“Chủ nhân, liệu em có đủ tư cách để yêu người không?”
Hắn nghe xong, đôi mắt sắc lạnh, môi mỏng nhếch lên vô hồn, bàn tay bóp chặt cổ cô.
“Tôi từng nói, em chính là đồ chơi, là thú cưng của tôi… Và một con chó của chủ… ”
Hắn rít một điếu thuốc.
“….Thì rất khác với người yêu..”
Cô rùng mình, thân hình run lên bần bật, cố kìm nén nước mắt đang thi nhau chảy ra.
“Chủ nhân, em rõ rồi.”
“Vậy thì đừng hỏi tôi câu này lần thứ hai. Biết đâu lúc đấy, tâm tình tôi không tốt, em lại không bằng một con chó cưng mà nâng niu.”
Hắn bước đi, tiếng giày âm lãnh vang trên nền nhà, cổ cô còn hằn dấu vết của bàn tay.
“Chủ nhân, người thật độc ác.”
Cô hận, hận bản thân mình vì đã lao đầu vào yêu hắn, cố sống chết vì hắn, để giờ đây, nhục nhã mà chịu khổ. Cô nức nở, khuôn giọng nghẹn ngào, móng tay ghim chặt xuống đất đến bật máu.
“Một ngày nào đó, người có thể yêu lại em không? Như cái cách mà em đã yêu người?”
_________ ________________
“Chủ nhân, đây là phu nhân mới của người ?”
Cô nhìn người con gái trước mặt, mím môi.
“Đúng.”
“Tại sao, người đã bảo với em là sẽ không kết hôn.”
Hắn nhíu mày, tay cuốn lấy lọn tóc của cô mà vân vê.
“Em biết vì sao lại thế không?”
Cô nuốt nước bọt, cổ họng đắng nghét.
“Không.”
“Vì cô ta sinh ra là người có quyền lực, sinh ra có số mệnh bằng cả mạng sống của một tổ chức”
Lọn tóc bị giật mạnh rơi xuống, tóe máu.
“Aaaa”
“Một chút đau đớn, cho em biết thế nào là hậu quả khi can dự vào việc của tôi.”
Hắn nắm tay ả bước đi, hai người là hai ánh ánh mắt khinh bỉ, chế giễu.
“Con vật vẫn mãi chỉ là con vật.”
Ả cười lớn, bàn tay hắn siết chặt.
“Cô ấy, là thú cưng của mình tôi, không phải để em tùy tiện nói ra nói vào.”
“A…Anh.” Ả cứng họng.
_________ ________________
“U Minh, từ giờ em bắt đầu là giúp việc của cô ấy. Tôi chỉ tin tưởng một mình em có thể bảo vệ được cô ấy.”
Hắn đưa ả ra, bàn tay ả chới với, bụp lấy tay cô.
“Chăm sóc tôi cho tốt”
Cô nhìn hắn, rồi lại nhìn ả, sống mũi chua xót.
“Vâng.”
Cô thì thầm.
“Chủ nhân… em thật không khác gì một con nô lệ.”
Hắn thấy cô nhu thuận chấp nhận, trong lòng bực tức khó chịu lạ thường.
“Em đừng ỷ có sức mạnh mà bắt nạt phu nhân của tôi, phải biết tận tình mà phục vụ cô ấy”
“Được.”
_________ ________________
“U Minh, rót tôi cốc nước nóng.”
Cô loạng choạng bê nước, thân hình bé nhỏ quen đánh đập giờ đây ì ạch trong bếp.
“Nhanh lên, đừng để tôi tức giận.”
Cô khẩn trương, cốc nước nóng bốc hơi nghi ngút. Ả mỉm cười độc ác, cái chân đạp vào người cô, khiến nước nóng đổ lên lớp áo mỏng tràn lan. Vùng bụng cô sưng vù, đỏ rát.
“Đau.”
Cô vung tay lên, tát ả, ả trợn mắt, thấy hắn đi ra liền giả vờ yếu đuối, lo lắng cho cô.
“Em có làm sao không U Minh?” Ả sờ soạng cô, ấn nhẹ bụng một cái.
Hắn bứt tay ả ra, liếc mắt nhìn cô đang quằn quại.
“Vợ tôi không cố ý, sao còn tát cô ấy?”
Cô ôm bụng, run rẩy dữ dội.
“Chủ nhân, sao người biết phu nhân không cố ý?”
“Tôi đã chứng kiến, em đừng ngụy biện.”
“Vậy được.. tốt lắm.”
Cô gắng gượng đứng dậy, lê lết về phòng. Bóng dáng cô mờ nhạt trong mắt hắn.
“Đúng là càng lớn, càng không biết nghe lời.”
_________ ________________
Phu nhân của hắn, hành hạ cô đã mấy tháng. Mà mỗi lần hành hạ, lại đều là cô sai.
“Chủ nhân, em không muốn làm giúp việc nữa.”
“Chủ nhân…”
“Chủ nhân…”
“Em im cho tôi được không? Phu nhân bị bắt đi rồi, bằng mọi giá phải cứu cô ấy.”
Hắn nghe bộ đàm, gật đầu khó hiểu, quay sang cô.
“U Minh, em yêu tôi?”
“Vâng.” Cô vui mừng, chủ nhân của cô phải chăng đã mở lòng?
“Vậy em, có thể làm nhiệm vụ này, cứu cô ấy ra chứ?”
Cô tự giễu, đúng là cái gì tốt cũng có nguyên do của nó.
“Nếu em có thể”
“Lên giường với người đàn ông này, xâm nhập rồi lén đưa cô ấy ra.”
Cô bàng hoàng, lời nói như sét đánh ngang tai.
“Không, em không làm.”
Hắn ôm cô.
“Xin em, vì tổ chức, vì tôi.”
Hắn đang cầu xin cô, hắn có thể đánh đổi cô, hắn có thể đấy!
“Em biết, chó thì nên nghe lời người.” Sống mũi đỏ ửng, cô tuyệt vọng, khô khốc lấy quần áo.
“Em đi luôn?”
“Đúng.. vì chủ nhân, vì tổ chức.”
Cô vào phòng thay bộ đồ thiếu vải, con dao âm lãnh giắt bên eo mà hắn không biết sẽ chẳng thể có cơ hội xuất hiện được nữa.
“Chủ nhân, người sẽ không hối hận?”
Người hắn khựng lại, rất muốn giữ cô nhưng không thể.
“Đi đi.”
“Haha.” Cô cười như điên dại.
Đêm ấy, có người con gái mất đi trinh tiết, bị cường bạo thân thể.
Đêm ấy, có người con gái vì phu nhân của hắn, nhận một phát súng, bờ tường đổ làm gãy hai chân.
Đêm ấy, ả được cứu, vui sướng thoát chết, cô ở lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ra.
