Mẹ cô bị hãm hiếp, người đàn ông mẹ cô yêu bỏ đi.
Cô ra đời mang ra cho mẹ nhiều sỉ nhục, trở thành nơi để bà phát tiết khi tức giận.
Năm cô 2 tuổi, người đàn ông đó quay về với mẹ và em cô ra đời.
Khác với cô, em cô được chào đón, nhận hết mọi yêu thương.
Mọi thứ tốt nhất mẹ nói “nhường cho em”
Tuổi 17, cô thích học trưởng của mình. Anh ôn nhu, hiền lành và anh yêu cô.
Em gái lúc đó với 14 tuổi, quấn lấy anh không rời. Nó nói.
“Em thích Tử Nghiên ca ca, lớn lên em muốn gả cho anh ấy.”
Cô cứ thế lặng lẽ rút lui, tự ngặm nhấm nỗi đau.
Anh không hiểu, tổn thương rời đi, xa cô, vứt bỏ tình yêu này.
Em cô 15 tuổi, cô 18 tuổi. Ba mẹ mua xe hơi, em hí hửng lái thử, kết quả gây tai nạn, một xác hai mạng, người phụ nữ đó đang mang thai.
Cảnh sát ập đến, mẹ nói.
“Giai Tuệ, hãy cứu em, hãy nhận con là người lái xe, Giai Nghi còn nhỏ, mẹ xin con. ”
Cô vào tù, tình thân rạn vỡ, số phận của cô theo nước mắt rơi xuống.
Xem như cô đền đáp công sinh dưỡng của mẹ.
Một tuần sau, có người bảo lãnh cô vô tội, là một người đàn ông trẻ tuổi. Nghe nói anh là doanh nhân thành đạt, tổng giám đốc công ty X.
Ngày cô đứng trước mặt anh nói cảm ơn, anh dáo lại cô bằng ánh mắt căm thù cực điểm.
Anh nắm cằm cô, bóp chặt như muốn vỡ ra. Anh nói.
“Ngồi tù đối với cô quá nhẹ nhàng. Cô phải sống không bằng chết, trả giá nỗi đau gây ra cho mẹ con cô ấy. ”
Còn….
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
`Người đàn ông bí ẩn` siết chặt cằm `Giai Tuệ`, lực đạo mạnh đến mức cô cảm thấy xương hàm mình như sắp vỡ. Đôi mắt `Giai Tuệ` mở to, đồng tử co rút lại vì kinh hoàng. Cô không thể tin nổi những lời vừa thốt ra từ miệng người vừa “cứu” mình. Hơi thở như bị bóp nghẹt, `Giai Tuệ` vùng vẫy trong vô vọng, cố gắng thoát khỏi bàn tay sắt lạnh ấy.
“Anh… anh là ai?” `Giai Tuệ` khó nhọc thốt lên, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. “Sao lại… nói những lời đó?”
`Người đàn ông bí ẩn` không đáp lời ngay, anh ta chỉ nhìn `Giai Tuệ` bằng ánh mắt lạnh lùng như thể cô là một con vật đáng khinh. Một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên khóe môi anh ta. “Tôi là ai ư? Cô sẽ sớm biết thôi. Tôi là người duy nhất có thể kéo cô ra khỏi địa ngục, nhưng cũng là kẻ sẽ đẩy cô xuống sâu hơn.”
Anh ta ghé sát vào tai `Giai Tuệ`, giọng nói trầm thấp, đầy rẫy sự thù hận: “Cái giá cho sự tự do hão huyền này là cả cuộc đời cô. Mẹ con cô ấy… là vợ tôi và đứa con chưa kịp chào đời. Cô hiểu chưa, `Giai Tuệ`?”
Từng câu chữ như những nhát dao đâm thẳng vào tâm trí `Giai Tuệ`. Cả thế giới như quay cuồng, não cô trống rỗng. Nỗi sợ hãi tột độ và sự bàng hoàng bao trùm lấy toàn bộ giác quan, khiến cô không thốt thêm được lời nào. Nước mắt lã chã tuôn rơi, nhưng cô không còn sức để khóc thành tiếng, chỉ có tiếng nức nở nghẹn lại trong lồng ngực. Cô nhận ra, đây không phải là sự giải thoát, mà là một khởi đầu cho cơn ác mộng kinh hoàng hơn.
Cả thế giới như quay cuồng, não Giai Tuệ trống rỗng. Nỗi sợ hãi tột độ và sự bàng hoàng bao trùm lấy toàn bộ giác quan, khiến cô không thốt thêm được lời nào. Nước mắt lã chã tuôn rơi, nhưng cô không còn sức để khóc thành tiếng, chỉ có tiếng nức nở nghẹn lại trong lồng ngực. Cô nhận ra, đây không phải là sự giải thoát, mà là một khởi đầu cho cơn ác mộng kinh hoàng hơn.
Người đàn ông bí ẩn không nói thêm lời nào, nắm chặt cánh tay Giai Tuệ. Lực siết mạnh đến nỗi Giai Tuệ cảm thấy xương cổ tay mình như muốn vỡ vụn. Anh ta kéo cô đi một cách thô bạo, không chút thương tiếc. Giai Tuệ vùng vẫy trong vô vọng, đôi chân cô lảo đảo theo từng bước chân lạnh lùng của anh ta. Cô cố gắng giằng co, nhưng thân hình nhỏ bé của cô hoàn toàn bất lực trước sức mạnh áp đảo ấy. Cảm giác bất lực bủa vây, khiến hơi thở của Giai Tuệ càng thêm nặng nề.
Anh ta lôi Giai Tuệ ra khỏi văn phòng sang trọng, qua hành lang vắng vẻ rồi xuống sảnh chính. Những ánh mắt tò mò vụt qua nhưng không ai dám can thiệp khi chứng kiến khí chất lạnh lẽo toát ra từ người đàn ông. Anh ta đẩy Giai Tuệ vào chiếc xe sang trọng đang chờ sẵn, cánh cửa lập tức đóng sầm lại. Bên trong xe, không khí căng như dây đàn. Ánh mắt của người đàn ông bí ẩn vẫn không rời khỏi Giai Tuệ, lạnh lẽo đến rợn xương, như một con thú săn mồi đang nhắm vào con mồi của mình. Giai Tuệ co rúm người lại, từng tế bào trong cơ thể đều run rẩy. Cô biết, cuộc đời mình vừa bước sang một trang mới, đen tối hơn cả địa ngục cô vừa thoát ra.
Người đàn ông bí ẩn vẫn dõi theo Giai Tuệ bằng ánh mắt lạnh lẽo, sắc như dao. Hơi thở của Giai Tuệ run rẩy, lồng ngực cô thắt lại. Cô co rúm người vào một góc, cố gắng tránh đi cái nhìn căm hờn ấy, nhưng không thể. Anh ta chậm rãi xoay người lại, đối mặt trực diện với Giai Tuệ, không gian chật hẹp trong xe khiến cô không còn đường lùi. Anh ta nghiêng đầu, một nụ cười khẩy tàn nhẫn nở trên môi.
