Thông gia quê bị khinh giữa 20 mâm cỗ… cái kết gây choáng

Ông bà ngoại lặn lội từ quê ra dự tiệc đầy tháng của cháu. Nhà chồng tôi làm 20 mâm hoành tráng mời đông đủ anh em, họ hàng nhưng vừa thấy thông gia lên, mẹ chồng tắt ngấm nụ cười. Bố mẹ tôi tặng cháu 2 chỉ vàng cùng chiếc lắc bạc xinh xắn. Thế mà cỗ chưa kịp dọn ra, ông bà đã vác bụng đói ra bến xe về luôn. Chiều hôm đó biết lý do, tôi để lại lá đơn ly h/ô,n, bế con về ngay nhà ngoại…Tôi sinh con đầu lòng vào một buổi sáng tháng Tư, khi gió xuân còn vương vất đâu đó trên mái nhà lợp ngói đỏ. Đó là một bé gái – khuôn mặt giống tôi như đúc, cái miệng chúm chím y hệt ông ngoại. Niềm vui ùa đến vỡ òa trong tim tôi như ngọn nước lũ tràn qua bờ đê sau chuỗi ngày dài mỏi mòn chờ đợi. Ai cũng bảo con gái đầu thường “vất”, nhưng tôi chẳng nề hà. Nhìn ánh mắt rạng rỡ của bố mẹ tôi khi nghe tin cháu chào đời, tôi biết: có khó mấy cũng đáng.
Chồng tôi tên Hùng – một người đàn ông có vẻ trầm tính, ít nói. Chúng tôi kết hôn sau hơn một năm quen nhau, và tôi không có nhiều thời gian để tìm hiểu gia đình chồng. Ngày cưới, mẹ anh chỉ nói vài lời xã giao, còn bố anh thì giữ gương mặt lạnh tanh suốt cả buổi tiệc. Tôi tự nhủ, có lẽ họ không quen bộc lộ tình cảm. Nhưng khi sống cùng, tôi mới hiểu: không phải ai ít nói cũng là người sâu sắc.
Đầy tháng con, tôi muốn tổ chức một bữa tiệc ấm cúng, chỉ cần hai bên nội ngoại có mặt, thêm vài người thân là đủ. Nhưng mẹ chồng tôi gạt phắt: “Đầy tháng là dịp báo hỷ, sao làm qua loa được. Phải làm lớn mới nở mày nở mặt với họ hàng!” Bà một tay đặt dịch vụ nấu 20 mâm cỗ, thuê rạp, mời đông đủ người thân bên chồng. Còn bên ngoại, tôi phải đích thân gọi điện từng người vì bà bảo “thôi, nhà quê lên thành phố cũng ngại ngùng”.
Dù mệt nhưng tôi vẫn lo toan mọi thứ, vì không muốn con mình có một kỷ niệm đầu đời nửa vời. Tôi cũng hồi hộp chờ bố mẹ ra chơi, vì từ lúc sinh con đến nay, họ chưa được gặp cháu lần nào.
Sáng hôm ấy, ông bà ngoại lặn lội chuyến xe từ quê ra từ 4 giờ sáng. Vừa bước chân tới rạp, mẹ tôi ôm lấy tôi nghẹn ngào: “Thương con quá, có mấy tháng mà gầy sọp hẳn.” Bố thì bồng cháu, miệng cười không khép nổi. Hai chỉ vàng và chiếc lắc bạc nhỏ được đặt vào tay con bé như cả một trời thương yêu của ông bà. Tôi rớm nước mắt, còn con thì ngủ ngoan trong vòng tay ông.
Nhưng khi tôi dắt bố mẹ vào rạp, nơi mẹ chồng đang tiếp khách, không khí lập tức đổi khác.
Bà đứng dậy, nhìn ông bà ngoại một cái rồi quay đi, không nói một lời chào hỏi. Tôi ngỡ ngàng. Bố mẹ tôi lúng túng gật đầu chào, còn bà thì làm như không thấy. Mấy cô bác bên nhà chồng liếc qua, xì xào: “Nhà vợ quê mùa thế này à? Trông đúng kiểu nông dân!” Có người còn thì thầm, đủ để tôi nghe thấy: “Chắc đi xe khách, chứ ai đời ăn tiệc mặc đôi dép tổ ong thế kia!”
Tôi cố cười, cố gượng gạo để không khiến bố mẹ buồn. Nhưng chính lúc ấy, tôi thấy mẹ mình khẽ nắm tay bố, lặng lẽ ra hiệu. Chưa đầy 15 phút sau, họ xin phép ra ngoài gọi điện – và không quay lại nữa…. Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Thông gia quê bị khinh giữa 20 mâm cỗ… cái kết gây choáng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt