“Ham lấy chồng đại gia, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai ngờ trong đêm tân hôn, vừa thấy chồng bước ra từ nhà tắm, tôi chỉ muốn tông cửa bỏ chạy
Sau một thời gian yêu đương qua mạng thì vị đại gia kia cầu hôn, Hương vui mừng đồng ý. Cô đồng ý để anh lo hết thủ tục kết hôn rồi rước cô sang nước ngoài.
Hương có ngoại hình ưa nhìn, lại tốt nghiệp đại học nên đặt mục tiêu phải lấy chồng đại gia, hoặc ít nhất là lấy đàn ông tài giỏi thành đạt. Quyết tâm theo đuổi mục tiêu này nên đến năm 27 tuổi, Hương vẫn độc thân. Bạn bè xung quanh Hương đã có chồng con, họ khuyên cô đừng cầu toàn đòi hỏi, phụ nữ đẹp mấy cũng có thời. Nhưng Hương mặc kệ, cô không tin người ưu tú như mình lại không lấy chồng giàu có được.
Sau đó có người quen mai mối cho Hương lấy chồng Việt kiều. Họ nói người này tuy từng ly hôn nhưng rất giàu có, lại thành đạt với 2 công ty lớn. Nghe thế, Hương liền nuôi hy vọng. Cô nhắn tin, trò chuyện với vị đại gia này, khi nhìn thấy anh đẹp trai phong độ qua màn hình điện thoại gọi điện thì cô càng vừa ý.
Sau một thời gian yêu đương qua mạng thì vị đại gia kia cầu hôn, Hương vui mừng đồng ý. Cô đồng ý để anh lo hết thủ tục kết hôn rồi rước cô sang nước ngoài. Dù vậy, anh ấy nói chưa thể về nước để làm đám cưới cùng cô. Hương tỏ ra hiểu chuyện thông cảm cho chồng tương lai, một mình chuẩn bị tổ chức đám cưới. Mọi chi tiêu, sắm sửa cho lễ cưới đều được vị đại gia kia trả không tiếc tiền. Tài khoản của Hương tăng vèo lên con số khiến cô há hốc kinh ngạc. Hương hài lòng nghĩ, phải lấy chồng giàu thế này thì cả đời cô mới ấm êm được.
Không ngờ, đến ngày cưới, vị đại gia của Hương vẫn chưa xuất hiện. Anh ấy nói vì công việc nên trễ chuyến bay. Hương dù tủi thân khi đám cưới không có chú rể nhưng vẫn thấy tự hào khi đeo vàng đầy cổ khiến ai cũng xuýt xoa lấy chồng đại gia thật sướng.
Sau khi đám cưới kết thúc, Hương được tài xế đưa về biệt thự sang trọng. Đêm tân hôn, Hương ngồi đợi chú rể về. Đến đêm khuya, có người mở cửa, Hương hồi nộp đợi khoảnh khắc vợ
chồng gặp nhau. Nhưng khi đèn được bật lên thì Hương hoảng hồn tái mặt.”
“… Hương hoảng hồn tái mặt.
Đèn phòng bật sáng rực. Trước mắt cô là một người đàn ông vừa bước ra từ phòng tắm. Mái tóc bạc lơ thơ, khuôn mặt nhăn nheo chằng chịt những vết sẹo lớn nhỏ, làn da đồi mồi xám xịt. Ông ta gầy gò, lưng hơi còng, dáng đi chậm chạp. Đôi mắt nhỏ, nhìn Hương với vẻ lạ lẫm, xen lẫn một chút khó hiểu.
Hương chết lặng, như có dòng điện chạy khắp cơ thể. Đây… đây không phải là người đàn ông đẹp trai, phong độ, giàu có mà cô vẫn thấy qua màn hình điện thoại mỗi ngày. Ông ta già nua, tàn tạ, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh hoàn mỹ cô vẫn luôn mơ về.
Sự sốc, kinh hãi và cả sự phẫn uất dâng lên tột độ trong lòng Hương. Cô run rẩy lùi lại, không thể tin vào mắt mình.
“”Cô… cô là ai vậy?”” Ông lão lên tiếng, giọng khàn đặc.
Câu hỏi của ông ta càng khiến Hương bàng hoàng. Ông ta không biết cô là ai? Chẳng lẽ…
Ông lão nhíu mày, nhìn bộ váy cưới và lớp trang điểm vẫn còn nguyên trên người Hương. “”Sao cô lại ở trong phòng tôi giờ này?”””
“Hương vẫn đứng chết trân, cảm giác như máu trong người đông lại. Cô không trả lời câu hỏi của ông ta. Toàn bộ kế hoạch, giấc mơ về cuộc sống giàu sang tan vỡ trước mắt chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Người đàn ông này là ai? Tại sao lại ở trong phòng chồng cô? Chẳng lẽ… ông ta là người giúp việc? Hay là… một người thân nào đó?
Ông lão nhíu mày nhìn cô thêm một lúc, đôi mắt nhỏ lướt qua chiếc váy cưới, dừng lại ở khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi của Hương. Rồi, một nụ cười chậm rãi nở ra trên khuôn mặt đầy sẹo, méo mó và rợn người. Nụ cười đó khiến Hương rùng mình, một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Nụ cười của ông ta không có chút vui vẻ nào, chỉ có vẻ bí hiểm, kỳ lạ và đáng sợ.
Ông lão chậm rãi lê bước lại gần giường nơi Hương đang đứng. Từng bước chân nặng nề trên sàn gỗ càng khiến không khí thêm nặng nề, ngột ngạt. Hơi thở của Hương đứt quãng, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng chân cô như bị đóng đinh xuống sàn, không tài nào nhúc nhích được.
Ông ta đứng cách cô chừng hai bước chân, nụ cười méo mó vẫn giữ nguyên trên môi. Giọng nói khàn đặc, chậm rãi, như âm thanh vọng về từ nơi xa xăm nào đó, cất lên gọi tên cô.
“”Hương…””
Cô giật bắn mình, như bị điện giật. Ông ta… biết tên cô?
“”Em đến rồi.””
Lời nói của ông ta nhẹ bẫng, nhưng với Hương, nó như một lưỡi dao sắc lẹm cứa vào tai, vào trái tim. Nó không phải là lời chào mừng của một người chồng dành cho vợ trong đêm tân hôn. Nó giống như… một lời xác nhận cho một điều gì đó kinh hoàng vừa mới bắt đầu.”
“Cô giật bắn mình, như bị điện giật. Ông ta… biết tên cô?
“”Em đến rồi.””
Lời nói của ông ta nhẹ bẫng, nhưng với Hương, nó như một lưỡi dao sắc lẹm cứa vào tai, vào trái tim. Nó không phải là lời chào mừng của một người chồng dành cho vợ trong đêm tân hôn. Nó giống như… một lời xác nhận cho một điều gì đó kinh hoàng vừa mới bắt đầu.
Đôi mắt Hương trợn trừng nhìn người đàn ông méo mó đứng trước mặt. Cảm giác lạnh lẽo lúc nãy nhanh chóng bị thay thế bằng một ngọn lửa giận dữ và sự uất ức tột cùng. Cô lùi lại một bước, rồi lại một bước nữa, như thể cố gắng thoát khỏi một cơn ác mộng. Chiếc váy cưới đắt tiền xòe rộng trên sàn nhà như một lời chế giễu cay nghiệt cho giấc mơ tan vỡ của cô.
Tay cô run rẩy chỉ thẳng vào mặt ông ta. Giọng nói bật ra khô khốc, vỡ vụn rồi lớn dần lên, mang theo sự hoảng loạn, tức giận và tuyệt vọng.
“”Ông… ông là ai?”” Hương hét lên, nước mắt lưng tròng. “”Tại sao ông lại ở đây? Đây là phòng của chồng tôi! Anh ấy đâu? Người trong ảnh… Người đàn ông tôi lấy làm chồng đâu? Tại sao lại là ông? Ông lừa dối tôi?””
Mỗi câu hỏi là một nhát cứa vào không khí tĩnh lặng của căn phòng sang trọng. Khuôn mặt Hương đỏ bừng vì căm phẫn và tủi nhục. Bao nhiêu kỳ vọng, bao nhiêu tính toán, bao nhiêu lời chúc mừng giả tạo hôm nay bỗng chốc biến thành tro bụi dưới chân người đàn ông xa lạ, gớm ghiếc này. Cô không thể tin được. Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này? Tại sao lại là ông ta?”
“Ông lão không hề tỏ vẻ ngạc nhiên trước phản ứng dữ dội của Hương. Khuôn mặt nhăn nheo của ông vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, như thể ông đã lường trước được cơn thịnh nộ này. Ông chậm rãi bước đến mép chiếc giường lớn trải ga trắng muốt, nơi chỉ vài phút trước Hương còn đang mơ mộng về một đêm tân hôn lãng mạn. Ông ngồi xuống, tấm lưng hơi còng khẽ cong lại, và thở ra một hơi dài, nặng nhọc. Tiếng thở dài đó như mang theo cả gánh nặng của thời gian và những bí mật được chôn giấu.
Ông nhìn thẳng vào đôi mắt ngấn nước của Hương, đôi mắt đang trợn trừng vì sốc và căm phẫn. Giọng ông khàn đặc, chậm rãi và rõ ràng từng chữ, đập vào tai Hương như những nhát búa.
“”Anh… chính là người em cưới đây mà,”” ông nói, sự mệt mỏi hiện rõ trong giọng. “”Cái ảnh kia… có thể là ảnh của anh lúc trẻ, hoặc là ảnh của thằng cháu trai của anh.”” Ông dừng lại một chút, rồi một nụ cười méo mó, đầy ẩn ý hiện lên trên môi ông. “”Nhưng dù sao đi nữa… anh vẫn là đại gia của em mà.”””
“””Anh biết… vẻ ngoài này chắc hẳn đã làm em thất vọng lắm,”” ông lão khẽ nói, giọng vẫn trầm khàn. “”Nhưng sự thật là… anh đã không phải như thế này từ lúc sinh ra.””
Hương vẫn đứng sững, đôi mắt dán chặt vào khuôn mặt biến dạng của ông, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào của người đàn ông phong độ trong bức ảnh. Nhưng vô vọng. Chỉ có những vết sẹo chằng chịt và làn da nhăn nheo, xám xịt. Toàn thân cô run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi kinh hoàng tột độ đang dâng lên.
“”Nhiều năm trước… là một tai nạn kinh hoàng,”” ông bắt đầu kể, giọng chùng xuống, như thể đang lục lại những ký ức đau đớn. “”Một vụ cháy lớn… ở một trong những xưởng của anh bên nước ngoài. Anh đã cố gắng cứu vài công nhân… nhưng cuối cùng… lại thành ra thế này.””
Ông đưa bàn tay run rẩy chạm nhẹ vào một bên mặt, nơi những vết sẹo hằn rõ nhất. “”Bác sĩ nói anh may mắn sống sót… nhưng khuôn mặt thì không thể phục hồi hoàn toàn được nữa.””
Ông thở dài lần nữa, tiếng thở nghe nặng trĩu như đá tảng. “”Sau đó… anh không còn muốn xuất hiện trước đám đông. Cảm giác mọi người nhìn mình với ánh mắt khác lạ… thật khó chịu. Công việc kinh doanh thì vẫn phải điều hành… nhưng tất cả đều qua người khác, hoặc qua mạng.””
Ông nhìn Hương, ánh mắt ẩn chứa sự cay đắng và có cả chút thăm dò. “”Đó là lý do… anh chỉ có thể quen biết và ‘yêu’ qua mạng. Anh đã hy vọng… em sẽ chấp nhận con người thật của anh… sau khi biết chuyện.””
Những lời ông nói như những nhát dao cứa vào tâm trí Hương. Cô cảm thấy như mình đang chìm xuống một vực sâu hun hút của sự thật phũ phàng. Toàn thân cô lạnh toát, đầu óc trống rỗng. Những giấc mơ về cuộc sống giàu sang, về người chồng đại gia lịch lãm bỗng tan biến, chỉ còn lại hiện thực tàn khốc này. Cô không thể tin vào tai mình, không thể tin rằng người đàn ông đứng trước mặt, với khuôn mặt biến dạng và thân hình còng, lại chính là người mà cô đã đặt cược tất cả để cưới. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng cô, yếu ớt và đầy chua xót.”
“Toàn thân cô run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi kinh hoàng tột độ đang dâng lên. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng cô, yếu ớt và đầy chua xót. Ông lão nhìn Hương, đôi mắt hằn vết chân chim khẽ nheo lại, thoáng hiện lên vẻ đắc ý đầy mỉa mai. Ánh mắt ông lướt dọc xuống cổ Hương, nơi chuỗi vàng cưới lấp lánh nặng trĩu, rồi sang hai cổ tay và ngón tay cô, cũng chất đầy những món trang sức đắt đỏ.
Ông cất giọng khàn khàn, chậm rãi, như cố tình nhấn nhá từng lời. “”Đám cưới này… tốn không ít tiền đâu, em biết đấy. Riêng số vàng em đang đeo trên người… đủ cho một gia đình sống sung túc cả năm. Chưa kể… tài khoản anh vừa chuyển cho em… là một con số đủ khiến nhiều người làm cả đời cũng không mơ tới.””
Ông dừng lại một chút, như để Hương kịp tiêu hóa những con số khủng khiếp ấy. Nét mặt Hương lúc này vừa trắng bệch vì sợ hãi, vừa đỏ bừng vì uất nghẹn. Giấc mơ đại gia tan vỡ, chỉ còn lại sự thật trần trụi và một nỗi nhục nhã không tả xiết.
Ông lão nhếch mép cười, một nụ cười méo mó trên khuôn mặt biến dạng. “”Em lấy anh… là để có tiền, đúng không?”” Ông tiến lại gần hơn một bước, mùi thuốc sát trùng nhè nhẹ từ người ông xộc vào mũi Hương, khiến cô rùng mình. “”Giờ tiền đây,”” ông đưa bàn tay nhăn nheo, gân guốc chỉ vào cô, chỉ vào chính bản thân ông, “”còn anh đây.””
Ánh mắt ông găm chặt vào đôi mắt đẫm nước của Hương, đầy thách thức và tàn nhẫn. “”Em có chấp nhận cái giá này không?”””
“Toàn thân Hương run bần bật, nỗi kinh hoàng tột độ chiếm lấy tâm trí. Cô không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa trong căn phòng này, với con người trước mặt. Giấc mơ đại gia tan vỡ thành từng mảnh vụn, chỉ còn lại sự thật trần trụi, méo mó và kinh tởm. Cô bật dậy như một chiếc lò xo bị nén chặt, không do dự, không suy nghĩ. Toàn bộ ý chí lúc này chỉ còn là một: chạy trốn.
Cô lao về phía cửa phòng ngủ, tốc độ như một kẻ điên. Tiếng chân cô đập thình thịch trên sàn gỗ lát đá cẩm thạch lạnh lẽo, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Cái cửa gỗ lim nặng nề dường như là chướng ngại vật duy nhất giữa cô và sự giải thoát. Tay cô run rẩy vặn nắm đấm cửa, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền đến lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Mở được cửa, cô không kịp nhìn lại phía sau, chỉ biết cắm đầu chạy.
Hành lang dài hun hút, ánh đèn vàng hắt xuống tạo nên những cái bóng kỳ quái. Cô chạy như ma đuổi, lồng ngực phập phồng, hơi thở đứt quãng. Tiếng tim đập thình thịch trong tai cô át cả tiếng chân mình. Chạy xuống cầu thang rộng lớn, cô suýt vấp ngã mấy lần vì đôi chân rệu rã và sự hoảng loạn tột độ. Cô chỉ muốn ra khỏi cái biệt thự sang trọng nhưng đáng sợ này càng nhanh càng tốt. Tiền bạc, danh vọng… tất cả những thứ cô khao khát bỗng trở nên vô nghĩa và kinh tởm. Lúc này, thứ duy nhất cô cần là tự do.
Cô lao về phía cửa chính. Cánh cửa chạm trổ cầu kỳ hiện ra trước mắt, biểu tượng của sự giàu có giờ đây chỉ là cánh cửa nhà tù. Cô đưa tay run rẩy tìm chốt khóa. Chỉ cần mở được cánh cửa này, cô sẽ thoát. Chỉ cần ra ngoài, cô sẽ an toàn. Sẽ có người giúp đỡ. Cô tin là vậy.”
“Cô đưa tay run rẩy tìm chốt khóa. Chỉ cần mở được cánh cửa này, cô sẽ thoát. Chỉ cần ra ngoài, cô sẽ an toàn. Sẽ có người giúp đỡ. Cô tin là vậy. Ngón tay cô vừa chạm vào lớp kim loại lạnh lẽo của chốt cửa, một giọng nói khàn khàn, trầm đục, lạnh lẽo như băng đá đột ngột vang lên từ phía sau, khiến toàn thân cô chết lặng.
“”Em đi đâu vội thế?””
Hương cứng đơ người, không dám quay đầu lại. Cô biết giọng nói đó là của ai. Cái con người kinh tởm mà cô vừa bỏ chạy khỏi phòng ngủ. Hắn đã đuổi theo cô.
Giọng hắn tiếp tục vang vọng trong không gian tĩnh mịch của sảnh chính, mỗi từ như một nhát dao cứa vào hy vọng mong manh của cô.
“”Đám cưới xong rồi, giờ em là vợ anh.””