“Cô không thắc mắc tại sao tôi lại bảo lãnh cô ra sao?” Giọng anh ta trầm khàn, vang lên như một tiếng chuông báo tử trong không gian im ắng. Giai Tuệ không dám trả lời, chỉ lắc đầu một cách yếu ớt.
“Tôi cho rằng cô đã quên,” anh ta tiếp tục, mỗi từ như một nhát dao. “Cái chết của người phụ nữ mang thai trong vụ tai nạn kia… cô nhớ chứ?”
Giai Tuệ cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nỗi sợ hãi tột độ khi mọi thứ đã được sắp đặt một cách khủng khiếp. Cô nhìn anh ta, đôi mắt ngấn nước đầy hoảng loạn.
“Cô ta là em gái tôi,” Người đàn ông bí ẩn thốt lên, giọng nói bỗng trở nên sắc lạnh và đầy thù hận. “Và đứa bé trong bụng cô ấy… là cháu tôi.”
Một cảm giác kinh hoàng ập đến Giai Tuệ. Cô gần như ngạt thở. Anh ta là anh trai ruột của nạn nhân. Người mà cô đã phải gánh tội thay Giai Nghi.
Người đàn ông bí ẩn nghiến răng, gương mặt méo mó vì cơn phẫn nộ bị kìm nén bấy lâu. Anh ta cúi sát mặt Giai Tuệ, đôi mắt đỏ ngầu gằn lên từng chữ: “Cô đã cướp đi tất cả của tôi, tôi sẽ khiến cô trả giá gấp trăm lần!”
Tiếng sét như giáng thẳng vào đầu Giai Tuệ. Mọi mảnh ghép đột nhiên hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Vụ tai nạn của Giai Nghi, cái chết của người phụ nữ mang thai, mẹ cô ép cô nhận tội, và giờ đây, người đàn ông này, kẻ đã “cứu” cô khỏi nhà tù, chính là người thân của nạn nhân. Anh ta không phải ân nhân, mà là một bóng ma từ quá khứ, đến để đòi nợ. Toàn thân Giai Tuệ run lên bần bật, một cơn ớn lạnh không thể diễn tả chạy khắp cơ thể. Cô nhận ra, đây không phải là một sự trùng hợp, mà là một màn kịch được sắp đặt tàn nhẫn nhất, và cô, Giai Tuệ, chỉ là một con rối tội nghiệp bị giật dây trong trò chơi báo thù này. Cơn ác mộng của cô, mới chỉ vừa bắt đầu.
Mọi mảnh ghép đột nhiên hiện rõ mồn một trong tâm trí Giai Tuệ. Vụ tai nạn của Giai Nghi, cái chết của người phụ nữ mang thai, mẹ cô ép cô nhận tội, và giờ đây, người đàn ông này, kẻ đã “cứu” cô khỏi nhà tù, chính là người thân của nạn nhân. Anh ta không phải ân nhân, mà là một bóng ma từ quá khứ, đến để đòi nợ. Toàn thân Giai Tuệ run lên bần bật, một cơn ớn lạnh không thể diễn tả chạy khắp cơ thể. Cô nhận ra, đây không phải là một sự trùng hợp, mà là một màn kịch được sắp đặt tàn nhẫn nhất, và cô, Giai Tuệ, chỉ là một con rối tội nghiệp bị giật dây trong trò chơi báo thù này. Cơn ác mộng của cô, mới chỉ vừa bắt đầu.
Nước mắt Giai Tuệ tuôn rơi không ngừng, khuôn mặt cô méo mó vì sợ hãi và uất ức. Cô cố gắng vươn tay, như muốn níu kéo chút hy vọng cuối cùng.
“Không phải tôi… anh à… không phải tôi…” Giai Tuệ nức nở, giọng lạc đi. “Người lái xe… là em gái tôi… Giai Nghi… mẹ đã ép tôi nhận tội thay nó… Anh phải tin tôi!”
Cô vội vã kể lại tất cả, những lời nói ngắt quãng, nghẹn ngào trong tiếng khóc. Giai Tuệ kể về tuổi thơ bị ghẻ lạnh, về tình yêu mù quáng của mẹ dành cho Giai Nghi, về đêm định mệnh Giai Nghi gây ra tai nạn thảm khốc, và cách mẹ cô đã quỳ gối, van xin, thậm chí đe dọa Giai Tuệ phải gánh tội thay. Cô thuật lại sự phũ phàng của người mẹ ruột, biến cô thành con tốt thí, một công cụ để bảo vệ đứa con gái cưng.
“Mẹ tôi nói… nếu tôi không nhận tội… Giai Nghi sẽ hủy hoại cả đời… còn tôi… tôi không có ai quan tâm…” Giai Tuệ thút thít, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn anh ta, cầu xin một chút thấu hiểu. “Họ đã lợi dụng tôi… đã ép buộc tôi! Tôi oan ức lắm!”
Người đàn ông bí ẩn lắng nghe, gương mặt không chút biểu cảm. Đôi mắt anh ta vẫn lạnh lẽo, sắc bén như dao, xuyên thấu vào Giai Tuệ, như thể đang tìm kiếm một dấu vết giả dối nào đó. Khi Giai Tuệ kết thúc lời kể, nước mắt giàn giụa, anh ta khẽ nhếch mép, một nụ cười khẩy tàn nhẫn nở trên môi.
“Lời nói của kẻ giết người…” Anh ta chậm rãi thốt ra, giọng điệu băng giá, chứa đầy sự khinh miệt. “Không có giá trị!”
Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Giai Tuệ, cắt đứt sợi dây hy vọng mỏng manh cuối cùng. Mọi lời giải thích, mọi nỗi oan ức cô vừa trút bỏ, đều tan biến trong hư vô. Anh ta không tin cô. Nỗi đau mất đi người thân đã dập tắt hoàn toàn mọi khả năng anh ta tin vào lời biện bạch của Giai Tuệ. Trong mắt anh ta, Giai Tuệ vẫn là kẻ đã cướp đi em gái và cháu mình. Sự thật, đối với anh ta, đã quá rõ ràng.
Giai Tuệ ngã khụy, cả người cô run lên, không còn sức lực để đứng vững. Cô nhìn vào đôi mắt chứa đầy thù hận của người đàn ông trước mặt, nhận ra rằng không một lời nào của cô có thể lay chuyển được bức tường căm ghét anh ta đã dựng lên. Cô tuyệt vọng. Cuộc đời cô, từ giờ phút này, sẽ không còn là chuỗi ngày bị lợi dụng bởi gia đình nữa, mà là một hành trình trả giá cho tội lỗi cô không hề gây ra, dưới bàn tay của kẻ thù không đội trời chung.
Giai Tuệ ngã khụy xuống sàn, tấm lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo. Nỗi tuyệt vọng nhấn chìm cô trong một vực sâu không đáy. Cô nhìn lên Người đàn ông bí ẩn, đôi mắt dại đi, không còn một chút hy vọng nào. Anh ta vẫn đứng sừng sững trước mặt cô, ánh mắt như một lưỡi dao sắc lạnh, khẽ cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của Giai Tuệ.
