Mạnh Duệ, với vẻ mặt tiều tụy vì chuyện Chu Dịch, bỗng chốc ngẩng phắt dậy, đôi mắt mở to nhìn Chung Lệnh Gia đầy kinh ngạc và lo lắng tột độ. Cô không tin vào tai mình, lắp bắp hỏi: “Gia Gia, cậu… cậu nói gì cơ? Phá sản?”
Chung Lệnh Gia siết chặt bàn tay, cố gắng giữ giọng bình tĩnh, mặc dù bên trong là một cơn bão cảm xúc đang gào thét. Cô nhìn thẳng vào mắt Mạnh Duệ, cố gắng truyền hết sự chân thành có thể. “Thật đấy, Duệ Duệ. Gia đình tớ… họ đang gặp khó khăn lớn về tài chính. Tớ nghe bố mẹ nói chuyện, tình hình rất tệ.”
Đôi mắt Mạnh Duệ chợt ngấn lệ, giọng nói run rẩy. “Không thể nào… Gia đình cậu luôn là chỗ dựa vững chắc nhất. Họ có nói… có nói cần bao nhiêu tiền để vượt qua không? Tớ có thể gọi cho bố tớ…”
Chung Lệnh Gia vội lắc đầu nguầy nguậy, đôi vai rung lên. “Không, không cần đâu. Đây là chuyện của gia đình tớ. Tớ chỉ muốn nói cho cậu biết, vì… vì chúng ta là bạn thân.” Cô nhìn Mạnh Duệ, cố gắng mỉm cười dù nước mắt đã chực trào. “Tớ cũng đang cố gắng học hành thật tốt. Sau này, tớ hy vọng có thể tự mình gánh vác một phần, không để bố mẹ phải lo lắng nữa.”
Mạnh Duệ hoàn toàn chết lặng. Cô nhìn bạn thân, thấy rõ sự tuyệt vọng ẩn sâu trong đôi mắt đang cố làm ra vẻ kiên cường ấy. Trước giờ, Mạnh Duệ luôn nghĩ Chung Lệnh Gia là cô bé mũm mĩm, chỉ biết ăn uống và quấn lấy mình. Cô chưa bao giờ tưởng tượng được, người bạn thân thiết nhất lại đang mang trên vai gánh nặng lớn đến vậy.
“Gia Gia à…” Mạnh Duệ nghẹn ngào, vội vàng ôm chầm lấy Chung Lệnh Gia. Cảm giác về một gia đình sắp sụp đổ, về một tương lai mịt mờ, hoàn toàn át đi nỗi buồn tình cảm với Chu Dịch. Cô siết chặt bạn mình, khóc nức nở. “Xin lỗi cậu, Gia Gia. Tớ… tớ thật sự xin lỗi.”
Chung Lệnh Gia vòng tay đáp lại cái ôm, vỗ nhẹ lưng Mạnh Duệ. Trái tim cô như được sưởi ấm bởi sự quan tâm chân thành này. Cô biết, đây là bước đầu tiên. Nếu Mạnh Duệ không còn chìm đắm trong ảo tưởng về Chu Dịch, nếu cô ấy nhìn nhận thực tế và không còn bị cuốn vào vòng xoáy của tình yêu và thù hận với Chu Kiều, thì mọi chuyện vẫn có thể thay đổi.
Mạnh Duệ buông ra, đôi mắt sưng húp. “Tớ sẽ không để cậu một mình đâu, Gia Gia. Dù thế nào đi nữa, tớ sẽ ở bên cạnh cậu. Tớ sẽ tìm cách giúp đỡ.” Giọng cô bé kiên định, một sự kiên định mà Chung Lệnh Gia chưa từng thấy trước đây. Cô tin rằng, với sự thật này, có lẽ Mạnh Duệ sẽ bắt đầu nhìn nhận lại mọi thứ.
Chung Lệnh Gia khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một tia hy vọng mong manh. Cô biết, hành trình còn rất dài, nhưng ít nhất, cô đã gieo vào lòng Mạnh Duệ một hạt giống nhận thức về hiện thực. Cô nhìn bạn mình, một nụ cười chân thành nở trên môi. “Cảm ơn cậu, Duệ Duệ.”
Chợt, Mạnh Duệ đưa tay lên che miệng, đôi mắt mở lớn. “Khoan đã… Nếu gia đình cậu sắp phá sản… vậy thì còn tiền đâu để mua đồ nữa? Chúng ta không thể đi mua sắm như trước đây được nữa rồi…” Sự quan tâm về tài chính gia đình bạn nhanh chóng quay về mối lo quen thuộc về túi tiền cá nhân.
Chung Lệnh Gia thở phào nhẹ nhõm, một chút buồn cười vì sự ngây ngô của bạn thân. Cô nhìn Mạnh Duệ, biết rằng, để thay đổi hoàn toàn cục diện, còn nhiều việc phải làm. Nhưng ít nhất, cô đã có được sự đồng hành và thấu hiểu của Mạnh Duệ, ít nhất là trong khoảnh khắc này. Cô nhẹ giọng: “Tớ sẽ cố gắng. Và có lẽ, chúng ta sẽ phải hạn chế lại một chút.”
Mạnh Duệ gật đầu lia lịa, rồi bỗng nhiên sực nhớ ra điều gì đó. Cô vội túm lấy tay Chung Lệnh Gia, vẻ mặt đầy lo lắng. “Nhưng mà, Gia Gia! Nếu cậu nói gia đình sắp phá sản… vậy thì có còn tiền để mua mấy món đồ hiệu, để đi làm tóc, để trang điểm đẹp đẽ… để theo đuổi Tịch Vọng không?”
Chung Lệnh Gia nhìn bạn, một nụ cười nhạt thoáng qua. Cô biết, dù có chuyện gì xảy ra, Mạnh Duệ vẫn là Mạnh Duệ. Nhưng sự quan tâm này, ít nhất, không còn là sự ích kỷ hay ganh đua. “Tớ sẽ không theo đuổi Tịch Vọng đâu, Duệ Duệ.” Cô nhìn thẳng vào mắt bạn mình. “Còn chuyện trang điểm hay làm tóc… có lẽ chúng ta nên tìm cách khác.”
Mạnh Duệ vẫn còn chút ngơ ngác, nhưng rồi cô lại gật đầu lia lịa. “Ừ, đúng rồi! Tớ sẽ giúp cậu! Tớ sẽ cho cậu mượn quần áo của tớ! Tớ sẽ cho cậu mượn đồ trang sức! Tớ sẽ… tớ sẽ làm mọi thứ để cậu có thể khiến Tịch Vọng yêu cậu!” Lời nói của Mạnh Duệ vang lên, không còn vẻ gì là cố gắng bù đắp cho sự phá sản, mà là một sự nhiệt tình muốn giúp bạn mình chinh phục người mình thích.
Chung Lệnh Gia nhìn Mạnh Duệ, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Cô biết, Mạnh Duệ chưa thực sự hiểu hết. Nhưng sự thay đổi trong ánh mắt của Mạnh Duệ, sự quan tâm chân thành dành cho cô lúc này, lại là một tín hiệu đáng mừng. Cô mỉm cười, một nụ cười mà lần này, không còn gượng ép nữa. “Cảm ơn cậu, Duệ Duệ. Tớ hy vọng, chúng ta có thể cùng nhau vượt qua mọi chuyện.”
Chung Lệnh Gia cúi mặt xuống, giả vờ nấc nghẹn, tiếng khóc nấc từng hồi vang lên thảm thiết. Cô biết, để câu chuyện của Mạnh Duệ và cả mình diễn ra đúng quỹ đạo, cần thêm một chút kịch tính. Sau vài giây, cô ngẩng phắt lên, đôi mắt giờ đây kiên cường nhưng vẫn ẩn chứa nét buồn đau thương. Cô nắm chặt tay Mạnh Duệ, giọng thủ thỉ đầy trìu mến nhưng cũng xen lẫn sự dặn dò.
CHUNG LỆNH GIA
(Giọng run run)
Tớ không muốn cậu lo lắng… nhưng tớ phải tự mình đối mặt với chuyện này. Cậu cũng phải mạnh mẽ lên nhé. Đừng vì Chu Dịch mà bỏ bê bản thân.
Mạnh Duệ nhìn bạn thân, tim thắt lại. Cô bé mũm mĩm này, luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của mình, giờ đây lại đang gánh vác cả một gia đình. Những lời nói của Chung Lệnh Gia vang vọng trong tâm trí cô, đánh tan đi hết những muộn phiền về Chu Dịch. Cô bé hiểu, đây là một trách nhiệm lớn lao, một gánh nặng không hề nhỏ. Cô bé biết, mình không thể nào buông xuôi được nữa.
MẠNH DUỆ
(Giọng kiên định)
Tớ hiểu rồi, Gia Gia. Tớ sẽ không sao đâu. Tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu.
Cô bé siết chặt tay Chung Lệnh Gia, ánh mắt ánh lên một tia hy vọng. Cô bé biết, dù có chuyện gì xảy ra, cô bé sẽ cùng bạn thân mình vượt qua. Cô bé không còn nghĩ đến Chu Dịch nữa, chỉ còn lại hình bóng của Chung Lệnh Gia và gánh nặng mà cô bé đang mang.
Chung Lệnh Gia nhìn Mạnh Duệ, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Cô bé biết, Mạnh Duệ đã bắt đầu thay đổi. Cô bé biết, mọi chuyện vẫn còn có thể xoay chuyển.
CHUNG LỆNH GIA
(Cười nhẹ)
Cảm ơn cậu, Duệ Duệ.
Mạnh Duệ nhìn Chung Lệnh Gia, rồi lại nhìn xuống tay mình. Cô bé bắt đầu suy nghĩ.
MẠNH DUỆ
(Lắp bắp)
Nhưng mà… nếu gia đình cậu gặp khó khăn… vậy thì chúng ta còn tiền để đi mua sắm nữa không?
Chung Lệnh Gia nhìn Mạnh Duệ, một nụ cười thoáng qua. Cô bé biết, Mạnh Duệ vẫn còn ngây ngô, nhưng sự thay đổi này, ít nhất, là một dấu hiệu tốt.
CHUNG LỆNH GIA
(Khẽ nói)
Chúng ta sẽ cố gắng hạn chế lại một chút.
Mạnh Duệ gật đầu lia lịa, rồi lại bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó.
MẠNH DUỆ
(Vội vàng)
Vậy thì làm sao để cậu có thể theo đuổi Tịch Vọng? Chúng ta không còn tiền để đi mua sắm, để làm tóc, để trang điểm…
Chung Lệnh Gia nhìn Mạnh Duệ, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Cô bé biết, Mạnh Duệ vẫn còn rất ngây thơ, nhưng sự quan tâm này, ít nhất, không còn là sự ích kỷ.
CHUNG LỆNH GIA
(Nhẹ nhàng)
Tớ sẽ không theo đuổi Tịch Vọng đâu, Duệ Duệ.
Mạnh Duệ vẫn còn ngơ ngác, nhưng rồi cô bé lại gật đầu lia lịa.
MẠNH DUỆ
(Nhiệt tình)
Vậy thì tớ sẽ giúp cậu! Tớ sẽ cho cậu mượn quần áo của tớ! Tớ sẽ cho cậu mượn đồ trang sức! Tớ sẽ… tớ sẽ làm mọi thứ để cậu có thể khiến Tịch Vọng yêu cậu!
Chung Lệnh Gia nhìn Mạnh Duệ, trong lòng dâng lên một tia hy vọng. Cô bé biết, Mạnh Duệ chưa thực sự hiểu hết, nhưng sự thay đổi trong ánh mắt của Mạnh Duệ, sự quan tâm chân thành dành cho cô lúc này, lại là một tín hiệu đáng mừng. Cô bé mỉm cười, một nụ cười mà lần này, không còn gượng ép nữa.
CHUNG LỆNH GIA
Cảm ơn cậu, Duệ Duệ. Tớ hy vọng, chúng ta có thể cùng nhau vượt qua mọi chuyện.
Mạnh Duệ nhìn Chung Lệnh Gia, trong lòng dâng lên một tia hy vọng. Cô bé biết, Chung Lệnh Gia chưa thực sự hiểu hết, nhưng sự quan tâm chân thành dành cho cô lúc này, lại là một tín hiệu đáng mừng. Cô bé mỉm cười, một nụ cười mà lần này, không còn gượng ép nữa.
CHUNG LỆNH GIA
Cảm ơn cậu, Duệ Duệ. Tớ hy vọng, chúng ta có thể cùng nhau vượt qua mọi chuyện.
Mạnh Duệ ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt rạng rỡ, thay vì sự lo lắng ban đầu giờ đây là một sự kiên định lạ thường. Cô bé xốc lại tinh thần, ôm chầm lấy Chung Lệnh Gia, giọng nói chắc nịch, pha lẫn chút trách móc nhưng đầy tình cảm.
MẠNH DUỆ
Không được! Gia Gia, sao cậu lại giấu tớ chuyện lớn thế này? Tớ sẽ không để cậu ngủ ngoài đường đâu! Tớ sẽ giúp cậu!
Chung Lệnh Gia hơi ngỡ ngàng trước sự quyết liệt của Mạnh Duệ, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự ấm áp. Cô bé biết, Mạnh Duệ, dù vẫn còn chút ngây ngô và quan tâm đến những chuyện vụn vặt, nhưng giờ đây đã thực sự đặt cô lên hàng đầu.
CHUNG LỆNH GIA
(Khẽ mỉm cười)
Cảm ơn cậu, Duệ Duệ. Nhưng tình hình nhà tớ…
MẠNH DUỆ
(Ngắt lời, giọng đầy quyết tâm)
Tớ không quan tâm tình hình nhà cậu thế nào! Gia đình tớ vẫn còn một căn phòng trống. Cậu cứ chuyển đến đó ở với tớ đi! Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách vượt qua!
Ánh mắt Mạnh Duệ lúc này hoàn toàn khác biệt. Không còn vẻ rụt rè, sợ sệt hay những suy nghĩ vẩn vơ về Chu Dịch. Thay vào đó là sự dũng cảm, sự sẵn sàng hy sinh và tình bạn chân thành. Chung Lệnh Gia nhìn sâu vào mắt bạn thân, hiểu rằng Mạnh Duệ đã hoàn toàn thay đổi. Cô bé biết, có lẽ, mọi chuyện sẽ không diễn ra như những gì cô đã đọc trong nguyên tác nữa.
CHUNG LỆNH GIA
(Giọng xúc động)
Duệ Duệ… cậu thực sự muốn làm vậy sao?
MẠNH DUỆ
(Gật đầu lia lịa, nắm chặt tay Chung Lệnh Gia)
Đương nhiên rồi! Cậu là bạn thân của tớ mà! Tớ không thể để cậu một mình gánh vác chuyện này được. Chúng ta là bạn bè, chúng ta sẽ cùng nhau!
Chung Lệnh Gia nhìn Mạnh Duệ, trái tim cô bé đập mạnh. Cô bé biết, đây không chỉ là lời nói suông. Mạnh Duệ, tiểu thư giàu có với vẻ ngoài “ngoài lạnh trong nóng” này, đang thể hiện một khía cạnh hoàn toàn khác, một khía cạnh mà trong nguyên tác, cô chưa từng thấy.
CHUNG LỆNH GIA
(Siết chặt tay Mạnh Duệ lại, nhìn cô bé đầy trìu mến)
Vậy thì… chúng ta sẽ cùng nhau.
Một luồng gió khẽ thổi qua, mang theo sự thay đổi. Chung Lệnh Gia nhìn Mạnh Duệ, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Cô bé biết, mọi chuyện vẫn còn có thể xoay chuyển.
CHUNG LỆNH GIA
(Khẽ mỉm cười, giọng pha chút chua chát)
Cậu giúp tớ bằng cách sống thật tốt, Mạnh Duệ. Đừng buồn bã vì những chuyện không đáng nữa. Nhìn cậu thế này, tớ không có tâm trạng mà đối mặt với khó khăn.
Chung Lệnh Gia nhẹ nhàng đẩy Mạnh Duệ ra. Cô bé muốn Mạnh Duệ tập trung vào bản thân thay vì Chu Dịch.
MẠNH DUỆ
(Đôi mắt thoáng chút ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng kiên định trở lại)
Nhưng Gia Gia, cậu đang gặp khó khăn mà! Tớ không thể chỉ đứng nhìn được!
CHUNG LỆNH GIA
(Nhìn sâu vào mắt Mạnh Duệ, giọng kiên quyết hơn)
Cậu đã làm đủ rồi. Bây giờ là lúc cậu phải vì chính mình. Tớ không muốn bất kỳ ai phải chịu khổ vì chuyện của tớ, đặc biệt là cậu.
Mạnh Duệ nhìn Chung Lệnh Gia, trong lòng trào dâng một mâu thuẫn khó tả. Cô bé muốn giúp bạn thân, nhưng lại bị giằng xé bởi chính những lo lắng mà Chung Lệnh Gia vừa đề cập. Cô bé có chút bối rối, nhưng sự quan tâm của Chung Lệnh Gia lại khiến cô bé cảm thấy mình cần phải mạnh mẽ hơn.
MẠNH DUỆ
(Siết chặt tay lại, giọng nói có chút nghẹn lại)
Nhưng… tớ thực sự muốn giúp cậu.
CHUNG LỆNH GIA
(Mỉm cười dịu dàng)
Tớ biết. Và tớ trân trọng điều đó. Nhưng cậu cứ tin tớ đi. Cậu sống tốt, đó chính là sự giúp đỡ lớn nhất dành cho tớ. Hãy sống vui vẻ, mạnh mẽ lên, đừng để bất cứ ai làm tổn thương cậu nữa. Đặc biệt là những kẻ không xứng đáng.
Chung Lệnh Gia khẽ vỗ nhẹ vào vai Mạnh Duệ. Ánh mắt cô bé thể hiện sự quyết tâm rõ rệt. Cô bé muốn Mạnh Duệ hiểu rằng, việc Mạnh Duệ tự chăm sóc tốt cho bản thân, tìm lại giá trị và không còn bị phụ thuộc vào những mối quan hệ độc hại mới là điều quan trọng nhất lúc này.
MẠNH DUỆ
(Hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh)
Vậy… ý cậu là… tớ nên tập trung vào việc của mình trước?
CHUNG LỆNH GIA
(Gật đầu, ánh mắt đầy hy vọng)
Chính xác. Hãy tìm lại con người cậu trước đây, mạnh mẽ và xinh đẹp. Đừng để những chuyện vặt vãnh đó ảnh hưởng đến cậu. Cậu là tiểu thư nhà Mạnh gia, cậu có tất cả mọi thứ.
Mạnh Duệ nhìn Chung Lệnh Gia, cô bé bắt đầu hiểu ra. Có lẽ, bạn thân của mình đang muốn cô bé tự đứng dậy, tự giải quyết vấn đề của mình trước khi nghĩ đến việc giúp đỡ người khác. Một tia hy vọng lóe lên trong mắt Mạnh Duệ. Cô bé nhìn thẳng vào Chung Lệnh Gia, ánh mắt không còn chút ủy mị hay phụ thuộc nào.
MẠNH DUỆ
(Giọng nói chắc chắn)
Tớ hiểu rồi. Cảm ơn cậu, Gia Gia. Tớ sẽ không làm cậu thất vọng đâu.
Chung Lệnh Gia mỉm cười. Cô bé biết, Mạnh Duệ đã bắt đầu hành trình tìm lại chính mình. Đây là bước đầu tiên, và nó quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.
MẠNH DUỆ
(Nhìn Chung Lệnh Gia, ánh mắt giờ đây ánh lên sự thấu hiểu và quyết tâm mới. Cô siết chặt tay)
Gia Gia nói đúng. Em đã quá sa đà vào chuyện của Chu Dịch và Chu Kiều. Em quên mất mình là ai. Em là Mạnh Duệ, con gái nhà họ Mạnh. Em có tất cả mọi thứ, và em không thể để bất kỳ ai hủy hoại nó.
Chung Lệnh Gia khẽ gật đầu, nụ cười trên môi cô càng thêm dịu dàng. Cô biết, Mạnh Duệ đã thực sự nhìn nhận lại vấn đề.
MẠNH DUỆ
(Hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn thẳng vào Chung Lệnh Gia, không còn chút đắn đo)
Em sẽ làm những gì cậu nói. Em sẽ sống tốt, sống vì chính mình. Em sẽ không còn vì những kẻ không xứng đáng mà dày vò bản thân nữa.
Chung Lệnh Gia nắm lấy tay Mạnh Duệ, truyền cho bạn mình một sức mạnh thầm lặng.
CHUNG LỆNH GIA
(Giọng nói ấm áp, nhưng đầy kiên quyết)
Đó mới là Mạnh Duệ tớ biết. Tớ tin cậu. Hãy nhớ, mọi thứ sẽ ổn thôi. Cậu chỉ cần bước tiếp.
Mạnh Duệ nhìn vào đôi mắt bạn thân, trong lòng cảm thấy một luồng sức mạnh mới lan tỏa. Cô bé biết, đây là một quyết định quan trọng. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự tủi thân và hận thù. Cô cần phải mạnh mẽ lên, vì chính mình và vì cả Chung Lệnh Gia nữa.
MẠNH DUỆ
(Siết chặt tay Chung Lệnh Gia hơn)
Em cảm ơn cậu, Gia Gia. Em nợ cậu một lời cảm ơn.
CHUNG LỆNH GIA
(Mỉm cười, lắc đầu nhẹ)
Không có gì đâu. Chúng ta là bạn mà. Cậu cứ sống thật tốt, đó là tất cả những gì tớ cần.
Trong khoảnh khắc đó, Mạnh Duệ cảm thấy mọi gánh nặng trong lòng mình dường như tan biến. Cô bé hiểu rằng, việc quan tâm đến cảm xúc và cuộc sống của bản thân mới là điều quan trọng nhất. Và đôi khi, người bạn thân nhất lại là người có thể giúp ta nhìn thấy con đường đúng đắn nhất, ngay cả khi ta đang lạc lối. Cô bé nhìn khuôn mặt “kiên cường” của Chung Lệnh Gia, trong lòng cảm thấy day dứt. Cô lẩm bẩm: “Có lẽ… cậu ấy nói đúng. Mình không thể cứ mãi như thế này được.” Mạnh Duệ cảm thấy có lỗi vì đã để bạn thân phải lo lắng.
MẠNH DUỆ
(Siết chặt tay Chung Lệnh Gia hơn)
Em cảm ơn cậu, Gia Gia. Em nợ cậu một lời cảm ơn.
CHUNG LỆNH GIA
(Mỉm cười, lắc đầu nhẹ)
Không có gì đâu. Chúng ta là bạn mà. Cậu cứ sống thật tốt, đó là tất cả những gì tớ cần.
Trong khoảnh khắc đó, Mạnh Duệ cảm thấy mọi gánh nặng trong lòng mình dường như tan biến. Cô bé hiểu rằng, việc quan tâm đến cảm xúc và cuộc sống của bản thân mới là điều quan trọng nhất. Và đôi khi, người bạn thân nhất lại là người có thể giúp ta nhìn thấy con đường đúng đắn nhất, ngay cả khi ta đang lạc lối. Cô bé nhìn khuôn mặt “kiên cường” của Chung Lệnh Gia, trong lòng cảm thấy day dứt. Cô lẩm bẩm: “Có lẽ… cậu ấy nói đúng. Mình không thể cứ mãi như thế này được.” Mạnh Duệ cảm thấy có lỗi vì đã để bạn thân phải lo lắng.
MẠNH DUỆ
(Nhìn Chung Lệnh Gia, ánh mắt giờ đây ánh lên sự thấu hiểu và quyết tâm mới. Cô siết chặt tay)
Gia Gia nói đúng. Em đã quá sa đà vào chuyện của Chu Dịch và Chu Kiều. Em quên mất mình là ai. Em là Mạnh Duệ, con gái nhà họ Mạnh. Em có tất cả mọi thứ, và em không thể để bất kỳ ai hủy hoại nó.
Chung Lệnh Gia khẽ gật đầu, nụ cười trên môi cô càng thêm dịu dàng. Cô biết, Mạnh Duệ đã thực sự nhìn nhận lại vấn đề.
MẠNH DUỆ
(Hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn thẳng vào Chung Lệnh Gia, không còn chút đắn đo)
Em sẽ làm những gì cậu nói. Em sẽ sống tốt, sống vì chính mình. Em sẽ không còn vì những kẻ không xứng đáng mà dày vò bản thân nữa.
Chung Lệnh Gia nắm lấy tay Mạnh Duệ, truyền cho bạn mình một sức mạnh thầm lặng.
CHUNG LỆNH GIA
(Giọng nói ấm áp, nhưng đầy kiên quyết)
Đó mới là Mạnh Duệ tớ biết. Tớ tin cậu. Hãy nhớ, mọi thứ sẽ ổn thôi. Cậu chỉ cần bước tiếp.
Khi Mạnh Duệ quay lưng đi, bước những bước chân vững vàng hơn, Chung Lệnh Gia khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nụ cười dịu dàng trên môi cô chợt biến mất, thay vào đó là một ánh mắt phức tạp nhìn theo bóng lưng bạn mình. Cô thầm nghĩ: “Thật may, kế hoạch này đã thành công bước đầu. Bây giờ, phải tìm cách để Mạnh Duệ hoàn toàn thoát khỏi Chu Dịch và Chu Kiều. Và Tịch Vọng… cậu ấy sẽ là một quân cờ quan trọng.” Ánh mắt Chung Lệnh Gia lóe lên một tia tính toán. Cô biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy thử thách, nhưng cô đã có những bước đi đầu tiên. Cô nhìn về phía xa, nơi có bóng dáng của tương lai mà cô đang dày công vun đắp.
Điện thoại Mạnh Duệ rung lên, màn hình hiển thị tên Chu Dịch. Mạnh Duệ khựng lại, ánh mắt chạm vào màn hình sáng rực. Một cảm giác nặng nề trào dâng trong lòng cô. Cô nhìn Chung Lệnh Gia, cố gắng nặn ra một nụ cười, dù trong lòng còn đầy hỗn loạn.
MẠNH DUỆ
(Giọng hơi run, nhìn thẳng vào mắt Chung Lệnh Gia)
Tớ… tớ không muốn gặp cậu ta lúc này. Tớ muốn dành thời gian cho cậu.
Chung Lệnh Gia đáp lại ánh mắt của Mạnh Duệ bằng một nụ cười ấm áp, dịu dàng. Cô hiểu sự giằng xé trong lòng bạn mình. Cô biết Chu Dịch và Chu Kiều đã gây ra bao nhiêu tổn thương cho Mạnh Duệ, và cô không muốn bạn mình phải đối mặt với nỗi đau đó thêm một lần nữa, nhất là khi cô đang ở đây, sẵn sàng che chở.
CHUNG LỆNH GIA
(Nhẹ nhàng siết lấy tay Mạnh Duệ)
Ừm. Cậu không cần phải nghe máy đâu. Cậu cứ ở bên tớ. Chúng ta còn nhiều chuyện để nói mà, đúng không?
Mạnh Duệ gật đầu, cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Cô quay lưng lại với chiếc điện thoại vẫn đang rung trên bàn, một quyết định dứt khoát hiện lên trong mắt. Cô không còn muốn để cuộc sống của mình bị chi phối bởi những mối quan hệ độc hại.
MẠNH DUỆ
(Hít một hơi sâu, nhìn xung quanh căn phòng xa hoa, rồi quay lại nhìn Chung Lệnh Gia với ánh mắt kiên định)
Cậu nói đúng. Tớ không thể cứ mãi sống trong dằn vặt vì họ. Tớ là Mạnh Duệ, con gái nhà họ Mạnh. Tớ có tất cả những gì mình cần. Tớ sẽ không để bất kỳ ai, kể cả Chu Dịch hay Chu Kiều, hủy hoại cuộc sống của tớ.
Chung Lệnh Gia khẽ mỉm cười, hài lòng với sự thay đổi trong bạn mình. Cô biết đây chỉ là bước đầu, nhưng đó là bước đi quan trọng nhất.
CHUNG LỆNH GIA
(Giọng nói chắc chắn, đầy khích lệ)
Đúng vậy. Cậu là Mạnh Duệ. Cậu mạnh mẽ hơn họ tưởng nhiều. Hãy sống cho mình, sống thật tốt. Tớ luôn ở đây vì cậu.
Mạnh Duệ nhìn Chung Lệnh Gia, ánh mắt ánh lên lòng biết ơn sâu sắc. Cô cảm thấy mình đã tìm lại được con đường, tìm lại được sức mạnh. Cô biết hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng cô không còn cô đơn.
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại của Mạnh Duệ im bặt. Cô liếc nhìn màn hình, tên Chu Dịch đã biến mất. Một tia hy vọng lóe lên trong mắt cô. Có lẽ, đây là một dấu hiệu.
MẠNH DUỆ
(Cười nhẹ, một nụ cười chân thật hơn bao giờ hết)
Cảm ơn cậu, Gia Gia. Tớ biết phải làm gì rồi.
Chung Lệnh Gia đáp lại bằng một cái gật đầu, trong lòng dấy lên một kế hoạch khác. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía xa. Cô biết, trò chơi này chỉ mới bắt đầu, và Tịch Vọng sẽ đóng vai trò quan trọng trong ván cờ sắp tới. Cô cần đảm bảo Mạnh Duệ hoàn toàn thoát khỏi tầm kiểm soát của Chu Dịch, và Tịch Vọng là một con bài hoàn hảo.
Ở một nơi khác, Chu Dịch cau mày nhìn điện thoại. “Không nghe máy à? Lần đầu tiên Mạnh Duệ lại làm thế.” Anh ta cảm thấy khó chịu, xen lẫn một chút tò mò về sự thay đổi đột ngột của vị hôn thê. Chu Dịch ngón tay lướt trên màn hình, cố gắng gọi lại cho Mạnh Duệ.
CHUNG LỆNH GIA
(Nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói đầy ẩn ý)
Có lẽ cô ấy đang bận. Hoặc có lẽ, cô ấy đang nhận ra giá trị của bản thân.
Chu Dịch nhếch mép cười khinh bỉ.
CHU DỊCH
(Nói vào điện thoại, giọng điệu tưng tửng)
Giá trị bản thân ư? Cô ta có gì ngoài cái mác tiểu thư nhà họ Mạnh? Lần này mà cô ta không nghe máy, tôi sẽ cho cả cái đám người ngoài nhìn thấy bộ mặt thật của cô ta.
Một thoáng do dự lướt qua mắt Chu Dịch. Anh ta biết Mạnh Duệ xinh đẹp, nhưng anh ta chưa bao giờ thực sự coi trọng cô. Chu Kiều luôn lấp đầy tâm trí anh ta.
CHUNG LỆNH GIA
(Quay lại nhìn Chu Dịch, ánh mắt sắc lạnh)
Tôi nghĩ cậu đang đánh giá thấp Mạnh Duệ. Đôi khi, những người tưởng chừng yếu đuối nhất lại có thể khiến người ta bất ngờ đấy. Cậu có chắc là mình biết rõ cô ấy không?
Lời nói của Chung Lệnh Gia như một nhát dao xoáy sâu vào sự kiêu ngạo của Chu Dịch. Anh ta nhớ lại những lần Mạnh Duệ âm thầm giúp đỡ anh ta khi còn nhỏ, những lần cô bé không hề đòi hỏi hay than vãn.
CHU DỊCH
(Giọng có chút gượng gạo)
Cô ta thì biết gì mà làm tôi bất ngờ. Cô ta chỉ là một kẻ ăn bám dựa vào gia thế.
CHUNG LỆNH GIA
(Cười nhạt, tiến lại gần hơn)
Ăn bám? Hay là người mang lại may mắn mà cậu không nhận ra? Tôi nghe nói, dự án của tập đoàn nhà cậu đang gặp khó khăn, đúng không?
Mặt Chu Dịch biến sắc. Anh ta nhìn Chung Lệnh Gia, cảm thấy có điều gì đó không ổn. Ánh mắt của cô gái mũm mĩm này giờ đây ẩn chứa một sự thấu hiểu và quyền lực mà anh ta chưa từng thấy.
CHUNG LỆNH GIA
(Giọng nói nhỏ dần, đầy tính toán)
Hãy cẩn thận, Chu Dịch. Đừng để sự khinh thường của cậu đẩy Mạnh Duệ vào con đường mà cậu không bao giờ muốn cô ấy đi. Và cũng đừng để sự mù quáng đó khiến cậu mất đi tất cả. Có những thứ, khi đã mất đi rồi, sẽ không bao giờ tìm lại được đâu.
Chung Lệnh Gia quay lưng lại, để lại Chu Dịch với một mớ cảm xúc hỗn độn. Anh ta nhìn chiếc điện thoại trên tay, rồi lại nhìn về phía Mạnh Duệ đang cùng Chung Lệnh Gia nói chuyện vui vẻ ở góc phòng. Một cảm giác bất an dần xâm chiếm.
Chu Kiều, với vẻ ngoài ngây thơ như thiên thần, khẽ liếc nhìn Chu Dịch đang cau có. Một nụ cười ẩn ý, chỉ thoáng qua thôi, đã lướt trên khóe môi cô ta.
CHU KIỀU
(Giọng ngọt ngào, pha chút lo lắng giả tạo)
Anh Dịch này, dạo này Mạnh Duệ lạ lắm anh nhỉ? Em cứ thấy cô ấy cứ thế nào ấy. Hay là anh cứ mặc kệ cô ấy đi, em sợ cô ấy lại giận lây sang anh mất.
Chu Kiều cố tình gieo vào lòng Chu Dịch những lời châm chọc, khoét sâu thêm mâu thuẫn vốn đã âm ỉ giữa anh ta và vị hôn thê. Cô ta biết, sự kiêu ngạo của Chu Dịch sẽ không cho phép anh ta bỏ qua bất cứ lời khiêu khích nào, dù là nhỏ nhất. Cô ta muốn đẩy anh ta vào thế đối đầu với Mạnh Duệ, để rồi cô ta có thể dễ dàng chiếm lấy vị trí mà Mạnh Duệ đáng lẽ phải có.
Chu Dịch nghe những lời đó, cơn tức giận trong lòng lại dâng lên một bậc. Anh ta nhớ lại cái cách Mạnh Duệ đã phớt lờ cuộc gọi của mình, cái cách cô ta tỏ ra lạnh nhạt. Anh ta đã quá quen với việc Mạnh Duệ luôn phục tùng, luôn ở dưới chân anh ta. Sự thay đổi này khiến anh ta khó chịu.
