“B//ồ của chồng ma//ng th//ai, cả nhà chồng é//p tôi l//y h//ôn để nhường chỗ, tôi mỉm cười nói một câu khiến sáu người t/ái mặt x/in lỗ/i, nhưng đã quá muộn…
Tôi và Nam yêu nhau 2 năm rồi mới cưới. Khi ấy, anh là một người đàn ông chân thành, điềm đạm, còn tôi thì nghĩ mình là người phụ nữ may mắn nhất. Đám cưới diễn ra trong tiếng chúc phúc của đôi bên, mẹ tôi tặng chúng tôi một căn nhà 3 tầng làm quà cưới – căn nhà đứng tên tôi, là t/ài s/ản mà bà dà/nh dụ/m cả đời.
Lúc mới về làm dâu, tôi luôn cố gắng vu/n vé/n cho gia đình nhỏ. Mẹ chồng – bà Nhàn – không hài lòng với tôi vì tôi làm ngân hàng, đi sớm về muộn, không thường xuyên nấu nướng. Nhưng tôi không trá/ch, chỉ âm thầm cố gắng thay đổi để hòa hợp.
Thế rồi một ngày, cuộc sống của tôi rẽ ngoặt.
Nam về nhà với vẻ mặt khác l/ạ, nói muốn “nói chuyện nghiêm túc”. Tôi ngồi xuống, lòng chùng lại khi anh mở lời:
“Anh xi/n lỗ/i… nhưng anh đã có người khác. Cô ấy đang m//ang th//ai…”
Tôi tưởng mình nghe nh/ầm. Trái tim như có ai b/óp ngh/ẹt. Nhưng điều khiến tôi đ//au hơn cả là thái độ của anh – bình thản, như thể đang bàn chuyện công việc.
Một tuần sau, gia đình chồng họp mặt tại nhà tôi. Có mặt đủ sáu người: chồng, bố mẹ chồng, chị chồng, em chồng và c//ô b//ồ kia – người đang m//ang t//hai.
Họ ngồi ngay phòng khách của căn nhà mẹ tôi tặng, nhìn tôi với ánh mắt không chút á/y n/áy.
Mẹ chồng tôi là người lên tiếng đầu tiên:
“Con à, chuyện xảy ra rồi thì phải biết chấp nhận. Phụ nữ với nhau, đừng làm k/hó nhau. Cô ấy có th//ai, cần danh phận. Còn con… nên như/ờng đường để mọi chuyện êm đẹp.”
Tôi nhìn bà. Bà không hỏi tôi một câu nào suốt thời gian qua. Bà không quan tâm tôi đã đ//au thế nào, chỉ quan tâm đứa bé bà cho là “cháu đích tôn”.
Chị chồng tôi thì thêm vào:
“Dù sao thì con cũng chưa có con. Người ta có rồi, đừng giữ làm gì. Chi/a ta/y trong hòa bình, sau này còn nhìn mặt nhau.”
Tôi im lặng. Mắt tôi dừng lại nơi cô gái kia – trẻ trung, ăn mặc lộng lẫy, tay xoa bụng, ánh mắt chẳng chút ng/ại ngù//ng. Cô
ta cúi đầu nhỏ nhẹ:
“Em không muốn làm ai tổ/n thư/ơng. Nhưng bọn em yê/u nhau thật lòng. Em chỉ mong chị cho em một cơ hội làm vợ, làm mẹ hợp pháp…”
Lúc ấy, tôi cười. Không phải nụ cười đ/au kh/ổ, mà là một nụ cười bình tĩnh đến lạ.
Tôi đứng dậy, nhẹ nhàng rót một ly nước, rồi đặt xuống bàn.
Sau đó, tôi nói ch/ậm r/ãi, từng chữ rõ ràng:
“Nếu mọi người đã bàn bạc xong thì… tôi cũng xin phép nói một câu…””…”
“Cả sáu người đều đổ dồn ánh mắt về phía cô, vẻ mặt pha lẫn chút thương hại và cả sự tự mãn. Bà Nhàn khoanh tay, nhếch mép, nghĩ thầm rằng con dâu cuối cùng cũng chịu hiểu ra vấn đề. Cô bồ trẻ khẽ vuốt bụng, ánh mắt liếc qua Nam đầy tình tứ, như thể đã nắm chắc phần thắng.
Không gian trong phòng khách đặc quánh lại. Tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường dường như cũng trở nên nặng nề hơn. Người vợ không vội vã, cô đưa mắt nhìn một lượt từng gương mặt, từ vẻ trịnh thượng của mẹ chồng, sự hùa theo của chị chồng, vẻ bình thản đến tàn nhẫn của Nam, cho đến bộ dạng ngây thơ giả tạo của cô gái kia. Ánh mắt cô dừng lại lâu nhất ở Nam. Trong một khoảnh khắc, trái tim cô nhói lên, nhưng rồi nhanh chóng bị sự lạnh lẽo kiên định thay thế.
Cô hít một hơi thật sâu, chất giọng trong trẻo nhưng đanh lại, không một chút run rẩy.
“”Câu tôi muốn nói là…””
Cô ngừng lại một nhịp, nhìn thẳng vào mắt bà Nhàn đang dần mất kiên nhẫn.
“”…Căn nhà này đứng tên tôi.””
Câu nói nhẹ bẫng nhưng lại như một quả bom nổ ngay giữa phòng khách. Nụ cười trên môi bà Nhàn đông cứng lại. Cô bồ đang xoa bụng cũng khựng tay. Cả gia đình chồng sững sờ, không khí từ tự mãn đắc thắng đột ngột chuyển sang sốc nặng.
Người vợ vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, thậm chí còn mỉm cười nhạt. Cô nói tiếp, từng từ rành rọt, như một nhát dao găm thẳng vào sự trơ trẽn của họ.
“”Tôi yêu cầu tất cả mọi người, trừ anh Nam, rời khỏi nhà tôi ngay lập tức.””
Chữ “”nhà tôi”” được cô nhấn mạnh, vang lên đầy quyền uy. Sự im lặng chết chóc bao trùm. Lần này, không còn ai giữ được vẻ mặt ban đầu nữa. Bố chồng, người từ đầu đến giờ vẫn im lặng, cũng phải ngẩng phắt lên nhìn cô với ánh mắt không thể tin nổi. Chị chồng há hốc miệng, lắp bắp không thành lời.
Chỉ có Nam là mặt trắng bệch, cúi gằm xuống, hai bàn tay siết chặt đặt trên đầu gối. Anh ta biết, cô không nói đùa. Cơn ác mộng của anh ta, chỉ vừa mới bắt đầu.”
“Sự im lặng bị xé toạc bởi tiếng gắt chói tai của bà Nhàn. Bà ta loạng choạng đứng dậy, một tay chỉ thẳng vào mặt tôi, tay kia vịn vào thành ghế để không ngã quỵ. Gương mặt bà đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ, nụ cười tự mãn khi nãy đã bị thay thế bằng vẻ hoảng loạn không thể che giấu.
“”Mày… mày nói láo! Đừng hòng dọa tao! Căn nhà này là của con trai tao, của vợ chồng chúng mày! Mày lấy tư cách gì mà đuổi?””
Chị chồng cũng vội vàng phụ họa, giọng điệu đã mất đi vẻ trịch thượng ban đầu, thay vào đó là sự lo lắng thấy rõ.
“”Đúng đấy Thảo à, em đừng vì giận quá mà nói năng hồ đồ. Nhà là của chung, có gì từ từ giải quyết.””
Tôi không đáp lời họ. Ánh mắt của tôi lướt qua vẻ mặt trắng bệch của Nam, rồi dừng lại ở bà Nhàn đang thở hổn hển. Tôi nở một nụ cười nhạt, một nụ cười không hề có chút ấm áp nào. Sự im lặng của tôi, trong hoàn cảnh này, còn đáng sợ hơn bất kỳ lời tranh cãi nào.
Chậm rãi, tôi xoay người, bước về phía chiếc tủ gỗ cao đặt ở góc phòng khách. Mỗi bước chân của tôi đều nhẹ nhàng nhưng lại nện thình thịch vào lồng ngực của từng người nhà họ Lương. Mọi ánh mắt đổ dồn vào bóng lưng thẳng tắp của tôi, nín thở chờ đợi.
Tiếng “”cạch”” khô khốc vang lên khi tôi mở ngăn tủ tài liệu. Tôi thò tay vào bên trong, lôi ra một tập hồ sơ. Trên cùng là một cuốn sổ bìa đỏ quen thuộc, thứ mà cả gia đình họ đã từng nhìn thấy nhưng chưa bao giờ để tâm đến chi tiết bên trong.
Tôi bình thản quay lại, bước tới chiếc bàn trà nơi mọi người đang ngồi. Không một lời nói thừa, tôi đặt mạnh cuốn sổ đỏ xuống mặt kính, tạo ra một tiếng “”cốp”” dứt khoát.
Tôi lật trang đầu tiên ra, nơi có ghi thông tin chủ sở hữu được in mực đen rõ ràng. Ngón tay thon dài của tôi chỉ thẳng vào dòng chữ quan trọng nhất.
“”Tên chủ sở hữu, Lương Thanh Thảo, là tôi.”” Giọng tôi vẫn đều đều, không một chút gợn sóng, nhưng từng chữ lại như búa tạ giáng xuống. “”Mẹ có cần con đọc to ngày tháng cấp sổ, và mục ghi chú ‘Tài sản riêng được tặng cho trước hôn nhân’ không ạ?””
Chữ “”ạ”” cuối câu được tôi nhấn nhá một cách lễ phép đến tàn nhẫn.
Không khí như đông cứng lại. Bà Nhàn lắp bắp, môi mấp máy nhưng không thể phát ra thành tiếng. Bố chồng, người nãy giờ vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, phải cúi rạp người xuống, nheo mắt nhìn vào cuốn sổ như không tin vào sự thật. Chị chồng há hốc miệng, mặt biến sắc từ đỏ sang trắng bệch. Còn cô bồ trẻ, bàn tay đang đặt trên bụng bỗng siết chặt lại, ánh mắt nhìn tôi đầy kinh hoàng. Cô ta đã nhận ra, thứ mà cô ta và đứa con trong bụng đang nhắm tới, thực chất chưa bao giờ thuộc về Nam.”
“Bỏ qua những ánh mắt kinh hoàng và tiếng thở dốc đầy uất nghẹn của gia đình chồng, tôi từ tốn cất cuốn sổ đỏ vào lại trong tập hồ sơ. Sự im lặng đến ngột ngạt bao trùm lấy căn phòng. Giờ đây, không một ai dám lên tiếng thách thức tôi nữa. Quyền lực đã hoàn toàn đổi chủ.
Ánh mắt lạnh như băng của tôi cuối cùng cũng di chuyển, ghim chặt vào người đàn ông vẫn đang chết lặng trên ghế sofa. Nam. Gương mặt anh ta trắng bệch, không còn một giọt máu. Đôi môi mấp máy nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt, không thể thốt nên lời. Anh ta nhìn tôi, rồi lại nhìn tập hồ sơ trên tay tôi, ánh mắt từ ngỡ ngàng chuyển sang hoảng loạn tột độ.
Tôi nhếch môi, một nụ cười không hề mang ý cười.
“”Còn anh,”” tôi cất giọng, từng chữ một rõ ràng, đanh thép và tàn nhẫn. “”Anh có 24 giờ để dọn hết đồ đạc của mình ra khỏi căn nhà này.””
Nam giật nảy mình như bị điện giật. Anh ta trân trối nhìn tôi, như thể không hiểu những gì mình vừa nghe thấy.
Tôi tiếp tục, không cho anh ta một giây để định thần. “”Đơn ly hôn tôi đã ký sẵn. Luật sư của tôi sẽ liên hệ và gửi cho anh vào sáng mai. Mọi tài sản khác, chúng ta sẽ giải quyết ở tòa.””
Cú sốc cuối cùng cũng phá vỡ sự chết lặng của Nam. Anh ta lao về phía tôi, hoảng hốt níu lấy cánh tay tôi, giọng nói run rẩy, đầy vẻ van lơn thảm hại.
“”Thảo! Thảo, em đừng làm thế! Anh… anh sai rồi! Anh xin em, cho anh một cơ hội…””
Tôi nhìn xuống bàn tay anh ta đang bấu chặt lấy tay mình, một cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng. Bàn tay này đã từng ôm tôi, và cũng chính bàn tay này đã ôm ấp kẻ khác. Giọng van xin này, lẽ ra anh ta phải nói từ một tuần trước, chứ không phải bây giờ, khi mọi thứ đã sụp đổ.
Tôi chậm rãi, dùng một lực không mạnh nhưng dứt khoát, gỡ từng ngón tay của anh ta ra khỏi cánh tay mình. Ánh mắt tôi không một chút dao động.
“”Cơ hội của anh đã hết vào cái ngày anh dẫn cô ta về đây và yêu cầu tôi ly hôn rồi.”””
“Câu nói của tôi như một nhát dao cuối cùng, cắt đứt mọi hy vọng níu kéo của Nam. Anh ta đứng chết trân, gương mặt thất thần, không còn chút sức lực.
Đúng lúc này, cô bồ, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát với vẻ mặt khi thì đắc thắng, khi thì sững sờ, bỗng nhận ra thế cục đã hoàn toàn đảo chiều. Kế hoạch chiếm đoạt căn nhà và danh phận của cô ta đã phá sản. Một tia tính toán lóe lên trong đôi mắt còn non trẻ. Cô ta biết, mình chỉ còn một vũ khí duy nhất.
“”Á…!””
Một tiếng rên khẽ vang lên. Cô ta đột ngột đưa tay ôm chặt lấy bụng, gương mặt xinh xắn nhăn nhúm lại vì một cơn đau dường như không thể chịu đựng nổi. Cả người cô ta lảo đảo, suýt ngã quỵ xuống sàn nếu không có chiếc ghế sofa bên cạnh.
Nam như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Anh ta lập tức quên đi nỗi nhục nhã của bản thân, vội vàng lao tới đỡ lấy cô bồ, giọng đầy hoảng hốt. “”Em sao thế? Em làm sao vậy?””
Cô ta ngước đôi mắt ngấn lệ lên nhìn Nam, giọng nói yếu ớt, đứt quãng như sắp tắt thở. “”Bụng em… đau quá… Anh Nam, con của chúng ta… Con…””
Nói rồi, cô ta quay ánh mắt đầy ai oán và van lơn về phía tôi. “”Chị ơi… chị làm ơn… Chị đừng tàn nhẫn như vậy mà… Có chuyện gì thì cũng từ từ giải quyết… Đừng làm ảnh hưởng đến đứa bé… Nó vô tội mà chị…””
Bà Nhàn, người đang chết lặng vì mất nhà, nghe thấy hai chữ “”đứa bé”” thì như được tiếp thêm sinh lực. Bà lao về phía cô bồ, ánh mắt long lên sòng sọc nhìn tôi, gào lên.
“”Mày! Mày là cái đồ đàn bà rắn độc! Mày định bức chết cả mẹ con nó, bức chết cháu đích tôn của tao phải không?””
Tôi đứng im, khoanh tay trước ngực, lặng lẽ quan sát màn kịch vụng về trước mắt. Nụ cười lạnh lẽo vẫn không tắt trên môi.
Cô bồ thấy có người hùa theo, càng diễn sâu hơn, dựa hẳn vào người Nam mà nức nở. “”Anh ơi… em sợ lắm… Chị ấy sẽ đuổi mẹ con mình ra đường mất… Con mình sẽ không có nhà để ở…””
Nam ôm chặt lấy cô ta, quay sang nhìn tôi với ánh mắt vừa van lơn vừa trách móc. “”Thảo! Em thấy chưa? Em đã hài lòng chưa? Dù sao đây cũng là con của anh! Em không thể tuyệt tình đến thế được!””
