Vy đứng sững người, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Câu nói “Nghiên cứu sinh không cần kiểm tra thể lực” của Dương Triệt vang vọng trong đầu cô như một tiếng sét đánh ngang tai. Toàn thân Vy lạnh toát, một cảm giác bẽ bàng, tuyệt vọng xâm chiếm. Nội tâm cô gào thét: “Xong rồi, giờ giải thích kiểu gì đây?”
Cô nhớ lại những lời nói dối mình đã thốt ra. Dương Triệt, người yêu qua mạng 27 tuổi, tự nhận là nghiên cứu sinh Tiến sĩ vật lý. Còn cô, Vy, chỉ là sinh viên năm ba 22 tuổi, gia đình nghiêm khắc, cha cô còn là giảng viên tại chính trường đại học cô theo học. Mọi chuyện bắt đầu từ một câu hỏi bài tập trên trang web học online. Để giữ liên lạc, họ kết bạn WeChat. Cuộc sống của Dương Triệt chỉ xoay quanh thí nghiệm, tài liệu, luận văn. Còn Vy, mỗi ngày chỉ biết khoe ảnh đi chơi, ăn ngon, mua sắm. Dù khác biệt, họ lại nói chuyện rất hợp. Cô hay trêu anh về cơ bụng, còn anh lại nghiêm túc gửi bài nghiên cứu.
Rồi một ngày, sau trận mắng như tát nước của ba vì điểm thi 60 môn chuyên ngành, cộng thêm chút tự ái, Vy đã nói dối rằng mình cũng đang học cao học ngành vật lý. Dương Triệt 27 tuổi, cô nói mình 25. Anh cao 1m86, cô nói mình 1m72 (thực chất 172 là ba số đầu số điện thoại của cô). Điểm vật lý cấp 3 của cô là 25. Mọi thứ cứ thế được xây dựng trên nền tảng những lời nói dối ngây ngô. Tình yêu xa, chưa từng gặp mặt, mọi thứ chỉ diễn ra qua màn hình điện thoại.
Giờ đây, sự thật phơi bày chỉ bằng một câu nói. Dương Triệt tin rằng cô đang nói dối về việc chạy 800 mét. Anh đã nghe thấy tiếng cô thở dốc, tiếng nôn ọe, và cả giọng đàn ông lúc va chạm. Anh hoảng loạn, nghĩ cô đang ở với người khác. Hàng loạt tin nhắn thoại và cuộc gọi nhỡ là minh chứng cho sự giận dữ và tổn thương của anh. “Em nói dối. Nghiên cứu sinh không cần kiểm tra thể lực.” Lời của anh lạnh băng, cắt đứt mọi hy vọng giải thích của Vy.
Vy cắn chặt môi dưới, cảm giác tủi thân trào dâng. Cô không biết phải bắt đầu giải thích từ đâu. Cái vòng luẩn quẩn của những lời nói dối dường như đã siết chặt lấy cô.
Ngoài kia, Dương Triệt vẫn đang chờ đợi một lời giải thích. Liệu anh có tin cô, hay sự nghi ngờ sẽ nhấn chìm tất cả?
Vy cắn chặt môi dưới, cảm giác tủi thân trào dâng. Cô không biết phải bắt đầu giải thích từ đâu. Cái vòng luẩn quẩn của những lời nói dối dường như đã siết chặt lấy cô.
Trong đầu Vy, hình ảnh Dương Triệt hiện lên rõ nét. Lần đầu tiên họ nói chuyện là trên trang web học online. Vy, khi đó là một sinh viên năm ba đầy bốc đồng, đang vật lộn với một bài tập vật lý khó nhằn. Cô đăng câu hỏi lên diễn đàn, không ngờ lại nhận được sự phản hồi nhanh chóng từ một nick name lạ. Đó là Dương Triệt.
“Cậu gặp khó khăn ở phần nào thế?” – tin nhắn của anh hiện lên.
Vy hơi ngạc nhiên, nhưng cũng vui vẻ trả lời. Họ bắt đầu trao đổi, ban đầu chỉ là về bài tập, sau đó dần dần chuyển sang những câu chuyện cá nhân. Dương Triệt cho biết anh 27 tuổi, đang là nghiên cứu sinh Tiến sĩ vật lý, ngày ngày ở trong thư viện miệt mài với sách vở và thí nghiệm. Ngược lại, Vy, cô bé 22 tuổi, sinh viên năm ba, luôn tìm cách lấp đầy cuộc trò chuyện bằng những câu chuyện về cuộc sống sinh viên sôi động, những buổi tụ tập bạn bè, những món ăn ngon.
Có lần, Vy khoe ảnh mình đang tập gym, và Dương Triệt hỏi liệu cô có muốn có một thân hình săn chắc như anh không. Vy cười khúc khích, và trong một phút bốc đồng, cô đã nói dối rằng mình cũng đang học cao học ngành vật lý, được 25 tuổi, chỉ kém anh hai tuổi. Lời nói dối ấy, ban đầu chỉ là một chút ngây ngô, một cách để cô cảm thấy mình ngang tầm với người đàn ông trí thức mà cô ngưỡng mộ. Cô muốn tạo ấn tượng với anh, muốn anh thấy cô cũng không hề thua kém.
Vy nhớ lại, mỗi khi Dương Triệt bận rộn với luận văn, anh thường gửi những tin nhắn thoại dài, giải thích cặn kẽ về các lý thuyết vật lý phức tạp. Vy lắng nghe, cố gắng hiểu, và đôi khi, cô lại gửi những tin nhắn thoại khoe mẽ về việc mình vừa mua được một chiếc túi xách mới hay đang đi du lịch ở đâu đó. Cô đã xây dựng một hình ảnh hoàn hảo, một cô nàng cao học xinh đẹp, năng động, có kiến thức và cuộc sống thú vị.
Thực tế, Vy chỉ là một sinh viên năm ba bình thường. Cô 22 tuổi, điểm vật lý cấp 3 của cô là 25. Cô sống trong sự quản thúc nghiêm ngặt của người cha giảng viên đại học, luôn lo lắng về điểm số và tương lai. Cuộc sống của cô xoay quanh giảng đường, thư viện và những giờ phút hiếm hoi tụ tập bạn bè. Cô yêu xa, yêu Dương Triệt qua màn hình điện thoại, chưa từng gặp mặt.
Bây giờ, tất cả những lời nói dối ấy đã bị phơi bày chỉ bởi một bài kiểm tra thể lực. Nỗi xấu hổ và sợ hãi dâng lên trong Vy. Cô đã tự đẩy mình vào một tình thế khó xử, và cô không biết làm thế nào để thoát ra.
Cơn thở hổn hển của Vy vang vọng trong không gian tĩnh lặng của sân vận động. Cô cảm giác đôi chân mình như muốn rã rời, đầu óc quay cuồng. Chỉ còn vài bước chân nữa là tới vạch đích, nhưng dường như đó là cả một hành trình bất tận. Chiếc điện thoại rung lên bần bật trong túi quần, hất tung ra khỏi tay cô và lăn lông lốc trên nền xi măng. Tệ hơn nữa, tai nghe của cô cũng bị kéo đứt, tín hiệu kết nối lập tức biến mất.
“Vy! Cố lên em!” Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía xa. Đó là Ba của Vy, ông đang đứng cùng các giáo viên khác, quan sát từng sinh viên. Ánh mắt ông nghiêm khắc, như đang soi xét từng bước chạy của cô, từng hơi thở nặng nhọc.
Vy gắng sức gượng dậy, lao về phía trước. Vừa qua khỏi vạch đích, cô ngã quỵ xuống, hai tay bấu chặt vào khung cầu môn lạnh toát. Hơi thở cô vẫn còn dồn dập, mỗi lần hít vào là một lần phổi như bị xé toạc. Cô nhìn thấy một bạn cùng phòng đang được người yêu chờ đợi với bó hoa tươi, nụ cười rạng rỡ trên môi. Khung cảnh ấy càng khiến Vy thêm tủi hổ.