“Cô nghĩ cái chết là hết sao, Giai Tuệ?” Người đàn ông bí ẩn cất tiếng, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ mỉa mai. “Không. Cái chết là sự giải thoát quá dễ dàng cho một kẻ như cô.”
Anh ta bước chậm rãi, vòng qua Giai Tuệ, rồi dừng lại phía sau cô, như một bóng ma đang rình rập con mồi. Giai Tuệ cảm nhận được hơi thở lạnh buốt của anh ta phả vào gáy.
“Cô đã cướp đi tất cả của tôi,” anh ta tiếp tục, từng lời như những mũi kim đâm xuyên. “Vậy thì, tôi cũng sẽ cướp đi tất cả của cô. Nhưng không phải bằng cách kết thúc hơi thở của cô.”
Giai Tuệ run rẩy, cố gắng ngẩng đầu lên, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại, không thốt nên lời.
“Cô sẽ phải sống,” Người đàn ông bí ẩn thì thầm, giọng anh ta chứa đựng một sự tàn nhẫn đến ghê rợn, “để chứng kiến những gì cô yêu thương nhất bị hủy hoại từng chút một. Gia đình cô, tương lai cô, danh dự của cô… tất cả sẽ tan thành mây khói dưới bàn tay tôi. Cô sẽ đứng đó, bất lực nhìn mọi thứ đổ nát.”
Anh ta tiến lên một bước, Giai Tuệ cảm nhận được áp lực vô hình đè nặng lên mình.
“Cô sẽ phải sống để chứng kiến cách tôi bóp nát cuộc đời cô từng chút một!” Anh ta gằn giọng, mỗi chữ như một lời nguyền.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Giai Tuệ, thấu xương tủy. Không phải là cái lạnh của sợ hãi cái chết, mà là cái lạnh của nỗi kinh hoàng khi phải đối mặt với một bản án sống không bằng chết. Cô rùng mình, hai tay ôm chặt lấy thân mình, như muốn tự bảo vệ khỏi một lưỡi dao vô hình đang từ từ cứa vào da thịt. Mọi hy vọng về một sự giải thoát, dù là cái chết, đều vụt tắt. Cô nhận ra, đây không phải là một sự trả thù nhất thời, mà là một màn hành hạ được tính toán kỹ lưỡng, một cuộc hành trình dài đầy đau đớn mà cô buộc phải trải qua.
Người đàn ông bí ẩn không đợi Giai Tuệ kịp phản ứng. Anh ta sải bước đến, tóm lấy cánh tay Giai Tuệ một cách thô bạo. Sức mạnh của anh ta khiến Giai Tuệ không kịp kêu lên một tiếng, cô bị kéo đứng dậy, cơ thể lảo đảo. Anh ta không nói thêm lời nào, cứ thế lôi Giai Tuệ ra khỏi căn phòng lạnh lẽo. Cô biết mình vô vọng, nhưng bản năng sinh tồn trỗi dậy một cách yếu ớt.
Khi Người đàn ông bí ẩn mở cửa xe hơi màu đen đang đậu sẵn, đẩy mạnh Giai Tuệ vào ghế phụ, cô lập tức tìm cách chống cự. Giai Tuệ vùng vẫy dữ dội, hai tay cào cấu loạn xạ, cố gắng mở chốt cửa. Cô dùng hết sức lực đang cạn kiệt của mình, vặn mạnh tay nắm cửa, khao khát được thoát ra. Từng thớ cơ trên người cô căng cứng, toàn thân Giai Tuệ gồng lên. Cô như một con thú bị dồn vào đường cùng, chỉ muốn thoát thân bằng mọi giá.
Nhưng Người đàn ông bí ẩn quá mạnh mẽ. Anh ta chỉ cần một tay giữ chặt cổ tay Giai Tuệ, ép cô dính chặt vào ghế, tay còn lại nhanh chóng khóa chốt cửa. Mọi nỗ lực của Giai Tuệ đều vô nghĩa. Anh ta nhìn Giai Tuệ đang thở dốc, ánh mắt lạnh lùng như đang nhìn một con côn trùng vô hại.
“Anh muốn gì ở tôi?” Giai Tuệ gào lên trong tuyệt vọng, tiếng nói khản đặc, nghẹn ngào. “Hãy để tôi yên! Tôi không làm gì cả!”
Nước mắt Giai Tuệ tuôn rơi lã chã, làm nhòe đi tầm nhìn của cô. Sự tuyệt vọng bóp nghẹt trái tim Giai Tuệ. Cô cảm thấy mình như một con chim non yếu ớt bị mắc kẹt trong chiếc lồng sắt, không thể vùng thoát, chỉ có thể giãy giụa trong bất lực và chờ đợi số phận nghiệt ngã. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu của địa ngục trần gian mà Người đàn ông bí ẩn đã dành cho cô.
Người đàn ông bí ẩn khởi động xe, tiếng động cơ gầm gừ phá tan sự tĩnh lặng. Chiếc xe lướt đi êm ái trên con đường nhựa đen bóng, bỏ lại phía sau nhà tù lạnh lẽo. Giai Tuệ vẫn thu mình vào góc ghế, nước mắt đã khô cạn, chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng. Cô không biết mình đang bị đưa đi đâu, nhưng bản năng mách bảo rằng nơi đó sẽ không khá hơn chốn ngục tù là bao.
Chẳng bao lâu, chiếc xe rẽ vào một con đường riêng biệt, uốn lượn qua những hàng cây được cắt tỉa cẩn thận. Một cánh cổng sắt lớn, chạm khắc tinh xảo, từ từ mở ra. Trước mắt Giai Tuệ hiện lên một căn biệt thự nguy nga tráng lệ, lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà. Kiến trúc Châu Âu cổ kính kết hợp với nét hiện đại, vườn tược rộng lớn với hồ bơi xanh biếc và đài phun nước lộng lẫy. Nó giống như một cung điện thu nhỏ, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Người đàn ông bí ẩn tắt máy, tháo dây an toàn và quay sang nhìn Giai Tuệ. Ánh mắt anh ta vẫn lạnh như băng, không chút dao động. Anh ta mở cửa xe, kéo mạnh Giai Tuệ ra ngoài. Cô loạng choạng bước đi, cố gắng bám theo sải chân dài của anh ta.
Từng bước chân của Giai Tuệ nặng trĩu trên thảm cỏ xanh mướt dẫn vào ngôi biệt thự. Bên trong, nội thất xa hoa đến choáng ngợp. Đèn chùm pha lê lấp lánh, sàn đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu ánh sáng, những bức tranh đắt giá và đồ nội thất gỗ quý được bày trí tinh xảo. Mọi thứ đều toát lên vẻ giàu sang tột độ, nhưng trong mắt Giai Tuệ, chúng chỉ là những vật vô tri, lạnh lẽo, giam cầm cô trong sự trống rỗng. Cô cảm thấy một cảm giác ngột ngạt bao trùm lấy lồng ngực.
Người đàn ông bí ẩn dừng lại giữa sảnh chính, buông tay Giai Tuệ ra. Cô lập tức lùi lại vài bước, giữ khoảng cách với anh ta. Ánh mắt Giai Tuệ quét một vòng quanh căn nhà, từng chi tiết xa hoa càng làm nỗi tuyệt vọng trong cô thêm sâu sắc.
“Đây sẽ là nơi cô trả giá cho những gì mình đã gây ra!” Người đàn ông bí ẩn cất giọng trầm lạnh, vang vọng khắp sảnh. Từng chữ như kim châm, găm thẳng vào tim Giai Tuệ.
Cô ngước nhìn anh ta, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Căn biệt thự này, với mọi sự xa hoa của nó, không khác gì một nhà tù mạ vàng. Một chiếc lồng lộng lẫy, nhưng vẫn là một chiếc lồng giam hãm. Trái tim Giai Tuệ nặng trĩu, từng nhịp đập như muốn vỡ tung. Cô biết mình đã rơi vào bẫy, và đây mới chỉ là khởi đầu của sự trừng phạt mà cô không tài nào tưởng tượng được.
Giai Tuệ ngước nhìn Người đàn ông bí ẩn, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Căn biệt thự này, với mọi sự xa hoa của nó, không khác gì một nhà tù mạ vàng. Một chiếc lồng lộng lẫy, nhưng vẫn là một chiếc lồng giam hãm. Trái tim Giai Tuệ nặng trĩu, từng nhịp đập như muốn vỡ tung. Giai Tuệ biết mình đã rơi vào bẫy, và đây mới chỉ là khởi đầu của sự trừng phạt mà Giai Tuệ không tài nào tưởng tượng được.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày Giai Tuệ chìm trong sự đày đọa về tinh thần. Sáng tinh mơ, Giai Tuệ bị đánh thức bởi tiếng chuông báo động chói tai. Người đàn ông bí ẩn đã đứng sẵn ở cửa phòng, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thấu Giai Tuệ.
“Dậy đi! Cô còn nghĩ mình là tiểu thư sao?” Anh ta ra lệnh. “Dọn dẹp lại căn nhà này. Tự tay cô.”
Giai Tuệ im lặng đứng dậy. Căn biệt thự rộng lớn, sạch sẽ đến mức không có một hạt bụi, nhưng anh ta bắt Giai Tuệ phải lau dọn từng ngóc ngách, từng viên gạch lát sàn. Giai Tuệ cặm cụi, bàn tay chai sạn vì công việc nặng nhọc. Mỗi lần Giai Tuệ nghỉ tay, ánh mắt Người đàn ông bí ẩn lại quét qua, đầy vẻ khinh miệt.
“Cô đang nhớ những tháng ngày trong tù sao? Hay nhớ cái cảm giác khi một mạng người bị tước đi một cách oan uổng?” Người đàn ông bí ẩn nói, giọng đều đều nhưng từng lời như lưỡi dao cứa vào tâm can Giai Tuệ. “Cái chết của vợ tôi… và đứa con của chúng tôi. Liệu cô có xứng đáng được sống ung dung như vậy không?”
Giai Tuệ siết chặt giẻ lau, cố gắng nén lại những giọt nước mắt chực trào. Giai Tuệ không thể phản kháng. Mọi nỗ lực thanh minh đều bị anh ta dập tắt bằng những lời lẽ cay độc hơn.
Vào bữa ăn, Giai Tuệ chỉ được phép ăn những món đơn giản, trong khi Người đàn ông bí ẩn ngồi đối diện, thưởng thức những bữa ăn thịnh soạn. Anh ta không nói gì nhiều, chỉ nhìn Giai Tuệ, đôi khi lướt qua màn hình tivi, nơi một bản tin cũ về vụ tai nạn năm xưa đang được phát lại. Hình ảnh chiếc xe của Giai Nghi biến dạng, hình ảnh người phụ nữ mang thai nằm bất động trên đường… Giai Tuệ nuốt nghẹn, vị thức ăn trở nên đắng chát trong miệng.
“Cô ta đã có thể trở thành một người mẹ.” Người đàn ông bí ẩn đột ngột lên tiếng, ánh mắt anh ta dán chặt vào Giai Tuệ. “Cô ta đã có thể ôm con vào lòng. Nhưng cô… cô đã cướp đi tất cả. Nỗi đau của tôi, nỗi đau của gia đình cô ta, liệu cô có hiểu được một phần nào không?”
Giai Tuệ cúi gằm mặt, bàn tay nắm chặt dưới gầm bàn. Sự nhục nhã và kiệt quệ bao trùm Giai Tuệ, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa nhỏ bé của phẩm giá vẫn âm ỉ cháy. Giai Tuệ biết mình vô tội, Giai Tuệ biết mình đang phải gánh chịu thay cho người khác. Nhưng trong căn biệt thự xa hoa này, Giai Tuệ hoàn toàn bất lực. Giai Tuệ chỉ có thể tiếp tục nhẫn nhịn, hy vọng một ngày nào đó, mọi chuyện sẽ kết thúc. Nhưng Người đàn ông bí ẩn dường như không có ý định dừng lại. Anh ta muốn Giai Tuệ phải sống trong sự dằn vặt, day dứt từng giây từng phút. Giai Tuệ thở hắt ra, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Cuộc sống của Giai Tuệ, giờ đây, không khác gì một địa ngục trần gian.
Tại Nhà của Giai Tuệ, Mẹ của Giai Tuệ đang ngồi vắt chân trên ghế sofa, tay cầm chiếc điều khiển TV, xem một chương trình giải trí vô vị. Giai Nghi bên cạnh, chăm chú lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại khúc khích cười. Không khí trong căn nhà yên bình đến lạ thường, hoàn toàn đối lập với địa ngục trần gian mà Giai Tuệ đang phải gánh chịu.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng. Mẹ của Giai Tuệ nhấc máy, vẻ mặt cau có vì bị làm phiền. Nhưng chỉ vài giây sau, đôi mắt Mẹ của Giai Tuệ mở to, một nụ cười giãn ra trên môi Mẹ của Giai Tuệ, thay thế vẻ khó chịu ban đầu.
“Cái gì? Nó được thả rồi sao?” Mẹ của Giai Tuệ reo lên, giọng đầy bất ngờ và nhẹ nhõm. “May quá! Thật à? Ai bảo lãnh nó ra vậy?”
Giai Nghi ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Mẹ của Giai Tuệ, có chút tò mò.
“À, được rồi, được rồi!” Mẹ của Giai Tuệ nói tiếp vào điện thoại. “Không sao đâu. Cảm ơn nhé!”
Mẹ của Giai Tuệ cúp máy, thở phào một tiếng rõ rệt, như trút được gánh nặng lớn. Mẹ của Giai Tuệ quay sang Giai Nghi, khuôn mặt rạng rỡ.
