Trong buổi họp thôn, ông chủ trại heo giàu nhất xã đập bàn chửi lão thầy cúng “ăn nói láo”, sáng hôm sau cả dãy chuồng 300 con heo đồng loạt nằm im chet cứng đờ, đến lúc 2 vợ chồng khóc lóc mở camera ra xem thì… Trong buổi họp thôn, ai cũng sững người khi ông Tự – chủ trại heo lớn nhất xã, đập bàn quát ầm trước mặt lão thầy cúng: “Ông phán bừa hù dân à? Nhà tôi chăn 300 con, chưa từng dịch, chưa từng chế;/t một con. Đừng ăn nói nhảm dọa kiếm tiền!” Lão thầy cúng chỉ thở dài, mắt nhìn xa xăm: “Tôi nhắc ông vì chuồng heo phía Đông. Qua được đêm nay thì bình yên, còn không… đừng trách tôi không nói trước.” Cả hội trường xôn xao, người tin người cười. Ông Tự thì gạt phắt, phẩy tay: “Tin cái thứ â;/m với d–ương, heo nhà tôi tiêm phòng đầy đủ, ông đừng làm trò!” Ai ngờ… Sáng hôm sau – 5h12 Vợ ông Tự mở cửa chuồng heo đầu tiên, định cho ăn. Rồi bà khụy xuống tại chỗ. 300 con nằm im, cứng đờ, không một tiếng kêu, tư thế giống hệt nhau: đầu quay về đúng một hướng – phía Đông. Bà Tự run run gọi chồng: “Ông ơi… heo ch;/ết hết rồi…” Hai vợ chồng đổ sập xuống giữa nền xi măng, khóc không thành tiếng. Không thấy đấu hiệu bị bệnh, không có dấu đổ thuốc, thức ăn còn nguyên. Ông Tự hoảng loạn: “Mở camera! Mở camera ra xem đêm qua có ai phá!” Bấm lại từ 23h đêm… Màn hình ban đầu bình thường. Heo ngủ, quạt quay, đèn sáng. 23h41 – một bóng đen xuất hiện ở góc chuồng, đứng im, không có hình dạng rõ, nhưng… camera không nhận dạng được cơ thể người 23h43 – đèn toàn chuồng nhấp nháy, heo bật dậy đồng loạt, nhưng không chạy – mà đứng nghiêng đầu nhìn về phía bóng đen. 23h45 – bóng đen giơ tay phải, và… 300 con heo đồng loạt… Rồi camera mờ dần như bị che sương. Nhưng đoạn rợn nhất… Là lúc camera tự zoom vào một điểm trong bóng tối phía cuối chuồng, nơi không có cửa, không có lối ra. Ngón tay của người đàn ông lạ gõ ba cái rất chậm vào mặt camera. Cốc… cốc… cốc. Ai mà ngờ được người đó lại là.. Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Màn hình camera mờ dần, nhưng ba tiếng gõ cửa chậm rãi vẫn ám ảnh. Ông Tự và bà Tự nhìn nhau, mắt mở to kinh hoàng. Bà Tự run rẩy chỉ vào màn hình, giọng lạc đi:
BÀ TỰ
(Thều thào)
Không thể nào… là ông ta! Ông ta…
Ông Tự chết lặng. Cái bóng đen trên camera, dù bị che phủ bởi lớp sương mờ ảo, vẫn mang một hình dáng quen thuộc đến rợn người. Lần đầu tiên, ông nhận ra “kẻ lạ mặt” ấy chính là người đàn ông mà ông từng sỉ nhục, chà đạp không thương tiếc vì mối thù cũ từ nhiều năm trước. Cảm giác sợ hãi xen lẫn sự hối hận và căm phẫn dâng trào trong ông. Ba trăm con heo chết đồng loạt, đầu quay về phía Đông, đèn nhấp nháy, giờ đây tất cả đều có một lời giải thích kinh hoàng.
ÔNG TỰ
(Giọng run rẩy)
Chính hắn… Cái lão khốn kiếp! Sao hắn dám… sao hắn dám làm thế này?
Ông Tự siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Hình ảnh lão thầy cúng trước đó hiện về trong tâm trí ông, lời cảnh báo về chuồng heo phía Đông như một nhát dao cứa vào lòng. Lời chế giễu, thái độ khinh thường ông dành cho lão giờ đây trở nên nực cười và đáng sợ.
BÀ TỰ
(Khóc nấc)
Ông ơi, chúng ta phải làm sao đây? Ông ta… ông ta trả thù rồi…
Bà Tự ôm chầm lấy chồng, vai run lên bần bật. Bên ngoài, màn đêm vẫn bao trùm, nhưng trong căn nhà của ông Tự, một cơn bão cảm xúc đang gào thét. Họ nhìn lại màn hình camera, bóng đen đã biến mất, chỉ còn lại sự trống rỗng và ám ảnh. Họ không thể tin vào mắt mình, không thể chấp nhận sự thật tàn khốc này. Cái giá của sự kiêu ngạo và thù hằn, giờ đây đang hiện hữu một cách trần trụi và khủng khiếp nhất.
ÔNG TỰ
(Siết chặt hàm, giọng như nghiến ra từ kẽ răng)
Không thể nào… Cái lão già đó… Hắn dám!
BÀ TỰ
(Nức nở)
Hắn trả thù rồi ông ơi… Cái thứ ông làm với gia đình hắn năm xưa… giờ nó về hết với mình rồi…
Ông Tự nhìn chằm chằm vào màn hình camera đã tắt đen, nơi bóng đen bí ẩn từng xuất hiện. 300 con heo chết hàng loạt, tất cả đều quay đầu về phía Đông, cái chuồng mà lão thầy cúng đã cảnh báo. Mọi thứ xâu chuỗi lại trong cơn hoảng loạn và tức giận tột độ. Ông nhớ lại những ngày xưa, những tranh chấp đất đai, những lần ông Tự dùng thủ đoạn bẩn thỉu để chiếm đoạt tài sản của người khác, bao gồm cả gia đình của cái lão thầy cúng kia. Mối ân oán đó, ông Tự tưởng đã chôn vùi từ lâu, giờ lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, mang theo hơi thở của tử thần.
ÔNG TỰ
(Đập tay lên bàn)
Không! Không thể nào là hắn! Hắn chỉ là một lão già điên rồ, một thằng thầy cúng bẩn thỉu! Làm sao hắn có thể… có thể làm chuyện này?
Ông Tự đứng bật dậy, bước đi điên cuồng quanh phòng. Khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận và hoang mang. Ông nhớ lại những lời cảnh báo của lão thầy cúng, những ánh mắt căm phẫn ông đã từng ném vào lão. Cái gì đó trong ông trỗi dậy, không còn là sợ hãi đơn thuần mà là sự thách thức.
ÔNG TỰ
(Nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm bao trùm)
Hắn nghĩ hắn thắng sao? Hắn nghĩ cái thứ này có thể khuất phục được ông Tự này sao?
Ông Tự đưa mắt nhìn về phía chuồng heo phía Đông, nơi bóng tối dường như đặc quánh lại. Nỗi sợ hãi ban đầu dần nhường chỗ cho một sự quyết tâm lạnh lẽo. Ông nhận ra đây không chỉ là tai nạn, đây là một lời tuyên chiến.
ÔNG TỰ
(Lẩm bẩm với chính mình)
Quả báo ư? Chuyện làm ăn, đất đai… hay là cái thứ lời nguyền chết tiệt đó? Dù là gì đi nữa… hắn đã chọc vào tổ kiến lửa rồi.
Ông quay lại nhìn Bà Tự, đôi mắt ánh lên một tia lửa nguy hiểm. Bà Tự vẫn còn đang nức nở, nhưng trong ánh mắt chồng, bà thấy một sự thay đổi đáng sợ.
ÔNG TỰ
(Giọng trầm lại, đầy đe dọa)
Bà đừng lo. Chuyện này… tôi sẽ giải quyết.
Ông Tự bước nhanh ra khỏi phòng, hướng về phía bóng tối, nơi cơn giận dữ và sự trả thù đang bắt đầu hình thành.
NGOẠI CẢNH. ĐÊM TỐI. NHÀ LÃO THẦY CÚNG – VÀO TRONG
Cơn mưa đêm nặng hạt trút xuống, xối xả. Con đường đất dẫn vào căn nhà tồi tàn của lão thầy cúng càng thêm trơn trượt, lầy lội. Chiếc xe Jeep sang trọng của ông Tự, dưới ánh đèn pha mờ ảo, chật vật len lỏi qua màn đêm đặc quánh. Bên trong xe, ông Tự siết chặt vô lăng, khuôn mặt căng thẳng. Bà Tự ngồi bên cạnh, đôi mắt sưng húp vì khóc, tay không ngừng lần tìm xâu chuỗi Mân Côi. Bà run rẩy.
BÀ TỰ
(Giọng yếu ớt)
Ông ơi… đêm hôm thế này… mình đi tìm lão… liệu có…
ÔNG TỰ
(Ngắt lời, giọng gằn)
Còn cách nào khác sao bà? 300 con heo. Của cải cả đời. Bà muốn nhìn chúng ta trắng tay à? Bà có nhớ lão ta đã nói gì ở buổi họp thôn không? Cái gì mà “hướng Đông, sát khí nặng nề” ấy?
Ông Tự chợt im bặt, mắt dán chặt vào màn hình GPS. Lão thầy cúng. Lão ta đã cảnh báo. Cái lão già dở hơi đó. Ông Tự đã từng nghĩ lão là một kẻ ăn mày dở hơi, chuyên đi lừa lọc dân làng. Giờ thì…
Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà gỗ cũ kỹ, xiêu vẹo. Dưới ánh đèn pin leo lét từ phía cửa sổ, một bóng người già nua, gầy guộc đang đứng đó, như chờ đợi. Đó là lão thầy cúng.
Ông Tự bước xuống xe, cơn tức giận và sự bất lực hòa quyện trong ánh mắt. Bà Tự run rẩy đi theo sau. Hai vợ chồng, chủ trại heo giàu nhất xã, giờ đây trông như những kẻ ăn xin, lấm lem bùn đất, quỳ sụp xuống bậc thềm ẩm ướt trước cửa nhà lão thầy cúng.
BÀ TỰ
(Nức nở, giọng van xin)
Thầy ơi… xin thầy cứu nhà con!
Ông Tự, dù cố gắng giữ thể diện, cũng không kìm được giọng nói run rẩy.
ÔNG TỰ
(Cúi đầu, đôi mắt nhìn xuống đất)
Thầy ạ… Chúng tôi… chúng tôi biết trước đây đã có chuyện… nhưng bây giờ… 300 con heo của tôi… chết không rõ nguyên nhân… Heo chết đều quay đầu về phía Đông… Thầy là người hiểu chuyện tâm linh… Xin thầy cho chúng tôi biết… đây là chuyện gì… và làm sao để…
Lão thầy cúng đứng lặng im, đôi mắt sâu hun hút nhìn xuống hai vợ chồng đang quỳ lạy. Hơi thở của ông ta như hòa lẫn vào màn mưa đêm, bí ẩn và nặng nề. Một nụ cười nhạt, gần như không thể nhận ra, thoáng qua trên khuôn mặt nhăn nheo của lão.
LÃO THẦY CÚNG
(Giọng khàn đặc, như tiếng gió rít qua kẽ đá)
Ông Tự… Bà Tự… Quả báo… đôi khi… không đến từ những thứ ta nhìn thấy… mà từ những thứ ta đã làm.
Lão thầy cúng không nói thêm gì, chỉ đưa tay chỉ về phía xa xăm, nơi bóng tối đặc quánh bao trùm. Cảnh vật xung quanh như chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ.
NGOẠI CẢNH. ĐÊM MƯA. NHÀ LÃO THẦY CÚNG – TIẾP TỤC
Lão thầy cúng chậm rãi bước vào nhà, bóng dáng gầy guộc như hòa vào bóng tối. Ông Tự và Bà Tự run rẩy theo sau, không dám ngẩng cao đầu. Bên trong căn nhà gỗ xiêu vẹo, đồ đạc đơn sơ đến nghèo nàn, nhưng lại tỏa ra một thứ không khí tĩnh mịch, huyền bí. Ánh sáng duy nhất đến từ một ngọn đèn dầu leo lét đặt trên chiếc bàn gỗ cũ.
LÃO THẦY CÚNG
(Ngồi xuống chiếc ghế đẩu, giọng trầm khàn)
Ông Tự, Bà Tự. Ta đã chờ hai người. Ngồi đi.
Ông Tự và Bà Tự quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, nước mưa từ quần áo nhỏ giọt xuống nền đất bẩn.
ÔNG TỰ
Thầy ơi… tôi biết trước đây tôi đã có lỗi với thầy… đã từng nói những lời không hay. Nhưng bây giờ… cả gia tài của tôi… 300 con heo… chết hết…
BÀ TỰ
(Nức nở)
Ông nhà tôi nói đúng đó thầy. Chúng con không biết phải làm sao nữa. Sáng mai là đến hạn trả nợ ngân hàng rồi.
Lão thầy cúng nhìn hai vợ chồng, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả nghìn năm lịch sử. Ông ta thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, như trút hết gánh nặng của vũ trụ.
LÃO THẦY CÚNG
Cái nghiệp, ông Tự ạ. Cái nghiệp nó đeo bám, đâu dễ mà gột rửa. Ta đã nói rồi, cái hướng Đông kia, nó không chỉ có nắng sớm. Nó còn có cả… thứ khác.
Ông ta nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt vẫn không rời khỏi hai con người đang quằn quại trong tuyệt vọng.
LÃO THẦY CÚNG
Ông nghĩ vì sao 300 con heo của ông lại chết? Vì dịch bệnh? Vì thức ăn dở? Hay vì con người? Không. Đôi khi, đó là “quở phạt”. Là lời nguyền. Là sự “nhắc nhở” từ người mà ông đã từng làm tổn thương.
Ông Tự rùng mình. Lời của lão thầy cúng như những nhát dao cứa vào tim ông ta. Lời nói về “người đã từng làm tổn thương” vang vọng lại trong đầu ông, gợi nhớ về những ký ức mà ông cố gắng chôn vùi.
ÔNG TỰ
(Giọng run rẩy)
Thầy… thầy nói… là ai ạ?
Lão thầy cúng không trả lời ngay. Ông ta chậm rãi đặt chén trà xuống bàn, đưa tay vuốt râu.
LÃO THẦY CÚNG
Nhân duyên nghiệp chướng nó phức tạp lắm. Không phải cứ có tiền là mua được bình yên. Ông Tự, ông nhớ lại xem. Có điều gì ông đã làm, đã nói, đã lấy đi của ai đó mà khiến họ… không thể nhắm mắt? Điều gì đó liên quan đến cái hướng Đông mà ông đang xây dựng trại heo của mình?
Ông Tự cúi gằm mặt, tay chân luống cuống. Hàng loạt hình ảnh vụt qua trong tâm trí ông: nụ cười khinh bỉ khi từ chối giúp đỡ một người hàng xóm nghèo, lời nói cay nghiệt với những kẻ dám đe dọa “vương quốc” heo nái của ông, và đặc biệt là cách ông ta đã “thanh toán” một đối thủ cạnh tranh nhỏ bé để độc chiếm mảnh đất phía Đông đầy tiềm năng.
Bà Tự bỗng nhiên lên tiếng, giọng như bị ai bóp nghẹt.
BÀ TỰ
Thầy… thầy nói có phải… là cô Hoa không? Cái cô bán vé số năm xưa… mà ông Tự đã…
Ông Tự lập tức cắt ngang lời vợ, ánh mắt sắc lẹm nhìn bà.
ÔNG TỰ
Bà im đi!
Lão thầy cúng chỉ mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy ý nghĩa tiên tri.
LÃO THẦY CÚNG
Lời nguyền không có mắt, ông Tự. Nhưng nó có linh hồn. Và nó luôn tìm về đúng người. Cái chết của 300 con heo chỉ là khởi đầu thôi. Nếu ông không giải quyết cái nghiệp chướng này, gia sản của ông sẽ còn bay hơi nhiều nữa.
Ông ta đứng dậy, bóng dáng cao lêu nghêu dưới ánh đèn dầu chập chờn.
LÃO THẦY CÚNG
Về đi. Suy nghĩ kỹ đi. Cái gì gieo nhân nào thì gặt quả ấy. Hướng Đông kia, nó không chỉ là nơi phát tài. Nó còn là nơi… kết thúc.
Ông Tự và Bà Tự nhìn nhau, nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần trong ánh mắt. Họ biết mình đang đứng trước một thế lực mà tiền bạc không thể giải quyết.
NGOẠI CẢNH. ĐÊM MƯA. NHÀ LÃO THẦY CÚNG – TIẾP TỤC
Bóng đêm bủa vây, cơn mưa ngoài hiên vẫn dai dẳng. Ông Tự và Bà Tự đứng lặng người, lời nói của lão thầy cúng như những lưỡi dao lạnh lẽo khoét sâu vào tâm can. Cái bóng đen, cái chuồng heo phía Đông, mối thù xưa cũ… tất cả hòa quyện, tạo nên một bức tranh u ám đến nghẹt thở.
LÃO THẦY CÚNG
(Giọng trầm lại, như thì thầm với chính mình)
Bóng đen ấy, nó không phải là ác quỷ hay ma quỷ thông thường. Nó là… một sự tích tụ. Một nỗi oán hận bị đè nén, một linh hồn bị giam cầm hoặc một vật phong thủy mang đầy thù hận. Nó đã ngủ yên bấy lâu nay, chờ đợi một sự khinh thường, một lời xúc phạm đủ lớn để thức tỉnh. Và ông Tự… ông đã làm điều đó.
Ông Tự nuốt khan, cổ họng khô khốc. Ông nhớ lại cái ngày mình xua đuổi lão ăn xin bên lề đường, cái cách ông ta buông lời nguyền rủa về cái trại heo mà ông đang xây dựng. Ông nhớ đến ánh mắt của những người hàng xóm cũ, những người mà ông đã dùng thủ đoạn để chiếm đoạt mảnh đất phía Đông màu mỡ.
LÃO THẦY CÚNG
Cái chết đồng loạt của 300 con heo, cái đầu quay về hướng Đông… đó không phải là sự ngẫu nhiên. Đó là dấu hiệu. Là tiếng khóc than của những sinh linh vô tội bị cuốn vào vòng xoáy thù hận này. Cái bóng đen kia đã lợi dụng sự khinh thường của ông, sự ngạo mạn của ông để tìm đường trở lại. Nó muốn ông trả giá.
Bà Tự bật khóc nức nở, đôi vai run lên bần bật. Bà nắm chặt lấy tay chồng, cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ đó.
BÀ TỰ
Thầy ơi, vậy có cách nào cứu vãn không? Tiền bạc giờ có nghĩa lý gì nữa đâu…
Lão thầy cúng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đen đặc quánh.
LÃO THẦY CÚNG
Cách giải cứu nằm ở việc ông đối mặt với lỗi lầm của mình. Cái bóng đen ấy có thể là linh hồn của một người mà ông đã từng xúc phạm sâu sắc, hoặc là một vật phẩm được yểm bùa để trả thù. Ông đã từng khinh thường họ, xem thường họ. Bây giờ, họ đang đòi lại tất cả. Cái chuồng heo phía Đông, nơi ông nghĩ là sẽ mang lại sự giàu sang, lại chính là nơi gieo mầm cho thảm họa.
Ông Tự run rẩy, cố gắng lục lọi trong ký ức. Ông nhớ đến cái lão ăn xin khốn khổ, cái lão đã gieo rắc lời nguyền về “hướng Đông” sau khi bị ông ta đuổi đi không thương tiếc. Có lẽ, đó chính là người đã biến thành bóng đen kia?
LÃO THẦY CÚNG
Sự khinh thường của ông đã châm ngòi. Nỗi oán giận của người kia đã biến thành “bóng đen” đó. Nó tìm đến ông thông qua nơi ông coi trọng nhất, cái trại heo của ông.
Ông Tự và Bà Tự nhìn nhau, đôi mắt mở to vì sợ hãi tột độ. Cảnh tượng “bóng đen” xuất hiện trên camera lúc 23h đêm hôm trước, với hành động giơ tay và gõ ba tiếng “Cốc… cốc… cốc…” vào màn hình, giờ đây càng trở nên ám ảnh hơn bao giờ hết. Họ hiểu rằng, đây không phải là một giấc mơ. Đây là một cơn ác mộng đang dần nuốt chửng cuộc đời họ.
LÃO THẦY CÚNG
Đêm nay, nó sẽ lại tìm đến. Ông Tự, ông hãy tự hỏi lòng mình, đã làm gì khiến một linh hồn, hay một vật thể bị nguyền rủa, phải tìm đến tận nơi ông trú ngụ và lấy đi cả gia sản của ông. Lời giải không nằm ở việc xin xỏ hay cầu khẩn, mà nằm ở việc sám hối và sửa chữa cái nghiệp chướng mà ông đã gieo. Chuồng heo phía Đông kia, nó không còn là nơi mang lại tài lộc, mà là nơi… của oan hồn.
NGOẠI CẢNH. PHÒNG KHÁCH NHÀ ÔNG TỰ – NGÀY
Ánh nắng sớm cố gắng xuyên qua lớp màn dày đặc, nhưng vẫn không thể xua đi bầu không khí u ám bao trùm căn biệt thự rộng lớn. Ông Tự ngồi phịch xuống ghế sofa, đôi mắt thâm quầng, mệt mỏi nhìn chằm chằm vào khoảng không. Bên cạnh, Bà Tự ngồi lặng lẽ, đôi tay đan chặt vào nhau, những ngón tay trắng bệch. Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, phá tan sự im lặng nặng nề.
Ông Tự giật mình, vội vàng đứng dậy.
ÔNG TỰ
(Lắp bắp)
Ai đấy?
LÁI XE Ô TÔ
(Vọng từ ngoài cửa)
Dạ thưa ông chủ, là xe chở đoàn cán bộ đây ạ. Công an, thú y, cả bên kiểm lâm nữa ạ!
Ông Tự thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn chưa hết run rẩy. Ông vội vàng ra mở cửa.
CẢNH MỞ RA:
Một nhóm người mặc đồng phục, đeo thẻ ngành, bước vào. Trưởng đoàn công an, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị, tiến lên phía trước.
TRƯỞNG CÔNG AN
Ông Tự, chúng tôi nhận được tin báo về sự việc tại trang trại của ông. Xin ông cung cấp thông tin chi tiết.
Ông Tự dẫn đoàn cán bộ đến khu vực chuồng heo phía Đông. Cảnh tượng vẫn nguyên vẹn như đêm qua, 300 con heo chết nằm la liệt, tư thế quay đầu về phía Đông như một lời thách thức kỳ lạ. Các cán bộ thú y bắt đầu kiểm tra, lấy mẫu xét nghiệm, nhưng tất cả đều lắc đầu.
CÁN BỘ THÚ Y 1
(Cầm một con heo chết, vẻ mặt bối rối)
Không có dấu hiệu bệnh dịch, thưa ông. Lồng ruột sạch sẽ, không có dấu hiệu bị ngộ độc.
CÁN BỘ THÚ Y 2
(Kiểm tra mẫu nước, mẫu thức ăn)
Mọi thứ đều bình thường. Nước sạch, thức ăn không có chất cấm, không có độc tố. Chúng tôi đã kiểm tra kỹ.
Ông Tự nhìn những người đàn ông này, họ cũng bất lực. Lý trí khoa học của ông đang lung lay dữ dội. Ông quay sang Trưởng công an, giọng run rẩy.
ÔNG TỰ
(Nói vào điện thoại)
Không có dấu vết bệnh dịch, cũng không có độc tố gì cả! Họ bảo không tìm thấy nguyên nhân nào hết!
Trưởng công an nhìn ông Tự, rồi nhìn ra ngoài. Ông ta khoanh tay lại, cau mày.
TRƯỞNG CÔNG AN
Thế còn về cái camera quay lại… nó có gì không?
Ông Tự gật đầu lia lịa, vội vàng bật màn hình máy tính lên. Ông chỉ vào đoạn video đêm qua. Màn hình chiếu cảnh bóng đen bí ẩn xuất hiện.
ÔNG TỰ
Đây ạ! Khoảng 11 giờ đêm hôm qua. Có một cái bóng đen lờ mờ xuất hiện. Camera không nhận dạng được đó là người hay con vật gì cả.
Cả đoàn cán bộ chăm chú nhìn vào màn hình. Khi bóng đen giơ tay phải lên, rồi gõ ba tiếng “Cốc… cốc… cốc…” vào ống kính, mọi người đều im lặng, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc và một chút sợ hãi.
CÁN BỘ CÔNG AN
(Nhìn chằm chằm vào màn hình)
Cái gì thế này? Không thể tin được…
TRƯỞNG CÔNG AN
(Lắc đầu)
Một vụ án kỳ lạ chưa từng có. Với những hiện tượng này, chúng tôi e là… lực lượng công an và thú y cũng không đủ thẩm quyền để giải quyết.
Ông Tự nghe vậy, cả người như sụp đổ. Ông biết, đây không phải là vấn đề có thể giải thích bằng khoa học hay pháp luật. Lão thầy cúng nói đúng. Cái bóng đen đó, nó là thứ gì đó vượt ra ngoài tầm hiểu biết của con người.
BÀ TỰ
(Thì thầm, giọng lạc đi)
Oan hồn… oan hồn đang đòi nợ…
Ông Tự nhìn bà Tự, rồi nhìn ra phía chuồng heo phía Đông. Nỗi sợ hãi giờ đây đã xâm chiếm toàn bộ tâm trí ông. Ông biết mình phải làm gì, dù điều đó có khó khăn đến đâu.
NGOẠI CẢNH. TRẠI HEO – NGÀY (TIẾP THEO)
Ông Tự đứng một mình trước chuồng heo phía Đông. Ông nhìn kỹ từng mét vuông đất, nơi giờ đây chỉ còn là đống tro tàn và sự chết chóc. Ông nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
ÔNG TỰ
(Nói khẽ, như tự nhủ)
Tôi xin lỗi… Tôi đã sai rồi…
Trong lòng ông dấy lên một sự sám hối mãnh liệt. Ông nhớ lại khuôn mặt của lão ăn xin bị mình xua đuổi, ánh mắt oán hận của những người hàng xóm cũ. Ông nhận ra, sự giàu sang mà ông có được, một phần nào đó đã xây dựng trên sự khinh thường và bất công.
Ông Tự bắt đầu đi quanh chuồng heo, nhặt nhạnh những gì còn sót lại. Ông tìm kiếm một thứ gì đó, một vật gì đó có thể giúp ông hóa giải lời nguyền này. Trong ánh mắt ông, không còn sự kiêu ngạo của một chủ trại giàu có, mà là sự khắc khoải của một người đang tìm kiếm sự cứu rỗi.
CÀNG VỀ CUỐI NGÀY, CÁC CÁN BỘ CÀNG RỜI ĐI, CHỈ CÒN LẠI ÔNG TỰ VÀ BÀ TỰ ĐỨNG GIỮA CẢNH TƯỢNG HOANG TÀN. NẮNG TÀ NGÀN XUỐNG, PHỦ MỘT MÀU HUYỀN ẢO LÊN THẢM KỊCH.
ÔNG TỰ
(Nhìn về phía chân trời, giọng kiên quyết hơn)
Tôi sẽ tìm cách. Tôi phải làm cho mọi thứ trở lại bình thường.
# KẾT THÚC KỊCH BẢN PHẦN TRƯỚC #
NGOẠI CẢNH. NHÀ ÔNG TỰ – BAN CÔNG TẦNG HAI – ĐÊM
Bầu trời đêm đen kịt, không một ánh sao. Ông Tự đứng trên ban công tầng hai, mắt nhìn xa xăm về phía trại heo phía xa, nơi giờ đây chỉ còn là bóng tối và sự im lìm chết chóc. Gió đêm lạnh lẽo luồn qua lớp áo, khiến ông Tự rùng mình. Ông đưa tay dụi mắt, cố xua đi cảm giác mệt mỏi và ám ảnh.
Trong căn phòng ngủ chính, Bà Tự đang thao thức. Ánh đèn ngủ yếu ớt hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của bà. Bà khẽ cựa mình, rồi bất chợt giật bắn mình.
BÀ TỰ
(Thì thầm, giọng run rẩy)
Oán… oán lắm…
Bà ngồi bật dậy, tim đập thình thịch. Bà cảm thấy có một luồng khí lạnh lẽo bao trùm lấy căn phòng. Bà liếc nhìn xung quanh, tìm kiếm. Bỗng, từ căn phòng của con trai, tiếng la hét thất thanh vang lên.
CON TRAI ÔNG TỰ (O.S)
(Hét lớn)
Aaa! Có người… có người đang nhìn con! Áaaa!
Bà Tự hoảng hốt, vội vàng chạy sang phòng con trai. Ông Tự nghe tiếng động cũng lao ra khỏi phòng.
NGOẠI CẢNH. PHÒNG CON TRAI ÔNG TỰ – ĐÊM
Cánh cửa phòng bật mở. Ông Tự và Bà Tự thấy con trai họ, thằng bé Bảy, đang ngồi co ro trên giường, mắt trợn tròn nhìn vào một góc phòng tối đen. Mồ hôi túa ra như tắm.
ÔNG TỰ
(Vội vàng chạy tới bên con)
Bảy ơi! Sao vậy con? Có chuyện gì mà la hét thất thanh thế?
Thằng bé Bảy run lẩy bẩy, chỉ tay vào góc phòng, miệng lắp bắp.
CON TRAI ÔNG TỰ
(Chỉ tay, giọng khàn đặc)
Ba mẹ ơi… có người… trong đó… nhìn con…
Ông Tự và Bà Tự nhìn về hướng con trai chỉ. Góc phòng chỉ là một mảng tối, không có gì cả. Nhưng họ đều cảm nhận được một sự lạnh lẽo bất thường, một áp lực vô hình đang đè nén.
BÀ TỰ
(Ôm chầm lấy con)
Không có ai hết con ơi, con mơ thấy ác mộng thôi. Đừng sợ.
Dù cố trấn an con, Bà Tự cũng cảm thấy sống lưng lạnh toát. Bà nhìn ánh mắt hoang mang của chồng, rồi lại nhìn về phía góc phòng tối om. Nỗi sợ hãi đang lan tràn.
Lúc này, từ dưới nhà, tiếng đồ đạc đổ vỡ vang lên ken két. Cốc, chén, bát đĩa rơi xuống đất loảng xoảng. Tiếp theo đó là những tiếng động lạ, như tiếng ai đó đang lôi kéo đồ đạc, tiếng bước chân nặng nề trên sàn gỗ, mặc dù cả nhà giờ đây chỉ còn hai vợ chồng và thằng bé.
ÔNG TỰ
(Cau mày, giọng căng thẳng)
Lại chuyện gì nữa đây?
Ông Tự vội vàng chạy xuống lầu, Bà Tự ôm chặt lấy thằng bé, hai mẹ con bám víu vào nhau.
NGOẠI CẢNH. PHÒNG KHÁCH NHÀ ÔNG TỰ – ĐÊM
Ông Tự bước vào phòng khách. Cảnh tượng khiến ông sững sờ. Chiếc bàn trà bằng kính cường lực đã vỡ tan tành, những mảnh kính văng tung tóe. Gương soi lớn trên tường bị nứt một đường dài. Vài món đồ trang trí đắt tiền rơi xuống đất, vỡ nát. Không có dấu hiệu của kẻ trộm, không có cửa sổ hay cửa ra vào nào bị xâm nhập. Mọi thứ diễn ra như có một thế lực vô hình đang phá hoại.
Ông Tự đứng chết lặng. Đầu óc ông quay cuồng. Từ chuyện đàn heo chết đồng loạt, đến cái bóng đen bí ẩn, và giờ là những sự kiện kỳ quái ngay trong nhà mình. Ông cảm thấy mọi thứ đang vượt ra ngoài tầm kiểm soát.
BÀ TỰ
(Chạy xuống cầu thang, giọng run rẩy)
Ông ơi! Con chó con nó cứ sủa điên cuồng ngoài cửa chuồng heo phía Đông! Nó chưa bao giờ như vậy!
Ông Tự nhìn bà Tự, rồi nhìn ra phía cửa sổ. Bên ngoài, tiếng con chó tru lên thất thanh, hòa lẫn với tiếng gió rít qua những khoảng trống trong trang trại. Ông Tự nhắm mắt lại. Lão thầy cúng đã cảnh báo. Đây không phải là chuyện đùa.
ÔNG TỰ
(Thì thầm, giọng đầy tuyệt vọng)
Chúng ta không còn gì để mất nữa rồi…
Ông nhìn về phía chuồng heo phía Đông, nơi bi kịch bắt đầu. Ông biết, mình phải quay lại đó. Lần này, không phải để tìm nguyên nhân, mà là để đối mặt với thứ đã ám ảnh cuộc đời mình.
NGOẠI CẢNH. NHÀ ÔNG TỰ – PHÒNG KHÁCH – ĐÊM
Ông Tự đứng sững sờ giữa cảnh tượng tan hoang. Chiếc bàn trà vỡ nát, gương nứt toác, đồ đạc vương vãi. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán ông. Bà Tự chạy xuống, giọng run rẩy.
BÀ TỰ
Ông ơi! Con chó con nó cứ sủa điên cuồng ngoài cửa chuồng heo phía Đông! Nó chưa bao giờ như vậy!
Ông Tự nhìn vợ, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Tiếng con chó tru lên thất thanh, hòa lẫn với tiếng gió rít. Ông nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh. Lão thầy cúng đã cảnh báo. Đây không phải là chuyện đùa.
ÔNG TỰ
(Thì thầm, giọng đầy tuyệt vọng)
Chúng ta không còn gì để mất nữa rồi…
Ông Tự bước nhanh ra khỏi nhà, theo sau là Bà Tự với vẻ mặt đầy lo lắng.
NGOẠI CẢNH. TRẠI HEO – CHUỒNG HEO PHÍA ĐÔNG – ĐÊM
Gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi lạnh thấu xương. Tiếng con chó tru lên điên cuồng càng lúc càng to. Ông Tự và Bà Tự đến nơi. Cánh cửa chuồng heo phía Đông đóng im lìm. Con chó nhỏ vẫn sủa không ngừng, gầm gừ về phía cánh cửa.
Ông Tự hít một hơi sâu, rồi đẩy mạnh cánh cửa chuồng.
Bên trong, cảnh tượng còn kinh hoàng hơn những gì ông tưởng tượng. Hơn 300 con heo chết đồng loạt, nằm im lìm trên nền đất lạnh lẽo. Chúng chết trong tư thế kỳ lạ, đầu tất cả đều quay về phía Đông. Không có dấu hiệu bị sát hại hay bệnh tật. Chỉ có sự im lặng chết chóc.
Bà Tự ôm miệng, nức nở. Ông Tự cũng sững sờ, đôi mắt nhìn trân trân vào những xác heo. Ông nhớ lại lời lão thầy cúng.
ÔNG TỰ
(Giọng khàn đặc, gần như nài nỉ)
Thầy ơi… thầy ơi…
Lão thầy cúng đã chờ sẵn bên ngoài. Gương mặt ông ta đanh lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Ông Tự, đầy sự nghiêm nghị.
LÃO THẦY CÚNG
(Giọng trầm đục, vang vọng)
Tôi đã nói rồi, chuyện này không đơn giản. Thứ đã ám vào đàn heo của ông, thứ đó rất mạnh. Và nó đang ngày càng lấn tới.
Ông Tự nhìn lão thầy cúng, đôi mắt đầy cầu xin.
ÔNG TỰ
Thầy ơi, có cách nào không? Làm ơn cứu con, cứu vợ con, cứu cái trang trại này!
Lão thầy cúng nhìn sâu vào mắt Ông Tự, rồi chậm rãi cất lời.
LÃO THẦY CÚNG
Có một cách. Nhưng… cái giá phải trả là rất lớn. Rất lớn.
Ông Tự nuốt nước bọt, tim đập thình thịch.
ÔNG TỰ
Cái giá gì thưa thầy? Tiền bạc thì con cho hết, chỉ cần mọi chuyện yên ổn.
Lão thầy cúng lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Ông Tự.
LÃO THẦY CÚNG
Không chỉ là tiền bạc, ông Tự. Đây
LÃO THẦY CÚNG
(Giọng trầm đục, vang vọng)
Không chỉ là tiền bạc, ông Tự. Đây là một sự trao đổi. Một sự hi sinh. Ông phải từ bỏ thứ mà ông quý giá nhất.
Ông Tự nhìn sâu vào mắt lão thầy cúng, sự sợ hãi bao trùm lấy ông. Ông quý giá nhất ư? Không lẽ là trang trại này? Là vợ ông? Hay là cái danh vọng mà ông đã xây dựng bấy lâu nay?
ÔNG TỰ
(Giọng run rẩy)
Thầy… thầy đang nói gì vậy?
Lão thầy cúng chậm rãi quay đầu, nhìn về phía xa xăm, nơi bóng tối bắt đầu bao trùm lấy cảnh vật.
LÃO THẦY CÚNG
Thứ đã vào trong trại heo của ông… nó đói. Nó khát. Nó muốn một thứ gì đó quý giá hơn cả đàn heo của ông. Nó muốn một thứ gì đó… có lý trí.
Bà Tự ôm chặt lấy chồng, nước mắt vẫn tuôn rơi. Bà hiểu, dù không hoàn toàn, nhưng bà cảm nhận được sự nguy hiểm tột cùng đang bao vây gia đình mình.
BÀ TỰ
(Nấc nghẹn)
Ông ơi… chúng ta còn lựa chọn nào khác đâu? Nếu không làm theo lời thầy, chúng ta sẽ mất tất cả… mất cả mạng sống này.
Ông Tự quay sang nhìn vợ, đôi mắt ông giờ đây đầy sự giằng xé và tuyệt vọng. Lý trí mách bảo ông đây là điều điên rồ, là sự mê tín dị đoan mà ông luôn khinh miệt. Nhưng sự thật phũ phàng trước mắt, 300 con heo chết một cách bí ẩn, không thể giải thích bằng khoa học, đã bóp nghẹt mọi lý lẽ của ông.
Ông Tự nhìn lại lão thầy cúng. Ánh mắt ông giờ đây chất chứa một sự cam chịu đau đớn. Ông hiểu. Cái giá phải trả là chính bản thân ông, là thứ mà ông tưởng chừng mình nắm giữ vững chắc nhất: lý trí của mình.
ÔNG TỰ
(Giọng thều thào, đầy chua xót)
Vậy… tôi phải làm gì, thưa thầy?
Lão thầy cúng nhìn thẳng vào mắt Ông Tự. Đôi mắt ông ta giờ đây sáng lên một cách kỳ lạ, như thể đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu.
LÃO THẦY CÚNG
Ông phải chấp nhận. Ông phải tin. Ông phải thực hiện nghi lễ.
Ông Tự nhắm chặt mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cảm giác lạnh lẽo không đến từ gió đêm, mà từ chính tâm can ông. Ông đang đứng trước vực thẳm, một lựa chọn giữa việc mất tất cả hoặc đánh mất chính mình.
Ông Tự nhắm chặt mắt, cảm nhận từng hơi thở nặng nhọc của vợ bên cạnh. Lời nói của lão thầy cúng như những mũi kim đâm xuyên vào tâm can ông. “Ông phải chấp nhận. Ông phải tin. Ông phải thực hiện nghi lễ.” Đó không phải là một lời khuyên, mà là một mệnh lệnh, một sự ép buộc cuối cùng. Ông đã từng là chủ trại heo giàu nhất xã, tiếng tăm lẫy lừng, uy tín ngất trời. Giờ đây, trước tai họa không giải thích nổi, trước cái chết bí ẩn của 300 con heo, ông chỉ còn là một kẻ tuyệt vọng, sẵn sàng bán rẻ lý trí của mình. Bà Tự, với đôi mắt sưng húp vì khóc, khẽ siết chặt lấy tay chồng. Bà hiểu, sự sống còn của họ đang nằm trong tay lão thầy cúng đầy bí ẩn này. Ông Tự mở mắt, nhìn sâu vào đôi mắt lão. Dù còn chút do dự, nhưng sự sợ hãi và bất lực đã chiến thắng.
ÔNG TỰ
(Giọng yếu ớt, pha lẫn sự cam chịu)
Được rồi, tôi chấp nhận. Tôi sẽ làm theo lời thầy.
Nụ cười của lão thầy cúng thoáng hiện lên, đầy vẻ đắc thắng. Ông ta gật đầu chậm rãi, đôi mắt sáng rực như đang nhìn thấu tâm can ông Tự.
LÃO THẦY CÚNG
Tốt. Sự hợp tác của ông là bước đầu tiên. Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Tai họa này sẽ không dừng lại. Ngay cả khi ông đã chấp nhận, nó vẫn sẽ tấn công.
Ông Tự run lên. Dù đã đồng ý, nhưng mỗi lời nói của lão thầy cúng đều như gieo thêm nỗi sợ hãi.
ÔNG TỰ
(Giọng run rẩy)
Còn gì nữa, thưa thầy? Chúng ta phải làm gì tiếp theo?
Lão thầy cúng đưa tay lên chỉ về phía xa, nơi bóng tối của đêm đang bao trùm.
LÃO THẦY CÚNG
Đêm nay, nghi lễ sẽ bắt đầu. Ông phải ở một mình. Không ai được phép lại gần chuồng heo phía Đông. Và quan trọng nhất… ông phải mang theo thứ này.
Lão thầy cúng lục lọi trong chiếc túi vải cũ kỹ, lôi ra một vật bọc trong lớp vải đen. Khi lão mở ra, một luồng khí lạnh lẽo phả ra. Đó là một con dao găm cũ kỹ, mũi dao lờ mờ phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ đống than hồng trong bếp.
BÀ TỰ
(Kinh hãi)
Dao… dao này…
LÃO THẦY CÚNG
Đây là thứ đã được dùng để trấn yểm. Nó sẽ là lá chắn cho ông. Nhưng đừng bao giờ để nó bị dính máu, trừ khi… ông biết mình đang làm gì.
Ông Tự nhìn con dao găm, cảm giác bất an dâng lên. Mọi thứ đang diễn ra quá nhanh, quá kỳ lạ.
ÔNG TỰ
(Nuốt khan)
Tôi hiểu.
LÃO THẦY CÚNG
Tốt. Giờ thì về đi. Chuẩn bị tinh thần. Đêm nay là đêm của sự thử thách.
Ông Tự dìu bà Tự ra khỏi nhà lão thầy cúng. Bóng đêm đã nuốt chửng con đường dẫn về nhà. Trên đường đi, ông Tự không nói một lời. Mọi suy nghĩ của ông giờ đây chỉ xoay quanh những lời dặn dò khó hiểu của lão thầy cúng và sự ghê rợn của con dao găm. Ông nhìn về phía trại heo của mình, nơi giờ đây chỉ còn là bóng tối và sự im lặng đáng sợ. Ông tự hỏi, liệu ông có đang bước vào một cuộc chiến mà ông không bao giờ có thể thắng nổi?
Sáng hôm sau, ánh mặt trời yếu ớt len lỏi qua khung cửa sổ ám khói bụi. Ông Tự với đôi mắt thâm quầng, bước đi nặng nề quanh căn nhà đã từng tràn đầy tiếng cười. Giờ đây, mọi thứ chỉ còn là sự im lặng ngột ngạt, bị nhấn chìm bởi không khí nặng nề của sự chuẩn bị. Bà Tự, vai rũ xuống, lặng lẽ lau dọn từng góc nhà, bàn tay run run khi đặt những vật phẩm cúng bái lên bàn thờ. Con dao găm cũ kỹ mà lão thầy cúng trao cho ông Tự nằm trên chiếc khăn nhung đỏ, ánh thép lờ mờ phản chiếu sự bất an.
Dưới ánh đèn vàng vọt, họ tìm kiếm những thứ mà lão thầy cúng yêu cầu: một nắm tro từ bếp lò cũ, một vài sợi tóc của người đã khuất trong làng, một chiếc gương vỡ tìm được ở bãi rác. Mỗi vật phẩm nhặt lên đều mang theo một cảm giác lạnh lẽo, ghê rợn, như đang chạm vào một thế giới khác. Ông Tự cố gắng trấn tĩnh, cố gắng tin vào lời lão thầy cúng, rằng những vật phẩm này sẽ là thứ bảo vệ họ khỏi tai họa. Nhưng sâu thẳm trong tim, ông vẫn cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ, một dự cảm về một thứ gì đó tồi tệ hơn nữa sắp sửa ập đến.
Bà Tự cẩn thận xếp những bông hoa cúc trắng muốt lên bàn thờ, bên cạnh lư hương nghi ngút khói. Bà ngước nhìn ông Tự, đôi mắt đầy vẻ van nài và lo lắng.
BÀ TỰ
(Giọng khàn đặc)
Ông Tự… tôi thấy bất an quá. Cái không khí này… nó làm tôi sợ.
Ông Tự tiến lại gần, vuốt nhẹ lên mái tóc bạc của vợ. Ông không biết phải nói gì để xoa dịu nỗi sợ hãi của bà. Bản thân ông còn đang chìm trong sự tuyệt vọng và hoang mang.
ÔNG TỰ
(Giọng cố gắng mạnh mẽ)
Không sao đâu em. Thầy đã dặn rồi. Chúng ta cứ làm theo lời thầy. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Nhưng lời an ủi của ông Tự nghe thật yếu ớt, không thể xua tan được bóng đêm đang dần bao trùm lấy ngôi nhà và cả cuộc đời họ. Họ biết, đêm nay, cuộc đối đầu thực sự sẽ bắt đầu.
Đêm buông xuống nhanh như một tấm màn nhung đen. Trong căn nhà ngổn ngang vật phẩm cúng bái, ánh nến lung linh hắt bóng ma quái lên từng bức tường. Lão thầy cúng, gương mặt nhăn nheo như gốc cây cổ thụ, bắt đầu nghi thức. Giọng ông trầm đục, vang vọng những câu thần chú cổ xưa, thứ ngôn ngữ mà chỉ ông và những thế lực vô hình mới thấu hiểu. Mùi hương trầm thoang thoảng quyện vào không khí, tạo nên một bầu không khí vừa linh thiêng, vừa rợn người.
Ông Tự và bà Tự quỳ gối trên sàn nhà lạnh lẽo. Cơ thể họ run lên bần bật, không chỉ vì lạnh mà còn vì nỗi sợ hãi đang xâm chiếm tâm can. Từng cử chỉ của lão thầy cúng, từng lời thần chú ông đọc đều như mang theo sức nặng của một thế lực vô hình, đang dần bao vây lấy họ. Bà Tự níu chặt lấy cánh tay chồng, đôi mắt mở to nhìn về phía lão thầy cúng, như thể đang tìm kiếm một sự bảo vệ vô vọng. Ông Tự cố gắng giữ cho mình bình tĩnh, nhưng tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực không ngừng tố cáo sự hoang mang tột độ của ông.
“Hỡi các vị thần linh nơi âm giới…” Lão thầy cúng bắt đầu đọc lớn hơn, giọng ông đầy uy lực. “Chúng con xin dâng lên ngài những vật phẩm này. Xin ngài thương xót cho gia đình chúng con. Xin ngài ban cho chúng con sự bình yên…”
Những lời cầu khẩn vang vọng trong đêm tĩnh mịch. Dưới ánh nến lập lòe, bóng của lão thầy cúng vươn dài trên sàn, trông như một sinh vật kỳ dị đang múa may. Ông Tự cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ông Tự nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào những lời cầu nguyện của lão thầy cúng, cố gắng tin rằng điều kỳ diệu sẽ xảy ra. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một dự cảm bất an vẫn không ngừng ám ảnh ông. Ông biết, đêm nay, sẽ còn nhiều điều khủng khiếp hơn nữa xảy ra.
Ánh nến bập bùng không còn đủ sức xua đi cái lạnh lẽo đang dần bao trùm lấy căn phòng. Lão thầy cúng, với đôi mắt mờ đục nhưng đầy vẻ uy quyền, đưa tay nâng cao một vật phẩm cúng tế. Ông lẩm bẩm những lời cuối cùng, giọng nói như bị bóp nghẹt bởi một thế lực vô hình nào đó.
Bỗng nhiên, không khí trong phòng như đặc quánh lại. Một làn khói đen mờ ảo bắt đầu cuộn xoáy từ góc phòng, ngày càng dày đặc, ngưng tụ thành một hình dáng lờ mờ. Đó không còn là cái bóng ma quái của lão thầy cúng nữa, mà là một thứ gì đó khác hẳn, lạnh lẽo và đáng sợ.
Ông Tự và bà Tự cứng đờ người. Bà Tự vội vàng nép sát vào chồng, hai tay bấu chặt lấy ông như muốn tìm kiếm chút hơi ấm mong manh. Ông Tự, dù run rẩy, vẫn cố gắng nhìn thẳng vào bóng đen bí ẩn đang dần hiện rõ.
Lão thầy cúng cũng quay phắt lại, đôi mắt vốn đã mờ đục giờ mở to, đầy vẻ kinh hoàng. Ông ta buông thõng vật phẩm trên tay, như thể một sức mạnh vô hình nào đó đã tước đoạt đi khả năng điều khiển của ông.
Bóng đen trôi lơ lửng, không hề có hình hài rõ ràng, chỉ là một khối u ám, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh. Nó tiến lại gần lão thầy cúng, lơ lửng ngay trước mặt ông ta.
Từ trong bóng tối, một giọng nói lạnh lẽo, vang vọng như từ đáy vực sâu, vang lên, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào:
“Ngươi không thể thay đổi được số phận đã định!”
Giọng nói ấy như một nhát dao lạnh lẽo đâm thẳng vào tim ông Tự, nhấn chìm mọi hy vọng mong manh mà ông vừa nhen nhóm. Ông ta cứng đờ, cơ thể như hóa đá, chỉ còn đôi mắt mở trừng trừng, nhìn chằm chằm vào cái ác đang hiện hữu. Lão thầy cúng run rẩy, miệng lắp bắp như muốn nói điều gì đó, nhưng chỉ phát ra những âm thanh vô nghĩa.
KHÔNG KHÍ trong căn phòng đột ngột lắng xuống. Ánh nến cuối cùng cũng lụi tàn, chỉ còn bóng tối bao trùm. Cái bóng đen mờ ảo, thứ đã gieo rắc nỗi kinh hoàng, giờ đây tan biến dần như khói sương. Ông Tự và bà Tự, kiệt sức, đổ sụp xuống sàn nhà. Cơ thể họ run rẩy, không phải vì sợ hãi nữa, mà là sự nhẹ nhõm đến cùng cực. Nỗi ám ảnh kéo dài đã tạm thời kết thúc.
Lão thầy cúng thở phào, mồ hôi túa ra như tắm. Khuôn mặt nhăn nheo hằn sâu những nếp mệt mỏi, nhưng đôi mắt thâm thúy vẫn ánh lên vẻ gì đó khó đoán. Lão chậm rãi đứng dậy, lau vội giọt mồ hôi trên trán. Giọng lão khàn đặc, vang lên trong sự im lặng đến đáng sợ:
“Xong rồi.” Lão ngừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Ông Tự, như xuyên thấu tâm can ông. “Nhưng… cái giá phải trả sẽ đi theo ông suốt đời.”
Ông Tự ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn hoang mang, nhưng đã bớt đi sự kinh hoàng tuyệt đối. Ông nhìn lão thầy cúng, rồi nhìn quanh căn phòng trống rỗng, cố gắng hiểu hết lời cảnh báo kia. Bà Tự, vẫn còn run rẩy, đưa tay ôm lấy chồng. Cả hai đều im lặng, cảm nhận gánh nặng của lời nói vừa buông ra. Bóng tối vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó mang một ý nghĩa khác, một lời nhắc nhở về tương lai.
Bình minh còn xa, căn nhà lớn của Ông Tự chìm trong một sự tĩnh lặng khác thường. Không còn tiếng lợn kêu eng éc, không còn tiếng bước chân vội vã kiểm tra chuồng. Chỉ còn tiếng nức nở khe khẽ của Bà Tự, vai bà rũ xuống trên vai chồng. Ông Tự nhìn ra cửa sổ, ánh mắt mông lung. Vụ việc xảy ra đêm qua đã để lại một vết sẹo không thể xóa nhòa. Ba trăm con heo của ông, tài sản quý giá nhất, giờ chỉ còn là những xác chết nằm im lìm, tất cả đều quay đầu về phía Đông, về phía mảnh đất hoang vu nơi lão thầy cúng từng chỉ tay cảnh báo.