Ngay lúc đó, điện thoại của cô bắt đầu vang lên những hồi chuông liên hồi, kèm theo đó là một loạt tin nhắn thoại. Là Dương Triệt. Anh ta chắc hẳn đã nghe thấy tiếng thở dốc của cô qua điện thoại trước khi nó bị hất văng. Lý do anh ta ít gửi tin nhắn thoại, cô vẫn luôn tin là vì anh ta bận rộn với việc nghiên cứu sinh ở Thư viện. Nhưng giờ đây, những tin nhắn dồn dập ấy lại mang một ẩn ý khác, một sự nghi ngờ len lỏi vào tâm trí cô.
“Vy à, em sao rồi? Nghe em thở dốc quá, có chuyện gì vậy em?” Giọng Dương Triệt vang lên, có chút lo lắng pha lẫn sự khó hiểu.
Vy cố gắng trấn tĩnh, đưa tay lau vội những giọt mồ hôi đang lăn dài trên trán. Cô nhớ lại thông tin mấu chốt: “Nghiên cứu sinh không cần kiểm tra thể lực.” Lời nói dối tưởng chừng vô hại khi xưa, nay bỗng chốc trở thành một gánh nặng khổng lồ. Cô đã tự vẽ nên một bức tranh hoàn hảo về bản thân, một cô gái 25 tuổi, đang học cao học ngành vật lý, ngang tầm với Dương Triệt. Thực tế, cô chỉ là một cô bé 22 tuổi, sinh viên năm ba bình thường, với điểm vật lý cấp 3 là 25. Cô yêu Dương Triệt qua màn hình điện thoại, yêu xa, và chưa bao giờ có ý định gặp mặt. Cô đã biến mình thành một người hoàn toàn khác, chỉ để lấp đầy khoảng trống trong cuộc nói chuyện và giữ chân người đàn ông mà cô ngưỡng mộ.
Một tiếng “ting” nhỏ phát ra từ điện thoại. Vy cầm vội lên, một tin nhắn mới từ Dương Triệt. “Em ổn không? Anh lo quá.”
Vy nhìn chằm chằm vào màn hình, mồ hôi lạnh túa ra. Cô phải làm gì đây? Cô đã đi quá xa trên con đường của những lời nói dối.
Vy run rẩy nhặt chiếc điện thoại lên, màn hình nứt vỡ một góc. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Cô nhìn chằm chằm vào tin nhắn mới của Dương Triệt: “Em ổn không? Anh lo quá.”
Một ý nghĩ vụt qua trong đầu Vy. Thông tin “Nghiên cứu sinh không cần kiểm tra thể lực” là một chi tiết mấu chốt. Lời nói dối mà cô gầy dựng bấy lâu nay giờ đây đang sụp đổ trước mắt. Cô đã tự biến mình thành một người hoàn toàn khác trong mắt Dương Triệt: 25 tuổi, đang học cao học ngành vật lý, ngang tầm với anh. Thực tế, cô chỉ là một cô bé 22 tuổi, sinh viên năm ba bình thường với điểm vật lý cấp 3 là 25. Số 172 là ba số đầu trong số điện thoại của cô, một chi tiết không hề liên quan đến sự nghiệp hay học vấn.
Vy biết mình không thể tiếp tục lừa dối. Cái thế giới ảo mà cô xây dựng cho Dương Triệt đã tan vỡ. Cô yêu anh qua màn hình điện thoại, một tình yêu xa vời và chưa bao giờ có ý định gặp gỡ. Cô đã tô vẽ cho bản thân những nét vẽ quá đà chỉ để giữ chân người đàn ông mà cô ngưỡng mộ.
Cô nhìn quanh, thấy bạn cùng phòng đang rạng rỡ nhận bó hoa từ bạn trai. Cảnh tượng đó càng làm Vy thêm tủi hổ. Tiếng điện thoại lại rung lên, là một cuộc gọi nhỡ từ Dương Triệt. Anh ta chắc hẳn đã nghe thấy tiếng thở dốc của cô qua điện thoại trước khi nó bị hất văng. Những tin nhắn thoại dồn dập và cuộc gọi nhỡ lúc này mang một ẩn ý khác, một sự nghi ngờ len lỏi vào tâm trí cô.
Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô nhìn vào màn hình điện thoại, bàn tay run rẩy. Phải làm sao bây giờ? Cô đã đi quá xa trên con đường của những lời nói dối. Nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng.
Vy nhặt chiếc điện thoại lên, màn hình nứt vỡ một góc. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Cô nhìn chằm chằm vào tin nhắn mới của Dương Triệt: “Em ổn không? Anh lo quá.”
Một ý nghĩ vụt qua trong đầu Vy. Thông tin “Nghiên cứu sinh không cần kiểm tra thể lực” là một chi tiết mấu chốt. Lời nói dối mà cô gầy dựng bấy lâu nay giờ đây đang sụp đổ trước mắt. Cô đã tự biến mình thành một người hoàn toàn khác trong mắt Dương Triệt: 25 tuổi, đang học cao học ngành vật lý, ngang tầm với anh. Thực tế, cô chỉ là một cô bé 22 tuổi, sinh viên năm ba bình thường với điểm vật lý cấp 3 là 25. Số 172 là ba số đầu trong số điện thoại của cô, một chi tiết không hề liên quan đến sự nghiệp hay học vấn.
Vy biết mình không thể tiếp tục lừa dối. Cái thế giới ảo mà cô xây dựng cho Dương Triệt đã tan vỡ. Cô yêu anh qua màn hình điện thoại, một tình yêu xa vời và chưa bao giờ có ý định gặp gỡ. Cô đã tô vẽ cho bản thân những nét vẽ quá đà chỉ để giữ chân người đàn ông mà cô ngưỡng mộ.
Cô nhìn quanh, thấy bạn cùng phòng đang rạng rỡ nhận bó hoa từ bạn trai. Cảnh tượng đó càng làm Vy thêm tủi hổ. Tiếng điện thoại lại rung lên, là một cuộc gọi nhỡ từ Dương Triệt. Anh ta chắc hẳn đã nghe thấy tiếng thở dốc của cô qua điện thoại trước khi nó bị hất văng. Những tin nhắn thoại dồn dập và cuộc gọi nhỡ lúc này mang một ẩn ý khác, một sự nghi ngờ len lỏi vào tâm trí cô.
Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô nhìn vào màn hình điện thoại, bàn tay run rẩy. Phải làm sao bây giờ? Cô đã đi quá xa trên con đường của những lời nói dối. Nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng.
Cô ngẩng đầu, ánh mắt vô định lướt qua khung cầu môn quen thuộc. Nơi này từng là mục tiêu, là đích đến của mỗi lần chạy. Hôm nay, nó chỉ còn là một điểm tựa mỏng manh cho sự sụp đổ. Ba cô, vị giảng viên nghiêm khắc, luôn răn dạy cô về sự trung thực và nỗ lực. Ông luôn nhấn mạnh rằng gia đình là nền tảng, và việc học hành là cốt lõi. Cô đã quen với sự nghiêm khắc ấy, quen với việc giấu mình, quen với việc mọi thứ phải hoàn hảo, ít nhất là trên phương diện học tập. Tình yêu công khai, hay thậm chí là một mối quan hệ bạn bè nam nữ bình thường, đều là điều cấm kỵ trong mắt ông. Đó là lý do cô tìm đến thế giới ảo, tìm đến trang web học online, nơi cô gặp Dương Triệt.
Lần đầu tiên cô nhờ anh giúp đỡ bài tập vật lý, giọng nói trầm ấm và kiến thức uyên bác của anh đã cuốn hút cô. Cô kể cho anh nghe về bản thân, tô vẽ một bức tranh hoàn hảo về một nghiên cứu sinh cao học tài năng. Cô nói dối về tuổi tác, về ngành học, chỉ để có thể ngang bằng với anh, để anh không coi cô là một cô bé con non nớt. Nỗi sợ bị đánh giá, nỗi sợ bị coi thường, và cả nỗi sợ làm ba cô thất vọng, tất cả đã thôi thúc cô tạo ra một Vy hoàn toàn khác. Cô đã tự nhốt mình trong một thế giới ảo, nơi tình yêu chỉ tồn tại qua những dòng tin nhắn và những cuộc gọi được ngắt quãng bởi sự lo lắng và kiêu hãnh. Cô chỉ mong muốn một tình yêu thuần khiết, một tình yêu không vướng bận bởi thế giới thực đầy áp lực và phán xét. Giờ đây, sự thật đã bám riết lấy cô, đòi lại món nợ của những lời nói dối.
Cô nhìn vào màn hình điện thoại, cố gắng suy nghĩ thấu đáo. Liệu có còn cách nào để cứu vãn tình hình? Hay đây là lúc cô phải đối mặt với hậu quả của sự lựa chọn của mình? Cô khẽ lắc đầu, nỗi tuyệt vọng dâng lên. Cô yêu Dương Triệt, yêu cái cách anh quan tâm, yêu cái cách anh thông minh. Nhưng tình yêu ấy được xây dựng trên nền móng là sự lừa dối. Và bây giờ, cơn bão đã đến, sẵn sàng cuốn trôi tất cả.
Vy vùi mặt vào khung cầu môn, hơi thở hổn hển. Cơn đau âm ỉ ở bắp chân và sự nhục nhã giày xéo tâm can. Cô chỉ muốn mọi thứ kết thúc ngay lúc này. Điện thoại vẫn nằm bất động dưới chân. Giờ đây, nó không còn là công cụ kết nối cô với Dương Triệt, mà là bằng chứng cho những lời dối trá cô đã dày công xây dựng.
Một tiếng “reng” điện thoại khác vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn. Là Dương Triệt. Vy nhìn chằm chằm vào màn hình nứt vỡ, nơi tên anh vẫn hiện lên rõ mồn một. Anh hẳn đã rất lo lắng, nghe thấy tiếng cô thở dốc, cảm nhận được sự cố gắng vô vọng của cô. Lời nói dối về việc là nghiên cứu sinh, về việc không cần kiểm tra thể lực, giờ đây trở thành một tảng đá đè nặng lên ngực cô. Cô là Vy, sinh viên năm ba 22 tuổi, với điểm vật lý cấp ba chỉ là 25. Con số 172 chỉ là 3 số đầu trong số điện thoại cô, không hơn không kém.
Cô nhớ lại lần đầu tiên họ nói chuyện trên trang web học online. Cô đang vật lộn với một bài tập vật lý khó nhằn, vô tình đăng lên đó với hy vọng mong manh nhận được lời giải. Giọng nói trầm ấm, uyên bác của Dương Triệt như một tia sáng lóe lên trong đêm tối. Anh đã giải thích bài toán một cách tường tận, tỉ mỉ. Cô bị cuốn hút ngay lập tức. Từ đó, cô bắt đầu kể cho anh nghe về cuộc sống của mình, nhưng luôn cố tình tô vẽ thêm những chi tiết hào nhoáng. Cô tự biến mình thành một nghiên cứu sinh ngành vật lý 25 tuổi, ngang tầm với anh, để anh không còn coi cô là một cô nhóc sinh viên. Nỗi sợ bị đánh giá, nỗi sợ làm ba cô, vị giảng viên nghiêm khắc luôn đặt nặng vấn đề học hành và sự trung thực lên hàng đầu, thất vọng. Ba cô luôn răn dạy cô rằng gia đình là nền tảng, học hành là cốt lõi, và tình cảm nam nữ thời sinh viên là thứ xa xỉ, thậm chí là cấm kỵ. Cô đã luôn mang trong mình gánh nặng của sự kỳ vọng và áp lực.
Vy khẽ liếc nhìn bạn cùng phòng, người đang rạng rỡ nhận bó hoa từ bạn trai ở vạch đích. Cảnh tượng hạnh phúc ấy càng làm cô thêm tủi hổ và cô đơn. Tình yêu xa vời qua màn hình điện thoại, tình yêu mà cô chưa từng dám nghĩ đến việc gặp gỡ ngoài đời. Cô chỉ mong có một mối quan hệ thuần khiết, không bị vướng bận bởi thế giới thực đầy áp lực và sự phán xét. Nhưng giờ đây, sự thật đang bám riết lấy cô, đòi lại món nợ của những lời nói dối.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Bàn tay run rẩy tìm cách bật điện thoại lên. Cô biết mình không thể tiếp tục lừa dối. Thế giới ảo mà cô xây dựng cho Dương Triệt đã tan vỡ. Cô yêu anh, yêu cái cách anh quan tâm, yêu trí tuệ của anh. Nhưng tình yêu ấy được xây dựng trên nền móng của sự giả dối. Liệu còn cách nào để cứu vãn? Hay đây là lúc cô phải đối mặt với hậu quả của sự lựa chọn của mình? Cô khẽ lắc đầu, nỗi tuyệt vọng dâng lên.
Vy cắn chặt môi dưới, cố gắng ngăn không cho những giọt nước mắt lăn dài. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại nứt vỡ, nơi dòng tin nhắn cuối cùng của Dương Triệt vẫn còn đó: “Em sao vậy? Sao thở dốc thế? Có chuyện gì không ổn à?”. Bên cạnh là vô số cuộc gọi nhỡ và tin nhắn thoại chưa được mở. Anh hẳn đã hoảng loạn khi nghe thấy tiếng cô thở hổn hển, tưởng rằng cô đang gặp nguy hiểm thực sự. Lời nói dối của cô, giờ đây, lại trở thành gánh nặng mà cô không thể nào trút bỏ.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở còn đang gấp gáp. Bắp chân vẫn còn âm ỉ đau, nhưng nó không còn là nỗi đau lớn nhất lúc này. Nỗi sợ bị Dương Triệt phát hiện, nỗi sợ làm ông Ba thất vọng, nỗi sợ tất cả những gì cô xây dựng đều sụp đổ, đó mới là điều khiến cô run sợ. Cô nhớ lại cái cách Dương Triệt đã kiên nhẫn giải thích bài tập vật lý cho cô trên trang web học online. Giọng nói trầm ấm, đầy tri thức của anh đã khiến cô say mê ngay từ lần đầu tiên. Để có thể đứng ngang hàng với anh, để không bị coi là một sinh viên non nớt, cô đã không ngần ngại “nâng cấp” bản thân thành một nghiên cứu sinh vật lý 25 tuổi. Nỗi sợ hãi từ gia đình, từ áp lực học hành, từ chính sự kỳ vọng của bản thân, tất cả đã đẩy cô vào con đường dối trá này.
Cô liếc nhìn sang bên cạnh, nơi bạn cùng phòng đang tươi cười nhận lấy bó hoa từ bạn trai. Cảnh tượng hạnh phúc ấy càng làm cô thêm chạnh lòng. Tình yêu xa qua màn hình điện thoại, một thứ tình cảm mỏng manh mà cô chưa từng dám nghĩ đến việc đối mặt với thực tế. Cô chỉ muốn một mối quan hệ thuần khiết, không vướng bận bởi thế giới bên ngoài đầy áp lực và sự phán xét. Nhưng giờ đây, sự thật đang đập vào mặt cô, đòi lại món nợ của những lời nói dối.
Cô ráng sức nhặt điện thoại lên. Màn hình nứt vỡ phản chiếu hình ảnh méo mó của chính mình. Vy, sinh viên năm ba 22 tuổi, với điểm vật lý cấp ba chỉ vỏn vẹn 25 điểm. Con số 172 mà cô vẫn hay nói với anh chỉ là ba số đầu trong số điện thoại của cô. Một bí mật bị che giấu, giờ đây lại quá khó để tiếp tục giữ kín.
Cô nhìn chằm chằm vào tên Dương Triệt trên màn hình. Dù có thế nào đi nữa, cô yêu anh. Yêu cái cách anh quan tâm, yêu trí tuệ của anh. Nhưng tình yêu ấy được xây dựng trên nền móng của sự giả dối. Cô biết mình phải làm gì đó, dù hậu quả có ra sao. Bàn tay run rẩy, cô bắt đầu mở cuộc gọi thoại của anh lên.
**DƯƠNG TRIỆT (GIỌNG NÓI, TRONG TIN NHẮN THOẠI):**
(Giọng đầy lo lắng) Vy à? Em sao rồi? Anh nghe tiếng em thở dốc, có chuyện gì vậy? Em không sao chứ? Sao không nghe máy? Anh gọi cho em nhiều quá. Nói gì đi chứ…
Vy nhắm mắt lại, nước mắt nóng hổi trào ra. Cô đã quá quen với việc anh kiên nhẫn chờ đợi, giải thích. Lần này, cô cũng sẽ đối mặt với anh.
**VY (THÌ THẦM, VỚI BẢN THÂN):**
Mình phải nói thật thôi.
Cô mở tin nhắn mới, bắt đầu gõ từng chữ một, run rẩy.
**VY (TRONG ĐIỆN THOẠI, GIỌNG HƠI NGHẸN LẠI):**
Anh… anh ơi… Em… em có chuyện muốn nói với anh.
Dương Triệt im lặng một lúc lâu. Trong điện thoại, chỉ còn nghe tiếng cô hít thở nặng nhọc.
**DƯƠNG TRIỆT (TRONG ĐIỆN THOẠI, GIỌNG NHỎ LẠI):**
Vy? Em nói đi. Anh đang nghe đây.
Vy cắn chặt môi. Cô nhìn thẳng về phía trước, như thể đang đối diện với anh.
**VY (TRONG ĐIỆN THOẠI, GIỌNG RUNG RUNG):**
Em… em không phải là nghiên cứu sinh. Em… em chỉ là sinh viên năm ba thôi. Và… em chưa bao giờ làm nghiên cứu sinh vật lý 25 tuổi cả.
Im lặng bao trùm. Tiếng thở của cô vang lên rõ mồn một trong không gian yên ắng của sân vận động. Cô cảm nhận được sự sụp đổ của cả một thế giới ảo trong giây phút đó.
**DƯƠNG TRIỆT (TRONG ĐIỆN THOẠI, GIỌNG HỤNG HẪNG VÀ KHÓ TIN):**
Cái gì…? Em nói gì cơ? Sinh viên năm ba?
**VY (TRONG ĐIỆN THOẠI, NƯỚC MẮT RƠI DÀI):**
Em xin lỗi anh… Em xin lỗi vì đã lừa dối anh. Em… em sợ. Em sợ anh sẽ không còn thích em nữa nếu biết em không giỏi giang như anh tưởng.
Một khoảng lặng kéo dài, như vô tận. Vy cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cô biết, đây là lúc cô phải chấp nhận mọi hậu quả.
**DƯƠNG TRIỆT (TRONG ĐIỆN THOẠI, GIỌNG TRẦM LẠI, NẶNG TRĨU):**
Vy… Tại sao em lại làm vậy?
**VY (TRONG ĐIỆN THOẠI, NGHẸN NGÀO):**
Em… em yêu anh. Em chỉ muốn mình xứng đáng với anh thôi.
Cô chờ đợi. Chờ đợi một lời phán xét, một sự tức giận, hay thậm chí là một lời chia tay. Nhưng rồi, một giọng nói khác vang lên, một giọng nói trầm ấm và quen thuộc, không còn sự hoang mang ban đầu.
**DƯƠNG TRIỆT (TRONG ĐIỆN THOẠI, GIỌNG BÌNH TĨNH HƠN):**
Em không cần phải làm vậy đâu, Vy. Anh yêu em vì chính con người em, không phải vì những gì em nói em đã đạt được.
Vy ngẩng phắt dậy, đôi mắt ngấn lệ nhìn vào màn hình điện thoại nứt vỡ, nơi tên Dương Triệt vẫn sáng lên.
**DƯƠNG TRIỆT (TRONG ĐIỆN THOẠI):**
Em có muốn nói chuyện trực tiếp không? Anh ở thư viện trường. Nếu em tiện, mình gặp nhau nhé.
Tim Vy đập thình thịch. Lời đề nghị gặp mặt. Lần đầu tiên sau bao tháng ngày yêu xa. Sự hoang mang vẫn còn đó, nhưng lẫn vào đó là một tia hy vọng mong manh. Cô không còn lựa chọn nào khác.
**VY (TRONG ĐIỆN THOẠI, GIỌNG HƠI HỒI HỘP):**
Em… em đến ngay.
Cô vội vàng cất điện thoại vào túi, dù màn hình đã vỡ. Cơn đau ở chân dường như giảm đi phần nào. Cô đứng dậy, nhìn về phía thư viện, nơi Dương Triệt đang chờ. Con đường phía trước vẫn còn mờ mịt, nhưng cô biết, hành trình đối mặt với sự thật đã bắt đầu. Cô cảm nhận được một sự thay đổi, một sự trưởng thành đang dần hình thành trong cô.
Vy vội vã cất điện thoại, cố gắng lờ đi cơn đau nhói ở bắp chân. Cô hít một hơi sâu, nhìn về phía xa xa, nơi tòa nhà thư viện sừng sững trong tầm mắt. Từng bước chân đều nặng trĩu, không chỉ vì mệt mỏi thể xác mà còn vì gánh nặng tâm lý đang đè nén. Cô biết mình đang tiến vào một cuộc đối đầu mà cô đã cố gắng trì hoãn bấy lâu nay, một cuộc đối đầu với chính sự thật và với người mình yêu.
Cô đi ngang qua khung cầu môn, nơi cô từng dựa vào để lấy lại hơi. Giờ đây, nó chỉ là một vật thể vô tri vô giác, không còn mang ý nghĩa gì đối với cô. Hình ảnh Dương Triệt hiện lên trong tâm trí, với giọng nói trầm ấm, sự quan tâm chân thành. Cô tự hỏi, liệu anh có còn giữ nguyên cảm xúc ấy khi nhìn thấy bộ dạng thật của cô, một sinh viên năm ba với điểm vật lý không mấy ấn tượng, thay vì một nghiên cứu sinh tài giỏi như cô đã “vẽ” ra.
Đến gần thư viện, Vy dừng lại một chút. Cô nhìn ngắm những sinh viên đang vội vã đi lại, những người có lẽ cũng đang loay hoay với mớ bài tập và những dự định tương lai. Cô chợt nghĩ về ba mình, về sự nghiêm khắc và kỳ vọng của ông. Ông luôn muốn cô học hành thật tốt, trở thành một người có ích. Và chính nỗi sợ làm ông thất vọng, cộng với mong muốn được ngưỡng mộ, đã đẩy cô vào con đường dối trá này.
Cô nhìn lại điện thoại. Màn hình nứt vỡ vẫn phản chiếu khuôn mặt cô, trông mệt mỏi và bối rối. Liệu có ai trên đời này có thể yêu thương một người xây dựng mối quan hệ dựa trên sự giả dối không? Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu Vy.
Cô tiến vào thư viện. Không khí tĩnh lặng, thoang thoảng mùi giấy cũ. Cô đảo mắt tìm kiếm. Rồi cô thấy anh. Dương Triệt đang ngồi ở một chiếc bàn khuất trong góc, tay lật dở một cuốn sách dày cộp. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, mái tóc đen hơi rối, trông anh có vẻ trầm tư. Trông anh hoàn toàn khác với những gì cô tưởng tượng về một người đàn ông 27 tuổi, nghiên cứu sinh Tiến sĩ, giỏi vật lý. Anh trông trẻ hơn, gần gũi hơn.
Vy hít một hơi sâu rồi bước đến. Bước chân cô hơi khựng lại khi anh ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm nhau. Trong khoảnh khắc ấy, Vy thấy tim mình như ngừng đập. Gương mặt anh không có vẻ tức giận hay thất vọng. Chỉ có một sự tĩnh lặng, và đôi mắt anh nhìn cô, dò xét nhưng cũng đầy quan tâm.
**VY (GIỌNG HƠI NGHẸN):**
Anh…
Dương Triệt mỉm cười nhẹ, một nụ cười rất nhỏ nhưng làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong Vy. Anh đứng dậy, gập cuốn sách lại.
**DƯƠNG TRIỆT:**
Vy. Anh đợi em.