“Con Giai Tuệ được thả rồi, Giai Nghi!” Mẹ của Giai Tuệ thông báo, giọng đầy phấn khởi. “Đúng là trời cứu!”
Giai Nghi nhướn mày, môi nhếch lên một nụ cười khó hiểu. Giai Nghi không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ, tiếp tục cắm mặt vào điện thoại. Trong lòng Giai Nghi, một tảng đá vô hình vừa được gỡ bỏ. Giai Nghi không còn phải lo lắng liệu Giai Tuệ có khai ra sự thật, hay liệu chuyện này có ảnh hưởng đến cuộc sống của Giai Nghi không.
Mẹ của Giai Tuệ, hoàn toàn không để ý đến sự thờ ơ của Giai Nghi, lắc đầu lia lịa. “May mà có người cứu nó ra. Đỡ tốn tiền của mình. Cứ tưởng phải đi chạy vạy vay mượn rồi.” Mẹ của Giai Tuệ lẩm bẩm, miệng vẫn nở nụ cười mãn nguyện. Đối với Mẹ của Giai Tuệ, việc Giai Tuệ được ra tù đồng nghĩa với việc gia đình Mẹ của Giai Tuệ không phải đối mặt với rắc rối tài chính hay danh dự. Mẹ của Giai Tuệ hoàn toàn không nghĩ đến nỗi khổ của Giai Tuệ, hay lý do vì sao Giai Tuệ lại được cứu ra.
“Chắc ai đó thấy nó tội nghiệp, làm phúc thôi,” Mẹ của Giai Tuệ suy đoán, ánh mắt Mẹ của Giai Tuệ lóe lên sự khinh thường. “Dù sao thì cũng tốt. Mọi chuyện coi như đã giải quyết êm đẹp.”
Giai Nghi nghe vậy, môi nhếch lên khẽ, một tia hả hê lướt qua trong mắt Giai Nghi. Giai Nghi lại cúi xuống màn hình điện thoại, thế giới ảo màu hồng của Giai Nghi không một chút gợn sóng.
Cả hai mẹ con tiếp tục cuộc sống thảnh thơi, trong khi Giai Tuệ đang phải đối mặt với một tương lai tăm tối, bị đày đọa từng ngày bởi Người đàn ông bí ẩn. Họ hoàn toàn không biết rằng, việc Giai Tuệ được ra tù không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của một bi kịch còn lớn hơn gấp bội. Sự hờ hững và vô tâm của họ, vô tình, đã đẩy Giai Tuệ sâu hơn vào vực thẳm.
Giai Nghi, trên chiếc ghế sofa êm ái của Nhà của Giai Tuệ, đang thoả mãn ngắm nhìn chiếc túi hiệu mới toanh mà Mẹ của Giai Tuệ vừa mua cho. Cô cười khúc khích, lướt qua các bài đăng trên mạng xã hội, bình luận và tận hưởng những lời khen ngợi. Cuộc sống của Giai Nghi vẫn trôi qua như một giấc mơ hồng, không một chút gợn sóng hay lo âu. Mẹ của Giai Tuệ ngồi bên cạnh, vừa đắp mặt nạ dưỡng da vừa đọc tạp chí, khuôn mặt ánh lên vẻ hài lòng.
“Con xem này mẹ,” Giai Nghi khoe chiếc túi, “đẹp không? Đợt này bạn bè ai cũng khen con sành điệu.”
Mẹ của Giai Tuệ khẽ liếc qua, miệng vẫn cười. “Đẹp chứ! Con gái mẹ phải thế. Cứ thoải mái đi con, có mẹ lo hết.”
Giai Nghi gật đầu, nụ cười tự mãn không giấu giếm. Cô bỗng nhớ ra điều gì đó, giọng thờ ơ hỏi Mẹ của Giai Tuệ. “À mà, chị Giai Tuệ sao rồi mẹ? Có vẻ như từ hôm ấy con không thấy mẹ nhắc đến.”
Mẹ của Giai Tuệ nhăn mặt, hơi khó chịu vì bị cắt ngang mạch suy nghĩ. “Thì nó được thả rồi còn gì. Mẹ đã bảo con rồi. Tưởng đâu phải chạy đôn chạy đáo lo cho nó, ai dè có người lo hộ.”
Giai Nghi nhếch mép, ánh mắt lạnh lùng. “Thế thì tốt. Chứ mà mẹ phải lo cho chị ấy thì đúng là… phí công.”
Mẹ của Giai Tuệ buông tạp chí xuống, nhìn Giai Nghi bằng ánh mắt đồng tình. “Đúng rồi con. Mẹ cũng thấy vậy. Nó gây chuyện, mình lại phải gánh. Haizzz.”
Giai Nghi bỗng bật cười khúc khích, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng, mang theo sự tàn nhẫn khó tả. Cô quay sang nhìn Mẹ của Giai Tuệ, ánh mắt sắc lạnh. “Chị ấy chịu tội là đúng rồi, ai bảo chị ấy không chịu nhường nhịn em chứ.”
Mẹ của Giai Tuệ nghe vậy, không hề tỏ ra bất ngờ hay khó chịu. Ngược lại, một nụ cười tán đồng nở trên môi Mẹ của Giai Tuệ. Mẹ của Giai Tuệ gật đầu lia lịa. “Đúng đấy. Con nói chí phải. Từ bé đến lớn cái gì cũng tranh giành, đến cả thằng Tử Nghiên cũng vậy. Phải cho nó một bài học thì nó mới biết điều.”
Giai Nghi lại cười. Nụ cười ấy giờ đây không còn sự hồn nhiên của tuổi trẻ, mà pha lẫn sự đắc thắng và coi thường. Cô ngả người ra ghế, nhấm nháp ly nước hoa quả lạnh, hoàn toàn không một chút day dứt. Trong tâm trí Giai Nghi, mọi chuyện đều đã qua. Giai Tuệ đã phải trả giá, và đó là điều đáng phải nhận. Giai Nghi không hề biết rằng, ngoài kia, Giai Tuệ đang phải đối mặt với một thực tại nghiệt ngã hơn gấp bội. Mặc dù không hề hay biết về những lời nói cay nghiệt và sự vô tâm đến tột cùng của mẹ con Giai Nghi, Giai Tuệ, dù đang ở đâu, vẫn cảm thấy một sự lạnh lẽo vô hình, một cảm giác bị bỏ rơi sâu sắc hơn bao giờ hết, như thể cả thế giới đang quay lưng lại với cô.
Giai Tuệ cô độc đứng giữa căn phòng xa lạ, ánh sáng bên ngoài hắt qua khung cửa sổ cao, tạo thành những vệt dài trên sàn nhà lạnh lẽo. Không phải nhà tù, nhưng cũng chẳng phải là tự do. Căn phòng này như một chiếc lồng vàng, giam cầm cô trong sự mơ hồ và lo lắng. Cô lặng lẽ bước đi, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng ngóc ngách, từng chi tiết nhỏ. Một chiếc camera ẩn trên trần nhà. Một ổ khóa điện tử không có mã số. Một tấm rèm dày che kín tầm nhìn.
