Ép tình nhân ‘lên giường’ cứu vợ, cuối cùng nhận cái kết đau đớn…

“Chủ nhân, liệu em có đủ tư cách để yêu người không?”

Hắn nghe xong, đôi mắt sắc lạnh, môi mỏng nhếch lên vô hồn, bàn tay bóp chặt cổ cô.

“Tôi từng nói, em chính là đồ chơi, là thú cưng của tôi… Và một con chó của chủ… ”

Hắn rít một điếu thuốc.

“….Thì rất khác với người yêu..”

Cô rùng mình, thân hình run lên bần bật, cố kìm nén nước mắt đang thi nhau chảy ra.

“Chủ nhân, em rõ rồi.”

“Vậy thì đừng hỏi tôi câu này lần thứ hai. Biết đâu lúc đấy, tâm tình tôi không tốt, em lại không bằng một con chó cưng mà nâng niu.”

Hắn bước đi, tiếng giày âm lãnh vang trên nền nhà, cổ cô còn hằn dấu vết của bàn tay.

“Chủ nhân, người thật độc ác.”

Cô hận, hận bản thân mình vì đã lao đầu vào yêu hắn, cố sống chết vì hắn, để giờ đây, nhục nhã mà chịu khổ. Cô nức nở, khuôn giọng nghẹn ngào, móng tay ghim chặt xuống đất đến bật máu.

“Một ngày nào đó, người có thể yêu lại em không? Như cái cách mà em đã yêu người?”

_________ ________________

“Chủ nhân, đây là phu nhân mới của người ?”

Cô nhìn người con gái trước mặt, mím môi.

“Đúng.”

“Tại sao, người đã bảo với em là sẽ không kết hôn.”

Hắn nhíu mày, tay cuốn lấy lọn tóc của cô mà vân vê.

“Em biết vì sao lại thế không?”

Cô nuốt nước bọt, cổ họng đắng nghét.

“Không.”

“Vì cô ta sinh ra là người có quyền lực, sinh ra có số mệnh bằng cả mạng sống của một tổ chức”

Lọn tóc bị giật mạnh rơi xuống, tóe máu.

“Aaaa”

“Một chút đau đớn, cho em biết thế nào là hậu quả khi can dự vào việc của tôi.”

Hắn nắm tay ả bước đi, hai người là hai ánh ánh mắt khinh bỉ, chế giễu.

“Con vật vẫn mãi chỉ là con vật.”

Ả cười lớn, bàn tay hắn siết chặt.

“Cô ấy, là thú cưng của mình tôi, không phải để em tùy tiện nói ra nói vào.”

“A…Anh.” Ả cứng họng.

_________ ________________

“U Minh, từ giờ em bắt đầu là giúp việc của cô ấy. Tôi chỉ tin tưởng một mình em có thể bảo vệ được cô ấy.”

Hắn đưa ả ra, bàn tay ả chới với, bụp lấy tay cô.

“Chăm sóc tôi cho tốt”

Cô nhìn hắn, rồi lại nhìn ả, sống mũi chua xót.

“Vâng.”

Cô thì thầm.

“Chủ nhân… em thật không khác gì một con nô lệ.”

Hắn thấy cô nhu thuận chấp nhận, trong lòng bực tức khó chịu lạ thường.

“Em đừng ỷ có sức mạnh mà bắt nạt phu nhân của tôi, phải biết tận tình mà phục vụ cô ấy”

“Được.”

_________ ________________

“U Minh, rót tôi cốc nước nóng.”

Cô loạng choạng bê nước, thân hình bé nhỏ quen đánh đập giờ đây ì ạch trong bếp.

“Nhanh lên, đừng để tôi tức giận.”

Cô khẩn trương, cốc nước nóng bốc hơi nghi ngút. Ả mỉm cười độc ác, cái chân đạp vào người cô, khiến nước nóng đổ lên lớp áo mỏng tràn lan. Vùng bụng cô sưng vù, đỏ rát.

“Đau.”

Cô vung tay lên, tát ả, ả trợn mắt, thấy hắn đi ra liền giả vờ yếu đuối, lo lắng cho cô.

“Em có làm sao không U Minh?” Ả sờ soạng cô, ấn nhẹ bụng một cái.

Hắn bứt tay ả ra, liếc mắt nhìn cô đang quằn quại.

“Vợ tôi không cố ý, sao còn tát cô ấy?”

Cô ôm bụng, run rẩy dữ dội.

“Chủ nhân, sao người biết phu nhân không cố ý?”

“Tôi đã chứng kiến, em đừng ngụy biện.”

“Vậy được.. tốt lắm.”

Cô gắng gượng đứng dậy, lê lết về phòng. Bóng dáng cô mờ nhạt trong mắt hắn.

“Đúng là càng lớn, càng không biết nghe lời.”

_________ ________________

Phu nhân của hắn, hành hạ cô đã mấy tháng. Mà mỗi lần hành hạ, lại đều là cô sai.

“Chủ nhân, em không muốn làm giúp việc nữa.”

“Chủ nhân…”

“Chủ nhân…”

“Em im cho tôi được không? Phu nhân bị bắt đi rồi, bằng mọi giá phải cứu cô ấy.”

Hắn nghe bộ đàm, gật đầu khó hiểu, quay sang cô.

“U Minh, em yêu tôi?”

“Vâng.” Cô vui mừng, chủ nhân của cô phải chăng đã mở lòng?

“Vậy em, có thể làm nhiệm vụ này, cứu cô ấy ra chứ?”

Cô tự giễu, đúng là cái gì tốt cũng có nguyên do của nó.

“Nếu em có thể”

“Lên giường với người đàn ông này, xâm nhập rồi lén đưa cô ấy ra.”

Cô bàng hoàng, lời nói như sét đánh ngang tai.

“Không, em không làm.”

Hắn ôm cô.

“Xin em, vì tổ chức, vì tôi.”

Hắn đang cầu xin cô, hắn có thể đánh đổi cô, hắn có thể đấy!

“Em biết, chó thì nên nghe lời người.” Sống mũi đỏ ửng, cô tuyệt vọng, khô khốc lấy quần áo.

“Em đi luôn?”

“Đúng.. vì chủ nhân, vì tổ chức.”

Cô vào phòng thay bộ đồ thiếu vải, con dao âm lãnh giắt bên eo mà hắn không biết sẽ chẳng thể có cơ hội xuất hiện được nữa.

“Chủ nhân, người sẽ không hối hận?”

Người hắn khựng lại, rất muốn giữ cô nhưng không thể.

“Đi đi.”

“Haha.” Cô cười như điên dại.

Đêm ấy, có người con gái mất đi trinh tiết, bị cường bạo thân thể.

Đêm ấy, có người con gái vì phu nhân của hắn, nhận một phát súng, bờ tường đổ làm gãy hai chân.

Đêm ấy, ả được cứu, vui sướng thoát chết, cô ở lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ra.

“Nếu như lúc nhỏ người không đưa em về, để em chết từ lâu, thì có lẽ sẽ tốt hơn”

Người cô ngã gục, hơi thở yếu ớt, cô cười. Có một kiểu người khi yêu, là yêu bất chấp, ngu ngốc, khi bị tổn thương quá nhiều sẽ chết để giải thoát.

“Chủ nhân, hẹn kiếp sau không gặp, không yêu, cũng không là bạn”

_________ ________________

Hắn bồi hồi, thấy bóng dáng người đưa ả về, nhưng lại không thấy cô đâu.

Hắn hơi sợ hãi, giọng vẫn tuyệt đối điềm tĩnh.

“U Minh đâu?”

“Chủ nhân, U Minh, chết rồi !!!”

CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ép tình nhân ‘lên giường’ cứu vợ, cuối cùng nhận cái kết đau đớn…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt