Nhà họ Kiều tọa lạc trong một khu phố yên tĩnh, không xa hoa đến mức lộng lẫy như biệt thự, nhưng cũng đủ rộng rãi và bề thế để khiến người ngoài ngưỡng mộ. Từ sáng sớm, cả nhà đã rộn ràng chuẩn bị, ai nấy đều tất bật với tâm trạng háo hức — hôm nay là ngày cậu con rể tương lai của họ đến thăm.
Nhà họ Kiều có hai cô con gái song sinh. Cả hai giống nhau đến mức người lạ khó mà phân biệt, chỉ cần nhìn thoáng qua đã như thấy hai giọt nước phản chiếu. Cả hai đều xinh đẹp động lòng người, nhưng tính cách lại hoàn toàn trái ngược.
Người chị, Kiều Ngọc Châm, khôn khéo và biết cách thu hút ánh nhìn. Nụ cười của cô luôn khiến người khác dễ xiêu lòng, lời nói ngọt ngào đến mức ai nghe cũng thấy vui tai. Chính nhờ thế, cô đã khiến tổng tài của tập đoàn Long Vân — Thẩm Dịch Phong — say mê. Nhờ mối quan hệ ấy, cô trở thành niềm kiêu hãnh của gia đình, được cha mẹ yêu thương và ưu ái hơn hẳn.
Còn người em, Kiều Ngọc Uyển, dịu dàng và hiền lành như một cơn gió thoảng. Cô luôn bị che lấp dưới cái bóng của chị gái. Ngay cả những thành tích học tập hay giải thưởng của cô ngày xưa, cuối cùng cũng bị Ngọc Châm chiếm lấy mà chẳng ai buồn đính chính.
Từ dưới lầu, giọng bà Kiều vang lên đầy gắt gỏng:
“Kiều Ngọc Uyển, mày còn ngồi trên đó làm gì? Mau xuống đây phụ giúp! Hay mày tưởng mình là tiểu thư à?”
Tiếng quát khiến ngòi bút trong tay Ngọc Uyển khựng lại. Cô đang dở bản phác thảo cho một mẫu váy — giấc mơ thiết kế thời trang mà cô hằng theo đuổi. Dù biết gia đình không bao giờ ủng hộ, cô vẫn lặng lẽ vẽ. Buộc mái tóc nâu hạt dẻ dài đến eo, Ngọc Uyển soi lại mình trong gương. Dù ăn mặc giản dị, nhưng nét thanh tú tự nhiên của cô vẫn khiến người ta không thể rời mắt.
Cô xuống nhà, quen với ánh nhìn lạnh nhạt của mẹ, nên chỉ im lặng đi thẳng vào bếp, tiếp tục phụ giúp mà chẳng một lời than phiền.
Trong khi đó, bà Kiều lại bước lên phòng Ngọc Châm, vừa nhìn con gái đã mỉm cười mãn nguyện.
“Con gái mẹ hôm nay thật xinh đẹp.”
Ngọc Châm mỉm cười kiêu hãnh. Đó là điều cô vốn quen. Tóc được uốn cẩn thận, làn da điểm chút phấn hồng, váy áo toàn hàng hiệu, mỗi bước đi của cô đều toát lên vẻ sang trọng được đo ni đóng giày cho vị trí “vợ tương lai của tổng tài”.
Chiều dần buông. Ông Kiều đi làm về chưa bao lâu thì tiếng động cơ vang lên ngoài cổng. Một chiếc Lamborghini dừng lại, phản chiếu ánh hoàng hôn. Cửa xe mở, một người đàn ông bước xuống — dáng cao, khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng, ánh mắt sâu thẳm như giấu kín bao điều. Hơi thở quanh anh toát ra một sự nguy hiểm khiến người khác vừa sợ vừa nể.
Anh là Thẩm Dịch Phong — cái tên khiến thương trường phải dè chừng.
“Phong, anh đến rồi!” — giọng Ngọc Châm vang lên, đầy nũng nịu. Cô bước nhanh đến, khẽ khoác tay anh.
Anh gật đầu, đôi mắt thoáng hiện tia lạnh, rồi cùng cô đi vào trong nhà.
“Bác trai, bác gái, cháu là Thẩm Dịch Phong, bạn trai của Ngọc Châm. Hôm nay cháu đến để xin phép được kết hôn cùng cô ấy.”
Ông Kiều không giấu nổi niềm vui. Có chàng rể như vậy, việc kinh doanh của ông chẳng khác nào mở sang trang mới.
Từ trên lầu, giọng Ngọc Uyển vang xuống nhẹ như hơi gió:
“Cha mẹ, cơm đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
Âm thanh ấy, dù chỉ là một câu nói đơn giản, lại khiến người đàn ông lạnh lùng kia bất giác ngẩng lên. Trong khoảnh khắc, anh thoáng sững người. Hai gương mặt giống hệt nhau — nhưng ánh mắt, khí chất lại hoàn toàn khác biệt.
bà Kiều cười xòa:
“À, đó là Ngọc Uyển — em song sinh của Ngọc Châm. Thôi, mọi người xuống dùng bữa đi.”
