Cô sinh viên trẻ đẹp rửa cốc ở quán bia được vị giám đốc boa cho 1 triệu và hỏi tên cô gái. Chỉ đúng 1 tuần sau, vợ con ông ấy đến gặp cô gái nói cho cô 1 sự thật điế;/ng người… Cô gái rửa cốc ở quán bia hôm đó tên là Mai. Mai là sinh viên năm ba, ban ngày đi học, tối đến quán bia hơi ven đường rửa cốc thuê. Công việc chẳng có gì nhẹ nhàng: tay lúc nào cũng nứt nẻ vì nước lạnh, mùi bia ngấm vào áo quần, tiền công đủ đóng học và gửi về quê cho mẹ. Tối hôm ấy, quán đông nghịt. Một người đàn ông trung niên mặc sơ mi trắng, đồng hồ sáng loáng ngồi bàn trong cùng. Ông ta không uống nhiều, chỉ ngồi quan sát. Khi Mai bê chồng cốc đi ngang, ông gọi lại: “Cháu ơi.” Mai giật mình, lễ phép: “Dạ?” Ông nhìn cô vài giây rồi đặt xuống bàn một xấp tiền. “Tiền boa. Một triệu.” Mai hoảng hốt, lắc đầu: “Cháu không dám nhận đâu ạ.” Ông cười nhạt: “Cứ cầm đi. Cho công sức.” Rồi ông hỏi thêm, rất nhẹ: “Cháu tên gì?” “Dạ… cháu tên Mai.” Ông gật đầu, không nói gì nữa. Tối đó, Mai về phòng trọ mà tim đập không yên. Một triệu với cô là cả tuần tiền ăn. Cô tự nhủ chắc chỉ là người giàu tốt bụng. Một tuần sau, đúng lúc Mai tan ca sớm, một chiếc ô tô đen dừng trước quán. Bước xuống là một người phụ nữ ăn mặc sang trọng, đi cùng một cậu bé khoảng 10 tuổi. Người phụ nữ hỏi thẳng: “Cháu có phải là Mai không?” Mai gật đầu, bụng chợt lạnh. “Chúng tôi muốn nói chuyện.” Họ ngồi ở quán nước đối diện. Người phụ nữ nhìn Mai rất lâu rồi nói, giọng không cao nhưng lạnh: “Cháu còn nhớ người đàn ông đã boa cho cháu một triệu không?” Mai khẽ gật. Đứa bé bên cạnh bất ngờ lên tiếng:👇👇👇
Đứa bé nhìn thẳng vào mắt Mai, giọng trong trẻo nhưng chắc chắn: “Bố cháu là người đàn ông boa cho chị 1 triệu hôm đó! Bố cháu mất tuần trước, để lại di thư nhờ chúng cháu tìm chị.”
Mai sững sờ, tay bám chặt mép bàn gỗ thô sơ đến mức các vết nứt nẻ vì nước lạnh trên da thịt lại bắt đầu rát lên. Máu trong người cô như ngưng đọng lại. Vị giám đốc… đã chết? Người đàn ông lịch lãm mặc sơ mi trắng, người đã hỏi tên cô với vẻ dịu dàng ấy… không còn nữa?
Vợ giám đốc cúi mặt xuống, đôi vai gầy sang trọng rung lên bần bật vì khóc. Bà không nói thêm một lời nào, chỉ cố gắng hít những hơi thở thật sâu để trấn tĩnh lại, nhưng sự đau đớn vẫn len lỏi qua từng cử động nhỏ nhất.
Mai nhìn đứa bé, rồi nhìn người phụ nữ đối diện. Một triệu đồng – số tiền bằng cả tuần tiền ăn của cô, giờ đây lại gắn liền với một cái chết và một di nguyện. Cô tự hỏi không biết trong tờ di thư kia có gì mà một người đàn ông quyền lực trước khi nhắm mắt lại vẫn phải nhớ đến một cô sinh viên rửa cốc thuê như cô.
Cậu bé vẫn giữ nguyên ánh mắt chân thành, không hề có chút giả dối nào của người lớn. Không gian quán nước đối diện quán bia bỗng trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở.
Vợ giám đốc hít một hơi thật sâu, tay vuốt phẳng gấu áo sơ mi lụa sang trọng. Vợ giám đốc mở khóa chiếc túi xách da màu be đặt cạnh mình, lấy ra một phong bì màu trắng có in hoa văn nhỏ ở góc. Vợ giám đốc đặt phong bì lên mặt bàn gỗ thô sơ, đẩy nhẹ về phía Mai, giọng nghẹn ngào: “Vị giám đốc phát hiện ung thư giai đoạn cuối tuần trước, chỉ sống đúng 3 ngày sau khi gặp cháu rồi ra đi.”
Mai run rẩy, hai tay bám chặt vào mép bàn cho đến khi các vết nứt nẻ trên da thịt trắng bệch vì thiếu máu lại bắt đầu rát lên. Mai không dám tin vào tai mình, đôi mắt trừng trừng nhìn tấm phong bì trắng nằm lạnh lùng giữa hai người. “Không… không thể nào…” Mai lẩm bẩm, giọng khản đặc vì nghẹn họng. “Tối hôm đó Vị giám đốc vẫn ngồi bàn trong cùng quán bia, mặc sơ mi trắng, đeo đồng hồ sáng loáng. Vị giám đốc boa cho tôi 1 triệu, hỏi tên tôi rất nhẹ. Số tiền đó bằng cả tuần tiền ăn của tôi… Sao có thể chỉ sống 3 ngày sau đó?”
Mai nhẩm tính, 1 triệu đồng – số tiền bằng cả tuần tiền ăn của mình, giờ lại gắn liền với cái chết của Vị giám đốc.
