. Cử chỉ thân mật nhưng đầy châm chọc của Lệ Lệ khiến Lý Trạch Tuấn run lên. Anh ta như bị điện giật, mặt đỏ như gấc.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng nghẹn lại, cố gắng phản bác)
Cô… cô nói bậy bạ gì đó!
Lệ Lệ nhún vai, ánh mắt lướt qua mẹ hai bên.
LỆ LỆ
(Giọng trong trẻo, hoàn toàn ngây thơ)
Hai bác đừng để ý ạ. Trạch Tuấn dạo này hơi mệt mỏi, chắc là do “công việc” nhiều quá nên nói năng hơi lung tung. Sức khỏe của anh ấy không được tốt lắm đâu ạ.
Cô vừa dứt lời, mẹ của Lý Trạch Tuấn đã vội vàng lên tiếng.
MẸ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
Trời ơi, con trai mẹ có bệnh gì sao? Sao mẹ không biết?
Lệ Lệ cười, nụ cười giờ đây rạng rỡ hơn bao giờ hết, nhưng ánh mắt thì nhìn Lý Trạch Tuấn đầy ẩn ý.
LỆ LỆ
Dạ, không có bệnh gì nặng đâu ạ. Chỉ là… anh ấy cần được nghỉ ngơi nhiều thôi. Cứ “hoạt động” quá sức là dễ bị “quá tải” lắm ạ.
Mẹ Lý Trạch Tuấn nhìn con trai đầy lo lắng, còn mẹ Lệ Lệ thì vẫn chỉ mỉm cười, không hề hiểu thấu được lời ám chỉ của con gái. Anh họ của Lý Trạch Tuấn, người đã chứng kiến màn “tra tấn” tinh thần này, chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm. Lý Trạch Tuấn, với khuôn mặt đỏ gay, cố gắng gượng cười, nhưng trong mắt anh ta, Lệ Lệ đã trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Lý Trạch Tuấn cảm thấy máu dồn lên não. Lời nói châm chọc của Lệ Lệ, cách cô tùy tiện vuốt má anh ta trước mặt tất cả mọi người, là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Anh ta run lên, cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang bùng nổ bên trong.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng nghẹn lại, cố gắng phản bác)
Cô… cô nói bậy bạ gì đó!
Lệ Lệ nhún vai, ánh mắt lướt qua mẹ hai bên, rồi quay lại nhìn Lý Trạch Tuấn với vẻ hồn nhiên giả tạo.
LỆ LỆ
(Giọng trong trẻo, hoàn toàn ngây thơ)
Hai bác đừng để ý ạ. Trạch Tuấn dạo này hơi mệt mỏi, chắc là do “công việc” nhiều quá nên nói năng hơi lung tung. Sức khỏe của anh ấy không được tốt lắm đâu ạ.
Mẹ của Lý Trạch Tuấn, nghe thấy con trai có vẻ không khỏe, vội vàng lên tiếng.
MẸ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
Trời ơi, con trai mẹ có bệnh gì sao? Sao mẹ không biết?
Lệ Lệ cười, nụ cười giờ đây rạng rỡ hơn bao giờ hết, nhưng ánh mắt thì nhìn Lý Trạch Tuấn đầy ẩn ý, như đang ra lệnh cho anh ta phải diễn tiếp.
LỆ LỆ
Dạ, không có bệnh gì nặng đâu ạ. Chỉ là… anh ấy cần được nghỉ ngơi nhiều thôi. Cứ “hoạt động” quá sức là dễ bị “quá tải” lắm ạ.
Mẹ Lý Trạch Tuấn nhìn con trai đầy lo lắng, còn mẹ Lệ Lệ thì vẫn chỉ mỉm cười, có vẻ bà vẫn không hiểu thấu được lời ám chỉ sâu xa của con gái. Anh họ của Lý Trạch Tuấn, người đã chứng kiến màn “tra tấn” tinh thần đầy mỉa mai này, chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm. Lý Trạch Tuấn, với khuôn mặt đỏ gay như gấc, cố gắng gượng cười, nhưng trong mắt anh ta, Lệ Lệ đã trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Không khí trong phòng khách trở nên ngượng nghịu. Lệ Lệ biết mình đã đủ làm Lý Trạch Tuấn bẽ mặt. Cô quay sang mẹ mình, rồi mẹ Lý Trạch Tuấn.
LỆ LỆ
(Giọng lễ phép)
Thưa hai bác, con có việc đột xuất, chắc không thể đi cùng Trạch Tuấn được rồi ạ. Có lẽ em họ của Trạch Tuấn sẽ tìm được người khác trông trẻ.
Mẹ của Lý Trạch Tuấn vội vàng phản đối.
MẸ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
Ơ, sao lại không đi? Mẹ đã nói chuyện với mẹ con rồi, hai đứa thân nhau thế cơ mà. Với lại, cái thằng anh họ của thằng Tuấn nó cần người giúp gấp lắm.
Lý Trạch Tuấn nhìn Lệ Lệ, ánh mắt thách thức hiện rõ. Anh ta muốn xem cô sẽ giải thích thế nào.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng mỉa mai)
Đúng vậy, Lệ Lệ. Cô bạn thân yêu của tôi. Tôi tưởng cô rất ghét phiền phức và không muốn dính líu đến mấy thứ “trẻ con” chứ? Sao lại đột ngột… “bận việc đột xuất” vậy? Hay là sợ tôi “quá tải” đến mức không lo được cho cô bạn “ăn chơi” của tôi à?
Lệ Lệ nhìn thẳng vào mắt Lý Trạch Tuấn. Nụ cười trên môi cô biến mất, thay vào đó là một vẻ nghiêm nghị. Cô tiến lại gần hơn, giọng nói hạ thấp xuống nhưng đầy uy lực.
LỆ LỆ
(Giọng lạnh lùng, đầy sự khinh bỉ)
Tôi không đi là vì tôi không muốn làm phiền. Tôi không muốn phải trông chừng anh và lũ trẻ của anh họ anh. Anh nghĩ anh là ai mà dám ra lệnh cho tôi? Anh không đủ khả năng tự lo cho bản thân hay sao? Tại sao anh cứ phải chuốc họa vào thân rồi lại lôi tôi vào cuộc?
Lý Trạch Tuấn chết lặng. Anh ta chưa từng thấy Lệ Lệ giận dữ và ghét bỏ anh ta đến mức này. Lời nói của cô như những nhát dao cứa thẳng vào tim anh. Mẹ của Lý Trạch Tuấn và mẹ Lệ Lệ nhìn hai người, bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng run rẩy, cố gắng bào chữa)
Tôi… tôi đâu có ra lệnh cho cô. Tôi chỉ…
LỆ LỆ
(Ngắt lời, giọng gay gắt)
Anh đã yêu cầu tôi đi cùng anh, Lý Trạch Tuấn! Anh biết rõ tôi ghét trẻ con đến mức nào. Anh biết rõ tôi ghét anh đến mức nào. Vậy tại sao anh lại làm vậy? Để trả đũa tôi sao? Hay anh nghĩ anh có quyền gì mà bắt ép tôi làm theo ý mình?
Lệ Lệ quay phắt người, bỏ lại Lý Trạch Tuấn đang đứng chết trân giữa phòng khách, ánh mắt ngập tràn sự tức giận và bất lực. Hai bà mẹ nhìn nhau, rồi nhìn theo bóng lưng Lệ Lệ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra giữa hai đứa trẻ mà họ luôn nghĩ là thân thiết.
Lệ Lệ quay phắt người, bỏ lại Lý Trạch Tuấn đang đứng chết trân giữa phòng khách, ánh mắt ngập tràn sự tức giận và bất lực. Hai bà mẹ nhìn nhau, rồi nhìn theo bóng lưng Lệ Lệ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra giữa hai đứa trẻ mà họ luôn nghĩ là thân thiết.
Không khí trong nhà ngột ngạt, nặng nề. Mẹ Lệ Lệ thở dài, bà không hiểu tại sao con gái mình lại đột nhiên trở nên cứng rắn như vậy. Bà quay sang mẹ Lý Trạch Tuấn, cố gắng xoa dịu tình hình.
MẸ CỦA LỆ LỆ
(Giọng nhỏ nhẹ)
Chắc con bé dạo này áp lực công việc nên hơi cáu kỉnh. Cô đừng chấp.
Mẹ Lý Trạch Tuấn gật đầu, bà cũng đang bối rối không kém. Lý Trạch Tuấn, vẫn đứng yên tại chỗ, nhìn theo hướng Lệ Lệ vừa đi. Lời nói của cô như nhát dao đâm sâu vào lòng tự trọng của anh ta. Anh ta siết chặt nắm đấm, cơn giận bùng lên dữ dội. Nhưng thay vì đối đầu trực diện, anh ta lại quay sang anh họ, giọng đầy thách thức.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng cố giữ bình tĩnh)
Thôi được rồi. Việc trông trẻ cứ giao cho tôi.
Anh họ của Lý Trạch Tuấn, thấy tình hình căng thẳng, vội vàng chen vào.
ANH HỌ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
Thôi thôi, hai đứa bình tĩnh. Dù sao cũng là chuyện nhỏ. Anh họ đây sẽ sắp xếp ổn thỏa. Cháu có em họ cần người trông, anh có chị dâu ở quê chưa về ngay được, nên cũng đang gấp.
Mẹ Lý Trạch Tuấn nhìn hai người, rồi nhìn anh họ.
MẸ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
Dù sao thì hai đứa cũng đã lớn rồi. Chuyện nhỏ thôi. Tuấn à, con đưa Lệ Lệ về đi, rồi hai đứa bàn nhau. Mẹ với mẹ bạn con đi nói chuyện khác.
Lý Trạch Tuấn khẽ gật đầu. Anh ta không nhìn Lệ Lệ, chỉ đi thẳng ra cửa, chờ đợi. Lệ Lệ, nghe lời mẹ, cũng chậm rãi bước ra. Cô liếc nhìn Lý Trạch Tuấn một cái đầy hằn học rồi leo lên xe máy, đội mũ bảo hiểm.
Trên đường đi, Lý Trạch Tuấn nổ máy xe. Anh ta nhìn Lệ Lệ ngồi phía sau, hơi cúi xuống, gương mặt không biểu lộ cảm xúc. Anh ta biết, mối quan hệ giữa hai người đã đi đến một bước ngoặt mới. Anh ta dừng xe lại, quay sang Lệ Lệ.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng lạnh lùng)
Leo lên đi.
Lệ Lệ không nói gì, cô khẽ trượt lên ngồi sau Lý Trạch Tuấn. Anh ta nhanh chóng đội mũ bảo hiểm cho cô, nhưng thay vì cài quai bình thường, anh ta lại siết chặt dây mũ một cách mạnh mẽ.
LỆ LỆ
(Giật mình, giọng hơi hoảng)
Này! Anh làm gì vậy? Nhanh quá.
Lý Trạch Tuấn không trả lời, anh ta tiếp tục siết chặt dây mũ bảo hiểm. Lệ Lệ cảm thấy ngực mình bị ép chặt, khó thở. Cô cố gắng cử động.
LỆ LỆ
(Giọng yếu ớt, cố đẩy tay anh ra)
Anh làm đau em! Nới lỏng ra đi mà!
Lý Trạch Tuấn nhìn Lệ Lệ, đôi mắt anh ta lóe lên tia nhìn đầy thách thức và một chút tàn nhẫn. Anh ta không nới lỏng dây mũ, mà thay vào đó, anh ta đưa bàn tay còn lại của mình kéo tay Lệ Lệ vào trong túi áo khoác của anh ta. Lớp áo khoác dày cộm của Lý Trạch Tuấn cản lại mọi cảm giác.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng trầm thấp, đầy ẩn ý)
Cô phản đối à? Muốn cảm nhận sao? Cứ thử xem. Qua lớp áo này, cô nghĩ mình cảm nhận được gì đây?
Anh ta nhếch mép cười, một nụ cười không có chút ấm áp nào. Lệ Lệ cứng đờ người, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô hiểu ý anh ta. Lý Trạch Tuấn đang muốn nhắc nhở cô về ranh giới giữa hai người, về cái gọi là “không coi nhau như người” mà cô từng nói. Nhưng cách anh ta làm, nó quá sức thô bạo và đầy tính chiếm hữu.
Lý Trạch Tuấn nổ máy xe, tiếng động cơ gầm rú như lời tuyên bố ngầm. Anh ta nhìn Lệ Lệ ngồi phía sau, khuôn mặt cô cúi xuống, ẩn đi mọi cảm xúc. Lần này, anh ta không hỏi han, chỉ lạnh lùng đưa tay siết chặt dây mũ bảo hiểm của cô. Lệ Lệ giật mình, cảm thấy ngực mình bị ép chặt, khó thở.
LỆ LỆ
(Giọng yếu ớt, cố gắng đẩy tay anh ra)
Anh làm đau em! Nới lỏng ra đi mà!
Ánh mắt Lý Trạch Tuấn lóe lên tia nhìn đầy thách thức và chút tàn nhẫn. Anh ta không buông lỏng dây mũ, ngược lại, bàn tay còn lại đưa lên, kéo tay Lệ Lệ vào trong túi áo khoác dày cộm của mình.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng trầm thấp, đầy ẩn ý)
Cô phản đối à? Muốn cảm nhận sao? Cứ thử xem. Qua lớp áo này, cô nghĩ mình cảm nhận được gì đây?
Anh ta nhếch mép cười, nụ cười không có chút ấm áp nào. Lệ Lệ cứng đờ người, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô hiểu ý anh ta. Lý Trạch Tuấn đang muốn nhắc nhở cô về ranh giới giữa hai người, về cái gọi là “không coi nhau như người” mà cô từng nói. Nhưng cách anh ta làm, nó quá sức thô bạo và đầy tính chiếm hữu.
Xe máy lao vun vút trên con đường vắng. Gió rít qua tai, mang theo tiếng cười khẩy của Lý Trạch Tuấn. Anh ta cố tình đi nhanh hơn, để Lệ Lệ cảm nhận rõ hơn sự bất lực của mình. Đến trước ngôi nhà ba tầng khang trang của anh họ, Lý Trạch Tuấn rồ ga mạnh, dừng xe đột ngột.
Anh ta xuống xe, mở cửa cho Lệ Lệ. Cô bước xuống, cảm giác chân tay vẫn còn run rẩy. Lý Trạch Tuấn bước thẳng vào nhà mà không đợi cô. Lệ Lệ thở dài, cố gắng lấy lại bình tĩnh rồi bước theo sau.
Không gian bên trong nhà khá rộng rãi, ấm cúng. Vài món đồ chơi trẻ em nằm rải rác trên sàn phòng khách. Anh họ của Lý Trạch Tuấn đang ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt có chút mệt mỏi. Thấy hai người bước vào, anh ta khẽ gật đầu.
ANH HỌ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
Đến rồi à. Vào đi, tôi đang chờ hai đứa.
Lý Trạch Tuấn đi thẳng vào một căn phòng nhỏ phía cuối hành lang. Lệ Lệ tò mò nhìn theo. Vài giây sau, Lý Trạch Tuấn bước ra, trên tay cầm một chiếc chăn mỏng.
LÝ TRẠCH TUẤN
Đây là phòng ngủ tạm cho hai đứa.
Anh ta mở cửa phòng, để lộ một chiếc giường đôi lớn. Lệ Lệ sững sờ nhìn chiếc giường. Cô lập tức hiểu ra ý đồ của Lý Trạch Tuấn. Cô không thể nào ngủ chung với anh ta, nhất là sau những gì đã xảy ra.
LỆ LỆ
(Giọng sắc như dao)
Anh nghĩ tôi sẽ ngủ chung giường với anh sao?
Lý Trạch Tuấn nhếch mép cười, một nụ cười đầy khiêu khích.