Bữa tối diễn ra dưới ánh đèn vàng ấm, nhưng trong không khí lại có chút gượng gạo. Ngọc Uyển vẫn như thường lệ — đợi cả nhà ăn xong mới dám ăn cùng nhóm người làm. Không ai thấy điều đó lạ, vì từ lâu, vị trí của cô trong nhà chẳng khác nào một người ở ẩn danh.
bà Kiều ân cần gắp thức ăn cho Thẩm Dịch Phong, nhưng anh chỉ liếc nhìn, không động đũa. Những món ăn ấy chẳng hợp khẩu vị của anh, nhưng anh vẫn giữ thái độ lịch sự. Ông Kiều lại chủ động mở lời, kéo câu chuyện sang lĩnh vực công ty. Dịch Phong chỉ mỉm cười nhạt, trong lòng biết rõ ông ta muốn gì.
Tiếng chuông điện thoại vang lên. Anh đứng dậy, rời bàn.
Đi ngang qua khu bếp, anh nhìn thấy cô gái nhỏ đang cúi đầu bên tờ giấy vẽ. Ánh đèn phản chiếu lên mái tóc nâu mềm mại buông xõa, bàn tay thanh mảnh di chuyển chậm rãi trên giấy, từng nét vẽ tỉ mỉ và tinh tế. Một khung cảnh bình yên đến lạ.
Ánh mắt anh dừng lại trong giây lát, rồi nhanh chóng bước vào phòng vệ sinh, nhấn nghe cuộc gọi.
“Có chuyện gì? Nói nhanh.”
Giọng thư ký vang lên trong điện thoại: “Thẩm tổng, bên đối tác mới hợp tác vừa ôm tiền bỏ trốn.”
“Cứ để họ chạy. Miễn đừng để tôi tìm thấy.” — anh đáp, giọng trầm thấp, lạnh đến mức khiến người nghe rùng mình.
Cúp máy, anh quay ra, bước ngang qua Ngọc Uyển một lần nữa. Cô vẫn đang lặng lẽ ngồi đó, như chẳng hề hay biết thế giới ngoài kia đang xoay vần thế nào.
“Ngày kia sẽ tổ chức hôn lễ.” — anh nói dứt khoát, ánh mắt lạnh tanh. “Kiều gia không cần chuẩn bị gì thêm.”
Ông bà Kiều vui mừng gật đầu, nụ cười nở rộng trên gương mặt.
Khi anh ra về, Ngọc Châm nhanh chân tiễn ra tận cổng. Dưới ánh đèn xe, cô vòng tay ôm lấy anh, giọng nói ngọt đến rợn người:
“Phong, em nhớ anh…”
Ánh mắt anh khẽ nhíu lại, trong thoáng chốc pha lẫn nét khó hiểu giữa hờ hững và tính toán.
Anh không biểu lộ cảm xúc, chỉ im lặng kéo cô lên xe. Trong không gian hẹp, hơi thở dồn dập và ánh đèn đường hắt qua cửa kính, Ngọc Châm khẽ nghiêng người, đôi tay tự ôm lấy chính mình như một cách quyến rũ đầy chủ ý. Tiếng va chạm mơ hồ vang lên trong đêm, không khí mờ ám và nặng nề, những âm thanh lẫn vào nhau giữa hơi thở gấp gáp và cơn say mê nhất thời, để lại một tầng sương nặng phủ kín khắp xe.
Sáng hôm sau, Thẩm Dịch Phong cùng Ngọc Châm đến thử váy cưới. Khi anh đang ở trong phòng thay đồ, chiếc điện thoại đặt trên bàn bất ngờ rung lên. Ngọc Châm liếc nhìn, ánh mắt lóe lên tia tò mò. Cô chậm rãi mở màn hình, đọc nhanh dòng tin nhắn hiện ra:
“Thẩm tổng, công ty phá sản rồi.”
Khuôn mặt cô thoáng biến sắc, nhưng chỉ trong chốc lát đã lấy lại bình tĩnh. Không để lại dấu vết, cô xóa tin nhắn rồi đặt điện thoại về chỗ cũ, môi khẽ cong lên đầy toan tính.
“Phong, em mệt rồi, chọn đại một bộ thôi, mình về nhé.”
Anh không nghi ngờ gì, chỉ gật đầu rồi đưa cô về. Vừa lái xe, anh vừa nghe điện thoại của Thư ký Phùng:
“Trần tổng, công ty bên đó phá sản thật rồi.”
Anh chỉ khẽ cười lạnh, giọng thản nhiên như chẳng có gì đáng bận tâm:
“Biết rồi.”
Chiếc xe lao đi giữa dòng người tấp nập.
Ngọc Châm về đến nhà, gương mặt không còn giữ được nét rạng rỡ. Cô ta trầm ngâm rất lâu trong phòng, suy tính kỹ lưỡng. Thẩm Dịch Phong mà phá sản, cô sẽ không dại gì chôn vùi thanh xuân của mình vào một người đã mất tất cả.
Trong lúc đi ngang qua phòng của Ngọc Uyển, ánh mắt cô bỗng dừng lại. Trên giường có một bản vẽ được đặt ngay ngắn — một thiết kế tinh tế, sắc nét đến mức khiến người ta phải ngẩn ngơ. Trên bàn là thông tin về cuộc thi thiết kế thời trang quốc tế ở Mỹ. Ngọc Châm mím môi, một ý nghĩ chợt lóe lên: nếu cô ta mang bản vẽ này đi thi, còn để Ngọc Uyển thay mình kết hôn với Thẩm Dịch Phong… mọi chuyện sẽ thuận lợi vô cùng.
Không chần chừ, Ngọc Châm nhấc điện thoại gọi cho Thẩm Dịch Phong. Anh đang lái xe, thấy tên cô hiện lên thì bật tai nghe.