Vợ giám đốc vừa dừng lời, hai vai gầy lại rung lên bần bật, cúi mặt sát vào ngực không nói thêm tiếng nào. Đúng lúc đó, Cậu bé bất ngờ lên tiếng, giọng trong trẻo vang lên giữa không gian ngột ngạt: “Phong bì đó là quà bố cháu để lại cho Mai, Mai mở xem đi! Bố cháu nói trong di thư, Mai là người duy nhất bố cháu muốn gặp trước khi mất!”
Mai’s fingers trembled so hard she almost dropped the envelope. The chapped cracks on Mai’s palms stung as Mai fumbled to pull out the contents. A dark green savings passbook slid into Mai’s palm first, the thick paper cool against Mai’s burning skin. Mai squinted at the first page, the name “Mai” printed in bold black type, the account balance glaring: 500.000.000 VND.
Mai’s knees went weak. Mai gripped the edge of the table again to stay upright, the same table Mai had leaned on moments ago when Vợ giám đốc shared the news of Vị giám đốc’s death. 500 million VND. That sum was more than all the money Mai had sent home to Mai’s mother in the past two years, more than Mai’s entire tuition fee for three years of college.
A small slip of lined paper fluttered to the table. Mai picked the slip up, the handwriting shaky but familiar—Mai had seen that neat, deliberate script once, when Vị giám đốc scribbled something on a napkin that night at the quán bia hơi ven đường. The words blurred through Mai’s tears: *“Tiền boa cho cô gái có đôi tay chai sần nhưng tâm hồn sáng ngời.”*
“Bố cháu… bố cháu nói Mai là người duy nhất bố gặp mà không thấy ái ngại vì cái nghèo.” Cậu bé’s voice cut through Mai’s daze, soft and steady. “Bố cháu bảo, đôi tay Mai nứt nẻ vì nước lạnh, nhưng mắt Mai sáng hơn ai bố từng gặp.”
Mai pressed the passbook to Mai’s chest, Mai’s shoulders shaking. A sob tore out of Mai’s throat, loud and raw, echoing in the quiet space of the quán nước đối diện quán bia. Mai thought of that night: Vị giám đốc sat alone at the innermost table of the quán bia hơi, wearing a crisp white shirt, a shiny watch glinting under the bare bulb. Vị giám đốc had barely touched Vị giám đốc’s beer, just watched Mai wash cups, the way Mai’s hands moved fast, efficient, no complaints. Then Vị giám đốc pressed 1 million VND into Mai’s hand, asked “Cháu tên là Mai, phải không?” so soft Mai almost didn’t hear.
Vợ giám đốc reached out, placing Vợ giám đốc’s manicured hand warm on Mai’s shaking shoulder. “Anh ấy thấy Mai ngay lần đầu đến quán, mỗi tối đều để ý Mai rửa cốc, không than phiền, không trốn việc.” Vợ giám đốc’s voice was no longer cold, softened by grief. “Anh ấy nói, Mai xứng đáng có khoản này để nghỉ việc rửa cốc, chăm sóc mẹ Mai.”
Cậu bé hopped off Cậu bé’s chair, padded over to the napkin dispenser on the counter, pulled out a handful of tissue paper. Cậu bé held the tissue out to Mai, Cậu bé’s small hand steady. “Bố cháu bảo, nếu Mai khóc, cháu đưa khăn giấy cho Mai nhé.”
Mai took the tissue, Mai’s fingers brushing Cậu bé’s hand. Mai sobbed harder, the 500 million VND passbook still clutched in one hand, the handwritten note creased in the other. The weight of it all—Vị giám đốc’s quiet kindness, Vị giám đốc’s unassuming observation, the fact that Vị giám đốc had arranged this even as Vị giám đốc’s illness ate away at Vị giám đốc—crushed down on Mai, sweet and heavy all at once.
Mai nức nở không ngừng, một tay siết chặt cuốn sổ tiết kiệm 500 triệu đồng, tay kia vò nát mảnh giấy ghi dòng chữ của Vị giám đốc. Đúng một tuần trước, cô vẫn là sinh viên năm ba, mỗi tối đứng rửa cốc thuê tại quán bia hơi ven đường, bàn tay nứt nẻ vì nước lạnh, gửi tiền công về quê cho mẹ. Tối hôm đó, Vị giám đốc ngồi bàn trong cùng, mặc sơ mi trắng, đeo đồng hồ sáng loáng, boa cho cô 1 triệu đồng — số tiền bằng cả tuần tiền ăn của cô — rồi hỏi tên cô rồi im lặng. Giờ đây, sự thật về món quà khổng lồ đó đè nặng lên vai cô, vừa ngọt ngào vừa xót xa đến nghẹt thở.
Vợ giám đốc khẽ nhích người trên ghế, ánh mắt hướng về phía quán bia hơi ven đường đối diện, nơi đông nghịt khách quen. Giọng bà vang lên, không còn sắc lạnh như lúc mới gặp, chỉ thấm đẫm nỗi buồn của người vừa mất chồng.
“Vị giám đốc đi khám định kỳ hôm gặp cháu, biết mình không còn bao lâu.” Vợ giám đốc quay lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của Mai. “Ghé quán bia tìm người kế nhiệm vì con còn nhỏ, tôi không biết kinh doanh.”
Mai vội dùng mu bàn tay chai sần lau vội nước mắt, ngỡ ngàng đến mức quên cả thở. Vị giám đốc — người đàn ông xa lạ chỉ gặp một lần — lại âm thầm sắp xếp cả tương lai cho cô, chỉ vì thấy cô cần mẫn làm việc, không than phiền?
Cậu bé ngồi im lặng từ nãy đến giờ, đôi chân ngắn đung đưa dưới ghế cao bỗng dừng hẳn. Cậu bé ngước nhìn Mai, giọng trong trẻo vang lên giữa không gian tĩnh lặng của quán nước đối diện quán bia.
