“Cưới 17 năm, ng–oại t-ình 13 năm, có cả con riêng bên ngoài – vợ đề nghị ly hôn, nhưng câu trả lời của người chồng khiến ai cũng ph//ẫn n//ộ…
Loan và Hùng cưới nhau năm cô mới 24 tuổi. Ngày ấy, cả xóm bảo cô là người may mắn – lấy được chồng hơn mình tám tuổi, điềm đạm, có nghề nghiệp ổn định, lại hiền lành ít nói. 17 năm hôn nhân, Loan đã quen với vi;ệc đứng phía sau lo toan mọi thứ: từ cơm nước đến dạy dỗ con cái, chăm sóc cha mẹ chồng. Còn Hùng thì bận “kiế;m ti;ền”, “giao lưu”, “công tác xa”.
Nhưng Loan không ngờ, suốt 13 năm trong 17 năm chung sống, chồng mình có một gia đình khác phía sau cánh cửa mà cô chưa từng biết đến. Một người phụ nữ khác. Và một đứa con riêng – trạc tuổi đứa con đầu của cô.
Ngày Loan phát hiện sự thật, cô không khóc. Không gào lên. Không đ/////ánh gh///en. Chỉ ngồi nhìn tấm ảnh chụp Hùng cùng một bé trai có gương mặt giống anh đến kỳ lạ – đang đi picnic ở ngoại thành. Cười rạng rỡ, tay khoác vai người phụ nữ kia. Trái tim cô như bị kho/ét một lỗ sâu hoắm, không có má;;u, chỉ có tê dại.
Cô gọi anh về.
Bữa cơm tối hôm đó, Loan ngồi bên mâm cơm nguội lạnh, nhìn chồng ăn như chưa từng có gì x;;ảy ra. Rồi cô nói: Em muốn l/y h/ôn.
Hùng đặt chén xuống, hơi nhíu mày. Vì chuyện đó?
Loan nhìn thẳng:13 năm phản bội, anh nghĩ lý do đó không đủ sao?
Hùng bật cười. Một nụ cười khiến sống lưng cô lạnh ngắt:
Em nghĩ đơn giản vậy à? L/y h/ôn? Em định mang tiếng là người vợ bị ph/ản b/ội à? Con cái em định giải thích với chúng thế nào?
Loan s;iế;t ch;ặt tay, giọng vẫn bình tĩnh……”
“…nhưng anh thì khác. Anh là đàn ông, có sự nghiệp, có địa vị. Còn em? Em chỉ là một người đàn bà ở nhà nội trợ. Ly hôn rồi, em lấy gì mà sống? Lấy gì nuôi con? Hay định vạch áo cho người xem lưng, để thiên hạ họ chê cười vào mặt cha mẹ em?””
Hắn nhấp một ngụm trà, vẻ mặt đầy tự mãn. Hắn tin chắc rằng những lời đe dọa này, những xiềng xích về danh dự và con cái, sẽ trói chặt Loan như đã trói cô suốt 17 năm
qua.
Nhưng Loan không hề nao núng. Vẻ mặt cô vẫn bình thản đến lạ lùng. Cô từ tốn đặt đôi tay đang siết chặt xuống bàn, nhẹ nhàng rút chiếc điện thoại ra. Những ngón tay cô lướt trên màn hình, bình tĩnh và dứt khoát.
Hùng nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu: “”Anh đang nói chuyện với em đấy. Lại cắm mặt vào cái điện thoại à?””
Loan không trả lời. Cô chỉ đơn giản là nhấn nút play.
Một giọng nói đàn ông quen thuộc vang lên từ chiếc loa nhỏ, nhưng âm điệu lại ngọt ngào, dỗ dành đến mức sởn gai ốc.
“”…Cục cưng ráng chịu thiệt thòi thêm một thời gian ngắn nữa thôi. Anh biết em và con vất vả rồi. Chờ anh sắp xếp xong mọi việc, anh sẽ cho mẹ con em một danh phận đàng hoàng. Chắc chắn đấy!””
Không gian trong phòng ăn như đông cứng lại.
Sắc mặt Hùng chuyển từ đỏ sang trắng bệch trong tích tắc. Nụ cười ngạo mạn trên môi hắn đông cứng rồi vỡ vụn. Đôi mắt hắn mở to, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại như thể đó là một con rắn độc, rồi ngước lên nhìn Loan với vẻ kinh hoàng không thể che giấu. Toàn bộ sự tự tin và vẻ bề trên của hắn đã sụp đổ hoàn toàn.
Loan tắt đoạn ghi âm. Sự im lặng đột ngột còn đáng sợ hơn cả âm thanh vừa rồi.
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng loạn của chồng, giọng nói lạnh như băng, từng chữ một ghim thẳng vào sự hèn hạ của hắn:
“”Em chỉ muốn giải quyết êm đẹp. Anh nghĩ em không có gì trong tay sao?”””
“Cơn hoảng loạn của Hùng nhanh chóng biến thành cơn thịnh nộ điên cuồng. Sự thật phơi bày không khiến hắn hối cải, chỉ khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục.
“”Đưa đây!”” Hắn gầm lên một tiếng như con thú bị thương, lao về phía Loan, bàn tay to bè vươn ra định giật phăng chiếc điện thoại.
Nhưng Loan đã lường trước được nước đi này. Ngay khi hắn vừa nhổm người, cô đã bình tĩnh cất điện thoại vào túi áo. Cú vồ của Hùng chỉ chộp vào khoảng không, khiến hắn lảo đảo suýt ngã. Sự mất mặt càng làm hắn điên tiết.
“”Cô… cô dám gài tôi? Cô muốn chết à?”” Hắn nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu long lên sòng sọc.
Loan lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn. Vẻ mặt cô không một chút sợ hãi, chỉ có sự thất vọng vô tận. “”Tôi không gài anh. Tôi chỉ giữ lại những gì thuộc về sự thật. Anh mới là người đang dồn tôi vào đường chết.””
Nói rồi, cô quay người, định rời khỏi phòng ăn ngột ngạt. Hùng biết mình không thể dùng vũ lực để đoạt lại bằng chứng. Sự bất lực biến thành toan tính độc ác. Hắn sẽ không để cô dễ dàng thoát ra như vậy.
Hắn hậm hực quay người, sập cửa phòng ăn một cái rầm rồi đi thẳng ra ban công, rút điện thoại ra bấm một dãy số quen thuộc. Đầu dây bên kia vừa nhấc máy, Hùng đã lập tức thay đổi giọng điệu, trở nên đáng thương và uất ức.
“”Mẹ ơi… Mẹ…”” Giọng hắn nghẹn lại, đầy giả tạo. “”Cái Loan… nó… nó đòi ly hôn mẹ ạ.””
Bà mẹ ở đầu dây bên kia hốt hoảng: “”Cái gì? Sao lại thế được? Có chuyện gì nói mẹ nghe.””
Hùng bắt đầu màn kịch của mình, giọng đầy ấm ức: “”Con cũng không hiểu nó bị làm sao nữa mẹ ạ. Mười bảy năm nay gia đình mình vẫn yên ấm. Đùng một cái hôm nay nó nổi điên lên, nói không thể sống với con được nữa, đòi phá nát cái nhà này. Con khuyên thế nào cũng không được. Nó nói con không xứng làm chồng, làm cha. Con khổ tâm quá mẹ ơi…””
Từng lời của Hùng như những nhát dao đâm vào sự thật, biến trắng thành đen. Hắn không hề nhắc đến chuyện ngoại tình, chỉ vẽ nên hình ảnh một người vợ vô cớ, tàn nhẫn muốn phá hoại gia đình.
Nghe con trai cưng kể lể, mẹ Hùng sôi máu. Trong mắt bà, Loan lúc nào cũng chỉ là đứa con dâu phải biết ơn vì được gả vào nhà bà, còn con trai bà thì luôn đúng.
Ngay khi Hùng vừa cúp máy, điện thoại của Loan liền đổ chuông. Màn hình hiện lên hai chữ “”Mẹ Chồng””. Cô hít một hơi thật sâu, sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt. Cô biết, một trận chiến mới lại sắp bắt đầu.
“”Alo, con nghe mẹ.””
Loan vừa dứt lời, một giọng nói chói tai, đầy giận dữ đã xối xả vào tai cô từ đầu dây bên kia, không cho cô cơ hội chen vào một từ.
“”Loan! Mày có bị điên không hả? Hạnh phúc 17 năm trời mày không muốn, lại muốn phá nhà phá cửa à? Thằng Hùng nó đã làm gì nên tội mà mày đối xử với nó như thế? Mày là cái loại vợ gì vậy hả? Chồng đi làm vất vả nuôi cả nhà, mày ở nhà có mỗi việc chăm con lo cho gia đình mà còn không biết điều!””
Từng lời mắng nhiếc của mẹ chồng như những mũi kim độc châm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Loan. Cô im lặng, siết chặt chiếc điện thoại, để cho cơn bão phẫn nộ vô lý ấy trút xuống mình.”
“Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, xé toạc bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt trong phòng khách. Loan, với đôi mắt sưng húp và gương mặt thất thần, nặng nề lê bước ra mở cửa. Đứng trước mặt cô là mẹ chồng, gương mặt bà hốt hoảng, hơi thở gấp gáp. Bà vừa nhận được cuộc gọi ngắn ngủi, đứt quãng của Loan, giọng con dâu run rẩy đến tội nghiệp chỉ kịp nói vài từ rồi cúp máy. Bà linh cảm có chuyện chẳng lành nên đã vội vã bắt xe đến ngay.
“”Loan! Có chuyện gì vậy con?”” Bà nắm lấy đôi tay lạnh ngắt của Loan, kéo cô vào nhà.
Loan chưa kịp trả lời, tiếng xe máy của Hùng đã quen thuộc rồ lên ngoài cổng rồi tắt lịm. Vài giây sau, Hùng bước vào nhà, vẻ mặt còn hằm hằm, rõ ràng vẫn chưa nguôi cơn giận từ cuộc cãi vã trước đó về chuyện ly hôn. Anh ta định mở miệng quát Loan, nhưng rồi khựng lại khi thấy mẹ mình đang đứng sừng sững ở đó. Sự ngạc nhiên thoáng qua trên mặt anh ta, rồi nhanh chóng chuyển thành sự khó chịu.
“”Mẹ? Sao mẹ lại ở đây giờ này?””
Mẹ Hùng không đáp lời. Ánh mắt bà di chuyển từ gương mặt tiều tụy, đẫm nước mắt của Loan sang đứa con trai bà từng hết mực tự hào. Nỗi lo lắng trên gương mặt bà biến mất, thay vào đó là một sự thất vọng và giận dữ dâng lên đến tột cùng. Trong một khoảnh khắc, bà đã hiểu ra tất cả. Bà bước nhanh về phía Hùng, mỗi bước đi như dồn nén tất cả phẫn nộ.
**CHÁT!**
Một cái tát nảy lửa, vang vọng khắp căn phòng tĩnh lặng, giáng thẳng vào má Hùng. Lực tát mạnh đến nỗi đầu anh ta văng sang một bên, một vệt đỏ ửng lên ngay tức khắc.
Hùng hoàn toàn sững sờ, một tay ôm lấy bên má bỏng rát, ánh mắt không thể tin nổi nhìn mẹ mình. Loan cũng giật mình, hai tay vô thức đưa lên che miệng, cô không ngờ mẹ chồng lại hành động quyết liệt như vậy.
Nước mắt bà lã chã rơi, lã chã chảy trên những nếp nhăn hằn sâu nỗi đau. Bà chỉ thẳng tay vào mặt Hùng, giọng nói run lên vì tức giận và đau đớn.
MẸ HÙNG
(Gào lên, nức nở)
Đồ mất dạy! Mày nhìn xem mày đã làm gì con Loan thế này?
Bà quay sang nhìn Loan, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Mười bảy năm qua, bà coi Loan không khác gì con gái ruột, chứng kiến con dâu tần tảo chăm sóc mình và bố chồng, vun vén cho cái gia đình này. Giờ đây, nhìn cô tiều tụy thế này, lòng bà đau như cắt. Bà chìa tay về phía Hùng, người run lên bần bật.
MẸ HÙNG
(Khóc nấc)
Tao đã dạy mày như thế à? Dạy mày phản bội vợ con, chà đạp lên người đã hy sinh cả tuổi xuân cho cái nhà này ư? Mày trả lời tao đi!
Hùng cúi gằm mặt, không nói được lời nào. Sự uy quyền, hống hách của anh ta trước mặt Loan vài phút trước đã tan biến sạch sẽ. Giờ đây, trước mặt mẹ, anh ta chỉ là một đứa con tội lỗi bị bắt quả tang. Sự im lặng của anh ta càng khiến mẹ Hùng thêm tan nát. Bà loạng choạng, suýt ngã quỵ nếu Loan không kịp chạy tới đỡ lấy.”
“Loan dìu mẹ chồng ngồi xuống ghế sofa, bàn tay bà vẫn run rẩy không ngừng. Bà nhìn Hùng, ánh mắt xen lẫn giữa căm phẫn và nỗi đau tột cùng như thể đang nhìn một người xa lạ.
MẸ HÙNG
(Giọng khản đặc)
Từ hôm nay, đừng gọi tao là mẹ nữa. Cái nhà này phúc đức mỏng nên mới có loại con như mày.
Bà quay sang, nắm chặt lấy tay Loan, nước mắt lại ứa ra.
MẸ HÙNG
Loan, mẹ xin lỗi con… Mẹ có lỗi với con… Con muốn làm gì, cứ làm đi. Đừng vì ai mà chịu đựng nữa. Mẹ ủng hộ con.
Nói rồi, bà dứt khoát đứng dậy, không muốn ở lại căn nhà ngột ngạt này thêm một giây nào. Bà gạt tay Hùng khi anh ta định tiến lại gần, rồi tự mình bước nhanh ra cửa, bóng lưng còng xuống, hằn rõ sự thất vọng ê chề.
Tiếng cửa chính đóng sầm lại như một nhát dao cắt đứt mọi ràng buộc cuối cùng. Trong phòng khách, chỉ còn lại sự im lặng nặng như chì. Hùng vẫn đứng chết trân, bên má còn hằn nguyên vết tát bỏng rát. Cơn nhục nhã và tức giận bắt đầu sôi sục bên trong, lấn át đi chút tội lỗi le lói. Anh ta thầm rủa Loan đã bày ra trò này, lôi cả mẹ anh ta vào cuộc.
Nhưng Loan không cho anh ta thời gian để định thần. Cô buông thõng hai tay, lưng thẳng tắp. Gương mặt cô không còn vẻ đau khổ, thay vào đó là sự lạnh lùng, điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô lặng lẽ đi về phía tủ tài liệu ở góc phòng, mở ngăn kéo và lấy ra một tập hồ sơ dày cộp.
Mỗi bước chân của Loan khi quay lại bàn trà đều nhẹ bẫng nhưng đầy uy lực. Cô đặt tập hồ sơ xuống mặt bàn kính, tạo ra một tiếng “”cộp”” khô khốc, vang vọng.
Hùng giật mình, ngước nhìn tập hồ sơ rồi nhìn Loan, ánh mắt đầy dò xét.
Loan nhìn thẳng vào mắt chồng, giọng nói không một chút cảm xúc, rành rọt từng từ.
LOAN
Đây là đơn ly hôn và thỏa thuận tài sản. Em đã soạn sẵn.
Cô lật trang đầu tiên, đẩy về phía Hùng.
LOAN
(Chỉ tay vào các điều khoản)
Căn nhà này, xe ô tô và 70% tài sản tiết kiệm sẽ thuộc về em và các con.
Hùng trố mắt, rồi bật cười một tiếng khẩy, nụ cười méo mó.
HÙNG
Cô bị điên à? Cô nghĩ cô đang nói chuyện với ai?
Loan phớt lờ hoàn toàn thái độ của Hùng. Ánh mắt cô sắc như dao, ghim chặt vào anh ta.
LOAN
Anh có 24 giờ để ký. Nếu không…
Cô ngừng lại một giây, để cho lời đe dọa ngấm sâu vào tâm trí Hùng.
LOAN
Toàn bộ bằng chứng về mối quan hệ của anh, về đứa con riêng của anh, sẽ được gửi đến phòng nhân sự và ban lãnh đạo công ty anh. Đồng hồ bắt đầu đếm ngược. Bây giờ.”
“Lời đe dọa của Loan như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Hùng. Sự tự mãn, khinh thường trong anh ta lập tức tan biến, thay vào đó là một nỗi hoảng sợ mơ hồ. Công ty. Sự nghiệp mà anh ta đã gầy dựng bao năm nay. Anh ta biết Loan không nói đùa. Ánh mắt lạnh như băng của cô khẳng định điều đó.
HÙNG
(Giọng gằn xuống, cố vớt vát)
Cô… cô đừng có làm càn! Cô nghĩ làm vậy thì hay ho lắm sao? Con cái sẽ nhìn cô thế nào?
Loan nhếch mép, một nụ cười chưa bao giờ Hùng thấy ở cô, lạnh lẽo và đầy khinh miệt.
LOAN
Những lời này, anh nên giữ lại mà nói với bản thân mình. 23 giờ, 59 phút.
Nói rồi, cô quay người, bước lên lầu, không thèm liếc nhìn Hùng thêm một lần nào nữa. Tiếng bước chân của cô đều đặn, vững chãi trên bậc thang gỗ, mỗi bước như một nhát búa gõ vào thần kinh đang căng như dây đàn của Hùng.
Bị bỏ lại một mình trong phòng khách trống trải, Hùng như con thú bị dồn vào chân tường. Anh ta vò đầu bứt tai, đi đi lại lại. Anh ta nhìn vào tập đơn ly hôn trên bàn, rồi lại nhìn lên cầu thang. Cơn giận dữ bùng lên. Anh ta rút điện thoại ra, định gọi cho nhân tình để trút giận, nhưng rồi lại khựng lại. Anh ta không biết phải nói gì. Thừa nhận mình đang thất thế trước Loan ư? Không bao giờ. Hàng loạt cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ cô ta hiện lên màn hình. “”Anh sao vậy?””, “”Sao không nghe máy của em?””, “”Nhớ hai mẹ con em không?””.
Trong cơn điên loạn, Hùng tắt nguồn điện thoại. Anh ta không muốn đối mặt với bất cứ ai lúc này.
Sáng hôm sau, không khí trong nhà vẫn nặng nề như chì. Loan dậy sớm, chuẩn bị bữa sáng cho các con như thường lệ, gương mặt bình thản đến lạ. Sự bình thản đó càng làm Hùng thêm sốt ruột.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên, réo rắt và dai dẳng.
Loan đang lau dọn bàn ăn, cô dừng tay, liếc nhìn Hùng đang ngồi chết trân trên sofa. Dường như cả hai đều có một dự cảm chẳng lành. Loan hít một hơi thật sâu, rồi từ tốn bước ra mở cửa.
Cánh cửa vừa hé mở, một người phụ nữ trẻ hơn Loan khá nhiều, ăn mặc tươm tất, đang dắt tay một bé trai khoảng chừng mười lăm, mười sáu tuổi, đứng ở ngoài. Gương mặt đó, Loan đã nhìn đến thuộc lòng trong tấm ảnh.
Người phụ nữ kia thấy Loan thì hơi sững lại một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp, nở một nụ cười có phần gượng gạo.
NGƯỜI PHỤ NỮ THỨ BA
(Giọng nhẹ nhàng, cố tỏ ra lịch sự)
Dạ, chào chị. Cho em hỏi, anh Hùng có nhà không ạ? Em là bạn của anh Hùng. Em gọi cho anh ấy cả đêm qua không được nên hơi lo.
Loan không trả lời ngay. Cô nhìn thẳng vào người phụ nữ, rồi ánh mắt dời xuống đứa bé trai đang núp sau lưng mẹ nó. Đứa bé có đôi mắt và sống mũi giống hệt Hùng. Trái tim cô nhói lên một cái buốt giá. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc. Nỗi đau 17 năm qua đã tôi luyện cho cô một sự cứng rắn phi thường. Gương mặt cô không hề biến sắc, vẫn giữ một vẻ bình tĩnh đến đáng sợ.”
“Loan nhấp một ngụm trà, vẻ mặt bình thản đến lạ thường, hoàn toàn trái ngược với sự đắc thắng lộ rõ trên gương mặt người phụ nữ ngồi đối diện. Cô ta vừa kể lể về tình yêu 13 năm của mình với Hùng, về đứa con trai là kết tinh tình yêu của họ, và về việc Hùng đã hứa sẽ sớm kết thúc cuộc hôn nhân địa ngục với Loan.
Người phụ nữ thứ ba nhếch mép cười khẩy. “”Chị thấy đó, níu kéo một người đàn ông không còn thuộc về mình chỉ khiến chị thêm thảm hại. Anh Hùng nói anh ấy ở lại chỉ vì thương hại chị và vì bọn trẻ.””
Loan đặt tách trà xuống bàn, tiếng sứ va vào đĩa vang lên một tiếng khô khốc, cắt ngang sự tự mãn của đối phương. Cô nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ kia, giọng nói không một chút cảm xúc. “”Tôi đồng ý ly hôn.””
Sự hả hê hiện rõ trong mắt cô nhân tình. Cô ta ngả người ra sau ghế, khoanh tay trước ngực. “”Biết điều vậy là tốt. Anh Hùng sẽ rất vui khi nghe điều này.””
Loan khẽ cười, một nụ cười lạnh lẽo khiến sống lưng người đối diện phải gai lên.
“”Tôi đồng ý cho anh ta được tự do đến với mẹ con cô.”” Loan dừng lại một nhịp, quan sát sự đắc thắng của cô ta lên đến đỉnh điểm, rồi chậm rãi buông ra đòn chí mạng. “”Nhưng anh ấy sẽ ra đi tay trắng.””
Nụ cười trên môi cô nhân tình cứng lại, méo mó. Vài giây sững sờ trôi qua, sự tự mãn biến mất, thay vào đó là hoảng loạn tột độ. Cô ta chồm người về phía trước, hai tay đập mạnh xuống bàn.
“”Chị nói cái gì?”” Cô ta đột nhiên gào lên, giọng the thé đầy chói tai, thu hút vài ánh nhìn tò mò xung quanh. “”Chị không thể làm thế! Anh ấy hứa sẽ lo cho mẹ con tôi! Anh ấy nói căn nhà, công ty, tất cả đều sẽ là của chúng tôi! Chị định cướp hết của anh ấy à?””
Bộ mặt thanh cao, cam chịu vì tình yêu bỗng chốc bị xé toạc, chỉ còn lại sự tham lam và trần trụi. Loan vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh đáng sợ. “”Cướp? Cô nên hỏi người đàn ông của cô, trong 17 năm qua, anh ta đã làm ra được những gì, hay tất cả đều do một tay tôi gầy dựng từ tài sản của bố mẹ tôi để lại? Anh ta hứa hẹn với cô bằng tiền của ai, cô có bao giờ tự hỏi không?””
Gương mặt cô nhân tình trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Tấm màn kịch về một tình yêu đích thực đã bị xé toạc, chỉ còn lại sự trần trụi của toan tính. Cô ta lắp bắp. “”Không… không thể nào… Anh ấy nói chị chỉ là một người vợ bất tài, chỉ biết ăn bám…””
Loan đứng dậy, ánh mắt lạnh như băng nhìn xuống kẻ thứ ba đang suy sụp. “”Vậy thì giờ cô đã biết, ai mới là kẻ ăn bám rồi đấy.”””
“Người phụ nữ thứ ba ngã phịch xuống ghế sofa, hai mắt thất thần. Tai cô ta ù đi, chỉ còn nghe thấy tiếng cười lạnh lẽo của Loan và sự sụp đổ của một giấc mộng kéo dài 13 năm. Cô ta đã đánh cược cả thanh xuân của mình vào một lời hứa, để rồi nhận ra mình chỉ là quân cờ trong tay một gã đàn ông hèn hạ và một người vợ cao tay.
Đúng lúc đó, tiếng lách cách của ổ khóa vang lên.
Cánh cửa mở ra, Hùng bước vào, trên môi còn nở nụ cười vì một ngày làm việc thuận lợi. Nhưng nụ cười trên mặt anh ta đông cứng lại ngay tức thì. Anh ta chết đứng ở cửa, mắt mở to kinh hoàng nhìn hai người phụ nữ trong phòng khách – một là người vợ mà anh ta vừa dọa dẫm vài tiếng trước, một là cô nhân tình mà anh ta luôn giấu kín.
Trong một giây hoảng loạn, lý trí của Hùng hoàn toàn bỏ chạy. Thay vì đối mặt với Loan, anh ta lại quay sang người tình, gần như hét lên, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt cô ta: “”Ai cho cô đến đây? Cô điên rồi à?””
Câu hỏi đó như một gáo nước lạnh dội vào người phụ nữ thứ ba, kéo cô ta ra khỏi cú sốc. Sự tủi nhục và phẫn uất bùng lên. Cô ta bật dậy, túm lấy cánh tay Hùng như vớ được cọc cứu sinh. “”Anh Hùng! Anh nói đi! Anh nói với chị ta đi! Căn nhà này, công ty, anh đã hứa sẽ cho mẹ con em cơ mà! Anh nói anh ở với chị ta chỉ vì thương hại thôi mà!””
Hùng mặt tái mét, vội vàng gỡ tay cô ta ra, liếc nhìn Loan với ánh mắt cầu xin xen lẫn sợ hãi. “”Em… em nói linh tinh gì thế? Anh hứa khi nào?”” Anh ta cố gắng chối bay chối biến, nhưng giọng nói run rẩy đã tố cáo tất cả.
Loan, từ đầu đến cuối vẫn đứng yên một chỗ, giờ mới cất lời. Giọng cô bình thản đến tàn nhẫn.
“”Anh không cần phải diễn nữa, Hùng ạ. Màn kịch của anh hạ màn rồi.””
Cô chậm rãi đi đến bàn, cầm tấm ảnh chụp gia đình ba người họ trong chuyến picnic, giơ lên trước mặt cả hai. “”Cô ta đến đây vì cái này. Và cũng vì những lời hứa hão huyền của anh, được xây bằng mồ hôi nước mắt và tài sản của tôi.””
Hùng nhìn tấm ảnh, rồi nhìn gương mặt trắng bệch của nhân tình đang gào khóc, rồi lại nhìn ánh mắt lạnh như băng của vợ. Toàn bộ sự dối trá, hèn hạ trong suốt 13 năm qua bị phơi bày trần trụi chỉ trong vài phút. Anh ta lắp bắp, không thể nói được một lời biện minh nào. Mọi lối thoát đều đã bị chặn đứng.”
“Sự im lặng đặc quánh trong phòng khách bị xé toạc bởi tiếng hít vào đầy run rẩy của Hùng. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán anh ta. Trong khoảnh khắc, Hùng không nhìn Loan, cũng không nhìn cô nhân tình, mà ánh mắt hoảng loạn của anh ta dán chặt vào khối tài sản vô hình đang tan thành mây khói. Căn nhà này, công ty, địa vị… tất cả đều do Loan mà có. Mất Loan là mất tất cả.
Một quyết định tàn nhẫn và hèn hạ lóe lên trong đầu Hùng như một lối thoát duy nhất.
Anh ta đột ngột quay phắt sang người phụ nữ thứ ba, gương mặt méo mó vì giận dữ giả tạo. Toàn bộ sự sợ hãi bị dồn nén biến thành một cơn thịnh nộ tàn độc nhắm vào kẻ yếu thế hơn.
“”Cô còn không đi đi? Cô muốn phá nát gia đình tôi mới vừa lòng à?”” Hùng gầm lên, giọng nói khản đặc, chỉ thẳng tay vào mặt cô nhân tình đang sững sờ.
Người phụ nữ thứ ba chết lặng. Cô ta không thể tin vào tai mình. Người đàn ông vừa mới hôm qua còn thề non hẹn biển, người đã hứa cho cô ta một danh phận, giờ đây lại nhìn cô như nhìn một kẻ thù không đội trời chung. Nước mắt tủi nhục trào ra. “”Anh… anh nói gì thế? Là anh nói anh sẽ ly hôn… Anh nói…””
“”Tôi nói cái gì?”” Hùng cắt ngang, giọng càng lúc càng lớn, như thể muốn át đi tiếng nói của lương tâm. “”Tôi chưa bao giờ hứa hẹn gì với cô cả! Là do cô tự ảo tưởng! Tự bám lấy tôi!””
Anh ta tiến một bước về phía cô ta, ánh mắt long lên sòng sọc. Đây là canh bạc cuối cùng của anh ta. Phải hy sinh cô ta để lấy lòng Loan. Phải chứng minh cho Loan thấy rằng cô ta chỉ là một sai lầm, một thứ rác rưởi có thể vứt bỏ.
“”Cô cút ngay cho tôi! Đừng bao giờ xuất hiện ở đây nữa!””
Cái tát bằng lời nói còn đau hơn ngàn vạn cái tát vật lý. Nó đánh thẳng vào 13 năm thanh xuân, vào tình yêu và cả sự hy sinh của người phụ nữ. Cô ta lảo đảo, hai chân như muốn khuỵu xuống. Sự phẫn uất bị thay thế bằng một nỗi đau đớn đến trống rỗng.
Hành động phũ phàng đến tàn nhẫn của Hùng khiến cả Loan cũng phải sững sờ trong giây lát. Cô đã lường trước sự hèn hạ của anh ta, nhưng không ngờ anh ta có thể trơ tráo và độc ác đến mức này. Ánh mắt cô nhìn Hùng không còn là sự thất vọng, mà là sự ghê tởm tột độ.
Sau khi “”xử lý”” xong nhân tình, Hùng quay lại, bộ mặt giận dữ lập tức chuyển thành thảm thương, hối lỗi. Anh ta bước tới chỗ Loan, định nắm lấy tay cô nhưng Loan đã lùi lại một bước, ánh mắt lạnh lẽo như một lời cảnh cáo.
“”Loan… em thấy rồi đó,”” Hùng lắp bắp, giọng cầu khẩn. “”Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi. Anh… anh đã đuổi cô ta đi rồi. Anh thừa nhận anh đã sai, nhưng xin em… vì các con của chúng ta… đừng ly hôn, được không em?”””
““Vì các con?” Loan bật ra một tiếng cười lạnh lẽo, một tiếng cười còn chua chát hơn cả tiếng khóc. “”Anh còn tư cách nhắc đến chúng sao? Anh, người đã phản bội mẹ của chúng suốt mười ba năm trời?””
Lời nói của Loan như một nhát dao cuối cùng, cắt đứt sợi dây hy vọng mỏng manh của Hùng. Anh ta điên cuồng lắc đầu, bộ dạng thảm hại đến cùng cực.
“”Không… không phải như thế… Loan, em phải tin anh! Là cô ta dụ dỗ anh! Anh chỉ yêu em và các con thôi!””
Sự trơ trẽn của Hùng đã vượt qua mọi giới hạn chịu đựng. Loan thậm chí không buồn đáp lại. Cô chỉ im lặng, sự im lặng của một người đã hoàn toàn chết tâm.
Đúng lúc đó, giữa khung cảnh hỗn loạn và những lời lẽ dối trá, cánh cửa phòng khách vốn khép hờ lặng lẽ mở ra. Mọi âm thanh như bị hút cạn vào khoảng không.
Bố chồng của Loan, một người nông dân cả đời lam lũ, ít nói, đứng sừng sững ở ngưỡng cửa. Theo sau ông là mẹ chồng, đôi mắt bà đã sưng húp, hai tay run rẩy bấu chặt vào nhau. Ông đã nghe thấy tất cả.
Hùng giật bắn mình, quay lại nhìn bố. “”Bố…”” Anh ta lắp bắp, khuôn mặt tái mét như tờ giấy.
Nhưng người cha không đáp lời. Ông không nhìn Loan, cũng chẳng liếc đến người phụ nữ thứ ba đang co ro trong góc. Ánh mắt già nua, mỏi mệt nhưng đanh lại của ông ghim thẳng vào đứa con trai duy nhất. Đó là một ánh mắt mà Hùng chưa bao giờ thấy: không phải sự giận dữ, mà là một nỗi thất vọng sâu sắc, nặng trĩu như ngàn cân đá đè xuống. Nỗi thất vọng của một người cha nhận ra mình đã nuôi dạy nên một kẻ thất bại về nhân cách.
Một giọt nước mắt nóng hổi, giọt nước mắt của sự hổ thẹn và đau đớn, bất ngờ lăn dài trên gò má nhăn nheo của ông.
Ông nói, giọng chậm rãi, khàn đặc, từng tiếng một như búa tạ nện xuống sự im lặng chết chóc.
“”Bố không có đứa con như mày.””
Câu nói ấy đánh thẳng vào Hùng, mạnh hơn bất cứ cái tát nào. Anh ta sững sờ, toàn bộ sức lực như bị rút cạn, hai đầu gối mềm nhũn.
Người cha già không cho con trai mình cơ hội để thanh minh. Ông đưa ánh mắt kiên quyết nhìn thẳng vào mặt Hùng, giọng nói rành rọt, không chút do dự.
“”Ký đơn đi, rồi cút khỏi căn nhà này.”””
“Câu nói của người cha như một bản án tử hình, không cho phép kháng cáo. Hùng quỳ sụp xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu, cơ thể run lên bần bật. Anh ta ngước đôi mắt đỏ ngầu, đẫm nước lên nhìn cha mình, giọng lạc đi.
“”Bố… Bố đừng đối xử với con như vậy… Con sai rồi… Con xin bố…””
Nhưng người cha không hề lay chuyển. Ánh mắt ông lạnh như băng, sự thất vọng đã đông cứng lại thành khinh bỉ.
Ngay lúc này, mẹ chồng Loan, người phụ nữ đã khóc cạn nước mắt, bỗng trở nên cứng rắn lạ thường. Bà bước tới, đứng chắn giữa Hùng và cha anh ta. Bà không nhìn con trai mình, mà nhìn thẳng vào Loan, giọng nói nghẹn ngào nhưng rành rọt.
“”Loan, mẹ xin lỗi con… Mẹ có lỗi vì đã không dạy được nó nên người. Mười bảy năm qua, con chăm sóc cho bố mẹ, coi chúng ta như ruột thịt. Còn nó… nó đã chà đạp lên tất cả. Mẹ không còn mặt mũi nào nhìn con nữa.””
Nói rồi, bà quay phắt lại, nhìn thẳng vào Hùng đang quỳ dưới đất. Lần đầu tiên trong đời, bà không gọi anh là “”con trai””, mà dùng một tiếng “”mày”” lạnh lẽo.
“”Mày nghe bố mày nói chưa? Ký đi. Đừng để cái gia đình này phải nhục nhã thêm vì mày nữa!””
Sự ủng hộ tuyệt đối từ cả bố và mẹ chồng khiến Hùng hoàn toàn sụp đổ. Mọi đường lui, mọi hy vọng cuối cùng đều đã bị chặt đứt. Anh ta biết, mình đã thua, thua một cách thảm hại.
Loan, từ đầu đến cuối, không nói thêm một lời. Sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào. Cô bình thản đi đến chiếc tủ ở góc phòng khách, kéo ngăn kéo, lấy ra một tập giấy tờ đã được chuẩn bị sẵn cùng một cây bút. Cô đặt bộ hồ sơ ly hôn và thỏa thuận tài sản xuống bàn, ngay trước mặt Hùng.
“”Tất cả tài sản chung, căn nhà này, hai chiếc xe, đều sẽ đứng tên tôi để nuôi các con. Anh ra đi tay trắng,”” Loan nói, giọng cô không một chút cảm xúc, “”Đó là cái giá cho mười ba năm dối trá của anh.””
Hùng nhìn vào những dòng chữ lạnh lùng trên tờ giấy, rồi lại nhìn lên ba gương mặt kiên quyết trước mặt mình. Cha, mẹ, và người vợ anh đã phản bội. Không một ai cho anh một lối thoát. Bàn tay Hùng run rẩy như sắp gãy rời. Anh ta cầm lấy cây bút, từng đường nét ký xuống như hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt. Chữ ký méo mó, nguệch ngoạc, hệt như cuộc đời thất bại của anh ta lúc này.
Ký xong, Hùng buông thõng cây bút. Toàn bộ sinh khí như bị rút cạn.
“”Xong rồi đấy,”” Loan lạnh lùng nói, cất lại bộ hồ sơ. “”Quần áo của anh, tôi đã cho người dọn vào vali rồi. Vali ở ngoài cửa. Anh đi đi.””
Hùng lảo đảo đứng dậy, không dám nhìn vào mắt ai. Anh ta như một cái bóng không hồn, lê bước chân nặng trĩu ra phía cửa. Đúng là có một chiếc vali đã được đặt sẵn ở đó. Anh ta xách nó lên, bàn tay không còn chút sức lực.
Khi Hùng mở cửa bước ra ngoài, anh ta ngoái lại nhìn vào trong lần cuối. Ánh đèn vàng ấm áp của căn nhà nơi anh đã sống gần hai thập kỷ, giờ đây trở nên xa lạ và lạnh lẽo. Anh thấy cha mình quay mặt đi, mẹ anh khóc trong vòng tay của Loan.
Cánh cửa đóng sập lại, một tiếng “”rầm”” khô khốc và tàn nhẫn. Nó cắt đứt 17 năm nghĩa vợ chồng, cắt đứt tất cả. Hùng đứng thất thần giữa màn đêm, nhận ra mình đã mất tất cả chỉ trong một buổi tối. Gia đình, tài sản, danh dự. Tất cả đều tan thành mây khói.”
“Ba tháng sau.
Căn nhà từng chìm trong im lặng tang tóc giờ đây đã lột xác hoàn toàn. Khoảng sân trước và một phần phòng khách được Loan đập thông, cải tạo thành một tiệm bánh nhỏ xinh với cửa kính trong veo và tấm biển gỗ mộc mạc khắc dòng chữ “”Tiệm bánh An Nhiên””. Không khí không còn đặc quánh mùi oán giận, mà thay vào đó là hương bơ sữa, vani và sô cô la ngọt ngào, ấm áp len lỏi vào từng ngóc ngách.
Loan, trong chiếc tạp dề màu be, mái tóc búi gọn gàng, đang cẩn thận bắt những bông kem cuối cùng lên một chiếc bánh gato dâu tây. Đôi tay cô thoăn thoắt, vững vàng. Gương mặt không còn vẻ u uất, mệt mỏi mà thay vào đó là sự tập trung và một nét bình yên rạng rỡ. Đã rất lâu rồi, cô mới tìm lại được chính mình trong công việc mà cô hằng mơ ước từ thời con gái.
Tiếng chuông gió trên cửa khẽ reo lên, hai đứa con của cô, một trai một gái, trong bộ đồng phục đi học, lon ton chạy vào.
“”Mẹ ơi, chúng con về rồi ạ!””
Thằng bé lớn nhanh nhảu cất cặp sách rồi chạy ngay đến tủ kính trưng bày.
“”Wow, bánh su kem hôm nay trông ngon quá mẹ! Chiều nay khách có đông không mẹ?””
Loan mỉm cười, nụ cười thật sự xuất phát từ tận đáy lòng. Cô đưa tay lau vệt kem dính trên má con trai.
“”Cũng tàm tạm con ạ. Hai đứa cất đồ rồi rửa tay, ra phụ mẹ một lát nhé. Có khách vừa đặt năm hộp bánh quy bơ đấy.””
Cô con gái nhỏ nhanh nhẹn đáp lời: “”Dạ! Để con vào trong lấy hộp cho mẹ!””
Nhìn hai đứa con vui vẻ, đứa thì lau dọn quầy kệ, đứa thì khéo léo xếp bánh vào hộp, lòng Loan dâng lên một cảm giác ấm áp đến khó tả. Cô hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn hương thơm của hạnh phúc. Đây mới thực sự là nhà. Cái không khí ngột ngạt, những tiếng thở dài và sự im lặng đáng sợ của ba tháng trước giờ chỉ còn là một ký ức xa mờ.
Đúng lúc đó, điện thoại của Loan reo lên. Cô nhìn màn hình, là mẹ chồng cũ gọi. Cô mỉm cười bắt máy.
“”Dạ con nghe mẹ.””
Đầu dây bên kia, giọng người mẹ chồng hiền hậu và đầy quan tâm.
“”Loan à, bố con với mẹ đang định đi bộ qua chỗ con đây. Tiệm có còn bánh bông lan trứng muối không để mẹ với bố qua ăn một cái?””
“”Dạ vẫn còn mẹ ơi, con chừa riêng cho bố mẹ rồi ạ. Bố mẹ cứ thong thả qua nhé.””
Cúp máy, Loan nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiều vàng óng như mật ong đang trải dài trên con phố nhỏ. Tiếng cười trong trẻo của bọn trẻ hòa cùng ánh hoàng hôn rực rỡ, rót đầy vào từng góc nhỏ của căn nhà. Cơn bão đã thực sự qua, và sau nó là một buổi bình minh rực rỡ, bình yên đến lạ. Cô đã mất đi một người chồng bội bạc, nhưng cô đã tìm lại được chính mình và một cuộc sống còn trọn vẹn hơn gấp bội.”
“Trái ngược hoàn toàn với không khí ấm áp tại “”Tiệm bánh An Nhiên””, cách đó vài chục cây số, trong một con hẻm sâu và ẩm thấp, là một thực tại khác.
Hùng ngồi bệt dưới sàn nhà của căn phòng trọ tồi tàn, rộng chưa đầy mười lăm mét vuông. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi mì tôm ăn dở và mùi thuốc lá rẻ tiền. Quần áo vứt bừa bãi, vỏ chai nước lăn lóc. Gã đàn ông từng bảnh bao, đạo mạo ngày nào giờ gầy rộc đi, râu ria lởm chởm, ánh mắt thất thần nhìn vào khoảng không vô định.
Chiếc điện thoại cũ kỹ trên tay chợt rung lên, màn hình sáng lên hiển thị một tin nhắn Zalo. Đó là từ cô nhân tình. Dòng chữ hiện lên như một nhát dao cứa vào sự khốn cùng của Hùng: “”Đã cuối tháng rồi, tiền chu cấp cho con đâu? Anh không gửi, đừng trách tôi đến tận công ty cũ của anh làm cho anh mất mặt thêm lần nữa!””
Hùng nghiến răng, ném chiếc điện thoại xuống tấm nệm cáu bẩn. Mất mặt? Gã còn gì để mà mất nữa chứ? Sau khi vụ ngoại tình vỡ lở, tấm ảnh gia đình hạnh phúc của gã và nhân tình bị tung lên mạng nội bộ công ty, gã đã bị sa thải với lý do “”ảnh hưởng xấu đến hình ảnh công ty””. Cô nhân tình, thấy gã mất tất cả, cũng nhanh chóng ôm con bỏ đi, không quên để lại lời đe dọa đòi tiền chu cấp hàng tháng, một con số mà giờ đây với Hùng là không tưởng.
“”Tiền? Lấy đâu ra tiền bây giờ?”” – Hùng lẩm bẩm trong tuyệt vọng.
Gã nhìn quanh căn phòng, một cảm giác chua chát và căm hận dâng lên trong lồng ngực. Gã nhớ đến căn nhà rộng rãi, nhớ những bữa cơm nóng hổi Loan nấu, nhớ cả sự kính trọng của những người xung quanh. Tất cả đã tan thành mây khói.
Trong cơn quẫn bách, Hùng chộp lấy điện thoại. Hy vọng duy nhất, cứu cánh duy nhất của gã lúc này chỉ có thể là Loan. Gã run rẩy tìm tên “”Vợ yêu”” trong danh bạ – cái tên gã đã không buồn đổi suốt bao năm qua. Ngón tay gã nhấn nút gọi.
Chuông reo lên từng tiếng dài, não nề, xoáy sâu vào sự im lặng của căn phòng. Mỗi tiếng chuông như một nhát búa gõ vào sự kiên nhẫn đang cạn kiệt của Hùng. Không ai bắt máy. Cuộc gọi tự động ngắt.
Gã không bỏ cuộc, lập tức gọi lại lần thứ hai. Lần này, gã còn thì thầm như đang cầu nguyện.
“”Loan… anh xin lỗi… Nghe máy đi mà Loan… Chỉ một lần thôi…””
Vẫn chỉ là những tiếng tút tút vô vọng đáp lại lời van xin của gã. Cơn giận và sự bất lực bắt đầu trào dâng. Gã gọi lần thứ ba, lần thứ tư. Gã gọi liên tục như một kẻ điên, như thể việc nhấn nút gọi liên tục có thể xuyên thủng được sự im lặng ở đầu dây bên kia.
Nhưng đáp lại gã vẫn chỉ là sự im lặng tuyệt đối. Loan không hề chặn số gã, cô chỉ đơn giản là không nghe. Sự phớt lờ này còn đau đớn hơn vạn lời chửi rủa. Nó cho thấy trong thế giới mới của cô, gã đã hoàn toàn biến mất, không còn một chút giá trị nào để cô phải bận tâm.
Sau cuộc gọi thứ mười không thành, Hùng gào lên một tiếng rồi ném mạnh chiếc điện thoại vào tường. Chiếc điện thoại tội nghiệp vỡ tan màn hình, rơi xuống nền nhà, im bặt.
Hùng gục đầu vào hai đầu gối, bờ vai rộng giờ đây run lên bần bật. Nước mắt của sự hối hận muộn màng, của sự tủi nhục và bất lực cuối cùng cũng đã rơi xuống. Gã đã mất tất cả. Hoàn toàn mất tất cả.”
“Trong không gian ấm áp, thơm lừng mùi bơ sữa của “”Tiệm bánh An Nhiên””, Loan đang tỉ mỉ trang trí một chiếc bánh kem. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, một nụ cười của sự bình yên sau giông bão. Tiếng chuông nhỏ gắn trên cửa khẽ leng keng, báo có khách vào.
Loan ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi cô chợt đông cứng lại. Đứng ở cửa là hai dáng người quen thuộc nhưng đã hao gầy đi rất nhiều: bố mẹ chồng cũ của cô. Mái tóc họ đã bạc thêm, những nếp nhăn dường như hằn sâu hơn trên vầng trán khắc khổ. Họ đứng đó, ngập ngừng, ánh mắt vừa ái ngại vừa mang một nỗi buồn sâu thẳm.
Loan vội đặt chiếc túi bắt kem xuống, lau tay vào tạp dề rồi bước ra. Cô vẫn giữ lễ phép như suốt mười bảy năm qua.
“”Bố… Mẹ… Sao hai người lại tìm đến tận đây?””
Bố chồng cũ của cô, ông Hùng, một người đàn ông cả đời cương nghị, giờ đây giọng nói lại run run.
“”Bố mẹ… đi ngang qua, thấy tiệm bánh của con…””
Mẹ chồng cũ thì không kìm được, đôi mắt đã đỏ hoe. Bà bước tới, nắm lấy tay Loan, bàn tay gầy guộc và lạnh ngắt.
“”Loan à, bố mẹ đến để xin lỗi con.””
Loan mời hai người ngồi xuống một chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ. Cô vào trong, pha ba tách trà hoa cúc nóng hổi rồi đặt lên bàn. Không khí im lặng đến ngột ngạt, chỉ có tiếng thở dài nặng nề của ông Hùng. Cuối cùng, ông lấy từ trong túi áo ra một cuốn sổ tiết kiệm đã cũ, đẩy về phía Loan.
“”Bố mẹ có lỗi vì đã không dạy được nó. Nó làm khổ con quá nhiều rồi. Đây là chút lòng thành của bố mẹ, là tất cả những gì vợ chồng già này dành dụm được. Con cầm lấy để lo cho mình, cho các cháu… Con đừng từ chối.””
Nhìn cuốn sổ tiết kiệm nằm trên bàn, rồi lại nhìn hai gương mặt già nua, đau khổ trước mặt, nước mắt Loan không sao cầm được nữa, cứ thế lã chã rơi xuống. Mười bảy năm làm dâu, cô chưa bao giờ để họ phải phiền lòng. Cô chăm sóc họ khi ốm đau, lo lắng cho họ từng bữa ăn giấc ngủ. Tình cảm ấy là thật, nỗi đau này cũng là thật.