“Anh nghe đây.”
Giọng nói của anh, trầm thấp và có phần xa xăm, dường như mang theo một nỗi mệt mỏi khó diễn tả. Đó là người phụ nữ duy nhất anh từng nói chuyện nhẹ nhàng như thế, nhưng đằng sau lại ẩn giấu một bí mật đau lòng mà chưa ai biết.
Ba năm trước, cha mẹ anh qua đời trong một vụ tai nạn giao thông. Người gây ra vụ việc ấy chính là Kiều Ngọc Châm — nhưng anh chưa từng tiết lộ với ai. Ngày tiễn cha mẹ về nơi an nghỉ cuối cùng, anh gần như gục ngã, tâm trí rơi vào vực thẳm tuyệt vọng.
Khi ấy, anh gặp một cô gái. Cô không nói nhiều, chỉ lặng lẽ trao cho anh một tờ giấy. Trên đó viết:
“Tuy anh không còn là trẻ con, nhưng hãy tin rằng cha mẹ anh trên thiên đường vẫn dõi theo, mong anh sống tốt. Hãy cố gắng lên — vì họ, và vì chính anh.”
Góc tờ giấy có khắc một chữ “Kiều”.
Hôm ấy, cô gái chỉ cúi đầu đặt tờ giấy trước mặt anh rồi rời đi. Anh chưa kịp hỏi tên, chỉ nhớ ánh mắt trong trẻo mà buồn bã ấy.
Chính nhờ bức thư đó, anh đứng dậy sau khổ đau, gây dựng lại sự nghiệp, rồi quyết tâm tìm lại người con gái ấy. Thế nhưng, khi anh tìm đến nhà họ Kiều, người nhận là “cô gái năm đó” lại chính là Kiều Ngọc Châm. Anh đã tin, và từ đó luôn dịu dàng với cô ta — chỉ đến bây giờ, anh mới mơ hồ cảm thấy có gì đó sai lệch.
“Phong, tối nay anh đến nhà em ăn cơm nhé,” giọng Ngọc Châm ngọt ngào, “mai là ngày chúng ta chính thức về chung một nhà rồi, em vui lắm.”
Anh khẽ mỉm cười, giọng trầm mà ôn nhu:
“Được, lát nữa anh sẽ đến.”
Chỉ vì chiều lòng cô, anh mới nhận lời. Nơi anh ở là biệt thự xa hoa, những lần ở lại khách sạn đều là phòng Tổng thống, trong khi ngôi nhà của cô so với anh chỉ như một góc nhỏ bình thường.
Tối đến, anh mang đến cho nhà họ Kiều năm chai rượu vang lâu năm, trang sức và quần áo hàng hiệu. Ông bà Kiều vui mừng khôn xiết, ánh mắt nhìn chàng rể tương lai tràn đầy tự hào.
Đêm khuya, khi bữa tiệc đã tàn, ông bà Kiều lên phòng nghỉ trước. Ngọc Châm khẽ nghiêng đầu nói:
“Anh đợi em một lát nhé, em lên lầu có chút việc.”
Anh cúi xuống, khẽ hôn lên trán cô:
“Đi nhanh nhé.”
“Em biết rồi.” — cô đáp, nụ cười thoáng hiện nhưng ánh mắt lại tối lại như chứa mưu tính.
Cô bước lên lầu, tiến thẳng đến phòng của Ngọc Uyển. Lúc ấy, Ngọc Uyển đang tắm, nước chảy róc rách sau cánh cửa khép hờ. Ngọc Châm lặng lẽ bước đến bàn, cầm lấy điện thoại của em gái, nhắn vội một tin nhắn rồi đặt lại chỗ cũ, môi khẽ cong thành nụ cười lạnh.
Ngọc Châm bước xuống nhà, nhìn thấy Thẩm Dịch Phong đang chăm chú xem gì đó trên điện thoại. Hàng lông mày anh khẽ nhíu, vẻ mặt thoáng căng thẳng.
“Phong, anh xem gì thế? Cho em xem với.”
Anh khẽ cười, giọng điềm tĩnh:
“Chỉ là tin nhắn rác thôi.”
Nhưng ánh mắt anh chưa kịp thu lại, Ngọc Châm đã nhanh tay giật lấy chiếc điện thoại từ tay anh. Cô cúi nhìn, chỉ vài giây sau, gương mặt đã trắng bệch, rồi đỏ bừng vì giận dữ.
“Anh… chuyện này là sao?”
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
Trong khoang xe hơi sang trọng của Thẩm Dịch Phong, ánh đèn đường lướt qua khung cửa kính, vẽ lên gương mặt anh những vệt sáng tối không rõ. Thẩm Dịch Phong giữ chặt chiếc điện thoại, ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào màn hình, cố tình phô bày vẻ mặt bối rối đến tột độ, như thể vừa đọc được một tin tức chấn động. Khóe môi anh khẽ giật, một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra, nặng nề đến mức Ngọc Châm ngồi cạnh cũng cảm nhận được sự u uất. Anh giả vờ như không biết phải nói gì, đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước.
Ngọc Châm ngồi bên cạnh, trong lòng dâng trào cảm giác hả hê khôn tả. Cô thầm nghĩ, màn kịch “công ty phá sản” của Thẩm Dịch Phong đã đến hồi cao trào, và cô cảm thấy mình như đã tóm được đuôi cáo. Đây chính là lúc để cô thể hiện “sự quan tâm” của mình.