“Vị giám đốc còn bảo, cuốn sổ đó là để Mai nghỉ việc rửa cốc, chăm sóc mẹ Mai.”
Cậu bé nói: “Vị giám đốc còn bảo, cuốn sổ đó là để Mai nghỉ việc rửa cốc, chăm sóc mẹ Mai.”
Tiếng ồn ào từ quán bia hơi ven đường đối diện vọng qua khung cửa kính mờ, tiếng cốc bia va vào nhau lanh canh hòa lẫn tiếng khách khứa nói cười. Cậu bé xoa nhẹ túi áo khoác dù đẫm mồ hôi, rút ra chiếc chìa khóa nhôm bóng loáng gắn thẻ nhựa in số căn hộ 1208 tầng 15, đưa thẳng về phía Mai. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của Cậu bé giữ chặt lấy chiếc chìa khóa, không chút run rẩy.
Cậu bé nói: “Bố cháu bảo đây là chìa khóa nhà cho chị ở, đỡ phải ở trọ chật hẹp.”
Mai trợn trừng mắt nhìn chiếc chìa khóa, rồi vội lắc đầu liên tục, mái tóc rối bù xoã xuống vai rung lên bần bật. Đôi bàn tay nứt nẻ vì ngâm nước lạnh rửa cốc của Mai siết chặt vạt áo sờn cổ, gân xanh nổi lên rõ rệt dưới lớp da nhợt nhạt. Mai thì thào, giọng nghẹn đắng: “Không, Mai không thể nhận. Mai với Vị giám đốc chỉ gặp đúng một lần, sao lại nhận cả nhà ở?”
Vợ giám đốc hất nhẹ tà áo dài lụa cao cấp, thân mình ngả về phía trước, ánh mắt sắc lạnh khi gặp Mai sáng nay giờ đã mềm đi, thấm đẫm sự kiên định. Vợ giám đốc đưa tay ấn nhẹ lên mu bàn tay chai sần của Mai, lực ấn vừa đủ để cô cảm nhận được sự nghiêm túc.
Vợ giám đốc nói: “Vị giám đốc muốn cháu nhận, cháu không nhận là trái ý người đã mất.”
Mai thầm nghĩ, tim đập nhanh đến nghẹt thở: “Ông ấy để lại quá nhiều, Mai không mang nổi.”
Vợ giám đốc thả nhẹ chiếc chìa khóa căn hộ 1208 lên mặt bàn đá, tiếng “keng” vang lên lanh canh giữa không gian tĩnh lặng của quán nước đối diện quán bia. Bà mở chiếc túi da cao cấp, lấy ra một tập hồ sơ dày cộm có dấu đỏ chót.
Vợ giám đốc đẩy tập hồ sơ về phía Mai, giọng nghiêm túc, không một chút dao động: “Anh ấy muốn cháu lo cho công ty thay chúng tôi, cháu học giỏi, nghị lực, anh ấy tin tưởng tuyệt đối.”
Mai sững sờ, đôi mắt trợn trừng nhìn những trang giấy trắng đen in dòng chữ “Giấy nhận nuôi” và “Ủy quyền quản lý”. Đôi bàn tay nứt nẻ vì ngâm nước lạnh rửa cốc của Mai run rẩy chạm vào mép giấy, gân xanh nổi lên dưới lớp da nhợt nhạt. Lượng tiền boa một triệu hôm trước đã đủ cho Mai ăn ngon cả tuần, vậy mà giờ đây, cả một đế chế kinh doanh lại đặt lên đôi tay chai sần này.
Vợ giám đốc lùi người lại, ánh mắt sắc lạnh bao quát lấy Mai, như thể đang chờ đợi phản ứng của một món đồ vừa được trao tặng. Bà nói tiếp, giọng không chút cảm xúc: “Anh ấy đã ký hết, cháu chỉ cần điểm chỉ là xong. Từ nay, cháu là người thừa kế hợp pháp và là người đại diện theo pháp luật.”
Mai nghẹt thở, tim đập nhanh đến mức lồng ngực đau nhói. Cô nhìn từ tờ giấy nhận nuôi sang tờ ủy quyền, rồi nhìn sang chiếc chìa khóa sáng loáng. Tất cả hiện lên như một giấc mơ hư ảo giữa tiếng ồn ào vọng lại từ quán bia hơi ven đường đối diện.
Cậu bé ngồi cạnh, bất ngờ lên tiếng, cắt ngang sự im lặng đáng sợ.
Cậu bé vặn vẹo khuy áo sơ mi, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Mai, giọng nhỏ nhưng rành rọt: “Bố mất hôm qua. Bố bị ung thư gan giai đoạn cuối, giấu cả nhà suốt nửa năm nay. Bố nói, chị Mai là người duy nhất bố tin tưởng, vì cả năm rửa cốc thuê chị không hề than phiền nửa lời.”
Vợ giám đốc sắc mặt tái mét, giơ tay định bịt miệng cậu bé nhưng đã muộn. Cậu bé lục lọi trong túi xách của mẹ, lấy ra một cuốn sổ bìa đỏ, đặt nhẹ lên mặt bàn cạnh tập hồ sơ: “Đây là sổ tiết kiệm bố để riêng cho chị, 300 triệu đồng. Bố dặn, nếu chị không muốn nhận công ty, thì lấy tiền này đi học, gửi về cho bà. Bố nói, chị đáng được sống tốt hơn.”
Mai trợn trừng mắt nhìn cuốn sổ tiết kiệm, rồi nhìn sang vợ giám đốc, người đang nghiến răng ken két, ánh mắt phun lửa nhưng không dám làm trái di chúc của chồng. Mai run rẩy đưa tay nhận lấy tập giấy tờ và cuốn sổ, mép giấy sắc cứa vào da tay nứt nẻ của Mai, nhưng cô không cảm thấy đau.
Vợ giám đốc đứng dậy, túm lấy cổ tay cậu bé kéo đi, giọng lạnh tanh như băng: “Cháu nhớ ngày mai đến văn phòng điểm chỉ, nếu không anh ấy để lại điều khoản phạt nặng đấy.” Rồi bà lê bước đi, gót giày cao gõ lanh canh trên nền gạch, để lại Mai ngồi một mình giữa quán nước vắng hoe.
Mai ôm chặt tập giấy tờ và cuốn sổ tiết kiệm, đi bộ về phòng trọ. Đường phố đêm khuya vắng hoe, tiếng côn trùng kêu rả rích từ bụi rậm ven đường, nhưng tai Mai chỉ văng vẳng lời của vị giám đốc hôm đó.
Phòng trọ của Mai nằm ở tầng ba một dãy nhà trọ cũ nát, cửa sắt kêu cót két khi cô đẩy vào. Cô không bật đèn, chỉ ngồi bệt xuống giường, đặt tập giấy tờ và cuốn sổ lên đùi. Ánh trăng mờ hắt qua cửa sổ rọi xuống những trang giấy trắng đen, chữ ký của vị giám đốc run rẩy, yếu ớt, như chính sức lực của ông lúc ký.
Mai nhớ lại tối hôm gặp giám đốc, quán bia hơi ven đường đông nghịt khách, cô đứng rửa cốc dưới vòi nước lạnh, tay đỏ ửng, nứt nẻ vì ngâm nước suốt mấy tiếng đồng hồ. Vị giám đốc ngồi bàn trong cùng, mặc sơ mi trắng, đeo đồng hồ sáng loáng, không uống nhiều, chỉ ngồi quan sát cô làm việc. Khi cô mang khăn lau bàn qua, ông vội vàng ấn vào tay cô một tập tiền, đúng một triệu đồng, hỏi nhẹ: “Em tên là gì?” Cô đáp “Mai”, ông gật đầu, nói: “Cứ cầm đi. Cho công sức.”
Lúc đó Mai mừng rỡ, nghĩ rằng gặp được người tốt bụng, số tiền đó đủ cho cô ăn ngon cả tuần, gửi thêm được năm trăm nghìn về cho mẹ ở quê. Nhưng giờ đây, ngồi giữa căn phòng trọ chật hẹp, ôm tập giấy tờ định đoạt cả tương lai, Mai bất giác nhận ra: đó không phải tiền boa. Đó là tấm lòng cuối cùng của một người sắp mất, gửi lại cho cô chút ấm áp trước khi rời bỏ thế gian.
Mai ngồi bệt trên giường trọ suốt đêm, mùi nhang trầm vương trên tập giấy tờ của Vị giám đốc (ông) vẫn phảng phất. Đến khi ánh bình minh hắt qua cửa sổ rọi xuống mặt giấy, Mai đứng dậy, cất cuốn sổ tiết kiệm bìa đỏ vào ngăn kéo tủ, quyết tâm học tập để không phụ tấm lòng cuối cùng của Vị giám đốc (ông).
Mấy tháng trôi qua, kỳ thi cuối kỳ kết thúc. Mai đỗ thủ khoa toàn trường, tiền thưởng học tập cộng với số tiền còn lại từ quỹ của Vị giám đốc (ông) đủ để gửi về quê xây ngôi nhà mới khang trang cho mẹ. Sáng chủ nhật, Mai mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch, đi bộ đến ngôi chùa nơi Vị giám đốc (ông) được hỏa táng. Sân chùa vắng hoe, lá bồ đề rụng đầy gạch, tiếng chuông chùa ngân vang thưa thớt trong gió nhẹ.
Mai bước vào gian thờ phụ, nơi bàn thờ của Vị giám đốc (ông) đặt ở góc tây, ảnh ông mặc sơ mi trắng, đeo đồng hồ sáng loáng nhìn ra khoảng sân. Mai rút nén hương từ bao nylon, châm lửa bằng que diêm, khói hương xanh bay lên nghi ngút, mùi trầm thơm quyện vào tóc Mai. Mai chắp tay cúi đầu, giọng nhỏ nhưng rõ ràng: “Cháu đỗ thủ khoa kỳ thi cuối kỳ, gửi tiền về mẹ xây nhà mới rồi. Chú an nghỉ nhé.”
Phía sau Mai, Vợ giám đốc và Cậu bé đứng lặng lẽ. Vợ giám đốc mặc bộ đầm tang đen chỉnh tề, tay siết chặt chiếc khăn len, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên má, Vợ giám đốc đưa tay lau vội nhưng nước mắt cứ trào ra không ngớt. Cậu bé cầm chiếc hộp bánh ngọt Vị giám đốc (ông) thích lúc sinh thời, đứng cạnh mẹ, tay áo lau nhẹ nước mắt rỉ xuống gấu áo sơ mi. Vợ giám đốc và Cậu bé không nói một lời, chỉ lặng lẽ đứng nhìn bóng lưng mảnh dẻ của Mai run rẩy trước bàn thờ, ánh nắng sớm mai rọi xuống vai Mai, sáng ngời như chính tấm lòng của Vị giám đốc (ông).
Vợ giám đốc khẽ bước tới, bóng dáng bà in hằn dưới ánh nắng sớm mai đang rọi qua tán cây bồ đề. Bà lau vội hàng lệ, giọng cất lên đều đều, mang theo vẻ lạnh lùng nhưng không giấu được sự mệt mỏi: “Mai, cháu về nhà tôi một chuyến nhé. Có thứ Vị giám đốc (ông) dặn phải trao tận tay cháu.”
Mai quay lại, đôi bàn tay vẫn còn vương chút mùi nhang trầm. Cô khẽ gật đầu, lòng thổn thức một nỗi bất an kỳ lạ.