Ông Tự day trán, cảm giác trống rỗng bao trùm. Họ đã từng kiêu ngạo, xem thường những lời răn dạy về tâm linh, chỉ tin vào tiền bạc và sức mạnh của mình. Họ đã từng khinh bỉ những người nghèo khổ, những kẻ tin vào “mê tín dị đoan”. Giờ đây, chính họ lại là những kẻ phải đối mặt với hậu quả mà khoa học không thể lý giải.
Ông Tự quay sang nhìn Bà Tự, giọng ông trầm buồn, đầy sự sám hối. “Chúng ta đã quá sai lầm khi khinh thường những điều vô hình.”
Bà Tự ngẩng lên, nước mắt lăn dài trên má. Bà siết chặt tay chồng. “Em biết rồi, ông ạ. Giờ thì chúng ta đã mất tất cả.”
Ông Tự thở dài. “Không hẳn là tất cả. Chúng ta còn lại nhau. Và còn bài học này.” Ông nhìn ra xa, ánh mắt chợt lóe lên một tia hy vọng nhỏ nhoi. “Có lẽ, đây là cách mà tạo hóa bắt chúng ta phải tỉnh ngộ.”
Sự giàu có không còn là tất cả. Họ không còn là “giàu nhất xã” nữa. Tiếng tăm, sự khinh miệt của người khác, tất cả giờ đây dường như vô nghĩa. Điều còn lại là sự khiêm tốn, sự tôn trọng những giá trị tâm linh mà họ từng gạt bỏ, và một quyết tâm sống hướng thiện, sửa chữa những sai lầm trong quá khứ. Dù tài sản mất đi, nhưng một điều gì đó còn quý giá hơn đã nảy mầm trong tâm hồn họ, một sự thay đổi lớn lao bắt đầu từ nỗi đau và sự mất mát.
Chiều buông, nhuộm vàng lên khung cảnh trại heo tĩnh lặng một cách bất thường. Ông Tự, vai hơi chùng xuống, bước chân chậm rãi, như thể mang theo cả gánh nặng của ba trăm sinh mạng vừa vụt tắt. Ông cố tình rẽ vào con đường dẫn đến chuồng heo phía Đông, nơi mùi tanh nồng vẫn còn vương vấn trong không khí ảm đạm. Ánh mắt ông quét qua những ô chuồng trống hoác, giờ chỉ còn là những vết tích xám xịt của một quá khứ từng đầy ắp tiếng ụt ịt vui tai. Mọi thứ dường như đã lắng xuống, sự phẫn nộ, nỗi tuyệt vọng ban đầu dần nguôi ngoai, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng đến tê dại.
Ông Tự đứng lại, nhìn về phía cuối con đường, nơi bóng tối bắt đầu len lỏi, nuốt chửng từng mảng ánh sáng còn sót lại của buổi chiều tà. Một nỗi bất an mơ hồ chợt dâng lên trong lòng. Ông nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua, hình ảnh bóng đen bí ẩn trên màn hình camera, những âm thanh lạ lùng. Rồi đột nhiên, từ sâu trong bóng tối đặc quánh của chuồng heo cũ, một âm thanh quen thuộc đến rợn người vang lên.
“Cốc… cốc… cốc…”
Ba tiếng gõ chậm rãi, rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Trái tim Ông Tự như ngừng đập. Khuôn mặt ông lập tức tái mét, đôi mắt mở to, hoảng loạn. Đó chính xác là tiếng gõ đó. Tiếng gõ mà ông đã ám ảnh suốt đêm qua, tiếng gõ của đêm định mệnh, tiếng gõ của thứ gì đó không thuộc về thế giới này. Nỗi sợ hãi, từng tưởng chừng đã dịu đi sau lời an ủi của Bà Tự, giờ đây lại bùng lên dữ dội, mạnh hơn bao giờ hết. Ông Tự đứng sững, cơ thể run rẩy, không dám tin vào tai mình. Nỗi ám ảnh về cái chết của đàn heo, về sự hiện diện bí ẩn của bóng đen, tất cả dường như lại ùa về, nhấn chìm ông trong một vực sâu của sợ hãi và tuyệt vọng. Ông quay người lại, muốn bỏ chạy, nhưng đôi chân như bị đóng băng tại chỗ.
Cảnh tàn phai của trại heo, nơi từng là biểu tượng cho sự giàu có và uy quyền của Ông Tự, giờ đây trở thành một sân khấu của nỗi kinh hoàng. Bụi bẩn bám trên nền xi măng, những mạng nhện giăng đầy trên các thanh sắt hoen gỉ, tất cả vẽ nên một bức tranh tiêu điều, u ám. Ông Tự nuốt khan, cổ họng khô khốc. Cái cảm giác lạnh lẽo không đến từ gió chiều mà từ bên trong cơ thể ông. Tiếng gõ ấy, nó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí ông, như một lời nhắc nhở tàn khốc rằng quá khứ chưa bao giờ thực sự rời bỏ ông, và rằng bóng đêm kia, thứ đã cướp đi tất cả, vẫn luôn rình rập, chờ đợi cơ hội để tấn công. Ông Tự nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh, nhưng hình ảnh bóng đen giơ tay lên vẫy chào một cách ma quái, hay cảnh đèn nhấp nháy điên cuồng trước khi heo chết hàng loạt, cứ hiện về ám ảnh. Tiếng “cốc… cốc… cốc” vang vọng lần nữa, lần này như gần hơn, như thể đang đếm ngược đến một điều gì đó tồi tệ hơn nữa. Ông Tự cảm thấy mình sắp ngạt thở.
Đoạn kết lắng đọng:
Những ngày tháng sau đó, cuộc sống của Ông Tự và Bà Tự thay đổi theo một cách không ai ngờ tới. Tiếng cười nói, sự ồn ào thường nhật trong căn nhà lớn dần vắng bóng. Thay vào đó là những bữa cơm lặng lẽ, những ánh nhìn đầy suy tư. Mất đi ba trăm con heo là một đòn giáng nặng nề, không chỉ về vật chất mà còn về tinh thần. Họ từng là những người giàu có nhất nhì xã, được kính nể, thậm chí là có chút e dè, giờ đây, sự giàu có ấy tan biến như bọt xà phòng. Nhưng trong sự mất mát ấy, một điều gì đó còn quý giá hơn đã nảy mầm. Ông Tự dành nhiều thời gian hơn để nhìn lại những hành động trong quá khứ, những lời nói thiếu suy nghĩ, sự kiêu ngạo đã từng che mờ mắt ông. Bà Tự, với trái tim nhân hậu vốn có, bắt đầu tìm cách giúp đỡ những người xung quanh, chia sẻ phần nào những gì còn lại. Họ nhận ra rằng, tiền bạc, vật chất chỉ là phù du, thứ quan trọng nhất là sự bình an trong tâm hồn, là tình yêu thương và sự sẻ chia. Những lời cảnh báo của lão thầy cúng, ngày xưa bị họ coi thường, giờ đây lại hiện về như những bài học quý giá. Dù bóng đen bí ẩn vẫn là một ẩn số, một nỗi ám ảnh khó phai, nhưng Ông Tự và Bà Tự đã tìm thấy một sức mạnh mới trong chính mình, một sự chuyển hóa sâu sắc từ bên trong. Họ học cách sống chậm lại, trân trọng những giá trị giản dị, và tin rằng, dù cuộc đời có khắc nghiệt đến đâu, thì lòng hướng thiện và sự tha thứ vẫn là ngọn đèn soi sáng con đường phía trước. Họ đã mất đi tài sản, nhưng tìm lại được chính mình.

