“Tôi ôm con s;;ốt chờ ở hành lang bệnh viện và ch/ết lặng khi thấy chồng đưa một đứa tr;;ẻ khác đi c;ấp cứ;;u…
Tôi mang th;;ai lần hai khi con đầu mới hơn hai tuổi. Cũng chẳng phải kế hoạch gì, chỉ là “lỡ dín:h”. Nhưng từ lúc nhìn que thử hai vạ/ch, tôi vẫn thấy vui. Một đứa trẻ đến với mình là một món quà, tôi tin vậy.
Lần này, mang th;;ai ngoài ý muốn, cơ thể lại yếu, tôi chỉ biết nhắc bản thân ráng mà giữ sức, giữ con. Tôi nghỉ làm, ở nhà chăm sóc con đầu, cơm nước cho chồng, lo dọn dẹp, chợ búa… Một mình gánh gần như mọi việc. Chồng tôi bận, ít nhất anh nói vậy. Đi sớm về muộn, nhiều đêm còn bảo “có việc” rồi không về. Tôi quen với những lời giải thích lặp đi lặp lại: “họp”, “giao lưu”, “tiếp khách”.
Hôm đó trời mưa rất to. Bé đầu bỗng dưng s;;ốt cao, tôi hoảng đến mức mặt mũi tái mét. Gọi cho chồng thì anh không bắt máy. Tôi vội vàng mặc áo mưa, bế con chạy ra đầu ngõ bắt taxi.
Đến bệnh viện, bác sĩ nói may là đưa kịp lúc. Người tôi ướt sũng, tóc rối, chân tay run lên vì lo và lạnh. Vừa ngồi ôm con ngủ gục trên vai, vừa nhắn cho chồng thêm một tin nữa: “”Em đang ở bệnh viện X, con sốt cao lắm. Nếu anh rảnh, tới với mẹ con em chút””.
Tin nhắn báo đã “đã xem”, nhưng không một dòng hồi âm. Tôi ngồi chờ. Chờ một tiếng, rồi hai tiếng. Tôi mệt đến mức ngủ gật lúc nào không hay. Đến khi nghe tiếng ồn ào ngoài hành lang, tôi choàng tỉnh dậy. Một y tá đang đẩy băng ca, theo sau là một người đàn ông bế một đứ;;a b;;é đang khóc ngặt nghẽo. Tôi chưa kịp nhìn kỹ thì tim mình như bị ai b;;óp ngh;;ẹt.
Người đàn ông đó chính là chồng tôi… 👇”
“…Người đàn ông đó chính là chồng tôi.
Cả thế giới như sụp đổ dưới chân tôi. Chết điếng. Tôi như bị đóng băng vào chiếc ghế lạnh ngắt ở hành lang bệnh viện. Mắt dán chặt vào bóng lưng quen thuộc đang hớt hải đi phía trước. Anh ấy đang ôm chặt một đứa trẻ, khuôn mặt anh nhăn lại vì lo lắng tột độ. Từng bước chân vội vã, khác hẳn với thái độ dửng dưng, bận rộn mà anh vẫn dùng để
đối phó với tôi mỗi khi tôi cần anh.
Đó là người đàn ông đã “xem” tin nhắn tôi báo con ốm nặng, nhưng không trả lời một tiếng. Người đã nói bận họp, bận tiếp khách, bận đủ thứ trên đời để không thể có mặt ở đây lúc này, bên cạnh đứa con ruột đang sốt cao.
Vậy mà giờ anh lại đang ở đây, tại cùng bệnh viện này, với nét mặt hoàn toàn khác, vì một đứa trẻ khác.
Đứa bé trong lòng anh ngừng khóc, thút thít vài tiếng rồi nín bặt, lịm đi. Anh khẽ cúi xuống nhìn con bé, vuốt ve mái tóc lưa thưa, môi mấp máy điều gì đó trấn an. Cử chỉ dịu dàng ấy tôi đã lâu lắm rồi không còn nhận được. Anh luôn bận rộn đến mức quên cả việc hỏi thăm vợ con.
Nhìn anh cùng y tá khuất dần vào phòng cấp cứu, tôi vẫn không thể cử động. Bàn tay ôm con run lên bần bật. Nước mắt nóng hổi lăn dài xuống má.
Tôi nghĩ về những ngày mình vật lộn một mình ở nhà, bụng mang dạ chửa, chăm sóc đứa con đầu ốm đau. Những đêm khuya chờ cửa, những bữa cơm nguội lạnh. Và rồi, cái khoảnh khắc trần trụi này. Sự thật cay đắng hiện ra phũ phàng.
Tôi biết rồi. Tôi đã hiểu tất cả.”
“Anh ấy vẫn đi vội vã phía trước, bóng lưng quen thuộc nhưng giờ đây xa lạ đến cay đắng. Tim tôi đau nhói. Con bé trong lòng tôi vẫn lim dim, hơi thở nóng hầm hập phả vào vai. Tôi bỗng thấy trống rỗng, vô định. Đang lúc ấy, người y tá đẩy băng ca đi ngang qua. Anh ấy, chồng tôi, bỗng khẽ ngước lên. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Trong tích tắc, tôi thấy rõ sự giật mình, bối rối tột độ, thậm chí là một thoáng sợ hãi hiện lên trong đôi mắt ấy. Gương mặt anh trắng bệch. Nhưng chỉ thoáng qua thôi. Ngay lập tức, anh cụp mắt xuống, quay mặt đi, như thể sợ hãi không muốn nhìn thấy tôi ở đó. Anh bước nhanh hơn, theo sát chiếc băng ca đang đẩy đứa trẻ khác đi khuất. Bóng lưng ấy càng lúc càng xa, bỏ lại tôi chết sững cùng đứa con đang sốt.
Tim tôi như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào cùng lúc. Đau đến không thở nổi. Cơn đau thể xác của đứa con đang nóng ran trong tay, cộng với cơn đau tinh thần dữ dội từ sự thật phũ phàng vừa đập vào mắt, khiến tôi muốn gục ngã. Tôi vẫn ngồi đó, nhìn theo hướng anh vừa đi, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Tôi đã không còn nghi ngờ gì nữa rồi. Mọi thứ đã rõ ràng hơn cả ánh đèn hành lang bệnh viện chói chang này.”
“Cô đứng đó, chân như hóa đá trên nền gạch lạnh lẽo của Bệnh viện X. Con gái nhỏ, thân hình non nớt nóng ran vì sốt, vẫn lim dim trên vai mẹ. Nước mắt tự động chảy ra, nóng hổi và mặn chát trên má cô. Chúng cứ thế tuôn rơi, không thể kìm lại, hòa lẫn với cảm giác tê dại trong lồng ngực. Toàn bộ thế giới quanh cô dường như sụp đổ chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy. Mọi thứ cô từng tin tưởng, mọi sự chắc chắn, tan biến như bọt xà phòng.
Hình ảnh anh vội vã bước đi theo chiếc băng ca, bỏ lại cô và con ở phía sau, khắc sâu vào tâm trí cô như một nhát dao chí mạng. Bóng lưng ấy, quen thuộc đến từng đường nét, giờ đây lại xa lạ đến tàn nhẫn. Những lần anh nói bận rộn, những chuyến đi sớm về muộn, những cuộc họp đột xuất, những đêm vắng nhà… tất cả bỗng hiện về, giờ đây mang một ý nghĩa khác, kinh khủng đến không ngờ. Đó không phải là gánh nặng công việc, không phải là trách nhiệm với sự nghiệp. Đó là sự dối trá. Là một cuộc sống thứ hai.
Con gái nhỏ cựa quậy khe khẽ, hơi thở mệt nhọc phả vào cổ cô. Cô siết nhẹ con vào lòng, bàn tay run rẩy cảm nhận hơi nóng từ cơ thể con. Chính trong khoảnh khắc yếu đuối nhất, khi con cần cô nhất, khi cô đang mang nặng giọt máu thứ hai của anh, sự thật phũ phàng này lại giáng xuống. Cô bỗng thấy mình thật ngu ngốc. Tại sao cô chưa từng nghi ngờ? Tại sao cô luôn tin vào những lời giải thích vụn vặt của anh? Có lẽ vì cô quá yêu, hay quá mệt mỏi để nghĩ suy.
Cô vẫn đứng đó, giữa hành lang bệnh viện ồn ào nhưng lại thấy mình lạc lõng một cách đáng sợ. Tiếng nói chuyện của y tá, tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn, tiếng khóc của một đứa trẻ ở xa xa… tất cả trở nên mờ nhạt. Điều duy nhất cô cảm nhận được là cơn đau nhói trong tim và hơi nóng của con. Thế giới của cô đã thay đổi. Hoàn toàn. Và cô không biết mình phải làm gì tiếp theo.”
“Cơn đau từ trái tim dội lên, hòa cùng dòng máu nóng ran đang chạy trong huyết quản. Sự phẫn nộ, như một ngọn lửa hoang, bùng lên ngùn ngụt trong lồng ngực cô. Cô muốn hét lên thật to, muốn gọi tên anh, muốn lao đến giữ chặt lấy anh và đòi một lời giải thích rõ ràng cho hình ảnh vừa rồi. Tại sao? Đứa bé đó là ai? Tại sao anh lại ở đây, với một đứa bé khác, trong khi con gái anh đang sốt cao và cô thì đang mang thai nặng nhọc một mình gánh vác?
Nhưng khi ánh mắt cô chạm vào khuôn mặt đỏ bừng vì sốt của con gái nhỏ, ghì chặt lấy cô trong giấc ngủ mệt mỏi, và khi bàn tay cô vô thức đặt lên cái bụng bầu đang nhô lên, một luồng suy nghĩ khác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Không phải lúc để yếu đuối. Không phải lúc để gào khóc hay làm ầm ĩ. Cô cần biết sự thật. Bằng mọi giá. Vì cô, vì con gái cô, và cả vì đứa bé chưa chào đời trong bụng.
Một sự tĩnh lặng đáng sợ thế chỗ cơn bão cảm xúc. Cô hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh bản thân. Đôi bàn tay run rẩy siết chặt con hơn. Cô không thể bỏ cuộc. Cô phải mạnh mẽ. Cô phải tìm ra ngọn nguồn của sự dối trá này.
Lặng lẽ như một bóng ma, cô xoay người, giữ nguyên con gái trong vòng tay. Anh và người y tá đẩy băng ca đã đi khuất ở cuối hành lang. Cô bước đi, từng bước chậm rãi, không gây tiếng động, cố gắng duy trì một khoảng cách an toàn để không bị phát hiện, nhưng đủ gần để không mất dấu. Hành lang bệnh viện dài hun hút, tiếng bước chân cô lạc lõng giữa vô vàn âm thanh xa lạ. Cô đi theo cái bóng của người chồng mà cô cứ ngỡ đã hiểu rõ. Mỗi bước chân đều nặng trĩu nỗi đau, nhưng sự quyết tâm sắt đá giờ đây đã đè bẹp mọi cảm xúc khác. Cô phải biết. Cô cần biết tất cả.”
“Cô bước đi theo cái bóng của người chồng, cái bóng giờ đây xa lạ đến đau lòng. Anh ta và người y tá đẩy băng ca rẽ vào một hành lang khác. Cô bước nhanh hơn một chút, đôi mắt găm chặt vào hướng họ đi, trong khi tay vẫn siết chặt con gái đang ngủ say. Hành lang bệnh viện quanh co, những biển báo chỉ dẫn lướt qua như vô nghĩa. Cuối cùng, cô thấy họ dừng lại trước một cánh cửa có đề chữ “PHÒNG CẤP CỨU”.
Người y tá và anh ta lập tức đẩy băng ca vào bên trong. Cánh cửa đóng lại, cắt ngang tầm nhìn của cô. Cô chậm lại, nép mình vào bức tường đối diện, cách cánh cửa một đoạn khá xa để tránh bị phát hiện ngay lập tức. Con gái trong tay cô trở mình khẽ, hơi nóng từ cơ thể con phả vào má cô. Cô đặt con tựa sát vào người hơn, hít hà mùi tóc con, tìm chút sức mạnh từ sinh linh bé bỏng này.
Cánh cửa phòng cấp cứu vẫn im lìm trước mắt cô, nhưng âm thanh từ bên trong bắt đầu vọng ra. Tiếng bíp đều đặn của máy móc, tiếng chân người đi lại gấp gáp trên sàn nhà, tiếng nói chuyện lầm bầm không rõ lời, đôi khi bị át đi bởi tiếng đóng mở cửa ở đâu đó xa hơn trong khu vực cấp cứu. Cô căng thẳng lắng nghe, cố gắng phân biệt bất kỳ âm thanh nào quen thuộc, bất kỳ lời thoại nào có thể mang lại manh mối. Nhưng chỉ có tiếng ồn hỗn tạp của sự sống còn và khẩn trương, tiếng máy móc vô tri và những bước chân vội vã.
Anh ta đang làm gì ở đó? Đứa bé kia thế nào rồi? Anh ta có lo lắng không? Những câu hỏi xoáy vặn trong đầu cô, nhưng không một âm thanh nào từ bên trong trả lời chúng. Chỉ có sự chờ đợi đầy căng thẳng, tiếng tim cô đập thình thịch như muốn xé toạc lồng ngực, và hơi thở gấp gáp của chính mình trong không gian tĩnh mịch của hành lang. Cô đứng đó, như một bức tượng vô hình, mắc kẹt giữa sự thật tàn khốc vừa chứng kiến và tương lai mịt mờ đang chờ đợi.”
“Cánh cửa phòng cấp cứu khẽ hé mở một khe nhỏ. Từ bên trong, âm thanh lọt ra rõ hơn một chút, không còn chỉ là tiếng ồn hỗn tạp. Cô nghe thấy tiếng chồng mình, giọng anh ấy gấp gáp, lo lắng đang nói gì đó với ai đó.
“”Bác sĩ, tình hình cháu thế nào rồi?”” Giọng anh ấy vang lên, đầy vẻ sốt ruột. “”Có cần làm gì thêm không?””
Một giọng nói trầm ấm, bình tĩnh hơn đáp lời, chắc hẳn là bác sĩ. “”Chúng tôi đã xử lý ban đầu. Hiện tại tạm ổn, nhưng vẫn cần theo dõi sát. Cô ấy…””
Tiếng bác sĩ ngưng bặt, nhường chỗ cho một giọng nói khác. Một giọng phụ nữ. Yếu ớt, nhưng rõ ràng đến mức như tiếng chuông đập thẳng vào màng nhĩ cô.
“”Anh…”” Giọng nói đó run rẩy, thều thào. “”Anh à… anh vẫn ở đây sao?””
Và rồi, câu nói cuối cùng, như nhát dao lạnh lẽo cứa vào trái tim cô, khiến hơi thở cô nghẹn lại:
“”Cảm ơn anh… [Tên chồng].””
Cả thế giới như ngừng quay. Cái tên chồng quen thuộc, được thốt ra từ một giọng nói hoàn toàn xa lạ, yếu ớt nhưng đầy ám ảnh. Cô đứng sững sờ, con gái trong tay cô nặng trĩu, nhưng cô không còn cảm nhận được gì nữa. Chỉ còn lại âm vang của giọng nói ấy, và cảm giác lồng ngực bị xé toạc.”
“Cô run rẩy, ghé sát mắt vào khe cửa hẹp. Hơi thở dồn dập. Bên trong phòng bệnh, ánh đèn trắng của bệnh viện hắt lên rõ mồn một. Chồng cô đang đứng, quay lưng về phía cửa, dáng vẻ quen thuộc. Trước mặt anh là một chiếc ghế, và trên đó ngồi một người phụ nữ.
Cô ta còn rất trẻ, mái tóc dài xõa xuống vai. Gương mặt cô ta tái nhợt, đôi mắt trũng sâu, trông vô cùng mệt mỏi và xanh xao. Trên tay cô ta đang ôm một đứa bé. Đứa bé đó… chính là đứa trẻ chồng cô đã vội vã bế vào phòng cấp cứu lúc nãy.
Chồng cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai người phụ nữ. Giọng anh dịu dàng, khác hẳn với vẻ vội vàng, sốt ruột khi anh hỏi thăm bác sĩ về tình hình *đứa trẻ khác*.
*Cô ta là ai? Tại sao cô ta lại ở đây? Với chồng cô? Cùng đứa bé đó?* Hàng loạt câu hỏi như những lưỡi dao sắc lẹm cứa vào tâm trí người vợ, xé nát trái tim cô trong khoảnh khắc. Cô đứng đó, bất động, con gái vẫn say ngủ trong vòng tay, hoàn toàn không biết đến cơn bão đang cuộn trào trong lòng mẹ.”
“Cô đứng bất động, tâm trí vẫn còn xoáy cuộn hình ảnh anh bên người phụ nữ lạ và đứa bé. Tiếng động khẽ khàng phía phòng cấp cứu kéo cô về thực tại. Cửa mở ra, chồng cô bước ra ngoài. Vẻ mặt anh phờ phạc, mệt mỏi, khác hẳn sự vội vã ban nãy. Anh đưa mắt nhìn quanh hành lang bệnh viện X, đôi mắt tìm kiếm, không một chút nhận ra người vợ đang đứng cách đó không xa.
Ánh mắt anh lướt qua đám đông, rồi dừng lại. Dừng lại ở chỗ cô. Khuôn mặt anh thoáng nét sững sờ, sự mệt mỏi ban đầu nhường chỗ cho một biểu cảm khó tả. Lần này, anh không vội vã quay lưng đi như mỗi khi cô bắt gặp anh bận rộn. Anh đứng sững lại vài giây, thời gian như ngừng trôi. Cô đứng đó, ôm chặt đứa con gái đang say ngủ, bụng bầu nặng trịch, cảm thấy lạnh lẽo thấu xương dù hành lang bệnh viện không quá lạnh.
Rồi, rất chậm, anh bắt đầu bước đi. Bước chân hướng thẳng về phía cô. Mỗi bước đi của anh như một nhát dao cứa vào tim cô, xé toạc lớp vỏ bọc bình yên bấy lâu. Không thể né tránh. Cuộc đối mặt đã đến.”