Cả gia đình chồng giờ đây lại nhìn tôi bằng ánh mắt lên án, như thể tôi mới là kẻ ác độc phá hoại hạnh phúc của người khác. Nhưng tôi chỉ im lặng, ánh mắt sắc như dao, nhìn thẳng vào vở kịch dối trá đang diễn ra.”
“””Tuyệt tình?”” Tôi bật ra một tiếng cười khẩy, âm thanh trong trẻo nhưng lại sắc lạnh đến rợn người. “”Các người diễn một vở kịch xuất sắc như vậy, tôi không vỗ tay tán thưởng thì thôi, sao lại nỡ trách tôi tuyệt tình?””
Câu nói của tôi khiến cả căn phòng nín lặng. Bà Nhàn đang định gào lên nữa cũng phải khựng lại. Nam sững người nhìn tôi, dường như không nhận ra người vợ im lặng của mình nữa. Cô bồ đang nép trong lòng anh ta cũng thoáng một tia hoang mang.
Tôi chậm rãi buông thõng hai tay, thong thả lôi chiếc điện thoại từ trong túi xách ra. Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn vào từng cử động của tôi. Không khí đặc quánh lại, căng như dây đàn.
“”Các người… muốn biết sự thật về ‘đứa bé vô tội’ này và ‘người mẹ đáng thương’ của nó không?”” Tôi nhếch mép, ánh mắt lướt qua từng gương mặt một, dừng lại lâu nhất ở cô bồ đang bắt đầu run rẩy. “”Để tôi cho các người nghe.””
Một cú chạm nhẹ vào màn hình.
Không gian im phăng phắc bỗng bị xé toạc bởi một đoạn ghi âm trong vắt. Giọng nói lanh lảnh, đầy vẻ đắc ý của cô bồ vang lên, không lẫn đi đâu được.
“”…Ôi dào, lo gì. Lão Nam ngu lắm, lại lụy tình. Tao chỉ cần vờ vịt khóc lóc vài câu là lão tin sái cổ ngay. Quan trọng là cái thai trong bụng này này.””
Một giọng nữ khác cười khúc khích, có vẻ là bạn thân của cô ta: “”Mày cao tay thật đấy!””
Giọng cô bồ lại vang lên, lần này còn chanh chua hơn: “”Cao tay gì, tại cái nhà đấy hời quá thôi. Mẹ chồng thì hám cháu trai, dễ dụ cực. Tao chỉ cần có bầu là chiếm được cái nhà 3 tầng ngay, đuổi con vợ già của lão đi là xong. Đời tao lên hương!””
Đoạn ghi âm kết thúc.
Sự im lặng bao trùm trở lại, nhưng lần này nó nặng nề như một tảng đá đè nén lên tất cả.
Bà Nhàn đứng chết trân. Hai tai bà ù đi. Câu nói “”Mẹ chồng thì hám cháu trai, dễ dụ cực”” như một cái tát trời giáng vào mặt bà, vào sự tự tôn của bà. Gương mặt bà từ đỏ bừng vì tức giận chuyển sang trắng bệch vì nhục nhã, rồi tái mét đi vì sốc.
Nam buông thõng hai tay, vô thức đẩy cô bồ ra khỏi người mình. Anh ta nhìn chằm chằm vào cô ta, đôi mắt ngập tràn sự hoang mang, ghê tởm và nỗi đau của kẻ bị lừa dối một cách ngu ngốc. “”Lão Nam ngu lắm””… Câu nói đó cứa sâu vào lòng tự trọng của anh ta.
Chị chồng và những người còn lại trong gia đình chết đứng, há hốc mồm kinh ngạc. Mọi mảnh ghép của vở kịch đột ngột vỡ tan tành trước mắt họ.
Nhưng người thảm hại nhất chính là cô bồ. Vở kịch đau đớn kết thúc. Cô ta không còn ôm bụng nữa, hai tay buông lỏng bên hông. Gương mặt xinh xắn giờ đây trắng bệch, cắt không còn một giọt máu. Đôi mắt mở to, nhìn trân trối vào chiếc điện thoại trên tay tôi như nhìn một con quái vật. Mọi mưu mô, tính toán, sự ngây thơ giả tạo đều bị lột trần.”
“””Không… không phải vậy đâu anh Nam… Em… em bị bạn bè xúi dại thôi…”” Cô bồ lắp bắp, vươn tay ra định níu lấy Nam, nhưng anh ta giật lùi lại như phải bỏng, ánh mắt nhìn cô ta giờ đây chỉ còn lại sự ghê tởm.
Bà Nhàn lúc này mới hoàn hồn. Cơn sốc qua đi, nhường chỗ cho một sự tức giận điên cuồng. Nhưng mục tiêu của bà không còn là tôi nữa. Bà lao về phía cô bồ, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt cô ta.
“”Mày… con ranh con này! Mày dám lừa cả nhà tao! ‘Mẹ chồng dễ dụ’ á? Mày tưởng tao ngu lắm hả?””
Nhưng tôi không để cho màn kịch mới của mẹ chồng và cô bồ có cơ hội bắt đầu. Tôi nhẹ nhàng cất điện thoại vào lại túi xách, tiếng khóa kéo vang lên sắc lẹm trong không gian.
“”Ồn ào quá,”” tôi khẽ nói, nhưng âm lượng vừa đủ để mọi sự chú ý lại dồn về phía mình. Tôi nhìn thẳng vào Nam, người đang đứng thất thần, tâm trí vẫn còn kẹt lại ở câu nói “”lão Nam ngu lắm””. Đòn đánh vào lòng tự trọng của một người đàn ông luôn là đòn đau nhất. Nhưng tôi chưa xong.
Tôi mỉm cười, một nụ cười thật tươi. “”Anh Nam à, anh đừng lo. Chuyện của anh và cô ta, tôi đâu có định chỉ để cho gia đình mình biết.””
Nam ngước lên nhìn tôi, trong đôi mắt anh ta ánh lên một tia hy vọng le lói, rằng tôi sẽ không làm lớn chuyện. Một hy vọng thật đáng thương.
Tôi tiếp tục, giọng điệu nhẹ như không, như đang kể một câu chuyện chẳng hề liên quan. “”À, đoạn ghi âm này này,”” tôi vỗ nhẹ vào túi xách, “”cùng với toàn bộ hình ảnh, video anh và cô ta tình tứ trong giờ làm việc, thậm chí là ở ngay bãi đỗ xe công ty anh… tôi đã nén lại cẩn thận và gửi một bản cho Trưởng phòng Nhân sự và một bản trực tiếp vào email của Tổng Giám đốc công ty anh rồi. Chắc giờ này họ xem rồi đấy.””
Từng từ, từng chữ của tôi như những nhát búa tạ vô hình nện thẳng vào lồng ngực Nam. Khuôn mặt anh ta từ trắng bệch chuyển sang xám ngoét. Đôi mắt mở to, đồng tử co rút lại vì kinh hoàng tột độ. Anh ta hiểu, hơn ai hết, công ty của anh ta có quy định khắt khe thế nào về văn hóa công sở và hình ảnh nhân viên cấp quản lý. Anh ta không chỉ ngoại tình, anh ta còn làm điều đó trong giờ làm việc, tại chính nơi làm việc. Đó là một hành động tự sát sự nghiệp.
Cơ thể cao lớn của Nam lảo đảo. Anh ta không còn đứng vững được nữa. Hai chân mềm nhũn ra. “”Rầm”” một tiếng, anh ta khuỵu cả người xuống chiếc ghế bành phía sau. Âm thanh đó không lớn, nhưng nó như tiếng sét đánh ngang tai tất cả những người có mặt.
Đó là tiếng động của một sự sụp đổ.