Loan rưng rưng, cô lắc đầu, bàn tay nhẹ nhàng nhưng kiên quyết đẩy cuốn sổ về phía họ.
“”Bố, mẹ…”” – giọng cô nghẹn lại – “”Con xin nhận tấm lòng của bố mẹ. Nhưng tiền thì con không thể lấy được ạ.””
Mẹ chồng cô vội vã nói: “”Con cầm đi mà Loan. Coi như bố mẹ bù đắp cho con…””
Loan ngắt lời bà, giọng nói đã vững vàng hơn dù nước mắt vẫn còn lăn dài.
“”Không đâu ạ. Mười bảy năm qua, con chăm sóc bố mẹ vì con coi hai người như bố mẹ ruột của mình. Tình nghĩa đó, tiền bạc không mua được. Con cũng không muốn vì chuyện của anh Hùng mà tình cảm giữa con và bố mẹ lại bị cân đo bằng tiền bạc.””
Cô nhìn thẳng vào hai người, ánh mắt chân thành và quả quyết.
“”Con bây giờ có tiệm bánh này, có các con ở bên. Con tự lo cho cuộc sống của mẹ con con được. Số tiền này, bố mẹ hãy giữ lại để dưỡng già, để phòng thân. Con xin bố mẹ đừng làm con khó xử. Nhận tiền của bố mẹ, lòng con không yên đâu ạ.””
Ông Hùng lặng người nhìn cô con dâu cũ. Trong ánh mắt của ông, sự xấu hổ vì con trai đã nhường chỗ cho niềm kính trọng và xót xa. Ông hiểu rằng, họ không chỉ mất đi một người con dâu, mà còn mất đi một người con gái hiếu thảo thực sự. Ông chậm rãi thu lại cuốn sổ, bàn tay run rẩy cất vào túi.
“”Bố mẹ… hiểu rồi. Con… hãy sống thật tốt nhé.””
Nói rồi, hai ông bà lẳng lặng đứng dậy, chậm rãi bước ra khỏi tiệm. Loan đứng đó, nhìn theo bóng lưng còng xuống của họ cho đến khi khuất hẳn. Cô đưa tay lau đi những giọt nước mắt cuối cùng. Tình nghĩa còn lại, cô đã nhận. Nhưng phẩm giá của mình, cô phải tự tay giữ lấy.”
“Một buổi chiều đầy nắng vài ngày sau đó. Không gian tiệm bánh An Nhiên vẫn ấm cúng và thơm lừng mùi bơ nướng ngọt ngào, quyện với hương hoa cúc thoang thoảng từ bình trà trên quầy. Ánh nắng vàng óng của buổi chiều xuyên qua khung cửa kính, nhảy múa trên sàn nhà và những chiếc bánh kem xinh xắn đang được trưng bày.
Giữa không gian bình yên ấy, hai đứa con của Loan đang ríu rít bên một chiếc bàn nhỏ, cặm cụi trang trí những chiếc bánh quy hình ngôi sao. Tiếng cười trong trẻo của chúng thỉnh thoảng lại vang lên, lấp đầy cả căn tiệm bằng niềm vui tinh khôi. Cậu con trai lớn cẩn thận vẽ một đường viền socola, còn cô con gái nhỏ thì lém lỉnh chấm một vệt kem lên chóp mũi anh trai mình, rồi cả hai lại phá lên cười.
Loan đứng sau quầy, lặng lẽ quan sát các con. Ánh mắt cô tràn ngập sự trìu mến và bình yên, một sự bình yên mà đã rất lâu rồi cô mới tìm lại được. Cô không còn là người phụ nữ luôn sống trong lo âu, thấp thỏm, phải gồng mình để giữ lấy một gia đình đã mục ruỗng từ bên trong. Giờ đây, cô là chủ của tiệm bánh này, là điểm tựa vững chắc của các con, và quan trọng nhất, cô là chủ của cuộc đời mình.
Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại trên bàn khẽ rung lên, màn hình sáng lên báo có tin nhắn mới. Cô cầm lên xem, là tin nhắn từ một người bạn học cũ đã lâu không liên lạc. Dòng chữ ngắn gọn hiện ra: “”Loan à, rảnh không? Đi cà phê nhé. Lâu quá không gặp rồi.””
Một thoáng ngạc nhiên lướt qua, rồi nhanh chóng được thay thế bằng một cảm xúc ấm áp. Khóe môi cô từ từ cong lên, vẽ thành một nụ cười thật sự. Không phải nụ cười cam chịu, không phải nụ cười gượng gạo để che giấu nỗi đau. Đây là một nụ cười rạng rỡ và thanh thản, xuất phát từ tận sâu trong tâm hồn. Nụ cười ấy lan đến tận đôi mắt, khiến chúng lấp lánh một niềm vui trong trẻo. Cô nhìn các con, rồi nhìn ra con phố ngập nắng bên ngoài. Cô khẽ gõ vài chữ trả lời.
“”Được chứ. Hẹn cậu cuối tuần nhé.””
Gửi tin nhắn đi, Loan hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn hương thơm ngọt ngào của tiệm bánh và cả hương vị của tự do. Cuộc sống mới của cô, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
***
Ánh nắng chiều vẫn dịu dàng buông xuống, phủ một lớp vàng óng lên mọi vật, tựa như một cái ôm ấm áp của cuộc đời dành cho Loan sau những ngày giông bão. Mười bảy năm thanh xuân chôn vùi trong một cuộc hôn nhân dối trá, mười ba năm bị phản bội mà không hề hay biết, những tưởng sẽ biến cô thành một người phụ nữ cằn cỗi và oán hận. Nhưng không. Cơn bão lòng đã tan, và sau cơn mưa, bầu trời trong tâm hồn cô lại trong xanh và quang đãng lạ thường. Cô nhận ra rằng, sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là khiến cho kẻ đã làm mình tổn thương phải đau khổ, mà là bản thân mình phải sống thật hạnh phúc và rực rỡ.
Tự do không phải là những lời tuyên bố đanh thép trong phiên tòa ly hôn, cũng không phải là việc giành giật tài sản hay những lời hả hê trước sự sa sút của người cũ. Tự do, đối với Loan lúc này, giản dị và ngọt ngào như chính hương vị của những chiếc bánh cô tự tay làm ra. Đó là quyền được mỉm cười một cách thanh thản khi nhìn các con vui đùa. Là quyền được nhận một cuộc hẹn cà phê từ người bạn cũ mà không cần phải nhìn sắc mặt của ai. Là quyền được sống cho chính mình, được buồn vui với những cảm xúc chân thật nhất, được tự tay xây dựng tương lai cho mẹ con cô từ chính đôi bàn tay và khối óc này. Bóng ma của quá khứ, của Hùng và gia đình riêng của anh ta, giờ đây đã lùi xa, chỉ còn là một mảnh ký ức đã phai màu, không còn đủ sức nặng để làm phiền lòng cô nữa. Và Loan biết, từ khoảnh khắc này, mỗi ngày trôi qua đều là một trang giấy trắng tinh, để cô tự tay viết nên câu chuyện hạnh phúc của riêng mình.”

