“Chồng cũ q:;ua đ:;ời để lại di chúc toàn bộ tài sản và ngôi nhà cho con, tôi đưa cháu về ở thì bố mẹ chồng kéo sang đ;:uổi thẳng cổ…
Sau khi ly hô;n, tôi ôm hai đứa con trai rời khỏi căn nhà của chồng với hai bàn tay trắng. Không ai phân xử gì, không tranh chấp, không ki;ện tụ;;ng vì tôi biết mình không thắng nổi một gia đình có điều kiện và đầy toan tính như nhà anh. Tôi chỉ xin nuôi hai đứa nhỏ. Anh gật đầu, lạnh nhạt như thể đang gạt đi hai món nợ phiền phức.
Suốt 5 năm sau đó, anh chưa một lần gửi tiền nuôi con. Có những hôm thằng út sốt cao, tôi chỉ có đúng 200 ngàn trong ví, phải vay n;:ón:;g hàng xóm để đưa nó đi viện.
Nhưng đúng lúc tôi tưởng cuộc đời này chẳng còn liên quan gì đến người cũ nữa thì anh mấ;:t. Bệnh UT phát hiện quá muộn.
Tôi chỉ biết hi một luậkt sư liên hệ, nói anh để lại di chúc. Trong đó ghi rõ chia căn nhà đang đứng tên anh và một sổ tiết kiệm 1 tỷ cho hai con trai. Vì các con chưa đủ 18 t;::uổ:i nên phần tài sản ấy sẽ do người mẹ, là tôi – thay mặt quản lý đến năm các con 18
Tôi bàn với con dọn về căn nhà cũ ấy, đỡ tốn tiền thuê trọ, có chỗ ổn định mà sống. Hai đứa hí hửng lắm nào ngờ chưa được một tuần, ông bà nội hai đứa kéo sang, mặt đỏ gay vì tức. Mẹ anh mắng tôi không tiếc lời: “”Cô lấy được căn nhà vừa lòng chưa? Chưa gì đã vội về chiếm nhà. Còn chưa đủ 18 tu;;ổi, đừng có tưởng con cô đứng tên là muốn làm gì thì làm””… 👇”
“””… Cô lấy được căn nhà vừa lòng chưa? Chưa gì đã vội về chiếm nhà. Còn chưa đủ 18 tu;;ổi, đừng có tưởng con cô đứng tên là muốn làm gì thì làm””. Giọng bà mẹ chồng cũ gằn lên, khuôn mặt đỏ bừng đầy vẻ căm ghét.
Tôi đứng đó, hai đứa con trai nép sau lưng, ánh mắt sợ sệt nhìn ông bà nội. Một cảm giác nhói đau chạy qua tim, nhưng tôi nhanh chóng nén lại. Hít một hơi thật sâu, tôi ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ từng là mẹ chồng mình. Đã 5 năm rồi, tôi không còn là cô gái yếu đuối, dễ bị bắt nạt ngày xưa
nữa.
“”Thưa bà,”” tôi bắt đầu, giọng nói tuy không lớn nhưng đủ dứt khoát, “”tôi về đây không phải để ‘chiếm nhà’ như bà nói.””
Tôi hơi dừng lại, để lời bà vừa mắng và câu trả lời của tôi có đủ khoảng lặng.
“”Tôi về đây vì đây là di nguyện của anh ấy, và cũng là di chúc đã được pháp luật xác nhận. Căn nhà này là của hai đứa nhỏ, và tôi là người giám hộ hợp pháp được chỉ định trong di chúc để quản lý tài sản cho con đến khi chúng đủ 18 tuổi.””
Tôi nói chậm rãi, rành mạch từng lời, không một chút run rẩy. Ánh mắt tôi vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh, đối lập hoàn toàn với cơn thịnh nộ trên gương mặt mẹ chồng cũ. Bố chồng cũ đứng bên cạnh, im lặng nhưng ánh mắt cũng đầy sự khó chịu và tức tối.
“”Việc tôi đưa các cháu về đây ở là thực hiện đúng theo tâm nguyện của bố các cháu và tuân thủ di chúc. Nó hoàn toàn hợp pháp.”” Tôi nhấn mạnh chữ “”hợp pháp””. “”Bà không có quyền đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà của chính các cháu.”””
“””Bà không có quyền đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà của chính các cháu.”” Tôi nhấn mạnh chữ “”hợp pháp””.
Bố chồng cũ lúc này mới lên tiếng. Giọng ông không gắt như vợ, nhưng lại nhỏ nhẹ đầy vẻ mỉa mai, như đang nói chuyện phiếm.
“”Ồ, pháp luật à? Di chúc à?”” Ông nhếch mép, ánh mắt sắc lẻm nhìn tôi từ đầu đến chân. “”Nghe cô nói hay ho quá nhỉ. Cứ tưởng cô chỉ biết đến tiền chứ.””
Ông chậm rãi bước tới một bước, nhìn thẳng vào tôi. “”5 năm qua cô ở đâu? Con cô ốm đau bệnh tật, cô đi vay nóng hàng xóm để chữa chạy, chúng tôi có biết đâu? Hay cô có cần chúng tôi giúp không?””
Ông dừng lại, cười khẩy. “”Giờ, khi thằng Tùng nó chết đi, để lại cái nhà, để lại tiền, thì cô vội vàng vác hai thằng bé về ngay. Nhanh thật đấy.””
Ánh mắt ông lướt qua hai đứa trẻ đang run rẩy sau lưng tôi, rồi quay lại nhìn tôi đầy khinh bỉ. “”Cô về đây vì thương nhớ thằng Tùng? Vì thương các con?”” Ông lắc đầu. “”Đừng diễn trò nữa cô ạ. Chúng tôi biết thừa cô về chỉ vì cái đống tài sản kia thôi.””
Bà mẹ chồng cũ đứng bên cạnh, gật gù phụ họa. “”Đúng thế! Loại phụ nữ bỏ chồng bỏ con đi, giờ thấy có của thì về đòi. Tham lam vô độ!””
Tim tôi thắt lại, nhưng tôi không lùi bước. Tôi biết họ đang cố chọc giận, cố bôi nhọ tôi trước mặt các con. Tôi hít một hơi sâu, giữ cho giọng mình vẫn bình tĩnh. *Đừng để bị lôi vào cái bẫy cảm xúc của họ.*”
“Tôi hít một hơi sâu, giữ cho giọng mình vẫn bình tĩnh. “”Tham lam? Bỏ chồng bỏ con?”” Tôi lặp lại lời họ, mỗi từ như một viên đá ném vào mặt hồ đang yên tĩnh. “”Có lẽ ông bà quên mất. Cái ngày tôi ly hôn, tôi ra đi tay trắng, một đồng không lấy. 5 năm trời, một mình tôi nuôi hai đứa nhỏ. Tôi không hề nhận một đồng trợ cấp nào từ con trai ông bà.””
Tôi đưa tay vào chiếc túi vải đã sờn màu, lấy ra một tập giấy mỏng. Không phải bản gốc, chỉ là bản sao do luật sư gửi. Nhưng bấy nhiêu là đủ.
“”Đây không phải là tôi ‘vác về’ vì thấy có của,”” tôi nói, giọng lạnh lùng và chắc chắn. “”Đây là tôi đưa các con về nhà của chính chúng. Ngôi nhà này, và cả số tiền 1 tỷ đồng, là di sản mà bố của các cháu, anh Tùng, đã để lại cho con ruột của mình.””