Nam ngồi phịch trên ghế, hai tay buông thõng, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không vô định. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán và lưng áo. Tương lai, sự nghiệp, danh dự của người đàn ông từng là chồng tôi, tất cả đã tan thành tro bụi chỉ bằng một email.”
“Cả căn phòng chết lặng. Tiếng động từ cú khuỵu ngã của Nam dường như vẫn còn vang vọng trong không khí đặc quánh, treo lơ lửng trên đầu tất cả mọi người. Bố chồng, người đàn ông từ đầu đến cuối vẫn giữ im lặng, giờ đây khuôn mặt sa sầm lại, đôi mày rậm nhíu chặt. Chị chồng và em chồng đứng chết trân, đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt họ không còn vẻ hùa theo đắc thắng nữa mà chỉ còn lại sự hoảng loạn tột độ.
Nhưng người phá vỡ sự im lặng nặng như chì này lại chính là Bà Nhàn.
Trong một khoảnh khắc, não bộ của bà hoạt động với tốc độ chưa từng có. Đoạn ghi âm. Email gửi cho sếp tổng. Sự nghiệp của con trai bà, niềm tự hào lớn nhất đời bà, đang đứng trên bờ vực thẳm. Và quan trọng hơn, căn nhà này, thứ mà bà đã chắc mẩm sẽ thuộc về “”cháu đích tôn””, giờ đây đang tuột khỏi tầm tay một cách phũ phàng. Tất cả sắp tan thành mây khói. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy bà, bóp nghẹt sự kiêu ngạo vốn có.
Bà Nhàn là người phản ứng đầu tiên. Bà lao tới, không còn là dáng đi khoan thai, kẻ cả thường ngày nữa, mà là một cú chồm tới đầy vội vã, hoảng hốt. Bà từ bỏ hết mọi sự kiêu ngạo, nắm chặt lấy cánh tay tôi, bàn tay lạnh ngắt và run rẩy. Đôi mắt từng nhìn tôi bằng sự khinh miệt giờ đây ngấn nước, van lơn.
“”Thảo ơi, mẹ xin con!”” Giọng bà lạc đi, áo não đến cùng cực. “”Mẹ xin con! Con tha cho thằng Nam lần này. Nó dại dột… Là do con hồ ly kia nó dụ dỗ, nó gài bẫy con trai mẹ! Mẹ sai rồi, mẹ lú lẫn nên mới tin nó, con ơi!””
Bà oà khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà lắc mạnh cánh tay tôi như thể đó là cứu cánh duy nhất.
“”Mẹ sai thật rồi! Con đừng làm thế, sự nghiệp của nó… của thằng Nam… Con rút lại email đi con, mẹ xin con mà Thảo…””
Cả gia đình chồng sững sờ trước màn kịch mới. Cú lật mặt 180 độ này còn gây sốc hơn cả việc Nam ngoại tình. Cô bồ đứng ở góc phòng, mặt tái mét, nhìn cảnh tượng trước mắt mà không thể tin nổi. Bà mẹ chồng từng hứa hẹn cho cô ta mọi thứ giờ đây đang phủi sạch trách nhiệm, đổ mọi tội lỗi lên đầu cô ta và quỳ gối van xin kẻ thù của cô ta.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn bà, không một chút cảm xúc nào lay động trên gương mặt. Tôi chậm rãi nhìn xuống bàn tay đang bấu chặt lấy mình của bà, rồi lại ngước lên nhìn vào đôi mắt đẫm lệ kia. Một nụ cười lạnh lẽo khẽ nở trên môi tôi.
“”Mẹ à,”” giọng tôi nhẹ bẫng, nhưng từng chữ lại sắc như dao, “”bây giờ mới nhận ra sai lầm, không phải là quá muộn rồi sao?”””
“Câu nói của tôi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ngọn lửa hoảng loạn của bà Nhàn, khiến bà ta chết sững, miệng há hốc nhưng không thể thốt ra thêm bất cứ lời nào. Sự im lặng đến ngạt thở một lần nữa bao trùm căn phòng.
Trong khoảnh khắc đó, người đàn ông vốn chỉ như một cái bóng mờ từ đầu cuộc họp, bố chồng tôi, bỗng run rẩy cất tiếng. Giọng ông khản đặc, yếu ớt, như thể đã rất lâu rồi ông không nói một câu hoàn chỉnh.
“”Thảo…”” Ông bước một bước chân xiêu vẹo về phía tôi, đôi tay gầy guộc giơ lên giữa không trung rồi lại rụt rè buông xuống. Đôi mắt ông, vốn luôn lảng tránh, giờ đây nhìn thẳng vào tôi, chứa đầy sự mệt mỏi và van nài. “”Coi như… coi như bố xin con… đừng làm lớn chuyện.””
Lời nói của ông không có sự uy hiếp, cũng chẳng có sự trịch thượng. Nó chỉ đơn thuần là lời cầu xin của một người cha bất lực, đang chứng kiến cả thế giới của mình sụp đổ ngay trước mắt. Sự nghiệp của con trai, danh dự của gia đình, tất cả đều đang nằm trong tay người con dâu mà ông chưa một lần lên tiếng bảo vệ.
Thấy bố mình đã phải hạ mình, chị chồng không thể đứng yên được nữa. Chị ta lao đến, gương mặt không còn vẻ xấc xược mà chỉ còn lại sự sợ hãi trần trụi. Chị ta không dám nắm tay tôi như mẹ mình, chỉ đứng cách một khoảng, lắp bắp.
“”Em ơi… em Thảo! Chị… chị lỡ lời, là chị lỡ lời thôi!”” Giọng chị ta the thé, lạc đi vì hoảng hốt. “”Em bỏ qua cho nhà chị lần này đi. Em muốn gì cũng được, thật đấy! Bọn chị đền bù cho em… Em muốn bao nhiêu tiền cũng được, miễn là em rút lại cái email kia đi!””
Chị ta vội vã đưa mắt nhìn Nam, rồi lại nhìn sang bố mẹ, như thể đang tìm kiếm sự đồng thuận cho lời đề nghị của mình. Trong ánh mắt của họ, tiền bạc và danh vọng rõ ràng còn quan trọng hơn cả sự thật và đạo lý. Họ sẵn sàng dùng tiền để mua lại sự im lặng, để che đậy cho tội lỗi của chính mình.
Tôi chỉ im lặng lắng nghe, để cho từng lời van xin, từng lời đề nghị của họ thấm vào không khí. Tôi nhìn người bố chồng đang cúi gằm mặt, nhìn người chị chồng với ánh mắt van lơn tuyệt vọng, nhìn bà mẹ chồng vẫn đang chết lặng dưới sàn. Cả một gia đình. Cả một gánh xiếc đang diễn màn kịch hối lỗi muộn màng. Và tôi, chính là khán giả duy nhất mà họ phải làm hài lòng.”
“Nụ cười trên môi Thảo tắt lịm, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng sắc như dao. Trước lời đề nghị đổi trắng thay đen bằng tiền bạc của chị chồng, cô không hề có một chút dao động. Ánh mắt cô lướt qua từng gương mặt đang hiện rõ vẻ hoảng loạn trong căn phòng. Họ vẫn không hiểu. Họ vẫn nghĩ mọi thứ đều có thể mua được.
Bà Nhàn, thấy con gái mình thất bại, lại lồm cồm bò tới, cố gắng níu lấy gấu quần của Thảo. Nước mắt nước mũi giàn giụa, bà ta ngước lên, giọng van lơn thảm thiết.
“”Thảo ơi… Mẹ… mẹ xin con… Con coi như nể tình mẹ con một lần cuối… Đừng…””
Thảo lạnh lùng gạt phắt bàn tay đang bấu víu của bà Nhàn ra, khiến bà ta mất đà ngã ngồi xuống sàn. Lần này, cô không còn chút thương cảm nào.
“”Quá muộn rồi.””
Giọng cô vang lên, không lớn nhưng đủ để át đi mọi tiếng nức nở, mọi lời cầu xin. Từng chữ một ghim thẳng vào tâm can của gia đình nhà chồng. Sự tuyệt vọng cuối cùng cũng hiện rõ trong đáy mắt họ.
Đúng lúc đó.
*Kính coong! Kính coong!*
Tiếng chuông cửa vang lên hai hồi dứt khoát, phá tan bầu không khí đặc quánh đến ngạt thở. Mọi ánh mắt, trừ Thảo, đều giật mình hướng ra cửa, hoang mang và sợ hãi. Ai đến vào giờ này?
Nam, bố chồng, chị chồng đều nín thở. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn Thảo, người duy nhất vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Thảo không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng bước ra, tay nắm lấy chốt cửa.
Cánh cửa mở ra. Bên ngoài không phải người giao hàng, cũng không phải hàng xóm tò mò. Hai người đàn ông cao lớn mặc đồng phục của một công ty bảo vệ chuyên nghiệp đứng nghiêm trang hai bên. Ở giữa là một người đàn ông trung niên, mặc vest, tay xách cặp da, toát ra vẻ lịch sự nhưng đầy uy quyền.
Vị luật sư khẽ gật đầu chào Thảo. “”Chào chị. Chúng tôi đến theo yêu cầu.””
Thảo mỉm cười nhẹ, một nụ cười của người nắm chắc phần thắng. Cô lùi lại một bước, để cả ba người bước vào trong. Sự xuất hiện của họ như một luồng khí lạnh buốt khiến cả nhà Nam chết sững. Đầu óc họ trống rỗng.
Thảo quay người lại, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng người một, từ bà Nhàn đang ngồi bệt dưới sàn, ông bố chồng mặt xám ngoét, đến Nam và người chị chồng đang run lên vì sợ hãi. Giọng cô đanh lại, vang vọng khắp phòng khách.
“”Tôi đã yêu cầu luật sư của tôi đến. Nếu mọi người không tự nguyện rời khỏi nhà của tôi ngay bây giờ, chúng tôi sẽ dùng biện pháp mạnh.”””
“Lời nói của Thảo như một nhát búa tạ giáng xuống, đập tan mọi hy vọng cuối cùng của gia đình Nam. Không khí trong phòng đặc quánh lại, cảm giác còn ngột ngạt hơn cả trước khi vị luật sư xuất hiện. Hai vệ sĩ cao lớn đứng khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng không dời khỏi họ, biến mọi ý định chống đối thành vô nghĩa.
Bà Nhàn lắp bắp, môi mấp máy không thành lời. Ông bố chồng, người từ đầu đến cuối vẫn giữ im lặng, giờ đây khuôn mặt xám ngoét lại, đôi vai sụp xuống như già đi cả chục tuổi. Chị chồng thì dúm dó nấp sau lưng Nam, không dám nhìn thẳng vào Thảo.
Chính lúc này, khi sự tuyệt vọng đã lên đến đỉnh điểm, cô bồ bỗng nhiên như bừng tỉnh. Cô ta loạng choạng đứng dậy, hai tay theo phản xạ ôm chặt lấy cái bụng đã lùm lùm của mình. Gương mặt tái nhợt, giàn giụa nước mắt, cô ta nhìn bà Nhàn rồi lại nhìn Thảo, giọng nói vỡ ra, cố bám víu vào niềm hy vọng duy nhất.
“”Mẹ… Mẹ ơi… Con của con… nó là cháu của mẹ mà!””
Câu nói đó như một liều thuốc trợ tim cho bà Nhàn. Bà ta ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia sáng cuồng dại. Bà ta chỉ tay vào bụng cô bồ, gào lên với Thảo.
“”Đúng! Mày nghe thấy không? Đó là cháu đích tôn của tao! Mày có giỏi thì đuổi cả cháu tao ra khỏi nhà đi!””
Nam cũng như vớ được cọc, anh ta nhìn Thảo, cố lấy lại chút uy thế của người đàn ông. “”Em đừng quá đáng! Dù sao nó cũng là con anh!””
Cả căn phòng bỗng chốc lại ồn ào bởi những lời lẽ níu kéo tuyệt vọng. Chỉ riêng Thảo vẫn đứng yên, lặng lẽ quan sát vở kịch rẻ tiền trước mắt. Cô không nhìn Nam, cũng chẳng thèm để tâm đến tiếng gào thét của bà Nhàn. Ánh mắt cô ghim thẳng vào cô bồ đang ra sức diễn vai người mẹ đáng thương.
Chờ cho họ nói gần hết hơi, Thảo mới khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo và đầy mỉa mai. Giọng cô không lớn, nhưng từng chữ một lại sắc như dao, đâm thẳng vào điểm yếu của đối phương.
“”Con cô?”” Thảo nghiêng đầu, “”Cái thai đó có phải của anh Nam hay không, có lẽ cô là người rõ nhất.””
Câu nói vừa dứt, cả căn phòng lại một lần nữa chìm vào im lặng. Nhưng lần này, sự im lặng còn đáng sợ hơn gấp bội. Cô bồ sững người, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng, khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Nam quay ngoắt sang nhìn cô ta, sự nghi ngờ và giận dữ bắt đầu hiện rõ trong ánh mắt. Bà Nhàn cũng chết lặng, không tin vào tai mình.
Thảo thong thả rút chiếc điện thoại trong túi ra, lướt nhẹ trên màn hình. Cô không nhìn họ, nhưng giọng nói vẫn đều đều vang lên, như một bản án tử được tuyên đọc chậm rãi.
“”Tôi có cả bằng chứng cô qua lại với nhiều người khác nữa. Có cần tôi mở cho cả nhà cùng xem không?”””
“Không khí đặc quánh lại, tưởng như có thể dùng dao cắt ra được. Lời nói của Thảo, dù nhẹ nhàng, lại có sức công phá hơn ngàn lời chửi rủa. Cô bồ run lên bần bật, đôi môi trắng bệch mấp máy nhưng không thể thốt ra một lời phản bác nào có trọng lượng. Cô ta chỉ biết lắp bắp, hai tay siết chặt lấy cánh tay Nam như cọng rơm cứu mạng.
“”Anh… Anh Nam… Đừng… đừng tin cô ta… Cô ta ghen ghét nên đặt điều hãm hại em…””
Nhưng đã quá muộn. Con quái vật mang tên nghi ngờ đã được Thảo thả ra, và nó đang cắm những chiếc nanh sắc nhọn vào tâm trí Nam. Anh ta không còn nhìn Thảo nữa. Toàn bộ sự chú ý của anh ta giờ đây dồn cả vào người con gái đang run rẩy bên cạnh. Ánh mắt anh ta từ từ chuyển từ hoang mang sang ngờ vực, rồi nhanh chóng bùng lên thành ngọn lửa căm phẫn tột độ.
Mọi thứ như một cuốn phim quay chậm trong đầu Nam. Cái vẻ bình thản đến tàn nhẫn của anh ta khi yêu cầu vợ ly hôn. Sự hả hê của anh ta khi nghĩ mình sắp có con trai nối dõi. Sự hy sinh mà anh ta tự cho là cao cả khi vứt bỏ người vợ tào khang… Tất cả, tất cả giờ đây hiện lên như một vở hài kịch rẻ tiền mà anh ta là vai hề chính.
“”Nói.”” Giọng Nam khàn đặc, gằn lên từng chữ. Anh ta hất tay cô bồ ra, một cái hất tay đầy ghê tởm. “”Cô ta nói có đúng không?””
“”Em… Em không có!”” Cô bồ bật khóc nức nở, cố gắng diễn lại vai nạn nhân đáng thương. “”Anh phải tin em! Đó là con của anh! Sao anh có thể nghi ngờ chính giọt máu của mình?””