Hương cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt. Hơi thở dường như ngưng lại.
“”Hợp đồng hôn nhân đã ký, thủ tục đã xong.””
Cô nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh nhưng vô vọng. Đôi chân cô như bị đóng đinh xuống sàn đá cẩm thạch.
“”Em nghĩ em có thể đi đâu?””
Lời nói cuối cùng mang theo một nụ cười mỉa mai lạnh lẽo, tràn ngập sự đắc thắng và chế giễu. Hương từ từ quay đầu lại. Đứng cách cô vài bước chân, dưới ánh đèn lờ mờ, là bóng dáng khủng khiếp ấy. Cái hình hài dị dạng, méo mó hơn cả trong cơn ác mộng tồi tệ nhất của cô. Khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại sáng lên những tia nhìn sắc lạnh, khóa chặt lấy cô. Nụ cười trên môi hắn không che giấu nổi vẻ hiểm độc và sự chiếm hữu. Hương nhận ra, mình đã lọt vào cái bẫy do chính mình giăng ra, và giờ đây, cánh cửa thoát thân duy nhất đã bị chặn đứng. Nỗi sợ hãi tột độ khiến cô không thể cất nên lời.”
“Hương nhìn chằm chằm vào bóng dáng đó, nỗi kinh hoàng dâng lên cuồn cuộn, bóp nghẹt lấy mọi giác quan của cô. Hắn đứng đó, nụ cười méo mó hiện rõ dù khuôn mặt khuất trong bóng tối, đôi mắt hắn sáng quắc như thú săn mồi. Cô lùi lại một bước theo bản năng, cảm giác kinh tởm và sợ hãi trộn lẫn khiến dạ dày cô co thắt. Chỉ một giây trước, cô còn tin vào cánh cửa kia như phao cứu sinh. Giờ đây, phao cứu sinh ấy dường như xa vời vô vọng.
Nhưng bản năng sinh tồn mạnh mẽ hơn nỗi sợ hãi. Cô quay phắt lại, vung tay nắm lấy tay nắm cửa. Lạnh ngắt. Cô vặn mạnh, thử đẩy, kéo. Cánh cửa không hề nhúc nhích. Nó bị khóa chặt. Khóa từ bên ngoài? Hay là một hệ thống điện tử nào đó của ngôi biệt thự xa hoa này?
Hoảng loạn tột độ ập đến. Không còn lối thoát. Cô áp tai vào cánh cửa dày, nghe ngóng. Không một âm thanh nào ngoài tiếng tim đập điên cuồng của chính mình.
“”Mở cửa! Làm ơn… mở cửa cho tôi!”” Hương hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Cô bắt đầu đấm thùm thụp vào mặt gỗ lạnh lẽo, từng cú đấm yếu ớt nhưng đầy tuyệt vọng. “”Có ai không? Cứu tôi với! Làm ơn!””
Không lời đáp lại. Sự im lặng chết chóc nhấn chìm cô, chỉ còn tiếng đấm tay và tiếng thở dốc của chính mình. Cô gục đầu vào cánh cửa, nước mắt lã chã rơi. Nỗi tuyệt vọng cuộn lại thành một khối đặc nghẹt trong lồng ngực. Cô bị nhốt. Bị nhốt cùng với ác quỷ.”
“Cô gục xuống, lưng dựa vào cánh cửa lạnh lẽo, đôi chân khuỵu hẳn xuống sàn đá cẩm thạch sáng loáng. Mọi sức lực dường như bị rút cạn. Tiếng đấm thùm thụp vừa rồi giờ chỉ còn là những nhịp thở dốc, nghẹn ngào. Cô vùi mặt vào đầu gối, để mặc những tiếng nức nở vỡ òa.
Không còn lối thoát. Không còn hy vọng. Giấc mơ về cuộc sống nhung lụa, về người chồng Việt kiều giàu có, tất cả tan biến như bọt biển. Thay vào đó là hiện thực nghiệt ngã: cô đã tự đưa mình vào một cái bẫy, một nhà tù xa hoa lộng lẫy.
Trong tiếng khóc nức nở của Hương, căn phòng dường như càng trở nên rộng lớn và lạnh lẽo hơn. Chiếc giường tân hôn vẫn trải ga trắng muốt, những cánh hoa hồng vẫn còn vương vãi trên thảm. Ánh đèn vàng dịu hắt xuống, rọi rõ sự tương phản giữa khung cảnh lãng mạn giả tạo và nỗi tuyệt vọng tột cùng của cô dâu mới.
Ánh mắt cô lướt qua căn phòng đắt tiền, qua những bức tranh nghệ thuật, qua chiếc tủ quần áo gỗ quý… và dừng lại ở bóng dáng ngồi trên giường.
Ông lão vẫn ngồi đó, không nói một lời. Dưới ánh đèn, khuôn mặt nhăn nheo của hắn hiện lên rõ nét. Đôi mắt hắn không còn vẻ ranh mãnh hay đáng sợ như lúc ở trong bóng tối, mà thay vào đó là một ánh nhìn… khó tả. Đó là sự pha trộn của chế giễu, thương hại, và cả một chút gì đó lạnh lùng, xa cách. Hắn nhìn cô gái trẻ đang gục ngã dưới chân mình, như thể đang xem một vở kịch không lời.
Tiếng khóc của Hương ngắt quãng, nghẹn lại trong cổ họng. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe nhìn thẳng vào hắn. Không một lời cầu xin, chỉ còn sự bất lực và kinh hoàng.
Căn phòng chìm trong im lặng. Chỉ còn tiếng nức nở yếu ớt của Hương và sự im lặng đáng sợ của người đàn ông ngồi trên giường. Đêm tân hôn, đêm mà cô từng mơ ước sẽ mở ra một cuộc đời mới rực rỡ, giờ đây biến thành một bức tranh u ám, với chỉ hai gam màu: nước mắt và sự tĩnh lặng đến rợn người. Chiếc váy cưới lộng lẫy bỗng trở thành gông xiềng trói buộc. Biệt thự sang trọng hóa thành nhà giam.”