“Nếu như lúc nhỏ người không đưa em về, để em chết từ lâu, thì có lẽ sẽ tốt hơn”
Người cô ngã gục, hơi thở yếu ớt, cô cười. Có một kiểu người khi yêu, là yêu bất chấp, ngu ngốc, khi bị tổn thương quá nhiều sẽ chết để giải thoát.
“Chủ nhân, hẹn kiếp sau không gặp, không yêu, cũng không là bạn”
_________ ________________
Hắn bồi hồi, thấy bóng dáng người đưa ả về, nhưng lại không thấy cô đâu.
Hắn hơi sợ hãi, giọng vẫn tuyệt đối điềm tĩnh.
“U Minh đâu?”
“Chủ nhân, U Minh, chết rồi !!!”
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
Hắn đứng sững sờ, đôi mắt sắc lạnh thường ngày giờ đây dãn ra, lộ rõ vẻ hoang mang tột độ. Khuôn mặt hắn tái mét, máu huyết như ngưng đọng. Cả thế giới xung quanh dường như biến thành một mảng màu xám xịt. Hắn há hốc môi, cố gắng phủ nhận điều vừa nghe thấy, phủ nhận sự thật tàn khốc vừa được thốt ra.
“U Minh… chết rồi ư?” Hắn lặp lại, giọng nói khản đặc, run rẩy đến thảm hại, như không thể tin vào tai mình. Nỗi sốc nặng nề ập đến, bóp nghẹt trái tim hắn, theo sau là một nỗi sợ hãi vô hình, lạnh lẽo, bao trùm lấy hắn. Cả cơ thể Chủ nhân run lên bần bật, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không. Hắn chới với, tìm kiếm một lời giải thích, một sự phủ nhận. Nhưng chỉ có sự im lặng chết chóc đáp lại.
Chủ nhân vẫn đứng sững sờ, cơ thể run lên bần bật, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không, khi tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía cửa. Một bóng dáng mảnh khảnh lao vào, gương mặt rạng rỡ, đôi môi nở nụ cười tươi rói. Phu nhân vồ lấy Chủ nhân, vòng tay siết chặt lấy hắn, giọng nói líu lo vang vọng khắp căn phòng.
PHU NHÂN
Chủ nhân! Em thoát chết rồi! Em đã nghĩ mình không sống nổi nữa chứ! May quá có U Minh… mà U Minh đâu rồi ạ?
Ả chợt dừng lại, đôi mắt đảo quanh quất một lượt rồi nhún vai nhẹ tênh. Vẻ mặt ả nhanh chóng trở lại trạng thái hân hoan, không một chút quan tâm hay lo lắng đến sự vắng mặt của cái tên vừa thốt ra.
PHU NHÂN
(Tiếp tục, giọng vui vẻ)
Nhưng mà cuối cùng em vẫn về được! Chủ nhân không mừng em sao? Chủ nhân xem, người em không sứt mẻ chút nào cả!
Chủ nhân không nói một lời. Ánh mắt hắn vẫn trống rỗng, vô hồn, nhìn xuyên qua Phu nhân như thể ả không hề tồn tại ở đó. Hắn không nhìn thấy niềm vui của ả, không nghe thấy lời líu lo không ngớt của ả. Trong đầu hắn, chỉ còn văng vẳng tiếng “U Minh… chết rồi ư?” và hình ảnh lạnh lẽo của một sự thật không thể chối bỏ. Tay hắn khẽ nắm chặt lại, nhưng không phải vì mừng rỡ.
Chủ nhân bất ngờ gạt mạnh tay Phu nhân ra khỏi cánh tay mình, khiến ả giật mình lùi lại một bước, nụ cười trên môi đông cứng. Ánh mắt hắn vẫn vô hồn, nhưng giờ đây một tia lạnh lẽo, sắc bén hiện lên. Hắn quay lưng lại với Phu nhân, bỏ mặc vẻ mặt ngỡ ngàng, sững sờ của ả, và bước thẳng đến chiếc bàn lớn giữa phòng.
CHỦ NHÂN
(Giọng nói băng giá, vang vọng khắp căn phòng)
Người đâu!
Hai bóng đen lập tức xuất hiện, cúi đầu cung kính.
CHỦ NHÂN
(Tiếp tục, không nhìn ai, chỉ nhìn vào khoảng không vô định)
Điều tra toàn bộ quá trình giải cứu Phu nhân. Từ lúc bắt đầu cho đến khi U Minh chết.
Phu nhân bỗng nhiên lên tiếng, giọng run run:
PHU NHÂN
Chủ nhân… có chuyện gì vậy? Sao tự nhiên…
Chủ nhân phớt lờ Phu nhân, như thể ả chỉ là một món đồ nội thất vô tri. Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.
CHỦ NHÂN
(Giọng hắn trầm hơn, lạnh lẽo đến thấu xương)
Điều tra kỹ lưỡng mọi ngóc ngách, từng chi tiết một. Tôi muốn biết U Minh đã chết như thế nào.
Bên ngoài, Chủ nhân hiện lên như một bức tượng băng, lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa không tên đang thiêu đốt, một sự thôi thúc khó hiểu. Hắn không thể giải thích tại sao cái chết của một “con chó” lại có thể làm hắn xao động đến vậy.
CHỦ NHÂN
(Tiếp tục, ánh mắt chợt ánh lên một tia phức tạp mà không ai kịp nhận ra)
Không được bỏ sót bất cứ điều gì. Dù là chi tiết nhỏ nhất. Tôi muốn báo cáo đầy đủ trong vòng sáu giờ.
Hai bóng đen không dám chần chừ, lập tức lui xuống, để lại Chủ nhân đứng đó, bất động, giữa căn phòng chỉ còn tiếng thở dốc của Phu nhân và sự tĩnh lặng đầy ám ảnh. Phu nhân nhìn Chủ nhân, trong lòng vừa khó hiểu vừa dâng lên một nỗi sợ hãi mơ hồ.
Sáu giờ sau, đúng như lời Chủ nhân đã định, một trong hai bóng đen hôm trước lặng lẽ xuất hiện, quỳ một gối xuống sàn, đầu cúi thấp. Chủ nhân vẫn đứng ở vị trí cũ, tay siết chặt thành nắm đấm, ánh mắt dán chặt vào khoảng không. Phu nhân đứng cách đó không xa, khuôn mặt xanh xao, run rẩy.
CHỦ NHÂN
(Giọng nói khàn đặc, đầy áp lực)
Báo cáo.
NGƯỜI CẤP DƯỚI
(Giọng đều đều, nhưng ngữ điệu đầy sự trang trọng, nghiêm nghị)
Thưa Chủ nhân, theo điều tra chi tiết, khi bị tấn công bất ngờ tại Nơi giải cứu Phu nhân, U Minh đã phản ứng kịp thời. Cô ấy đã một mình đối phó với ít nhất sáu kẻ thù có vũ trang hạng nặng.
Phu nhân khẽ nín thở, đôi mắt mở to ngạc nhiên. Chủ nhân vẫn bất động, nhưng nắm đấm của hắn siết chặt hơn nữa.
NGƯỜI CẤP DƯỚI
U Minh đã chiến đấu dũng cảm, dù chỉ với hai bàn tay trắng. Cô ấy đã cố gắng hết sức để tạo khoảng trống, bảo vệ Phu nhân thoát khỏi vòng vây nguy hiểm, và đưa Phu nhân đến nơi an toàn.
CHỦ NHÂN
(Hắn vẫn không nhìn người cấp dưới, nhưng giọng hắn chứa đựng một sự căng thẳng tột độ)
Còn nữa.
NGƯỜI CẤP DƯỚI
Trong quá trình bảo vệ Phu nhân, U Minh đã bị thương nặng. Các dấu vết trên hiện trường cho thấy cô ấy đã bị tra tấn dã man để khai thác thông tin về Chủ nhân và Phu nhân, nhưng U Minh không hề tiết lộ bất cứ điều gì.
Một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng Chủ nhân. Hắn nhắm nghiền mắt lại trong giây lát, như thể đang cố xua đi một hình ảnh ám ảnh nào đó.
NGƯỜI CẤP DƯỚI
Cô ấy đã chịu đựng mọi cực hình, không hề oán than, không hề cầu xin. Đến khi lực lượng chi viện của chúng ta đến, cô ấy đã gãy hai chân, mất máu quá nhiều và bị bắn xuyên tim.
Phu nhân bỗng lùi lại một bước, đôi mắt hoảng loạn. Chủ nhân mở mắt, ánh mắt hắn không còn vô hồn mà giờ đây đầy rẫy sự hỗn loạn và day dứt. Hắn cảm thấy một cơn đau thắt nghẹt trong lồng ngực.
NGƯỜI CẤP DƯỚI
(Kết thúc báo cáo, giọng nói trầm xuống đầy xót xa)
U Minh đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Cô ấy đã bảo vệ Phu nhân bằng cả mạng sống của mình, không hề oán than.
Hình ảnh U Minh hiện rõ mồn một trong tâm trí Chủ nhân. Cô gái gầy gò, ánh mắt kiên định, luôn cúi đầu phục tùng nhưng chưa bao giờ phản bội. Những lời nhục mạ, những trận đòn roi hắn dành cho U Minh, tất cả như mũi dao đâm thẳng vào trái tim hắn. Hắn đứng đó, bất động, khuôn mặt biến sắc, trong lòng dấy lên một nỗi day dứt không thể gọi tên.
Một tên cấp dưới, với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, đang thu dọn những vật dụng ít ỏi còn sót lại của U Minh trong căn phòng từng là nơi cô sống tạm bợ trong Nhà/Dinh thự của Chủ nhân. Hắn dùng đầu ngón chân khều nhẹ một chiếc túi vải cũ kỹ, định ném vào đống đồ bỏ đi. Nhưng một cảm giác lạ khiến hắn dừng lại. Hắn nhặt chiếc túi lên, vuốt phẳng phiu, rồi luồn tay vào bên trong. Các ngón tay của hắn chạm phải một vật cứng, sắc lạnh được giấu kín đáo, ép chặt vào đường may bên hông. Hắn rút ra một con dao găm nhỏ, lưỡi thép mài sắc đến mức phản chiếu ánh đèn lập loè. Tay cầm bọc vải thô, vết bẩn mờ ảo. Hắn cau mày, rõ ràng U Minh đã mang theo nó bên người, giấu kỹ đến mức không ai hay biết. Chiếc dao này chưa từng được rút ra, chưa từng vấy máu.
Hắn mang con dao đến trước mặt Chủ nhân, người đang ngồi im lìm trong thư phòng, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Phu nhân, người đã được giải cứu, vẫn còn đang hồi phục sau cơn sốc, và Chủ nhân dường như đang chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình.
“Chủ nhân,” tên cấp dưới lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng. Giọng hắn trầm và có phần khó hiểu. “Đây là thứ tìm thấy trên người U Minh… cô ấy đã giấu nó đi.”
Chủ nhân chậm rãi quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua con dao nhỏ nằm trong lòng bàn tay cấp dưới. Một tia sáng lấp lánh trên lưỡi dao như muốn xuyên thủng tâm trí hắn. Hắn không cần chạm vào, cũng không cần hỏi thêm. Toàn bộ sự thật chợt ùa về, rõ ràng đến mức tàn nhẫn. U Minh đã mang theo vũ khí. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống. Cô có thể đã dùng nó để tự vệ, để chống trả lại kẻ đã hãm hại mình, hoặc thậm chí để chống lại Người đàn ông bí ẩn đó. Nhưng cô đã không làm.
Một cơn đau nhói bất ngờ xé toạc lồng ngực Chủ nhân, sâu hơn cả những vết thương thể xác hắn từng trải qua. U Minh đã có thể cứu lấy bản thân, có thể đã bảo vệ cái “trinh tiết” mà hắn coi trọng. Nhưng U Minh đã chọn không. Cô đã chọn hoàn thành nhiệm vụ, chọn giữ lời thề với hắn, bất chấp mọi cái giá phải trả. Cái chết của cô, sự hy sinh nghiệt ngã này, bỗng chốc trở nên nặng nề và đau đớn gấp bội. Hắn bóp chặt tay vịn ghế, khớp xương trắng bệch. Một giọt nước mắt vô hình rơi xuống cõi lòng Chủ nhân. Hắn đã nghĩ mình chai sạn, nhưng cái chết của U Minh, cùng với sự thật nghiệt ngã vừa được phơi bày, đã đục khoét một lỗ hổng lớn trong vỏ bọc sắt đá của hắn.
Chủ nhân vẫn siết chặt tay vịn ghế, khớp xương trắng bệch. Cơn đau nhói trong lồng ngực như xé toạc hắn ra. Hắn hít một hơi thật sâu, gằn giọng với tên cấp dưới: “Cho ả vào đây.”
Tên cấp dưới nhanh chóng lui ra, không lâu sau, Phu nhân bước vào thư phòng. Ánh mắt ả vẫn còn chút hoảng sợ, nhưng nhanh chóng chuyển thành vẻ yếu ớt, đáng thương khi nhìn thấy Chủ nhân. Mái tóc ả hơi rối, khuôn mặt tái nhợt như vừa trải qua một cơn thập tử nhất sinh. Ả bước đến bên Chủ nhân, định vòng tay ôm lấy hắn, nhưng Chủ nhân chỉ liếc nhìn, một ánh mắt lạnh như băng khiến ả khựng lại.
“Nói cho ta nghe,” Chủ nhân lên tiếng, giọng hắn trầm khàn, “Chuyện gì đã xảy ra?”
Phu nhân giật mình, rụt rè lùi lại một bước nhỏ. “Chủ nhân… anh không sao chứ? Em sợ quá.”
“Chuyện gì đã xảy ra với U Minh?” Hắn bỏ qua câu hỏi của ả, lặp lại, nhấn mạnh từng chữ.
Phu nhân cúi gằm mặt, đôi vai run rẩy. Một giọt nước mắt lăn dài trên má ả, đúng lúc Chủ nhân đưa mắt nhìn. “U Minh… cô ấy thật bướng bỉnh, Chủ nhân à,” ả nức nở, giọng điệu đầy vẻ oan ức. “Em đã dặn cô ấy phải cẩn thận, phải theo sát chỉ dẫn. Nhưng cô ấy… cô ấy không chịu nghe lời em. Cô ấy cứ làm theo ý mình, cố chấp lao vào chỗ nguy hiểm mà không hề suy nghĩ.”
Ả ngước nhìn Chủ nhân, đôi mắt ngấn lệ. “Chủ nhân biết đấy, em đã cố gắng hết sức để bảo vệ cô ấy. Nhưng U Minh cứ xông pha, không màng đến sự an nguy của bản thân. Em đã cầu xin cô ấy hãy nghe lời, nhưng cô ấy cứ ngang bướng. Chính vì sự thiếu cẩn trọng đó, chính vì không nghe lời em nên cô ấy mới… bị thương nặng như vậy.”
Chủ nhân chỉ im lặng nhìn ả. Mỗi câu chữ ả thốt ra đều cố gắng đổ lỗi cho U Minh, biến cô thành kẻ cứng đầu, thiếu khôn ngoan, tự chuốc họa vào thân. Không một lời nhắc đến việc U Minh đã làm gì, đã hy sinh những gì để cứu mạng ả. Không một từ nào về những vết thương, về cái chết của cô.
Hắn quan sát gương mặt đầy vẻ thống khổ giả tạo của Phu nhân, thấy rõ sự tính toán trong từng biểu cảm. Một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên khóe môi Chủ nhân, lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn đã thấy quá nhiều sự dối trá, nhưng chưa bao giờ nó trơ trẽn đến mức này. Ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, xuyên thấu qua lớp mặt nạ đáng thương của ả, nhận ra sự ích kỷ tột độ và bản chất dối trá ẩn sâu bên trong.
“Ra ngoài đi,” Chủ nhân lạnh lùng nói, không thèm nhìn Phu nhân. “Ta muốn ở một mình.”
Phu nhân còn định nói thêm điều gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt Chủ nhân, ả không dám hó hé nửa lời. Ả vội vã cúi đầu, quay người rời khỏi thư phòng, để lại Chủ nhân chìm trong bóng tối, trong những suy nghĩ nghiệt ngã.
Chủ nhân vẫn ngồi đó, căn phòng tĩnh mịch bao trùm lấy hắn. Cơn đau trong lồng ngực như bị ai đó vặn xoắn dữ dội, không phải vì U Minh đã chết, mà vì sự thật đã bị bóp méo, vì những lời nói dối trơ trẽn của Phu nhân vừa rồi. Hình ảnh khuôn mặt ngấn lệ giả tạo của ả, những lời đổ lỗi cho U Minh, từng chút một gặm nhấm sự chai sạn trong hắn. Những mảng ký ức xưa cũ đột nhiên ùa về, rõ ràng đến nhói lòng.
Hắn nhớ lại cái ngày đầu tiên nhìn thấy U Minh, gã khổng lồ của một tổ chức khác đã mang cô đến, trao cô cho hắn như một món quà. Hắn đã nói gì khi đó? “Em chính là đồ chơi, là thú cưng của tôi. Món đồ chơi này, tôi muốn nó làm gì, nó phải làm đó.” Giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn của chính hắn vọng lại trong tâm trí, sắc bén như một nhát dao.
Hắn nhắm mắt lại. Hình ảnh U Minh xuất hiện, quỳ gối dưới chân hắn, đôi mắt vô hồn nhưng vẫn ánh lên chút kiêu hãnh cuối cùng. “Cô ta chỉ là một con chó trung thành,” hắn đã nói với cấp dưới như vậy. “Một con chó chỉ biết nghe lệnh, không hơn không kém.” Hắn đã cười cợt khi U Minh tuân thủ mọi mệnh lệnh, từ những việc nhỏ nhặt nhất đến những yêu cầu tủi nhục. Hắn ép buộc cô phải làm nô lệ, tước đoạt danh dự và ý chí của cô, chỉ để thỏa mãn cái tôi quyền lực bệnh hoạn của bản thân.
Rồi cảnh tượng trong căn bếp ập đến. Nước sôi bắn tung tóe, tiếng thét của U Minh và những vết bỏng rát trên da thịt cô. Phu nhân cười khẩy, còn hắn thì đứng đó, lạnh lùng chứng kiến. Hắn đã đổ lỗi cho U Minh. “Tự cô không cẩn thận, tự cô chuốc họa vào thân.” Hắn đã gạt bỏ nỗi đau của cô, quy chụp mọi tội lỗi cho cô, để che đậy sự hèn nhát và bất lực của chính mình trong việc bảo vệ cô.
“Tôi từng nói, em chính là đồ chơi, là thú cưng của tôi…” Tiếng vọng ấy cứ lặp đi lặp lại, như một câu thần chú chết chóc, xoáy sâu vào tâm can Chủ nhân. Hắn đã biến U Minh thành một con rối không hồn, rồi lại đổ lỗi cho con rối vì không có linh hồn.
Bàn tay hắn siết chặt lấy tay vịn ghế, những khớp xương trắng bệch nổi rõ. Chủ nhân thấy ghê tởm chính bản thân mình. Nỗi dằn vặt, day dứt, căm ghét chính bản thân mình trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một con quái vật bị giam cầm bấy lâu nay bỗng chốc được giải thoát, gầm lên xé nát nội tâm hắn.
Chủ nhân đứng bật dậy, cơn ghê tởm chính mình như thiêu đốt buồng phổi. Hắn bước lảo đảo đến bàn làm việc, tay vơ đại một thứ gì đó để vịn. Ánh mắt hắn vô tình lướt qua một chiếc ngăn kéo nhỏ, nằm khuất dưới đáy bàn, nơi U Minh từng cất giữ vài món đồ lặt vặt. Một xúc cảm mơ hồ thôi thúc hắn kéo ngăn kéo ra.
Bên trong, một cuốn sổ nhỏ đã ố vàng nằm im lìm, cùng vài ba cánh hoa khô ép dẹt. Không phải nhật ký, mà là một tập thơ, những dòng chữ nắn nót, run rẩy của U Minh. Bàn tay Chủ nhân run rẩy cầm lấy cuốn sổ, từng trang giấy mỏng manh như cuộc đời cô. Hắn mở ra, ánh mắt như muốn xé nát từng câu chữ.
Nước mắt U Minh đã hòa vào từng nét bút, từng con chữ.
*“Người đã ban cho em một cái tên, một thân phận mới. Nhưng người lại tước đi linh hồn em, biến em thành một con rối vô tri.”*
*“Em tự hỏi, có bao giờ người nhìn thấu trái tim em? Có bao giờ người thấy những vết sẹo không thể lành? Hay trong mắt người, em mãi mãi chỉ là một công cụ?”*
*“Mỗi lần người cười, tim em lại nhói. Nụ cười đó không dành cho em. Mỗi lần người chạm vào em, em lại thấy ghê tởm chính bản thân mình, vì em biết, đó không phải là tình yêu.”*
Chủ nhân đọc tiếp, đôi mắt hắn mờ đi vì một màn sương vô hình. Hắn nuốt khan, từng con chữ như lưỡi dao cứa vào tâm can.
*“Em đã cố gắng, cố gắng trở thành hình mẫu mà người muốn, một con chó trung thành, một món đồ chơi biết nghe lời. Nhưng người ơi, em cũng là một con người.”*
*“Dù người có coi em là gì, em vẫn sẽ yêu người… chỉ mong một lần được người yêu lại.”*
Dòng chữ cuối cùng nguệch ngoạc, như được viết vội vã, ẩn chứa tất cả tình yêu, nỗi đau và hy vọng vỡ vụn của U Minh. Cuốn sổ tuột khỏi tay Chủ nhân, rơi xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Nước mắt hắn lăn dài, nóng hổi, xé toạc lớp vỏ bọc lạnh lùng bấy lâu. Hắn gục xuống, đầu vùi vào hai bàn tay, cơ thể run lên bần bật. Tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa, không phải tiếng nấc của sự đau đớn thể xác, mà là tiếng gào thét của một tâm hồn đang tan vỡ vì sự hối hận muộn màng. Hắn đã chà đạp lên một tình yêu sâu đậm, chân thành đến mức nào, chỉ vì cái tôi ích kỷ, tàn độc của mình.
Chủ nhân vẫn gục xuống, đầu vùi trong hai bàn tay, từng tiếng nấc nghẹn bị nén lại. Cuốn sổ của U Minh nằm trơ trọi trên sàn gỗ lạnh lẽo, những dòng thơ thấm đẫm nước mắt giờ như những lời nguyền rủa vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn đã hủy hoại một linh hồn, một tình yêu chân thành, vì một ảo ảnh, vì một người mà hắn tin rằng có giá trị hơn tất thảy. Sự hối hận cắn xé, nhưng kèm theo đó là một ngọn lửa giận dữ âm ỉ bắt đầu bùng lên. Giận chính mình, và giận kẻ đã khiến hắn mù quáng.
Một tuần trôi qua trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Chủ nhân không rời khỏi thư phòng, hắn ra lệnh điều tra, một cuộc điều tra bí mật và toàn diện nhất mà hắn từng thực hiện, nhắm vào Phu nhân và cái gọi là ‘tổ chức’ quyền lực đứng sau cô ta. Hắn cần một lời giải thích, một lý do để biện minh cho sự mất mát của U Minh. Nếu không, U Minh đã chết một cách vô nghĩa.
Sáng hôm đó, cánh cửa thư phòng nặng nề khẽ mở. Một người cấp dưới, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt sắc bén, bước vào. Hắn cúi đầu thật sâu, tránh ánh mắt đang rực lửa của Chủ nhân.
“Có chuyện gì?” Giọng Chủ nhân khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi.
“Bẩm Chủ nhân… Chúng tôi đã điều tra xong về thân thế của Phu nhân…” Người cấp dưới ngập ngừng, lưỡng lự.
Chủ nhân ngước lên, ánh mắt sắc như dao găm. “Nói. Không được giấu diếm bất cứ điều gì.”
“Dạ… Chủ nhân, thân thế của Phu nhân có vẻ không đơn giản… hoặc không như những gì chúng ta nghĩ.” Người cấp dưới nhấn mạnh, từng lời như búa bổ. “Cái gọi là ‘tổ chức’ đứng sau cô ta… thực chất chỉ là một vỏ bọc cũ kỹ, một cái tên rỗng tuếch đã lụi tàn từ lâu. Họ không còn quyền lực hay tầm ảnh hưởng nào đáng kể trên chính trường ngầm. Tất cả chỉ là một chiêu trò đánh lừa, một màn kịch được dựng lên để tạo vỏ bọc cho một âm mưu nhỏ lẻ nào đó, hoặc tệ hơn… chỉ để che giấu một sự thật tầm thường.”
Chủ nhân đứng bật dậy, chiếc ghế da nặng nề đổ rầm xuống sàn. Hắn sải bước tới trước mặt người cấp dưới, nắm chặt lấy cổ áo hắn ta.
“Ngươi nói gì? Một vỏ bọc? Một chiêu trò?” Từng chữ bật ra qua kẽ răng. “Không có quyền lực? Vậy U Minh của ta… cô ấy chết vì cái gì? Vì một thứ giả dối sao?”
“Chủ nhân… chúng tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng. Giá trị của Phu nhân, trong mắt các tổ chức thực sự, không hề lớn đến mức Chủ nhân phải bỏ ra bất cứ thứ gì, huống hồ là mạng sống của một người.” Người cấp dưới cố gắng giữ bình tĩnh, khuôn mặt tái mét. “Có lẽ, chúng ta đã bị đánh lừa một cách tinh vi.”
Cơn thịnh nộ bùng phát trong Chủ nhân như một cơn bão tố. Hắn buông tay, đẩy mạnh người cấp dưới ra. Những lời thơ của U Minh lại hiện lên trong đầu hắn, “Em cũng là một con người,” “Chỉ mong một lần được người yêu lại.” Tình yêu đó, mạng sống đó, đã bị hắn ném đi, đánh đổi lấy một thứ hư ảo, một vỏ bọc rỗng tuếch.
“Vô nghĩa… tất cả đều vô nghĩa!” Chủ nhân gầm lên, tay vung lên quét đổ tất cả những gì trên bàn làm việc. Giấy tờ, bút mực, chiếc bình gốm sứ đắt tiền rơi xuống đất vỡ tan tành. Hắn ghì chặt hai bên thái dương, hơi thở hổn hển. U Minh chết không chỉ vì sự tàn nhẫn của hắn, mà còn vì sự ngu xuẩn, sự lầm lỡ của chính hắn. Cái giá hắn phải trả, cái giá của U Minh, giờ đây trở nên thảm khốc và vô cùng vô nghĩa. Hắn cảm thấy mình bị lừa dối, không phải bởi Phu nhân, mà bởi chính sự kiêu ngạo và sự mù quáng của bản thân.
Chủ nhân ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. U Minh chết vì một lời nói dối, vì một thứ hư vô. Cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt, thiêu đốt lý trí hắn. Hắn sải bước ra khỏi thư phòng, theo bản năng tìm kiếm kẻ đã gián tiếp gây ra cái chết của U Minh và trực tiếp lừa dối hắn.