“Anh… anh không sao chứ?” Ngọc Châm vội vã đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay Thẩm Dịch Phong, giọng nói cô đầy vẻ lo lắng giả tạo, từng từ đều như được nặn ra từ sự đồng cảm. Cô nhìn anh với ánh mắt đầy vẻ quan tâm, dù trong sâu thẳm, một nụ cười đắc thắng đang chực chờ nở rộ.
Thẩm Dịch Phong khẽ thở dài, giả vờ gục đầu vào vai Ngọc Châm. Cô ta lập tức ôm lấy anh, bàn tay vỗ nhẹ lưng anh một cách đầy trấn an, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ẩn ý mà Thẩm Dịch Phong không hề thấy. “Anh đừng lo lắng quá, chuyện gì rồi cũng sẽ có cách giải quyết thôi.” Giọng cô ta nghe thật dịu dàng, như mật rót vào tai. Anh cảm nhận được hơi thở ấm áp của cô trên mái tóc, nhưng sự ấm áp ấy mang theo một sự lạnh lẽo khó tả.
Trong lúc đang ôm Thẩm Dịch Phong, ánh mắt Ngọc Châm khẽ lướt qua cửa sổ xe, rồi nhanh chóng hướng lên tầng hai của ngôi nhà họ Kiều. Nơi đó, cô biết rõ, là căn phòng của Kiều Ngọc Uyển. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt cô ta, như thể một ý tưởng tàn độc vừa nảy mầm. Kế hoạch đã bắt đầu hình thành rõ ràng trong đầu Ngọc Châm, từng bước, từng bước một.
Cô ta ghé sát vào tai Thẩm Dịch Phong, thì thầm: “Dù có chuyện gì, em cũng sẽ ở bên anh mà.” Lời nói ngọt ngào, nhưng trái tim cô ta lại lạnh băng, chỉ đầy rẫy sự tính toán và tham vọng.
Ngọc Châm đưa mắt nhìn lên lầu một lần nữa, nơi Kiều Ngọc Uyển vừa khuất dạng, rồi quay sang Thẩm Dịch Phong, ánh mắt lóe lên một tia ẩn ý khó dò. Nụ cười trên môi cô ta vẫn ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự tính toán.
“Thẩm tổng,” Kiều Ngọc Châm nhẹ nhàng nói, “Dù sao thì, em và Kiều Ngọc Uyển cũng là chị em song sinh… gương mặt giống nhau như đúc, rất khó phân biệt.”
Thẩm Dịch Phong nhìn cô ta, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh như mặt hồ phẳng lặng. Nhưng trong tâm trí anh, từng mảnh ghép lại bắt đầu chuyển động, khớp nối vào nhau. Cái nhìn lướt qua cầu thang của Kiều Ngọc Châm, lời nói đầy hàm ý về Kiều Ngọc Uyển, tất cả khiến anh chợt bừng tỉnh. Anh nhìn sâu vào đôi mắt Kiều Ngọc Châm, một cái nhìn sắc lạnh hơn thường lệ. Anh thầm nghĩ, liệu đây có phải là cách cô ta “xử lý” người em gái song sinh không?
Thẩm Dịch Phong nhíu mày, biểu cảm có chút khó chịu hiện rõ trên gương mặt điển trai. Anh nhìn Kiều Ngọc Châm, giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ không hài lòng rõ rệt.
“Em đang nói gì vậy?” Thẩm Dịch Phong lên tiếng, “Chuyện cưới hỏi đâu phải trò đùa mà muốn thay thế là được?”
Nét mặt anh càng thêm cau có, dường như đang cố gắng giữ bình tĩnh trước một ý tưởng ngông cuồng. Ánh mắt anh xoáy sâu vào Kiều Ngọc Châm, như muốn đọc vị đối phương, nhưng thực chất là để cô ta càng thêm tin vào sự tức giận giả tạo của anh.
Kiều Ngọc Châm nhìn Thẩm Dịch Phong, nụ cười trên môi cô ta càng lúc càng rạng rỡ. Cô ta tin rằng mình đã nắm được điểm yếu của anh, rằng anh đã bắt đầu lung lay và bị động trước đề nghị đầy táo bạo của mình. Cô ta thầm nghĩ, màn kịch này càng khiến anh ta tin vào quyền lực của mình. Anh ta đang sợ hãi việc hôn lễ bị hủy bỏ, sợ mất đi danh tiếng.
“Thẩm tổng à,” Kiều Ngọc Châm lại gần hơn một chút, giọng nói thêm phần dịu ngọt, “Anh đừng vội khó chịu như vậy. Em chỉ đang đề xuất một phương án có lợi cho tất cả thôi mà.”
Trong lòng Thẩm Dịch Phong, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua. Kế hoạch đang diễn ra đúng như anh mong đợi. Cô ta đã cắn câu.
Kiều Ngọc Châm nắm lấy cổ tay Thẩm Dịch Phong, kéo anh ra phía sau một chậu cây cảnh lớn, nơi khuất tầm mắt mọi người. Giọng cô ta thì thầm, gấp gáp nhưng đầy vẻ tự tin.
“Anh xem, đây là một kế hoạch vẹn toàn cho cả hai chúng ta.” Kiều Ngọc Châm đưa mắt nhìn quanh, đảm bảo không ai nghe thấy. “Anh cần một người vợ, Kiều Ngọc Uyển có thể thay thế em tạm thời. Cô ta ngoan ngoãn, nghe lời, không làm trái ý anh đâu.”