“Sáng hôm sau, ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ lớn, rọi vào căn phòng rộng thênh thang. Hương khẽ cựa mình trên chiếc giường bọc nệm êm ái. Đầu óc cô nặng trĩu, những hình ảnh đêm qua vẫn còn ám ảnh. Cô từ từ mở mắt, nhìn trần nhà dát vàng và những bức tranh đắt giá.
Một lúc sau, có tiếng gõ cửa khẽ khàng. Một người giúp việc trung niên, mặc đồng phục gọn gàng, bước vào, đẩy theo một xe đẩy đồ ăn sáng. Trên xe bày biện đủ món sang trọng: bánh ngọt Pháp, trái cây tươi nhập khẩu, trứng Benedict, cà phê nghi ngút khói… Tất cả đều được đặt trong những chiếc đĩa sứ tinh xảo.
“”Chào buổi sáng, cô chủ,”” người giúp việc nói với giọng nhẹ nhàng, chuyên nghiệp. “”Mời cô dùng bữa ạ.””
Bàn ăn nhỏ được kéo đến bên giường. Người giúp việc lịch sự bày đồ ăn ra. Hương ngồi dậy, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo. Cô nhìn khay thức ăn đầy màu sắc, thơm phức, nhưng lòng cô như có đá đè.
“”Cảm ơn bà,”” Hương khẽ nói.
Người giúp việc lùi lại, đứng chờ ở góc phòng. Hương cầm dĩa lên, xiên một miếng trái cây đưa lên miệng. Vị ngọt thanh như tan ra, nhưng cô không cảm nhận được gì. Cô đặt dĩa xuống, nhìn chằm chằm vào khay đồ ăn. Bao nhiêu tiền bạc, sự xa hoa này… đánh đổi bằng cái giá quá đắt.
Cô với lấy tách cà phê, đưa lên môi nhấp một ngụm. Vị đắng lan tỏa trong miệng, đúng như tâm trạng của cô lúc này. Cô cảm thấy mình không khác gì con chim hoàng yến trong chiếc lồng son lộng lẫy. Xung quanh là vàng bạc, lụa là, thức ăn ngon, nhưng cánh cửa lại khóa chặt. Cô bị giam cầm trong chính cái “”giấc mơ”” mà cô khao khát.
Người giúp việc vẫn đứng đó, im lặng. Hương cảm thấy ngột ngạt dưới ánh nhìn kín đáo của bà. Cô cố gắng cầm lấy chiếc bánh ngọt, đưa lên miệng cắn một miếng nhỏ. Vị béo ngậy, ngọt lịm như muốn nghẹn lại trong cổ họng. Cô nhai nuốt một cách khó khăn, như thể đang nuốt nước mắt của chính mình.
Từng miếng ăn đều trở nên vô vị. Căn phòng rộng lớn, sang trọng bỗng hóa thành nhà tù chật hẹp. Hương chỉ muốn bỏ chạy khỏi nơi này, khỏi cuộc hôn nhân sai lầm này. Nhưng cô biết, không có lối thoát. Cánh cửa lồng son đã đóng sập lại.”
“Cô cố gắng cầm lấy chiếc bánh ngọt, đưa lên miệng cắn một miếng nhỏ. Vị béo ngậy, ngọt lịm như muốn nghẹn lại trong cổ họng. Cô nhai nuốt một cách khó khăn, như thể đang nuốt nước mắt của chính mình. Từng miếng ăn đều trở nên vô vị. Căn phòng rộng lớn, sang trọng bỗng hóa thành nhà tù chật hẹp. Hương chỉ muốn bỏ chạy khỏi nơi này, khỏi cuộc hôn nhân sai lầm này. Nhưng cô biết, không có lối thoát. Cánh cửa lồng son đã đóng sập lại.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng mở ra, không có tiếng gõ cửa như người giúp việc. Hương ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to vì sợ hãi. Vị đại gia, người chồng đêm qua, bước vào phòng. Ông vẫn khoác lên mình chiếc áo choàng lụa sang trọng. Làn da nhăn nheo, ánh mắt mờ đục dưới mái tóc bạc lơ thơ. Ông không nhìn thẳng vào Hương, chỉ chậm rãi bước đến chiếc bàn ăn.
Người giúp việc cúi đầu, lặng lẽ lùi bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại thật khẽ.
Ông lão kéo chiếc ghế đối diện Hương và ngồi xuống. Ông cũng bắt đầu dùng bữa sáng một cách từ tốn, nhấm nháp miếng bánh ngọt, uống cà phê. Không gian chìm trong sự im lặng ngột ngạt. Hương không dám nhìn ông, cô chỉ nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn của mình, tay siết chặt chiếc dĩa bạc. Mỗi tiếng động nhỏ từ hành động ăn uống của ông lão đều như tiếng trống dội vào tai cô.
Sau vài phút ăn sáng trong tĩnh lặng, ông lão đặt tách cà phê xuống. Ông lau miệng bằng khăn giấy lụa, rồi ngước nhìn Hương. Ánh mắt ông bình thản, không lộ ra chút cảm xúc hay sự day dứt nào về đêm qua.
“”Em không ăn nữa sao?”” ông hỏi, giọng nói trầm đục.
Hương giật mình, vội vàng lắc đầu. “”Dạ… em no rồi ạ.””
Ông lão gật gù, như đã lường trước. “”Tốt.”” Ông lại tiếp tục nói, giọng đều đều như đang đọc một bản kế hoạch kinh doanh. “”Anh biết là đêm qua có lẽ em hơi bất ngờ.””
Hương không nói gì, chỉ hơi cúi đầu xuống.
“”Nhưng không sao cả,”” ông tiếp tục. “”Em sẽ quen thôi. Cuộc sống ở đây rất thoải mái. Em sẽ không phải lo nghĩ bất cứ điều gì.””
