Sáng nay, sau khi người đàn ông tràn đầy sức sống ấy kết thúc cuộc vui với tôi, anh ta ngồi ở đầu giường, rít một hơi thuốc. Đó chính là Cảnh Viêm, người mà tôi gọi là chồng suốt ba năm qua.
Anh ta hỏi, giọng điệu thản nhiên như thể đang bàn công việc thường ngày:
“Chúng ta kết hôn bao lâu rồi?”
Tôi đang lom khom tìm cà vạt cho anh ta trong tủ, ngẩng lên trả lời mà tim vẫn đập thình thịch sau những gì vừa diễn ra.
“Hôm nay là lễ Thất Tịch, vừa đúng ba năm.”
Nghe xong, anh ta chỉ khẽ gật đầu, mắt vẫn nhìn mông lung về phía trước:
“Đủ rồi. Tôi sẽ chọn thời gian để chúng ta đi làm thủ tục.”
Tay tôi run lên, chiếc đồng hồ trong tủ rơi xuống, đập thẳng vào mu bàn chân đau điếng. Thủ tục anh ta nói, tất nhiên là giấy ly hôn.
Tôi nhìn sang, thấy anh ta đang dựa lưng vào đầu giường, áo sơ mi cởi hờ nửa vạt, lộ rõ bờ ngực rắn chắc. Ánh mắt thờ ơ, điếu thuốc cháy đỏ trên tay, cả người toát lên vẻ bất cần mà mê hoặc.
Anh ta cười khẩy, giọng điệu vừa lười biếng vừa lạnh lùng:
“Không nỡ à?”
Tôi cúi đầu, không đáp. Thật ra tôi sợ, nhưng… cũng không hẳn. Lúc ấy, Cảnh Viêm dụi tắt điếu thuốc, ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào tôi, lạnh lẽo nhưng bình thản.
“Cô còn nhớ trước khi cưới chúng ta đã thỏa thuận thế nào không?”
Tôi nhắm mắt, trong đầu lập tức hiện lên câu chữ rõ ràng như khắc vào xương tủy: “Bên A có thể chấm dứt quan hệ bất cứ lúc nào, bên B không được có ý kiến.”
Nghĩ đến đây, tôi tự véo nhẹ vào đùi mình để kiềm chế cảm xúc.
Cảnh Viêm nhìn thấy, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh:
“Không nỡ xa tôi à? Nếu cô cầu xin thì…”
Chưa để anh ta nói hết câu, tôi lao tới, vùi mặt vào ngực anh ta, khóc ướt cả chiếc áo sơ mi đắt tiền. Anh ta đẹp trai, giỏi giang, giàu có, phong độ ngời ngời… nhưng những điều ấy không phải lý do chính khiến tôi khóc.
Lý do thực sự là… tôi vui quá. Nếu không tự véo mình, chắc tôi bật cười thành tiếng mất. Bao nhiêu ngày ăn không ngon, ngủ không yên vì sợ hãi, cuối cùng lại được tự do mà không tốn một giọt máu nào.
Hai tuần qua, tôi luôn nghĩ, sao trên đời lại có món hời dễ dàng đến vậy. Cảnh Viêm là ai chứ, một người đàn ông quen với việc bỏ rơi người khác, sao có thể để người khác bỏ rơi anh ta trước?
Nếu hôm nay tôi dám mở lời trước, chắc anh ta sẽ nghiền nát tôi như giẫm chết một con kiến dưới chân.
Tôi cứ khóc như vậy, để che giấu nỗi vui mừng trong lòng. Khóc đến khi Cảnh Viêm bắt đầu mất kiên nhẫn, anh ta đẩy tôi ra, giọng điệu lười biếng mà xa cách:
“Đủ rồi. Mấy năm nay cô ngoan ngoãn, tôi sẽ không để cô thiệt.”
Tôi gật đầu, giọng run run:
“Tôi hiểu mà.”
Ba năm qua, tôi biết rõ bản thân chỉ là người anh ta cưới về để che mắt thiên hạ, để đối phó với đủ thứ rắc rối xã hội. Chỉ cần ngoan ngoãn, lương sẽ được chuyển đúng hạn, thậm chí làm tốt còn có thưởng thêm.
Nhờ công việc làm vợ thuê này, tôi đã tiết kiệm được hai mươi triệu. Nghe thì nực cười, nhưng công việc nhẹ nhàng mà lương cao thế này, thử hỏi ai mà không thích?
Tất nhiên, tôi cũng hiểu, đó chỉ là khoản “tiền đón sóng” cho cuộc đời mình. Tôi cũng không còn trẻ nữa, sau này chắc phải tìm một công việc ổn định hơn để an dưỡng tuổi già.
Đang miên man suy nghĩ, giọng nói trầm thấp của Cảnh Viêm lại vang lên, kéo tôi về thực tại:
“Thứ Tư tuần sau, tôi sẽ sắp xếp thời gian. Cô chuẩn bị đi, đừng nói với ai. Đến lúc đó, tôi sẽ thông báo chính thức.”
Là một nhân viên ngoan ngoãn, tôi gật đầu thật mạnh để thể hiện quyết tâm với ông chủ lớn của mình. Thấy vậy, anh ta hài lòng, thay một chiếc áo sơ mi mới rồi bước ra khỏi phòng với dáng vẻ đĩnh đạc vốn có.
Nhìn theo bóng lưng anh ta, tôi chỉ thấy… nhẹ nhõm.
Tôi luôn tự coi mình là một bình hoa, nhưng chẳng bao giờ hài lòng với công việc chính của mình. Thỉnh thoảng, tôi vẫn tranh thủ làm thêm vài nghề phụ để kiếm tiền.
Một trong những nghề phụ đó là quản lý tài khoản truyền thông tự lập. Giới hào môn này sâu như biển, chuyện thị phi cứ tuôn ra không dứt. Tôi thì rảnh, ngày nào cũng nghe ngóng được vài câu chuyện, rồi chọn lọc để “tiết lộ” một chút.
Dần dần, tài khoản của tôi phát triển lớn mạnh, đến mức có cả những blogger nhỏ tìm đến hợp tác.
Vừa online, một blogger nhỏ đã nhắn tin dồn dập cho tôi:
“Chị Tịch Nhu, tin cực hot! Tin cực hot đây!”
Tôi vừa cắt một quả dưa, vừa mở ảnh mà cậu ta gửi. Trong ảnh là cảnh một đôi nam nữ đang ôm nhau. Người đàn ông cao ráo, tay dài, mặc vest đen; cô gái vóc dáng mảnh mai, váy đỏ rực rỡ, chỉ là không nhìn rõ mặt. Trông đúng kiểu tình chàng ý thiếp.
Nhưng khoan… sao người đàn ông này nhìn quen thế nhỉ?
Blogger kia nhắn tiếp:
“Chủ tịch Tập đoàn Cảnh Nhuận, Cảnh Viêm đấy!”
Tôi nhắn lại, tay run run:
“Haizz, cũng chẳng lạ… đợi đã, ai cơ?”
Nhìn kỹ gương mặt điển trai trong ảnh, tim tôi bỗng siết lại. Không phải chồng tôi thì là ai. Người đàn ông cao một mét tám tám, vai rộng eo thon ấy, tôi còn lạ gì.
Phản xạ của tôi nhanh như chớp, lập tức gọi một cuộc điện thoại, yêu cầu chặn mọi thông tin rò rỉ. Sau đó lại nhờ người kiểm tra xem kênh nào vẫn còn giữ tin này. Một hồi chạy đôn chạy đáo, tốn mất mấy chục triệu và cả buổi sáng quý giá của tôi.
Khi chắc chắn mọi thứ đã được dọn sạch, tôi ngả người xuống sofa, thở phào nhẹ nhõm. May mà xử lý kịp thời, nếu không cổ phiếu của Cảnh Nhuận mà rớt giá, tôi cũng toi đời.
Nhưng chưa kịp nghỉ ngơi được bao lâu, điện thoại lại rung lên. Tôi vừa nhìn thấy màn hình, suýt nữa làm rơi luôn chiếc iPhone 16 Pro Max bản cao cấp mà anh ta mua cho.
Tin nhắn từ Cảnh Viêm chỉ vỏn vẹn một câu:
“Bây giờ cầm giấy tờ, đến cục dân chính, ly hôn.”
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧
Tịch Nhu nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, ngón tay run rẩy chạm vào màn hình chiếc iPhone 16 Pro Max. “Bây giờ cầm giấy tờ, đến cục dân chính, ly hôn.” Một câu nói ngắn gọn, đứt khoát, tàn nhẫn đến không ngờ. Lòng Tịch Nhu bỗng dưng bàng hoàng xen lẫn sự khó hiểu về quyết định đường đột này của Cảnh Viêm.
Chỉ vài giờ trước, cô còn ôm niềm vui âm ỉ vì sắp được giải thoát vào Thứ Tư tuần sau, một khoảng thời gian đủ để cô chuẩn bị tinh thần và tính toán cho cuộc sống mới. Nhưng bây giờ, anh ta lại muốn kết thúc mọi thứ ngay lập tức?
Cảm xúc vui mừng ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng sự bất an và nghi ngờ. Tại sao lại đột ngột thế này? Chẳng lẽ vụ scandal ảnh kia lại ảnh hưởng lớn đến mức Cảnh Viêm phải vội vàng ly hôn? Hay anh ta đã phát hiện ra điều gì? Tịch Nhu tự véo mình, cơn đau nhói ở đùi nhắc nhở cô phải giữ bình tĩnh.
Nghĩ đến điều khoản ly hôn lạnh lùng trong hợp đồng: “Bên A có thể chấm dứt quan hệ bất cứ lúc nào, bên B không được có ý kiến,” Tịch Nhu thấy lồng ngực mình siết lại. Cô có quyền gì để từ chối hay thắc mắc? Cô chỉ là một “người vợ thuê” nhận lương, một món đồ chơi hết hạn sử dụng.
Tịch Nhu hít sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô lướt qua tin nhắn một lần nữa, từng chữ như xuyên thẳng vào tim. “Bây giờ”… tức là không phải Thứ Tư tuần sau, không phải ngày Lễ Thất Tịch, mà là ngay lúc này. Cô bật khỏi ghế sofa, chạy vào phòng ngủ, nơi những giấy tờ tùy thân của cả hai được cất giữ trong két sắt. Tay cô vẫn còn run rẩy khi mở két, lấy ra cuốn sổ đỏ và giấy đăng ký kết hôn đã bạc màu.
Cái cảm giác nhẹ nhõm khi nghĩ đến việc Cảnh Viêm sẽ giải thoát cho cô đã bay biến hoàn toàn, nhường chỗ cho một dự cảm chẳng lành. Sự vội vã này khác thường. Nó không giống phong cách từ tốn, thong dong của Cảnh Viêm chút nào. Một nỗi lo sợ mơ hồ bắt đầu len lỏi, bủa vây Tịch Nhu. Cô có cảm giác mình đang bị đẩy vào một tình thế mà cô chưa hề lường trước.
Tịch Nhu đứng đó, cuốn sổ đỏ và giấy đăng ký kết hôn còn nóng hổi trong tay. Một dự cảm bất an như con dao nhọn cứa vào lòng cô. Không thể cứ thế này được. Cô cần một lời giải thích.
Tịch Nhu đặt vội giấy tờ lên chiếc bàn trang điểm gần đó, đôi mắt tìm kiếm chiếc iPhone 16 Pro Max đang nằm im lìm trên ga trải giường. Cô vồ lấy nó, ngón tay cái run rẩy lướt trên màn hình cảm ứng, tìm đến số điện thoại của Cảnh Viêm. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô ấn nút gọi, chờ đợi.
Tiếng chuông đổ dài trong sự im lặng đáng sợ của căn phòng. Một hồi, hai hồi… không ai nhấc máy. Tịch Nhu cắn môi dưới, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô gọi lại lần nữa. Vẫn là tiếng chuông vô vọng. Lần thứ ba, lần thứ tư. Vẫn không có phản hồi.
Tịch Nhu siết chặt điện thoại trong tay, cảm giác bất lực dâng trào. Cảnh Viêm đang làm gì? Tại sao lại vội vàng đến vậy? Anh ta đang ở đâu? Một loạt câu hỏi xoáy sâu trong đầu cô, mỗi câu hỏi đều không có lời đáp. Cô lo lắng, bồn chồn, muốn đập mạnh chiếc điện thoại xuống sàn. Sự gấp gáp của Cảnh Viêm không chỉ là khác thường, mà còn là một dấu hiệu của điều gì đó tồi tệ hơn cả vụ scandal ảnh đã diễn ra. Cô cảm thấy mình như đang đứng trước một vực thẳm mà không hề hay biết.
Tịch Nhu siết chặt điện thoại trong tay, cảm giác bất lực dâng trào. Cô lo lắng, bồn chồn, muốn đập mạnh chiếc điện thoại xuống sàn. Sự gấp gáp của Cảnh Viêm không chỉ là khác thường, mà còn là một dấu hiệu của điều gì đó tồi tệ hơn cả vụ scandal ảnh đã diễn ra. Cô cảm thấy mình như đang đứng trước một vực thẳm mà không hề hay biết.
Đúng lúc đó, một tiếng “ting” vang lên khô khốc, phá vỡ sự im lặng căng thẳng trong căn phòng. Tịch Nhu giật mình, vội vàng nhìn xuống màn hình iPhone 16 Pro Max. Là tin nhắn từ Cảnh Viêm. Cô vội mở khóa, ngón tay run rẩy chạm vào dòng thông báo. Màn hình hiện lên dòng chữ ngắn ngủi, lạnh lùng, như một nhát dao: “Không cần hỏi. Cứ làm theo lời tôi.”
Tịch Nhu đọc đi đọc lại tin nhắn, từng từ như những lưỡi dao sắc lạnh cứa vào lòng. Một cơn giận dữ trào lên, hòa cùng cảm giác bị coi thường đến tột độ. Cảnh Viêm không thèm giải thích, không thèm một lời an ủi, thậm chí không thèm đáp lại một cuộc gọi. Cô chỉ là một người thi hành mệnh lệnh, một con rối trong kế hoạch của anh ta.
Sự bất an cuộn trào trong Tịch Nhu, lớn hơn bất kỳ nỗi lo nào về tài sản hay danh dự. Không chỉ là scandal hay giá cổ phiếu Tập đoàn Cảnh Nhuận, mà là động cơ thực sự của Cảnh Viêm. Tại sao anh ta lại gấp gáp đến vậy? Tại sao lại muốn đẩy cô ra khỏi cuộc đời anh ta một cách tàn nhẫn như thế? Cái tin nhắn không chỉ khiến Tịch Nhu cảm thấy bị sỉ nhục, mà còn gieo vào lòng cô một hạt mầm nghi ngờ. Cảnh Viêm đang che giấu điều gì? Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Tịch Nhu. Cô cần phải tìm hiểu.
Tịch Nhu đọc lại tin nhắn một lần nữa, từng chữ như đóng băng cảm xúc. Cô biết, Cảnh Viêm không cho cô lựa chọn. Mệnh lệnh của anh ta luôn là tối thượng, đặc biệt là trong cái “hợp đồng hôn nhân” kéo dài ba năm này. Một cơn buốt lạnh chạy dọc sống lưng Tịch Nhu khi cô nghĩ đến điều khoản ly hôn lạnh lùng: “Bên A có thể chấm dứt quan hệ bất cứ lúc nào, bên B không được có ý kiến.” Anh ta, “Bên A,” vừa thẳng thừng thực thi nó.
Tịch Nhu gằn từng bước về phía phòng làm việc nhỏ trong căn nhà rộng lớn. Cô bật máy tính, màn hình sáng lên rọi vào đôi mắt mệt mỏi. Gõ vài từ khóa, một loạt thông tin về thủ tục ly hôn hiển thị. Cảnh Viêm muốn nhanh chóng, vậy thì cô cũng không có ý định kéo dài. Sự tức giận cuộn trào trong lồng ngực Tịch Nhu. Cô không phải là một món đồ chơi cũ kỹ bị vứt bỏ, không phải là một người hầu bị sa thải không thương tiếc. Mặc dù mối quan hệ này chỉ là vỏ bọc, nhưng cách anh ta đối xử khiến Tịch Nhu cảm thấy bị sỉ nhục đến tận xương tủy.
Tay Tịch Nhu lướt trên bàn phím, điền vào những tờ đơn ly hôn mẫu. Tên cô, tên anh ta, lý do: “Mâu thuẫn không thể hòa giải.” Một nụ cười chua chát hiện trên môi Tịch Nhu. “Mâu thuẫn” ư? Hay là vì một cô gái áo đỏ nào đó đã xuất hiện trong ảnh? Cô nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén cảm xúc. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ, nhưng sâu thẳm trong lòng, Tịch Nhu lại cảm thấy một chút nhẹ nhõm đến kỳ lạ. Tự do. Hai từ đó vang vọng trong tâm trí Tịch Nhu, như một lời hứa hẹn về một cuộc sống không còn những ràng buộc, không còn phải diễn kịch.
Hai mươi triệu đồng tiền tiết kiệm từ công việc “vợ thuê” có lẽ không quá nhiều, nhưng đủ để Tịch Nhu bắt đầu một cuộc sống mới. Cô đã có “nghề phụ” của mình, tài khoản truyền thông chuyên “bóc phốt” giới hào môn đã và đang phát triển. Có lẽ, đây là thời điểm thích hợp để thoát ra khỏi cái lồng vàng này. Tuy nhiên, sự hả hê đó nhanh chóng bị lu mờ bởi cảm giác bị đối xử rẻ rúng. Cảnh Viêm đã ép cô đi đến Cục Dân chính vào Thứ Tư tuần sau, không một lời giải thích, không một chút nể nang.
Tịch Nhu in xong những tờ đơn. Âm thanh máy in lạch cạch vang vọng trong căn phòng trống, như một bản nhạc buồn cho một cuộc hôn nhân kết thúc. Cô nhìn xấp giấy tờ trên bàn, trái tim như bị xé làm đôi. Một bên là sự nhẹ nhõm, một bên là sự phẫn uất. Cô thu dọn mọi thứ một cách tỉ mỉ, cất giữ cẩn thận. Cảnh Viêm muốn kết thúc, vậy thì hãy kết thúc. Nhưng anh ta sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo và coi thường của mình. Tịch Nhu đã quyết tâm. Cô sẽ không chỉ đơn thuần là một người vợ cũ bị vứt bỏ. Cô sẽ là một đối thủ mà Cảnh Viêm không bao giờ ngờ tới.
Tịch Nhu gấp gọn xấp giấy tờ, cất chúng vào chiếc túi xách màu đen. Lòng cô nặng trĩu nhưng ánh mắt lại lóe lên một tia kiên định. Cô rời khỏi căn phòng làm việc, tiếng gót giày gõ nhịp trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo của căn biệt thự rộng lớn, như tiếng đếm ngược cho một sự kết thúc. Tịch Nhu gọi một chiếc taxi. Cô không muốn Cảnh Viêm biết mình chủ động đến sớm hơn dự kiến.
Chiếc xe lao đi trên những con phố quen thuộc, nhưng Tịch Nhu nhìn chúng bằng một ánh mắt khác. Ba năm qua, cô đã sống trong cái lồng vàng này, đóng vai một người vợ hoàn hảo, chấp nhận mọi điều khoản lạnh lùng mà Cảnh Viêm đưa ra. Tịch Nhu nhớ lại cái ngày ký vào bản hợp đồng hôn nhân, từng câu chữ ghim sâu vào tâm trí, đặc biệt là điều khoản ly hôn nghiệt ngã: “Bên A có thể chấm dứt quan hệ bất cứ lúc nào, bên B không được có ý kiến.” Cảnh Viêm là “Bên A,” và Tịch Nhu, cô là kẻ không có tiếng nói.
Một nụ cười khẩy hiện trên môi Tịch Nhu. Ba năm. Ba năm làm vợ trên danh nghĩa, ba năm kìm nén cảm xúc, ba năm sống trong vỏ bọc hoàn hảo của một Phu nhân Tập đoàn Cảnh Nhuận. Cô đã nghĩ mình có thể quen với sự sắp đặt đó, quen với việc bị đối xử như một món đồ, nhưng vết thương lòng vẫn âm ỉ nhức nhối. Điều khoản ly hôn không chỉ là những dòng chữ trên giấy, nó là một bản án dành cho sự tự tôn của Tịch Nhu. Nó tước đoạt quyền được phản kháng, quyền được yêu thương và được tôn trọng.
Tịch Nhu siết chặt quai túi. Hai mươi triệu đồng, số tiền cô kiếm được từ công việc “vợ thuê”, cảm giác thật mỉa mai. Nó là khoản bồi thường cho ba năm tuổi xuân, hay là giá trị của sự im lặng, sự phục tùng? Cảnh Viêm có lẽ nghĩ cô sẽ chấp nhận số phận, sẽ ngoan ngoãn rời đi mà không một lời oán thán. Nhưng anh ta đã lầm. Tịch Nhu không phải là con rối vô tri. Cô có kế hoạch của riêng mình, một kế hoạch sẽ khiến Cảnh Viêm phải nhìn nhận lại giá trị của người vợ hợp đồng này. Tịch Nhu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang phản chiếu vào mắt, nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa lạnh lẽo đang bùng lên. Cục Dân chính đã hiện ra phía trước.
Cánh cửa kính Cục Dân chính nặng nề khẽ kêu kẹt một tiếng khi Tịch Nhu đẩy bước vào. Ánh sáng trắng lạnh lẽo của đèn huỳnh quang cùng mùi giấy tờ cũ kỹ đập vào khứu giác cô. Tịch Nhu vừa đưa mắt tìm kiếm, tầm nhìn cô liền chạm ngay vào Cảnh Viêm. Anh ta đã đứng đó, tựa lưng vào một bức tường xám, dáng vẻ cao lớn và lạnh lùng nổi bật giữa đám đông lộn xộn.
Ánh mắt Cảnh Viêm vẫn như cũ, không một gợn sóng, lạnh nhạt và thờ ơ, như thể Tịch Nhu chỉ là một người xa lạ vừa lướt qua. Trái tim Tịch Nhu bỗng hẫng đi một nhịp. Cô cảm thấy một sự lúng túng lạ thường ập đến, bàn tay vô thức siết chặt quai túi xách. Ba năm qua, cô đã quen với sự lạnh nhạt này, nhưng đứng trước anh ta tại Cục Dân chính, để chấm dứt một cuộc hôn nhân trên danh nghĩa, cô lại thấy mình gượng gạo đến lạ.
Cảnh Viêm không nói gì, chỉ khẽ nhướng mày, ra hiệu cho Tịch Nhu đi theo. Mỗi bước chân của cô dường như nặng hơn. Cô nhận ra, khoảng cách giữa hai người dường như còn lớn hơn cả trước đây. Không chỉ là khoảng cách về mặt tình cảm, mà còn là một bức tường vô hình của sự xa lạ, của những toan tính và những bí mật chưa được phơi bày. Tịch Nhu ngước nhìn theo bóng lưng Cảnh Viêm, trong lòng dấy lên một sự quyết tâm lạnh lẽo. Dù có gượng gạo đến mấy, cô cũng sẽ không lùi bước.
Cảnh Viêm sải bước về phía quầy làm thủ tục, Tịch Nhu rảo bước theo sau, cảm giác như một kẻ vô hình. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Họ dừng lại trước quầy số ba, nơi một nữ nhân viên khoảng ngoài ba mươi đang ngẩng đầu nhìn lên. Ánh mắt của cô ta lướt qua Tịch Nhu rồi dừng lại trên Cảnh Viêm, vẻ tò mò và thắc mắc hiện rõ.
“Hai anh chị…”, nữ nhân viên mở lời, giọng điệu có chút kéo dài, “muốn ly hôn sao? Không cần hòa giải sao?”
Câu hỏi của cô ta như một mũi kim đâm thẳng vào sự xấu hổ của Tịch Nhu. Cô cảm thấy nóng bừng cả mặt, không gian xung quanh dường như thu hẹp lại. Những ánh mắt hiếu kỳ từ những người xung quanh, dù có lẽ chỉ là tưởng tượng, cũng khiến cô muốn độn thổ. Tịch Nhu ngước nhìn Cảnh Viêm, mong chờ anh nói điều gì đó, nhưng anh vẫn đứng đó, vẻ mặt không chút biểu cảm, như thể câu hỏi đó không liên quan đến anh.
Sự im lặng của Cảnh Viêm càng khiến Tịch Nhu thêm bối rối. Cô nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh. Điều duy nhất cô muốn lúc này là mọi chuyện kết thúc thật nhanh chóng, rời khỏi nơi đầy rẫy sự phán xét này. Cô chỉ muốn khép lại cuộc hôn nhân ba năm danh nghĩa này, càng sớm càng tốt.
Cảnh Viêm khẽ nhíu mày, không nhìn nữ nhân viên, chỉ dứt khoát nói: “Không cần. Cứ làm thủ tục.”
Giọng điệu lạnh lẽo của anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào bất kỳ ý định hòa giải nào còn sót lại trong không khí. Nữ nhân viên khẽ gật đầu, đưa tay nhận lấy xấp giấy tờ đã được Cảnh Viêm đưa trước đó, bắt đầu lật xem từng trang một với vẻ mặt nghiêm túc. Cô ta dò xét từng mục, ánh mắt lướt qua các thông tin cá nhân của Cảnh Viêm và Tịch Nhu.
Tịch Nhu đứng đó, cảm giác ngột ngạt bao trùm. Cô chỉ muốn mọi chuyện kết thúc nhanh chóng, nhưng một phần sâu thẳm trong lòng lại mong chờ điều gì đó bất ngờ xảy ra, một sự cố nhỏ bé có thể làm chậm lại tiến trình này.
“Dạ thưa hai anh chị,” nữ nhân viên đột ngột dừng lại ở một trang, ngẩng đầu lên, nét mặt có chút bối rối. “Trong hồ sơ của mình… hình như thiếu bản gốc giấy đăng ký kết hôn ạ.”
Cả người Tịch Nhu khẽ giật mình. Một tia hy vọng nhỏ bé, mong manh chợt lóe lên trong lòng cô. Liệu đây có phải là một dấu hiệu? Một sự gián đoạn có thể khiến Cảnh Viêm suy nghĩ lại? Ánh mắt Tịch Nhu vô thức hướng về Cảnh Viêm, mong chờ một phản ứng khác biệt từ anh.
Cảnh Viêm lập tức cau mày, vẻ mặt hiện rõ sự khó chịu, sự kiên nhẫn của anh dường như đang cạn dần. Anh đưa tay lên nhìn chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay, rồi liếc nhìn nữ nhân viên với ánh mắt sắc lạnh. “Thiếu sao?”
Nữ nhân viên hơi rụt rè trước thái độ của anh. “Dạ vâng ạ. Bắt buộc phải có bản gốc mới hoàn tất hồ sơ ly hôn được ạ.”
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ Cảnh Viêm. Anh không hề nhìn Tịch Nhu, mà lập tức rút chiếc iPhone 16 Pro Max trong túi ra, bấm số. “Cô Lâm, mang ngay bản gốc giấy đăng ký kết hôn đến Cục Dân chính. Ngay lập tức!”
Giọng nói của anh lạnh lùng, dứt khoát, không chút do dự. Tia hy vọng mong manh vừa nhen nhóm trong lòng Tịch Nhu lập tức vụt tắt. Cô biết rõ, Cảnh Viêm không bao giờ cho phép bất kỳ sự trì hoãn nào, đặc biệt là trong những việc anh đã quyết định. Anh chỉ đang khó chịu vì phải tốn thêm thời gian, chứ không phải vì anh thay đổi ý định.
Cảnh Viêm cất điện thoại, anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, không một ánh mắt nào liếc nhìn Tịch Nhu. Anh ngồi xuống ghế, khoanh tay trước ngực, thái độ dứt khoát như thể mọi chuyện đã được an bài. Dường như, sự chờ đợi này chỉ là một rào cản nhỏ không đáng bận tâm trên con đường anh đã chọn.
Tịch Nhu đứng đó, nhìn bóng lưng kiên quyết của Cảnh Viêm, bỗng cảm thấy một sự trống rỗng vô hạn dâng lên trong lòng. Cái cảm giác vui sướng, hả hê khi nghĩ đến việc được giải thoát khỏi cuộc hôn nhân giả tạo này, mà cô đã từng cảm nhận khi quyết định “bóc phốt” chồng, giờ đây đã tan biến như bọt biển. Thay vào đó là một hố sâu hun hút, nuốt chửng mọi cảm xúc của cô.
Ba năm. Ba năm làm vợ trên danh nghĩa. Ba năm sống trong một căn biệt thự sang trọng nhưng lạnh lẽo, với một người chồng chỉ coi cô là vật trang trí, một hợp đồng ràng buộc. Tịch Nhu từng tự nhủ, cô chấp nhận tất cả vì tiền, vì một “nghề phụ” béo bở. Nhưng giờ đây, khi cánh cửa tự do sắp mở ra, thứ còn lại không phải là sự giải thoát, mà là một câu hỏi nhức nhối: Giá trị của Tịch Nhu là gì? Cô đã sống những năm tháng qua cho điều gì? Một tờ giấy đăng ký kết hôn vô nghĩa, một vai diễn “vợ hiền” hoàn hảo trước công chúng, hay một người “bóc phốt” giới thượng lưu giấu mặt? Mối quan hệ này, ngoài những con số trong tài khoản, đã để lại gì cho cô? Chỉ là sự hụt hẫng cùng cực.
Cảnh Viêm vẫn ngồi đó, lưng quay về phía Tịch Nhu, như thể lời nói của cô không đáng để anh bận tâm. Khi Tịch Nhu vẫn còn chìm trong hố sâu của sự hụt hẫng, anh chợt khẽ nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười mỉa mai, một động tác nhỏ nhưng chứa đầy sự khinh thường.
“Cô làm tốt lắm, đúng như tôi mong đợi.” Giọng anh vang lên, lạnh lẽo và dứt khoát, từng chữ như mũi dao găm thẳng vào trái tim Tịch Nhu.
Tịch Nhu sững sờ. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Đôi mắt Tịch Nhu mở lớn, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Cảnh Viêm. Cái ý nghĩ rằng anh đã biết mọi chuyện, rằng anh đã đoán được hành động của cô, thậm chí còn ‘mong đợi’ nó, khiến một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng cô. Sự khinh bỉ trong giọng nói của anh, sự hài lòng kỳ lạ trong câu nói ấy, như một nhát dao chí mạng đâm vào lòng tự trọng của Tịch Nhu. Cô cảm thấy cả thế giới như sụp đổ, mọi nỗ lực và sự ẩn mình của cô bỗng chốc trở thành trò hề trong mắt anh. Nụ cười vừa rồi của cô, sự hả hê thoáng qua khi nghĩ mình đã nắm được quyền chủ động, giờ tan biến không dấu vết. Cô đã bị anh nhìn thấu, bị anh đánh giá, và tệ hơn là, bị anh khinh miệt. Lòng Tịch Nhu quặn thắt, một cảm giác tổn thương sâu sắc bao trùm lấy cô, nặng nề hơn bất kỳ sự giải thoát nào cô từng tưởng tượng.
Cả thế giới của Tịch Nhu bỗng chốc đảo lộn. Cô đứng đó, cơ thể run rẩy, những lời nói mỉa mai của Cảnh Viêm vẫn văng vẳng bên tai. Anh ta đã biết tất cả, và anh ta đã chuẩn bị cho điều này. Mọi nỗ lực của cô đều trở thành trò cười trong mắt anh. Không còn gì để nói, không còn gì để níu kéo. Mối quan hệ ba năm, vốn dĩ đã là một hợp đồng lạnh lẽo, giờ đây càng lộ rõ bản chất tàn nhẫn. Tịch Nhu nuốt khan, quay người lại, bước ra khỏi phòng mà không nói thêm một lời nào. Tiếng đóng cửa phòng ngủ không quá lớn, nhưng đủ để cắt đứt mọi hy vọng mong manh còn sót lại.
Ba ngày sau, đúng `Thứ Tư tuần sau` như đã định, `Cục Dân chính` chìm trong bầu không khí ngột ngạt. Tịch Nhu bước vào, cảm giác nặng nề như chì đè nặng lên từng bước chân. Cảnh Viêm đã ngồi chờ ở một góc, dáng vẻ điềm tĩnh, như thể anh ta đang chờ ký một hợp đồng kinh doanh chứ không phải đặt dấu chấm hết cho một cuộc hôn nhân. Ánh mắt anh ta lướt qua Tịch Nhu một cách hờ hững, không một chút cảm xúc.
Một nhân viên dân sự đặt hai tờ đơn ly hôn đã điền sẵn thông tin trước mặt họ. “Mời hai vị xem qua và ký tên.” Giọng nói đều đều vang lên, như một bản án.
Tịch Nhu nhìn xuống tờ giấy trắng. Dòng chữ “Hợp đồng hôn nhân kéo dài 3 năm” và “Điều khoản ly hôn: ‘Bên A có thể chấm dứt quan hệ bất cứ lúc nào, bên B không được có ý kiến.'” như khắc sâu vào tâm trí cô. Hai mươi triệu đồng tiền tiết kiệm từ công việc “vợ thuê” có vẻ quá rẻ mạt cho ba năm thanh xuân và vô vàn tổn thương này.
Cảnh Viêm cầm bút, ký tên mình một cách dứt khoát, nhanh gọn, không chút do dự. Anh ta thậm chí không nhìn lại tờ giấy hay Tịch Nhu, chỉ đặt bút xuống bàn và khoanh tay chờ đợi.
Tịch Nhu nắm chặt cây bút trong tay. Cảm giác lạnh buốt từ ngòi bút sắt truyền thẳng vào lòng bàn tay cô. Ba năm. Ba năm làm vợ trên danh nghĩa của một người đàn ông chưa bao giờ thực sự yêu thương cô. Giờ đây, chỉ cần vài nét mực, tất cả sẽ kết thúc. Một nỗi chua chát dâng lên tận cổ họng. Cô đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu, đã tự nhủ phải mạnh mẽ, phải giải thoát. Nhưng sao vẫn cay đắng đến thế?
Cô đặt bút xuống, nắn nót ký tên `Tịch Nhu` vào ô trống dành cho bên B. Chữ ký run rẩy, không được sắc sảo như mọi khi. Khi cô ngẩng đầu lên, Cảnh Viêm đã đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Anh ta không nói một lời, không một cái liếc mắt cuối cùng.
Cảm giác giải thoát bỗng hóa thành một khoảng trống rỗng mênh mông, nuốt chửng lấy Tịch Nhu. Cô nhìn chằm chằm vào chữ ký của mình trên tờ giấy, như nhìn vào một vết sẹo mới toanh, vừa rát bỏng vừa nhức nhối. Mối quan hệ ba năm, đã chính thức đặt dấu chấm hết.
Cảnh Viêm đã đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Anh ta không nói một lời, không một cái liếc mắt cuối cùng. Ngay khi Tịch Nhu vừa ngẩng đầu lên sau khi đặt bút ký, anh ta lập tức xoay lưng. Bước chân Cảnh Viêm dứt khoát, tiếng giày da cao cấp nện đều đều trên nền gạch hoa của Cục Dân chính, vang vọng trong không gian tĩnh mịch như một bản tuyên án cuối cùng. Anh ta không ngoảnh lại, không một thoáng dừng chân, cứ thế thẳng tiến về phía cửa ra vào. Dáng vẻ anh ta vô cùng dứt khoát và vô cảm, như thể vừa hoàn thành một giao dịch kinh doanh bình thường, không chút vướng bận hay lưu luyến.
Tịch Nhu đứng chôn chân tại chỗ. Cảm giác lạnh lẽo của chiếc bút vẫn còn hằn trong lòng bàn tay cô. Cô dõi theo bóng lưng Cảnh Viêm, nhìn anh ta khuất dần qua cánh cửa, mang theo mọi mảnh ghép của ba năm hôn nhân hờ hững. Khoảng trống mênh mông nuốt chửng lấy Tịch Nhu. Cô đơn, lạc lõng, và bị bỏ lại. Cả Cục Dân chính dường như đều trở nên trống rỗng, chỉ còn lại Tịch Nhu với sự im lặng đến đau đớn, cùng với mảnh giấy ly hôn vừa được đóng dấu đỏ.
Tịch Nhu vẫn đứng đó, ngón tay tê dại vẫn còn cảm nhận rõ vết hằn của cây bút. Cô từ từ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Cảnh Viêm vừa biến mất. Khoảng trống trong tâm hồn cô lúc này cũng mênh mông và lạnh lẽo y như căn phòng rộng lớn của Cục Dân chính. Một làn gió lạnh thổi qua, cuốn theo những mảnh vụn cuối cùng của ba năm hôn nhân hờ hững. Tịch Nhu khẽ thở dài, cúi xuống, bàn tay run rẩy nhặt tờ giấy ly hôn được đóng dấu đỏ chói trên mặt bàn. Dòng chữ “Đã ly hôn” như một vết cứa sâu vào tận xương tủy, nhưng cũng như một cánh cửa vừa được mở ra.
Cô xoay người, bước đi như một người mộng du. Tiếng giày cao gót của Tịch Nhu vang lên khô khốc trên nền gạch, từng bước chân nặng trĩu chất chứa sự nặng nề của quá khứ. Cô rời khỏi Cục Dân chính, ra khỏi cánh cửa định mệnh ấy. Ánh nắng chói chang của buổi chiều lập tức ập vào, khiến Tịch Nhu phải nheo mắt. Phía trước cô là dòng người tấp nập, xe cộ ồn ào. Cuộc sống vẫn hối hả trôi, không một ai để ý đến một người phụ nữ vừa kết thúc một chương quan trọng của đời mình.
Tịch Nhu hòa vào dòng người, bước đi trên vỉa hè đông đúc. Tờ giấy ly hôn được cô siết chặt trong lòng bàn tay, như thể nó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển khơi cuộc đời. Một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy Tịch Nhu, lạnh lẽo và vô định. Cô không còn là vợ của Cảnh Viêm, không còn là “Bên B” trong hợp đồng hôn nhân vô vị đó. Cô là Tịch Nhu, một cái tên đơn độc giữa thế gian.
Nhưng rồi, giữa sự trống rỗng ấy, một tia lửa nhỏ bắt đầu nhen nhóm. Cô hít một hơi thật sâu, mùi khói bụi và xe cộ tràn vào phổi, mang theo một chút cay nồng nhưng cũng rất sống động. Tịch Nhu ngẩng cao đầu, ánh mắt dần lấy lại tiêu cự. Không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu. Cô tự hỏi mình sẽ làm gì tiếp theo? Cảnh Viêm đã đi rồi, hợp đồng đã chấm dứt. Sẽ không còn những đêm dài cô độc trong căn biệt thự lạnh lẽo, không còn phải diễn tròn vai một người vợ. Tịch Nhu nắm chặt tay, cắn chặt môi, cảm giác quyết tâm trỗi dậy mạnh mẽ, xua tan đi sự mất mát ban đầu. Một thế giới mới đang chờ đợi cô, và cô sẽ không lãng phí nó.
Tịch Nhu bước vào căn hộ quen thuộc, tiếng giày cao gót không còn vang lên khô khốc mà chìm vào thảm nhung mềm mại. Cô ném chiếc túi xách lên ghế sofa, cảm giác nặng nề vẫn còn đọng lại từ tờ giấy ly hôn lạnh lẽo. Ánh hoàng hôn hắt qua khung cửa sổ, nhuộm đỏ không gian. Tịch Nhu ngồi phịch xuống chiếc sofa êm ái, cơ thể mỏi mệt nhưng tinh thần lại căng như dây đàn.
Cô với lấy chiếc iPhone 16 Pro Max trên bàn trà, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Sau ba năm làm “vợ thuê”, cô có quá nhiều thứ phải cập nhật, đặc biệt là những tin tức liên quan đến “chồng cũ” của mình. Lướt qua các kênh tin tức giải trí, Tịch Nhu dừng lại ở những bài đăng về Cảnh Viêm và “cô gái áo đỏ”. Vụ scandal ảnh ôm ấp ở quán bar vẫn còn đó, nhưng cách nó được lan truyền, rồi lại bị gỡ bỏ, dấy lên một cảm giác bất thường trong cô.
Với kinh nghiệm từng là quản lý tài khoản truyền thông chuyên “bóc phốt” giới hào môn, Tịch Nhu nhạy cảm với mọi dấu hiệu thao túng truyền thông. Cô thấy một số bài đăng ban đầu có lượng tương tác khổng lồ bỗng dưng biến mất không dấu vết, trong khi những bài viết khác, dù có vẻ “giật gân” hơn, lại được đẩy lên một cách khó hiểu. Một số bình luận tiêu cực về Cảnh Viêm cũng biến mất nhanh chóng, nhường chỗ cho những dòng bênh vực, hoặc thậm chí là những lời lẽ ẩn ý chỉ trích Tịch Nhu.
Tịch Nhu nhíu mày, cảm giác khó chịu dâng lên. Cô lướt qua một loạt các trang tin, từ những kênh lớn có uy tín đến những diễn đàn “buôn dưa lê” kín đáo. Mọi thứ dường như đều được kiểm soát. Có một bàn tay vô hình đang đạo diễn toàn bộ vở kịch truyền thông này. Một luồng suy nghĩ lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Tịch Nhu. Cô dừng lại ở một bài viết phân tích “scandal” từ góc độ kinh doanh, với lập luận vụ việc có thể gây ảnh hưởng đến cổ phiếu Tập đoàn Cảnh Nhuận.
“Ảnh hưởng cổ phiếu sao?” Tịch Nhu lẩm bẩm. Cô nhớ lại những lời Cảnh Viêm đã nói, về việc anh cần một cuộc hôn nhân vỏ bọc, về việc duy trì hình ảnh. Tay Tịch Nhu siết chặt chiếc điện thoại, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào màn hình. Các mảnh ghép rời rạc bỗng kết nối lại trong đầu cô, tạo thành một bức tranh đáng sợ.
Không lẽ… anh ta cố tình tạo ra vụ này?
Ánh mắt Tịch Nhu sắc lạnh, lướt qua những dòng tít trên màn hình điện thoại. “Không lẽ… anh ta cố tình tạo ra vụ này?” Câu hỏi vang vọng trong đầu cô, từng mảnh ghép vụn vặt của bức tranh hôn nhân ba năm bỗng chốc được sắp xếp lại một cách tàn nhẫn.
Tịch Nhu nhớ lại lời Cảnh Viêm đã nói trong phòng ngủ: “Chúng ta nên ly hôn.” Giọng điệu bình thản đến đáng sợ. Cái ngày anh ta chọn để đề nghị ly hôn lại chính là Lễ Thất Tịch, ngày kỷ niệm ba năm của cuộc hôn nhân hợp đồng. Ba năm, đúng như thời hạn ghi trong “Hợp đồng hôn nhân” mà cô từng đọc lướt qua. Điều khoản ly hôn vỏn vẹn một câu: “Bên A có thể chấm dứt quan hệ bất cứ lúc nào, bên B không được có ý kiến.” Bên A, đương nhiên là Cảnh Viêm.
Cô gái áo đỏ. Vụ ảnh ôm ấp ở quán bar. Cả hai đều xuất hiện ngay trước khi Cảnh Viêm tuyên bố muốn ly hôn. Truyền thông bị thao túng, tin tức về anh ta được kiểm soát chặt chẽ, những bình luận bất lợi biến mất, chỉ còn lại những lời bênh vực hoặc lái mũi dùi sang cô. Rồi cái lập luận về “ảnh hưởng cổ phiếu Tập đoàn Cảnh Nhuận” bỗng nhiên trở nên sáng tỏ. Một vở kịch hoàn hảo, được dàn dựng tỉ mỉ để tạo ra một lý do chính đáng, không thể chối cãi cho việc ly hôn. Một cái cớ để Cảnh Viêm có thể ly hôn “nhanh chóng và gọn gàng” mà không gặp phải bất kỳ sự phản đối hay thắc mắc nào từ dư luận, hay từ chính cô.
Tịch Nhu đứng bật dậy, chiếc điện thoại bị siết chặt trong tay. Cảm giác bị lừa dối, bị lợi dụng dâng trào trong lồng ngực. Cô không phải là nạn nhân của một cuộc ngoại tình bất ngờ, mà là con tốt thí trong một ván cờ được sắp đặt từ lâu. Cô đã từng tự hào về sự tinh ý của mình trong việc “bóc phốt” giới hào môn, vậy mà lại bị chính người chồng trên danh nghĩa của mình qua mặt một cách trắng trợn.
Gương mặt Tịch Nhu tái mét, đôi mắt ánh lên ngọn lửa giận dữ. “Cảnh Viêm,” cô gằn từng chữ, “anh… khốn kiếp!” Toàn bộ ba năm hợp đồng hôn nhân, sự nhẫn nhịn, sự chấp nhận vai trò “vợ thuê” đều là một trò hề. Anh ta muốn một cuộc ly hôn không tỳ vết, không rắc rối, và đã dùng cô làm công cụ để đạt được điều đó.
Tịch Nhu thở dốc, hai mươi triệu đồng tiền tiết kiệm từ công việc “vợ thuê” dường như là một lời chế giễu chua xót. Cô đã nghĩ mình thông minh, đã nghĩ mình kiếm được một món hời. Nhưng giờ đây, cô thấy mình ngu ngốc đến mức nào. “Thứ Tư tuần sau,” cô lẩm bẩm, nhớ lại ngày hẹn đến Cục Dân chính. “Anh muốn ly hôn gọn gàng sao? Tôi sẽ cho anh thấy thế nào là không gọn gàng!” Tịch Nhu xoay người, ánh mắt kiên định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã lụi tàn, nhường chỗ cho bóng đêm.
Tịch Nhu quay người, bước chân kiên quyết không chút chần chừ. Cô bước đến chiếc sofa trong nhà, nơi chiếc máy tính xách tay của cô đang nằm im lìm. Ánh mắt Tịch Nhu vẫn còn đỏ ngầu nhưng giờ đây không còn là sự giận dữ mù quáng, mà là ngọn lửa của một kế hoạch đã hình thành rõ ràng. Cô ngồi xuống, bật chiếc máy tính. Màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt đầy vẻ tính toán của Tịch Nhu.
Cô mở trình duyệt, đăng nhập vào tài khoản blogger ẩn danh của mình, nơi cô đã từng phơi bày biết bao bê bối của giới thượng lưu. Ngón tay Tịch Nhu lướt nhanh trên bàn phím, gõ những dòng đầu tiên cho bài viết mới. Đây không phải là một bài “bóc phốt” trực tiếp về Cảnh Viêm. Tịch Nhu quá hiểu luật chơi. Một đòn đánh vội vàng sẽ chỉ tự chuốc lấy thất bại. Thay vào đó, Tịch Nhu bắt đầu phác thảo những góc khuất, những bí mật ghê tởm của thế giới hào môn, nơi những cuộc hôn nhân chỉ là giao dịch, nơi tình yêu bị định giá bằng cổ phiếu và những hình ảnh lấp lánh trên truyền thông chỉ là vỏ bọc che đậy cho sự thối nát bên trong.
Cô miêu tả cách các tập đoàn lớn thao túng truyền thông, cách những kẻ giàu có biến mọi thứ thành công cụ phục vụ lợi ích cá nhân, kể cả danh dự và tình cảm. Tịch Nhu không chỉ trích đích danh ai, nhưng mỗi câu chữ đều sắc như dao, khoét sâu vào những vết thương mà chính cô vừa nếm trải. Cô đang vẽ một bức tranh toàn cảnh về sự giả dối, về những quy tắc ngầm chỉ những kẻ trong cuộc mới biết.
Mỗi dòng chữ hiện lên, Tịch Nhu cảm thấy một sự hả hê lạnh lẽo dâng trào. “Cảnh Viêm,” Tịch Nhu khẽ thầm nhủ, ánh mắt vẫn không rời màn hình, “đây mới chỉ là khởi đầu thôi.” Cô siết chặt nắm tay, môi khẽ nhếch mép một nụ cười đầy ẩn ý. Màn trả đũa tinh vi này, cô biết, sẽ còn dài và phức tạp hơn rất nhiều. Cô sẽ không để anh ta được yên ổn ly hôn như anh ta mong muốn.
Sau khi hoàn thành bản nháp đầu tiên, Tịch Nhu khẽ ngả người ra sau ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã thế chỗ cho vầng dương. Mọi giận dữ ban đầu giờ đây đã lắng xuống, nhường chỗ cho một sự bình lặng đến kỳ lạ. Cô đã từng nghĩ cuộc đời mình sẽ bị nhấn chìm trong mớ bòng bong của sự lừa dối và phản bội. Nhưng không, cô đã đứng vững.
Cuộc hôn nhân ba năm với Cảnh Viêm, ban đầu chỉ là một hợp đồng, giờ đây lại trở thành một bài học đắt giá. Nó dạy cô về bản chất khắc nghiệt của quyền lực, về cái giá của sự ngây thơ và về sức mạnh tiềm ẩn bên trong một người phụ nữ. Tịch Nhu nhận ra, Cảnh Viêm không chỉ lừa dối cô, mà anh ta còn vô tình mở ra một con đường mới. Con đường mà ở đó, cô không còn là “vợ thuê” hay một con tốt trong ván cờ của ai đó, mà là một người phụ nữ độc lập, có tiếng nói và khả năng tự định đoạt số phận mình.
Hạnh phúc không phải là một đích đến dễ dàng, đặc biệt là khi nó phải được xây dựng trên những mảnh vỡ của niềm tin. Tịch Nhu không còn tin vào những lời thề thốt phù phiếm, nhưng cô tin vào giá trị của bản thân. Số tiền hai mươi triệu đồng tiết kiệm, tưởng chừng ít ỏi, giờ đây không chỉ là một khoản tiền, mà là minh chứng cho sự kiên cường, cho những nỗ lực thầm lặng của cô. Nó là viên gạch đầu tiên xây dựng một tương lai mà Tịch Nhu tự tay kiến tạo, không phụ thuộc vào bất kỳ người đàn ông hay tập đoàn nào.
Cô khép mắt, hít thở sâu. Thế giới ngoài kia vẫn đầy rẫy những phức tạp, những cám dỗ và những toan tính. Nhưng giờ đây, Tịch Nhu đã có một vũ khí sắc bén hơn bao giờ hết: sự hiểu biết, kinh nghiệm, và một trái tim đã được tôi luyện. Ly hôn không phải là kết thúc, mà là cánh cửa mở ra một chương mới. Cô sẽ bước qua cánh cửa đó, không phải với nỗi đau, mà với sự tự tin và khát khao làm chủ cuộc đời mình. Dù tương lai có ra sao, Tịch Nhu biết mình sẽ không bao giờ là nạn nhân một lần nữa. Cô đã học được cách chiến đấu, và quan trọng hơn, cách để tự yêu thương và bảo vệ bản thân. Cuộc đời này, cô sẽ tự mình viết nên cái kết.