“Bước chân anh dừng lại đột ngột khi chỉ còn cách cô khoảng hai mét. Khoảng cách ngắn ngủi ấy như trải dài vô tận trong hành lang bệnh viện tĩnh mịch. Anh đứng đó, ánh mắt phức tạp, trộn lẫn sự bất ngờ, mệt mỏi, và cả một điều gì đó khó gọi tên. Cô đứng đó, kiên định, đứa con gái nhỏ vẫn say ngủ trên vai, bụng bầu nặng nề căng cứng, cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể mình như bị đóng băng. Thời gian như ngừng lại, chỉ có tiếng thở của cả hai vọng lên trong không gian tĩnh lặng, nặng nề và căng thẳng đến nghẹt thở. Mỗi giây trôi qua là một sự tra tấn. Anh không nói gì. Cô cũng không thốt nên lời. Toàn bộ cảm xúc dồn nén bấy lâu, những nghi ngờ, những đêm cô đơn một mình vật lộn với con ốm, những lời nói dối “”anh bận lắm”” cứ quay cuồng trong tâm trí.
Cuối cùng, cô không chịu đựng được nữa. Hơi thở run rẩy bị nén lại, bật ra thành tiếng. Giọng nói cô lạc đi, nghẹn lại bởi nước mắt đang chực trào, từng chữ như vỡ vụn:
“”Anh… anh… giải thích đi.””
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, sự cầu xin hòa lẫn nỗi căm phẫn.
“”Cô ta… cô ta là ai?””
Hàng mi cô đẫm lệ.
“”Đứa bé đó… là ai?”””
“Cô nhìn thẳng vào mắt anh, sự cầu xin hòa lẫn nỗi căm phẫn.
“”Cô ta… cô ta là ai?””
Hàng mi cô đẫm lệ.
“”Đứa bé đó… là ai?””
Anh đứng đó, thân hình cao lớn như sụp xuống. Đôi mắt anh dán chặt xuống sàn nhà bệnh viện lạnh lẽo, tránh né ánh nhìn như thiêu đốt của cô. Bàn tay anh siết chặt, các khớp ngón tay trắng bệch. Khuôn mặt anh căng thẳng đến tột độ, biểu lộ sự dằn vặt và đau khổ khó tả. Anh khẽ hé môi, rồi lại ngậm lại, như đang vật lộn với những lời sắp nói ra. Không gian im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng con thở đều đều trên vai cô và tiếng mưa vẫn nặng hạt ngoài cửa sổ. Cô cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, chờ đợi. Mỗi giây trôi qua như một thế kỷ. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, rồi chậm rãi thở ra, một hơi thật dài, mang theo tất cả sự mệt mỏi và gánh nặng. Khi anh cất tiếng, giọng anh rất nhỏ, gần như chỉ là một tiếng thì thầm giữa hành lang vắng lặng, nhưng đủ để xé toạc sự bình yên giả tạo trong tâm trí cô.
“”Anh… anh xin lỗi.””
Giọng anh đứt quãng, đầy sự ăn năn. Anh vẫn không dám ngước lên nhìn cô.
“”Đứa bé đó…””
Anh dừng lại một chút, như thể chữ đó quá nặng nề để thốt ra. Cô nín thở chờ đợi.
“”…là con của anh.””
Câu nói cuối cùng rơi xuống như một tảng đá, đè bẹp mọi hy vọng mong manh cuối cùng của cô. Cả thế giới như ngừng quay. Đứa con trên vai cô bỗng trở nên nặng trịch. Bụng bầu căng cứng dường như đau nhói hơn. Cô cảm thấy một cơn choáng váng ập đến. Hàng mi cô run rẩy, những giọt nước mắt không kiểm soát được nữa, lăn dài trên má. Đôi mắt cô mở to nhìn anh, không tin vào điều vừa nghe thấy. Sự căm phẫn ban đầu giờ đây biến thành một nỗi đau thấu tận xương tủy. Cô lùi lại một bước vô thức, như thể vừa bị ai đó đẩy mạnh. Khuôn mặt cô trắng bệch đi, hơi thở trở nên gấp gáp. Cô muốn hét lên, muốn hỏi “”Tại sao?””, muốn phủ nhận tất cả, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ lại, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào ngoài tiếng nức nở bị nén lại. Cô đứng đó, cơ thể run rẩy, như một pho tượng đau khổ giữa hành lang bệnh viện lạnh lẽo, chỉ còn lại tiếng mưa và lời thú tội tàn nhẫn đang vang vọng trong tâm trí.”
“Cô cảm thấy đầu óc quay cuồng, mọi thứ xung quanh như mờ đi. Nỗi đau thể xác từ cái bụng bầu và đứa con trên vai như hòa lẫn vào nỗi đau tinh thần tột cùng. Hơi thở cô gấp gáp, nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng. Cô phải lấy hết sức bình sinh để cất tiếng, giọng nói lạc đi vì nghẹn ngào.
“”Cô ta… Người phụ nữ đó là ai?”” Cô hỏi, lời nói như bị xé ra từ cổ họng.
Anh vẫn cúi gằm mặt, dường như không thể chịu đựng được ánh nhìn của cô. Vai anh khẽ run lên. Anh ngập ngừng, lưỡi như dính lại. Phải mất vài giây, anh mới khó khăn lên tiếng, giọng nói đầy áy náy và mệt mỏi.
“”Cô ấy… là mẹ của đứa bé.””
Anh dừng lại, nuốt khan. Không khí càng trở nên đặc quánh.
“”Chuyện này… là một sai lầm từ rất lâu rồi.”” Anh nói tiếp, lời giải thích nghe thật yếu ớt và trơ trọi giữa không gian bệnh viện. “”Nhưng vì đứa bé bệnh tật, anh… anh không thể bỏ mặc. Anh vẫn âm thầm giúp đỡ.””
Lời nói của anh như những nhát dao cứa vào trái tim cô. Một sai lầm? Âm thầm giúp đỡ? Cô nhìn anh, nỗi đau đớn giờ đây pha lẫn sự bàng hoàng và phẫn nộ mới. Hóa ra, bấy lâu nay, khi cô một mình vật lộn với thai nghén, với con nhỏ ốm đau, với cơm áo gạo tiền, anh lại đang san sẻ gánh nặng, san sẻ cả cuộc đời mình với một người phụ nữ khác và một đứa con khác. Cô cảm thấy như mình đang chìm dần xuống một vực sâu tăm tối.”
“Cô lắc đầu liên tục, như muốn xua đi những lời anh vừa nói, như muốn từ chối thực tại tàn khốc này. Không! Không thể nào! Nỗi đau đớn từ cú sốc và sự phản bội dâng trào, nhấn chìm cô trong một cơn lốc cảm xúc hỗn độn. Cô cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, khó thở vô cùng.
Cô nhìn xuống đứa con trai nhỏ bé đang thiếp đi trên vai mình, khuôn mặt con lấm tấm mồ hôi sau cơn sốt. Rồi cô lại đưa tay còn lại khẽ ôm lấy cái bụng bầu đang ngày một lớn. Hai sinh linh bé bỏng này là tất cả những gì cô đang gánh vác, ngày đêm một mình.
Cô cảm thấy mình thật ngu ngốc, ngu ngốc đến tận cùng. Làm sao cô có thể tin vào những lời giải thích qua loa, những lý do bận rộn vô lý của anh bấy lâu nay? Làm sao cô có thể tin vào tình yêu và sự chung thủy của một người đàn ông đang âm thầm xây dựng một cuộc sống khác, với một người phụ nữ khác, một đứa con khác? Nước mắt lại lặng lẽ chảy dài trên má, thấm đẫm vai áo con. Cô thầm trách bản thân đã quá mù quáng, quá yếu đuối.”
“Cô ngước nhìn chồng, nước mắt giàn giụa, nóng hổi chảy xuống. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân cô, thay vào đó là sự trống rỗng lạnh lẽo và cơn thịnh nộ đang sôi sục.
“”Sai lầm?”” Giọng cô run rẩy, nhưng cố nén lại sự vỡ vụn. “”Giúp đỡ?””
Cô nhìn anh, ánh mắt đầy chất vấn và đau đớn. Anh đứng đó, lúng túng, bộ dạng bận rộn thường thấy giờ đây trông thật giả tạo và đáng khinh.
“”Còn em thì sao?”” Cô không kìm được nữa, lời nói bật ra như một tiếng nấc nghẹn ngào pha lẫn căm phẫn. “”Còn con mình thì sao?””
Cô khẽ siết chặt tay ôm con trai đang ngủ say trên vai.
“”Em đang mang thai,”” cô nói, giọng lạc đi vì nghẹn. “”Một mình vật lộn đưa con đi bệnh viện giữa đêm mưa gió,”” cô nhớ lại quãng đường đầy khó khăn, ướt át vừa rồi, nước mắt càng tuôn nhiều hơn. “”Còn anh thì sao?””
Cô chỉ thẳng vào anh, không quan tâm những ánh mắt có thể đang đổ dồn về phía họ trong hành lang bệnh viện này.
“”Anh ở đây lo cho gia đình khác của anh à?”” Lời buộc tội trực diện, đanh thép, găm thẳng vào trái tim anh, cũng xé nát trái tim cô. Sự thật phơi bày, trần trụi và tàn nhẫn.”
“Anh co người lại như bị lời nói của cô đấm thẳng vào ngực. Khuôn mặt anh tái nhợt đi trông thấy. Ánh mắt bối rối, hoảng loạn.
“Không… không phải vậy, em ơi,” anh lắp bắp.
Anh cố gắng bước lại gần cô, cánh tay khẽ đưa ra như muốn nắm lấy tay cô, nhưng cô lập tức lùi lại một bước, né tránh. Con trai vẫn ngủ say trên vai cô, không hề hay biết sóng gió đang ập đến với bố mẹ nó.
“Anh… anh sai rồi,” anh nói, giọng run run, thấp hẳn xuống. “Anh biết anh đã sai thật rồi, em à.”
Anh nhìn cô bằng ánh mắt đầy thống khổ và cầu xin.
“Anh… anh rất hối hận. Hối hận vì đã để mọi chuyện ra nông nỗi này.”
Anh ngừng một chút, như đang cố gắng kìm nén cảm xúc.
“Anh vẫn yêu em,” anh nói, giọng đứt quãng. “Yêu em, yêu các con nhiều lắm. Em biết mà.”
Cô chỉ đứng đó, nước mắt vẫn chảy dài, ánh mắt nhìn anh như nhìn một người xa lạ, hoặc tệ hơn, một kẻ phản bội đáng khinh.
“Anh… anh chỉ nhất thời lạc lối thôi, em ơi. Chỉ là nhất thời không làm chủ được bản thân. Giờ anh tỉnh ngộ rồi.”
Anh nhìn con trai trên vai cô, rồi lại nhìn cô. Nỗi sợ hãi mất đi tất cả hiện rõ trong mắt anh.
“Anh hứa,” anh trịnh trọng nói, dù giọng vẫn run. “Anh hứa sẽ chấm dứt tất cả mọi thứ bên ngoài. Ngay lập tức. Không còn gì nữa hết.”
Anh bước lại gần hơn một chút, lần này thận trọng hơn.
“Anh sẽ bù đắp cho em,” anh nói, như đang cố gắng thuyết phục không chỉ cô mà cả chính bản thân mình. “Bù đắp cho mẹ con mình. Anh sẽ làm mọi thứ để sửa chữa lỗi lầm này.”
Anh đưa tay ra lần nữa, lần này hơi rụt rè.
“Em ơi, xin em… xin em đừng bỏ anh.” Anh van xin, giọng đầy tuyệt vọng. “Đừng bỏ bố con anh mà đi, em ơi. Làm ơn…”
Anh cúi đầu xuống, trông thật thảm hại trong bộ dạng bảnh bao thường ngày. Nhưng trong mắt cô lúc này, chỉ còn là sự giả tạo và khinh bỉ. Cô siết chặt tay hơn vào con trai, lồng ngực căng tức, không biết nên khóc hay nên hét lên.”
“Cô không đáp lời, chỉ lùi lại một bước nữa, khoảnh khắc anh vừa đưa tay tới. Khoảng cách giữa hai người càng nới rộng thêm, không chỉ là khoảng trống vật lý mà còn là vực sâu của sự đổ vỡ. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt đã sưng húp vì khóc và thiếu ngủ. Những lời anh vừa nói – về tình yêu, về sự hối hận, về lời hứa chấm dứt mọi thứ – vang vọng trong tai cô như một bản nhạc lỗi thời, lạc điệu và đầy chua chát. Giả tạo. Tất cả đều quá giả tạo.
Lúc con trai cô sốt cao quằn quại, lúc cô một mình vật lộn giữa đêm mưa gió bế con đi bệnh viện, anh ở đâu? Anh bận rộn đưa con của người phụ nữ khác đi cấp cứu. Nỗi đau từ sự phản bội, nỗi tủi thân khi đơn độc trong lúc hoạn nạn, tất cả đè nén lên lồng ngực cô, khiến cô khó thở. Sự tin tưởng mà cô dành cho anh suốt bao năm qua đã tan vỡ vụn, không thể nào hàn gắn lại được.
Anh vẫn đứng đó, trông chờ một lời hồi đáp, một tia hy vọng từ cô. Khuôn mặt quen thuộc từng khiến cô tin tưởng và yêu thương biết bao, giờ đây lại hiện lên xa lạ đến đáng sợ. Cô thấy một kẻ dối trá, một người đàn ông không còn đáng một chút tin cậy nào nữa. Anh vẫn lặp lại lời cầu xin, giọng thảm thiết.
“Anh hứa sẽ sửa chữa… anh sẽ làm tất cả…”
Cô chỉ nhìn anh, ánh mắt lạnh băng. Sự đau đớn đã biến thành chai sạn, thành một khoảng cách vô hình mà anh vĩnh viễn không thể bước qua được nữa.”
“Anh vẫn đứng đó, trông chờ một lời hồi đáp, một tia hy vọng từ cô. Khuôn mặt quen thuộc từng khiến cô tin tưởng và yêu thương biết bao, giờ đây lại hiện lên xa lạ đến đáng sợ. Cô thấy một kẻ dối trá, một người đàn ông không còn đáng một chút tin cậy nào nữa. Anh vẫn lặp lại lời cầu xin, giọng thảm thiết.
“Anh hứa sẽ sửa chữa… anh sẽ làm tất cả…”
Cô chỉ nhìn anh, ánh mắt lạnh băng. Sự đau đớn đã biến thành chai sạn, thành một khoảng cách vô hình mà anh vĩnh viễn không thể bước qua được nữa. Cô không biết phải nói gì, phải làm gì. Toàn bộ sự việc diễn ra quá nhanh, quá tàn nhẫn. Tương lai bỗng trở nên mịt mờ, không có đường hướng. Cô chỉ cảm thấy quá mệt mỏi và tổn thương, không còn sức lực để đối diện, để gặng hỏi, hay thậm chí là tức giận. Tất cả năng lượng đã cạn kiệt trong đêm mưa gió bế con đi cấp cứu một mình. Cô muốn mọi thứ dừng lại, muốn thoát khỏi không khí ngột ngạt này. “Anh… để em yên,” cô nói khẽ, giọng khô khốc, như phát ra từ một nơi rất xa trong lồng ngực rỗng hoác.
Cô quay lưng, một động tác dứt khoát nhưng đầy nặng nề. Cô nhẹ nhàng điều chỉnh lại tư thế của đứa con đầu đang ngủ say trên vai, cánh tay siết chặt hơn, như thể ôm lấy toàn bộ thế giới của mình lúc này. Không nhìn lại, cô bắt đầu bước đi, đôi chân mỏi mệt lê những bước chậm rãi trên sàn hành lang lạnh lẽo của Bệnh viện X.
Người chồng đứng đó, bất động như pho tượng. Anh nhìn theo bóng lưng cô, nhìn đứa con trên vai cô khuất dần sau khúc quanh. Hành lang dài và trắng toát, chỉ còn lại tiếng vọng của những bước chân xa dần và sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh biết mình vừa đánh mất điều gì đó vô cùng lớn lao, nhưng không biết phải làm thế nào để níu giữ. Câu hỏi lớn về tương lai của gia đình, về cuộc đời mình, về tất cả mọi thứ anh từng nghĩ là chắc chắn, bỗng nhiên treo lơ lửng giữa không trung lạnh lẽo, không lời giải đáp. Anh đứng chết lặng, hoàn toàn cô độc.
Cuộc đời không phải lúc nào cũng là những chương rõ ràng, với mở đầu, cao trào và kết thúc viên mãn. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là một khoảnh khắc bỏ lửng, nơi một cánh cửa đóng lại nhưng cánh cửa khác chưa kịp mở ra, để lại khoảng trống chênh vênh đầy bất định. Khoảnh khắc ấy, khi người mẹ trẻ quay lưng bước đi, mang theo sinh linh bé bỏng đang say ngủ trên vai, không chỉ là sự kết thúc của một đoạn đường, mà còn là sự khởi đầu đầy gian nan của một hành trình đơn độc. Nỗi đau và sự tổn thương vẫn còn đó, âm ỉ như ngọn lửa chưa tàn, nhưng sâu thẳm trong cô, một điều gì đó đã chai sạn, một quyết định đã âm thầm được đưa ra, không cần lời nói hay sự giải thích.
Sự mệt mỏi và kiệt quệ không làm cô gục ngã, trái lại, nó hun đúc trong cô một sức mạnh thầm lặng. Sức mạnh ấy đến từ tình yêu dành cho những đứa con, những sinh linh hoàn toàn phụ thuộc vào cô. Chấp nhận sự thật tàn khốc, chấp nhận rằng con đường phía trước sẽ không có bóng dáng người đàn ông từng là điểm tựa, là bước đầu tiên để tìm lại bình yên. Bình yên không có nghĩa là quên đi hay tha thứ, mà là học cách sống chung với vết sẹo, học cách tìm thấy ánh sáng trong bóng tối, và tự mình tạo nên một tương lai vững vàng hơn cho những đứa con. Bước chân cô đi, dẫu chậm và mệt mỏi, vẫn vững vàng, hướng về phía trước, nơi có hy vọng về một cuộc sống mới, bình lặng hơn, dẫu chẳng hề dễ dàng.”