Tôi giơ tập giấy lên một chút, dù biết họ chưa thể đọc rõ nội dung. “”Di chúc của anh Tùng đã được lập hợp pháp. Và di chúc ghi rõ, vì các cháu còn nhỏ, tôi là người được chỉ định làm người giám hộ và quản lý toàn bộ tài sản này cho đến khi các cháu đủ 18 tuổi.””
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông bố chồng cũ, người đang từ vẻ mỉa mai chuyển sang cau mày khó chịu. “”Quyền của tôi ở đây là quyền của một người mẹ được pháp luật công nhận để bảo vệ lợi ích cho con mình. Tôi không ‘chiếm nhà’ của ai cả. Tôi đang thực hiện đúng trách nhiệm và quyền lợi mà chồng cũ của tôi đã ủy thác, vì tương lai của chính các cháu nội của ông bà.””
Bà mẹ chồng cũ nghe đến di chúc và luật sư thì nét mặt biến sắc. Bà định lên tiếng nhưng ông bố chồng cũ đã khoát tay ngăn lại. Ánh mắt ông chuyển từ sự khinh bỉ ban đầu sang một vẻ tính toán, đầy nguy hiểm. Ông nhìn chằm chằm vào tập giấy trên tay tôi như thể nó là thứ gì đó cực kỳ khó chịu.
Không khí trong nhà bỗng chùng xuống, không còn sự huyên náo và mắng nhiếc như trước. Chỉ còn lại sự căng thẳng tột độ, một cuộc chiến mới vừa bắt đầu, không phải bằng lời nói suông, mà bằng những chứng cứ pháp lý lạnh lùng. Hai đứa trẻ vẫn đứng sau lưng tôi, nép chặt vào chân mẹ, cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của ông bà nhưng chưa hiểu chuyện gì đang thực sự diễn ra.”
“Sự tĩnh lặng căng thẳng chỉ kéo dài vài giây. Ông bố chồng cũ, ánh mắt từ tính toán chuyển sang phẫn nộ tột độ, đập mạnh tay xuống mặt bàn trà.
“”Di chúc giả!”” ông gằn giọng, mặt đỏ gay. “”Cô nghĩ chúng tôi là lũ ngốc chắc? Làm gì có chuyện thằng Tùng lại để hết cho cô và hai đứa nghiệt súc này! Nó chưa bao giờ nghĩ đến cô sau khi ly hôn!””
Bà mẹ chồng cũ như được tiếp thêm lửa, chỉ thẳng vào mặt tôi, giọng the thé: “”Đúng vậy! Cô đã lừa gạt con tôi lúc nó bệnh nặng đúng không? Cái di chúc chết tiệt này là cô ép buộc nó viết, hay cô làm giả?”” Bà ta tiến lại gần hơn, vẻ mặt hung dữ. “”Nói! Cô đã làm gì sau lưng chúng tôi để có được cái này hả?””
Hai đứa trẻ sau lưng tôi run rẩy, sợ hãi trước thái độ của ông bà nội. Tôi vẫn giữ chặt tập giấy, lùi lại một bước nhỏ để che chắn cho con.
“”Thưa ông bà,”” tôi đáp, giọng vẫn bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự kiên quyết. “”Đây là di chúc được lập có chứng kiến và xác nhận của luật sư. Anh Tùng đã tự tay ký tên trước sự chứng kiến của họ. Giả hay không giả, luật pháp sẽ phân định.””
Tôi nhìn thẳng vào mắt họ, không né tránh. “”Và tôi không làm gì sau lưng ông bà hay anh Tùng cả. Anh ấy làm việc này vì các con. Anh ấy muốn đảm bảo các con có một tương lai, có một nơi để sống. Đây là tâm nguyện cuối cùng của bố các cháu.””
“”Tâm nguyện cuối cùng?”” Bà mẹ chồng cũ phá ra cười khẩy. “”Tâm nguyện của nó là bỏ hết cho cô để cô hưởng thụ ư? Cô diễn kịch giỏi lắm! Bao nhiêu năm không ngó ngàng đến con, bây giờ thấy có tiền có nhà thì vác mặt về à?””
“”Tôi đã nói rồi,”” tôi nhắc lại, giọng bắt đầu có chút lạnh lẽo. “”Tôi về đây vì đây là nhà của các con tôi theo di chúc. Tôi là người quản lý tài sản này cho đến khi các con đủ 18 tuổi. Tôi không về đây để ‘hưởng thụ’ hay xin xỏ bất cứ điều gì từ ông bà.””
Ông bố chồng cũ hừ mạnh một tiếng, vẻ mặt đầy khinh bỉ và căm ghét. “”Được thôi. Cô nghĩ có tờ giấy này là xong à? Chúng tôi sẽ không dễ dàng chấp nhận đâu! Sẽ không bao giờ! Chúng tôi sẽ kiện!””
Ông ta chỉ tay vào tập giấy trên tay tôi, ánh mắt lóe lên sự đe dọa. “”Chúng tôi sẽ làm cho ra nhẽ cái di chúc này! Cô đừng hòng đặt chân vào căn nhà này một cách danh chính ngôn thuận!”””
“Bà mẹ chồng cũ, cơn giận bùng lên khi nghe tôi nhắc lại chuyện quyền quản lý, như bị chạm đúng vào điểm yếu. Mặt bà ta đỏ bừng, những nếp nhăn xô lại vì uất ức. Bà ta đột ngột bước nhanh về phía tôi, cánh tay vung lên, có ý định nắm lấy cánh tay tôi hoặc đẩy tôi ra khỏi cửa. Hai đứa trẻ rúc sâu hơn vào sau lưng tôi, tiếng nấc nghẹn ngào cố kìm lại.
“”Cút ngay!”” bà ta hét lên the thé, giọng đầy căm ghét. “”Nhà này không có chỗ cho loại người như cô! Cô và hai đứa nghiệt súc của cô biến ngay khỏi đây trước khi tôi mất hết kiên nhẫn!””
Tôi lùi lại thêm một bước, dùng thân mình che chắn cho con, một tay vẫn giữ chặt tập di chúc, tay kia khẽ giơ ra đỡ lấy cú đẩy hoặc giữ khoảng cách. Ánh mắt tôi nhìn thẳng vào bà ta, không chút sợ hãi.
“”Thưa bà,”” tôi nói, giọng trầm và kiên quyết. “”Đây là nhà của các con tôi. Chúng tôi có quyền ở đây theo pháp luật.””
Cú đẩy của bà ta không mạnh như dự kiến, có lẽ do tuổi tác hoặc do sự ngỡ ngàng trước thái độ đối mặt của tôi. Bà ta loạng choạng một chút, vẻ mặt vừa giận dữ vừa sững sờ.
“”Pháp luật cái gì?”” Bố chồng cũ từ bàn trà đứng phắt dậy, tiếng ghế cọ nền nhà rít lên ken két. Ông ta bước nhanh tới đứng cạnh bà, ánh mắt hình viên đạn. “”Cô dám nói chuyện pháp luật với chúng tôi ư? Cô không thấy cửa ở đằng kia à? Bước ra khỏi nhà này ngay lập tức!””
Ông ta chỉ ra phía cửa chính, vẻ mặt không còn giữ được chút bình tĩnh nào. Cả hai ông bà đứng chắn ngang, tạo thành một bức tường tức giận giữa tôi và không gian bên trong căn nhà. Không khí trở nên đặc quánh, chỉ còn tiếng thở dồn dập của họ và tiếng thút thít yếu ớt của hai đứa trẻ phía sau tôi. Tôi biết mình không thể lùi thêm nữa. Phía sau lưng tôi là cửa, phía sau nữa là đường. Đây là lúc tôi phải đứng vững.”