Vy bước đến gần anh hơn, cảm nhận được sự ấm áp tỏa ra từ anh. Cô đứng đối diện anh, cảm giác mình thật nhỏ bé và vụng về.
**VY:**
Em… em xin lỗi vì đã lừa dối anh.
Dương Triệt đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve vết nứt trên màn hình điện thoại của Vy.
**DƯƠNG TRIỆT:**
Anh biết. Em không cần phải nói đâu. Anh đã nghe hết rồi.
Vy ngẩng phắt lên, đôi mắt ngấn nước nhìn anh. Cô chờ đợi một lời phán xét, một sự kết thúc. Nhưng Dương Triệt chỉ nhìn cô, ánh mắt anh không có chút trách móc nào.
**DƯƠNG TRIỆT:**
Thật ra, anh cũng có chuyện muốn nói với em. Anh không phải là nghiên cứu sinh. Anh là…
Vy nín thở chờ đợi.
**DƯƠNG TRIỆT:**
Anh là sinh viên năm cuối ngành vật lý. Anh cũng… hơi dối em một chút. Anh chỉ muốn có lý do để nói chuyện với em lâu hơn.
Vy sững sờ. Cả thế giới của cô dường như đảo lộn. Dương Triệt, người mà cô ngưỡng mộ, người mà cô tin là hoàn hảo, cũng có những bí mật.
**VY:**
Anh… anh cũng nói dối em ạ?
**DƯƠNG TRIỆT:**
Ừ. Nhưng không phải là em nghĩ đâu. Anh không hề muốn lợi dụng hay lừa dối em. Anh chỉ là… không đủ tự tin thôi. Anh sợ nếu em biết anh cũng chỉ là một sinh viên bình thường, em sẽ không còn hứng thú với anh nữa.
Anh nhìn sâu vào mắt Vy, nụ cười nhẹ nhàng hơn.
**DƯƠNG TRIỆT:**
Anh thích em vì em là Vy. Cái cách em say sưa nói về những chuyến đi chơi, những món ăn ngon, cái cách em cười khi nói về những thứ em thích. Nó làm cho thế giới của anh, cái thế giới khô khan của sách vở và thí nghiệm, trở nên sinh động hơn. Anh thích cách em bù trừ cho anh.
Vy nhìn anh, nước mắt bắt đầu rơi dài trên má. Lần này, không còn là nước mắt của sự sợ hãi hay tội lỗi. Mà là nước mắt của sự nhẹ nhõm, của sự thấu hiểu.
**VY:**
Vậy là… chúng ta đều giống nhau ạ?
**DƯƠNG TRIỆT:**
Chúng ta đều có những nỗi sợ. Và chúng ta đều mong muốn được chấp nhận. Nhưng điều quan trọng là, chúng ta đã thành thật với nhau rồi. Và anh vẫn thích em, Vy. Thích em vì chính con người em.
Anh đưa tay ra, ngập ngừng một chút rồi nắm lấy tay Vy. Bàn tay cô run rẩy nhưng ấm áp.
**DƯƠNG TRIỆT:**
Bây giờ, em muốn nói cho anh nghe về chuyến đi chơi lần tới của em không? Hay về món ăn ngon mà em đã thử? Anh rất muốn nghe.
Vy bật cười trong tiếng nấc. Cô nhìn vào mắt Dương Triệt, lần đầu tiên cảm nhận được sự chân thành và bình yên thực sự. Dù thế giới của họ có đối lập đến đâu, có những bí mật nào che giấu, thì cuối cùng, họ đã tìm thấy nhau, và quan trọng hơn, họ đã chọn cách đối mặt với nhau.
Vy bật cười trong tiếng nấc. Cô nhìn vào mắt Dương Triệt, lần đầu tiên cảm nhận được sự chân thành và bình yên thực sự. Dù thế giới của họ có đối lập đến đâu, có những bí mật nào che giấu, thì cuối cùng, họ đã tìm thấy nhau, và quan trọng hơn, họ đã chọn cách đối mặt với nhau.
**DƯƠNG TRIỆT:**
Vậy là, chúng ta đã có một màn ra mắt khá “hoành tráng” nhỉ.
Vy lau nước mắt.
**VY:**
Anh… anh không giận em vì đã nói dối anh ạ? Về tuổi tác, về việc em học cao học…
**DƯƠNG TRIỆT:**
Giận thì có. Nhưng anh hiểu. Giống như anh vậy. Chúng ta đều muốn cho đối phương thấy một phiên bản tốt nhất của mình.
Anh siết nhẹ tay Vy.
**DƯƠNG TRIỆT:**
Mà này, về chuyện cơ bụng của anh…
Vy nhìn anh đầy tò mò.
**VY:**
Sao ạ?
**DƯƠNG TRIỆT:**
Anh có thể… gửi cho em xem. Nhưng anh hơi ngại.
Vy cười vang. Lần đầu tiên cô cảm thấy nụ cười của mình thật sự thoải mái.
**VY:**
Anh ngại gì chứ? Em cũng có khoe với anh “thành tích” chạy 800 mét của em mà. Lần này em đạt 4 phút 30 giây đấy nhé!
Dương Triệt nhướng mày, vẻ thích thú.
**DƯƠNG TRIỆT:**
Thật sao? Vậy thì phải chúc mừng em rồi.
Anh rút điện thoại ra, bắt đầu thao tác. Vy chăm chú nhìn anh. Anh lật đật tìm góc chụp, điều chỉnh ánh sáng. Anh không hề tự mãn hay phô trương, chỉ là một sự nghiêm túc pha lẫn chút ngượng ngùng. Sau vài phút, anh đưa điện thoại cho Vy xem.
Vy nhìn vào màn hình. Những tấm ảnh được chụp cận cảnh, tôn lên từng múi cơ săn chắc, đường nét nam tính. Anh cẩn thận gửi cho cô mười mấy tấm ảnh, mỗi tấm đều là một góc nhìn khác nhau, thể hiện rõ nét vẻ đẹp hình thể. Vy mỉm cười, cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
**VY:**
Anh đẹp trai quá! Chăm chỉ tập luyện thế này sao?
**DƯƠNG TRIỆT:**
Một chút. Chủ yếu là để giữ sức khỏe thôi. Em biết đấy, nghiên cứu sinh Tiến sĩ cũng bận rộn lắm.
Anh nháy mắt. Vy biết anh đang đùa. Cô nhìn anh, người đàn ông bí ẩn mà giờ đây đã trở nên thật gần gũi. Cô tự hỏi, liệu lần gặp mặt trực tiếp này, cô sẽ đối mặt với anh như thế nào? Liệu anh có còn giữ vẻ ngại ngùng ấy khi nhìn thấy cô không? Nhưng quan trọng hơn, cô tin rằng, dù có chuyện gì xảy ra, họ vẫn sẽ tìm thấy cách để hiểu và chấp nhận nhau.
Vy ngắm nhìn những bức ảnh. Từng múi cơ săn chắc hiện lên rõ ràng dưới ánh đèn. Cô cười khúc khích, đôi mắt ánh lên vẻ tinh nghịch.
VY
(Ngước lên nhìn Dương Triệt, giọng trêu chọc)
Anh này, xem ra mấy bài kiểm tra thể lực 800 mét của em cũng không ăn thua nhỉ. Anh xem, em chạy được có 4 phút 30 giây thôi. Anh có muốn… xem “thành tích” phía dưới của em không?
Dương Triệt ngạc nhiên, rồi bật cười lớn. Anh siết nhẹ tay Vy, ánh mắt đầy ý cười.
DƯƠNG TRIỆT
(Giọng điệu trêu ghẹo lại)
Em gái à, em đang thách thức anh đấy à? Lần nào gặp em anh cũng thấy em có những trò “khám phá” mới mẻ.
Vy nháy mắt, nụ cười càng thêm táo bạo. Cô cảm nhận được sự hồi hộp dâng lên trong lồng ngực. Ranh giới giữa hai người dường như đang mờ dần.
VY
(Giọng thì thầm, đầy ẩn ý)
Thế thì anh có “chụp” cho em xem không? Em đoán là… anh sẽ không làm em thất vọng đâu.
Cô chủ động nắm lấy tay anh, dẫn anh đi dạo quanh sân vận động vắng lặng. Ánh mắt cô không rời khỏi Dương Triệt, thăm dò từng biểu cảm trên khuôn mặt anh. Cô muốn đẩy mối quan hệ này đi xa hơn nữa, vượt qua mọi giới hạn ảo.
Vy dắt Dương Triệt đi dạo quanh sân vận động. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống hai người, tạo nên một không gian có phần tĩnh lặng và bí ẩn. Cô lơ đãng nhìn vào điện thoại, chuẩn bị gửi cho anh một tin nhắn trêu chọc khác, thì đột nhiên, một người chạy phía sau va mạnh vào cô. Điện thoại tuột khỏi tay Vy, rơi xuống đất với âm thanh chát chúa. Màn hình vỡ vụn, và cô nghe tiếng tai nghe lẫy bẫy đâu đó.
VY
(Hoảng hốt)
Á! Điện thoại của em!
Cô vội vàng cúi xuống nhặt điện thoại lên, nhìn cảnh tượng màn hình nứt vỡ với vẻ thất thần.
DƯƠNG TRIỆT
(Giọng lo lắng)
Sao vậy em? Có sao không?
Vy lắc đầu, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô nhận ra rằng mình đã mất kết nối với Dương Triệt.
VY
(Giọng hơi run)
Không… không sao, chắc là dây tai nghe bị lỏng thôi.
Cô cố gắng bật điện thoại lên, nhưng màn hình chỉ hiển thị những đường kẻ trắng xóa. Cùng lúc đó, từ phía xa, tiếng thầy giáo phụ trách kiểm tra thể lực gọi vọng lại.
THẦY GIÁO
(Từ xa vọng lại)
Còn vài bạn nữ nữa! Nhanh lên nào!
Vy nhìn đồng hồ, thở dài. Cô biết mình không còn nhiều thời gian. Cô hướng mắt về phía Dương Triệt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu.
VY
(Giọng dứt khoát)
Em xin lỗi anh, em phải quay về đã. Bài kiểm tra thể lực… em không muốn bị trừ điểm.
Dương Triệt nhìn cô, đôi mắt anh dường như có chút gì đó dò xét.
DƯƠNG TRIỆT
(Mỉm cười nhẹ)
Được rồi. Chạy đi. Anh sẽ chờ tin em.
Vy gật đầu, rồi quay lưng chạy thật nhanh về phía vạch xuất phát. Cô chạy, hơi thở ngày càng gấp gáp, cơ thể mệt nhoài. Cô biết mình chỉ còn một cơ hội nhỏ để hoàn thành bài kiểm tra này.
Khi hoàn thành bài chạy 800 mét, Vy gần như kiệt sức. Cô bám vào khung cầu môn, cố gắng lấy lại hơi thở. Mồ hôi nhễ nhại, tim đập thình thịch. Cô nhìn điện thoại, màn hình vẫn im lìm. Chợt, cô nghe thấy tiếng tin nhắn rung lên từ điện thoại của bạn cùng phòng đang đứng đợi ở vạch đích. Cô vội vàng chạy tới.
VY
(Thở hổn hển)
Điện thoại… điện thoại của tớ có sao không? Có tin nhắn nào không?
Bạn cùng phòng đưa điện thoại cho Vy, trên màn hình là hàng loạt cuộc gọi nhỡ và tin nhắn thoại từ Dương Triệt.
BẠN CÙNG PHÒNG
Trời ơi, anh ấy gọi cho cậu liên tục luôn này! Còn gửi cả tin nhắn thoại nữa. Chắc là lo lắm.
Vy cầm lấy điện thoại, nhấn vào tin nhắn thoại đầu tiên. Giọng Dương Triệt vang lên, đầy sự lo lắng và dồn dập.
DƯƠNG TRIỆT (GIỌNG NÓI QUA ĐIỆN THOẠI)
Vy ơi, em ổn không? Anh thấy em thở dốc lúc nãy. Đừng cố quá sức nhé. Anh đã gửi cho em hai bài nghiên cứu về “Hiệu ứng Cộng hưởng Từ trong Vật liệu Siêu dẫn Nhiệt độ Cao”. Em xem đi. Đọc xong thì sẽ mở khóa cho em xem “thành tích” của anh. Đảm bảo em sẽ không còn dám trêu anh về 4 phút 30 giây nữa đâu. Anh đang ở thư viện, có gì nhắn anh nhé.
Vy nghe mà ngớ người. Hai bài nghiên cứu về vật liệu siêu dẫn? Cô còn chưa qua nổi kỳ thi tiếng Anh cấp 4, nói gì đến việc đọc những thứ phức tạp này. Cô nhìn vào màn hình điện thoại, cảm thấy một sự nản lòng dâng lên. Dương Triệt thực sự rất “khó nhằn”. Cô thầm nghĩ, có lẽ mình nên tạm gác lại việc trêu anh, ít nhất là cho đến khi cô học hành tử tế hơn.
Vy cầm lấy điện thoại, tim đập loạn xạ. Giọng Dương Triệt vang lên, chứa đầy sự quan tâm và cả một chút gì đó khiến cô ngạc nhiên. “Hai bài nghiên cứu về hiệu ứng cộng hưởng từ trong vật liệu siêu dẫn nhiệt độ cao.” Cô nuốt nước bọt, hoàn toàn không hiểu gì. Những thuật ngữ khoa học phức tạp ấy xa vời với cô sinh viên năm ba ngành… cô tạm gọi mình là cao học vật lý để anh tin. Cô chợt nhận ra sự chênh lệch quá lớn giữa mình và anh.
VY
(Lẩm bẩm một mình)
Vật liệu siêu dẫn… Cái quái gì vậy trời?
Cô nhìn màn hình điện thoại, những cuộc gọi nhỡ và tin nhắn thoại của Dương Triệt vẫn còn đó. Anh thực sự rất giỏi. Anh tự tin nói về những chủ đề mà cô chỉ có thể mường tượng. Cô chợt nhớ lại lời anh nói về việc đang nghiên cứu sinh Tiến sĩ, sự kính nể dành cho anh dâng lên. Anh là hình mẫu lý tưởng, vừa thông minh, vừa chu đáo, lại có một sự nghiệp đầy hứa hẹn. Ba cô chắc chắn sẽ rất hài lòng nếu biết cô đang quen một người như Dương Triệt.
BẠN CÙNG PHÒNG
Này, cậu còn đứng đây làm gì? Lát nữa anh ta sẽ đến đón. Mau đi thay đồ đi!
Vy giật mình. Đúng rồi, bài kiểm tra thể lực này còn có phần chạy dài. Cô vẫn còn nhiều thứ phải làm. Cô nhìn lại điện thoại, rồi nhìn về phía thầy giáo đang đứng đếm giờ.
VY
(Thở dài)
Ừ, tớ đi ngay đây.
Cô vội vàng cất điện thoại vào túi, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ về Dương Triệt và những bài nghiên cứu khó hiểu. Giờ là lúc cô phải tập trung vào việc của mình. Cô chạy về phía phòng thay đồ, trong đầu vẫn văng vẳng giọng nói lo lắng của Dương Triệt. Anh ấy quá hoàn hảo, đến mức đôi khi khiến cô cảm thấy mình thật nhỏ bé. Cô tự hỏi, liệu anh có bao giờ nghi ngờ thân phận thật sự của cô không? Liệu cái vỏ bọc cô dựng lên có đủ sức chống chọi với trí tuệ của anh?
Vy vội vàng chạy về phía phòng thay đồ, tiếng giày thể thao lạo xạo trên nền xi măng. Ngay khi cánh cửa vừa đóng lại, cô dựa người vào đó, thở phào nhẹ nhõm. Chiếc điện thoại trong túi rung lên bần bật. Cô lấy ra, màn hình nhấp nháy liên tục những thông báo cuộc gọi nhỡ và tin nhắn thoại từ Dương Triệt. Cô nhấn nút nghe một tin nhắn.