Vài giờ sau, Mai đứng trước biệt thự khang trang của gia đình Vị giám đốc (ông). Vợ giám đốc dẫn cô đi qua hành lang trải thảm dày, bước vào phòng khách rộng lớn nơi chỉ có tiếng tích tắc của đồng hồ quả lắc. Sự tĩnh lặng bao trùm khiến Mai cảm thấy nhỏ bé hơn bao giờ hết.
Đột nhiên, Cậu bé từ phía cầu thang chạy vụt ra. Trên tay cậu nắm chặt một cuốn nhật ký bìa da đen, góc cạnh đã mòn đi vì lật giở nhiều lần. Cậu bé dừng lại trước mặt Mai, ngước nhìn cô bằng đôi mắt biết ơn và buồn bã, trái ngược hoàn toàn với vẻ hồn nhiên của một đứa trẻ mười tuổi.
Cậu bé đưa cuốn sổ về phía Mai, giọng trong trẻo nhưng mang theo nặng nề của sự hiểu biết sớm: “Bố cháu viết cuốn này suốt 1 năm qua. Trang cuối dành cho chị.”
Mai đưa tay ra, ngón tay khô nứt nẻ vì nước rửa bát chạm vào lớp da mềm mại của cuốn sổ. Cô run rẩy nhận lấy nó, cảm giác như đang cầm cả một quá khứ mà cô chưa từng được biết.
Mai run rẩy nhận lấy cuốn nhật ký, ngón tay khô nứt nẻ vuốt nhẹ lớp bìa da đen mòn cạnh. Mai ngồi phịch xuống ghế sofa nhung trong phòng khách, Cậu bé và Vợ giám đốc đứng đối diện, không ai nói trước một lời.
Tiếng tích tắc đồng hồ quả lắc vang lên đều đặn trong không gian tĩnh lặng. Mai lật trang đầu tiên, nét chữ bay bổng đặc trưng của Vị giám đốc (ông) hiện ra dưới ánh đèn chùm sáng trắng.
Mai đọc từng dòng, nhịp thở dần gấp hơn. Trang ghi ngày 12 tháng 8, nét chữ hơi run rẩy:
“Hôm nay bác sĩ báo kết quả, tôi chỉ còn 3 tháng. Vợ giám đốc không biết gì về điều hành công ty, Cậu bé mới 10 tuổi, chưa thể gánh vác. Tôi cần tìm một người kế nhiệm xứng đáng, hiểu giá trị sức lao động, không tham lam vật chất.”
Mai lật tiếp sang trang ghi tối hôm đó, đúng đêm Mai gặp Vị giám đốc (ông) ở quán bia hơi ven đường. Dòng chữ ghi rõ:
“Tối ghé quán bia hơi, đông nghịt khách. Mai rửa cốc thuê, tay nứt nẻ vì ngâm nước lạnh cả tối, vẫn cúi đầu cảm ơn khách boa ít. Tôi ngồi bàn trong cùng, không uống nhiều, chỉ quan sát. Gọi Mai lại, hỏi tên rất nhẹ. Mai trả lời, giọng trong trẻo dù mệt mỏi. Tôi boa 1 triệu đồng, Mai trợn mắt, lắc đầu từ chối mãi. Tôi bảo giữ lấy, là tiền thưởng làm việc chăm chỉ. 1 triệu với Mai hẳn là số tiền rất lớn, đủ ăn cả tuần.”
Mai nhớ lại đêm đó, tay siết chặt mép cuốn sổ. Đúng lúc đó, Mai chỉ nghĩ Vị giám đốc (ông) là người tốt bụng, không ngờ ông đang tìm người kế nhiệm cho cả cơ nghiệp của mình.
Mai lật đến trang cuối cùng, nét chữ hơi nhòe vì nước mắt:
“Mai, nếu con đọc được những dòng này, có nghĩa là tôi đã đi rồi. Công ty để lại cho con, vì tôi tin con sẽ trân trọng từng đồng tiền kiếm được bằng mồ hôi, sẽ không phụ lòng tôi gửi gắm.”
Mai ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe vì xúc động, nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng. Mai thầm nghĩ: “1 triệu hôm đó đủ đóng tiền học cho mẹ cả tháng.” Nghĩ lại bàn tay ấm áp của Vị giám đốc (ông) đưa tờ tiền boa, giọng ông nhẹ nhàng hỏi tên mình, lồng ngực Mai thắt lại đau nhói.
Vợ giám đốc khẽ bước tới, giọng lạnh lùng nhưng pha chút mệt mỏi:
“Ông ấy nói, chỉ có Mai mới xứng đáng thừa kế công ty. Tôi không phản đối, vì tôi biết mình không làm được.”
Vợ giám đốc vừa dừng lời, Cậu bé bất ngờ lên tiếng, giọng trong trẻo vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng:
“Bố cháu nói, Mai chịu khó như thế, sẽ chăm sóc công ty tốt, cũng sẽ chăm sóc cháu và mẹ cháu.”
Mai đứng lặng người, đôi mắt đỏ hoe nhìn Cậu bé rồi chuyển sang Vợ giám đốc. Tiếng đồng hồ quả lắc vẫn tích tắc, nhưng không gian như lắng đọng hẳn lại. Mai siết chặt cuốn nhật ký, những ngón tay nứt nẻ vì nước lạnh năm xưa giờ run rẩy vì xúc động.
“Cháu… cháu sẽ làm được không?” Mai thầm nghĩ, nhưng rồi cô gật đầu, giọng kiên định: “Cháu đồng ý. Cháu sẽ không phụ lòng bác ấy.”
Sáng hôm sau, Mai chia tay Vợ giám đốc và Cậu bé ở cổng nhà. Cô đạp xe đến trường, cặp sách cũ kỹ đong đầy giấy tờ công ty.