Giai Tuệ đưa tay chạm nhẹ vào bức tường lạnh lẽo, cảm giác bị cô lập dội về mạnh mẽ. Sự ấm áp của gia đình, sự quan tâm của bạn bè, tất cả giờ đây chỉ còn là những ký ức xa xăm, nhạt nhòa. Cô biết, mình không thể cứ thế này mãi. Một tia lửa kiên cường bùng lên trong đáy mắt Giai Tuệ.
“Mình không thể chết ở đây được,” Giai Tuệ thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho bản thân nghe thấy, “mình phải tìm cách thoát ra và minh oan cho bản thân!”
Cô bắt đầu hành động. Đầu tiên, Giai Tuệ kiểm tra chiếc điện thoại đặt trên bàn, một mẫu cũ kỹ không có chức năng kết nối mạng, chỉ có thể gọi nội bộ. Vô dụng. Cô thử vặn tay nắm cửa, nó khóa chặt. Tiếp theo, Giai Tuệ kéo rèm cửa sổ ra. Bên ngoài là một khu vườn nhỏ, tường cao bao quanh, không một bóng người. Cô cố gắng mở chốt cửa sổ, nhưng nó dường như đã bị đóng đinh từ bên trong.
Giai Tuệ không nản lòng. Cô lén lút quan sát thói quen của người đưa đồ ăn, người dọn dẹp – những gương mặt xa lạ không bao giờ nói một lời. Mỗi hành động, mỗi ánh mắt, mỗi âm thanh nhỏ nhất đều được Giai Tuệ ghi nhớ, phân tích. Cô tìm kiếm bất kỳ sơ hở nào, một khoảnh khắc lơ là, một dụng cụ bị bỏ quên. Cô mơ hồ cảm thấy có một sợi dây vô hình đang trói buộc mình, nhưng danh tính của kẻ điều khiển sợi dây đó vẫn còn là một bí ẩn đáng sợ.
Trong những giờ phút tĩnh lặng nhất, cảm giác đơn độc bao trùm Giai Tuệ. Cô cảm thấy mình như một con chim non bị bẻ gãy cánh, lạc lõng giữa một thế giới đầy rẫy những âm mưu và toan tính. Nhưng chính sự cô độc ấy lại tôi luyện ý chí của Giai Tuệ. Cô biết mình không còn gì để mất, và vì thế, cô sẽ chiến đấu đến cùng. Một kế hoạch mơ hồ bắt đầu hình thành trong tâm trí Giai Tuệ, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh, nhưng nó đủ để giữ cho ngọn lửa sinh tồn trong cô không tắt.
Giai Tuệ khẽ thở dài, bàn tay cô siết chặt mép bàn. Ánh mắt kiên định quét qua căn phòng, tìm kiếm bất cứ điều gì có thể hữu ích. Cô bắt đầu kiểm tra lại từng mối nối trên khung cửa sổ, từng viên gạch lát sàn, dù biết rõ mọi thứ đã được niêm phong kỹ lưỡng. Dù vẻ ngoài cam chịu, bên trong Giai Tuệ là cả một biển lửa ý chí, cô không bao giờ chấp nhận số phận bị giam cầm oan uổng này.
Trong một căn phòng khác, cách đó không xa, Người đàn ông bí ẩn lặng lẽ dõi theo từng cử động của Giai Tuệ qua màn hình giám sát. Khuôn mặt anh ta lạnh lùng, ánh mắt chứa đầy sự căm phẫn sâu sắc. Mỗi khi Giai Tuệ xuất hiện trên màn hình, hình ảnh người phụ nữ mang thai nằm trong vũng máu lại hiện về, thiêu đốt trái tim anh ta. “Kẻ giết người,” anh ta thì thầm, giọng nói đặc quánh sự thù hận, “cô ta phải trả giá.”
Anh ta quan sát Giai Tuệ đẩy nhẹ một chiếc ghế đến gần cửa sổ, cố gắng chạm vào một điểm cao hơn. Cô cẩn trọng, chậm rãi, nhưng ánh mắt không một chút nao núng. Một tia sáng lướt qua đôi mắt Người đàn ông bí ẩn. Sự kiên cường này không giống với sự nhẫn tâm của một kẻ sát nhân mà anh ta từng tưởng tượng. Cô không gào thét, không đập phá, không tuyệt vọng. Thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ, gần như là thách thức.
Buổi tối, Giai Tuệ ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Khuôn mặt cô ẩn hiện trong bóng tối, chỉ có đôi mắt là vẫn sáng quắc, nhưng không phải là ánh sáng của sự căm hờn, mà là một nỗi buồn sâu thẳm, chất chứa. Cô đưa tay chạm khẽ vào ô cửa kính lạnh lẽo, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài. Người đàn ông bí ẩn nhìn thấy cảnh tượng đó. Giọt nước mắt của Giai Tuệ không phải giọt nước mắt hối hận. Đó là nỗi đau, sự tổn thương thật sự, không che đậy. Anh ta bỗng thấy tim mình thắt lại. Một cảm giác khó chịu dấy lên, nó không phải là sự hả hê, mà là một điều gì đó mơ hồ hơn.
“Liệu có phải… mình đã nhầm?” Suy nghĩ đó thoáng qua trong đầu anh ta như một làn gió lạnh. Anh ta lắc đầu nguầy nguậy, cố xua đi ý nghĩ điên rồ ấy. “Không thể nào. Cô ta là kẻ giết người! Cô ta đã cướp đi mọi thứ của mình!” Nhưng rồi, khi nhìn lại ánh mắt đầy kiên cường và nỗi đau chân thật của Giai Tuệ, sự nghi ngờ đó đã gieo một hạt mầm trong tâm trí Người đàn ông bí ẩn, len lỏi vào từng ngóc ngách, bắt đầu nảy nở. Anh ta vẫn căm ghét cô, nhưng sự chắc chắn trong lòng đã không còn nguyên vẹn.
Giai Tuệ ngồi bó gối trên sàn nhà lạnh lẽo, tấm lưng tựa vào bức tường vô cảm. Ánh mắt cô vô hồn nhìn về phía khoảng không trước mặt, nhưng trong thâm tâm, hàng ngàn mảnh vỡ của nỗi đau, tủi nhục đang cào cấu. Đã bao nhiêu ngày rồi cô sống trong cái lồng giam vô hình này? Mỗi phút giây trôi qua đều là một cực hình, một sự dày vò không dứt. Cô tưởng mình đã chai sạn, nhưng không, nỗi tuyệt vọng vẫn len lỏi, ăn mòn từng chút sinh khí cuối cùng. Một sự kiên cường đã bị bẻ gãy, thay vào đó là sự trống rỗng, và một ý nghĩ điên rồ bắt đầu nảy mầm.
