Suốt 2 năm chung sống, tôi không dám gửi 1 đồng nào cho bố mẹ vì vợ quản chặt từng li từng tí, đến tận lúc mẹ tôi bị ốm li:;ệt giường, vợ mới lái ô tô về thăm nhưng rồi đến lúc chia đất, không thể ngờ được…
Tôi là con trai duy nhất trong nhà. Vợ tôi làm kế toán, giỏi giữ tiền, giỏi đến mức đến cả lương của tôi cũng bị cô ấy kiểm soát như sổ công quỹ. Mỗi tháng đi làm về, tôi được phát “tiền tiêu vặt” như học sinh tiểu học.
Hai năm chung sống, tôi không dám gửi nổi một đồng về quê cho bố mẹ. Mỗi lần nhắc đến, vợ tôi lại dỗi:
“Lương 13 triệu, nuôi con, đóng học, thuê nhà, ăn uống chưa đủ lại còn đòi gửi về quê à? Ở đó có làm ra đồng nào cho anh chưa?”
Tôi chỉ biết im lặng.
Mẹ tôi thi thoảng gọi lên, giọng vẫn nhẹ như sợ làm phiền:
“Có sao đâu con, mẹ với bố còn trồng rau được, đừng lo.”
Nhưng rồi mẹ tôi đổ bệnh, liệt nửa người vì tai biến. Lúc đó, tôi chỉ biết năn nỉ vợ:
“Về quê thăm mẹ đi. Anh sẽ về một mình cũng được…”
Không biết vì thương hại hay sợ người ngoài dị nghị, vợ tôi lái ô tô đưa tôi về quê, như một cuộc ‘ban ơn’.
Về đến nơi, cô ấy mặt lạnh như tiền, đứng cách xa giường mẹ tôi một đoạn, không hỏi han, chỉ nói với tôi:
“Em đợi ngoài xe. Có gì gọi.”
Mẹ nằm một chỗ, tay vẫn run run tìm cái gì đó trong gối, đưa cho tôi:
“Mai cả nhà lên đông đủ… mẹ muốn chia đất chia nhà… kẻo lỡ đâu không kịp.”
Tôi nuốt nước mắt. Mẹ tôi nghèo nhưng miếng đất mặt đường 6m, gần chợ, giá đã lên đến hơn 5 tỷ đồng.
Hôm sau, họ hàng, anh chị em tụ tập đầy đủ.
Mẹ tôi chỉ vào từng người, và rồi sau đó, không ai ngờ được… 👇👇
Mẹ tôi, với khuôn mặt xanh xao và giọng nói yếu ớt, từ từ nhấc tay run rẩy chỉ vào từng người trong phòng. Ánh mắt bà lướt qua từng gương mặt, dừng lại một chút ở những người họ hàng đã từng quan tâm, rồi lại chầm chậm di chuyển. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn nghe thấy tiếng quạt trần quay lạch cạch và tiếng mọi người nín thở. Ai nấy đều dõi theo cử động của Người mẹ, chờ đợi lời phán quyết cuối cùng về miếng đất mặt đường trị giá hơn 5 tỷ đồng.
Cuối cùng, ánh mắt Người mẹ dừng lại, cố định vào Người con trai và Người vợ đang đứng cạnh nhau. Trong đó là sự pha trộn đến khó hiểu: một chút yêu thương sâu thẳm của người mẹ dành cho con, nhưng cũng ẩn chứa sự thất vọng khó che giấu. Người con trai cảm thấy tim mình thắt lại, anh hiểu rõ nỗi lòng mẹ mình.
Đứng bên cạnh, Người vợ vẫn giữ vẻ mặt cứng đờ, không chút cảm xúc, nhưng đôi mắt cô ta không ngừng lướt qua khung cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy rõ miếng đất. Trong đầu Người vợ, miếng đất ấy đã được định giá rạch ròi, từng mét vuông đã được tính toán kỹ lưỡng, chỉ chờ khoảnh khắc để trở thành tài sản của mình. Môi Người mẹ khẽ mấp máy, dường như muốn nói điều gì đó, khiến cả căn phòng như ngừng thở.
Người mẹ hắng giọng một tiếng khô khốc, yếu ớt. Giọng bà run rẩy, khó nhọc thoát ra khỏi cổ họng, khiến cả căn phòng phải nín thở chờ đợi. “Mảnh đất này,” Người mẹ nói, từng chữ như bị bóp nghẹt bởi sự yếu ớt và có lẽ cả một nỗi niềm chất chứa. “Tôi muốn để cho… thằng út, cái đứa đã chăm sóc tôi mấy tháng nay.”
Cả căn phòng lập tức chìm vào sự im lặng đến đáng sợ, không một tiếng động. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Người mẹ, rồi lại lướt qua thằng út, người cháu họ hàng xa đang đứng nép mình ở một góc. Sau khoảnh khắc nín thở chết lặng đó, những tiếng xì xào ngạc nhiên bắt đầu nổi lên, như ong vỡ tổ, phá tan bầu không khí căng thẳng.
Người vợ đứng cạnh Người con trai, khuôn mặt cô ta tức giận đến mức biến sắc, đôi mắt trợn trừng nhìn Người mẹ với vẻ không thể tin được, dường như muốn nuốt chửng bà bằng ánh nhìn căm giận. Trong đầu Người vợ, mọi tính toán, mọi kế hoạch về miếng đất hơn 5 tỷ đồng bỗng chốc đổ vỡ. Người con trai thì chết sững tại chỗ, hai tai anh ù đi, hoàn toàn không thể tin vào những lời vừa nghe thấy. Một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể, anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực.
Khuôn mặt Người vợ lập tức vặn vẹo, méo mó vì căm tức. Cô ta không thể kìm nén thêm được nữa. Một tiếng “rầm” khô khốc vang lên khi Người vợ bật phắt dậy, khiến chiếc ghế gỗ ọp ẹp đổ nghiêng. Mọi ánh mắt trong căn phòng đang xì xào bỗng chốc lại dán chặt vào cô ta. Giọng Người vợ the thé, cao vút, xé toạc bầu không khí vốn đã ngột ngạt.
“Mẹ nói gì vậy?” Người vợ ré lên, đôi mắt nảy lửa trừng trừng nhìn thẳng vào Người mẹ đang nằm trên giường. “Mảnh đất giá trị như vậy mà mẹ lại cho người ngoài? Cho cái thằng cháu họ hàng xa xôi kia à? Thế con trai mẹ, cháu đích tôn của mẹ thì sao?”
Lời lẽ chua chát, đầy sự khinh thường và tức tối của Người vợ như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tai mọi người. Không khí trong căn Nhà ở quê trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Những tiếng xì xào ban nãy đã hoàn toàn tắt lịm, thay vào đó là sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Người mẹ và hơi thở phì phò của Người vợ. Người con trai đứng đó, cảm thấy xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ, tan biến đi khỏi nơi này. Anh ước mình có thể biến mất ngay lập tức, tránh khỏi những ánh mắt phán xét đang đổ dồn về phía mình. Lời nói của Người vợ không chỉ xát muối vào tai Người mẹ mà còn như tát thẳng vào mặt anh.
Trong bầu không khí căng như dây đàn, Người mẹ vẫn nằm đó, khuôn mặt hốc hác vì bệnh tật nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự kiên định lạ thường. Bà không hề tỏ ra tức giận hay nao núng trước những lời lẽ chua chát của Người vợ. Trái lại, một nụ cười nhạt nhẽo, đầy vẻ thấu hiểu nhưng cũng chất chứa sự mỉa mai thoáng hiện trên đôi môi khô khốc của bà. Bà từ từ quay đầu, ánh mắt sắc lẹm như xuyên thẳng vào đáy tim Người vợ, khiến cô ta bất giác rụt người lại một chút. Giọng Người mẹ yếu ớt nhưng từng lời thốt ra lại đanh thép, vang vọng trong căn Nhà ở quê chật chội.
“Người ngoài à?” Người mẹ hỏi chậm rãi, mỗi từ như một nhát dao găm vào không khí. Bà nhìn thẳng vào Người vợ, đôi mắt không chút run sợ. “Con trai tôi có về thăm tôi được một lần nào không? Suốt 2 năm chung sống, nó đã về được mấy lần? Một lần nào cho ra hồn chưa?”
Lời bà nói không chỉ là câu hỏi mà còn là lời tố cáo lạnh lùng, khiến Người con trai đứng đó giật mình thon thót. Anh cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim mình. Anh muốn lên tiếng biện minh, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ.
Người mẹ tiếp tục, giọng vẫn đều đều nhưng sức nặng của từng câu lại càng tăng thêm. “Ai là người đã bón từng thìa cháo, lau từng giọt mồ hôi cho tôi những lúc ốm đau? Ai đã thức đêm, ai đã gánh chịu những cơn đau đớn cùng tôi?”
Từng câu hỏi của Người mẹ như một nhát dao cứa sâu vào lòng Người con trai, xát muối vào vết thương mà anh đã cố gắng chôn vùi bấy lâu nay. Nỗi xấu hổ, sự hối hận trào dâng khiến anh chỉ muốn gục xuống. Còn Người vợ, sau những lời chất vấn đanh thép đó, cô ta lập tức cứng họng. Nụ cười chế giễu tắt hẳn trên môi, thay vào đó là vẻ mặt sượng sùng, tái mét. Cô ta không thể tìm được lời nào để phản bác, bởi lẽ mọi điều Người mẹ nói đều là sự thật trần trụi. Những ánh mắt dò xét của Họ hàng, anh chị em xung quanh càng khiến cô ta cảm thấy bị lột trần.
Người mẹ thở dài một hơi, tiếng thở nặng nhọc như mang theo gánh nặng của cả hai năm bệnh tật. “À, con hỏi ai là người ngoài à?” Bà lặp lại, ánh mắt không rời khỏi Người vợ, nhưng câu trả lời lại hướng về Người con trai. “Là mấy bà hàng xóm, họ thay phiên nhau mang cháo, mang canh qua. Là bà cô bên nội, có miếng bánh trái gì cũng nhớ phần. Là cái chú Ba, thỉnh thoảng ghé sửa điện, sửa nước giùm không lấy đồng nào.”
Người mẹ hơi ngừng lại, đôi mắt mờ đục quét qua một lượt những gương mặt Họ hàng, anh chị em đang im lặng chứng kiến. Rồi bà dừng lại ở Người con trai, ánh nhìn chất chứa nỗi thất vọng sâu sắc, như thể đang nhìn vào một bức tranh dang dở.
“Mà con biết không?” Giọng bà chợt khẽ hơn, nhưng lại càng khắc khoải, từng chữ như mũi kim châm thẳng vào tim Người con trai. “Cái thằng út, cháu họ đằng xa của mình đó. Nó ở với tôi còn nhiều hơn con trai tôi.”
Câu nói như một nhát búa giáng mạnh vào Người con trai. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, tai ù đi. Mọi ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía anh, như thể muốn phán xét, lột trần sự vô trách nhiệm của anh. Anh cúi gằm mặt, chỉ muốn biến mất khỏi căn Nhà ở quê này. Bao nhiêu công sức anh gầy dựng ở thành phố, bao nhiêu tự hào về công việc, về thu nhập bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Anh thấy mình thật nhỏ bé, thật vô dụng trước mặt mọi người, trước những lời lẽ đầy cay đắng nhưng hoàn toàn chân thật của mẹ.
Bên cạnh, Người vợ vẫn đứng đó, bất động. Cô ta không nói một lời, nhưng đôi mắt hẹp dài của cô ta lại rực lên một ngọn lửa căm tức. Ánh mắt đó không chỉ dành cho Người mẹ, mà còn cả những ánh nhìn soi mói từ Họ hàng, anh chị em đang khiến cô ta cảm thấy bị bẽ mặt. Cô ta siết chặt hai bàn tay vào nhau, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Người mẹ nhấp một ngụm nước, ánh mắt lạnh lùng quét qua Người con trai và Người vợ như không nhìn thấy họ.
“Căn nhà cũ này,” bà bắt đầu, giọng không còn yếu ớt, mà mang theo sự dứt khoát đến đáng sợ, “chính là nơi tôi sinh sống bao năm. Người đã giúp tôi giữ gìn nó, sửa sang mỗi khi hư hỏng, chính là chú Ba. Cái chú Ba mà tôi vừa nhắc đến đó. Không lấy một đồng công, luôn sẵn lòng giúp đỡ.”
Người mẹ quay sang chú Ba, người đàn ông hiền lành đứng nép mình ở một góc. “Chú Ba à, chú đã vất vả nhiều rồi. Căn nhà này, tôi để lại cho chú. Coi như là chút lòng thành của tôi, trả ơn chú đã thay con tôi lo cho mẹ già.”
Một tiếng xì xào nhỏ vang lên trong đám Họ hàng, anh chị em. Người con trai cảm thấy một nhát dao nữa đâm vào lòng. Anh không dám ngẩng mặt lên.
Người vợ đứng thẳng đơ, đôi môi mím chặt đến trắng bệch. Cô ta không thể tin vào tai mình. Căn nhà cũ, dù không bằng miếng đất mặt tiền, nhưng cũng là một tài sản đáng kể, vậy mà lại dễ dàng rơi vào tay người ngoài chỉ bằng vài câu nói. Ngọn lửa căm tức trong mắt cô ta bùng lên dữ dội hơn.
“Còn số tiền tiết kiệm nhỏ lẻ này,” Người mẹ tiếp tục, tay run run chỉ vào một tập sổ tiết kiệm và vài phong bì đã chuẩn bị sẵn, “là công sức bao năm tôi dành dụm. Bà cô bên nội, mỗi khi tôi đau ốm, bà đều mang cháo mang canh đến, túc trực đêm ngày. Còn mấy bà hàng xóm, họ thay phiên giặt giũ, nấu nướng cho tôi. Mỗi người một ít, để tôi trả ơn những tấm lòng vàng.”
Bà bắt đầu phân phát từng phong bì cho bà cô và mấy bà hàng xóm, kèm theo những lời cảm ơn chân thành. Những người nhận cúi đầu, vừa cảm kích vừa có chút ngượng nghịu trước sự chứng kiến của mọi người, đặc biệt là vợ chồng Người con trai.
Người con trai cảm thấy mình hoàn toàn biến thành người thừa trong chính câu chuyện của gia đình mình. Anh chỉ đứng đó, bất lực nhìn mẹ mình trao đi những thứ lẽ ra phải thuộc về anh, về vợ anh, về gia đình nhỏ của anh.
Bên cạnh anh, Người vợ không thể kiềm chế thêm được nữa. Cô ta thở hắt ra một tiếng, khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ và tủi nhục. Đôi mắt hẹp dài của cô ta bắn ra những tia nhìn sắc như dao găm về phía Người mẹ, rồi về phía Người con trai – người chồng nhu nhược của cô ta. Cô ta siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt đến bật máu. Mọi thứ trước mắt cô ta đều trở nên mờ ảo trong làn khói của sự phẫn nộ. Cô ta muốn hét lên, muốn xông vào giật lại những thứ đó, nhưng một thứ gì đó đã ghìm cô ta lại, có lẽ là sự tự trọng cuối cùng, hoặc nỗi nhục nhã đang nuốt chửng cô ta.
Người vợ cố gắng nén cơn giận đến run rẩy, hít một hơi thật sâu. Lấy hết sức bình sinh, cô ta ép mình nở một nụ cười mà ngay cả bản thân cũng thấy méo mó. Giọng nói bật ra, ngọt ngào đến rợn người, như thể cố gắng vớt vát chút gì đó trước khi mọi thứ tuột khỏi tay.
“Mẹ ơi,” Người vợ thốt lên, nghe như một lời van vỉ yếu ớt, nhưng đôi mắt hẹp dài của cô ta lại không giấu được sự tham lam và tính toán đang nhảy múa điên cuồng bên trong. “Con biết là dạo này chúng con bận rộn quá, cũng có lỗi khi không về thăm mẹ thường xuyên được.”
Người con trai đứng chết lặng, không dám nhìn thẳng vào mẹ hay vợ mình. Anh cảm thấy một sự hổ thẹn cháy bỏng dâng lên.
“Nhưng mẹ ơi, chúng con vẫn là con của mẹ mà,” Người vợ tiếp tục, giọng cố gắng nhỏ nhẹ, nhưng bên dưới là một sự đòi hỏi không thể che giấu. Cô ta thậm chí còn rướn người về phía trước một chút, như thể muốn tiến gần hơn để thuyết phục. “Mẹ nên suy nghĩ lại… Mọi chuyện có thể nói rõ ràng hơn mà.”
Người mẹ từ tốn nhấp thêm một ngụm nước trà. Ánh mắt bà lạnh lẽo và vô cảm, không một chút gợn sóng, như đang nhìn một bức tường vô tri chứ không phải người con dâu đang đứng trước mặt. Bà không đáp lời, chỉ có sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, khiến lời nói “ngọt ngào giả tạo” của Người vợ trở nên trơ trẽn đến tột độ.
Người mẹ từ tốn nhấp thêm một ngụm nước trà. Ánh mắt bà lạnh lẽo và vô cảm, không một chút gợn sóng, như đang nhìn một bức tường vô tri chứ không phải người con dâu đang đứng trước mặt. Bà không đáp lời, chỉ có sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, khiến lời nói “ngọt ngào giả tạo” của Người vợ trở nên trơ trẽn đến tột độ.
Một tiếng thở dài não nề thoát ra từ lồng ngực Người mẹ. Bà chậm rãi đặt chén trà xuống, bàn tay run rẩy đưa ra, nắm lấy tay Người con trai đang đứng như trời trồng bên cạnh. Ánh mắt bà nhìn thẳng vào Người con trai, chất chứa một nỗi đau thấu tận tim gan.
“Con à,” Người mẹ thốt lên, giọng nói yếu ớt nhưng đầy sức nặng, như thể dồn nén tất cả những uất ức và yêu thương suốt bao năm tháng. “Tiền bạc thì có thể mất đi, vật chất thì có thể hư hao, nhưng tình nghĩa thì không bao giờ, con trai ạ.”
Người con trai cảm thấy như một luồng điện xẹt qua người, đầu óc bỗng chốc bừng tỉnh. Lời nói của Người mẹ không phải là một lời trách móc, mà là một lời răn dạy, một lời nhắc nhở thấm thía. Anh bỗng thấy rõ mồn một sai lầm lớn nhất của cuộc đời mình, sự vô tâm đến đáng sợ mà anh đã dành cho người sinh thành. Một cảm giác hổ thẹn tột cùng dâng lên, thiêu đốt trái tim anh.
“Mẹ không cần tiền của con,” Người mẹ tiếp tục, nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác, “Mẹ chỉ cần tình yêu thương, con trai ạ. Chỉ cần con thỉnh thoảng về thăm mẹ, một lời hỏi han cũng đủ rồi.”
Lời nói của Người mẹ như một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim Người con trai. Anh cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt bao dung nhưng đầy thất vọng của mẹ. Anh biết, anh đã đánh đổi quá nhiều để rồi nhận lại một cái giá quá đắt.
Bên cạnh, Người vợ lập tức quay mặt đi, không muốn nghe thêm một lời nào. Nụ cười giả tạo trên môi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng, khó chịu. Cô ta siết chặt nắm tay, không chút cảm động, chỉ thấy phiền toái vì những lời “yếu mềm” đó đang làm hỏng kế hoạch của mình. Cô ta khinh thường sự “yếu đuối” của Người mẹ, và cả sự bừng tỉnh muộn màng của chồng. Đối với Người vợ, những lời nói đó chỉ là rào cản, là sự giả tạo của một người đang cố gắng níu kéo.
Người vợ, không thể chịu đựng thêm một giây phút nào, gằn chặt răng. Cô ta cảm thấy mọi thứ đang đi chệch khỏi quỹ đạo, những lời nói của Người mẹ không chỉ là một sự sỉ vả mà còn là một đòn giáng mạnh vào sự kiêu ngạo của cô. Đôi mắt Người vợ long lên giận dữ, cô ta hất mạnh tay Người con trai ra, khiến anh lảo đảo.
Người vợ đứng phắt dậy, giọng nói the thé vang vọng khắp căn phòng, át đi cả tiếng nấc nghẹn của Người mẹ và sự xì xào của họ hàng. “Thôi được rồi!” Cô ta hét lớn, ánh mắt quét qua từng người trong phòng, đầy vẻ khinh miệt và thách thức. “Mẹ muốn cho ai thì cho! Chúng con không thèm!” Người vợ quay phắt về phía Người con trai, chỉ thẳng vào mặt anh: “Anh ở lại mà chịu đựng đi!”
Không một chút chần chừ, không một cái ngoái đầu, Người vợ lập tức quay lưng bước ra ngoài. Tiếng guốc cao gót của cô ta nện mạnh xuống nền nhà, vang lên từng tiếng “cộp cộp” vội vã, dồn dập, như muốn xé toang không gian tĩnh lặng đầy căng thẳng. Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng Người vợ đã khuất sau cánh cửa, để lại một khoảng trống lạnh lẽo đến rợn người.
Người con trai đứng chết trân, nhìn theo bóng lưng vợ mình biến mất. Một cảm giác bẽ bàng tột cùng dâng lên, thiêu đốt tâm can anh. Nỗi đau khổ và sự tủi hổ trộn lẫn vào nhau, khiến anh muốn gục xuống ngay tại đó. Anh đã đánh mất quá nhiều, và giờ đây, anh đứng giữa hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình, cảm thấy mình là kẻ tội lỗi nhất.
Người con trai, đôi mắt đỏ hoe, từ từ quay lại nhìn Người mẹ. Bà vẫn nằm đó, đôi mắt đục ngầu nhìn anh, chất chứa bao nỗi đau và sự thất vọng mà anh đã gây ra. Thằng út, cùng họ hàng xung quanh, đều im lặng, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Người con trai cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Mọi lời nói, mọi hành động vô tâm của anh và Người vợ bấy lâu nay bỗng hiện rõ mồn một. Anh thấy mình hèn nhát, vô ơn.
Anh khụy gối xuống bên thành giường cũ kỹ, nơi Người mẹ đang nằm. Đôi tay run rẩy, anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay gầy guộc, đầy vết đồi mồi của bà. Bàn tay ấy từng tần tảo nuôi anh khôn lớn, giờ đây chai sần và yếu ớt. Nước mắt Người con trai trào ra không thể kìm nén, ướt đẫm gò má.
“Con xin lỗi mẹ…” Giọng Người con trai vỡ òa, nghẹn ngào. Anh áp mặt vào tay bà, những giọt nước mắt nóng hổi thấm vào da thịt Người mẹ. “Con xin lỗi mẹ… con thật sự có lỗi với mẹ. Con đã quá tệ bạc, đã không chăm sóc mẹ, đã để mẹ phải chịu khổ sở như thế này.”
Người mẹ không nói gì, chỉ khẽ nhấc bàn tay còn lại, run rẩy đặt lên mái tóc Người con trai, xoa nhẹ. Ánh mắt bà nhìn anh vẫn đầy thương xót, nhưng trong sâu thẳm, nỗi buồn thăm thẳm vẫn không thể giấu được. Bà đã trải qua quá nhiều.
“Con đã hiểu ra là tốt rồi,” Người mẹ thều thào, giọng yếu ớt nhưng chứa đựng cả sự bao dung vô bờ bến. “Chỉ cần con hiểu ra là tốt rồi.”
Những lời nói đơn giản ấy như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn Người con trai, nhưng đồng thời cũng là nhát dao cứa sâu vào lương tâm anh. Anh cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đã đè nén anh suốt hai năm qua, giờ đây như được giải tỏa một phần, nhưng nỗi ân hận thì càng khắc sâu hơn bao giờ hết. Anh biết, con đường chuộc lỗi của mình sẽ còn rất dài.
Người con trai gật đầu lia lịa, nước mắt vẫn tuôn rơi. Thằng út cùng những người họ hàng khác lặng lẽ đứng dậy, nhìn Người mẹ và Người con trai với ánh mắt thông cảm rồi từ từ rời khỏi nhà, để lại không gian riêng cho hai mẹ con.
Căn nhà nhỏ trở nên tĩnh lặng đến lạ. Người con trai vẫn quỳ bên giường, tay nắm chặt tay Người mẹ. Hơi ấm từ bàn tay gầy guộc của bà như truyền sang anh một luồng sức mạnh, nhưng cũng là lời nhắc nhở không lời về những tháng ngày anh đã sống lỗi. Anh ngước nhìn gương mặt hằn sâu vết thời gian của mẹ, đôi mắt đục ngầu nhưng ánh lên sự bao dung vô hạn.
Từng mảnh ký ức như một thước phim quay chậm chạy qua tâm trí Người con trai. Suốt hai năm chung sống, anh đã để Người vợ, với cái mác kế toán giỏi giang, kiểm soát mọi thứ. Từ chiếc thẻ lương 13 triệu đồng mỗi tháng của anh cho đến từng khoản chi tiêu nhỏ nhất. Anh nhớ như in những lần anh muốn gửi tiền về phụ giúp bố mẹ, nhưng Người vợ gạt phắt đi, viện cớ chi tiêu thành phố đắt đỏ. Anh đã chấp nhận, đã im lặng, đã để sự keo kiệt và vô tâm của vợ bào mòn lương tâm mình. Anh đã biến thành một Người con trai khác, vô trách nhiệm, hèn nhát, đánh mất chính mình. Người mẹ ốm liệt nửa người, miếng đất mặt đường 6m, gần chợ, giá hơn 5 tỷ đồng có lẽ là thứ duy nhất Người vợ quan tâm, chứ không phải nỗi đau của bà.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Người con trai. Anh nhìn lại cuộc đời mình, không còn là người đàn ông mạnh mẽ, hiếu thảo ngày xưa. Anh đã đánh mất bản thân mình trong cái vòng xoáy kiểm soát của Người vợ. Anh đã bỏ bê Người mẹ, bỏ bê gia đình nhỏ ở quê hương này để chạy theo một thứ hạnh phúc giả tạo.
“Không thể như vậy mãi được…” Người con trai tự nhủ trong thâm tâm, giọng nói vang vọng như tiếng sấm nổ trong đầu. Anh siết chặt tay Người mẹ, ánh mắt bỗng bừng lên một tia quyết tâm cháy bỏng. “Con sẽ không như vậy nữa. Con sẽ thay đổi, mẹ ơi!” Anh tự hứa với bản thân, với Người mẹ, với lương tâm đã bị đánh thức. Con đường chuộc lỗi sẽ khó khăn, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt. Từ giờ phút này, anh sẽ sống cuộc đời của chính mình, vì những người anh yêu thương.
Người con trai bước vào căn hộ ở thành phố. Cánh cửa vừa khép lại, anh đã thấy Người vợ ngồi thẳng lưng trên ghế sofa, khuôn mặt căng như dây đàn, ánh mắt tóe lửa. Rõ ràng, cô ta đã chờ đợi anh từ rất lâu. Anh còn chưa kịp cất lời, Người vợ đã bật dậy, giọng nói tràn đầy sự căm phẫn và lo lắng.
NGƯỜI VỢ
(Chất vấn, đầy giận dữ)
Anh nói xem, bây giờ anh định làm gì? Cả gia tài năm tỷ của mẹ anh mà anh để nó rơi vào tay người khác?
Người con trai không còn là người đàn ông hèn nhát chỉ biết im lặng như mọi khi. Lời chất vấn của Người vợ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự thức tỉnh vừa nhen nhóm trong lòng anh. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt hằn học của cô ta, ánh mắt kiên định đến lạ thường. Lồng ngực anh như có một ngọn lửa đang bùng cháy, thổi bùng lên sự dũng cảm mà anh đã đánh mất bấy lâu.
NGƯỜI CON TRAI
(Giọng nói dứt khoát, ánh mắt không chút nao núng)
Cô muốn tôi làm gì? Cô muốn tôi tranh giành tài sản với mẹ già yếu hay sao?
NGƯỜI VỢ
(Nghiến răng, bước lại gần hơn)
Tranh giành? Đó là của anh! Anh là con trai duy nhất. Anh không đòi thì ai đòi? Chẳng lẽ anh để thằng út, cái đứa cháu họ xa xôi đó, hưởng hết sao?
NGƯỜI CON TRAI
(Chợt nở một nụ cười lạnh lùng, đầy mỉa mai)
Cô vẫn chỉ nghĩ đến tiền. Suốt hai năm qua, cô có bao giờ hỏi thăm mẹ tôi một câu tử tế? Có bao giờ để tôi gửi về một đồng tiền thuốc men cho bà?
Người vợ sững sờ, lùi lại một bước trước sự thay đổi đột ngột của Người con trai. Ánh mắt cô ta bắt đầu lộ ra vẻ hoảng loạn.
Người vợ sững sờ, lùi lại một bước trước sự thay đổi đột ngột của Người con trai. Ánh mắt cô ta bắt đầu lộ ra vẻ hoảng loạn. Người con trai hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh như trút bỏ gánh nặng. Ánh mắt kiên định, anh nhìn thẳng vào Người vợ, không một chút nao núng.
NGƯỜI CON TRAI
(Giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát, từng lời như đóng đinh)
Anh đã chịu đựng đủ rồi. Suốt hai năm qua, anh đã sống cuộc đời của em, nghe theo mọi sắp đặt của em. Nhưng bây giờ thì không. Anh muốn sống cuộc đời của anh, tự quyết định tiền bạc của mình, và tự tay chăm sóc bố mẹ anh.
Người vợ đứng bất động như trời trồng, khuôn mặt trắng bệch. Môi cô ta mấp máy, không nói nên lời. Cô ta chưa từng thấy Người con trai nói những lời như vậy, chưa từng thấy anh ta có vẻ quyết tâm đến lạnh lùng như thế này. Sự ngỡ ngàng tột độ khiến cô ta chết lặng.
NGƯỜI CON TRAI
(Tiếp lời, giọng anh ta không chút dao động, nhưng ẩn chứa sự quyết liệt)
Nếu em không chấp nhận, nếu em không thể để anh làm những điều đó… vậy thì chúng ta không thể tiếp tục.
Lời tuyên bố cuối cùng của Người con trai vang vọng trong căn hộ, nặng trĩu như một bản án. Người vợ sững sờ tột độ, hai mắt mở to nhìn anh như thể lần đầu tiên cô ta thực sự nhìn thấy người đàn ông trước mặt mình. Cô ta không thể tin vào tai mình, không thể tin rằng Người con trai, người đàn ông mà cô ta đã điều khiển suốt “Suốt 2 năm chung sống”, lại có thể nói ra những lời đoạn tuyệt ấy. Một cảm giác sợ hãi và tức giận dâng lên trong lòng cô ta, trộn lẫn với sự ngỡ ngàng. Cô ta vẫn còn đang đứng chôn chân, cố gắng tiêu hóa từng chữ vừa nghe thấy.