Ông chỉ tay về phía cửa sổ, nơi ánh nắng chiếu rọi vào khu vườn rộng lớn bên ngoài. “”Căn biệt thự này, và tất cả những tài sản khác của anh, sẽ do em quản lý.””
Hương ngước lên nhìn ông, không thể tin vào tai mình. Quản lý tài sản? Cả căn biệt thự này?
“”Anh có hai công ty lớn ở nước ngoài,”” ông nói tiếp, giọng đầy tự mãn. “”Công việc của anh rất bận rộn. Anh không có nhiều thời gian cho những chuyện vặt vãnh. Nhưng em thì khác. Em sẽ có tất cả thời gian để tận hưởng cuộc sống.””
Ông nhìn thẳng vào mắt Hương, ánh mắt đục ngầu như xuyên thấu tâm can cô. “”Em chỉ cần ở bên cạnh anh, làm vợ anh. Mọi thứ khác anh sẽ lo hết. Tiền bạc, quyền lực, cuộc sống nhung lụa… tất cả đều là của em.””
Lời đề nghị của ông lão như một cái bẫy hoàn hảo, được che phủ bởi sự xa hoa và quyền lực. Hương cảm thấy lạnh run người. Giấc mơ đại gia của cô giờ đây đã biến thành một cơn ác mộng. Cô nhìn khuôn mặt ông lão, nhìn sự bình thản đến đáng sợ trong mắt ông, và nhận ra mình đã chính thức bị mắc kẹt. Thoát ra bây giờ là không thể. Cô chỉ có thể lựa chọn: chấp nhận sống trong cái lồng son này, hoặc… điều gì khác? Sự sợ hãi và tuyệt vọng dâng lên trong lòng Hương.”
“Ông lão đứng dậy sau bữa sáng. Hương vẫn ngồi bất động, nhìn xuống đĩa thức ăn.
“”Em cứ nghỉ ngơi đi,”” ông nói. “”Anh có một vài cuộc họp trực tuyến.””
Hương chỉ gật đầu nhẹ, không dám ngước lên. Ông lão rời đi, cánh cửa lại khép lại.
Sự im lặng quay trở lại căn phòng, nhưng giờ đây nó mang một cảm giác khác – một sự trống rỗng đáng sợ sau cuộc nói chuyện. Hương vẫn cảm thấy ớn lạnh. Quản lý tài sản? Cuộc sống nhung lụa? Những lời đó giờ đây nghe như bản án hơn là lời hứa hẹn. Cô nhìn quanh căn phòng lộng lẫy, nhưng cảm giác ngột ngạt không hề giảm bớt. Cô phải thoát ra khỏi đây. Bằng cách nào?
Một tia hy vọng lóe lên trong đầu Hương. Chiếc điện thoại! Cô vội vàng đứng dậy, chạy đến chiếc túi xách đã được người giúp việc đặt gọn gàng trên chiếc ghế bành gần đó. Tay cô run rẩy lục tìm. Cô thấy nó rồi, chiếc điện thoại thông minh quen thuộc.
Cô vội vàng mở khóa màn hình. Vẫn sáng. Cô thở phào nhẹ nhõm. Nhanh chóng, cô lướt tìm danh bạ, dừng lại ở tên một người bạn thân, Mai. Hương nhấn nút gọi.
Điện thoại reo… một tiếng, hai tiếng… Nhưng không có tiếng đổ chuông thực sự, chỉ là tiếng “”tút tút”” đều đặn, khô khốc. Rồi, một thông báo hiện lên màn hình: “”Không có tín hiệu mạng.””
Hương sững người. Không có tín hiệu? Cô thử lại. Vẫn vậy. Cô kiểm tra cột sóng. Hoàn toàn trống rỗng. Biểu tượng Wi-Fi cũng không có kết nối nào khả dụng. Cô thử gọi sang một số khác, số của mẹ cô. Kết quả vẫn y hệt.
Tim Hương đập mạnh. Không lẽ… Chiếc điện thoại bị vô hiệu hóa rồi sao? Hay là nơi này… Cô chạy đến cửa sổ, nhìn ra ngoài khu vườn rộng lớn. Xa xa là những ngọn cây xanh mướt, phía sau nữa là một ngọn đồi thấp thoáng. Không có dấu hiệu của nhà cửa hay đường sá tấp nập. Căn biệt thự này dường như nằm lọt thỏm giữa vùng quê hẻo lánh nào đó.
Cô thử bật dữ liệu di động. Không hoạt động. Chiếc điện thoại hoàn toàn vô dụng.
Hương cảm thấy một làn sóng tuyệt vọng dâng lên cổ họng. Cô siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Cô bị cô lập rồi. Hoàn toàn. Không có cách nào liên lạc với thế giới bên ngoài. Không ai biết cô đang ở đâu, đang gặp chuyện gì. Giấc mơ đổi đời của cô đã đưa cô đến một nơi xa hoa lộng lẫy, nhưng đồng thời cũng biến nó thành nhà tù kiên cố nhất. Nỗi sợ hãi bủa vây lấy Hương, dữ dội hơn bao giờ hết. Cô biết, giờ đây cô thực sự đã mắc kẹt trong cái lồng son này.”
“Tuyệt vọng bủa vây, Hương cảm thấy như không khí trong căn phòng sang trọng này đang đặc quánh lại, chèn ép lồng ngực cô. Không thể liên lạc với ai, cô thực sự bị cô lập. Nhưng ngồi yên chờ đợi không phải là cách. Cô không thể sống thế này, không thể ở lại nơi xa lạ, tù túng này với một người chồng mà cô không quen biết và sợ hãi. Phải đối mặt. Phải nói rõ ràng.
Cô hít một hơi sâu, lấy hết can đảm còn sót lại. Cô biết ông lão vừa nói có cuộc họp trực tuyến, chắc chắn ông đang ở trong phòng làm việc. Hương rón rén mở cửa phòng ngủ, bước ra hành lang dài lát đá cẩm thạch lạnh lẽo. Ngôi nhà quá rộng lớn, cô loay hoay một lúc mới tìm được hướng đi đến khu vực phòng làm việc mà lúc sáng cô thoáng thấy ông bước vào.
