Trước khi được gả vào Đông Cung, ta đã biết bên cạnh Thái tử có một ‘đoá hoa giải ngữ’.
Nàng ta cầm kỳ thi họa đều tinh thông, binh thư đọc kỹ, nhưng cam nguyện làm một tỳ nữ thân cận bên Thái tử.
Đêm tân hôn, vốn nên là đêm động phòng hoa chúc của ta, nhưng Thái tử lại nắm tay nàng ngắm trăng trên nóc Đông Cung suốt cả đêm.
Ta không khóc, không ầm ĩ, chỉ tận tâm giữ trọn bổn phận của một Thái tử phi.
Ta hao tâm tổn trí để tác thành cho bọn họ, nhìn họ bỏ giang sơn để phiêu du tứ hải
Ta yêu quyền thế, yêu phú quý, có hay không có phu quân, ta chẳng bận tâm.
Nhưng đến cuối cùng, Thái tử lại hối hận rồi.
Ta xuất thân từ gia tộc Dương thị ở Hồng Nông, cô mẫu và cô tổ mẫu của ta đều từng là hoàng hậu.
Ta là đích trưởng nữ của đời này, nếu không có biến cố gì, hẳn sẽ vào Đông Cung làm Thái tử phi.
Thế gia liên kết chằng chịt, con gái trong gia tộc sau khi đến tuổi cập kê đều phải kết hôn với các thế gia khác, để củng cố địa vị gia tộc.
Từ nhỏ, ta đã hiểu rằng nữ nhân nếu si mê tình ái, may mắn thì gặp được người như ý, còn không thì sẽ phải trải qua cuộc đời mòn mỏi vô vọng.
Ta từng nghe cô mẫu kể lại, năm xưa, người đáng lẽ phải vào Đông Cung là một vị cô tổ mẫu khác. Nhưng bà ấy lại yêu một nho sinh nghèo, không tiếc cắt đứt quan hệ với gia đình để sống cuộc đời của mình. Nhưng sau đó, nho sinh ấy lại bỏ rơi bà, cuối cùng bà chỉ có thể mang thai quay về nhà Dương.
Một thiên kim của gia tộc danh giá, xuất thân quyền quý, lại bị một nho sinh nghèo lừa cả tâm hồn lẫn thể xác.
Từ đó, cô tổ mẫu ấy hoàn toàn mất hết hy vọng. Còn muội muội của bà thì được gả vào Đông Cung, hưởng vinh hoa phú quý.
Mọi thứ lẽ ra đều thuộc về cô tổ mẫu, nhưng bà không chịu nổi sự chênh lệch ấy, cuối cùng xuất gia nơi cửa Phật.
Cô mẫu ta nói:
“Tình ái là thứ hư ảo nhất trên đời, chỉ có phú quý nắm trong tay mới là điều quan trọng nhất.”
Ngay cả mẹ ta – người từng là thanh mai trúc mã với cha ta, cũng lén nói rằng:
“Nếu cha con không phải người của Dương thị Hồng Nông, ta đã không gả cho ông ấy rồi.”
Sau khi ta đến tuổi cập kê, thánh chỉ ban hôn được gửi đến phủ Dương. Ta yên tâm chuẩn bị lễ gả, các muội muội thi nhau vây quanh ríu rít.
“Đại tỷ vào Đông Cung thì sẽ là Thái tử phi rồi, thật là oai phong.”
“Chỉ tiếc là cô mẫu vì cứu Hoàng thượng mà thương tổn thân thể, Thái tử không phải do bà sinh ra. Nhưng Thái tử vô cùng kính yêu bà, cũng đương nhiên sẽ yêu thương các tiểu thư của nhà Dương gia ta.”
Tam muội tính cách như con trai, nghe vậy thì lại bĩu môi:
“Ta thì thấy thương cho đại tỷ mới đúng. Nghe nói mấy năm trước, khi nhà Thị lang Tôn bị tịch biên, Thái tử đã cứu tiểu thư nhà họ Tôn, lại tìm cách đưa nàng vào Đông Cung làm tỳ nữ thân cận đấy.”
Lời của tam muội vừa dứt, căn phòng rơi vào sự tĩnh lặng. Mọi người nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía ta, ta mỉm cười:
“Không sao, ta đã sớm biết bên cạnh Thái tử có một ‘đoá hoa giải ngữ’lâu rồi.”
“Tỷ tỷ, chẳng lẽ trong lòng tỷ không thấy khó chịu sao?”
Ta nhìn về phía hoàng thành uy nghiêm kia:
“Điều mà Dương Diễm ta mong muốn chính là quyền lực và sự trường thịnh của gia tộc Dương. Nếu hắn đã dành tình yêu cho người khác, vậy thì quyền lực sẽ thuộc về ta.”
Đến ngày thành thân, ta cùng Lý Lễ Châu quỳ bái tạ trời đất.
Khi đến lúc phu thê giao bái, hắn lại không chịu cúi đầu, mà cứ nhìn chằm chằm về phía Tôn Diệu Vân ở không xa. Vẫn là nhờ thái giám của Lễ Bộ khẽ nhắc nhở, Lý Lễ Châu mới miễn cưỡng cùng ta hoàn tất lễ bái.
Ta an tọa tại điện Triều Dương trong Đông Cung, Tào ma ma chăm sóc ta khẽ thở dài:
“Vừa rồi, Thái tử điện hạ cứ nhìn chằm chằm cô nương nhà họ Tôn. Lão nô vừa trông thấy mắt Tôn cô nương đỏ hoe, ngấn lệ chực trào.”
Nha hoàn Tiểu Hồng liền xen vào:
“Ai mà chẳng thấy? Ở hôn lễ của người ta mà khóc lóc thế kia, thật là xui xẻo. Vừa rồi bọn nô tỳ đều trông thấy nét mặt Thái tử, ngài thương xót cho nàng ta vô cùng.”
Trong phòng tân hôn, cặp nến long phụng sáng lung linh, ta cho các cung nhân lui ra.
Căn phòng trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng dây nến nổ lách tách vui tai.
Ta kéo khăn voan đỏ xuống, tháo phượng quan, mở cửa sổ, và nhìn thấy Thái tử đang ôm Tôn Diệu Vân trên nóc chính điện Đông Cung ngắm trăng.
Dưới ánh trăng tròn trên bầu trời cao, ta bỗng nhận ra chút rung động nhỏ nhoi khi còn thơ bé và những ảo mộng gần đây về hắn đột nhiên tan biến.
Ta như bị dội một gáo nước lạnh, tỉnh táo đến lạ lùng. Cũng bắt đầu cảm thấy may mắn vì ngay từ đầu, hắn không hề giả dối với ta.
Khi đã dứt bỏ tình yêu, và trong lòng chỉ giữ vững gia tộc và tiền đồ của mình, ta mới có thể bước đi xa hơn.
Ta biết, mình chính là kẻ đã xen vào giữa Thái tử và Tôn Diệu Vân, cũng hoàn toàn hiểu rằng một nữ nhân tay không tấc sắt như nàng ta chỉ có thể dựa vào Thái tử.
Nhưng sinh ra trong thế gia, ta không có quyền quyết định hôn sự, nên chỉ có thể lợi dụng cuộc hôn nhân này để thăng tiến, đạt được tất cả những gì ta mong muốn.
Dưới ánh trăng sáng tỏ, lời thì thầm của đôi tình nhân và ánh nến lung lay trong tẩm điện, ta nhìn vào hỷ phục trên người và chiếc khăn voan phượng quan đặt bên cạnh, lòng ta như trăng chìm về Tây.
Sau khi trăng lặn, trời sẽ mau chóng sáng. Ta không muốn làm ánh trăng vấn vương giữa đôi tình nhân trong thi ca, ta muốn làm phượng hoàng bay trên đỉnh mặt trời. Dù có cô đơn, cũng phải rực rỡ, dù bị thiêu đốt suốt chặng đường, cũng cam tâm tình nguyện.
Nhìn bóng dáng ha người họ, ta lẩm bẩm:
“Dương Diễm, chỉ cho phép bản thân buồn một chút trong đêm tân hôn thôi nhé.”
Ta phải làm chủ số phận, lúc nào cũng phải bất chấp thủ đoạn. Nếu thương xót một nữ nhân khác mà dâng nam nhân ấy cho họ, thì phải khiến người đó biết ơn ta đến cuối đời.
Một giọt lệ rơi xuống tay, nỗi buồn của ta thoáng chốc tan biến.
Sáng sớm, ánh bình minh len lỏi qua khung cửa sổ lớn của điện Triều Dương. Dương Diễm cựa mình, đôi mắt khép hờ mở ra. Không gian phòng tân hôn vẫn còn vương vấn mùi hương trầm và hương hoa. Nàng nhìn quanh, căn phòng vắng lặng. Thái tử Lý Lễ Châu đã rời đi từ bao giờ.
Dương Diễm ngồi dậy. Chẳng chút do dự, nàng bước tới tủ áo, tìm lấy bộ hỷ phục mới. Từng động tác thay đồ diễn ra nhanh chóng, dứt khoát. Khuôn mặt nàng phản chiếu trong tấm gương đồng, không một nét bi lụy, không chút oán trách. Chỉ có sự bình thản đến lạ thường và một ánh lửa kiên định đang dần nhen nhóm trong đôi mắt.
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ. Hoàng thành vẫn uy nghiêm sừng sững dưới ánh ban mai. Đông Cung, nơi nàng giờ đây thuộc về, một vương quốc đầy quyền lực và mưu toan.