Thẩm Dịch Phong im lặng lắng nghe, ánh mắt dò xét. Anh không nói một lời nào, chỉ khẽ nhíu mày, như thể đang suy nghĩ về đề nghị điên rồ này. Thực chất, trong lòng anh đã sớm cảm thấy ghê tởm trước sự toan tính của cô ta.
Kiều Ngọc Châm thấy Thẩm Dịch Phong không phản đối, nụ cười trên môi càng thêm đắc thắng. Cô ta ghé sát vào tai anh, giọng nói đầy sức quyến rũ. “Em cần thời gian để phát triển sự nghiệp. Anh biết đấy, cuộc thi thiết kế quốc tế là cơ hội ngàn vàng. Sau khi đạt được ước mơ, khi mọi chuyện ổn định, mình lại đến với nhau. Lúc đó, em sẽ đường đường chính chính làm Thẩm phu nhân của anh, không phải sao?”
Cô ta nhìn Thẩm Dịch Phong với ánh mắt long lanh, đầy vẻ mong chờ sự đồng thuận. Cô ta tin chắc mình đã đưa ra một giải pháp không thể hoàn hảo hơn, vừa giúp anh có một cô vợ hợp lệ, vừa giúp cô ta theo đuổi tham vọng của mình.
Thẩm Dịch Phong gật đầu nhẹ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý mà Kiều Ngọc Châm không tài nào đọc được. Trong đầu anh, lời nói của cô ta như một bản án, khắc sâu thêm sự khinh bỉ. Cô ta thật sự nghĩ anh sẽ tin vào cái gọi là “kế sách vẹn toàn” này? Một cô gái ích kỷ đến cực đoan, sẵn sàng đẩy em gái ruột của mình vào làm vật thế thân cho tham vọng cá nhân. Anh đã nhìn rõ bộ mặt thật của Kiều Ngọc Châm.
Thẩm Dịch Phong trầm ngâm một lúc, ánh mắt xa xăm nhìn về phía trước, như thể đang cân nhắc một quyết định vô cùng khó khăn. Khóe môi anh khẽ trĩu xuống, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra. Anh gật đầu một cách miễn cưỡng, vẻ mặt đầy sự miễn cưỡng, buồn bã.
“Nếu đó là điều Kiều Ngọc Châm muốn… thì Thẩm Dịch Phong sẽ chiều lòng em,” Thẩm Dịch Phong nói, giọng anh trầm hẳn xuống, “nhưng Kiều Ngọc Uyển… cô ấy có đồng ý không?”
Thẩm Dịch Phong nhìn Kiều Ngọc Châm, ánh mắt có chút dò xét, nhưng sâu thẳm bên trong, một tia khinh bỉ thoáng qua mà Kiều Ngọc Châm không thể nào nhận ra. Anh đang chờ đợi xem Kiều Ngọc Châm sẽ xử lý vấn đề này như thế nào.
Kiều Ngọc Châm mừng thầm trong lòng. Cô ta tin rằng kế hoạch của mình đã thành công một nửa. Nụ cười tự mãn nở trên môi cô ta, dù cô ta cố gắng che giấu bằng một vẻ mặt dịu dàng giả tạo.
“Anh đừng lo, Thẩm Dịch Phong,” Kiều Ngọc Châm nắm lấy tay anh, ánh mắt long lanh, đầy vẻ tự tin, “em sẽ thuyết phục Kiều Ngọc Uyển. Em biết em gái mình nhất, cô ta sẽ nghe lời em thôi. Chắc chắn Kiều Ngọc Uyển sẽ đồng ý thay em gả cho anh. Anh cứ tin ở em.”
Kiều Ngọc Châm không lãng phí một giây nào. Cô ta lập tức sải bước về phía căn phòng của Kiều Ngọc Uyển. Cánh cửa phòng vốn khép hờ, cô ta nhẹ nhàng đẩy vào, tiến thẳng vào bên trong.
Bên trong, Kiều Ngọc Uyển đang chú tâm bên bàn vẽ. Những đường nét thanh thoát, mềm mại dần hiện lên trên trang giấy trắng tinh, tạo thành một thiết kế thời trang đầy tinh tế. Tiếng cửa khẽ động làm Kiều Ngọc Uyển giật mình, cô vội ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô chạm phải nụ cười của Kiều Ngọc Châm. Nụ cười ấy không mang vẻ ấm áp thường thấy giữa chị em, mà ẩn chứa một điều gì đó mơ hồ, khó hiểu, khiến Kiều Ngọc Uyển vô thức cau mày.
KIỀU NGỌC CHÂM
(Giọng điệu ngọt ngào nhưng có phần gượng gạo, ánh mắt lướt qua bản vẽ của em gái)
Ngọc Uyển, chị có chuyện muốn nói với em. Chuyện này rất quan trọng.
Kiều Ngọc Uyển cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô cất tiếng hỏi, giọng run run:
KIỀU NGỌC UYỂN
(Lo lắng)
Chuyện gì vậy hả chị?
Kiều Ngọc Châm khẽ cười, một nụ cười mà Kiều Ngọc Uyển chưa bao giờ thấy ở chị gái mình. Nụ cười ấy ẩn chứa sự tính toán và lạnh lùng. Cô ta bước lại gần Kiều Ngọc Uyển, đặt tay lên vai em gái, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào cô.
KIỀU NGỌC CHÂM
(Giọng nhỏ nhẹ, như tâm sự nhưng đầy ẩn ý)
Ngọc Uyển, em biết Thẩm Dịch Phong sắp phá sản rồi đúng không? Chị không thể gả cho một kẻ trắng tay được. Nhưng hôn ước này lại quá quan trọng với gia đình chúng ta, đặc biệt là bố. Em hiểu không?
Kiều Ngọc Uyển ngây người nhìn chị, lòng dấy lên dự cảm chẳng lành. Cô muốn hỏi “Thì sao?”, nhưng cổ họng như nghẹn lại. Kiều Ngọc Châm tiếp tục, giọng nói nhỏ dần, như thể đang nói một bí mật động trời.
KIỀU NGỌC CHÂM
(Tiếp tục, ghé sát vào tai Kiều Ngọc Uyển)
Chị đã có một kế hoạch. Một kế hoạch hoàn hảo để cả hai chúng ta đều có lợi. Em sẽ kết hôn thay chị. Em sẽ là cô dâu của Thẩm Dịch Phong.
Kiều Ngọc Uyển bàng hoàng, cô lập tức rụt tay khỏi cái chạm của chị gái. Cả người cô run lên bần bật, đôi mắt mở to vì kinh hãi. Nước mắt không kìm được mà trào ra, lăn dài trên gò má. Cô lắc đầu lia lịa, tuyệt vọng đến tột cùng.
KIỀU NGỌC UYỂN
(Hoảng loạn, nước mắt lưng tròng)
Chị nói gì vậy? Chuyện đó sao có thể được! Em không thể làm điều đó!
Kiều Ngọc Châm thấy sự phản ứng dữ dội của em gái, trong lòng cô ta dâng lên một cơn tức giận. Nhưng cô ta nhanh chóng dằn xuống, cố giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nặn ra một nụ cười trấn an.
KIỀU NGỌC CHÂM
(Giọng nói kiên định, trấn an)
Em nghe chị nói đã. Em đừng vội từ chối. Đây là cách duy nhất để cứu vãn gia đình mình. Em đâu muốn bố mẹ thất vọng, đâu muốn gia đình chúng ta gặp rắc rối vì Thẩm Dịch Phong phá sản, đúng không? Chuyện này, chỉ có em mới làm được.
Kiều Ngọc Uyển lùi lại, cố gắng tránh né ánh mắt và lời nói của chị gái. Nước mắt vẫn tuôn rơi, cô lắc đầu, giọng nói đứt quãng vì nấc.
KIỀU NGỌC UYỂN
(Tuyệt vọng)
Không… không thể được! Chị không thể bắt em làm vậy! Đây là… là cuộc đời em mà!
Một tiếng ‘RẦM’ vang lên, cánh cửa phòng bật mở. Bà Kiều đứng sừng sững ở ngưỡng cửa, ánh mắt đỏ ngầu vì tức giận. Rõ ràng, bà đã nghe được toàn bộ câu chuyện. Bà ta bước nhanh vào phòng, sải bước đến bên Kiều Ngọc Uyển, tay chỉ thẳng vào mặt cô.
BÀ KIỀU
(Gằn giọng, the thé)
Mày câm miệng lại! Chị mày nói gì thì làm theo! Đừng có mà làm mất mặt gia đình! Mày tưởng mày là ai mà dám cãi lời chị mày hả?
Bà Kiều giáng một cái tát mạnh vào má Kiều Ngọc Uyển. Cú tát vang dội, khiến Kiều Ngọc Uyển loạng choạng ngã xuống sàn. Má cô nóng ran, đau rát. Sự sững sờ biến thành nỗi kinh hoàng tột độ. Kiều Ngọc Uyển co rúm người lại, vòng tay ôm lấy đầu gối, chôn mặt vào đó, run rẩy trong sợ hãi và tuyệt vọng. Từng tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, hòa vào sự im lặng đáng sợ của căn phòng. Kiều Ngọc Châm đứng nhìn, trên môi thoáng nở một nụ cười thỏa mãn, nhưng nhanh chóng thu lại.
Kiều Ngọc Uyển vẫn còn co rúm trên sàn nhà, cảm giác đau rát từ cái tát như thiêu đốt má cô. Nước mắt không ngừng tuôn, nhưng tiếng nấc nghẹn ngào dần chìm vào khoảng không vô vọng.
BÀ KIỀU
(Thở phì phò, tay chống nạnh)
Mày nghe rõ chưa? Hay muốn tao phải tát thêm mấy cái nữa mới chịu nghe lời? Hay mày muốn cả cái nhà này sập tiệm vì cái tính ương bướng của mày?
Kiều Ngọc Châm tiến đến, khẽ chạm vào vai Bà Kiều, giọng nói ngọt ngào một cách giả tạo.
KIỀU NGỌC CHÂM
(Giả vờ khuyên can, nhưng ánh mắt đầy sự thúc giục)
Mẹ ơi, thôi mà. Em nó còn trẻ con, chưa hiểu chuyện. Kiều Ngọc Uyển, em nghe chị đi. Đây là cách duy nhất cứu gia đình mình. Em chỉ cần chịu khó một chút thôi, rồi mọi chuyện sẽ ổn. Chị sẽ không quên ơn em đâu.
Lời nói của Kiều Ngọc Châm như một nhát dao nữa đâm vào trái tim Kiều Ngọc Uyển. Cô ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn chị gái. Không có sự cảm thông, chỉ có sự tính toán lạnh lùng trong đó. Kiều Ngọc Uyển chầm chậm cúi gằm mặt xuống, đôi vai run rẩy. Cô cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh mặn lan tỏa trong khoang miệng. Sự phản kháng, dù nhỏ nhất, cũng đã bị nghiền nát. Cô không nói một lời nào, chỉ có tiếng nấc nghẹn bị kìm nén, yếu ớt bật ra từ cổ họng. Trong sâu thẳm tâm hồn, Kiều Ngọc Uyển cảm thấy trái tim mình như tan nát từng mảnh, vỡ vụn. Cô bị đối xử như một món hàng vô tri, bị trao đổi, bị định đoạt số phận mà không hề có quyền lên tiếng. Cuối cùng, dưới sức ép vô hình và hữu hình từ cả hai người phụ nữ đứng trước mặt, Kiều Ngọc Uyển khẽ gật đầu trong im lặng, một cử chỉ đầu hàng đầy đau đớn.
Sau khi Kiều Ngọc Uyển khẽ gật đầu, sự im lặng đau đớn bao trùm căn phòng. Tiếng nấc nghẹn của cô dần nhỏ lại, hòa vào không khí căng thẳng. Dưới lầu, trong phòng khách Nhà họ Kiều, Thẩm Dịch Phong vẫn đứng đó, như đang đợi chờ. Anh ngước mắt nhìn lên tầng trên, khóe môi khẽ cong lên một đường lạnh lẽo.
Những âm thanh hỗn độn từ trên lầu, tiếng quát mắng gay gắt của Bà Kiều và tiếng khóc nức nở của Kiều Ngọc Uyển, tuy đã thưa dần nhưng vẫn vọng xuống, đủ để Thẩm Dịch Phong nắm bắt được diễn biến. Một nụ cười đầy ẩn ý, mang theo chút hả hê và tự mãn, từ từ nhếch lên trên môi anh. Anh thầm nghĩ, cuối cùng thì mọi chuyện cũng như dự tính. Kế hoạch này sẽ thành công mỹ mãn. Anh biết, những gì anh nghe thấy chỉ là khởi đầu.
Hôm nay là ngày cưới. Dưới ánh đèn chùm lấp lánh của sảnh tiệc xa hoa, Kiều Ngọc Uyển đứng đó, thân hình bé nhỏ như chìm lấp trong bộ váy cưới trắng tinh khôi. Lớp vải ren cao cấp cùng những viên pha lê nhỏ li ti không thể che giấu đi sự tiều tụy trên gương mặt cô. Đôi mắt Kiều Ngọc Uyển sưng húp, hằn rõ những vệt đỏ vì khóc quá nhiều, nhưng kỳ lạ thay, vẻ đẹp thanh khiết tự nhiên của cô vẫn toát lên, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng không khỏi xót xa.
Bà Kiều bước đến, gương mặt cau có đầy vẻ khó chịu. Bà ta không thèm nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ của con gái, chỉ buông một câu dặn dò lạnh lùng, giọng nói không chút ấm áp nào:
“Con bé này, phải giữ thể diện cho gia đình!”
Kiều Ngọc Uyển không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, sự tuyệt vọng hiện rõ trong từng cử chỉ. Cô biết mình không có quyền lựa chọn, cũng chẳng có tiếng nói nào trong căn nhà này. Bà Kiều thấy cô im lặng, nhếch môi khinh khỉnh rồi quay gót bỏ đi, bỏ lại Kiều Ngọc Uyển đứng một mình giữa không gian xa hoa mà lạnh lẽo.
Hai người phụ giúp dìu Kiều Ngọc Uyển từng bước, chậm rãi tiến về phía lễ đường. Mỗi bước chân của cô như nặng thêm hàng tấn chì, kéo theo cả nỗi đau đớn và sự cam chịu. Phía trước, ánh sáng sân khấu rực rỡ đến chói mắt, nhưng đối với Kiều Ngọc Uyển, nó chỉ là một hố đen vô tận. Cô ngẩng đầu, cố gắng nén lại những giọt nước mắt chực trào, nhìn về phía chú rể đang đứng đợi. Đó là Thẩm Dịch Phong, người đàn ông mà cô đã từng nghĩ là thuộc về chị gái mình, giờ đây lại là định mệnh nghiệt ngã của cô. Thẩm Dịch Phong đứng thẳng, ánh mắt lạnh lùng, dường như đang chờ đợi giây phút báo thù đã được chuẩn bị từ lâu. Một nụ cười kín đáo, đầy ẩn ý thoáng qua trên môi anh. Kế hoạch của anh, từng bước một, đang được thực hiện hoàn hảo.
Thẩm Dịch Phong đứng trang trọng trước bàn thờ, ánh mắt sắc lạnh quét qua không gian rộng lớn. Anh xoay người, hướng tầm nhìn về phía lối đi chính, nơi ánh đèn tập trung vào bóng dáng cô dâu đang chầm chậm tiến vào. Từng bước chân của Kiều Ngọc Uyển nặng nề, bộ váy cưới trắng tinh khôi dường như nhấn chìm thân hình mảnh mai của cô. Màn che mặt bằng ren mỏng vẫn chưa được vén lên, nhưng ánh mắt Thẩm Dịch Phong đã dừng lại ở gương mặt ẩn hiện phía sau tấm voan.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt anh chạm đến đôi mắt trong trẻo mà buồn bã quen thuộc ấy, Thẩm Dịch Phong sững sờ. Nụ cười kín đáo trên môi anh lập tức tắt lịm, thay vào đó là vẻ mặt hoàn toàn bất ngờ, không thể che giấu. Anh nhìn chằm chằm vào Kiều Ngọc Uyển, từng đường nét trên gương mặt cô, đặc biệt là ánh mắt đó, bỗng nhiên trở nên rõ ràng và sống động hơn bao giờ hết trong tâm trí anh. Không thể nào nhầm lẫn. Cảm giác quen thuộc đến rợn người.
Trong đầu Thẩm Dịch Phong, một câu nói như tiếng sét ngang tai, vang vọng rõ ràng: “Là cô ấy… chính là cô gái năm đó đã trao mình tờ giấy định mệnh.” Toàn bộ kế hoạch, sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc báo thù, bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Người anh đang đối mặt không phải là Kiều Ngọc Châm, mà lại là cô gái bí ẩn anh vẫn tìm kiếm bấy lâu nay, người đã cho anh động lực sống sót trong những tháng ngày tăm tối nhất. Vậy mà anh lại không hề nhận ra cô. Khoảnh khắc này, Thẩm Dịch Phong như lạc vào một mê cung cảm xúc, giữa sự bất ngờ, bàng hoàng và một chút gì đó chua xót.
Thẩm Dịch Phong đứng chết lặng, ánh mắt vẫn ghim chặt vào Kiều Ngọc Uyển. Sự bất ngờ dội thẳng vào anh, cuốn phăng mọi kịch bản đã được sắp đặt. Anh đã lùng sục bao năm, hình bóng cô gái năm xưa mờ nhạt dần theo thời gian, vậy mà giờ đây, cô lại hiện diện ngay trước mắt anh, trong bộ váy cưới không dành cho mình. Khóe môi anh khẽ nhếch, không phải nụ cười tự mãn thường thấy, mà là một nét biểu cảm phức tạp: mừng rỡ vì tìm được ân nhân, nhưng cũng bối rối tột độ vì cô lại là Kiều Ngọc Uyển – người em gái song sinh của kẻ mà anh đang định trả thù.
Kiều Ngọc Uyển vẫn bước đi trong vô thức, trái tim cô như bị ngàn mũi kim châm. Cô không dám ngước nhìn anh, nhưng ánh mắt của Thẩm Dịch Phong như có sức hút vô hình, buộc cô phải đối diện. Khi đôi mắt họ chạm nhau, một luồng điện xẹt qua. Kiều Ngọc Uyển thấy trong mắt anh không còn sự lạnh lùng xa cách, không còn nét chán ghét hay thờ ơ, mà là một sự bàng hoàng, kinh ngạc, và cả một tia sáng rực rỡ khó hiểu. Tia sáng đó đánh tan lớp băng giá trong lòng cô, mang theo một chút hy vọng mong manh, khiến cô bối rối đến tột cùng. Cô không hiểu, tại sao Thẩm Dịch Phong lại nhìn cô như thế, như thể anh đang nhìn thấy một người thân quen đã thất lạc từ rất lâu. Mọi thứ trở nên mịt mờ, nhưng đồng thời cũng hé mở một cánh cửa lạ lùng.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Tiếng nhạc lễ đường, tiếng xì xào của khách mời đều tan biến. Chỉ còn lại hai ánh mắt giao thoa, chứa đựng quá nhiều cảm xúc chồng chéo. Đối với Thẩm Dịch Phong, đó là sự nhận ra chân lý đã bị che giấu bao năm, lời giải đáp cho bí ẩn anh hằng tìm kiếm. Còn với Kiều Ngọc Uyển, đó là cánh cửa hé mở vào một thế giới chưa từng dám mơ tới, một tia sáng soi rọi vực thẳm tuyệt vọng.
Cuộc đời vốn là chuỗi sự kiện bất ngờ, xoay vần không ngừng. Tưởng chừng rơi vào tận cùng bóng tối, rồi số phận lại đưa đẩy đến một ngã rẽ không tưởng. Giữa mưu toan, dối trá và hận thù, vẫn luôn có chỗ cho sự thật được phơi bày, cho tình yêu nảy nở từ mảnh vỡ. Kiều Ngọc Uyển, cô gái với trái tim thuần khiết và số phận đầy trắc trở, đã không ngừng tin vào ánh sáng, dù mong manh. Thẩm Dịch Phong, người đàn ông mang trong mình nỗi đau và khao khát trả thù, cuối cùng cũng tìm thấy người đã thắp lên ngọn lửa hy vọng trong tâm hồn anh ba năm về trước.
Cái nhìn định mệnh ấy không chỉ là sự khởi đầu của một chương mới, mà còn là lời nhắc nhở về ý nghĩa của lòng trắc ẩn, sự kiên cường và niềm tin vào điều thiện. Dù quá khứ đau thương, dù hiện tại rối ren, chỉ cần một tia hy vọng, một sự thật được vén màn, con người sẽ tìm thấy con đường đến bình yên. Màn che mặt vẫn đó, nhưng không thể che giấu sự thật vừa hé lộ. Tương lai đang chờ đợi, hứa hẹn sự giải thoát và một khởi đầu mới, nơi tổn thương được chữa lành và giấc mơ được chắp cánh.