Đứng trước cánh cửa gỗ mun nặng nề, Hương do dự. Chỉ vài giờ trước, cô còn là cô dâu lộng lẫy với giấc mộng vàng. Giờ đây, cô chỉ là một cô gái sợ hãi, mắc kẹt trong lồng son. Cô nhắm mắt, siết chặt bàn tay đang run rẩy rồi gõ cửa.
Không có tiếng trả lời ngay. Hương gõ thêm lần nữa, mạnh dạn hơn một chút.
“”Vào đi,”” tiếng ông lão vọng ra, đều đều, không cảm xúc.
Hương đẩy cửa bước vào. Căn phòng làm việc rộng lớn, đầy sách vở và thiết bị điện tử hiện đại. Ông lão đang ngồi trước màn hình máy tính lớn, đeo tai nghe, vẻ mặt tập trung. Ông quay sang nhìn Hương, gỡ tai nghe ra, nhíu mày nhẹ.
“”Có chuyện gì vậy, em?”” Giọng ông vẫn điềm tĩnh, trái ngược hoàn toàn với cơn bão trong lòng Hương.
Hương tiến lại gần, đứng cách bàn làm việc một khoảng. Cô cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.
“”Thưa… thưa ông,”” cô bắt đầu, cảm thấy cổ họng khô khốc. “”Tôi… tôi không thể ở đây được.””
Ông lão dựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lạnh quét qua Hương.
“”Không thể ở đây là sao? Em vừa mới về mà. Có chuyện gì không thoải mái à?””
“”Không phải chuyện thoải mái hay không,”” Hương nói, lấy thêm can đảm. “”Là… tôi không thể sống cuộc sống như thế này. Mọi thứ khác quá.””
Ông lão khẽ nhếch môi, một nụ cười khó đoán. “”Khác sao? Anh tưởng em thích sự khác biệt này chứ? Sự xa hoa, giàu có mà em hằng mong muốn?””
Lời nói của ông như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của Hương. Đúng, cô đã mong muốn điều đó, nhưng không phải thế này. Không phải bị giam lỏng, không biết chồng mình là ai và phải đối mặt với một người mà cô sợ hãi.
“”Tôi… tôi biết ông có thể cho tôi cuộc sống vật chất tốt nhất,”” Hương nói, giọng bắt đầu nghèn nghẹn. “”Nhưng… tiền bạc không thể mua được tất cả, thưa ông.””
Cô ngước nhìn thẳng vào mắt ông, dù chân vẫn run rẩy. “”Tôi muốn về. Tôi muốn về nhà.””
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Ông lão nhìn chằm chằm vào Hương, ánh mắt không biểu lộ cảm xúc gì rõ rệt, nhưng Hương có thể cảm nhận được một sự lạnh lẽo sâu thẳm. Ông không đáp lời ngay, chỉ nhìn cô như thể đang đánh giá một món đồ không còn giá trị sử dụng. Căng thẳng dâng cao, Hương cảm thấy như tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đã nói ra điều cô muốn, điều cô cần làm. Giờ thì sao? Phản ứng của ông sẽ là gì? Ông sẽ nổi giận? Hay ông sẽ… cho cô đi?”
“Ông lão nhìn chằm chằm vào Hương, ánh mắt không biểu lộ cảm xúc gì rõ rệt, nhưng Hương có thể cảm nhận được một sự lạnh lẽo sâu thẳm. Ông không đáp lời ngay, chỉ nhìn cô như thể đang đánh giá một món đồ không còn giá trị sử dụng. Căng thẳng dâng cao, Hương cảm thấy như tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đã nói ra điều cô muốn, điều cô cần làm. Giờ thì sao? Phản ứng của ông sẽ là gì? Ông sẽ nổi giận? Hay ông sẽ… cho cô đi?
Sự im lặng kéo dài một lúc lâu, chỉ còn tiếng gõ đều đều từ chiếc đồng hồ cổ trên tường. Rồi, một nụ cười nhạt nhếch lên trên môi ông ta. Ánh mắt vốn đã lạnh lẽo giờ càng thêm sắc bén, như lưỡi dao.
“”Em muốn về nhà?”” Ông ta lặp lại, giọng trầm thấp, đầy mỉa mai. “”Về cái nhà mà em đã vứt bỏ để chạy theo tiền bạc, sự giàu sang này sao?””
Hương chết sững. Lời nói của ông ta trúng phóc vào tâm đen cô, dù cô không muốn thừa nhận. Đúng, cô đã vứt bỏ tất cả để theo đuổi điều này. Nhưng không phải thế này!
Ông lão dựa hẳn vào ghế, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng.
“”Tôi biết em chỉ cần tiền, Hương à,”” ông ta nói thẳng, không chút vòng vo. Giọng điệu bình thản đến đáng sợ, như thể đang nói về một giao dịch làm ăn. “”Em chỉ cần tiền. Và tôi đã cho em tiền rồi đấy thôi. Đám cưới lộng lẫy, trang sức đắt tiền, cuộc sống ở đây… Em đã nhận đủ rồi.””
Ông ta hơi nghiêng đầu, ánh mắt dán chặt vào cô, không chớp. “”Giờ thì em phải trả lại. Em phải trả lại bằng cách ở bên tôi. Đây là cái giá cho lòng tham của em.””
Hương cảm thấy lồng ngực nghẹn lại. Cái giá? Ông ta đang nói gì vậy? Trả giá cho lòng tham? Nước mắt bắt đầu chực trào ra.
“”Ông… ông nói vậy là sao?”” Cô lắp bắp, giọng run rẩy. “”Tôi không hiểu…””
Ông lão cười lớn, tiếng cười khô khốc vang vọng trong căn phòng rộng. Tiếng cười không mang chút vui vẻ nào, chỉ có sự lạnh lẽo và mỉa mai tột cùng.