Tại giảng đường, Mai vẫn là sinh viên năm ba chăm chỉ. Cô ghi chép say sưa, nhưng đôi mắt thỉnh thoảng lại dán chặt vào những dòng ghi chú về quy trình quản lý mà Vợ giám đốc đã dặn tối qua.
Chiều tà, thay vì đến quán bia hơi, Mai đi thẳng đến trụ sở công ty. Vợ giám đốc đứng chờ sẵn, vẻ mặt lạnh lùng nhưng kiên nhẫn hướng dẫn Mai từng con số, từng hợp đồng.
“Phải nhớ, mỗi đồng tiền đều có giá trị của mồ hôi,” Vợ giám đốc nói, tay chỉ vào bảng báo cáo.
Mai gật đầu, mắt không rời khỏi những con số. Cô học nhanh, nhưng vẫn giữ cái cúi đầu khiêm tốn của một người rửa cốc thuê.
Khuya, Mai về phòng trọ. Cô lấy ra phong bì lương tháng đầu tiên nhận được từ công ty. Số tiền đó gấp trăm lần tiền boa hôm nào. Nhưng Mai chỉ để riêng một khoản gửi về cho mẹ, còn lại cô cất kỹ vào hộp sắt.
Cô nhìn chiếc áo sơ mi cũ, vết bẩn mờ ở cổ tay. Mai định mua cái mới, nhưng rồi cô lắc đầu, tự nhủ: “Chưa cần, còn nhiều việc phải lo.”
Mai bước ra khỏi phòng, ghé qua quán nước đối diện quán bia hơi xưa. Cô gọi một ly trà đá giá năm nghìn, ngồi nhìn dòng người qua lại, thầm cảm ơn Vị giám đốc (ông) vì đã trao cho cô cơ hội thứ hai.
Ba tháng trôi qua trong nháy mắt.
Mai đứng trên bục nhận bằng tốt nghiệp loại xuất sắc, ánh đèn sân khấu phản chiếu lên chiếc đồng hồ sáng loáng đeo nơi cổ tay. Những ngón tay từng nứt nẻ vì nước lạnh giờ đây đã trở nên chai sần vì những đêm thức trắng cùng bảng số, nhưng ánh mắt cô lấp lánh niềm kiêu hãnh của người chiến thắng. Dưới sự điều hành lạnh lùng nhưng hiệu quả của Mai, công ty bắt đầu có lãi trở lại, dòng tiền cuộn chảy đúng như di nguyện của Vị giám đốc (ông).
Tại văn phòng tầng cao, Vợ giám đốc nhìn Mai với nụ cười hiếm hoi. Bà đóng sập tập hồ sơ báo cáo lợi nhuận kỷ lục của quý vừa qua, ánh mắt vốn lạnh lùng giờ đã dịu đi đôi phần.
“Cháu đã giữ trọn lời hứa với anh ấy,” Vợ giám đốc bước đến, trên tay bà cầm một chiếc hộp nhung sang trọng.
Bà mở nắp, lấy ra chiếc đồng hồ có thiết kế và độ sáng loáng y hệt chiếc mà Vị giám đốc (ông) từng đeo năm xưa. Bà cầm lấy tay Mai, ghim chiếc đồng hồ vào cổ tay cô.
“Anh ấy muốn cháu đeo nó,” Vợ giám đốc nói, giọng nhẹ tênh nhưng chất chứa sức nặng ngàn cân. “Luôn nhớ cái tâm khi làm việc.”
Mai nghẹn ngào, cô nhìn xuống chiếc đồng hồ lấp lánh. Nó không chỉ là vật phẩm xa xỉ, nó là minh chứng cho sự tin tưởng mà cô chưa bao giờ dám mơ tới.
Cậu bé đang ngồi ngay ghế sofa ở góc phòng, bất ngờ đứng phắt dậy và lên tiếng ngay khi Vợ giám đốc vừa dừng lời.
“Mẹ nói đúng, nhưng bố dặn con là chị Mai phải luôn vui vẻ, vì đồng hồ này chỉ đẹp khi người đeo nó biết cười thôi!”
Mai nhìn Cậu bé, nụ cười nghẹn ngào bỗng rạng rỡ hẳn, ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Vợ giám đốc đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Mai, khóe mắt Vợ giám đốc hơi ửng đỏ.
Vợ giám đốc nói, giọng dịu nhẹ: “Cháu cứ ở lại đây ăn tối cùng hai mẹ con chúng tôi nhé. Vị giám đốc (ông) thường hay nhắc đến cháu khi còn sống, bảo cháu là đứa trẻ kiên cường nhất ông từng gặp.”
Mai gật đầu, nước mắt lại trào ra nhưng nụ cười vẫn nở trên môi, đúng như lời Vị giám đốc (ông) dặn qua Cậu bé.
Một tháng sau, Mai nhận được phong bì lương đầu tiên với vị trí Giám đốc điều hành tại công ty của Vị giám đốc (ông). Số tiền trong phong bì gấp mười lần khoản boa 1 triệu Mai từng nhận được ở quán bia hơi ven đường năm xưa, đủ để Mai thực hiện ước mơ bấy lâu.
Mai cầm phong bì, chạy thẳng đến khu chợ đêm. Mai chọn chiếc khăn lụa vàng nhạt mẹ hằng thích, chiếc áo khoác dạ ấm êm cho mẹ, rồi đặt vé máy bay khứ hồi cho mẹ lên thành phố ở cùng Mai.
Cuối tuần sau, Mai đứng chờ ở sân bay, tay siết chặt chiếc đồng hồ Vị giám đốc (ông) tặng. Mẹ Mai bước ra từ cổng, nhìn Mai khóc nức nở, vuốt ve chiếc áo mới Mai tặng, khen Mai trưởng thành hơn hẳn.