“Một ngày mới, một chương mới bắt đầu,” Dương Diễm tự nhủ, giọng nói khẽ khàng nhưng vang vọng trong tâm trí. “Không còn chỗ cho những yếu đuối.”
Nàng bước ra khỏi tẩm điện, tiến về phía sảnh chính. Tào ma ma và vài nha hoàn đang chuẩn bị bữa sáng. Họ cúi đầu cung kính khi thấy nàng.
“Thái tử điện hạ đã khởi hành đến triều sự từ sớm,” Tào ma ma cung kính bẩm báo, giọng nói không giấu nổi sự lo lắng.
Dương Diễm khẽ gật đầu. Nàng không hỏi thêm về Lý Lễ Châu hay đêm qua. Sự chú ý của nàng đã hoàn toàn chuyển hướng.
Nàng bước đến chiếc bàn gỗ mun, nơi bày biện các món ăn nhẹ và trà nóng. Bàn tay thanh tú cầm lấy chiếc chén ngọc, đưa lên miệng nhấp một ngụm nhỏ. Vị trà đắng lan tỏa, thanh tỉnh tâm trí.
Nàng hướng mắt về phía xa, nơi có bóng dáng xa xăm của Lạc Dương. Gia tộc Dương thị ở Hồng Nông, một cái tên từng khiến bao kẻ thèm khát. Cô mẫu từng là hoàng hậu, cô tổ mẫu từng là mẫu nghi thiên hạ. Nhưng cả hai đều đã phải trải qua những bài học xương máu về tình ái và quyền lực.
Dương Diễm nhớ lại lời cô mẫu: “Tình ái là thứ hư ảo nhất trên đời, chỉ có phú quý nắm trong tay mới là điều quan trọng nhất.” Và lời mẹ nàng, người từng là thanh mai trúc mã với cha, nhưng vẫn thừa nhận: “Nếu cha con không phải người của Dương thị Hồng Nông, ta đã không gả cho ông ấy rồi.”
Đó là di sản mà nàng thừa hưởng. Một lời cảnh báo, một bài học. Nàng không phải là người phụ nữ mềm yếu, dễ dàng bị tình cảm chi phối. Nàng là đích trưởng nữ của Dương gia, và nàng có mục tiêu.
Dương Diễm đặt chén trà xuống. Nàng đứng dậy, ánh mắt quét qua những người hầu đang cúi đầu.
“Chuẩn bị xe ngựa. Ta muốn đến thăm cô mẫu.”
Giọng nói của nàng sắc bén, không chút do dự. Cuộc đời của nàng đã rẽ sang một hướng khác. Một con đường đầy tham vọng, và nàng sẽ không lùi bước. Sự bình yên của đêm tân hôn chỉ là khởi đầu. Phía trước là một cuộc chiến dài hơi, và Dương Diễm đã sẵn sàng.
Cảnh tiếp theo.
**NỘI CUNG, BUỔI YẾT KIẾN SỚM**
Ánh nắng ban mai đã lên cao, rọi qua những ô cửa kính, hắt những vệt sáng dài trên nền gạch bóng loáng của điện Triều Dương. Dương Diễm đã thay triều phục, trang nghiêm ngồi trên chiếc ghế bành được chạm trổ tinh xảo. Tào ma ma đứng hầu bên cạnh, thái độ vẫn còn chút ngượng nghịu.
Một toán thái giám dắt đầu, chỉ chốc lát sau, Thái tử Lý Lễ Châu xuất hiện. Bước chân hắn có phần chậm chạp, dáng vẻ mệt mỏi hằn rõ dưới lớp áo choàng lụa. Hắn nhìn quanh, rồi tầm mắt dừng lại ở Dương Diễm. Nhưng chỉ là một thoáng. Ánh mắt hắn nhanh chóng lảng đi, không dám nhìn thẳng.
Dương Diễm vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản. Nàng không tỏ ra vui mừng hay trách móc. Ánh mắt nàng chỉ đơn thuần quan sát, đánh giá.
Lý Lễ Châu cúi đầu, giọng nói đều đều, thiếu chút sinh khí:
“Thái tử phi vất vả rồi.”
Dương Diễm khẽ gật đầu, giọng nàng vẫn giữ âm điệu điềm tĩnh, không chút dao động:
“Thiếp phận sự.”
Lý Lễ Châu không nói thêm gì. Hắn quay người, bước về phía sảnh chính, nơi các quan đại thần đang chờ đợi. Vóc dáng hắn trông càng thêm cô độc khi khuất sau cánh cửa lớn.
Dương Diễm dõi theo. Nàng biết, đêm qua, Lý Lễ Châu đã tìm đến Tôn Diệu Vân. Nàng cũng biết, cuộc hôn nhân này không phải vì tình yêu, mà là một giao dịch chính trị. Gia tộc Dương thị cần một chỗ dựa vững chắc, và nàng, là công cụ để đạt được điều đó.
Nàng nắm chặt tay. Ngay cả những bi kịch tình ái trong gia tộc cũng đã dạy nàng điều đó. Cô tổ mẫu yêu một nho sinh nghèo, cuối cùng chịu cảnh phụ bạc mà xuất gia. Cô mẫu từng là hoàng hậu, hưởng thụ vinh hoa phú quý, nhưng cũng gánh chịu những đớn đau của chốn thâm cung. Chỉ có sự giàu sang, quyền lực mới là thứ đáng tin cậy.
Tào ma ma khẽ khàng lên tiếng:
“Thái tử điện hạ có vẻ không được khỏe.”
Dương Diễm khẽ cười, một nụ cười lạnh lẽo:
“Trẫm không quan tâm.”
Nàng đứng dậy. Bước chân nàng vững chãi, dứt khoát. Con đường nàng chọn không có chỗ cho tình cảm yếu đuối.
“Tào ma ma, chuẩn bị xe ngựa. Ta muốn đến gặp cô mẫu.”
Nàng quay đầu, nhìn ra xa xăm về phía Hoàng thành. Nơi đó, quyền lực đang chờ đợi. Và nàng sẽ không để bất cứ ai, kể cả vị thái tử lạnh lùng kia, cản đường mình.
**NỘI CUNG, ĐÔNG CUNG – NGÀY HÔM SAU**
Sáng sớm, ánh mặt trời xuyên qua song cửa, vẽ lên sàn nhà lát đá những vệt sáng vàng rực rỡ. Đông Cung, vốn dĩ yên ắng sau đêm tân hôn, giờ đây vang lên tiếng bước chân gấp gáp và giọng nói trầm ổn, dứt khoát. Dương Diễm, với y phục chỉnh tề, không còn chút tơ vương của đêm qua, đang tự mình kiểm tra lại sổ sách.
Tào ma ma và Tiểu Hồng đứng cạnh, đôi mắt mở to ngạc nhiên xen lẫn kính phục. Những người hầu trong Đông Cung, trước đó còn lơ đãng, giờ đây như bị gọi tỉnh giấc, mỗi người một việc, ra sức hoàn thành nhiệm vụ. Dương Diễm không hề la mắng, chỉ đơn giản là chỉ ra những sai sót, yêu cầu sửa chữa ngay lập tức, và thẳng thắn loại bỏ những ai không đáp ứng được yêu cầu.
“Việc chi tiêu cho lễ nghi không hợp lý. Tào ma ma, sắp xếp lại người phụ trách mảng này, ta cần người có đầu óc tính toán.” Dương Diễm chỉ vào một mục trong sổ sách, giọng nàng lạnh lùng nhưng không hề giận dữ.
Tào ma ma cúi đầu, vội vàng đáp: “Vâng, Thái tử phi. Nô tỳ sẽ lập tức điều chỉnh.”
“Còn việc cung ứng đồ ăn thức uống cho các thị vệ, chất lượng quá kém. Tiểu Hồng, lập danh sách những người phụ trách hiện tại, ta sẽ đích thân chọn người khác.” Dương Diễm tiếp tục, đôi mắt sắc bén lướt qua từng dòng ghi chép.
Tiểu Hồng gật đầu lia lịa, lòng đầy bội phục. Thái tử phi không hề giống những tiểu thư khuê các mà nàng từng hầu hạ. Nàng nhanh nhẹn, quyết đoán, và có tầm nhìn xa trông rộng.
Tào ma ma khe khẽ ghé sát tai Tiểu Hồng, thì thầm: “Thái tử phi quả là không tầm thường.”
Tiểu Hồng cũng thầm đồng ý. Dưới sự điều hành cứng rắn của Dương Diễm, Đông Cung bắt đầu có trật tự, hiệu quả rõ rệt. Nàng không chỉ lo cho bản thân mà còn bắt tay vào củng cố quyền lực, từng bước một, chắc chắn và vững vàng. Mục tiêu của nàng không chỉ là địa vị Thái tử phi, mà là sự trường thịnh của gia tộc Dương thị.
Dương Diễm đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Nàng biết con đường phía trước còn nhiều thử thách. Cuộc hôn nhân này, mớ quan hệ phức tạp trong Hoàng thành, và cả bóng dáng Tôn Diệu Vân ẩn hiện, tất cả đều là những quân cờ mà nàng phải tính toán. Nhưng nàng không sợ hãi. Những bài học từ gia đình, từ chính những bi kịch tình ái của cô tổ mẫu và cô mẫu, đã khắc sâu vào tâm trí nàng: chỉ có quyền lực và phú quý mới là nơi nương tựa vững chắc nhất.
“Tào ma ma, chuẩn bị cho ta một chiếc xe ngựa. Ta muốn đến thăm cô mẫu.” Dương Diễm ra lệnh, giọng nàng vang lên đầy uy quyền. Nàng sẽ không để bất cứ điều gì cản trở bước tiến của mình.
ĐÔNG CUNG – SÂN TRONG – BAN NGÀY
Không khí Đông Cung những ngày sau đó dường như càng thêm tĩnh lặng, khác xa với sự nhộn nhịp thường ngày. Bên ngoài, nắng vẫn chiếu rực rỡ, nhưng trong lòng Dương Diễm, một bóng mây âm ỉ đã hình thành.
Một nha hoàn trẻ, dáng vẻ lo lắng, bước nhanh đến bên Dương Diễm đang ngồi làm việc trong phòng.
NHA HOÀN TIỂU HỒNG
(Lắp bắp)
Điện hạ… Điện hạ lại đến chỗ Tôn cô nương rồi ạ.
Dương Diễm không ngẩng đầu lên khỏi những tập sổ sách dày cộp. Nàng chỉ khẽ nhíu mày, một cử động gần như không thể nhận ra.
DƯƠNG DIỄM
(Giọng đều đều, không chút cảm xúc)
Cứ để yên.
Tiểu Hồng đứng sững, đôi mắt tròn xoe nhìn theo bóng lưng của Thái tử phi. Nàng không hiểu. Thái tử lại tìm đến Tôn Diệu Vân. Chuyện này không còn là tin đồn nữa, nó đã trở thành sự thật hiển nhiên. Vậy mà Thái tử phi… nàng ấy lại bình thản đến lạ lùng.
TIỂU HỒNG
Nhưng… Thái tử phi. Điện hạ đã mấy ngày liền không đến yết kiến người. Đông Cung có nhiều việc cần người quyết định.
DƯƠNG DIỄM
(Ngón tay miết vào một dòng chữ trên sổ sách, mắt vẫn không rời)
Việc Đông Cung ta tự lo liệu được. Thái tử bận tâm đến Tôn cô nương là chuyện của chàng ta. Ngươi lui ra đi.
Tiểu Hồng còn định nói gì đó nhưng thấy ánh mắt lạnh lẽo quét qua, đành cúi đầu, lí nhí:
TIỂU HỒNG
Vâng, nô tỳ lui ra.
Tiểu Hồng rời đi, lòng đầy suy tư. Nàng chưa từng thấy ai như Thái tử phi. Nàng ấy giống như một tảng băng, nhìn không ra một chút cảm xúc. Hay là, nàng ấy đã quá đau khổ nên chấp nhận số phận? Nhưng nhìn cách nàng ấy xử lý công việc, sự quyết đoán và lạnh lùng đó, Tiểu Hồng lại không nghĩ thế.
Trong phòng, Dương Diễm khẽ thở dài, nhưng không ai nhìn thấy. Nàng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vàng rực rỡ như đang chế giễu sự cô đơn của mình. Lý Lễ Châu, phu quân của nàng, người được định sẵn cho vị trí Thái tử, giờ đây lại dành trọn tâm trí cho một tỳ nữ.
Dương Diễm nhắm mắt lại. Nàng nhớ lại lời của Cô mẫu. “Phú quý mới là điểm tựa vững chắc nhất”. Lời khuyên đó luôn vang vọng trong tâm trí nàng. Gia tộc Dương thị hùng mạnh, sự nghiệp của cha, tương lai của tam muội, tất cả đều đặt trên vai nàng. Tình cảm cá nhân, những tổn thương riêng tư, tất cả đều phải nhường chỗ cho mục tiêu lớn hơn.
Dù Lý Lễ Châu có tìm đến Tôn Diệu Vân bao nhiêu lần đi nữa, dù chàng ta có yêu thương “đóa hoa giải ngữ” kia đến đâu, thì Dương Diễm cũng không để nó ảnh hưởng đến kế hoạch của mình. Nàng đã biết trước cuộc hôn nhân này không dựa trên tình yêu. Nó là một sự sắp đặt chính trị, một liên minh giữa các gia tộc. Và nàng, Dương Diễm, sẽ là người nắm giữ vận mệnh của tất cả.
DƯƠNG DIỄM
(Thì thầm với chính mình, giọng chắc nịch)
Ta không cần sự sủng ái của chàng ta. Ta cần quyền lực.
Nàng vươn vai, đứng dậy. Cánh cửa phòng mở ra, Tào ma ma đứng đó, vẻ mặt nghiêm túc.
TÀO MA MA
Thái tử phi, người có muốn dùng bữa không ạ?
DƯƠNG DIỄM
(Lắc đầu)
Ta muốn đến thăm Cô mẫu. Chuẩn bị xe ngựa đi.
Tào ma ma cúi đầu. Nàng biết, Thái tử phi đang tìm kiếm sự tư vấn, hoặc có lẽ, đang củng cố thêm những đồng minh quý giá. Trên con đường chinh phục quyền lực này, mỗi bước đi của Dương Diễm đều được tính toán kỹ lưỡng.
ĐÔNG CUNG – SÂN VƯỜN – CHIỀU
Dương Diễm khoác thêm một chiếc áo choàng mỏng, bước ra khỏi phòng. Nàng liếc nhìn Tào ma ma đang đứng đợi, ánh mắt sắc như dao.
DƯƠNG DIỄM
Các công việc lặt vặt trong Đông Cung, ngươi cứ tạm thời xử lý. Tạm thời thôi.
TÀO MA MA
(Cúi đầu cung kính)
Bẩm Thái tử phi, nô tỳ đã rõ. Thái tử phi muốn đến đâu ạ?
Dương Diễm khẽ mỉm cười, một nụ cười không hề chạm đến mắt. Nàng đã có kế hoạch tỉ mỉ cho ngày hôm nay. Đầu tiên, là tạo ra một chút “chao đảo” cho Tôn Diệu Vân, khiến nàng ta càng thêm “tự ti” và “phụ thuộc” vào sự giúp đỡ. Sau đó, chính nàng sẽ xuất hiện, như một vị cứu tinh, để củng cố thêm sự “biết ơn” của Tôn Diệu Vân, và quan trọng hơn, tạo cơ hội cho Lý Lễ Châu và Tôn Diệu Vân có thêm những khoảnh khắc riêng tư. Điều đó sẽ khiến Thái tử càng thêm “khó xử”, và gián tiếp làm Tôn Diệu Vân càng ngày càng bị cuốn vào vòng xoáy cảm xúc.
DƯƠNG DIỄM
(Giọng thong thả)
Ta muốn đi dạo. Đến hồ sen phía tây. Ngươi đi cùng.
Tào ma ma khẽ giật mình, rồi nhanh chóng gật đầu. Nàng biết Thái tử phi không bao giờ làm gì mà không có chủ đích. Và cái đích lần này, có lẽ liên quan đến Tôn Diệu Vân.
Trên đường đi, Dương Diễm ra lệnh cho Tào ma ma, giọng nói dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào.
DƯƠNG DIỄM
Ngươi, đích thân đi sắp xếp cho Tôn cô nương một buổi gặp gỡ riêng với Thái tử. Chiều nay, bên hồ sen. Hãy đảm bảo mọi thứ diễn ra thật tự nhiên, thật… tình cờ.
Tào ma ma ngẩng đầu lên, đôi mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng cụp xuống. Nàng hiểu ý của Thái tử phi. Tạo cơ hội cho Thái tử và Tôn Diệu Vân ở bên nhau, nhưng lại là dưới “sự sắp đặt” của Thái tử phi. Một kế hoạch có phần “tàn nhẫn”, nhưng lại vô cùng hiệu quả.
TÀO MA MA
(Giọng hơi run)
Bẩm Thái tử phi, người muốn…
DƯƠNG DIỄM
(Ngắt lời, ánh mắt lạnh lẽo)
Ngươi chỉ cần làm theo lời ta. Sự sủng ái của Thái tử dành cho Tôn cô nương, ta không cần. Nhưng ta cần một chút “nợ tình” của nàng ta.
Tào ma ma không dám nói thêm. Nàng biết, đằng sau vẻ ngoài bình tĩnh, Thái tử phi đang ấp ủ một âm mưu sâu xa hơn nhiều. Một âm mưu vì quyền lực, vì sự trường thịnh của gia tộc, mà mọi bi kịch tình ái trong quá khứ đều là bài học xương máu.
Dương Diễm bước đi, gió nhẹ nhàng lướt qua mái tóc nàng. Nàng biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Sóng gió thực sự còn ở phía trước, và nàng sẽ đối mặt với nó bằng chính sự khôn ngoan và quyết đoán của mình.
ĐÔNG CUNG – ĐẠI SẢNH – BUỔI CHIỀU
Tiếng nhạc du dương và tiếng cười nói rộn rã vang vọng khắp đại sảnh Đông Cung. Ánh đèn lồng đỏ thắm được treo cao, chiếu rọi không gian lộng lẫy. Dương Diễm, trong bộ trang phục lộng lẫy của Thái tử phi, ngồi an tọa trên vị trí danh dự, bên cạnh nàng là Thái tử Lý Lễ Châu. Đôi mắt Dương Diễm liếc nhìn quanh, mỉm cười hiền hậu. Nàng đang cố tình tạo dựng hình ảnh một Thái tử phi mẫu mực, rộng lượng trước mặt quần thần.
Trong đám đông quan lại, Tôn Diệu Vân đứng nép mình một góc, trang phục có phần giản dị hơn hẳn. Nàng nhìn Dương Diễm với ánh mắt pha lẫn ngạc nhiên và chút tự ti.
DƯƠNG DIỄM
(Giọng nói vang vọng, ý nhị)
Hôm nay Đông Cung mở tiệc nhỏ, có sự hiện diện của quý khách Tôn cô nương. Thái tử phi này lấy làm vui mừng. Cô nương cứ tự nhiên, Đông Cung này cũng như nhà của cô nương vậy.
Thái tử Lý Lễ Châu khẽ quay sang nhìn Dương Diễm, đôi mày nhíu lại một cách tinh tế. Anh có chút ngạc nhiên trước sự chủ động và bao dung đột ngột của Dương Diễm. Anh không ngờ nàng lại có thể hành xử một cách “đoàn kết” với “kẻ thứ ba” như Tôn Diệu Vân, lại còn trước mặt tất cả mọi người.
TÔN DIỆU VÂN
(Ngẩng đầu lên, giọng hơi run)
Bẩm Thái tử phi, người quá lời rồi ạ. Tiểu nữ chỉ là tỳ nữ thân cận của điện hạ, đâu dám nhận sự đãi ngộ này.
DƯƠNG DIỄM
(Khẽ nhấp ngụm trà, ánh mắt lấp lánh)
Diệu Vân muội muội nói vậy là làm ta buồn rồi. Muội muội là ‘đóa hoa giải ngữ’ bên cạnh Thái tử, là người mà ta cũng quý mến. Đừng khách sáo. Cứ như ở nhà.
Nàng đưa mắt nhìn Lý Lễ Châu, nở một nụ cười bí ẩn. Lý Lễ Châu nhận ra tia ám ảnh trong nụ cười đó, một thứ gì đó lạnh lẽo ẩn giấu sau vẻ ngoài hào phóng. Anh không hiểu mục đích thực sự của Dương Diễm, nhưng anh cảm nhận được có điều gì đó không ổn.
Một vài quan lại bắt đầu xì xào. Họ chưa từng thấy một Thái tử phi nào lại thể hiện sự “thân thiện” đến vậy với một tỳ nữ được Thái tử sủng ái.
TÀO MA MA
(Giọng khẽ khàng, tiến lại gần Dương Diễm)
Bẩm Thái tử phi, món sơn hào hải vị đã được chuẩn bị. Xin người dùng bữa.
Dương Diễm gật đầu, ra hiệu cho mọi người bắt đầu. Nàng không ngừng quan sát Tôn Diệu Vân, thấy nàng càng lúc càng tỏ ra bối rối. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Tôn Diệu Vân, khiến nàng như muốn tan biến vào không khí. Kế hoạch đã đi đúng hướng. Tạo sự khó xử ban đầu, để sau đó, khi mọi thứ “lắng xuống”, nàng sẽ “tình cờ” tạo ra một cơ hội khác cho Lý Lễ Châu và Tôn Diệu Vân. Một cái bẫy được giăng ra một cách khéo léo.
ĐÔNG CUNG – ĐẠI SẢNH – BUỔI CHIỀU MUỘN
Dương Diễm khẽ nhấp ngụm trà, ánh mắt lấp lánh nhưng ẩn chứa sự tính toán. Nàng nhìn Tôn Diệu Vân đang càng lúc càng bối rối dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người. Tào ma ma tiến lại gần, khẽ cúi đầu.
TÀO MA MA
Bẩm Thái tử phi, các vị phu nhân và công chúa đã đến đủ. Xin người cho phép triệu kiến.
DƯƠNG DIỄM
(Giọng điệu vang vọng, đầy quyền uy nhưng vẫn giữ vẻ ôn hòa)
Tốt lắm. Mời các vị khách quý vào sảnh. Hôm nay, Đông Cung vinh hạnh đón tiếp.
Dương Diễm đứng dậy, giữ nguyên phong thái thanh cao. Thái tử Lý Lễ Châu đi theo sau nàng. Tôn Diệu Vân vẫn đứng đó, như một cái bóng.
ĐÔNG CUNG – PHÒNG KHÁCH CHÍNH – BUỔI CHIỀU MUỘN
Không khí trong phòng khách trang hoàng lộng lẫy. Các phu nhân quyền quý, công chúa và những nhân vật có ảnh hưởng trong triều đã tề tựu đông đủ. Họ đều diện những bộ trang phục lộng lẫy, tỏa ra khí chất sang trọng. Dương Diễm, trong vai trò Thái tử phi, tiếp đón từng người với nụ cười niềm nở và lời chào hỏi ân cần. Nàng không chỉ thể hiện sự hiếu khách mà còn khéo léo trò chuyện, tìm hiểu về mối quan hệ của họ với triều đình, gia tộc.
Một vị phu nhân quyền thế, vốn có tiếng nói trong triều, tiến lại gần Dương Diễm. Bà nhìn nàng với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
PHU NHÂN QUYỀN THẾ
(Giọng nói trầm ấm, đầy sự kính nể)
Thái tử phi nương nương thật sự là phúc của Đông Cung. Vừa trẻ tuổi đã tài đức vẹn toàn, trí tuệ hơn người. Nương nương có tài nhìn người và đối nhân xử thế như vậy, chắc chắn Đông Cung sẽ ngày càng hưng thịnh.
DƯƠNG DIỄM
(Cúi đầu khiêm nhường)
Phu nhân quá lời rồi. Diễm chỉ là đang học hỏi những tiền bối uyên bác đi trước. Muội muội hy vọng có thể noi gương các vị để gánh vác trọng trách của Đông Cung.
Ánh mắt Dương Diễm lướt qua đám đông, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Nàng thấy Tam muội của mình, đang đứng trò chuyện với một vị quan khác, gương mặt có vẻ hơi đăm chiêu.
ĐÔNG CUNG – SÂN VƯỜN – BUỔI CHIỀU MUỘN
Tào ma ma đi theo Dương Diễm. Nàng quan sát mọi thứ xung quanh, gật gù hài lòng. Những mối quan hệ này, dù là ban đầu chỉ là hình thức, cũng sẽ dần trở thành nền tảng vững chắc cho quyền lực của nàng và sự trường thịnh của gia tộc Dương thị.
TÀO MA MA
(Thì thầm với Dương Diễm)
Bẩm Thái tử phi, người đã thiết lập được những mối quan hệ cực kỳ quan trọng. Danh tiếng của người trong triều ngày càng vang xa.
DƯƠNG DIỄM
(Nhìn về phía xa, ánh mắt kiên định)
Mọi thứ mới chỉ bắt đầu, Tào ma ma. Quyền lực không chỉ nằm ở vị trí, mà còn ở sự liên kết và ảnh hưởng. Ta phải đảm bảo mình không bao giờ rơi vào cảnh cô độc, không có chỗ dựa.
Nàng nhớ lại những lời dạy của Cô mẫu, những câu chuyện về Cô tổ mẫu, về bi kịch tình ái và sự lựa chọn phú quý. Dương Diễm biết mình đang đi trên con đường đầy chông gai, nhưng nàng đã chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt. Tôn Diệu Vân là một quân cờ, một sự chướng mắt ban đầu, nhưng nàng sẽ biến nó thành một phần trong kế hoạch lớn hơn của mình. Nàng sẽ không để tình cảm cá nhân hay những định kiến xưa cũ cản trở mục tiêu tối thượng: quyền lực tuyệt đối.
MỘT VỊ QUAN THẦN
(Tiến lại gần Dương Diễm, giọng đầy kính phục)
Thái tử phi nương nương thật là một người phụ nữ phi thường. Nương nương đã mang đến một luồng gió mới cho Đông Cung. Chúng thần tin rằng, dưới sự trị vì của người, triều đại sẽ ngày càng cường thịnh.
DƯƠNG DIỄM
(Mỉm cười, nụ cười có chút bí ẩn)
Diễm cảm ơn lời khen của các vị. Mọi chuyện còn ở phía trước.
Nàng biết, bước đi này tuy khéo léo, nhưng cũng tiềm ẩn nguy cơ. Việc mời cả những người có liên quan đến Tôn Diệu Vân, việc thể hiện sự “độ lượng” quá mức, đều có thể gây ra hiểu lầm, hoặc thậm chí là sự nghi kỵ. Nhưng đó là cái giá phải trả để xây dựng một đế chế vững chắc.
ĐÔNG CUNG – ĐẠI SẢNH – BUỔI CHIỀU MUỘN
Thái tử Lý Lễ Châu bước đi chậm rãi, ánh mắt quét qua đám đông đang dần tản ra. Hắn không còn nhìn Tôn Diệu Vân với vẻ cau có như thường lệ. Một chút bất an, một chút tò mò đang len lỏi trong hắn. Dương Diễm, với nụ cười hiền hậu và lời lẽ khéo léo, đã xoay sở để biến cuộc gặp gỡ tiềm ẩn đầy sóng gió này thành một buổi tiệc chào mừng thành công. Đông Cung, dưới sự quản lý của nàng, vận hành trôi chảy, nề nếp một cách đáng ngạc nhiên.
Lý Lễ Châu dừng lại, đôi mắt hướng về phía một tiểu thái giám đang cúi đầu phục dịch gần đó. Hắn cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng giọng nói có chút gượng gạo vang lên.
THÁI TỬ LÝ LỄ CHÂU
(Giọng trầm, có phần ngập ngừng)
Thái tử phi đang làm gì mà có vẻ bận rộn như vậy?
TIỂU THÁI GIÁM
(Khúm núm, giọng lí nhí)
Bẩm Thái tử, Thái tử phi đang cùng các cung nhân xử lý việc sổ sách và lên kế hoạch cho các hoạt động sắp tới của Đông Cung ạ. Người tỉ mỉ vô cùng, mỗi chi tiết đều được xem xét kỹ lưỡng.