“”Sao là sao à? Chẳng lẽ em ngây thơ đến mức không hiểu ư?”” Ông ta dừng lại, ánh mắt trở lại vẻ sắc lạnh đáng sợ, nhìn thấu tâm can cô. “”Tôi đã dàn dựng tất cả, Hương. Từ cái người mai mối, cho đến những tấm ảnh đó, những cuộc trò chuyện qua mạng… tất cả chỉ để đưa em đến đây.””
Hương lùi lại một bước, mặt cắt không còn giọt máu. Cô không tin vào tai mình. Ông ta… dàn dựng tất cả? Người mai mối? Những tấm ảnh đẹp trai? Những lời mật ngọt? Tất cả chỉ là một vở kịch?
“”Không… không thể nào…”” cô thì thào.
“”Có thể chứ,”” ông ta nói, giọng điềm nhiên. “”Tôi biết em muốn gì, và em biết tôi có gì. Một giao dịch sòng phẳng thôi. Em nhận được những thứ em thèm khát, và giờ tôi nhận được thứ tôi muốn.””
Ông ta đứng dậy, chậm rãi đi về phía cô. Mỗi bước chân của ông ta đều nặng nề, như những nhát búa đóng vào trái tim đang tan vỡ của Hương. Cô đứng như trời trồng, không thể nhúc nhích, nỗi sợ hãi và sự kinh hoàng bủa vây.
“”Em đã chấp nhận giao dịch này rồi, Hương,”” ông ta nói, giọng nói giờ đây mang theo một sự đe dọa ngầm. Ông ta đứng cách cô chỉ vài bước chân, ánh mắt ông ta xoáy sâu vào mắt cô. “”Giờ em là của tôi.”””
“Ông ta đứng cách cô chỉ vài bước chân, ánh mắt ông ta xoáy sâu vào mắt cô. “”Giờ em là của tôi.””
Hương đứng sững. Lời tuyên bố của ông ta như một bản án tử hình cho giấc mơ của cô. Cô nhìn chằm chằm vào ánh mắt lạnh lẽo ấy, rồi lướt xuống bàn tay mình. Chiếc nhẫn cưới kim cương lấp lánh, những chiếc vòng vàng nặng trịch trên cổ tay và cổ, chúng không còn là biểu tượng của sự giàu sang, mà đột ngột biến thành những sợi xích vô hình. Chúng siết chặt lấy cô, nặng trĩu đến ngạt thở, như gông cùm trói buộc. Cái giá. Ông ta nói đúng, đây là cái giá. Cô đã bán linh hồn mình cho tiền bạc, cho sự phù phiếm, và giờ, cô phải trả bằng cả cuộc đời. Giấc mộng về cuộc sống nhung lụa, về vị “”đại gia”” hào hoa, tất cả sụp đổ tan tành. Hiện thực đứng sừng sững trước mặt cô, trần trụi và tăm tối, là kết quả trực tiếp từ chính lựa chọn của cô. Cô đã tự nguyện bước vào cái bẫy này. Từng bước chân, từ khi quyết định cầu toàn, từ khi vứt bỏ lời khuyên của bạn bè, từ khi chấp nhận đám cưới đơn độc… tất cả đều dẫn cô đến khoảnh khắc kinh hoàng này. Cô nhìn lại ông ta, không còn là người chồng trong mơ, mà là kẻ giam giữ cô trong chính cái lồng vàng mà cô khao khát. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, nóng hổi trên gò má, thấm vào lớp vàng lạnh lẽo trên cổ tay. Cô cảm thấy toàn thân run rẩy, không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà vì nỗi hối hận tột cùng đang cào xé.
Cô vẫn đứng đó, trong căn phòng sang trọng ngột ngạt của biệt thự, nghe tiếng tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ cổ như đếm ngược thời gian của sự tự do đã mất. Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt hiu chiếu xuống, chỉ làm nổi bật thêm vẻ cô đơn lạc lõng của cô giữa biển đồ xa hoa vô hồn. Cô khẽ chạm vào viên kim cương trên nhẫn, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa. Sự xa hoa này giờ đây chỉ còn là tro tàn của một giấc mơ phù phiếm, để lại trong cô một nỗi trống rỗng khôn cùng. Cô nghĩ về những lời bạn bè đã khuyên răn chân thành, về cuộc sống giản dị nhưng đầy tiếng cười, đầy tình yêu thương mà cô đã khinh thường và quay lưng lại. Những lời cảnh báo, những ánh mắt lo lắng của những người thực sự yêu quý cô, giờ đây hiện về rõ mồn một, như những bóng ma của quá khứ không thể cứu vãn. Cô đã chọn con đường này, tự mình thắp lên ngọn lửa thiêu đốt hạnh phúc của chính mình bằng lòng tham và sự mù quáng. Không còn ai để trách cứ, chỉ có bản thân cô và sự lựa chọn sai lầm tàn khốc. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng trong cơn bão tuyệt vọng. Con đường phía trước tăm tối và vô định, cô không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì, phải trả giá bao nhiêu cho sự ham danh lợi này. Nhưng một điều cô biết chắc chắn, giấc mộng đại gia đã chết. Chỉ còn lại hiện thực nghiệt ngã, và chính cô, bị mắc kẹt trong đó, không lối thoát. Cô ngẩng đầu lên, nhìn vào khoảng không trước mặt, ánh mắt không còn vẻ mơ mộng hay khao khát, chỉ còn sự chai sạn và nỗi buồn vô hạn của một người đã mất đi tất cả, kể cả bản thân mình. Đây là khởi đầu cho một chương mới trong cuộc đời Hương, một chương mà cô phải sống với hậu quả khốc liệt của quyết định mình đã đưa ra, trong chính cái lồng son do cô tự tạo ra. Chỉ còn sự chấp nhận.”