Mẹ Mai dọn đến ở cùng Mai tại phòng trọ nhỏ, mỗi sáng mẹ nấu cơm cho Mai mang đi làm, tối đợi Mai về kể chuyện công ty.
Vài ngày sau, Cậu bé chạy sang phòng trọ của Mai chơi, nhìn mẹ Mai đan áo, reo lên: “Chị Mai ơi! Em nhớ chị lắm! Chị kể chuyện cho em nghe đi!”
Từ đó, Cậu bé thường sang chơi mỗi khi nghỉ học, luôn gọi Mai bằng câu “Chị Mai” trong veo. Vợ giám đốc thường mời Mai và mẹ Mai về nhà ăn cơm, bảo Mai gọi Vợ giám đốc là mẹ, nhắc nhở Mai giữ gìn sức khỏe, tặng Mai những bộ quần áo mới mỗi khi chuyển mùa. Vợ giám đốc coi Mai như con ruột, chăm sóc Mai từ miếng ăn giấc ngủ.
Mỗi tối cuối tuần, Vợ giám đốc, Cậu bé và Mai thường đi dạo quanh hồ thành phố. Cậu bé chạy nhảy phía trước, thỉnh thoảng quay lại gọi: “Chị Mai nhanh lên! Mẹ nhanh lên!”
Vợ giám đốc đi cạnh Mai, giọng nhẹ nhàng: “Vị giám đốc (ông) nhìn xuống chắc cũng mỉm cười nhìn chúng ta đấy. Cháu không cần phải áp lực về công việc, cứ vui vẻ như thế này là Vị giám đốc (ông) an lòng rồi.”
Mai mỉm cười, nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, ánh sáng từ đồng hồ hắt lên mặt Mai, rạng rỡ như chính nụ cười Vị giám đốc (ông) từng có khi nhìn Mai rửa cốc ở quán bia hơi ven đường năm ấy.
Gia đình ba người ấy—Vợ giám đốc, Cậu bé và Mai—sống vui vẻ bên nhau, mỗi ngày đều tràn ngập tiếng cười, như lời Vị giám đốc (ông) từng mong muốn.
Một năm sau, bầu không khí tại trụ sở chính của công ty đã thay đổi hoàn toàn so với ngày Mai mới nhậm chức. Những dãy bàn làm việc kê sát nhau, tiếng gõ phím lanh canh hòa cùng tiếng trao đổi sôi nổi của hơn năm mươi sinh viên, tất cả đều đang miệt mài với các dự án được giao.
Mai bước đi giữa các dãy bàn, bộ vest chỉnh tề nhưng vẫn giữ nét phúc hậu ngày nào. Cô dừng lại ở một bàn làm việc, nơi một cậu sinh viên năm nhất đang run rẩy vì lỗi sai trên bảng tính. Thay vì quát mắng, Mai chỉ nhẹ nhàng chỉ tay vào màn hình, nụ cười đầy khích lệ nở trên môi.
“Cố gắng lên, lúc chị mới vào nghề, sai sót còn nhiều hơn thế này gấp bội. Ở đây, các em không đơn thuần là nhân viên, mà là những hạt giống cho tương lai.”
Vợ giám đốc bước vào, tay cầm một tập hồ sơ dày cộp. Bà nhìn Mai với ánh mắt đầy tự hào, giọng nói ấm áp nhưng vẫn giữ sự quyết đoán: “Cháu sắp xếp mọi thứ quá chu toàn rồi. Hơn năm mươi sinh viên, tất cả đều là những hoàn cảnh khó khăn như cháu năm xưa. Ông ấy nhìn thấy điều này chắc sẽ rất mãn nguyện.”
Mai quay lại, khẽ gật đầu: “Nhờ có sự giúp đỡ của mẹ và những đồng tiền ông ấy để lại, Mai mới có được ngày hôm nay. Mai muốn những người trẻ này không phải trải qua những đêm dài rửa cốc trong giá rét như Mai từng.”
Cô bước ra ban công lớn, nhìn xuống dòng người tấp nập phía dưới. Một biển hiệu lớn vừa được lắp đặt sáng loáng ngay sảnh chính: “Dự án Tâm hồn sáng ngời hỗ trợ học sinh nghèo”.
Vợ giám đốc tiến đến bên cạnh, giọng nhẹ nhàng: “Cái tên này… ông ấy sẽ rất thích. Cháu đặt tên dự án theo tên ông ấy sao?”
Mai mỉm cười, ánh mắt hướng về phía chiếc đồng hồ cũ trên cổ tay: “Đúng vậy. Bởi vì chính ông ấy đã thắp sáng tâm hồn em khi em tưởng chừng như đã khuất phục trước cái lạnh của nước rửa bát và sự tàn khốc của cuộc đời.”
Lúc này, Cậu bé từ phía sau chạy vụt tới, cậu đã lớn hơn một chút so với một năm trước. Cậu nắm lấy tay áo của Mai, chỉ tay về phía biển hiệu rực rỡ kia, đôi mắt trong veo ánh lên sự thán phục: “Chị Mai này! Em thấy tên dự án này đẹp lắm! Nhưng em muốn lớn nhanh lên để giúp chị Mai nuôi sống cả thế giới!”
Mai cúi người, xoa nhẹ mái tóc Cậu bé, nụ cười ấm áp đọng trên môi. Ánh mắt Mai hạ xuống đôi bàn tay mình, những ngón tay thon dài, mềm mại, không còn một vết nứt nẻ nào do ngâm nước lạnh suốt mấy năm trời rửa cốc thuê. Tiếng ồn ào của phố xá bên dưới bỗng nhạt dần, nhường chỗ cho tiếng cụng ly lanh canh, tiếng khách say gọi món vang lên từ Quán bia hơi ven đường năm nào.