Thái tử Lý Lễ Châu khẽ gật đầu, tay siết chặt lại. Hắn quay người, nhìn về phía sảnh chính. Dương Diễm vẫn đang tiếp chuyện với một vị phu nhân, nàng vẫn giữ nụ cười ấy, nhưng giờ đây, trong mắt hắn, nó không còn là sự lạnh nhạt ban đầu mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn, khó đoán hơn. Sự khôn khéo và tài năng của Dương Diễm đang dần hiện rõ, tạo nên một hình ảnh hoàn toàn khác với những gì hắn từng nghĩ. Hắn bắt đầu nhận ra sự thay đổi lớn. Đông Cung dưới tay nàng như được khoác lên một diện mạo mới, đầy sức sống và quyền uy. Những lời bàn tán về sự sắp đặt của Dương Diễm, về mối quan hệ phức tạp giữa nàng và Tôn Diệu Vân, giờ đây dường như đã chìm xuống dưới sức nặng của sự quản lý hiệu quả và sự khéo léo trong đối nhân xử thế của nàng. Lý Lễ Châu khẽ thở dài, một cảm giác mơ hồ về sự mất kiểm soát bắt đầu xâm chiếm tâm trí hắn.
THÁI TỬ LÝ LỄ CHÂU
(Lẩm bẩm một mình, giọng đầy suy tư)
Thật không ngờ…
Hắn nhìn Dương Diễm một lần nữa, ánh mắt pha lẫn sự kinh ngạc và một chút e dè. Hắn đang bắt đầu nhìn nàng bằng con mắt hoàn toàn khác.
ĐÔNG CUNG – CUNG ĐIỆN THÁI TỬ PHI – BUỔI TRƯA
Tôn Diệu Vân đứng lặng lẽ bên khung cửa sổ lớn, ánh mắt mông lung nhìn ra khu vườn thượng uyển. Vừa mới đây thôi, nàng còn đang say sưa trong vòng tay ân sủng của Thái tử Lý Lễ Châu, được xưng tụng là “đóa hoa giải ngữ” quý giá. Nhưng giờ đây, mỗi cử chỉ ân cần của Thái tử phi Dương Diễm, mỗi lời hỏi han quan tâm của nàng ta, đều như những mũi kim châm vào lòng Tôn Diệu Vân.
Thái tử phi quá tốt. Tốt đến mức khiến Tôn Diệu Vân cảm thấy mình đang trở thành một kẻ giả tạo, một kẻ lợi dụng lòng tốt. Nàng biết Dương Diễm không hề đơn giản như vẻ ngoài hiền thục. Mỗi lần Dương Diễm mỉm cười nhìn mình, Tôn Diệu Vân lại cảm thấy như bị nhìn thấu tâm can. Cái vị trí “đóa hoa giải ngữ” mà bao người thèm khát, giờ lại biến nàng thành một kẻ cô độc giữa sự xa hoa của Đông Cung.
THÁI TỬ PHI DƯƠNG DIỄM
(Giọng nói dịu dàng vang lên từ phía sau)
Diệu Vân cô nương, sao lại đứng đây một mình? Nắng đẹp thế này, không ra ngoài dạo bộ một chút sao?
Tôn Diệu Vân giật mình quay lại. Dương Diễm đang đứng đó, tay cầm một tách trà, nụ cười vẫn nở trên môi. Ánh mắt nàng ta lướt qua Tôn Diệu Vân, không để lộ chút cảm xúc nào.
TÔN DIỆU VÂN
(Cố gắng giữ giọng bình thản, cúi đầu)
Thần thiếp chỉ là ngắm cảnh một chút thôi ạ, Thái tử phi.
THÁI TỬ PHI DƯƠNG DIỄM
(Tiến lại gần, đặt tách trà lên bàn, giọng đầy quan tâm)
Nàng cứ gọi ta là Diễm tỷ là được rồi. Ngươi ở đây, ta cũng yên tâm hơn nhiều. Có chuyện gì không vui sao? Nếu có, cứ nói với ta.
Tôn Diệu Vân nhìn sâu vào mắt Dương Diễm, cố gắng tìm kiếm một chút sơ hở, một chút mưu toan nào đó mà nàng vẫn luôn tìm kiếm. Nhưng rồi, nàng chỉ thấy sự chân thành, sự bao dung vô bờ bến. Cái bao dung ấy, giờ đây lại là gánh nặng lớn nhất.
TÔN DIỆU VÂN
(Thầm nghĩ, giọng nói vang vọng trong tâm trí)
Thái tử phi thật sự quá tốt. Nhưng ta… ta cảm thấy mình không thuộc về nơi này. Thái tử gia, người có thực sự thuộc về ta không, hay chỉ là một cuộc chơi trong mắt người? Còn ta, ta chỉ là một con cờ của muôn vàn âm mưu, nơi danh vọng và phú quý… hay chỉ là một tì nữ nhỏ bé, không hơn không kém.
Dương Diễm vỗ nhẹ lên vai Tôn Diệu Vân, hành động thân mật đó khiến Tôn Diệu Vân càng thêm bối rối.
THÁI TỬ PHI DƯƠNG DIỄM
Cứ thả lỏng đi, Diệu Vân. Đông Cung này là nhà của ngươi. Thái tử và ta luôn mong nàng được hạnh phúc.
Tôn Diệu Vân cúi gằm mặt, trái tim nặng trĩu. Nàng biết, mình đã bước vào một vòng xoáy mà khó lòng thoát ra. Sự nghiệp và tương lai gia tộc, liệu có đáng để nàng đánh đổi tất cả, kể cả lương tâm và sự cô độc?
ĐÔNG CUNG – ĐIỆN TRIỀU DƯƠNG – BUỔI TIỆC TỐI
Ánh đèn lồng màu đỏ rực rỡ thắp sáng cả Điện Triều Dương. Tiếng nhạc du dương hòa lẫn với tiếng cười nói rộn rã. Hôm nay là một buổi tiệc quan trọng, quy tụ những vị quan đầu triều và phu nhân của họ. Dương Diễm, với trang phục lộng lẫy, đang ngồi an tọa ở vị trí danh dự bên cạnh Thái tử Lý Lễ Châu. Nàng mỉm cười tiếp chuyện các khách mời, đôi mắt khéo léo lướt nhìn khắp đại sảnh.
Ở một góc khuất hơn, gần nơi Tôn Diệu Vân đang đứng hầu hạ, nàng tỳ nữ Tiểu Hồng đang cố gắng giữ cho mình một vẻ mặt bình tĩnh. Tối qua, chính tay nàng đã chuẩn bị bộ lễ phục cho Tôn Diệu Vân theo đúng chỉ thị của Thái tử phi.
Bỗng nhiên, một vị quan lớn tuổi, với bộ râu dài bạc trắng, đang nói chuyện với Thái tử, đột ngột dừng lại. Ánh mắt ông ta dời xuống chỗ Tôn Diệu Vân.
VỊ QUAN LỚN TUỔI
(Giọng hơi khó chịu)
Thái tử gia, vị cô nương kia là ai? Sao lại có vẻ quen thuộc đến vậy.
Thái tử Lý Lễ Châu quay đầu nhìn theo ánh mắt của vị quan. Khuôn mặt hắn hơi biến sắc khi nhận ra Tôn Diệu Vân đang đứng đó, tay cầm một bình rượu quý. Cùng lúc đó, Tôn Diệu Vân, với tâm trạng rối bời vì những ánh mắt dò xét, đã vô tình làm rơi bình rượu xuống sàn. Tiếng thủy tinh vỡ chát chúa vang vọng cả đại sảnh. Rượu đỏ sóng sánh lan ra trên nền gạch men bóng loáng, thu hút toàn bộ sự chú ý.
Sự im lặng bao trùm. Tôn Diệu Vân đứng sững người, mặt trắng bệch, đôi mắt ngấn nước. Nàng cảm thấy mọi ánh mắt đều đang đổ dồn về phía mình, mang theo sự phán xét và khinh miệt.
Dương Diễm khẽ mỉm cười, một nụ cười chỉ thoáng qua như làn gió. Nàng không hề tỏ ra tức giận hay thất vọng. Thay vào đó, nàng chậm rãi quay sang phía Tào ma ma đang đứng hầu cận.
DƯƠNG DIỄM
(Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng đủ để Tào ma ma nghe thấy)
Ta tin Thái tử sẽ xử lý ổn thỏa việc này. Không cần chúng ta phải ra mặt.
Tào ma ma cúi đầu, ánh mắt nhìn theo hướng Dương Diễm, hiểu ý chủ nhân. Nàng biết, đây không chỉ là một sự cố ngẫu nhiên, mà là một bài học đầy ẩn ý.
Thái tử Lý Lễ Châu nhìn Tôn Diệu Vân với vẻ thất vọng rõ rệt, rồi quay sang vị quan lớn tuổi.
THÁI TỬ LÝ LỄ CHÂU
(Cố gắng giữ bình tĩnh)
Thưa bá phụ, đây là Tôn Diệu Vân, một tỳ nữ mới vào Đông Cung. Nàng còn vụng về, xin bá phụ thứ tội.
Vị quan lớn tuổi nhíu mày, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tôn Diệu Vân. Mặc dù Thái tử đã lên tiếng, nhưng sự bẽ mặt của Tôn Diệu Vân, cùng với mối liên hệ mờ ám giữa nàng và Thái tử mà nhiều người đã đồn đại, càng khiến câu chuyện trở nên nhạy cảm trong mắt các quan lại.