GIỌNG DƯƠNG TRIỆT (qua điện thoại)
(Hơi gấp gáp)
Vy à, em sao vậy? Anh gọi nãy giờ mà em không nghe máy. Nghe tiếng em thở dốc lúc nãy… em đang làm gì vậy? Có chuyện gì không ổn phải không? Anh lo quá.
Vy nhìn chằm chằm vào màn hình, hình ảnh Dương Triệt hiện lên rõ nét trong tâm trí cô. Một chàng trai 27 tuổi, cao 1m86, một nghiên cứu sinh Tiến sĩ vật lý tài giỏi. Anh ấy không chỉ thông minh mà còn rất chu đáo, luôn quan tâm đến từng hơi thở của cô. Cô tưởng tượng nếu ba cô, một giảng viên đại học nghiêm khắc, biết được cô đang yêu một người như Dương Triệt, ông sẽ vui mừng đến mức nào. Chắc chắn ông sẽ tự hào về cô, về người bạn trai tài năng, sáng láng mà cô đã tìm được.
Nhưng rồi, một cảm giác châm chích len lỏi trong lòng Vy. Cô bật xem tin nhắn tiếp theo.
GIỌNG DƯƠNG TRIỆT (qua điện thoại)
(Giọng trầm ấm, đầy tự tin)
…về hai bài nghiên cứu của anh về hiệu ứng cộng hưởng từ trong vật liệu siêu dẫn nhiệt độ cao. Anh đã nghĩ ra một phương pháp mới để giải quyết vấn đề về nhiễu tín hiệu. Em xem, anh đã đính kèm tài liệu chi tiết rồi đây. Anh biết em cũng đang học cao học vật lý, có lẽ em sẽ có hứng thú…
Vy mím môi. Vật liệu siêu dẫn nhiệt độ cao. Những thuật ngữ này xa lạ như một ngôn ngữ ngoài hành tinh. Cô chỉ đạt 25 điểm môn vật lý cấp ba. Hiện tại, cô đang là sinh viên năm ba, ngành học cô vẫn luôn lấp lửng, chỉ dám nhận với Dương Triệt là “cao học vật lý”. Cô hoàn toàn dựa vào anh để giải quyết những bài tập chuyên ngành khó nhằn trên trang web học online kia. Lần nào cũng vậy, cô đều cần “thầy giáo” giúp đỡ.
Cô nhớ đến ba. Ông luôn chỉ trích cô về học hành, về cái sự lười biếng và thiếu tập trung. Ông mong muốn cô trở thành một người có ích, một người có thể tự hào. Nếu ông biết cô, một sinh viên năm ba với điểm chuyên ngành lẹt đẹt, lại đang hẹn hò với một nghiên cứu sinh Tiến sĩ, ông sẽ nghĩ gì?
CỐC CỐC.
Tiếng gõ cửa dồn dập. Vy giật mình.
BẠN CÙNG PHÒNG
(Giọng ngoài cửa)
Vy! Cậu còn làm gì vậy? Chuẩn bị xong chưa? Bài kiểm tra 800 mét sắp bắt đầu rồi! Nhìn kìa, bạn trai của Mai đã đến chờ ở vạch đích kìa!
Vy nhìn lại điện thoại, những tin nhắn thoại của Dương Triệt vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về khoảng cách trí tuệ khổng lồ giữa hai người. Cô siết chặt tay, một cảm giác mặc cảm dâng lên. Cô có thể lừa Dương Triệt, nhưng cô không thể lừa dối chính mình. Cái vỏ bọc hoàn hảo mà cô đang cố gắng xây dựng có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Cô không đủ giỏi. Cô luôn cần sự nâng đỡ.
Cô mở cửa phòng thay đồ, ánh mắt chạm vào người thầy giáo đang cầm đồng hồ bấm giờ. Cảnh vật xung quanh như mờ đi. Chỉ còn lại tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực.
Vy mở cửa phòng thay đồ. Ánh mắt cô va phải thầy giáo đang cầm đồng hồ bấm giờ. Xung quanh mờ đi, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch. Cô bước ra sân, hướng về vạch xuất phát của bài kiểm tra 800 mét.
THẦY GIÁO
(Giọng dõng dạc)
Vy, sẵn sàng chưa?
Vy hít một hơi sâu, gật đầu. Tiếng còi vang lên. Cô bắt đầu chạy. Những bước chân nặng nịch, hơi thở gấp gáp. Cô cảm nhận cơ thể mình đang cố gắng hết sức. Thế nhưng, hình ảnh ba cô, gương mặt cau có vì điểm số, cứ luẩn quẩn trong đầu. Cùng với đó là ảo ảnh về Dương Triệt, người bạn trai ảo đầy tri thức. Càng chạy, cô càng cảm thấy sự yếu đuối của mình, sự dối trá mình đang mang.
Một bóng người lao nhanh phía sau. Hai người va chạm.
BẠN CHẠY PHÍA SAU
(Hụt hơi)
Xin lỗi!
Điện thoại trong túi Vy bị hất văng, rơi xuống đất. Tai nghe cũng bung ra. Cô loạng choạng, nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng, tiếp tục chạy. Giờ đây, cô hoàn toàn mất kết nối. Cô chạy, cô chạy như để trốn thoát khỏi mọi thứ.
Cuối cùng, cô cũng về đến đích. 4 phút 30 giây. Đủ điểm tối thiểu. Cô thở dốc, bám vào khung cầu môn để lấy lại hơi. Mồ hôi nhễ nhại, từng thớ cơ đau nhức.
Cô nhớ lại cái ngày mình nói dối Dương Triệt. Lúc đó, ba cô vừa mắng cho một trận vì bài thi cuối kỳ chỉ được 60 điểm. Giận dữ, tự ái dâng cao, cô đã buột miệng nói rằng mình đang học cao học vật lý, và là nghiên cứu sinh. Ba cô mắng cô là đồ vô dụng, học hành chểnh mảng. Ông luôn mong cô trở thành một người có ích, một người mà ông có thể tự hào.
Trong cơn tức giận và tủi thân, cô đã nhắn tin cho Dương Triệt, kể lể về sự nghiêm khắc của ba, và bất chợt, một lời nói dối bốc đồng đã bật ra: “Con đang học cao học Vật lý, ba ạ. Bạn trai con là nghiên cứu sinh Tiến sĩ Vật lý, anh ấy rất giỏi, anh ấy sẽ giúp con.” Ba cô đã khựng lại, rồi ông ấy mỉm cười, một nụ cười mà cô chưa từng thấy.
Giờ đây, mọi thứ thật tệ. Cô không có điện thoại. Cô không thể kiểm tra xem Dương Triệt có gọi hay nhắn tin gì không. Lời nói dối đó cứ ám ảnh cô. Cô không thể tiếp tục lừa dối anh. Cô không đủ giỏi, không đủ thông minh.
Bỗng, một tiếng gọi vang lên.
BẠN CÙNG PHÒNG
Vy! Cậu xong rồi à? Nhanh lên, bạn trai của Mai đã đến chờ ở vạch đích rồi kìa! Mai được 4 phút mười giây, anh ấy khen mãi đó!
Vy nhìn về phía xa, nơi những người bạn đang tập trung. Một bạn cùng phòng đang vẫy tay gọi cô. Cô biết mình phải đứng dậy, phải bước tiếp. Nhưng mỗi bước chân lúc này đều nặng trĩu như đang mang theo gánh nặng của tất cả những lời nói dối. Cô nhớ lại lời Dương Triệt nói về “nghiên cứu sinh không cần kiểm tra thể lực”. Đó là một chi tiết quan trọng. Cô đang cố gắng xây dựng một bức tường thành vững chắc xung quanh mình, nhưng cô biết, sớm muộn gì nó cũng sẽ sụp đổ.
Vy bám chặt vào khung cầu môn, từng hơi thở phập phồng như muốn nổ tung lồng ngực. Mồ hôi nhễ nhại, chảy xuống hòa cùng đất bụi trên làn da. Cô lảo đảo, muốn khuỵu xuống ngay tại đây. Mắt cô nhìn về phía xa, nơi đám đông bạn bè đang tụ tập. Tiếng gọi của bạn cùng phòng cứ lặp đi lặp lại, như một lời thôi thúc đầy khắc nghiệt.