Trong căn phòng giám sát, Người đàn ông bí ẩn vẫn dõi theo Giai Tuệ. Sự im lặng đến đáng sợ của cô khiến anh ta cảm thấy bất an hơn là sự phản kháng dữ dội. Anh ta đã quen với hình ảnh một Giai Tuệ cứng cỏi, nhưng giờ đây, cô giống như một con búp bê đã bị rút cạn linh hồn. Hạt mầm nghi ngờ trong lòng anh ta bắt đầu lớn dần, nhưng lý trí vẫn không ngừng nhắc nhở về người phụ nữ mang thai đã mất.
Đột nhiên, Giai Tuệ vùng đứng dậy. Đôi mắt cô không còn vô hồn mà bùng lên một ngọn lửa dữ dội, điên cuồng. Cô không nhìn vào cửa sổ, không nhìn vào cửa ra vào, mà nhìn thẳng vào một góc phòng, nơi cô biết có một chiếc camera ẩn đang dõi theo mình. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, như thể đang dồn nén tất cả nỗi uất hận đã chôn giấu bấy lâu.
Người đàn ông bí ẩn giật mình. Anh ta dường như cảm nhận được luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi Giai Tuệ nhìn thẳng vào mắt anh ta qua màn hình. Cô biết anh ta đang ở đó.
“Tôi thà chết còn hơn sống thế này!” Giai Tuệ gào lên, giọng cô khản đặc, nhưng âm lượng vang vọng khắp căn phòng, xuyên qua cả hệ thống âm thanh đến tai Người đàn ông bí ẩn. “Anh có thể giết tôi, nhưng đừng bao giờ nghĩ tôi là kẻ giết người!”
Anh ta đứng phắt dậy, đôi mắt mở to, ngón tay run rẩy chạm vào màn hình. Những lời nói của cô như lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim anh ta, không phải vì căm thù, mà vì một sự thật phũ phàng và đau đớn mà anh ta không muốn đối mặt. Giọng nói của cô chứa đựng quá nhiều sự tuyệt vọng, quá nhiều sự oan ức, đến mức nó phá vỡ lớp vỏ bọc thù hận mà anh ta đã dựng lên bấy lâu.
Giai Tuệ ngửa mặt lên trần nhà, bật ra một tràng cười khùng điên, sau đó chuyển thành tiếng nức nở đau đớn. Cô liên tục lặp lại câu nói, như một lời thề nguyền, một lời khẳng định cuối cùng về sự vô tội của mình. “Giết tôi đi! Giết tôi đi! Tôi không phải kẻ giết người!” Mỗi câu thốt ra là một vết cắt sâu hơn vào tâm trí Người đàn ông bí ẩn. Anh ta chưa bao giờ thấy một con người tuyệt vọng đến mức đó, một sự bùng nổ của nỗi đau khiến cả không khí trong phòng giám sát cũng trở nên đặc quánh, ngột ngạt. Anh ta cảm thấy đầu óc quay cuồng, những hình ảnh về người phụ nữ mang thai đan xen với khuôn mặt đau đớn, gần như điên loạn của Giai Tuệ. Sự chắc chắn của anh ta, giờ đây, đã hoàn toàn tan vỡ.
Người đàn ông bí ẩn siết chặt nắm đấm, cơn đau nhói nơi lồng ngực không chỉ là sự uất hận mà còn là một cảm giác khó tả, rợn người. Tiếng gào thét của Giai Tuệ như xuyên thẳng vào tâm can, phá tan lớp vỏ thù hận mà anh ta đã dày công xây dựng. Anh ta chưa bao giờ thấy một người nào lại có thể đau đớn, uất ức đến tột cùng như vậy. Ánh mắt cô, dù chỉ nhìn qua màn hình, vẫn đầy rẫy sự oan trái, khiến anh ta không thể không suy nghĩ lại. Giọng nói của Giai Tuệ vang vọng trong căn phòng giám sát, mỗi chữ như một nhát dao xoáy sâu vào sự chắc chắn của anh ta.
“Im lặng!” Người đàn ông bí ẩn gằn giọng, bàn tay đập mạnh xuống bàn điều khiển, ngay cả khi biết Giai Tuệ không thể nghe thấy anh ta từ phòng giam. Anh ta hít sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Những hình ảnh về người phụ nữ mang thai lại hiện lên, nhắc nhở anh ta về lý do anh ta ở đây. Nhưng rồi, ánh mắt Giai Tuệ, cái cách cô nhìn thẳng vào camera, dường như đã làm lung lay mọi niềm tin. Anh ta không thể tiếp tục đứng nhìn cô trong trạng thái này.
Anh ta nhấn một nút trên bảng điều khiển, giọng nói lạnh lùng vang lên trong phòng giam của Giai Tuệ, xé tan tiếng nức nở của cô. “Giai Tuệ, cô hãy im lặng!”
Giai Tuệ giật mình, ngừng nức nở, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn lên. Cô biết anh ta đang nghe, đang nhìn.
“Kể cho tôi nghe toàn bộ sự thật!” giọng Người đàn ông bí ẩn kiên quyết, nhưng bên trong lại ẩn chứa một sự dao động đến khó tin. “Đừng giấu một lời nào! Nếu cô dám nói dối, tôi sẽ khiến cô hối hận!”
Giai Tuệ ngước nhìn trần nhà, nơi cô biết có camera ẩn. Một tia hy vọng le lói, mong manh như sợi tơ giữa màn đêm đen đặc. Đây là cơ hội cuối cùng của cô, một lối thoát bất ngờ từ địa ngục trần gian này. Cô hít một hơi thật sâu, nuốt nghẹn những giọt nước mắt chực trào, ánh mắt đầy uất hận nhìn thẳng vào ống kính. Lời đe dọa của anh ta không còn đáng sợ bằng sự tuyệt vọng mà cô đang phải chịu đựng. Nó lại nhen nhóm trong cô một khao khát được sống, được minh oan.
Giai Tuệ đã phải dùng hết sức lực còn lại để cất tiếng. Giọng cô khản đặc, nghẹn ngào, nhưng mỗi lời nói ra lại chứa đựng nỗi đau thấu trời.
GIAI TUỆ
(run rẩy, mắt đỏ hoe)
Anh muốn biết sự thật? Vậy thì anh hãy nghe đây… Tôi không phải là kẻ máu lạnh mà anh nghĩ. Tôi chưa bao giờ được sống một cuộc đời bình thường, chưa bao giờ được yêu thương… Từ khi tôi còn là một đứa trẻ, mẹ của Giai Tuệ đã ghét bỏ tôi. Tôi chỉ là cái gai trong mắt bà ấy, là vết nhơ của một đêm lầm lỡ. Khi Giai Nghi ra đời… năm Giai Tuệ hai tuổi… tất cả mọi yêu thương, tất cả sự chiều chuộng đều dành cho con bé. Tôi chỉ là công cụ để mẹ của Giai Tuệ trút giận, là tấm bia đỡ đạn cho mọi sai lầm của Giai Nghi.
Trong phòng giám sát, Người đàn ông bí ẩn siết chặt nắm đấm. Mỗi lời của Giai Tuệ như một cú đấm thẳng vào lồng ngực anh ta, khiến anh ta không thể thở nổi. Cảm giác uất hận dâng trào nay lại xen lẫn một sự bàng hoàng khó tả.
GIAI TUỆ
(tiếp tục, giọng chất chứa uất ức)
Giai Tuệ lớn lên trong sự tủi nhục, trong sự ghẻ lạnh. Đến khi Giai Tuệ mười bảy tuổi, Giai Tuệ gặp được Tử Nghiên. Học trưởng ấy là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của Giai Tuệ. Nhưng… Giai Nghi lại thích anh ấy. Mẹ của Giai Tuệ ép Giai Tuệ, bắt Giai Tuệ phải nhường. Bà ấy nói… Giai Tuệ không xứng đáng có được hạnh phúc. Bà ấy nói Giai Nghi yếu đuối, Giai Nghi cần được bảo vệ, cần được yêu thương. Và Giai Tuệ… Giai Tuệ lại phải nhường. Giai Tuệ chấp nhận nhìn người mình yêu đi bên cạnh em gái, chấp nhận để trái tim mình tan nát… vì Giai Tuệ quen rồi. Quen với việc mình luôn là người phải hy sinh.
Người đàn ông bí ẩn nhắm mắt lại. Hình ảnh người phụ nữ mang thai thoáng hiện trong tâm trí anh ta, nhưng không còn rõ nét như trước. Giờ đây, anh ta đang nghe một câu chuyện khác, một góc nhìn mà anh ta chưa từng nghĩ tới.
GIAI TUỆ
(những giọt nước mắt lăn dài, giọng cô vỡ òa)
Nhưng đỉnh điểm là ngày hôm đó… Ngày Giai Nghi lái xe gây tai nạn. Con bé mới mười lăm tuổi, chưa có bằng lái, lại lái xe quá tốc độ. Hai mạng người đã chết, anh có biết không? Một trong số đó… là một người phụ nữ đang mang thai.
Câu nói đó khiến Người đàn ông bí ẩn giật nảy mình, đôi mắt anh ta mở trừng trừng. Hơi thở của anh ta đứt quãng. Cơn đau nhói lại xuất hiện nơi lồng ngực.
GIAI TUỆ
(nức nở, nhưng vẫn cố gắng nói rõ từng chữ)
Mẹ của Giai Tuệ đã không cho con bé nhận tội. Bà ấy quỳ xuống cầu xin Giai Tuệ, nói rằng Giai Tuệ là chị, Giai Tuệ phải bảo vệ em gái. Rằng Giai Tuệ không có tương lai, không có gì để mất. Rằng nếu Giai Nghi vào tù, cuộc đời con bé sẽ chấm dứt. Bà ấy dùng tình mẫu tử, dùng sự ăn năn giả tạo để ép buộc Giai Tuệ. Và Giai Tuệ… Giai Tuệ đã nghe lời. Giai Tuệ đã nhận tội thay Giai Nghi. Giai Tuệ chấp nhận vào tù, chấp nhận mang danh kẻ giết người máu lạnh… Chỉ để Giai Nghi được sống một cuộc đời vô tội. Anh nói xem… Giai Tuệ có đáng bị căm ghét không? Giai Tuệ có đáng phải chịu đựng tất cả những điều này không? Giai Tuệ đã làm gì sai? Giai Tuệ chưa bao giờ được yêu thương… Giai Tuệ chỉ là công cụ…
Giọng Giai Tuệ tan vào tiếng nức nở không ngừng. Giai Tuệ gục đầu xuống, hai vai run lên bần bật. Trong phòng giám sát, Người đàn ông bí ẩn đứng như trời trồng. Những lời của Giai Tuệ như những nhát dao lạnh lẽo, đâm sâu vào trái tim anh ta, xé toạc mọi định kiến và sự căm hận mà anh ta đã xây dựng bấy lâu nay. Nỗi đau của anh ta, nỗi đau mất đi người yêu, dường như hòa lẫn vào nỗi đau xé lòng của cô gái trước mặt.
Người đàn ông bí ẩn đứng như trời trồng, những từ ngữ cuối cùng của Giai Tuệ vẫn văng vẳng trong đầu anh ta, xé toạc lớp vỏ căm hận mà anh ta đã dày công xây đắp. Hình ảnh người phụ nữ mang thai hiền lành, yêu dấu của anh ta, giờ đây lại hòa lẫn với khuôn mặt tiều tụy, đôi mắt đỏ hoe của Giai Tuệ. Sự tức giận ban đầu, tưởng chừng như đã ăn sâu vào xương tủy, dần bị thay thế bằng một làn sóng của sự bàng hoàng, rồi từ đó dấy lên một cảm giác phẫn nộ dữ dội, không phải với Giai Tuệ, mà là với những kẻ đã đẩy cô vào hoàn cảnh này. Anh ta siết chặt nắm đấm, không phải vì muốn đánh đấm, mà vì một sự bất lực, một sự uất nghẹn dâng lên từ tận đáy lòng.
Mỗi chi tiết trong câu chuyện của Giai Tuệ, từ sự ghẻ lạnh của mẹ ruột, sự hy sinh tủi nhục cho em gái, đến việc nhận tội thay cho tai nạn kinh hoàng, đều như một mảnh ghép hoàn chỉnh bức tranh tàn khốc về cuộc đời cô. Người đàn ông bí ẩn cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Anh ta đã mù quáng, đã bị nỗi đau che mờ mắt, đã biến Giai Tuệ thành bia đỡ đạn cho sự trả thù đầy sai lầm của mình.
Giai Tuệ vẫn gục đầu, tiếng nức nở đã vơi đi phần nào, chỉ còn lại những tiếng thở dốc nặng nề. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng máy điều hòa chạy đều đều và tiếng Giai Tuệ cố gắng lấy lại hơi thở.
Người đàn ông bí ẩn từ từ bước lại gần, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Ánh mắt anh ta phức tạp, đan xen giữa hối hận, giằng xé và một nỗi đau âm ỉ. Anh ta dừng lại trước mặt Giai Tuệ, nhìn xuống mái tóc rối bù và bờ vai run rẩy của cô.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN
(giọng khàn đặc, đầy sự tự trách)
Tôi đã hiểu… Vậy ra, tôi đã nhầm.
Giai Tuệ ngẩng đầu lên một cách chậm rãi, đôi mắt sưng húp nhìn anh ta, vẫn còn ngấn nước. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh, như thể đang chờ đợi một lời giải thích, một sự thấu hiểu.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG BÍ ẨN
(ánh mắt anh ta giờ đây tràn ngập sự tội lỗi, từng lời nói ra như cố gắng tìm lại sự thanh thản cho chính mình)
Tôi đã… đã đối xử tệ bạc với cô. Tôi đã phán xét cô dựa trên một nửa sự thật, dựa trên nỗi đau của chính mình. Tôi đã tin rằng cô là kẻ máu lạnh, đã cướp đi hạnh phúc của tôi… Nhưng giờ đây, tôi nhận ra… chính tôi mới là kẻ mù quáng. Cô… cô mới là nạn nhân.
Một cảm giác hối hận tột cùng tr