“Tôi biết mình không thể lùi thêm nữa. Phía sau lưng tôi là cửa, phía sau nữa là đường. Đây là lúc tôi phải đứng vững. Tôi nhanh chóng thò tay vào túi xách đeo chéo, ngón tay run run tìm chiếc điện thoại. Ánh mắt tôi vẫn dán chặt vào hai ông bà đang sừng sộ.
“”Cô làm cái gì đấy?”” Ông bố chồng cũ gằn giọng, nhận ra ý định của tôi.
Tôi lấy được điện thoại ra, màn hình sáng lên. Tôi không trả lời, chỉ tập trung tìm trong danh bạ. Bà mẹ chồng cũ thấy tôi cầm điện thoại, vẻ mặt càng thêm tức tối.
“”Gọi ai? Gọi công an à? Cô tưởng cô gọi là xong chắc? Cái nhà này là của chúng tôi!”” Bà ta chua ngoa hét lên, vung tay định gạt chiếc điện thoại khỏi tay tôi.
Tôi né người, giữ chắc điện thoại, ngón tay ấn gọi. Số của vị Luật sư hiện lên. Tôi đưa điện thoại lên tai, không quay lưng lại dù chỉ một giây. Hai đứa trẻ phía sau nép chặt vào chân tôi, tiếng khóc giờ đây nhỏ hơn nhưng đầy sợ hãi.
“”Alo… Luật sư ạ? Cháu đây…”” Tôi nói gấp gáp, giọng cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ vẻ căng thẳng tột độ. “”Cháu đang ở nhà… nhà của các cháu ấy ạ… Họ… ông bà nội của bọn trẻ… họ đang cố đuổi mẹ con cháu ra ngoài… Họ còn… họ vừa xô đẩy cháu nữa…””
Tôi liếc nhanh về phía hai ông bà, họ đang nhìn tôi chằm chằm với vẻ mặt vừa giận dữ vừa có chút lo lắng pha trộn. Bà mẹ chồng cũ lẩm bẩm điều gì đó đầy đe dọa.
“”Vâng… cháu có giấy tờ di chúc đầy đủ… Cháu là người quản lý tài sản… Đúng vậy ạ, họ đang xâm phạm gia cư bất hợp pháp… Họ đang cố dùng vũ lực… Vâng… cháu hiểu… cháu đang cố giữ bình tĩnh… Vâng… cảm ơn Luật sư…””
Tôi nhanh chóng kết thúc cuộc gọi. Tay tôi vẫn cầm chặt điện thoại, ánh mắt nhìn thẳng vào hai người đối diện. Cuộc gọi chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng nó như tiếp thêm cho tôi sức mạnh. Tôi không còn đơn độc.”
“Cánh cửa đột ngột mở ra. Tôi và hai ông bà nội cùng giật mình quay đầu lại. Một người đàn ông mặc áo sơ mi gọn gàng, vẻ mặt điềm tĩnh, bước vào. Đó chính là vị Luật sư. Ông nhìn lướt qua khung cảnh căng thẳng trong phòng, ánh mắt dừng lại ở tôi và hai đứa trẻ đang nép sau lưng.
Ông bố chồng cũ và bà mẹ chồng cũ lộ rõ vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển sang tức giận.
“”Ông là ai? Tại sao lại tự tiện vào nhà người khác?”” Ông bố chồng cũ gằn giọng hỏi, bước lên một bước.
Vị Luật sư vẫn giữ thái độ bình tĩnh. Ông nhìn thẳng vào họ và nói rõ ràng: “”Chào ông bà. Tôi là Luật sư của cháu… [Tên người chồng cũ]. Tôi đến đây theo yêu cầu của cô… [Tên người mẹ]. Với tư cách là đại diện pháp lý cho hai cháu nhỏ là người thừa kế hợp pháp của căn nhà này, tôi có trách nhiệm đảm bảo quyền lợi và sự an toàn cho các cháu.””
“”Luật sư luật sư cái gì! Nhà này là của chúng tôi! Hai đứa nó không có quyền gì hết!”” Bà mẹ chồng cũ hét lên, tay chỉ thẳng vào mặt vị Luật sư. “”Còn cô ta! Cô ta là người ngoài! Cô ta dụ dỗ con tôi, giờ còn muốn cướp nhà của nó để lại cho chúng tôi à?””
Vị Luật sư nhẹ nhàng ngắt lời: “”Thưa ông bà, di chúc của thân chủ tôi, cháu… [Tên người chồng cũ], đã được công chứng đầy đủ. Theo di chúc, toàn bộ căn nhà này và khoản tiền một tỷ đồng được để lại cho hai con trai của cháu ấy là hai cháu… [Tên con trai 1] và [Tên con trai 2]. Cô… [Tên người mẹ] là người giám hộ hợp pháp và là người được chỉ định quản lý tài sản này cho đến khi các cháu đủ 18 tuổi.””
Ông bố chồng cũ bỗng xông tới, định túm lấy cổ áo vị Luật sư. “”Ông nói bậy! Giấy tờ giả! Con trai tôi không đời nào viết cái thứ vớ vẩn đấy! Nó để lại cho chúng tôi!””
Vị Luật sư nhanh nhẹn lách người tránh đi, giọng vẫn kiên định: “”Di chúc là thật, thưa ông. Mọi giấy tờ đều đầy đủ. Hành động ngăn cản người thừa kế hợp pháp vào nhà hoặc có ý định dùng vũ lực để tống xuất họ ra khỏi căn nhà thuộc quyền sở hữu của họ là hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Tôi đã ghi nhận toàn bộ sự việc và sẽ làm báo cáo đầy đủ.””
Không khí càng lúc càng căng như dây đàn. Hai đứa trẻ bỗng òa khóc to hơn vì sợ hãi. Tôi ôm chặt lấy chúng, nhìn vị Luật sư đầy hy vọng. Ông bà nội vẫn chưa hết hung hăng, nhưng có vẻ đã chùn lại một chút khi nghe đến “”vi phạm pháp luật”” và “”báo cáo””. Họ nhìn tôi, nhìn Luật sư, ánh mắt đầy thù hằn và tức tối.
“”Chúng tôi cần lắng nghe rõ ràng từ cả hai phía để có thể giải quyết sự việc một cách đúng luật,”” vị Luật sư nói, cố gắng thiết lập lại trật tự. “”Xin mời ông bà và cô… [Tên người mẹ] trình bày cụ thể đầu đuôi sự việc từ lúc cô ấy đưa các cháu về đây.””
Tôi hít sâu một hơi, chuẩn bị lên tiếng, trong khi ông bà nội vẫn lầm bầm những lời lẽ phản đối kịch liệt, nhưng ít nhất, họ đã không còn xông xáo định dùng tay chân nữa. Sự có mặt của vị Luật sư như một tấm chắn vô hình, tạm thời ngăn chặn cơn thịnh nộ của họ, nhưng căng thẳng vẫn bao trùm khắp căn nhà.”
“Bà mẹ chồng cũ ngay lập tức tiếp tục tuôn ra những lời lẽ gay gắt. “”Kể cái gì mà kể! Tôi nói rồi, nhà này của chúng tôi! Di chúc giả mạo! Tống cổ cô ta và hai đứa ăn bám này ra khỏi nhà tôi ngay lập tức!””
Ông bố chồng cũ cũng gật gù phụ họa, ánh mắt lằn tia tức tối nhìn vị Luật sư. “”Ông là Luật sư thì cũng phải nghe cho rõ. Di chúc đấy là giả. Con tôi không có bệnh tật gì mà chết đột ngột rồi để lại di chúc quái gở thế. Có kẻ hãm hại! Mà nếu có thật thì chắc chắn con tôi bị lừa ép!””
Vị Luật sư vẫn kiên nhẫn chờ đợi, chỉ nhẹ nhàng giơ tay ra hiệu. Khi ông bà tạm ngưng lời, ông mới lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát, như một tảng băng đè nén lên ngọn lửa giận dữ của họ.
“”Xin phép được ngắt lời, thưa ông bà. Tôi hiểu sự đau buồn của ông bà khi mất con. Tuy nhiên, sự thật pháp lý cần được trình bày rõ ràng để tránh những hiểu lầm đáng tiếc và những hành vi có thể dẫn đến hậu quả pháp lý nghiêm trọng.””
Ông quay sang tôi, ánh mắt trấn an. Tôi hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, ôm chặt hai đứa con đang run rẩy.
Vị Luật sư tiếp tục, nhìn thẳng vào ông bà nội: “”Thứ nhất, bản di chúc của cháu [Tên người chồng cũ] hoàn toàn hợp pháp. Di chúc được lập khi cháu [Tên người chồng cũ] còn hoàn toàn tỉnh táo, minh mẫn, có sự chứng kiến của người thứ ba và được công chứng đầy đủ tại văn phòng công chứng có thẩm quyền. Chúng tôi có đầy đủ bằng chứng về sức khỏe của cháu [Tên người chồng cũ] tại thời điểm lập di chúc. Việc cháu [Tên người chồng cũ] mắc bệnh ung thư và sức khỏe yếu đi trong thời gian cuối đời là sự thật y tế đã được xác nhận.””
Ông bà nội sững sờ. Vẻ tức giận trên mặt họ nhường chỗ cho sự hoang mang tột độ.
“”Thứ hai,”” vị Luật sư tiếp tục, “”Theo nội dung bản di chúc, toàn bộ căn nhà này – tài sản đứng tên cháu [Tên người chồng cũ] – và khoản tiền một tỷ đồng trong tài khoản ngân hàng của cháu ấy được để lại cho hai người con trai ruột là hai cháu [Tên con trai 1] và [Tên con trai 2]. Điều này hoàn toàn phù hợp với quy định của pháp luật về quyền thừa kế, đặc biệt là quyền thừa kế của hàng thừa kế thứ nhất – là con ruột.””
“”Không thể nào! Nó phải để lại cho bố mẹ chứ!”” Bà mẹ chồng cũ lắp bắp phản đối.
“”Pháp luật ưu tiên quyền thừa kế của con cái, thưa bà,”” vị Luật sư nhẹ nhàng nhưng kiên quyết đáp lời. “”Di chúc là sự thể hiện ý chí cuối cùng của người để lại tài sản. Cháu [Tên người chồng cũ] đã minh định rõ ràng nguyện vọng của mình là để lại tài sản cho hai con. Do hai cháu hiện tại đều dưới 18 tuổi, chưa đủ tuổi chịu trách nhiệm pháp lý và quản lý tài sản, cháu [Tên người chồng cũ] cũng đã chỉ định rõ ràng trong di chúc, và điều này cũng hoàn toàn phù hợp với quy định của pháp luật, rằng cô [Tên người mẹ] – mẹ ruột và là người giám hộ đương nhiên của hai cháu – sẽ là người được quyền quản lý toàn bộ tài sản này cho đến khi hai cháu đủ 18 tuổi.””
Vị Luật sư dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào không khí căng thẳng. Ông nhấn mạnh từng câu, từng chữ: “”Nói một cách đơn giản và đúng theo pháp luật hiện hành: Bản di chúc này hoàn toàn hợp pháp. Cô [Tên người mẹ] hiện tại đang thực hiện đúng quyền và nghĩa vụ của mình với tư cách là người giám hộ hợp pháp, đưa hai con trai về sống tại chính căn nhà thuộc quyền sở hữu hợp pháp của các cháu. Bất kỳ hành vi nào nhằm ngăn cản quyền lợi này của hai cháu hoặc có ý định chiếm đoạt tài sản của các cháu đều là vi phạm pháp luật.””
Ông bà nội nhìn tôi, nhìn hai đứa trẻ, rồi nhìn vị Luật sư, ánh mắt không còn chỉ có tức giận mà đã xen lẫn sự sợ hãi và bối rối. Toàn bộ lập luận của họ dường như sụp đổ trước sự thật pháp lý được trình bày mạch lạc và đầy đủ chứng cứ. Căn nhà im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng khóc thút thít của hai đứa trẻ vẫn chưa ngưng hẳn.”
“Sự im lặng chết chóc nhanh chóng bị xé toạc bởi tiếng thét của bà mẹ chồng cũ. Bà ta bật dậy khỏi ghế sofa cũ kỹ, khuôn mặt nhăn nhúm lại vì giận dữ.
“”Luật sư cái gì! Ông bị mua chuộc rồi à? Hay ông cấu kết với con cáo già này để cướp tài sản của con trai tôi?”” Bà ta chỉ thẳng ngón tay run rẩy về phía tôi, giọng nói khản đặc. “”Pháp luật gì mà kỳ quái! Chết rồi không để lại cho cha mẹ, lại cho cái đứa đã bỏ nó đi và hai đứa con nó không thèm nhìn mặt bao năm? Nực cười! Cái luật rừng rú nào thế?””
Ông bố chồng cũ cũng đứng dậy, khuôn mặt đỏ gay, hai bàn tay siết chặt. “”Đúng! Cái di chúc này là giả mạo! Con tôi, nó thương bố mẹ nó nhất trên đời. Nó làm sao có thể cho hết cho hai thằng ranh con và để cái… cái người phụ nữ này quản lý? Không bao giờ!”” Ông ta đập bàn một cái thật mạnh khiến chiếc ly nước trên bàn rung lên bần bật. “”Chắc chắn là cô ta bày trò! Luật sư! Ông nghe cho kỹ đây! Cái nhà này là mồ hôi nước mắt của tôi, con tôi chỉ đứng tên hộ thôi! Chúng tôi sẽ kiện! Kiện ra tòa! Xem pháp luật đứng về phía ai!””
Tôi ôm chặt hai con hơn nữa, lưng thấm đẫm mồ hôi. Hai đứa trẻ úp mặt vào ngực tôi, run rẩy từng hồi. Vị Luật sư vẫn giữ thái độ bình tĩnh đến lạ lùng, như thể ông đã quen với những cảnh tượng như thế này.
“”Thưa ông bà,”” ông lên tiếng, giọng vẫn trầm và rõ. “”Tôi hoàn toàn hiểu sự bức xúc của ông bà. Tuy nhiên, như tôi đã trình bày, bản di chúc có đầy đủ chữ ký, dấu vân tay của người lập di chúc và được công chứng hợp pháp. Các bằng chứng về bệnh tật và thời điểm lập di chúc cũng đã được xác nhận. Về việc tài sản đứng tên ai, đó là thông tin công khai được ghi nhận tại cơ quan nhà nước có thẩm quyền. Pháp luật thừa nhận quyền sở hữu của người đứng tên trên giấy tờ.””
“”Không công bằng! Ông là luật sư mà nói chuyện như đấm vào tai! Pháp luật thế à? Thế thì cần gì có cha có mẹ!”” Bà mẹ chồng cũ lắp bắp, nước mắt bắt đầu chảy ra. Bà ta lẩm bẩm những lời nguyền rủa, chửi bới cả tôi lẫn hệ thống pháp luật, cho rằng tất cả đều mục nát, đều bị đồng tiền che mắt.
Ông bố chồng cũ thì lăm le tiến lại gần hơn, ánh mắt đầy đe dọa. “”Cô! Cô tưởng có cái di chúc giả đấy mà lên mặt à? Cái nhà này bước chân vào là xui xẻo! Hai đứa ranh con này cũng thế! Cút hết đi! Cút ra khỏi nhà tôi!””