Đại sảnh Điện Triều Dương chìm trong sự im lặng nặng nề. Vị quan lớn tuổi vẫn nhìn chằm chằm vào Tôn Diệu Vân, đôi mắt dò xét không rời. Thái tử Lý Lễ Châu cảm thấy cổ họng nghẹn lại, sự bối rối bao trùm lấy hắn. Hắn muốn giải thích, muốn xua tan bầu không khí ngượng ngập, nhưng từng lời cứ như mắc kẹt ở cổ họng.
Dương Diễm vẫn giữ nụ cười bình thản, nhưng trong ánh mắt nàng thoáng lên một tia sắc lạnh khi nhìn Tôn Diệu Vân đang run rẩy. Nàng đã quá quen với những trò đùa của số phận, với những rắc rối mà tình yêu mù quáng có thể mang lại.
THÁI TỬ LÝ LỄ CHÂU
(Giọng kiên quyết hơn, cố gắng lấy lại sự kiểm soát)
Thưa bá phụ, như ta đã nói, đây là một tỳ nữ mới của Đông Cung. Có lẽ nàng ta vì quá căng thẳng nên mới xảy ra sơ suất. Xin bá phụ rộng lượng bỏ qua.
Vị quan lớn tuổi khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn thoáng chút nghi ngờ. Ông ta quay sang các vị quan khác, thì thầm điều gì đó khiến họ cũng liếc nhìn về phía Tôn Diệu Vân. Tôn Diệu Vân cảm thấy như có trăm ngàn mũi kim châm vào mình. Nàng cúi đầu thật thấp, nước mắt bắt đầu rơi xuống, hòa lẫn với những giọt rượu còn vương trên sàn.
Thái tử Lý Lễ Châu cảm nhận được sự xa lánh và dè dặt từ các vị khách. Hắn biết, sự cố này không chỉ làm mất mặt hắn, mà còn ảnh hưởng đến uy tín của hắn trong mắt triều đình. Hắn liếc nhìn Dương Diễm, hy vọng nàng có thể hiểu được tình thế khó xử của mình. Nhưng Dương Diễm chỉ đơn giản là gật đầu nhẹ với những vị khách đang bắt chuyện lại, như thể không có chuyện gì xảy ra.
Sau buổi tiệc, khi chỉ còn lại Thái tử và Dương Diễm trong Đông Cung, Lý Lễ Châu mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn ngồi phịch xuống ghế, xoa trán với vẻ mệt mỏi.
THÁI TỬ LÝ LỄ CHÂU
(Thở dài, giọng đầy bực bội)
Nàng ta… sao cứ gây chuyện mãi, khiến ta không yên lòng.
Dương Diễm tiến lại gần, rót cho hắn một chén trà. Nàng đặt chén trà vào tay hắn, ánh mắt nhìn sâu vào mắt hắn.
DƯƠNG DIỄM
(Giọng dịu dàng nhưng ẩn chứa sự sắc bén)
Thái tử. Nàng ta là người của ngài. Nếu ngài không thể dạy dỗ cho tốt, thì đương nhiên mọi chuyện sẽ trở nên khó xử.
Thái tử Lý Lễ Châu nhìn Dương Diễm, cảm thấy một chút áp lực từ lời nói của nàng. Hắn biết, Dương Diễm đang nhắc nhở hắn về trách nhiệm của mình, về việc giữ gìn thể diện cho bản thân và cho cả triều đình. Hắn uống một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong miệng. Hắn biết, cuộc sống trong Đông Cung, đặc biệt là với Tôn Diệu Vân, sẽ còn nhiều sóng gió.
Dương Diễm đặt chén trà xuống, bước đến bên Thái tử Lý Lễ Châu. Nàng nhìn hắn, ánh mắt không hề trách móc, chỉ có sự thấu hiểu và một chút thương hại. Bầu không khí ngột ngạt trong Đông Cung dường như dịu đi phần nào.
DƯƠNG DIỄM
(Giọng dịu dàng, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán)
Điện hạ, thiếp nghĩ có cách để mọi chuyện êm đẹp hơn… và cũng để bảo vệ thể diện cho Tôn cô nương.
Thái tử Lý Lễ Châu ngẩng đầu lên, nhìn Dương Diễm với vẻ dò hỏi. Hắn không hiểu tại sao Dương Diễm lại tỏ ra rộng lượng đến vậy, sau những gì đã xảy ra.
THÁI TỬ LÝ LỄ CHÂU
(Giọng còn chút mệt mỏi)
Nàng có ý gì? Chuyện đã rồi, mọi người đều đã thấy.
DƯƠNG DIỄM
(Nụ cười khẽ nở trên môi, đầy bí ẩn)
Thấy thì đã thấy, nhưng quan trọng là sau đó chúng ta làm gì. Nàng ta là tỳ nữ của ngài, là người ngài mang về. Nếu sự sơ suất của nàng ta làm mất mặt ngài, vậy thì cách tốt nhất để lấy lại thể diện chính là biến sự sơ suất đó thành một ý đồ.
Thái tử Lý Lễ Châu cau mày, cố gắng hiểu ra ý đồ của Dương Diễm.
DƯƠNG DIỄM
Chúng ta sẽ nói rằng, Tôn cô nương vì quá yêu thương và lo lắng cho ngài, sợ ngài gặp chuyện không may trong buổi tiệc, nên mới hành động thiếu suy nghĩ. Một tỳ nữ trung thành, yêu chủ hết mực.
THÁI TỬ LÝ LỄ CHÂU
(Ngạc nhiên)
Nhưng… như vậy không phải là nói dối sao?
DƯƠNG DIỄM
(Nhún vai nhẹ nhàng)
Trong chốn cung đình này, sự thật nào mà không bị che đậy bởi lời nói dối? Huống hồ, đây không hẳn là nói dối. Tình cảm là thứ khó đoán định. Chúng ta chỉ cần khéo léo sắp xếp lại câu chuyện, biến một sự cố thành một câu chuyện cảm động.
Nàng dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Thái tử.
DƯƠNG DIỄM
Như vậy, ngài vừa giữ được thể diện của mình, vừa không khiến Tôn cô nương bị mang tiếng là kẻ ngốc nghếch hay cố ý gây rối. Quan trọng hơn, mọi người sẽ thấy ngài là một người bao dung, biết nhìn nhận công lao của người dưới. Danh tiếng của ngài sẽ càng thêm tốt đẹp.
Thái tử Lý Lễ Châu im lặng, suy ngẫm. Lời đề nghị của Dương Diễm quả thực rất khôn ngoan. Nó không chỉ giải quyết được vấn đề trước mắt mà còn mang lại lợi ích lâu dài cho hắn.
DƯƠNG DIỄM
Và khi mọi chuyện đã lắng xuống, ngài có thể tìm một cách để Tôn cô nương rời khỏi Đông Cung, hoặc sắp xếp cho nàng ta một vị trí khác, nơi nàng ta không còn cơ hội gây ra những chuyện như thế này nữa. Một sự dàn xếp êm đẹp, không ai mất mặt.
Thái tử Lý Lễ Châu nhìn Dương Diễm, lần đầu tiên hắn nhìn nàng với một ánh mắt hoàn toàn khác. Sự thông minh, sắc sảo và khả năng nhìn xa trông rộng của nàng khiến hắn kinh ngạc. Hắn biết, cuộc hôn nhân này không chỉ là sự sắp đặt của triều đình, mà còn là một sự bổ sung hoàn hảo cho hắn.
THÁI TỬ LÝ LỄ CHÂU
(Giọng trầm xuống, đầy suy tư)
Nàng… thực sự rất giỏi.
DƯƠNG DIỄM
(Cúi đầu nhẹ)
Thiếp chỉ muốn mọi chuyện trong Đông Cung được yên ổn, để ngài chuyên tâm vào việc nước. Gia tộc Dương thị cũng hy vọng vào sự nghiệp của ngài.
Nàng mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. Nàng đã nắm bắt cơ hội này để chứng tỏ giá trị của mình, không chỉ là một Thái tử phi, mà là một quân sư đắc lực, một người nắm giữ vận mệnh của cả một triều đại.
Vài ngày sau đêm tân hôn, Thái tử Lý Lễ Châu ngồi một mình trong thư phòng của Đông Cung, tay cầm chén trà đã nguội lạnh. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai chiếu rọi xuống những tán cây trong vườn thượng uyển. Bất chợt, hình ảnh Dương Diễm đêm đó hiện về trong tâm trí hắn.
Cái cách nàng nhìn hắn, không chút trách móc, chỉ có sự thấu hiểu và một chút thương hại, như một nhát dao cứa vào tim hắn. Rồi lời nàng nói, cái cách nàng xoay chuyển tình thế, biến một sự cố thành một câu chuyện cảm động về lòng trung thành. Sự thông minh, sắc sảo và sự bao dung ấy đã khiến hắn kinh ngạc.
Thái tử nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ ấy. Nhưng hình ảnh nàng, giọng nói của nàng, cứ quanh quẩn trong đầu hắn. Hắn nhớ lại đêm tân hôn, cái đêm mà hắn đã hoàn toàn lãng quên sự tồn tại của nàng, để tâm trí chìm đắm trong bóng hình của Tôn Diệu Vân. Hắn đã đối xử với nàng thật tệ, lạnh nhạt, thờ ơ, thậm chí là khinh thường.
Nhưng Dương Diễm, nàng ấy đã làm gì? Nàng ấy chỉ giữ đúng bổn phận của một Thái tử phi. Nàng ấy đã không một lời oán trách, không một lời than vãn. Thay vào đó, nàng ấy lại chủ động đề xuất một kế hoạch để bảo vệ hắn, để bảo vệ thể diện của hắn.
Lý Lễ Châu đưa tay lên che đi đôi mắt. Một cảm giác hối hận sâu sắc trào dâng trong lòng hắn. Hắn đã sai rồi, sai rồi. Hắn đã nhìn nhầm người. Hắn đã để tâm trí mình bị mê hoặc bởi vẻ ngoài yếu đuối, xinh đẹp của Tôn Diệu Vân, mà bỏ qua một viên ngọc quý đang ở ngay bên cạnh.
Hắn nghĩ về những gì Dương Diễm đã nói về gia tộc mình, về mục tiêu của nàng là quyền lực và sự trường thịnh của gia tộc. Nàng thông minh, tài giỏi, biết nhìn xa trông rộng. Nàng có thể là người duy nhất thực sự giúp hắn giải quyết những rắc rối trong triều đình, giúp hắn gánh vác giang sơn.
“Ta đã sai rồi sao? Nàng ấy mới là người phù hợp nhất để cùng ta gánh vác giang sơn.”
Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí Thái tử, một lời thú nhận muộn màng, một sự thức tỉnh đau đớn. Hắn nhìn xuống chén trà nguội lạnh, cảm thấy lòng mình cũng lạnh lẽo, trống rỗng. Hắn đã đánh mất đi một điều quý giá, một điều mà có lẽ sẽ không bao giờ có thể tìm lại được.
Thái tử Lý Lễ Châu ngồi sững giữa thư phòng, chén trà nguội lạnh trên tay. Lời nói của Dương Diễm vang vọng như tiếng chuông cảnh tỉnh, xua tan màn sương mù ảo tưởng bao phủ tâm trí hắn suốt thời gian qua. Nàng đã nhìn thấy tất cả, thấu hiểu tất cả, nhưng lựa chọn im lặng và gánh vác thay hắn. Hắn đã nhầm Tôn Diệu Vân chỉ vì vẻ ngoài mong manh, yếu đuối, mà bỏ quên sự mạnh mẽ, trí tuệ và sự bao dung ẩn chứa trong Dương Diễm. Nàng không cần tình yêu, nàng cần sự nghiệp, cần gia tộc, và quan trọng hơn, nàng cần nhìn thấy hắn đứng vững trên ngôi vị Thái tử. Sự nhận thức muộn màng này như một lưỡi dao cứa vào tim, mang theo cả sự hối hận và một tia hy vọng le lói. Hắn đã sai lầm lớn nhất đời mình khi để một người phụ nữ tài sắc vẹn toàn như Dương Diễm phải chịu đựng sự lạnh nhạt, thờ ơ của hắn đêm tân hôn. Hắn đã đánh mất đi một quân cờ quan trọng nhất trên bàn cờ quyền lực này.
Trong khi đó, Tôn Diệu Vân đứng trước cửa phòng Lý Lễ Châu, tim đập thình thịch. Cô đã nghe những lời thô lỗ của Thái tử đêm tân hôn, đã chứng kiến cách hắn bỏ mặc Thái tử phi, và giờ đây, cô nhận ra mình chỉ là một gánh nặng. Tình yêu của cô không mang lại hạnh phúc, mà chỉ khiến Thái tử thêm mệt mỏi, thêm phiền muộn. Trái tim tan vỡ nhưng ý chí kiên cường, cô quyết định phải rời đi. Cô không còn muốn tranh giành, không còn muốn làm kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc của người khác. Cô hít một hơi thật sâu, tay nắm chặt vạt áo.
Tôn Diệu Vân đẩy nhẹ cánh cửa gỗ. Ánh sáng từ đèn lồng hắt ra, rọi vào khuôn mặt đẫm nước mắt của cô. Lý Lễ Châu giật mình quay lại, nhìn thấy Tôn Diệu Vân với vẻ mặt tiều tụy.
TÔN DIỆU VÂN
(Giọng nghẹn ngào, đứt quãng)
Thiếp… thiếp không thể ở lại đây được nữa.
Thái tử sững sờ nhìn cô.
TÔN DIỆU VÂN
(Nâng mắt nhìn hắn, dù nước mắt vẫn tuôn rơi)
Mong điện hạ hãy trân trọng và tin tưởng Thái tử phi. Nàng ấy… nàng ấy là người phù hợp nhất.
Nói rồi, Tôn Diệu Vân quay lưng bước đi, để lại Lý Lễ Châu đứng một mình trong thư phòng, giữa sự trống rỗng và những suy nghĩ rối ren. Từng lời của Tôn Diệu Vân như tiếng sét đánh ngang tai, càng khẳng định nhận thức của hắn về Dương Diễm. Cô đã buông tay, nhường lại tất cả, mang theo sự tổn thương và lòng bao dung. Hắn đã mất đi một người yêu si tình, nhưng lại có thêm một người vợ tài ba. Hắn nhìn theo bóng lưng Tôn Diệu Vân khuất dần, trong lòng trào dâng một nỗi buồn khó tả. Cánh cửa phòng đóng sập lại, mang theo cả quá khứ và lời chia tay đầy đau đớn.
Bóng lưng Tôn Diệu Vân nhỏ dần trong màn đêm. Dương Diễm đứng im lặng trong bóng tối của hành lang Đông Cung, ánh mắt sắc lạnh dõi theo. Khóe môi nàng nhếch lên một nụ cười khẩy đầy ẩn ý. Màn kịch đêm tân hôn, sự ra đi của “đóa hoa giải ngữ”, tất cả đều nằm trong tính toán. Kế hoạch của nàng đã thành công bước đầu, loại bỏ đối thủ một cách êm thấm và khôn ngoan. Nàng thầm nghĩ, *Vậy là đã xong một việc. Tiếp theo, ta sẽ nắm giữ toàn bộ quyền lực.*
Tào ma ma bước đến bên cạnh, cung kính nói:
“Thái tử phi, đã khuya rồi ạ. Điện hạ vẫn chưa trở về thư phòng.”
Dương Diễm quay lại, ánh mắt quét qua Tào ma ma. Nàng không hề quan tâm đến động tĩnh của Lý Lễ Châu.
“Ta biết.” Giọng nàng đều đều, không chút cảm xúc. “Ông đi chuẩn bị nước ấm, ta muốn tắm rửa.”
Tào ma ma vội vàng thi lễ rồi lui ra. Căn phòng tân hôn trở nên tĩnh mịch, chỉ còn Dương Diễm một mình. Nàng chậm rãi bước về phía chiếc giường lớn. Từng nếp gấm, từng đường thêu trên vải lụa đều hiện rõ dưới ánh đèn lồng dịu nhẹ. Đây là cuộc hôn nhân không tình yêu, là bước đi chiến lược. Gia tộc Dương thị Hồng Nông của nàng cần sự vững chắc trên đỉnh cao quyền lực, và nàng, Dương Diễm, là người gánh vác trọng trách đó. Nàng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch tình ái trong gia tộc, từ cô tổ mẫu vì tình mà khinh bạc phú quý, đến mẹ mình thanh mai trúc mã với cha nhưng cuối cùng vẫn chọn cuộc sống an nhàn. Sự lựa chọn của nàng rõ ràng hơn bao giờ hết: quyền lực và sự trường thịnh.
Nàng ngồi xuống mép giường, ánh mắt nhìn xa xăm, dường như đang nhìn xuyên qua bức tường Đông Cung, hướng về phía Hoàng thành nguy nga. Tôn Diệu Vân đã ra đi, Lý Lễ Châu có lẽ đang chìm trong hối hận và nhận thức muộn màng. Nhưng đó không còn là vấn đề của nàng. Vấn đề của nàng, giờ đây, là làm sao để nắm chặt tất cả trong tay, không để bất kỳ ai có thể lung lay địa vị của nàng, hay gây nguy hiểm cho gia tộc mình.
Bóng Dương Diễm đổ dài trên sàn nhà lát đá cẩm thạch, một hình bóng kiên cường, sắc lạnh, đã sẵn sàng cho những bước đi tiếp theo trên bàn cờ quyền lực đầy mưu mô.
Những ngày tiếp theo, Dương Diễm như một cơn gió lốc, cuốn phăng mọi trở ngại trên con đường củng cố quyền lực. Nàng không ngừng vun đắp các mối quan hệ, từ những vị quan già cẩn trọng cho đến những vị tướng lĩnh đầy tham vọng, luôn nở nụ cười khéo léo, nói lời lẽ vàng ngọc. Dần dà, nàng giành được sự tín nhiệm tuyệt đối từ Hoàng đế và quần thần. Ánh mắt Hoàng đế nhìn nàng giờ đây không còn là sự nghi ngờ hay dè chặt, mà là sự tin cậy, phó thác.
Thái tử Lý Lễ Châu, sau màn kịch đêm tân hôn, như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Hối hận ngập tràn trong mắt chàng, nhưng mọi nỗ lực bù đắp của chàng dành cho Dương Diễm đều tan biến vào hư không. Chàng tìm cách đến gặp nàng, lời lẽ đầy ăn năn, mong nàng hiểu và tha thứ. Nhưng Dương Diễm chỉ đáp lại bằng sự lạnh nhạt đến tàn nhẫn. Nàng không còn dành cho chàng dù chỉ một chút quan tâm. Ánh mắt nàng giờ đây chỉ hướng về mục tiêu tối thượng: quyền lực.