Người vợ cuối cùng cũng thoát khỏi trạng thái sững sờ. Khuôn mặt trắng bệch giờ đây đỏ bừng, những mạch máu giật giật thái dương. Cô ta không còn kìm nén được nữa.
NGƯỜI VỢ
(Gào lên, giọng the thé đến chói tai)
Anh nói cái gì cơ? Anh nói cái gì hả?! Anh muốn sống cuộc đời của anh? Anh là đồ nhu nhược! Anh có biết anh vừa đánh mất cái gì không?!
Người con trai vẫn đứng đó, ánh mắt kiên định, không lùi bước.
NGƯỜI CON TRAI
Anh biết rất rõ. Anh biết anh đã đánh mất hai năm cuộc đời mình để sống vì mong muốn của em. Và giờ anh sẽ lấy lại.
NGƯỜI VỢ
(Tiến sát lại, chỉ thẳng vào mặt Người con trai, giọng tràn đầy sự khinh miệt và tức giận)
Anh là người con bất hiếu! Anh dám bỏ mặc mẹ già ốm yếu để nghe lời tôi ư? Bây giờ anh lại muốn làm người tốt? Anh là đồ đạo đức giả! Anh là người đàn ông yếu đuối, chỉ biết nghe lời phụ nữ! Anh nghĩ anh là ai mà dám nói ra những lời đó với tôi? Anh nghĩ anh có gì trong tay hả?
Người con trai thở dài, sự thất vọng hằn rõ trên gương mặt. Anh biết cuộc nói chuyện này sẽ không đi đến đâu.
NGƯỜI CON TRAI
(Giọng anh ta trầm xuống, mệt mỏi nhưng không khoan nhượng)
Anh không cần em phải chấp nhận. Anh chỉ cần em hiểu rõ. Từ giờ, tiền lương của anh, anh sẽ tự quản lý. Và anh sẽ gửi về cho bố mẹ anh.
NGƯỜI VỢ
(Tức giận đến tột độ, cô ta giật phắt chiếc gối sofa ném thẳng vào Người con trai)
Anh nằm mơ đi! Không có chuyện đó đâu! Cái nhà này, cái gì cũng là của tôi! Anh có biết tôi đã phải tính toán, chi li từng đồng để chúng ta có ngày hôm nay không hả? Lương 13 triệu của anh thì làm được cái gì?! Anh dám!
Chiếc gối trượt qua vai Người con trai, rơi xuống sàn. Anh không tránh. Cơn giận dữ của Người vợ như một con thú bị dồn vào đường cùng. Cô ta bắt đầu điên cuồng đập phá những đồ vật nhỏ xung quanh. Một chiếc lọ hoa gốm trên bàn rơi xuống vỡ tan tành. Tiếng thủy tinh vỡ choang chói tai vang vọng khắp căn hộ.
NGƯỜI VỢ
(Nước mắt giàn giụa vì tức giận và hoảng sợ, giọng lạc đi)
Anh cút đi! Cút ngay khỏi mắt tôi! Anh muốn chăm sóc mẹ anh à? Vậy thì đi mà chăm sóc! Tôi không cần một người chồng nhu nhược, bất hiếu như anh!
Người con trai nhìn căn phòng tan hoang, nhìn Người vợ đang mất kiểm soát. Anh biết, khoảnh khắc này, thứ tình cảm đã từng có giữa hai người đã hoàn toàn vụn vỡ. Không còn gì có thể hàn gắn được nữa. Anh quay lưng lại, lặng lẽ đi về phía cửa. Mỗi bước chân của anh là một nhát dao cứa vào sợi dây liên kết mong manh cuối cùng.
Người con trai đã đặt tay lên nắm cửa. Anh khẽ hít một hơi thật sâu, rồi từ từ quay người lại. Cơn giận dữ và mệt mỏi dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một sự bình tĩnh đáng sợ. Anh nhìn thẳng vào Người vợ, ánh mắt không còn sự van vỉ hay thương hại.
NGƯỜI CON TRAI
(Giọng anh ta trầm, dứt khoát, nhưng không một chút giận dữ)
Anh đã quyết định rồi. Chúng ta… hãy ly thân một thời gian. Hoặc là em sẽ thay đổi, học cách sống tử tế hơn… hoặc là chúng ta sẽ đi đến kết thúc.
Lời nói của Người con trai như một tảng băng trôi, lạnh lẽo và không thể lay chuyển. Trong khoảnh khắc đó, Người con trai nhận ra rằng anh không thể nào tiếp tục sống một cuộc đời đầy sự kiểm soát, sự ích kỷ và thiếu thốn tình thương như vậy được nữa. Anh không thể lãng phí thêm bất kỳ giây phút nào.
Người vợ đứng sững sờ giữa căn phòng tan hoang. Đôi mắt cô ta mở to, thất thần, hoàn toàn không thể tin nổi những lời Người con trai vừa nói. Cô ta chưa bao giờ nghĩ rằng Người con trai lại có thể nghiêm túc đến mức này. Nỗi sợ hãi, xen lẫn sự bất lực, bắt đầu bao trùm lấy cô ta.