Phu nhân đang ngồi trong phòng khách, nhàn nhã nhấm nháp tách trà. Bà ta vừa nghe tiếng động lớn từ thư phòng nhưng không mấy bận tâm, chỉ nghĩ rằng Chủ nhân đang phát tiết sự bực dọc thường ngày. Khuôn mặt bà ta vẫn giữ vẻ kiêu sa, lạnh lùng, dường như chưa từng có bất cứ điều gì sai trái xảy ra.
Cánh cửa phòng khách bật mở cái “rầm”. Chủ nhân đứng sừng sững ở ngưỡng cửa, ánh mắt như hai lưỡi dao găm thẳng vào Phu nhân. Phu nhân giật mình, tách trà suýt rơi khỏi tay. Bà ta chưa bao giờ thấy Chủ nhân trong bộ dạng đáng sợ như vậy. Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, từng thớ thịt trên mặt đều căng cứng.
“Chủ nhân… có chuyện gì vậy?” Phu nhân lắp bắp, giọng nói run rẩy hiếm thấy.
Chủ nhân không nói gì, chỉ tiến lại gần, mỗi bước chân như giẫm nát không khí. Hắn đứng đối diện Phu nhân, cúi người xuống, khuôn mặt chỉ cách bà ta vài phân. Hơi thở nóng hổi, mang theo mùi của sự thịnh nộ, phả vào mặt Phu nhân.
“Cô ta sinh ra là người có quyền lực ư?” Hắn gằn giọng, từng chữ như bị nghiến nát trong miệng. “Vậy thì sao cô ta lại yếu ớt đến mức phải để U Minh chết thay?”
Phu nhân tái mặt, đôi mắt đảo liên tục, cố gắng tìm một lối thoát. “Chủ nhân… ngài nói gì vậy? U Minh… cô ta chỉ là một con chó…”
“IM MIỆNG!” Chủ nhân gầm lên, tay nắm chặt cổ tay Phu nhân, bóp mạnh. “Một con chó mà cô ta còn có giá trị hơn tất thảy những gì cô đã nói dối! Quyền lực? Gia thế? Tổ chức? Tất cả chỉ là một màn kịch rẻ tiền, một vỏ bọc rỗng tuếch! Cô đã lừa dối ta!”
Phu nhân kêu lên đau đớn. “Ta… ta không có! Chủ nhân, ngài hiểu lầm rồi! Tổ chức của ta…”
“Tổ chức của cô đã lụi tàn từ lâu! Vỏ bọc đó đã mục nát từ khi cô còn chưa biết bò!” Chủ nhân siết chặt hơn, mắt đỏ ngầu. “Cô đã khiến U Minh của ta phải chết! Chết vì một thứ không đáng giá, chết vì một kẻ lừa dối như cô!”
Nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt Phu nhân. Bà ta chưa từng bị đối xử thô bạo như vậy. “Chủ nhân… không phải lỗi của ta! Cô ta tự nguyện mà! Cô ta yêu ngài đến mức ngu ngốc, sẵn sàng hy sinh!”
Lời nói đó như một ngọn lửa đổ thêm dầu vào cơn giận của Chủ nhân. U Minh yêu hắn? Hắn đã đối xử với U Minh như thế nào? Hắn đã hủy hoại cô ấy ra sao? Sự thật phũ phàng và tàn khốc hiện ra trước mắt, hòa quyện với sự lừa dối của Phu nhân, tạo nên một cơn bão cảm xúc trong lòng hắn. Nỗi giận dữ tột độ, sự thất vọng cùng cực bủa vây lấy Chủ nhân. Hắn không thể tin mình lại mù quáng đến vậy. Cái chết của U Minh giờ đây trở nên vô nghĩa, và hắn là kẻ phải chịu trách nhiệm. Hắn buông tay Phu nhân ra, đứng thẳng dậy, lùi lại một bước, nhìn bà ta bằng ánh mắt đầy sự ghê tởm.
“Cô sẽ phải trả giá cho những lời dối trá này,” hắn thì thầm, giọng nói trầm đục, lạnh lẽo đến rợn người. “Tất cả. Cô sẽ phải trả giá.”
Phu nhân ngồi sụp xuống ghế, khuôn mặt trắng bệch, nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ trong đôi mắt. Bà ta biết, từ giờ phút này, cuộc đời bà ta trong dinh thự này sẽ không còn như trước nữa.
Chủ nhân nhìn xuống Phu nhân, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng giá, không còn chút hơi ấm nào của sự tức giận, chỉ còn lại sự ghê tởm và ghẻ lạnh tột cùng. Hắn buông ra lời kết tội cuối cùng.
“Ta đã quá ngu ngốc khi tin vào những lời đường mật của cô, để cô thao túng mọi thứ, để U Minh phải chịu kết cục bi thảm.” Chủ nhân chậm rãi nói, từng lời như cứa vào không khí. “Cô đã đánh mất tất cả những gì ta từng dành cho cô, dù chỉ là chút lòng thương hại hão huyền.”
Phu nhân ngồi bệt xuống sàn, hai tay run rẩy vịn lấy chân Chủ nhân. “Không, Chủ nhân! Xin ngài đừng… Xin ngài hãy tha thứ cho ta! Ta không cố ý lừa dối ngài. Ta chỉ muốn…”
“Cô muốn gì?” Hắn giật chân ra khỏi tay bà ta, giọng nói đanh lại. “Cô muốn một cuộc sống nhung lụa, một vị trí không xứng đáng, và sẵn sàng dẫm đạp lên mạng sống của người khác để đạt được nó. Thật đáng khinh!”
Hắn lùi lại một bước, đứng thẳng, gương mặt sắt lạnh. “Ta đã không thể chịu đựng được sự dối trá và ích kỷ của cô thêm nữa. Từ nay, ta không muốn nhìn thấy mặt cô ở đây.”
Phu nhân ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ. “Chủ nhân… ngài nói gì vậy? Ngài định đuổi ta đi sao? Ta là phu nhân của ngài…”
“Phu nhân?” Chủ nhân cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng. “Phu nhân của ta đã chết cùng với sự tin tưởng của ta. Cô không còn là gì cả.” Hắn chỉ thẳng tay về phía cửa. “Cút khỏi đây! Ngay lập tức! Từ nay ta không muốn nhìn thấy mặt cô nữa.”
Lời nói dứt khoát như một bản án tử hình. Phu nhân chết lặng, khuôn mặt tái mét, hoàn toàn suy sụp. Bà ta biết, lần này Chủ nhân đã thực sự ra tay. Không còn đường lui. Nước mắt lã chã rơi trên gò má, nhưng ánh mắt Chủ nhân vẫn không hề lay động, không một chút xót thương.
Hắn quay lưng bước đi, bỏ lại Phu nhân đang khóc nức nở phía sau. Từng bước chân của Chủ nhân nặng nề, dứt khoát rời khỏi phòng. Quyết định đã được đưa ra, lạnh lùng và tàn nhẫn. Nhưng khi bóng hắn khuất dần sau cánh cửa, một khoảng trống rỗng khó tả bắt đầu len lỏi vào tâm hồn hắn. Một nỗi trống trải mênh mang, như thể một phần nào đó trong hắn cũng vừa bị tước đoạt theo. U Minh đã ra đi, và giờ đây, cả người đàn bà đã từng là “phu nhân” cũng biến mất khỏi cuộc đời hắn. Mọi thứ trở nên hoang tàn, chỉ còn lại sự cô độc đến tận cùng.