Vị Luật sư lập tức chặn lại, bước chân ông kiên quyết hơn. “”Thưa ông, như tôi đã cảnh báo. Việc ông có ý định dùng vũ lực hoặc có những lời lẽ đe dọa nhằm tống xuất người đang cư trú hợp pháp trên tài sản hợp pháp của họ là hành vi vi phạm pháp luật. Hành vi này có thể bị xử lý hình sự.”” Ông dừng lại, nhìn thẳng vào mắt ông ta. “”Cô [Tên người mẹ] đang thực hiện quyền và nghĩa vụ của người giám hộ đối với tài sản của con mình. Quyền và lợi ích hợp pháp của hai cháu đang được pháp luật bảo vệ nghiêm ngặt.”””
“Tôi ôm chặt hai con hơn nữa, lưng thấm đẫm mồ hôi. Hai đứa trẻ úp mặt vào ngực tôi, run rẩy từng hồi. Vị Luật sư vẫn giữ thái độ bình tĩnh đến lạ lùng, như thể ông đã quen với những cảnh tượng như thế này.
“”Thưa ông bà,”” ông lên tiếng, giọng vẫn trầm và rõ. “”Tôi hoàn toàn hiểu sự bức xúc của ông bà. Tuy nhiên, như tôi đã trình bày, bản di chúc có đầy đủ chữ ký, dấu vân tay của người lập di chúc và được công chứng hợp pháp. Các bằng chứng về bệnh tật và thời điểm lập di chúc cũng đã được xác nhận. Về việc tài sản đứng tên ai, đó là thông tin công khai được ghi nhận tại cơ quan nhà nước có thẩm quyền. Pháp luật thừa nhận quyền sở hữu của người đứng tên trên giấy tờ.””
“”Không công bằng! Ông là luật sư mà nói chuyện như đấm vào tai! Pháp luật thế à? Thế thì cần gì có cha có mẹ!”” Bà mẹ chồng cũ lắp bắp, nước mắt bắt đầu chảy ra. Bà ta lẩm bẩm những lời nguyền rủa, chửi bới cả tôi lẫn hệ thống pháp luật, cho rằng tất cả đều mục nát, đều bị đồng tiền che mắt.
Ông bố chồng cũ thì lăm le tiến lại gần hơn, ánh mắt đầy đe dọa. “”Cô! Cô tưởng có cái di chúc giả đấy mà lên mặt à? Cái nhà này bước chân vào là xui xẻo! Hai đứa ranh con này cũng thế! Cút hết đi! Cút ra khỏi nhà tôi!””
Vị Luật sư lập tức chặn lại, bước chân ông kiên quyết hơn. “”Thưa ông, như tôi đã cảnh báo. Việc ông có ý định dùng vũ lực hoặc có những lời lẽ đe dọa nhằm tống xuất người đang cư trú hợp pháp trên tài sản hợp pháp của họ là hành vi vi phạm pháp luật. Hành vi này có thể bị xử lý hình sự.”” Ông dừng lại, nhìn thẳng vào mắt ông ta. “”Cô [Tên người mẹ] đang thực hiện quyền và nghĩa vụ của người giám hộ đối với tài sản của con mình. Quyền và lợi ích hợp pháp của hai cháu đang được pháp luật bảo vệ nghiêm ngặt.””
Hai đứa trẻ nép sát vào tôi, khuôn mặt vùi vào áo mẹ. Tai chúng ù đi bởi những tiếng la hét, chửi rủa vang vọng khắp căn phòng rộng. Chúng không hiểu hết những gì đang xảy ra, chỉ biết có một luồng không khí căng thẳng, đáng sợ bao trùm lấy mọi thứ. Bàn tay non nớt của đứa lớn siết chặt vạt áo tôi, còn đứa nhỏ thì rúc sâu hơn vào hõm cổ mẹ, toàn thân run lên bần bật. Thỉnh thoảng, chúng ngẩng đầu lên nhìn trộm qua vai tôi, đôi mắt to tròn long lanh nước, phản chiếu khuôn mặt đỏ tía, méo mó vì giận dữ của ông bà nội mà chúng chỉ vừa mới gặp lại sau nhiều năm. Đây không phải là ông bà trong những câu chuyện cổ tích mẹ kể, hay ông bà hiền hậu như trong tưởng tượng non nớt của chúng. Đây là những người khổng lồ đầy giận dữ, những âm thanh gầm gừ đáng sợ, hướng về phía mẹ và hướng về chính chúng. Chúng cảm nhận rõ rệt sự căm ghét, sự xua đuổi trong từng ánh mắt, từng lời nói kia. Nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò lên sống lưng, khiến chúng chỉ muốn tan biến vào lòng mẹ. Tiếng đập bàn, tiếng quát tháo, và cả tiếng khóc nức nở đầy giận dữ của người bà, tất cả tạo thành một cơn bão dữ dội tấn công vào tâm hồn non nớt của hai đứa trẻ. Chúng nhắm nghiền mắt lại, cố gắng không nhìn, không nghe, chỉ cầu mong cơn ác mộng này mau chóng qua đi. Vị Luật sư nói những từ ngữ phức tạp mà chúng không hiểu, nhưng chúng cảm nhận được sự bảo vệ từ ông ấy. Tuy nhiên, sự tức giận từ hai người kia quá lớn, lấn át tất cả. Chúng chỉ muốn chạy trốn, chạy thật xa khỏi nơi đáng sợ này.”
“Tôi siết chặt hai con, cảm nhận sự run rẩy của chúng. Nỗi sợ hãi trong mắt con dập tắt sự cam chịu trong tôi. Ngước nhìn khuôn mặt giận dữ, đỏ tía của ông bà nội chúng, một nỗi căm hận âm ỉ bao năm bỗng bùng lên. Tôi không còn muốn giữ im lặng nữa. Giọng tôi cất lên, ban đầu hơi run rẩy, nhưng rồi cứng rắn và chua chát.
“”Ông bà nói không công bằng à?”” Tôi lặp lại lời của bà mẹ chồng cũ, như thể đang nếm một vị đắng chát. “”Vậy những năm qua thì sao? Lúc các cháu sống cơ cực, không một xu dính túi, lúc thằng bé sốt cao phải chạy vạy khắp nơi vay tiền hàng xóm để vào viện…”” Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào mắt họ, giọng đầy mỉa mai. “”…Lúc ấy có ai nói đến công bằng không? Lúc ấy, bố của chúng ở đâu? Ông bà ở đâu?””
Bà mẹ chồng cũ há hốc mồm, dường như không tin vào tai mình. Ông bố chồng cũ thì cau mày, vẻ khó chịu hiện rõ.
“”Lúc tôi bế con đi thuê nhà trọ ẩm thấp, đêm nằm nhìn trần nhà dột nát mà nước mắt chảy ngược…”” Tôi tiếp tục, giọng vang vọng trong căn nhà sang trọng giờ là của con trai tôi. “”Lúc con ốm thập tử nhất sinh, tôi gọi điện cầu xin một chút tiền, chỉ nhận được lời chửi rủa và cúp máy…””
Ông bố chồng cũ gằn giọng: “”Cái đấy là việc của cô! Chúng tôi không có nghĩa vụ!””
Tôi cười khẩy, một nụ cười chua chát đến thảm hại. “”Phải, ông bà không có nghĩa vụ với cháu mình. Bố nó cũng không có nghĩa vụ với con ruột mình. Nhưng giờ thì sao? Giờ thì căn nhà này xuất hiện, số tiền tỷ kia xuất hiện…”” Tôi quét mắt một lượt từ ông bố chồng cũ sang bà mẹ chồng cũ, ánh mắt đầy khinh bỉ. “”Giờ có tài sản thì… ông bà nhớ ra mình có cháu à?””
Mặt bà mẹ chồng cũ tái mét, bà ta định phản bác nhưng cổ họng nghẹn lại. Ông bố chồng cũ siết chặt tay thành nắm đấm, gân xanh nổi lên trên trán. Không khí trong phòng càng lúc càng căng như dây đàn. Vị Luật sư đứng yên lặng, quan sát mọi việc, nhưng ánh mắt ông kiên định, sẵn sàng can thiệp nếu cần. Hai đứa trẻ vẫn rúc vào lòng tôi, nhưng dường như chúng đã bớt run hơn một chút, như thể lời nói của mẹ đã cho chúng thêm sức mạnh vô hình.”
“Không khí căng như dây đàn đột ngột bị phá vỡ bởi tiếng nói dứt khoát của vị Luật sư. Ông bước tới một bước, đặt tay nhẹ lên cánh tay tôi, ra hiệu trấn an. Ánh mắt ông chuyển sang ông bà nội, vẻ mặt nghiêm nghị.
“”Xin lỗi, tôi phải tạm dừng cuộc đối thoại này ở đây,”” ông nói, giọng điềm đạm nhưng đầy trọng lượng. “”Mục đích của tôi đến đây hôm nay là để thông báo về di chúc và giải thích quyền lợi hợp pháp của các cháu.””
Ông bố chồng cũ gầm gừ: “”Quyền lợi cái gì? Căn nhà này là mồ hôi nước mắt của chúng tôi!””
Bà mẹ chồng cũ cũng lập tức lên tiếng: “”Đúng vậy! Cái loại đàn bà này chỉ biết đào mỏ! Sao nó có quyền ở đây?””
Vị Luật sư nhướng mày nhẹ. “”Thưa ông bà, theo di chúc đã được lập và xác thực hợp pháp, căn nhà này và số tiền 1 tỷ đồng là tài sản thừa kế hợp pháp của hai cháu.”” Ông chỉ tay về phía hai đứa trẻ đang nép sau tôi. “”Và theo quy định của pháp luật, cô ấy là người giám hộ hợp pháp, có quyền quản lý tài sản này cho đến khi các cháu đủ 18 tuổi.””
Ông bố chồng cũ mặt đỏ gay: “”Không thể nào! Di chúc giả!””
“”Di chúc đã được công chứng đầy đủ, thưa ông,”” vị Luật sư đáp lại bình tĩnh. “”Việc tranh chấp quyền thừa kế hoặc di chúc cần được giải quyết thông qua con đường pháp lý.”” Ông nhìn thẳng vào mắt ông bố chồng cũ và bà mẹ chồng cũ. “”Với tình hình căng thẳng hiện tại, tôi xin đưa ra một lời khuyên, cũng là yêu cầu từ phía người giám hộ hợp pháp của các cháu.””
Ông dừng lại một chút, ánh mắt kiên quyết hơn. “”Để tránh xung đột tiếp diễn và đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người, đặc biệt là các cháu nhỏ, tôi đề nghị ông bà tạm thời rời khỏi căn nhà này ngay bây giờ.””
Bà mẹ chồng cũ la lên the thé: “”Ông nói cái gì? Đuổi chúng tôi ra khỏi nhà mình à?””
“”Đây không còn là nhà của ông bà theo pháp luật nữa,”” vị Luật sư lạnh lùng đáp lại, nhấn mạnh từng chữ. “”Đây là tài sản thừa kế của hai cháu. Mọi việc nên được giải quyết tại tòa hoặc qua luật sư, không phải bằng cách này.””
Ông bố chồng cũ sững lại, nắm đấm siết chặt run rẩy. Bà mẹ chồng cũ tức đến tím mặt, hai tay run run chỉ vào mặt tôi và vị Luật sư. Hai đứa trẻ nép vào tôi, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của tình thế. Cuộc đối đầu trực diện tạm lắng xuống, nhường chỗ cho sự can thiệp của pháp luật, nhưng không khí vẫn đặc quánh sự thù địch và uất hận.”
“Ông bố chồng cũ siết chặt nắm đấm, đôi mắt lằn đỏ nhìn chằm chằm vị Luật sư rồi chuyển sang tôi. Bà mẹ chồng cũ vẫn chưa hết bàng hoàng, nhưng sự tức giận nhanh chóng thay thế. Bà chỉ thẳng vào mặt tôi, giọng the thé đầy hằn học:
“”Mày tưởng thế là xong à? Cái nhà này là của chúng tao! Mày và cái lũ con hoang đấy sẽ không bao giờ được yên ổn ở đây!””
Vị Luật sư bước tới một chút, chắn nhẹ giữa bà và tôi. “”Thưa bà, lời nói của bà có tính đe dọa và xúc phạm. Tôi khuyên bà nên kiềm chế.””
Ông bố chồng cũ nghiến răng. “”Chúng tôi sẽ kiện! Kiện đến cùng! Cái di chúc chết tiệt đấy không có giá trị gì hết!””
“”Ông bà hoàn toàn có quyền khởi kiện,”” vị Luật sư bình tĩnh đáp, “”nhưng xin lưu ý, mọi hành vi cản trở quyền sử dụng hợp pháp tài sản hoặc đe dọa người giám hộ đều là vi phạm pháp luật.””
Bà mẹ chồng cũ khịt mũi, ánh mắt sắc lẻm quét qua hai đứa trẻ đang run rẩy sau lưng tôi. “”Tụi bây cứ ở đây đi! Rồi sẽ biết sống yên thân không dễ đâu! Tao sẽ cho tụi bây nếm mùi!””
Nói rồi, bà quay ngoắt người, giật tay ông bố chồng cũ. Ông bố chồng cũ vẫn còn muốn nói thêm gì đó, nhưng bà kéo mạnh, ra hiệu rời đi. Trước khi bước ra khỏi cửa, ông ngoái lại nhìn tôi và vị Luật sư, ánh mắt đầy hận thù và lời đe dọa lặp lại qua kẽ răng:
“”Nhớ lấy lời này! Chúng tôi sẽ không để mọi chuyện dừng lại ở đây đâu!””
Hai ông bà bước ra khỏi **căn nhà của chồng cũ**, đóng sầm cửa lại. Không khí trong nhà đột ngột im lặng đến đáng sợ sau cơn bão lời nói và sự tức giận. Tôi vẫn đứng sững tại chỗ, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì họ đã đi, vừa nặng trĩu bởi những lời đe dọa cuối cùng. Hai con trai ôm chặt lấy chân tôi, mặt còn nguyên vẻ sợ hãi.
Vị Luật sư thở dài nhẹ nhõm, nhìn ra cánh cửa vừa đóng. “”Họ đã đi rồi. Tạm thời là như vậy.”” Ông quay lại nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm trọng. “”Nhưng cô nên chuẩn bị tinh thần. Họ nói thật đấy. Chắc chắn họ sẽ tìm mọi cách để gây khó dễ, có thể là kiện tụng, hoặc những hành vi khác.””
Tôi gật đầu, lòng thắt lại. Tôi biết, đây chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chiến mới, căng thẳng và khó khăn hơn rất nhiều. Cái giá phải trả cho việc nhận lấy tài sản thừa kế này không chỉ là sự đối đầu trực diện, mà còn là mối đe dọa tiềm ẩn luôn rình rập.”