LÝ TRẠCH TUẤN
Sao nào? Cô không có lựa chọn khác. Chẳng lẽ cô muốn hai đứa trẻ làm phiền cô cả đêm?
Lệ Lệ không trả lời, cô lao thẳng về phía chiếc giường, cố gắng chiếm lấy một nửa. Lý Trạch Tuấn nhanh chóng phản ứng, anh ta cũng nhảy lên giường, cố gắng ngăn cản Lệ Lệ. Hai người giằng co quyết liệt.
LỆ LỆ
(Gào lên)
Tránh ra! Đây là giường của tôi!
Trong lúc giằng co, tay Lệ Lệ vô tình nắm chặt lấy phần quần của Lý Trạch Tuấn. Một lực kéo mạnh, tiếng vải kêu lách tách. Chiếc quần hào nhoáng của Lý Trạch Tuấn, thứ anh ta rất tự hào, đã bị xé toạc một mảng lớn ở phần đùi.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở. Anh họ của Lý Trạch Tuấn đứng đó, ánh mắt trố tròn nhìn cảnh tượng trước mắt. Lý Trạch Tuấn và Lệ Lệ đều cứng đờ người. Sự xấu hổ bao trùm lấy căn phòng.
ANH HỌ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
(Lạnh lùng)
Chuyện gì thế này?
Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng thở dồn dập của Lệ Lệ và Lý Trạch Tuấn. Anh họ của Lý Trạch Tuấn nhìn chằm chằm vào mảng vải bị rách trên chiếc quần của Lý Trạch Tuấn, rồi ánh mắt chuyển sang Lệ Lệ, vẻ mặt anh ta đầy vẻ giận dữ và khó hiểu.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Gượng gạo, cố gắng che đi vết rách)
Không có gì đâu anh. Chỉ là… một tai nạn nhỏ thôi.
LỆ LỆ
(Cứng họng, không dám nhìn thẳng vào ai)
Cháu xin lỗi.
Anh họ của Lý Trạch Tuấn hừ lạnh. Ông ta tiến lại gần, nhặt chiếc chăn mỏng Lý Trạch Tuấn vừa đặt xuống giường.
ANH HỌ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
Tai nạn ư? Cái quần mới mua hôm trước đấy. Còn cô gái kia, cô có biết hành xử thế nào cho phải phép không?
Lý Trạch Tuấn lập tức đứng chắn trước mặt Lệ Lệ, ánh mắt đầy thách thức.
LÝ TRẠCH TUẤN
Anh không có quyền nói chuyện với cô ấy như vậy.
ANH HỌ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
(Cười khẩy)
Tôi không có quyền? Tôi là chủ nhà. Và tôi đang nhắc nhở các cháu về cách cư xử trong nhà người khác. Hai đứa lên đây để trông bọn trẻ, không phải để gây chuyện.
Ông ta ném chiếc chăn vào người Lý Trạch Tuấn.
ANH HỌ CỦA LÝ TRẠCH TUẤN
Lát nữa tôi sẽ có việc phải đi. Hai đứa liệu mà giữ gìn.
Nói rồi, anh họ của Lý Trạch Tuấn quay lưng bỏ đi, để lại Lệ Lệ và Lý Trạch Tuấn trong căn phòng đầy ngượng ngùng và căng thẳng. Lệ Lệ nhìn Lý Trạch Tuấn, thấy anh ta đang cố gắng kéo phần vải bị rách. Cô cảm thấy tội lỗi xen lẫn một chút hả hê khó tả.
LỆ LỆ
(Thì thầm)
Xin lỗi anh.
Lý Trạch Tuấn không trả lời, anh ta vẫn đang loay hoay với chiếc quần. Anh ta quay người lại, nhìn Lệ Lệ với ánh mắt phức tạp.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng trầm xuống)
Đứng im.
Anh ta bước tới, dùng chính tay mình cố gắng kéo lớp vải thừa trên chiếc quần. Lệ Lệ vẫn đứng im, tim đập thình thịch. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Lý Trạch Tuấn chạm vào chân mình.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Nhíu mày)
Khó thật.
Anh ta buông tay ra, nhìn quanh phòng.
LÝ TRẠCH TUẤN
Chắc chắn có cái gì đó có thể dùng được.
Anh ta mở tủ quần áo, lục lọi tìm kiếm. Lệ Lệ cũng bước vào trong phòng tắm, cô quyết định sẽ tắm rửa và thay đồ ở đây để tránh những tình huống khó xử tương tự.
Trong phòng tắm, Lệ Lệ cởi chiếc áo len ra. Vì quá chật, cô gặp khó khăn trong việc kéo nó qua đầu. Cô giằng co, cố gắng hết sức. Đúng lúc đó, tiếng mở cửa phòng tắm vang lên. Lý Trạch Tuấn bước vào, tay cầm một cuộn băng dính. Anh ta sững sờ khi nhìn thấy Lệ Lệ đang loay hoay, chiếc áo len bị mắc kẹt, lộ ra chiếc áo lót thể thao. Lệ Lệ cũng giật mình, quay phắt lại. Cô hoảng loạn, tay cố gắng che đi phần cơ thể bị lộ.
LỆ LỆ
(Hốt hoảng)
Anh… anh làm gì ở đây?
Lý Trạch Tuấn đứng sững, ánh mắt dừng lại trên cơ thể Lệ Lệ. Vẻ mặt anh ta biến đổi từ ngạc nhiên sang một chút bối rối, rồi nhanh chóng trở lại vẻ trêu chọc quen thuộc.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Nhếch mép cười)
Sao nào? Vẫn còn kẹt à? Tôi tưởng cô quen với việc này rồi chứ.
Lệ Lệ cảm thấy mặt mình nóng bừng. Cô đưa tay kéo mạnh chiếc áo, cuối cùng nó cũng tuột ra. Cô lập tức quấn chiếc chăn quanh người, ánh mắt giận dữ nhìn Lý Trạch Tuấn.
LỆ LỆ
(Giọng run run)
Anh… anh ra ngoài ngay!
Lý Trạch Tuấn nhìn Lệ Lệ, ánh mắt anh ta dường như có chút gì đó khác lạ. Anh ta chậm rãi tiến lại gần, tay vẫn cầm cuộn băng dính.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng thì thầm)
Đừng lo. Tôi chỉ muốn giúp cô thôi. Chiếc quần của tôi cũng cần băng dính mà.
Anh ta cười nhẹ, một nụ cười khiến Lệ Lệ càng thêm bối rối. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bao giờ hết.
Lý Trạch Tuấn khẽ nhếch mép, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lệ Lệ. Anh ta chậm rãi đưa cuộn băng dính lại gần, tay còn lại vươn ra.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng trầm, đầy ẩn ý)
Tôi đây. Chiếc áo len kia đúng là đồ lót thể thao thật sao? Trông… cá tính đấy chứ.
Lệ Lệ cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô lập tức kéo chiếc chăn quấn chặt hơn, ánh mắt tóe lửa.
LỆ LỆ
Anh nói bậy bạ gì thế? Anh đúng là đồ biến thái!
Lý Trạch Tuấn bật cười. Anh ta không vội vàng rời đi, mà tiến sát hơn một chút, khiến Lệ Lệ phải lùi lại theo phản xạ.
LÝ TRẠCH TUẤN
Biến thái? Tôi đang cố gắng giúp cô mà. Chiếc áo của tôi cũng rách một lỗ to. Chúng ta có lẽ cần một cuộc trao đổi. Cô cho tôi mượn băng dính, tôi giúp cô xử lý cái áo đó.
Anh ta chìa cuộn băng dính về phía Lệ Lệ. Vành tai Lý Trạch Tuấn đã hơi ửng đỏ, một dấu hiệu nhỏ nhoi cho thấy sự ngượng ngùng ẩn sâu bên trong vẻ trêu chọc. Lệ Lệ nhìn anh ta, rồi nhìn cuộn băng dính. Cô biết mình không còn lựa chọn nào khác.
LỆ LỆ
(Giọng cứng rắn, cố giữ sĩ diện)
Ai cần anh giúp chứ? Tôi có thể tự lo.
Lý Trạch Tuấn cười khẩy. Anh ta đưa tay lên, nhón lấy mép chiếc áo len đang mắc kẹt trên vai Lệ Lệ.
LÝ TRẠCH TUẤN
Thật không? Nhìn cô vật lộn với nó nãy giờ, tôi cứ tưởng cô đang muốn nó mắc kẹt mãi mãi để tôi được chiêm ngưỡng lâu hơn cơ.
Lệ Lệ giật mình, cố gắng kéo mạnh áo. Cô gằn giọng.
LỆ LỆ
Anh đúng là đáng ghét!
Nhưng rồi, cô chợt nhận ra. Lý Trạch Tuấn đang có ý trêu cô, và cô cũng có thể trêu lại anh ta. Một nụ cười tinh quái thoáng qua trên môi Lệ Lệ. Cô buông tay ra khỏi chiếc áo, để nó hoàn toàn bị mắc kẹt.
LỆ LỆ
(Giọng ngọt ngào giả tạo)
À, thì ra anh cũng thích ngắm gái đẹp lúc khó xử nhỉ? Được thôi. Nếu anh giúp tôi, tôi sẽ cho anh ngắm thêm một chút nữa. Nhưng anh phải hứa là không được phép nói cho ai biết đấy nhé. Nhất là mẹ anh và mẹ tôi.
Lý Trạch Tuấn nhíu mày, có chút ngạc nhiên trước sự thay đổi thái độ đột ngột của Lệ Lệ. Vành tai anh ta đỏ hơn một chút. Anh ta tiến lại gần hơn nữa, đủ để Lệ Lệ có thể ngửi thấy mùi hương nam tính quen thuộc.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Giọng hơi khàn)
Ý cô là sao?
Lệ Lệ cong môi cười. Cô cố tình làm cho chiếc áo bị mắc kẹt một cách lộ liễu hơn.
LỆ LỆ
Ý tôi là, anh giúp tôi kéo nó ra, tôi sẽ để anh thấy rõ hơn chiếc áo lót thể thao này của tôi. Nhưng anh phải giữ bí mật đấy. Nếu không, tôi sẽ mách anh họ anh về cái quần rách của anh.
Lý Trạch Tuấn nhìn Lệ Lệ chằm chằm. Anh ta không ngờ cô lại dám “phản đòn” mạnh mẽ như vậy. Một khoảnh khắc im lặng căng thẳng trôi qua, rồi Lý Trạch Tuấn bật cười lớn.
LÝ TRẠCH TUẤN
Cô được lắm. Cô gái nhỏ bé của tôi.
Anh ta đưa tay lên, lần này là để nhẹ nhàng gỡ chiếc áo len ra khỏi đầu Lệ Lệ, để lộ hoàn toàn chiếc áo lót thể thao màu đen. Trái tim Lệ Lệ đập loạn xạ trong lồng ngực. Cô cảm nhận được ánh mắt Lý Trạch Tuấn đang lướt qua cơ thể mình, nhưng lần này, nó không còn chỉ là sự trêu chọc nữa. Có một chút gì đó… khác lạ hơn.
Lý Trạch Tuấn đưa tay chạm nhẹ vào chiếc áo len, ánh mắt quét qua chiếc áo lót thể thao màu đen. Sự ngượng ngùng thoáng qua trên gương mặt anh ta nhanh chóng bị thay thế bởi nụ cười hiểu ý. Lệ Lệ cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, dù trái tim cô đang đập loạn xạ. Cô biết mình vừa cho anh ta thấy một khía cạnh mà cô chưa từng muốn chia sẻ, đặc biệt là với Lý Trạch Tuấn.
LÝ TRẠCH TUẤN
(Nhẹ nhàng gỡ phần áo len bị kẹt)
Thấy chưa? Vẫn còn nguyên vẹn. Cảm ơn cô đã cho tôi một màn trình diễn… độc đáo.
Anh ta buông tay, nhưng ánh mắt vẫn lưu luyến trên gương mặt Lệ Lệ. Cô cảm nhận được sự thay đổi trong cái nhìn của anh ta. Không còn là sự trêu chọc vô tư của một người bạn thân lâu năm, mà có gì đó sâu sắc hơn, có lẽ là sự rung động ban đầu mà hai người luôn cố gắng né tránh.
LỆ LỆ
(Cố tỏ ra bình thường, nhưng giọng hơi run)
Cái anh này! Giờ thì tôi cũng giúp anh rồi. Anh nhớ giữ đúng lời hứa đấy nhé.
Lý Trạch Tuấn mỉm cười, một nụ cười chân thành hơn, không còn chút giễu cợt nào. Anh ta nhìn Lệ Lệ một lượt, rồi đưa tay về phía cô, lần này là để nhặt chiếc áo len vừa được gỡ xuống.
LÝ TRẠCH TUẤN
Đương nhiên rồi. Lời hứa của Lý Trạch Tuấn không bao giờ thay đổi. Nhưng cô có chắc là mình ổn không? Tôi thấy cô hơi… nhạy cảm.
Lệ Lệ lắc đầu, vội vã đưa tay kéo chiếc chăn lên che chắn.
LỆ LỆ
Tôi ổn. Anh mau đi làm việc của anh đi. Tôi cũng cần thay đồ.
Lý Trạch Tuấn gật đầu, nhưng thay vì quay đi ngay, anh ta lại tiến lại gần hơn một chút, thì thầm vào tai Lệ Lệ.
LÝ TRẠCH TUẤN
Hôm nay tôi sẽ gọi cho anh họ. Chuẩn bị tinh thần nhé, cô bạn thân “không coi là người” của tôi.
Anh ta nháy mắt rồi sải bước ra khỏi phòng ngủ, để lại Lệ Lệ một mình với mớ cảm xúc hỗn độn. Cô nhìn theo bóng lưng anh ta, một cảm giác bồn chồn xen lẫn chút hồi hộp lan tỏa trong lòng. Cô nhận ra, mọi thứ giữa họ đã thay đổi kể từ khoảnh khắc này.
Màn đêm dần buông xuống, ánh đèn đường hắt vào phòng ngủ Lệ Lệ, vẽ nên những mảng sáng tối huyền ảo. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, suy nghĩ về lời nói của Lý Trạch Tuấn. Anh ta sẽ gọi cho anh họ ư? Có nghĩa là kế hoạch “trông trẻ bất đắc dĩ” sắp bắt đầu. Lệ Lệ thở dài, một tiếng thở dài đầy suy tư. Cô không biết điều gì đang chờ đợi mình ở nhà anh họ Lý Trạch Tuấn, nhưng cô có cảm giác, cuộc sống của cô sắp bước sang một chương mới, đầy rẫy những bất ngờ và có lẽ, cả những xáo trộn cảm xúc mà cô chưa từng dám đối mặt. Cô khẽ đưa tay chạm lên ngực mình, nơi trái tim vẫn còn đập mạnh mẽ. Đã bao lâu rồi cô không cảm thấy rung động mãnh liệt như vậy? Có lẽ, chính cái định nghĩa “không coi nhau như người” ấy lại là thứ đã giữ họ lại gần nhau, và bây giờ, có lẽ đã đến lúc để phá vỡ bức tường vô hình đó. Lệ Lệ nhắm mắt lại, cố gắng xoa dịu những suy nghĩ đang chạy đua trong đầu. Mọi thứ sẽ ra sao? Cô thực sự không biết. Nhưng có một điều chắc chắn, cô và Lý Trạch Tuấn sẽ không bao giờ là những người bạn “không coi nhau như người” nữa. Đêm nay, sự ngượng ngùng, những lời trêu chọc và cả sự khám phá ngầm đã gieo vào lòng cả hai một hạt mầm lạ lẫm, mong manh nhưng đầy sức sống. Tương lai, dù mờ mịt, cũng bắt đầu hiện rõ với những gam màu khác biệt.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*