Chủ nhân bước ra khỏi dinh thự, bóng lưng hắn khuất dần sau cánh cửa kiên cố. Khoảng trống rỗng trong lòng hắn không những không tan biến mà còn bủa vây, nuốt chửng từng chút hy vọng cuối cùng. Hắn lái xe đi, không rõ điểm đến, cứ thế băng qua những con đường quen thuộc, nhưng tâm trí lại trôi dạt về một nơi xa xăm. Cuối cùng, chiếc xe dừng lại trước một nghĩa địa nhỏ, nằm khuất sau những hàng cây cổ thụ. Không phải nơi dành cho những mộ phần xa hoa, chỉ là một mảnh đất đơn sơ, nơi những linh hồn lặng lẽ tìm về.
Hắn bước xuống xe, từng bước chân nặng trĩu. Màn đêm đã buông xuống, ánh trăng mờ nhạt soi rọi con đường mòn phủ đầy lá khô. Chủ nhân dừng lại trước một ngôi mộ nhỏ, đơn sơ đến nao lòng. Không có bia đá lộng lẫy, chỉ một tấm ván gỗ mộc mạc cắm xuống đất, khắc vội cái tên U Minh. Ngôi mộ không có hương hoa, chỉ có vài cọng cỏ dại mọc lưa thưa, lặng lẽ như chính cuộc đời của người nằm dưới.
Chủ nhân quỳ sụp xuống, đầu gối chạm đất lạnh. Hắn run rẩy đưa bàn tay chai sạn của mình đặt lên tấm ván gỗ. Cái lạnh từ bia mộ thấm sâu vào lòng bàn tay hắn, lạnh buốt như chính trái tim đang tan nát. Một nỗi trống rỗng mênh mông, một nỗi hối hận khôn nguôi dâng trào, bóp nghẹt lồng ngực hắn. Từng hình ảnh U Minh hiện lên trong tâm trí: ánh mắt cam chịu, thân hình nhỏ bé bị hành hạ, tiếng khóc nấc nghẹn ngào trong đêm tối. Tất cả như những mũi dao sắc lẹm cứa vào lương tâm hắn.
Hắn cúi gằm mặt xuống, nước mắt vô thức tuôn rơi, hòa cùng bụi đất lạnh lẽo. Chủ nhân thì thầm, giọng nghẹn ngào, khản đặc như có ai đó đang siết chặt cổ họng hắn: “U Minh… ta xin lỗi…” Lời xin lỗi muộn màng như một tiếng vọng đau đớn giữa đêm đen, không một ai đáp lời. Nỗi hối hận tột cùng, sự đau đớn và mất mát đè nặng lên hắn, biến hắn thành một khối tuyệt vọng giữa cõi hư vô. Hắn cứ thế quỳ đó, mặc cho gió lạnh xuyên thấu da thịt, mặc cho những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt vốn sắt lạnh. Hắn đã mất U Minh, và giờ đây, hắn chỉ còn lại sự cô độc đến tận cùng, cùng với gánh nặng tội lỗi không thể nào gột rửa.
Hắn cứ thế quỳ đó, mặc cho gió lạnh xuyên thấu da thịt, mặc cho những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt vốn sắt lạnh. Hắn đã mất U Minh, và giờ đây, hắn chỉ còn lại sự cô độc đến tận cùng, cùng với gánh nặng tội lỗi không thể nào gột rửa. Cái lạnh từ bia mộ thấm sâu vào da thịt hắn, không chỉ là cái lạnh của đêm đông mà còn là sự lạnh lẽo của linh hồn. Hắn nhắm nghiền mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh U Minh bị hành hạ, bị đối xử như một món đồ chơi. Tất cả những gì hắn từng coi là quyền lực, là sự kiểm soát, giờ đây tan biến hết thảy, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực.
Hắn chợt nhận ra. Giá trị của cuộc sống không nằm ở những dinh thự nguy nga hay quyền lực đen tối hắn nắm giữ. Nó nằm ở tình yêu, ở sự hy sinh thầm lặng của một người con gái mà hắn đã chà đạp. U Minh đã hy sinh tất cả, cả trinh tiết, cả mạng sống, vì một người đàn bà xa lạ mà hắn, Chủ nhân, lại đánh đổi cô ấy để bảo vệ. Sự hy sinh đó, trong suốt thời gian qua hắn không nhận ra, giờ đây như một nhát dao sắc lẹm cứa vào tâm can hắn, khiến hắn bừng tỉnh.
Hắn từ từ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn lên bầu trời đêm thăm thẳm, nơi những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình. Màn đêm bao trùm lấy hắn, như muốn nuốt chửng nỗi đau tột cùng nhưng cũng là khởi nguồn cho một quyết định. “Kiếp sau…” Giọng Chủ nhân khản đặc, như vừa trải qua một cơn bão tố. “Nếu có kiếp sau, ta sẽ yêu em thật lòng, U Minh.” Lời nói nhẹ như gió thoảng nhưng mang theo tất cả sự quyết tâm, tất cả niềm hy vọng mong manh về một tương lai khác, nơi hắn có thể chuộc lại lỗi lầm.
Hắn đứng dậy, đôi chân run rẩy. Hắn nhìn lại ngôi mộ đơn sơ lần cuối, hình ảnh U Minh lại hiện lên, không còn là cô gái yếu ớt chịu đựng, mà là một linh hồn thanh khiết đã gột rửa trái tim tăm tối của hắn. Cuộc sống quyền lực, tội lỗi mà hắn từng theo đuổi giờ đây không còn ý nghĩa gì. Hắn sẽ thay đổi. Hắn sẽ rời bỏ tất cả, sống một cuộc đời bình thường hơn, để chuộc lỗi với U Minh, để xứng đáng với sự hy sinh của cô. Một tia hy vọng le lói trong lòng hắn, nhưng nỗi buồn vẫn cứ phảng phất, bám riết lấy tâm hồn trống trải.
Nhiều năm trôi qua, dinh thự quyền lực giờ đây đã được giao lại cho kẻ khác, còn Chủ nhân sống một cuộc đời giản dị, ẩn mình. Hắn không còn là người đàn ông sắt đá của ngày xưa, gương mặt đã hằn lên những nếp nhăn thời gian, nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên một nỗi buồn sâu thẳm. Mỗi độ thu về, hắn lại chuẩn bị một bó hoa cúc trắng, loại hoa mà U Minh vẫn luôn yêu thích. Hắn đích thân lái xe, men theo con đường đất gồ ghề dẫn tới một mảnh đất nhỏ nằm khuất sau những hàng cây xanh mướt.
Nơi đây là mộ phần của U Minh, một bia đá đơn sơ không tên, chỉ có một dòng chữ khắc vội: “Người con gái tôi yêu.” Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt bó hoa cúc trắng lên mặt bia lạnh lẽo, những cánh hoa rung rinh trong gió chiều. Bàn tay hắn vuốt ve dòng chữ, ký ức về U Minh ùa về, rõ nét như vừa mới hôm qua. Hắn nhớ nụ cười gượng gạo của cô, ánh mắt sợ hãi mỗi khi hắn xuất hiện, và cả sự kiên cường đến khó tin khi cô phải chịu đựng những đòn roi của Phu nhân.
Một nụ cười nhẹ, đầy xót xa nở trên môi Chủ nhân. Hắn nhắm hờ mắt, cảm nhận làn gió se lạnh phả vào mặt, như bàn tay vô hình của U Minh đang chạm vào. “Em vẫn luôn ở đây, trong trái tim ta,” hắn thì thầm, giọng nói khản đặc, hòa vào tiếng lá xào xạc. Hắn ngồi đó thật lâu, trong sự thanh thản kỳ lạ mà hắn đã tìm thấy sau những biến cố. Nhưng tận sâu trong tâm hồn, nỗi nhớ U Minh vẫn day dứt khôn nguôi, và sự hối tiếc về những gì hắn đã gây ra cho cô vẫn là gánh nặng không thể rũ bỏ. Hắn biết, dù có sống bao nhiêu năm nữa, hình bóng U Minh vẫn sẽ mãi mãi hiện hữu, nhắc nhở hắn về cái giá của sự độc ác và tình yêu đã bị chà đạp.
Chủ nhân rời khỏi mộ phần của U Minh, bóng chiều đổ dài phía sau lưng hắn. Bó hoa cúc trắng nằm yên vị trên bia đá, như một lời hứa, một sự chuộc lỗi. Những năm tháng sau đó, hắn không còn tìm kiếm quyền lực hay sự xa hoa. Cuộc đời hắn giờ đây là một hành trình lặng lẽ của sự sửa chữa. Thỉnh thoảng, trong những đêm mưa rả rích, khi ngồi bên lò sưởi ấm áp trong căn nhà giản dị, hắn sẽ kể lại câu chuyện của U Minh cho những người mà hắn hoàn toàn tin tưởng – những cộng sự cũ đã chứng kiến sự tàn bạo của hắn, hay những người trẻ hắn đỡ đầu.
Hắn không kể để than vãn, mà để khắc ghi bài học về sự tàn nhẫn, về cái giá của sự hối tiếc. Giọng hắn trầm đục, từng lời kể như vương vấn nỗi đau thầm kín. Hắn kể về một “người con gái đã yêu”, về sự mù quáng của quyền lực, về cách hắn đã biến U Minh thành một “thú cưng”, một “nô lệ” trong chính dinh thự của mình. Hắn không ngần ngại nhắc đến những hành động tàn ác của Phu nhân, và cả sự hèn nhát của bản thân khi đứng nhìn U Minh bị giày vò, bị dùng làm vật thế mạng để cứu vớt thể diện của Phu nhân. Mỗi khi kể đến đoạn U Minh phải “lên giường” với Người đàn ông bí ẩn, giọng hắn lại khản đặc, và ánh mắt hắn lại chìm sâu vào một khoảng không vô định, như thể hình ảnh ấy vẫn ám ảnh hắn từng đêm. Hắn không bỏ qua chi tiết U Minh bị bắn, gãy hai chân, và cái chết bi thảm của cô, hay cả con dao âm lãnh giắt bên eo U Minh nhưng không được sử dụng – biểu tượng của sự lựa chọn nghiệt ngã và bất lực.
Cuộc đời hắn giờ đây là một chuỗi ngày dài miệt mài gieo trồng những điều tử tế. Hắn âm thầm tài trợ cho các quỹ hỗ trợ phụ nữ bị bạo hành, xây dựng các trung tâm bảo trợ trẻ em mồ côi, và đầu tư vào những dự án giáo dục cộng đồng ở vùng sâu vùng xa. Hắn làm tất cả không phải để tìm kiếm danh tiếng, mà để bù đắp cho những tổn thương mà hắn đã gây ra, cho sự hy sinh của U Minh. Mỗi viên gạch đặt xuống, mỗi nụ cười trẻ thơ nở trên môi, đều là một lời xin lỗi không nói thành lời gửi đến cô. Hắn tin rằng, chỉ khi sống tốt, hắn mới có thể chuộc lại những gì đã gây ra cho U Minh. Hắn tìm thấy bình yên, một thứ bình yên mang đậm màu sắc của nỗi buồn vĩnh cửu.
Thời gian trôi đi, những nếp nhăn trên khuôn mặt Chủ nhân càng hằn sâu thêm, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ sắt lạnh của quyền lực ngày xưa. Thay vào đó là một sự điềm tĩnh, xen lẫn nỗi u hoài không bao giờ phai. Hắn biết, vết sẹo trong tâm hồn hắn sẽ chẳng bao giờ lành. U Minh, người con gái đã từng là “đồ chơi”, “thú cưng” trong mắt hắn, giờ đây đã trở thành ngọn hải đăng soi rọi những tháng ngày còn lại. Cô không chỉ là một ký ức đau buồn, mà còn là một bài học đắt giá về giá trị của một sinh mạng, về sự mong manh của tình yêu chân thành và sức nặng của sự hối hận. Hắn đã hiểu rằng, quyền lực có thể mua được mọi thứ, nhưng không thể đổi lấy lương tâm trong sạch hay xóa đi một lỗi lầm đã gây ra.
Mỗi buổi sáng thức dậy, hắn vẫn cảm nhận được sự hiện diện của U Minh, không phải như một bóng ma ám ảnh, mà như một lời nhắc nhở dịu dàng về con đường mà hắn đã chọn. Con đường ấy, dù phủ đầy sương khói của quá khứ, nhưng lại dẫn hắn đến một sự giải thoát tâm hồn. Hắn không còn khao khát hạnh phúc riêng tư, mà thay vào đó, hắn tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình trong việc mang lại những điều tốt đẹp cho người khác, như một cách tưởng nhớ đến sự hy sinh của cô. Nỗi buồn vĩnh cửu trong tâm hồn hắn không còn là gánh nặng, mà đã trở thành một phần không thể tách rời, một nguồn năng lượng tĩnh lặng thôi thúc hắn sống một cuộc đời trọn vẹn hơn, nhân ái hơn. Hắn đã tìm thấy bình yên trong nỗi buồn ấy, bởi nó là minh chứng cho tình yêu và sự hối tiếc chân thành, là lời sám hối không ngừng nghỉ cho những gì đã mất đi. Và U Minh, trong cõi vĩnh hằng, có lẽ cũng đã tìm thấy sự an nghỉ mà cô xứng đáng.