“”TIN?”” Nam gầm lên, tiếng hét của anh ta khiến tất cả mọi người giật nảy mình, kể cả hai gã vệ sĩ. Cơn điên giận và sự bẽ bàng tột cùng đã xé toạc lớp vỏ bọc điềm tĩnh của anh ta. “”Tao đã tin mày! Tao đã vứt bỏ tất cả để tin mày! Để rồi bây giờ mày biến tao thành thằng đần, thành trò cười cho thiên hạ ngay trong chính căn nhà này hả?””
Anh ta lao tới, túm lấy hai vai cô bồ mà lắc mạnh. “”NÓI! THẰNG NÀO? THẰNG NÀO NỮA?””
“”Không… không có ai cả! Là cô ta! Là con khốn đó dựng chuyện!”” Cô bồ gào lên trong hoảng loạn, ngón tay run rẩy chỉ về phía Thảo, người vẫn đang đứng yên với vẻ mặt lạnh như tiền.
Hành động đó như giọt nước làm tràn ly. Nam buông cô ta ra, lùi lại một bước rồi bật cười. Một tiếng cười méo mó, chua chát và đầy đau đớn.
“”Dựng chuyện? Bằng chứng của cô ta ở ngay kia kìa!”” Anh ta chỉ tay về phía chiếc điện thoại trên tay Thảo. “”Còn mày? Mày có gì ngoài mấy giọt nước mắt cá sấu này? Mày nghĩ tao ngu đến mức nào nữa?””
Cuộc cãi vã nảy lửa biến phòng khách thành một cái chợ vỡ. Tiếng gào thét của Nam, tiếng khóc lóc chối tội của cô bồ hòa vào nhau. Bà Nhàn ngồi phịch xuống ghế sô pha, hai mắt thất thần. Cái viễn cảnh về “”cháu đích tôn”” giờ đây tan nát như bọt xà phòng. Nếu cái thai đó không phải của Nam, thì tất cả những gì bà ta làm, những lời cay nghiệt bà ta nói, chẳng phải đã biến bà ta thành một mụ già ngu xuẩn hay sao? Bố chồng và chị chồng đứng chết trân, xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.
Giữa tâm bão, Thảo lặng lẽ cất điện thoại vào túi. Cô không cần phải cho họ xem bất cứ thứ gì nữa. Màn kịch đã đến hồi cao trào nhất, và cô chỉ cần đứng đây, thưởng thức sự sụp đổ hoàn toàn mà họ tự tay tạo ra.”
“Giữa mớ hỗn độn của tiếng gào thét và khóc lóc, Thảo chỉ lặng lẽ ra một dấu hiệu bằng mắt. Ngay lập tức, một trong hai người đàn ông mặc vest đen, người từ đầu đến giờ vẫn đứng im lìm như một pho tượng ở góc phòng, liền bước lên phía trước. Anh ta không có vẻ gì là một vệ sĩ. Anh ta tháo cặp kính râm, để lộ gương mặt tri thức và ánh nhìn sắc lạnh. Anh ta chỉnh lại cổ áo sơ mi, cất giọng, âm thanh chuyên nghiệp và đanh thép vang lên, cắt đứt mọi sự hỗn loạn.
“”Xin lỗi phải cắt ngang,”” Anh ta nói, giọng nói không một chút cảm xúc nhưng lại khiến tất cả phải im bặt. Bà Nhàn, người vừa định gượng dậy để chửi rủa tiếp, khựng lại. Nam, trong cơn điên loạn, cũng ngơ ngác nhìn về phía người lạ.
Thảo mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng nhưng đầy quyền lực. “”Đây là luật sư của tôi.””
Hai chữ “”luật sư”” như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt cả gia đình nhà chồng. Họ còn chưa kịp tiêu hóa thông tin này thì vị luật sư đã lên tiếng, giọng nói không thể rành rọt và lạnh lùng hơn.
“”Đề nghị gia đình giải quyết chuyện nội bộ bên ngoài. Đây là nhà riêng của thân chủ tôi. Mời các vị ra khỏi đây ngay lập tức, nếu không chúng tôi sẽ buộc phải báo công an về tội xâm phạm gia cư bất hợp pháp.””
Câu nói như một quả bom nổ tung ngay giữa phòng khách. “”Xâm phạm gia cư bất hợp pháp””. Từng từ một ghim thẳng vào tai bà Nhàn. Bà ta sững sờ, rồi lắp bắp.
“”Cái… cái gì? Mày nói cái gì? Đây là nhà của con trai tao! Chúng mày… chúng mày dám đuổi tao?””
Vị luật sư không thèm nhìn bà ta, anh chỉ hất hàm về phía Thảo một cách chuyên nghiệp. “”Thưa bà, giấy tờ sở hữu của căn nhà này, về mặt pháp lý, chỉ đứng tên duy nhất của chị Thảo. Các vị không được sự cho phép của chủ nhà mà tự ý vào đây gây rối, đã đủ yếu tố cấu thành tội danh rồi ạ. Chúng tôi có đầy đủ bằng chứng ghi hình từ nãy đến giờ.””
Lúc này, tất cả mới để ý đến chiếc camera an ninh nhỏ xíu được lắp kín đáo trên góc trần nhà, đèn đỏ đang nhấp nháy. Mặt bà Nhàn từ đỏ chuyển sang tái mét, rồi xám ngoét. Mọi lời lẽ cay độc chực chờ nơi cổ họng bà ta đều nghẹn ứ lại. Bố chồng, người đàn ông im lặng từ đầu đến cuối, vội vàng kéo tay áo vợ, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Chị chồng cũng cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào ai.
Sự sụp đổ đến quá nhanh và quá nhục nhã. Không còn đứa cháu đích tôn để vin vào, giờ đến cả cái danh nghĩa “”nhà của con trai”” cũng bị tước đoạt một cách phũ phàng trước pháp luật. Nam đứng chết trân, đầu óc trống rỗng. Anh ta bị phản bội, bị lừa dối, và giờ đây bị đuổi khỏi chính nơi anh ta từng vênh váo coi là của mình.
Cô bồ là người hoàn hồn đầu tiên. Cô ta sợ hãi liếc nhìn vị luật sư rồi nhìn Thảo, trong ánh mắt không còn sự trơ trẽn mà chỉ còn lại nỗi kinh hoàng. Cô ta lảo đảo lùi lại, vấp vào chân ghế rồi vội vàng quay người, gần như là chạy trốn ra phía cửa.
Cả gia đình Nam lầm lũi đi theo. Không một lời từ biệt. Không một cái ngoái đầu. Chỉ có những bước chân nặng nề, kéo lê theo sự bẽ bàng và nhục nhã tột cùng. Bà Nhàn được chồng và con gái dìu đi, lưng còng xuống như già đi cả chục tuổi. Nam là người ra sau cuối, thân hình cao lớn giờ đây trông thật thảm hại.
Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sập lại, âm thanh khô khốc vang lên, đặt một dấu chấm hết cho màn kịch hạ cấp. Bên trong, không gian trở lại yên tĩnh đến lạ thường. Cơn bão đã tan. Thảo đứng đó, một mình giữa phòng khách rộng lớn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa đóng lại, lạnh lẽo và trống rỗng.”
“Vị luật sư và người cộng sự cúi đầu chào Thảo một cách chuyên nghiệp rồi lặng lẽ rời đi. Cánh cửa một lần nữa đóng lại, nhưng lần này không còn âm thanh khô khốc, tuyệt tình nữa. Nó trả lại sự bình yên vốn có cho căn nhà. Sự im lặng bao trùm không gian rộng lớn, nhưng không còn nặng nề, ngột ngạt. Nó trong lành như không khí sau một cơn giông bão. Thảo hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình nhẹ bẫng. Cô chậm rãi bước đi, bàn tay lướt nhẹ trên thành ghế sofa, nơi mẹ chồng cô vừa ngồi gào thét. Cô nhìn lên bức ảnh cưới trên tường, nơi nụ cười của chính mình từng rạng rỡ và hạnh phúc. Một cảm giác xa lạ đến lạ lùng.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Một tiếng chuông rụt rè, ngập ngừng, không giống với sự xồng xộc của cả gia đình nhà chồng lúc trước. Thảo liếc nhìn màn hình an ninh. Là Nam. Chỉ có một mình anh ta. Anh ta đứng co rúm trước cửa, khuôn mặt từng vênh váo tự đắc giờ đây nhếch nhác, hai vai rũ xuống thảm hại.
Thảo không do dự, cô bước ra mở cửa. Cô không muốn nói chuyện với anh ta qua cái loa rè. Cô muốn đối mặt.
Nhìn thấy cô, Nam giật mình lùi lại một bước, như thể đối diện với một người hoàn toàn xa lạ. Anh ta lắp bắp, không thành lời.
“”Thảo… anh…””
Cô không nói gì, chỉ lùi vào trong, để ngỏ cánh cửa. Đó không phải là một lời mời, mà là một sự cho phép cuối cùng. Nam hiểu điều đó, anh ta lầm lũi bước vào, không dám ngẩng đầu nhìn cô. Cánh cửa sau lưng anh ta khép lại.
Không gian lại chìm vào im lặng. Chỉ còn lại hai người trong căn nhà từng là tổ ấm. Nam đứng giữa phòng khách, nhìn quanh một lượt. Mọi thứ vẫn vậy, nhưng dường như không còn gì thuộc về anh ta nữa. Gánh nặng của sự nhục nhã, thất bại và tuyệt vọng đột nhiên đổ ập xuống. Anh ta không thể đứng vững được nữa.
Nam ngồi sụp xuống sàn nhà lát gạch hoa cương lạnh lẽo, hai tay ôm lấy mặt và bật khóc nức nở. Những tiếng khóc của một người đàn ông trưởng thành, vỡ vụn và bất lực.
“”Thảo,”” anh ta nấc lên qua kẽ tay, “”Anh biết… anh biết anh không còn mặt mũi nào nữa, nhưng xin em… xin em cho anh một cơ hội cuối cùng.””
Thảo đứng đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt nhìn anh ta không một gợn sóng cảm xúc. Lạnh lẽo. Trống rỗng. Cô đã khóc cạn nước mắt trong những đêm trước rồi. Giờ đây, tâm hồn cô bình thản đến đáng sợ.
“”Cơ hội của anh,”” cô cất giọng, âm thanh vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, “”hết từ lúc anh đưa cô ta về đây rồi.””
Nam ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn cô, ánh mắt van lơn. “”Anh sai rồi, Thảo à, anh thực sự biết mình sai rồi. Anh sẽ đuổi cô ta đi. Anh sẽ làm tất cả mọi thứ… chỉ cần em tha thứ cho anh.””
Thảo nhếch mép, một nụ cười nhạt thếch không chạm đến đáy mắt. “”Tha thứ? Anh có biết anh đã phá nát cái gì không? Không chỉ là một cuộc hôn nhân, Nam ạ. Anh đã giẫm đạp lên tình yêu của tôi, lên lòng tin của tôi, lên cả sự hy sinh của mẹ tôi. Anh biến món quà mà bà chắt chiu cả đời để cho tôi thành một cái chợ, để cho cả gia đình anh và người đàn bà của anh vào đây chà đạp.””
Cô bước tới một bước, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào anh ta.
“”Anh không còn cơ hội nào đâu. Không bao giờ.””
Nói rồi, cô không nhìn anh ta thêm một giây nào nữa. Cô xoay người, bình thản bước về phía cầu thang, từng bước một chậm rãi, vững chãi. Cô đi lên tầng, về với căn phòng của mình, bỏ lại Nam một mình với sự sụp đổ và tiếng khóc tuyệt vọng đang lịm dần trong căn phòng khách rộng lớn, lạnh lẽo.”
“Tiếng khóc của Nam ở dưới nhà không làm Thảo mảy may dao động. Cô không vào phòng ngủ ngay. Thay vào đó, cô rẽ vào kho chứa đồ, nơi bụi bặm và những kỷ niệm cũ bị lãng quên. Cô lôi ra một chiếc vali du lịch cỡ lớn, loại mà hai người từng hớn hở mua cho chuyến trăng mật. Lớp bụi mỏng trên bề mặt được cô phẩy đi một cách thản nhiên. Chiếc vali giờ đây trống rỗng, nhẹ hẫng, giống như cuộc hôn nhân của họ.
Kéo chiếc vali theo sau, Thảo chậm rãi bước xuống cầu thang. Tiếng bánh xe lạch cạch trên từng bậc gỗ vang lên đều đặn, khô khốc, như tiếng đếm ngược của một bản án. Nam nghe thấy tiếng động, vội ngẩng khuôn mặt sưng húp, đẫm nước mắt lên. Một tia hy vọng le lói trong đôi mắt tuyệt vọng của anh ta. Có lẽ cô đã nghĩ lại?
Nhưng Thảo không nhìn anh ta. Ánh mắt cô lạnh băng. Cô dừng lại ở chân cầu thang, dùng một tay nhấc bổng chiếc vali lên và ném mạnh về phía Nam.
CẠCH! Chiếc vali rỗng tuếch rơi xuống sàn đá, tạo ra một âm thanh vang và rỗng nát.
Thảo cất giọng, từng từ một rõ ràng, đanh thép. “”Đồ của anh. 24 giờ, bắt đầu tính.””
Nói rồi, không cho Nam cơ hội đáp lời, cô quay lưng bước thẳng lên lầu. Dứt khoát. Tàn nhẫn.
Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại. RẦM! Một tiếng động cuối cùng, cắt đứt hoàn toàn mọi sợi dây liên lạc, mọi ảo tưởng còn sót lại.
Ở dưới nhà, sự tĩnh lặng sau tiếng sập cửa như một ngòi nổ. Nam nhìn chằm chằm vào chiếc vali rỗng. Sự sỉ nhục, bất lực và cơn thịnh nộ bùng lên. Anh ta gào lên một tiếng phi nhân tính, vớ lấy chiếc bình gốm trên kệ – món quà kỷ niệm ngày cưới – và ném thẳng vào tường.
XOẢNG! Mảnh vỡ văng tung tóe. Tiếng đồ đạc bị đập phá loảng xoảng vang lên, hòa cùng tiếng khóc tức tưởi, tuyệt vọng của một kẻ đã mất tất cả.
Trên lầu, sau cánh cửa gỗ im lìm, Thảo không hề giật mình. Cô đứng tựa lưng vào cửa, lắng nghe bản giao hưởng của sự sụp đổ ở dưới nhà. Lạ lùng thay, những âm thanh hỗn loạn đó không khiến cô khó chịu. Ngược lại, chúng như một liều thuốc an thần. Mỗi tiếng vỡ vụn của đồ đạc là một mảnh ký ức đau buồn vỡ tan. Mỗi tiếng gào thét của Nam là một nút thắt trong lòng cô được gỡ bỏ. Lồng ngực cô nhẹ bẫng. Lần đầu tiên sau nhiều tuần, Thảo cảm nhận được một sự bình yên trọn vẹn. Sự giải thoát.”
“Một tháng trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Tờ giấy xác nhận ly hôn nằm ngay ngắn trên bàn cà phê, bên cạnh một lọ hoa ly trắng đang tỏa hương thơm ngát. Ngôi nhà ba tầng đã được dọn dẹp sạch sẽ, không còn dấu vết của đêm kinh hoàng đó. Mọi thứ vỡ nát đã được thay mới, giống như cuộc đời của Thảo vậy.
Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, Nam đang sống trong một căn phòng trọ rẻ tiền, ẩm thấp. Mùi mì tôm úp dở quyện với mùi thuốc lá tạo thành một thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt. Trên chiếc bàn nhựa duy nhất, bên cạnh mấy lon bia rỗng, là một lá thư chấm dứt hợp đồng lao động. Vụ bê bối ngoại tình của anh ta đã lan đến công ty, và họ không ngần ngại sa thải một nhân viên có vấn đề đạo đức, ảnh hưởng đến hình ảnh của tập đoàn.
Điện thoại của Nam rung lên. Màn hình hiện lên hai chữ “”Vợ Yêu”” – cái tên anh ta vẫn chưa kịp đổi. Nam mệt mỏi trượt nghe.
“”Anh, tiền khám thai tháng này anh đã gửi chưa?”” – giọng cô bồ nũng nịu ngày nào giờ đây chỉ còn sự đòi hỏi, cộc lốc.
Nam gằn giọng, sự bất lực sôi lên trong lồng ngực: “”Anh đã nói là anh hết sạch tiền rồi! Công ty vừa đuổi việc anh!””
“”Đó là chuyện của anh,”” – đầu dây bên kia đáp lại lạnh tanh – “”Tôi không quan tâm. Anh không lo được cho mẹ con tôi thì đừng có trách.””
Tút… tút… tút…
Cô ta cúp máy. Nam tức giận ném chiếc điện thoại vào tường. Nhưng nó chỉ va vào lớp tường bong tróc rồi rơi xuống tấm nệm bẩn thỉu. Anh ta thậm chí không còn sức để mà đập phá nữa. Món nợ vay nóng để chiều chuộng cô ta mua sắm hàng hiệu giờ như một cái thòng lọng siết chặt lấy cổ. Kẻ từng vênh váo về “”cháu đích tôn”” và tương lai xán lạn giờ đây trắng tay, nợ nần chồng chất.
Quay trở lại căn nhà bình yên, Thảo vừa tưới xong chậu lan hồ điệp ở ban công. Nắng sớm dịu dàng mơn man trên da thịt, ấm áp. Điện thoại của cô khẽ rung lên, báo có tin nhắn mới. Là mẹ.
“”Mạnh mẽ lắm con gái của mẹ!””
Một dòng chữ ngắn ngủi nhưng đủ sức làm trái tim cô ấm lại. Thảo mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thản. Cô không trả lời ngay. Cô bước tới bên khung cửa sổ lớn, nhìn xuống con phố bên dưới đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng xe cộ, tiếng người nói cười, tiếng rao hàng… tất cả những âm thanh của sự sống đang cuộn chảy.
Thảo hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn thứ không khí trong lành của một ngày mới. Cái không khí của tự do. Cơn bão đã qua, và bình minh của cô, cuối cùng cũng đã đến.”
“Vài tháng sau, cuộc sống của Thảo đã bước sang một trang hoàn toàn khác. Tấm biển chức danh “”Giám đốc Chi nhánh”” bằng đồng sáng loáng đặt ngay ngắn trên chiếc bàn làm việc rộng rãi, nhìn ra khung cảnh thành phố nhộn nhịp. Sự nỗ lực không ngừng nghỉ và năng lực vượt trội của cô cuối cùng đã được ghi nhận xứng đáng.
Chiều hôm đó, sau khi ký duyệt tập hồ sơ cuối cùng, Thảo tựa lưng vào ghế, mắt hướng về phía màn hình máy tính đang hiển thị hình ảnh căn nhà ba tầng quen thuộc. Nơi đó từng là tổ ấm, là niềm tự hào, nhưng cũng là sân khấu cho màn kịch bi hài nhất đời cô. Một thoáng suy tư, cô cầm điện thoại lên, dứt khoát bấm số một văn phòng môi giới bất động sản.
“”Vâng, tôi muốn bán căn nhà ở địa chỉ…”” – giọng cô bình thản, không một chút do dự. Cô cần cắt đứt hoàn toàn với quá khứ, nhổ tận gốc những ký ức đã mục rữa để mảnh đất tâm hồn được hồi sinh.
Vài tuần sau, Thảo chuyển đến một căn hộ chung cư cao cấp. Nơi đây không rộng lớn như căn nhà cũ, nhưng ngập tràn ánh sáng và có tầm nhìn khoáng đạt. Cô không mua sắm nhiều đồ đạc, chỉ giữ lại những gì thực sự cần thiết, tạo ra một không gian sống tối giản và thanh lịch.
Tối hôm đó, công ty tổ chức một buổi tiệc lớn để kỷ niệm dự án thành công. Thảo chọn một chiếc váy lụa màu xanh ngọc, tôn lên vẻ đẹp đằm thắm và khí chất tự tin của một người phụ nữ đã đi qua giông bão. Cô không còn là người vợ cam chịu, hay người phụ nữ gai góc trong cuộc chiến gia đình. Giờ đây, cô là chính cô, rạng rỡ và bình yên.
Cô đang đứng một mình bên quầy bar, khẽ nhấp một ly vang trắng thì một giọng nam trầm ấm vang lên bên cạnh.
“”Chào Giám đốc. Chúc mừng chị đã được thăng chức.””
Thảo quay lại. Đó là một người đàn ông có dáng người cao ráo, gương mặt sáng và nụ cười rất hiền. Anh ta là Quân, trưởng phòng tín dụng mà cô đã vài lần làm việc qua email.
“”Cảm ơn anh Quân,”” – Thảo mỉm cười lịch sự.
“”Thành quả này hoàn toàn xứng đáng với năng lực của chị,”” – Quân nói một cách chân thành, ánh mắt không hề có sự dò xét hay tò mò. “”Tôi có thể mời chị một ly để chúc mừng cho chương mới này trong sự nghiệp của chị không?””
Thảo nhìn anh ta một lúc. Cô thấy trong ánh mắt ấy sự tôn trọng và thiện ý chân thành. Không có sự giả tạo, không có toan tính. Lần đầu tiên sau rất nhiều thời gian, cô cảm thấy một sự kết nối tự nhiên, dễ chịu.
Khóe môi cô từ từ cong lên, tạo thành một nụ cười. Lần này, nụ cười của cô không còn là vũ khí, không phải là lớp mặt nạ che giấu nỗi đau hay sự toan tính. Đó là một nụ cười rạng rỡ, ấm áp từ tận đáy lòng, một nụ cười ánh lên niềm hạnh phúc thật sự và sự sẵn sàng cho một khởi đầu mới.
“”Vâng,”” – cô đáp, giọng nhẹ như gió. “”Cảm ơn anh.””
Cuộc đời giống như một cuốn sách với nhiều chương hồi. Có những chương được viết bằng nước mắt và sự phản bội, nhuốm màu u tối của tuyệt vọng. Thảo đã từng nghĩ rằng mình sẽ kẹt lại mãi mãi ở chương bi thảm đó, nơi mỗi trang giấy đều thấm đẫm nỗi đau. Nhưng cô đã nhầm. Cô đã tự mình, bằng chính sức lực và sự kiên cường, lật sang một trang mới. Những vết sẹo trong tim có thể không bao giờ biến mất hoàn toàn, nhưng chúng không còn nhức nhối nữa. Thay vào đó, chúng trở thành lời nhắc nhở về sức mạnh tiềm ẩn mà cô chưa từng biết mình có. Chúng là minh chứng cho một tâm hồn đã từng tan vỡ nhưng lại có thể tự hàn gắn, thậm chí còn trở nên mạnh mẽ hơn xưa. Hành trình phía trước có thể vẫn còn nhiều thử thách, nhưng Thảo không còn sợ hãi. Cô đã học được rằng hạnh phúc không phải là đích đến, mà là cả một chặng đường. Và trên chặng đường ấy, sự bình yên trong tâm hồn chính là tài sản quý giá nhất. Ngôi nhà thực sự không nằm ở những bức tường bê tông, mà ở nơi trái tim cảm thấy an yên. Đêm nay, khi nhìn người đàn ông lịch thiệp trước mặt và cảm nhận nụ cười chân thật trên môi mình, Thảo biết rằng, cô không chỉ bắt đầu một chương mới của cuộc đời. Cô đang tự tay viết nên một cuốn sách hoàn toàn mới, một cuốn sách mà cô là tác giả duy nhất, với quyền năng quyết định mọi niềm vui và hạnh phúc cho chính mình. Bình minh của cô, cuối cùng cũng đã rực rỡ.”