“Hai ông bà bước ra khỏi căn nhà của chồng cũ, đóng sầm cửa lại. Không khí trong nhà đột ngột im lặng đến đáng sợ sau cơn bão lời nói và sự tức giận. Tôi vẫn đứng sững tại chỗ, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì họ đã đi, vừa nặng trĩu bởi những lời đe dọa cuối cùng. Hai con trai ôm chặt lấy chân tôi, mặt còn nguyên vẻ sợ hãi.
Vị Luật sư thở dài nhẹ nhõm, nhìn ra cánh cửa vừa đóng. “”Họ đã đi rồi. Tạm thời là như vậy.”” Ông quay lại nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm trọng. “”Nhưng cô nên chuẩn bị tinh thần. Họ nói thật đấy. Chắc chắn họ sẽ tìm mọi cách để gây khó dễ, có thể là kiện tụng, hoặc những hành vi khác.””
Tôi gật đầu, lòng thắt lại. Tôi biết, đây chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chiến mới, căng thẳng và khó khăn hơn rất nhiều. Cái giá phải trả cho việc nhận lấy tài sản thừa kế này không chỉ là sự đối đầu trực diện, mà còn là mối đe dọa tiềm ẩn luôn rình rập.
Vị Luật sư nhìn tôi một lát rồi nhìn hai đứa trẻ. “”Tôi nghĩ cô nên ở lại đây ngay đêm nay. Dù sao đây cũng là nhà của các cháu trên giấy tờ rồi.””
Tôi hơi lưỡng lự. Ở lại đây ư? Ngôi nhà đầy rẫy những kỷ niệm lẫn những bóng ma của quá khứ và hiện tại này. Nhưng nghĩ đến việc quay lại căn nhà thuê trọ chật chội, nghĩ đến ánh mắt sợ sệt của con, tôi hiểu mình không còn lựa chọn nào khác. Tôi gật đầu.
Vị Luật sư ở lại thêm một lúc để dặn dò vài điều cần thiết, hứa sẽ giữ liên lạc và hỗ trợ pháp lý khi cần. Khi cánh cửa đóng lại một lần nữa sau lưng ông, sự im lặng bao trùm lấy căn nhà trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Tôi khuỵu xuống, ôm chặt hai con vào lòng. Hai bàn tay bé nhỏ vẫn còn run rẩy bám lấy áo tôi. Tôi vuốt ve lưng con, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.
“”Không sao rồi các con. Bà và ông đã đi rồi.””
Con trai lớn rúc mặt vào vai tôi, giọng lí nhí: “”Con sợ…””
“”Mẹ ở đây rồi. Không có gì phải sợ cả.”” Tôi thì thầm, cố nén tiếng thở dài.
Nhưng chính tôi mới là người đang sợ. Sợ những lời đe dọa của ông bà, sợ tương lai bất định, sợ không biết mình sẽ phải đối mặt với những gì tiếp theo. Sợ mình không đủ sức bảo vệ hai con.
Tôi siết chặt vòng tay, cảm thấy cơ thể kiệt sức rã rời sau những ngày qua. Nỗi lo lắng, mệt mỏi, và cảm giác nặng trĩu đè nén lồng ngực. Tôi ngước nhìn quanh căn phòng khách rộng lớn. Từng góc nhà, từng món đồ đều gợi lại hình ảnh anh, hình ảnh gia đình tôi từng có, dù không trọn vẹn. Đây là nơi anh đã sống, đã lớn lên. Đây là nơi tôi từng mơ về một mái ấm thực sự.
Nhưng giờ đây, ngôi nhà này không còn là biểu tượng của hy vọng hay kỷ niệm đẹp đẽ nữa. Nó là chiến trường. Là khởi nguồn của rắc rối. Là cái bẫy tiềm tàng.
Tôi nhắm mắt lại, dựa trán vào đầu con, hít thật sâu mùi tóc con. Chỉ có hai con là động lực để tôi tiếp tục. Dù khó khăn đến đâu, tôi cũng phải đứng vững. Phải biến ngôi nhà này thành nơi an toàn cho các con, bất chấp tất cả.”
“Tôi đưa các con lên phòng ngủ cũ của bố chúng. Căn phòng vẫn còn giữ lại nhiều đồ đạc cá nhân của anh. Tôi nhẹ nhàng dỗ dành, hát ru cho hai đứa. Mãi đến khi tiếng thở đều đều của con vang lên trong bóng tối, tôi mới khẽ khàng bước ra ngoài.
Căn nhà rộng lớn chìm trong im lặng. Tôi đi xuống phòng khách, bật ngọn đèn nhỏ. Nỗi mệt mỏi lẫn lo lắng vẫn đè nặng. Tôi nhìn đồng hồ, đã gần nửa đêm. Lấy hết can đảm, tôi tìm số của vị Luật sư trong điện thoại. Sau vài hồi chuông, giọng nói trầm ấm của ông vọng lại.
“”Cô hả? Sao giờ này còn gọi?””
“”Vâng, Luật sư ạ. Tôi xin lỗi đã làm phiền giờ này, nhưng tôi không ngủ được.””
Ông thở dài nhẹ. “”Tôi hiểu. Chắc cô vẫn còn lo lắng về chuyện lúc chiều?””
“”Vâng. Và cả những lời đe dọa của ông bà ấy nữa. Tôi biết họ sẽ không để yên.””
“”Đúng vậy,”” vị Luật sư xác nhận, giọng trở nên nghiêm túc. “”Họ chắc chắn sẽ tìm mọi cách. Khả năng lớn nhất là họ sẽ kiện. Có thể họ sẽ cố gắng chứng minh di chúc không hợp lệ, hoặc cô không đủ tư cách làm người giám hộ và quản lý tài sản cho các cháu.””
Lòng tôi thắt lại. “”Họ… họ có thể làm được sao?””
“”Khó, nhưng không phải là không thể. Đặc biệt nếu họ có tiền và thuê được những luật sư giỏi. Họ có thể cố gắng bôi nhọ danh dự của cô, đưa ra những lời lẽ bất lợi về cách cô nuôi dạy con trong năm năm qua.””
Tôi siết chặt điện thoại. Năm năm tôi vật lộn nuôi con một mình, không một đồng chu cấp, giờ lại có thể bị dùng để chống lại tôi ư? “”Tôi… tôi đã làm gì sai chứ? Tôi chỉ cố gắng làm mọi thứ tốt nhất cho con.””
“”Tôi biết. Đó là lý do chúng ta cần chuẩn bị thật kỹ. Cô phải thu thập mọi bằng chứng có thể chứng minh cô là người mẹ tốt, người giám hộ phù hợp nhất với các cháu. Hồ sơ bệnh án của con, giấy tờ đi học, những hóa đơn chi tiêu cho con nếu còn giữ, thậm chí cả lời khai của những người xung quanh cô, ví dụ như người hàng xóm đã giúp đỡ cô khi con ốm.””
Người hàng xóm… Chị ấy đã giúp tôi lúc khốn khó nhất. “”Vâng, tôi hiểu rồi ạ.””
“”Ngoài ra, cô cần chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến pháp lý kéo dài và tốn kém. Họ sẽ dùng mọi áp lực có thể.””
“”Tiền ư…? Tôi…”” Tôi chợt nghẹn lời. Suốt năm năm qua, tiền bạc luôn là gánh nặng. Giờ đây, đối mặt với kiện tụng, tôi biết mình gần như không có gì.
“”Tôi sẽ cố gắng hỗ trợ cô hết sức trong khả năng của mình. Nhưng cô cũng nên tìm cách chuẩn bị một khoản dự phòng. Hoặc ít nhất là chuẩn bị tinh thần cho những chi phí có thể phát sinh.””