Trong Đông Cung, Dương Diễm ngày càng trở nên uy nghiêm. Nàng xuất hiện trong các buổi thiết triều, không còn là một thái tử phi thụ động, mà là một quân sư quyền lực, đưa ra những lời khuyên sắc sảo, giúp Hoàng đế giải quyết những vấn đề nan giải. Tiếng tăm của nàng vang xa, khiến kẻ ghét nàng không dám ho he, người ngưỡng mộ nàng thì càng thêm sùng bái.
Một buổi chiều, khi nắng vàng hanh hao chiếu rọi, Dương Diễm ngồi trong thư phòng của mình, lật giở những văn kiện quan trọng. Tào ma ma kính cẩn đứng hầu, báo cáo những tin tức mới nhất từ triều đình.
Tào ma ma
Thái tử phi, có tin tức từ bộ Lễ. Công chúa Vĩnh Ninh đã chính thức đính hôn với Hùng Tín Hầu.
Dương Diễm khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi văn kiện.
Dương Diễm
Tốt lắm. Gia tộc ta sẽ càng thêm vững chắc.
Tào ma ma
Và… còn một tin nữa ạ. Tam muội của người vừa mới sinh hạ một tiểu thư kháu khỉnh.
Nghe đến Tam muội, Dương Diễm khẽ nhíu mày. Nàng đã lâu không gặp muội muội thẳng thắn, bộc trực ấy. Nàng nhớ lại những lời Tam muội từng nói về Tôn Diệu Vân, về những tin đồn mà nàng đã bỏ ngoài tai.
Dương Diễm
Muội ấy vẫn khỏe chứ?
Tào ma ma
Khỏe ạ. Nhưng… nghe nói, có người nhà họ Tôn đã tìm đến.
Dương Diễm đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc như dao.
Dương Diễm
Nhà họ Tôn? Ai?
Tào ma ma
Không rõ danh tính. Chỉ biết là họ muốn tìm Thái tử để…
Dương Diễm
(Ngắt lời)
Không cần biết. Chuyện này, không liên quan đến ta.
Nàng đặt văn kiện xuống, đứng dậy, bước ra ngoài ban công. Gió se lạnh thổi qua, mang theo hương thơm của những đóa hoa quỳnh đang nở rộ trong vườn. Nàng nhắm mắt lại, hít thật sâu.
“Tình yêu chỉ là hư ảo, quyền lực mới là vĩnh cửu.”
Câu nói này đã khắc sâu vào tâm trí nàng từ khi còn rất nhỏ, khi nàng chứng kiến cô tổ mẫu của mình vì một nho sinh nghèo mà đánh mất cả tương lai. Rồi đến mẹ nàng, người đã có một mối tình thanh mai trúc mã sâu đậm với cha nàng, nhưng cuối cùng vẫn chọn cuộc sống an nhàn, phú quý. Kinh nghiệm từ chính gia đình mình đã dạy cho nàng bài học lớn nhất.
Nàng không muốn có bất kỳ sự ràng buộc nào cản trở bước tiến của mình. Lý Lễ Châu, sự hối hận của chàng, tình yêu của chàng… tất cả đều không còn ý nghĩa với nàng nữa.
Dương Diễm
(Thì thầm với gió)
Hồng Nông Dương thị phải trường tồn. Và ta, Dương Diễm, sẽ là người đảm bảo điều đó.
Nàng mở mắt ra, ánh mắt rực sáng một ngọn lửa tham vọng. Trước mặt nàng là cả một Hoàng thành rộng lớn, biểu tượng của quyền lực tối thượng. Nàng sẽ từng bước, từng bước chinh phục nó, không để bất kỳ ai có thể ngăn cản. Nàng đã sẵn sàng cho những cuộc chiến khốc liệt hơn, những mưu mô thâm độc hơn.
***
Những năm tháng tiếp theo trôi qua trong sự sắp đặt tài tình của Dương Diễm. Nàng không chỉ củng cố quyền lực mà còn từng bước mở rộng ảnh hưởng của gia tộc Dương thị Hồng Nông. Nàng khéo léo cài cắm những người trung thành vào các vị trí quan trọng, chia nhỏ quyền lực của những kẻ phản đối, và dùng ân huệ để mua chuộc lòng trung thành.
Thái tử Lý Lễ Châu, sau bao nỗ lực tuyệt vọng, cuối cùng cũng hiểu ra rằng tình yêu không thể lay chuyển được trái tim đã sắt đá của Dương Diễm. Chàng dần rút lui vào sự tĩnh lặng, chấp nhận số phận làm cái bóng mờ nhạt bên cạnh người vợ quyền lực của mình. Đôi khi, trong những đêm dài cô quạnh, chàng lại nhớ về Tôn Diệu Vân, nhớ về những ngày tháng bình yên, nhưng tất cả chỉ còn là hoài niệm.
Dương Diễm, trong khi đó, ngày càng trở nên quyền uy. Nàng là cánh tay phải đắc lực của Hoàng đế, là người đưa ra những quyết sách quan trọng. Gia tộc Dương thị Hồng Nông giờ đây đã đứng trên đỉnh cao quyền lực, không ai có thể lay chuyển. Nàng nhìn vào gương, phản chiếu một hình ảnh của sự thành công, của quyền lực tuyệt đối. Nụ cười tự mãn nở trên môi nàng. Nàng biết, mình đã đi đúng đường. Tình yêu là phù du, chỉ có quyền lực mới là thứ duy nhất tồn tại vĩnh cửu. Bài học từ những người phụ nữ trong gia đình đã dạy nàng điều đó, và nàng đã không ngừng phát huy nó.
Dưới sự điều hành của Dương Diễm, triều đình trở nên ổn định, đất nước phồn thịnh. Nàng không tham lam quyền lực tối cao, nhưng nàng nắm giữ nó một cách khôn ngoan, điều khiển mọi thứ theo ý mình. Nàng là một người đàn bà mạnh mẽ, quyết đoán, một nữ hoàng trong bóng tối.
Cô mẫu của Dương Diễm, người từng khuyên nàng về phú quý, giờ đây đã hoàn toàn yên tâm. Bà nhìn thấy cháu gái mình đã đạt được tất cả những gì bà từng mong ước, thậm chí còn hơn thế.
Cô tổ mẫu của Dương Diễm, người đã chọn tình yêu thay vì phú quý, giờ đây đã tìm thấy sự bình yên nơi cửa Phật. Bà có lẽ sẽ mỉm cười khi biết rằng, cháu gái mình đã chọn con đường khác, một con đường dẫn đến sự vững chắc, an toàn cho cả gia tộc.
Mẹ của Dương Diễm, người đã từng trải qua những tháng ngày yêu thương với cha nàng, giờ đây sống một cuộc đời an nhàn, viên mãn. Bà không còn nuối tiếc điều gì.
Tam muội của Dương Diễm, người mẹ trẻ, vẫn giữ sự thẳng thắn của mình, nhưng nàng hiểu rằng, con đường mà chị gái đã chọn, dù có tàn nhẫn, nhưng lại là con đường duy nhất để bảo vệ gia tộc.
Tào ma ma, người hầu cận trung thành, vẫn lặng lẽ dõi theo Dương Diễm, chứng kiến sự trưởng thành của nàng từ một cô gái trẻ đầy hoài bão trở thành một nữ nhân quyền lực, thao túng cả triều đình.
Nha hoàn Tiểu Hồng, người đã chứng kiến đêm tân hôn đầy biến động, giờ đây chỉ là một bóng hình xa xưa trong ký ức của Dương Diễm. Mọi chuyện đã qua.
Dương Diễm đứng trên lầu cao của Phủ Dương, nhìn ra xa. Ánh mắt nàng giờ đây không còn sự nóng vội, mà là sự điềm tĩnh, vững vàng. Nàng đã đạt được tất cả. Gia tộc Dương thị Hồng Nông đã vững như bàn thạch. Nàng là người phụ nữ đã thay đổi lịch sử, bằng trí tuệ, sự tàn nhẫn và một trái tim sắt đá.
Nhưng đâu đó trong sâu thẳm tâm hồn nàng, một góc nhỏ vẫn còn vương vấn những câu hỏi chưa lời đáp. Liệu có bao giờ, sự lạnh nhạt này sẽ tan biến? Liệu có bao giờ, một chút tình yêu chân thành có thể len lỏi vào trái tim nàng? Nhưng nàng nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ đó. Quyền lực, chỉ có quyền lực mới là thứ duy nhất nàng cần. Và nàng sẽ tiếp tục cai trị, tiếp tục củng cố, cho đến khi mọi thứ trở nên hoàn hảo theo ý muốn của nàng.
Hoàng thành vẫn sừng sững, chứng kiến một đế chế mới đang dần được xây dựng. Và Dương Diễm, người phụ nữ ấy, chính là người kiến tạo nên đế chế ấy. Nàng là nữ hoàng, là bậc đế vương, nhưng theo một cách rất riêng, rất Dương Diễm. Nàng không cần vương miện, không cần ngai vàng, chỉ cần sự kiểm soát tuyệt đối.
Cuộc đời là một ván cờ, và Dương Diễm đã chơi ván cờ của mình một cách xuất sắc. Nàng đã hy sinh tất cả, chỉ để đạt được mục đích cuối cùng. Và giờ đây, khi đã ở trên đỉnh cao, nàng chỉ còn biết nhìn xuống, mỉm cười một cách hài lòng. Quá khứ đã qua, tương lai vẫn còn đó, nhưng hiện tại, tất cả đều nằm trong tay nàng.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