BẠN CÙNG PHÒNG
Vy! Cậu xong rồi à? Nhanh lên, bạn trai của Mai đã đến chờ ở vạch đích rồi kìa! Mai được 4 phút mười giây, anh ấy khen mãi đó!
Vy cố gắng nén lại tiếng nấc. Cái hình ảnh đó – Mai với bạn trai rạng rỡ, hạnh phúc – như một nhát dao cứa vào tim cô. 4 phút 10 giây. Con số ấy giờ đây sao mà xa vời. Bỗng, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Vy. “Nghiên cứu sinh không cần kiểm tra thể lực.” Lời nói của Dương Triệt. Một chi tiết quan trọng. Một sự thật hiển nhiên mà cô đã dùng để xây dựng lên thế giới lừa dối của mình.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía trước. Nơi đó, có lẽ, là con đường mà cô đã tự đào một cái hố sâu để chôn vùi chính mình. Điện thoại đã rơi. Kết nối đã mất. Mọi sự liên lạc với Dương Triệt đều bị cắt đứt. Cô không biết anh đã gọi bao nhiêu cuộc, đã nhắn bao nhiêu tin. Cô chỉ biết rằng, sự thật về cô, một sinh viên năm ba 22 tuổi, một người chỉ đủ điểm tối thiểu ở bài kiểm tra thể lực, đã bắt đầu bị phơi bày.
Nỗi tuyệt vọng dâng lên như thủy triều. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật hèn hạ. Sự bối rối và sợ hãi bao trùm lấy cô. Cô đã xây dựng một bức tường thành quá cao, quá kiên cố về bản thân mình với Dương Triệt. Giờ đây, nó đang dần sụp đổ, từng viên gạch một. Ba cô. Ông sẽ nghĩ gì? Dương Triệt sẽ nghĩ gì? Cô đã nói dối về tuổi tác, về ngành học, về trình độ. Tất cả đều là một màn kịch vụng về.
Cô nhìn xuống bàn tay mình, vẫn còn dính đầy bụi đất. Cái cảm giác yếu đuối, bất lực bám riết lấy cô. Cô muốn chạy trốn, nhưng biết rằng không có nơi nào để đi. Mọi thứ đã quá muộn. Cô đã đào một cái hố quá sâu, và bây giờ, chính cô đang bị chôn vùi trong đó.
Vy bám chặt vào khung cầu môn, từng hơi thở phập phồng như muốn nổ tung lồng ngực. Mồ hôi nhễ nhại, chảy xuống hòa cùng đất bụi trên làn da. Cô lảo đảo, muốn khuỵu xuống ngay tại đây. Mắt cô nhìn về phía xa, nơi đám đông bạn bè đang tụ tập. Tiếng gọi của bạn cùng phòng cứ lặp đi lặp lại, như một lời thôi thúc đầy khắc nghiệt.
BẠN CÙNG PHÒNG
Vy! Cậu xong rồi à? Nhanh lên, bạn trai của Mai đã đến chờ ở vạch đích rồi kìa! Mai được 4 phút mười giây, anh ấy khen mãi đó!
Vy cố gắng nén lại tiếng nấc. Cái hình ảnh đó – Mai với bạn trai rạng rỡ, hạnh phúc – như một nhát dao cứa vào tim cô. 4 phút 10 giây. Con số ấy giờ đây sao mà xa vời. Bỗng, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Vy. “Nghiên cứu sinh không cần kiểm tra thể lực.” Lời nói của Dương Triệt. Một chi tiết quan trọng. Một sự thật hiển nhiên mà cô đã dùng để xây dựng lên thế giới lừa dối của mình.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía trước. Nơi đó, có lẽ, là con đường mà cô đã tự đào một cái hố sâu để chôn vùi chính mình. Điện thoại đã rơi. Kết nối đã mất. Mọi sự liên lạc với Dương Triệt đều bị cắt đứt. Cô không biết anh đã gọi bao nhiêu cuộc, đã nhắn bao nhiêu tin. Cô chỉ biết rằng, sự thật về cô, một sinh viên năm ba 22 tuổi, một người chỉ đủ điểm tối thiểu ở bài kiểm tra thể lực, đã bắt đầu bị phơi bày.
Nỗi tuyệt vọng dâng lên như thủy triều. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật hèn hạ. Sự bối rối và sợ hãi bao trùm lấy cô. Cô đã xây dựng một bức tường thành quá cao, quá kiên cố về bản thân mình với Dương Triệt. Giờ đây, nó đang dần sụp đổ, từng viên gạch một. Ba cô. Ông sẽ nghĩ gì? Dương Triệt sẽ nghĩ gì? Cô đã nói dối về tuổi tác, về ngành học, về trình độ. Tất cả đều là một màn kịch vụng về.
Cô nhìn xuống bàn tay mình, vẫn còn dính đầy bụi đất. Cái cảm giác yếu đuối, bất lực bám riết lấy cô. Cô muốn chạy trốn, nhưng biết rằng không có nơi nào để đi. Mọi thứ đã quá muộn. Cô đã đào một cái hố quá sâu, và bây giờ, chính cô đang bị chôn vùi trong đó.
Vy nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén cơn nấc nghẹn. Hình ảnh Dương Triệt lướt qua tâm trí cô. Gương mặt thân thiện, giọng nói ấm áp qua điện thoại, những lời động viên ngọt ngào. Tất cả đều là ảo ảnh. Cô đã yêu một người không có thật, dựa trên một câu chuyện do chính cô dựng nên. Giờ đây, khi bức màn sụp xuống, sự thật phũ phàng hiện ra. Cô biết cú sốc này có thể là dấu chấm hết cho mối quan hệ yêu xa mà cô luôn trân quý. Cô nín thở chờ đợi. Chờ đợi cuộc đối thoại tiếp theo từ Dương Triệt, dù biết rằng nó có thể sẽ không bao giờ đến, hoặc sẽ mang theo lời chia tay cay đắng. Nỗi sợ hãi mất anh mãi mãi như một bóng ma ám ảnh, bóp nghẹt trái tim cô. Cô tự hỏi, liệu mình có thể vượt qua được cú sốc này không, vượt qua sự hối hận và nỗi cô đơn đang bao trùm lấy mình?
Ánh mắt Vy chợt dừng lại ở một đám mây trắng xóa trên bầu trời xanh thẳm. Nó trôi đi thật nhẹ nhàng, thật bình yên. Giống như cách cô đã từng mong ước cuộc đời mình sẽ trôi qua. Nhưng giờ đây, sóng gió đã ập đến, cuốn đi tất cả sự thanh bình ấy. Cô siết chặt tay, cảm nhận từng cơn đau âm ỉ nơi lá lách. Cái giá phải trả cho sự dối trá đôi khi lại quá đắt. Cô đã vội vàng, đã thiếu kiên nhẫn, đã để lòng tự ái che mờ lý trí. Giờ đây, cô chỉ còn biết đối mặt với hậu quả, với sự trống rỗng và nỗi sợ hãi vô hình.
Điện thoại của Vy im lìm trong túi, không một tiếng động. Cô không dám chạm vào nó, không dám đối diện với những thông báo nhỡ từ Dương Triệt. Mỗi lần nghĩ đến, tim cô lại thắt lại. Những tin nhắn thoại, những cuộc gọi nhỡ, có lẽ là sự chất vấn, là sự thất vọng, hay thậm chí là sự tức giận. Cô đã làm tổn thương anh, làm tổn thương chính mình. Vy thở ra một hơi dài, cảm giác như toàn bộ sức lực đã cạn kiệt. Cô nhìn xuống đôi chân mình, vẫn còn run rẩy. Bài kiểm tra thể lực đã kết thúc, nhưng cuộc chiến trong lòng cô thì mới chỉ bắt đầu. Câu hỏi lớn nhất giờ đây không phải là điểm số, mà là liệu cô có thể tìm lại được chính mình sau cú vấp ngã này, và liệu có một con đường nào khác để cô có thể hàn gắn những đổ vỡ mà mình đã tạo ra hay không.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*