Người con trai không đợi một câu trả lời. Anh bước qua Người vợ, không một cái liếc nhìn, và mở cửa bước ra khỏi căn hộ. Cánh cửa đóng sập lại, như kết thúc một chương đầy u ám trong cuộc đời anh. Người vợ sụp xuống sàn nhà, nước mắt giàn giụa, nhưng Người con trai đã không còn ở đó để chứng kiến.
Những ngày sau đó trôi qua trong sự im lặng căng thẳng. Người con trai chuyển đến ở tạm một căn phòng thuê nhỏ, bắt đầu các thủ tục ly hôn. Người vợ ban đầu vẫn cố níu kéo, dùng mọi chiêu trò để van xin, đe dọa, nhưng Người con trai không hề lay chuyển. Anh đã nhìn thấu bản chất thật sự của cô ta, và giờ đây, anh chỉ muốn thoát ra.
NGƯỜI CON TRAI
(Với ánh mắt kiên định trước tòa)
Chúng tôi không thể tiếp tục chung sống. Cuộc hôn nhân này đã kết thúc từ lâu rồi.
Người vợ cúi gằm mặt, không nói một lời. Có lẽ cô ta đã nhận ra sự vô vọng. Phiên tòa ly hôn diễn ra chóng vánh. Không có tranh chấp tài sản lớn, bởi dù Người vợ đã kiểm soát tất cả, Người con trai cũng không muốn đòi hỏi gì thêm. Anh chỉ muốn tự do. Giấy tờ được ký, đặt dấu chấm hết cho suốt hai năm chung sống đầy mệt mỏi và đau khổ.
Sau khi mọi thứ đã được giải quyết, Người con trai cảm thấy một gánh nặng khổng lồ được trút bỏ. Anh lập tức từ bỏ công việc ở thành phố, thu dọn hành lý và trở về Nhà ở quê. Căn nhà cũ kỹ nhưng ấm áp, nơi có Người bố và Người mẹ đang chờ đợi.
Về đến nhà, Người con trai thấy Người mẹ nằm trên giường, yếu ớt nhưng ánh mắt vẫn rạng ngời khi thấy anh. Người bố ngồi cạnh, tóc đã bạc trắng. Nụ cười của họ là thứ quý giá hơn mọi số tiền Người con trai từng kiếm được.
NGƯỜI BỐ
(Giọng run run vì xúc động)
Con về rồi, tốt quá… Về với bố mẹ là được rồi.
Người con trai ngồi xuống cạnh giường Người mẹ, nắm lấy bàn tay gầy gò của bà. Anh cảm nhận được hơi ấm và tình thương vô bờ bến. Anh biết, con đường phía trước có thể khó khăn hơn về mặt tài chính. Mức lương 13 triệu đồng trước đây nay không còn, và anh sẽ phải tìm kiếm một công việc mới ở quê hoặc làm nương rẫy phụ giúp Người bố. Miếng đất mặt đường 6m, gần chợ, trị giá hơn 5 tỷ đồng, giờ đây đã được Người mẹ quyết định chia cho Thằng út, người cháu họ hàng xa đã tận tình chăm sóc bà trong những lúc anh vắng mặt. Người con trai hoàn toàn đồng ý. Anh không hề tiếc nuối.
Anh nhìn ngắm ngôi nhà đơn sơ, nhìn Người mẹ đang ngủ yên bình, nhìn Người bố tần tảo, anh nhận ra rằng, dù không có miếng đất bạc tỷ, anh đã giành lại được một thứ còn quý giá hơn: cuộc đời của chính mình và lòng tự trọng đã bị chà đạp suốt bao năm.
Cuộc sống mới của Người con trai bắt đầu với những buổi sáng thức dậy sớm, cùng Người bố chăm sóc vườn tược, chuẩn bị bữa ăn tươm tất cho Người mẹ. Anh học cách kiên nhẫn bón từng thìa cháo, lau mặt cho Người mẹ, đọc sách cho bà nghe những câu chuyện bình dị từ làng xóm. Mỗi buổi chiều, anh lại đưa Người mẹ ra hiên nhà, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống trên những cánh đồng lúa xanh ngát, hít thở không khí trong lành của quê hương. Anh biết, mình đang sống những ngày tháng tuy vất vả nhưng chân thật và ý nghĩa nhất.
Sự bình yên không đến từ tiền bạc hay danh vọng, mà đến từ những điều nhỏ bé, giản dị nhất: tiếng cười của Người bố, ánh mắt biết ơn của Người mẹ, và cảm giác được làm điều đúng đắn. Anh không còn phải chịu đựng những lời nói cay nghiệt, những ánh mắt khinh thường hay sự kiểm soát tài chính ngột ngạt. Anh đã mất đi một người vợ, mất đi cơ hội sở hữu một miếng đất giá trị, nhưng anh đã tìm lại được chính mình. Anh học cách tha thứ cho Người vợ, không phải vì cô ta xứng đáng, mà vì anh không muốn giữ lại bất kỳ sự oán hận nào trong lòng. Cuộc đời là một hành trình dài, và đôi khi, để tìm thấy hạnh phúc, người ta phải dũng cảm buông bỏ những gì đã cũ, dù nó có vẻ ngoài lung linh đến mấy, để đón nhận một khởi đầu mới, chân thành và bình dị hơn. Anh tự nhủ, đây mới chính là cuộc sống mà anh thực sự thuộc về.