Quán bia hơi ven đường tối cuối năm đông nghịt khách, khói bia và mùi đồ nướng bao trùm không gian. Mai ngồi ở góc bàn cũ, trước mặt là cốc bia hơi vơi nửa. Mai xoay xoay cổ tay, cảm nhận làn da mềm mại hơn hẳn những tháng trước, những vết nứt nẻ do nước rửa bát lạnh buốt đã dần lành hẳn.
Mai nhấp một ngụm bia, vị đắng nhẹ trôi xuống cổ họng. Hình ảnh Vị giám đốc (ông) mặc sơ mi trắng, đeo đồng hồ sáng loáng hiện ra rõ nét. Tối đó, Vị giám đốc (ông) ngồi bàn trong cùng, uống rượu rất ít, chỉ quan sát Mai rửa cốc, rồi đưa cho Mai tờ tiền một triệu, hỏi nhẹ: “Cháu tên là gì?”
Mai nhớ lại lời Vị giám đốc (ông) nói sau đó, khi bà chủ quán rỉ tai rằng ông thường lui tới đây để tìm những hoàn cảnh khó khăn giúp đỡ. Giọng trầm ấm của ông vang lên: “Tiền này cháu giữ, đừng rửa cốc nữa. Chú muốn cháu sống xứng đáng, không phí hoài tương lai.”
Mai mỉm cười nhẹ nhõm, giọng thì thầm nhưng đủ rõ giữa tiếng ồn ào của quán bia: “Cháu cảm ơn chú, cháu sẽ sống xứng đáng như chú mong muốn.”
Tiếng cụng ly lanh canh và tiếng gọi món ồn ào của quán bia hơi ven đường đột ngột biến mất. Mai mở mắt, cảm nhận tay Mai chạm vào chất vải mềm của áo sơ mi đắt tiền thay vì cốc bia dính nước. Xung quanh Mai là sảnh trụ sở công ty sang trọng, ánh đèn chùm sáng dịu chiếu xuống đám đông nhân viên đang đứng chờ.
Vợ giám đốc bước lên phía trước, trang phục lộng lẫy như buổi gặp gỡ tại quán nước năm nào, giọng nói lạnh lùng giờ đây mang chút xúc động: “Hôm nay, hội đồng quản trị chính thức thông báo Mai đã được bầu làm CEO chính thức của công ty, kế nhiệm di nguyện của Vị giám đốc (ông).”
Tiếng vỗ tay vang lên không ngớt. Mai đứng sững sờ, nhìn tấm bằng CEO trên tay Mai, những ký ức về đêm rửa cốc thuê, tờ tiền một triệu, lời dặn của Vị giám đốc (ông) hiện rõ trong đầu Mai.
Cậu bé – giờ đã cao lớn hơn, mái tóc vẫn để kiểu thẳng thớm ngày xưa – bất ngờ chạy từ phía sau đám đông, vòng tay ôm chặt eo Mai. Tay Cậu bé giơ cao tờ giấy khen phủ nhung đỏ, chữ vàng nổi bật dòng chữ “Thủ khoa cấp thành phố”: “Chị Mai ơi, em cũng đỗ thủ khoa cấp thành phố này!”
Mai cúi đầu, nhìn gương mặt rạng rỡ của Cậu bé, những vết nứt nẻ trên tay Mai ngày nào giờ hoàn toàn biến mất, thay bằng đôi tay mềm mại, chắc khỏe. Nụ cười nhẹ nở trên môi Mai, hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi xuống má, không chút tiếng động.
Mai lau vội nước mắt, đỡ lấy tờ giấy khen từ tay Cậu bé, ngón tay Mai chạm nhẹ vào mép giấy cứng cáp, cảm nhận sự ấm áp từ đôi bàn tay nhỏ nhắn của Cậu bé. Những năm tháng vất vả ngày nào, đêm đêm ngâm tay trong nước lạnh rửa cốc, những đồng tiền lẻ dành dụm gửi về cho mẹ, tất cả giờ đây đều hiện lên như thước phim chậm trôi trong tâm trí Mai. Mai không oán trách sự nghèo khó hay những ngày tháng vất vả, bởi chính những điều đó đã rèn giũa Mai thành người kiên cường, biết trân trọng từng cơ hội nhỏ bé mà cuộc đời ban tặng.
Vị giám đốc (ông) đã không còn trên thế gian này để chứng kiến Mai đạt được thành tựu hôm nay, nhưng lời dặn của ông năm nào vẫn luôn vang vọng trong tai Mai: sống xứng đáng, không phí hoài tương lai. Mai cũng không giữ lòng hận thù với Vợ giám đốc, người từng nhìn Mai bằng ánh mắt lạnh lùng tại quán nước năm ấy, bởi Mai hiểu rằng, sự tức giận chỉ làm tâm hồn thêm nặng nề, còn tha thứ mới là cách để bản thân được bình yên.
Gió thổi nhẹ qua cửa sổ trụ sở công ty, mang theo chút hương của phố xá bên ngoài, giống hệt mùi gió từ quán bia hơi ven đường năm nào. Mai nhìn xuống đôi tay mình, không còn những vết nứt nẻ, không còn mùi nước rửa bát, chỉ còn lại sự chắc chắn của người đã vượt qua bao sóng gió để chạm tới ước mơ. Cuộc đời vốn dĩ không phải lúc nào cũng công bằng, nhưng chỉ cần kiên trì bước đi, không ngừng nỗ lực, thì cuối cùng, ánh sáng cũng sẽ đến với những người biết giữ tâm trong sáng, biết hướng về phía trước. Mai mỉm cười, tay siết nhẹ lấy bàn tay Cậu bé, cảm nhận sự ấm áp của hiện tại, của những hy vọng mới đang chờ đợi phía trước.