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “”Vâng. Tôi sẽ cố gắng.””
“”Tốt. Giờ thì, cô cần làm những việc sau ngay ngày mai…”” Vị Luật sư bắt đầu đưa ra danh sách những điều cần chuẩn bị: sao y bản chính các giấy tờ liên quan đến di chúc và quyền giám hộ, liên hệ với người hàng xóm, và cố gắng thu thập thêm bất kỳ tài liệu nào khác chứng minh sự chăm sóc của tôi dành cho các con.
Cuộc điện thoại kéo dài gần một tiếng. Khi gác máy, đầu óc tôi ong lên với hàng trăm suy nghĩ. Cuộc chiến thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Không chỉ là đối đầu với những lời mắng nhiếc, sỉ nhục, mà còn là một cuộc chiến trên mặt trận pháp lý đầy cam go. Tôi đứng dậy, bước về phía cửa phòng nơi các con đang ngủ. Nhìn qua khe cửa, tôi thấy hai bóng hình nhỏ bé đang say giấc. Vì các con, tôi sẽ phải chiến đấu. Dù khó khăn đến đâu, dù phải đối mặt với ai, tôi cũng sẽ không lùi bước.”
“Cô nhẹ nhàng đóng cửa phòng. Đứng lặng hồi lâu trước cánh cửa ấy, cô nghe thấy tiếng thở đều đều của hai đứa con. Nỗi mệt mỏi không tan đi, nhưng giờ đây nó không còn là thứ duy nhất lấp đầy tâm trí cô. Thay vào đó là một nguồn năng lượng mới, một sự kiên định chưa từng có. Cô nhìn về phía cửa sổ, ánh trăng ngoài kia yếu ớt chiếu vào căn phòng khách im ắng. Căn nhà rộng lớn này, từng là tổ ấm, từng chứng kiến những ngày vui, những ngày buồn, giờ đây lại trở thành chiến trường.
“”Họ sẽ kiện,”” lời của vị Luật sư văng vẳng bên tai. “”Sẽ tìm mọi cách bôi nhọ cô… chứng minh cô không đủ tư cách.””
Lòng cô lại thắt lại khi nhớ đến những lời lẽ cay nghiệt của bố mẹ chồng cũ lúc chiều. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, len lỏi như bóng đêm. Nhưng rồi, hình ảnh hai con thơ say ngủ lại hiện lên trong đầu. Chúng vô tội, chúng không làm gì sai. Chúng chỉ là những đứa trẻ đáng thương, đã mất đi người cha, và giờ đây, tài sản thừa kế hợp pháp của chúng lại đang bị đe dọa.
“”Không,”” cô thầm thì, giọng nói yếu ớt nhưng ẩn chứa sự sắt đá. “”Không ai có thể tước đoạt của các con thứ mà bố chúng đã để lại.””
Năm năm qua, cô đã một mình gồng gánh tất cả. Năm năm sống trong căn nhà thuê trọ chật hẹp, mỗi ngày đều là một cuộc vật lộn với cơm áo gạo tiền. Khi con ốm phải chạy vạy vay nóng người hàng xóm tốt bụng chỉ để có tiền đưa con vào Bệnh viện. Những đêm thức trắng trông con sốt, những buổi sáng dậy sớm đi làm, những chiều muộn đón con về… Tất cả chỉ để các con có một cuộc sống đủ đầy nhất trong khả năng của cô. Giờ đây, họ lại muốn dùng chính sự khó khăn của cô để chống lại cô, để giành lấy tài sản của con cô.
Nụ cười chua chát hiện lên trên môi cô. Cô đứng thẳng người, đôi mắt hướng về phía căn phòng nơi các con đang ngủ, như thể đang thề nguyện với chính bản thân mình.
“”Các con à, mẹ biết phía trước sẽ rất khó khăn. Có thể sẽ tốn kém, có thể sẽ mệt mỏi, có thể sẽ phải đối mặt với rất nhiều điều tàn nhẫn. Nhưng mẹ hứa,”” giọng cô run lên vì xúc động và quyết tâm, “”mẹ sẽ bảo vệ các con và phần của các con đến cùng. Mẹ sẽ chiến đấu vì các con.””
Cô biết cuộc chiến pháp lý này sẽ cam go hơn cô tưởng. Đối thủ của cô không chỉ có tiền bạc, mà còn có cả sự thù hằn và quyết tâm không kém. Họ sẽ không từ thủ đoạn nào. Nhưng cô không còn là cô gái yếu đuối, tay trắng bước ra khỏi cuộc hôn nhân năm năm trước. Năm năm một mình bươn chải đã dạy cho cô sự mạnh mẽ, sự kiên cường. Cô không còn gì để mất ngoài hai đứa con. Và chính vì thế, cô lại có tất cả để chiến đấu.
Cô bước về phía bàn trà, lấy một cốc nước, cố gắng làm dịu cổ họng khô khốc. Đầu óc cô bắt đầu vạch ra những việc cần làm vào ngày mai, những điều vị Luật sư đã dặn dò. Thu thập chứng cứ, tìm người làm chứng, chuẩn bị tinh thần cho những điều tồi tệ nhất. Chặng đường sẽ rất dài.
Nhìn lại căn nhà, cô cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ. Đây là nơi các con cô thuộc về. Là di sản mà bố chúng đã để lại cho chúng. Và cô, với tư cách là người mẹ, người giám hộ, sẽ là bức tường thành bảo vệ di sản ấy. Sẽ không ai, dù là ông bà nội của các con, có quyền tước đoạt nó.
Nỗi sợ hãi dần lùi bước, nhường chỗ cho sự quyết tâm mạnh mẽ. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng lên. Cuộc chiến này, không chỉ vì tiền bạc hay căn nhà, mà vì công lý, vì tình mẫu tử, vì tương lai của các con.
Cô lặng lẽ ngồi xuống sofa, nhìn ra khoảng không mờ ảo ngoài cửa sổ. Câu chuyện cuộc đời cô đã trải qua biết bao thăng trầm. Từ cuộc hôn nhân không hạnh phúc, đến những năm tháng một mình nuôi con đầy cơ cực, rồi biến cố mất chồng, và giờ là cuộc chiến giành quyền thừa kế. Có những lúc tưởng chừng không thể gượng dậy, nhưng rồi, chỉ cần nhìn thấy nụ cười, ánh mắt của các con, cô lại có thêm sức mạnh.
Cô nhận ra, cuộc đời này không phải lúc nào cũng công bằng. Có những người giàu có, quyền lực, sẵn sàng dùng mọi cách để đạt được mục đích, ngay cả khi đó là sự bất công với người khác. Nhưng điều quan trọng không phải là những gì xảy ra với bạn, mà là cách bạn đối mặt với nó. Cô không chọn cuộc chiến này, nhưng khi nó đến, cô sẽ không lùi bước.
Trong bóng đêm tĩnh mịch, cô cảm thấy sự bình yên dần len lỏi vào tâm hồn. Đó không phải là sự bình yên của đầu hàng, mà là sự bình yên của người đã sẵn sàng đối mặt với bão giông. Dù kết quả thế nào, cô cũng sẽ không hối hận vì đã chiến đấu hết mình vì con.
Cô mỉm cười nhẹ nhõm. Cuộc hành trình còn dài, và những thử thách vẫn đang chờ đợi. Nhưng với tình yêu dành cho các con làm kim chỉ nam, cô tin mình sẽ tìm thấy con đường. Con đường dẫn đến sự bình yên, công bằng và một tương lai tươi sáng hơn cho những đứa con bé bỏng của cô, trong chính căn nhà thuộc về chúng.”