CHU DỊCH
(Lẩm bẩm, giọng đầy bực bội)
Cô ta có quyền gì mà lạ với tôi chứ? Tôi không cần cô ta phải giận hay không giận.
Chu Kiều khẽ mỉm cười, một nụ cười đắc thắng. Cô ta nhìn Mạnh Duệ đang đứng nói chuyện cùng Chung Lệnh Gia ở một góc phòng, ánh mắt đầy khinh miệt. Chu Kiều luôn xem Mạnh Duệ là một chướng ngại vật, một kẻ đối thủ tình cảm đáng ghét. Giờ đây, khi Mạnh Duệ đang có vẻ bận tâm bởi những chuyện khác, Chu Kiều lại muốn nhân cơ hội này để giáng một đòn chí mạng.
CHU KIỀU
(Tiếp tục, giọng điệu thêm phần trêu chọc)
Nhưng em thấy cô ấy có vẻ đang rất vui vẻ khi nói chuyện với Chung Lệnh Gia đấy ạ. Có khi, cô ấy đã tìm được người quan tâm cô ấy hơn anh rồi cũng nên.
Lời nói của Chu Kiều như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của Chu Dịch. Anh ta liếc nhìn về phía Chung Lệnh Gia và Mạnh Duệ. Đúng là Mạnh Duệ đang cười nói vui vẻ, ánh mắt cô ta rạng rỡ. Sự hả hê thoáng qua trên gương mặt Chu Dịch, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi một cảm giác khó chịu, ghen tị.
CHU DỊCH
(Cười nhếch mép, giọng điệu đầy khinh bỉ)
Vui vẻ ư? Cô ta có gì mà vui vẻ. Chắc lại đang khoe khoang về gia thế của mình thôi. Cô ta luôn vậy mà.
Chu Kiều gật đầu, ra vẻ đồng tình. Cô ta biết Chu Dịch luôn nhìn Mạnh Duệ với ánh mắt coi thường, và điều đó càng khiến cô ta thêm tự tin vào kế hoạch của mình. Cô ta muốn Chu Dịch càng ghét Mạnh Duệ, càng muốn đẩy Mạnh Duệ ra xa.
CHU KIỀU
(Giọng nhỏ dần, đầy ẩn ý)
Thật tội nghiệp cho anh. Người yêu mình thì không quan tâm, lại đi vui vẻ với người khác. Có lẽ, anh nên xem xét lại mối quan hệ này đi thì hơn.
Chu Dịch không trả lời, chỉ im lặng nhìn Mạnh Duệ. Trong lòng anh ta, một mớ cảm xúc hỗn độn đang dần hình thành: sự bực bội, ghen tị, và một chút bất an không rõ lý do. Anh ta không hiểu tại sao mình lại cảm thấy như vậy, nhưng anh ta biết, mọi chuyện đang dần đi theo một hướng mà anh ta không hề mong muốn.
Chung Lệnh Gia đang bước ra khỏi cổng trường, ánh mắt còn vương chút suy tư về cuộc nói chuyện với Mạnh Duệ trước đó. Bất chợt, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía đối diện, khiến cô khựng lại.
TỊCH VỌNG
(Ngập ngừng, gãi đầu)
Ơ… chào cậu, Gia Gia. Mạnh Duệ… cậu ấy ổn chứ? Tớ thấy cậu ấy hơi lạ.
Chung Lệnh Gia quay đầu lại, nhìn thấy Tịch Vọng đứng đó, nét mặt pha chút lo lắng và tò mò. Anh ta là bạn của Chu Dịch, người từng tỏ tình với cô, nhưng không hề có ý đồ xấu.
CHUNG LỆNH GIA
(Hơi bất ngờ, đáp lại)
Chào Tịch Vọng. Mạnh Duệ… cô ấy không sao. Chắc do cô ấy đang có nhiều chuyện phải suy nghĩ thôi.
Tịch Vọng nhìn Chung Lệnh Gia, ánh mắt dừng lại một chút trên khuôn mặt cô. Anh ta cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của cô, nhưng vẫn có chút gì đó khiến anh ta băn khoăn về Mạnh Duệ.
TỊCH VỌNG
Thật không? Tớ cứ có cảm giác cô ấy… hình như không vui lắm. Giống như đang gồng mình lên vậy.
Chung Lệnh Gia nhìn Tịch Vọng, khẽ mỉm cười. Cô biết Mạnh Duệ đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng sâu bên trong, cô bé đã phải chịu đựng quá nhiều. Đó chính là lý do vì sao cô quyết định phải thay đổi cục diện.
CHUNG LỆNH GIA
Có lẽ thôi. Dù sao thì, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.
Cô nói, giọng điệu dứt khoát, như đang tự trấn an bản thân và cả Tịch Vọng. Ánh mắt cô lướt về phía xa, nơi có khu nhà giàu sầm uất, nơi gia đình cô đã chọn để sinh sống. Nơi đó, một kế hoạch lớn đang dần thành hình.
CHUNG LỆNH GIA
(Nhìn Tịch Vọng, nở nụ cười nhẹ)
Cậu ấy chỉ hơi buồn một chút thôi. Mạnh Duệ cần một người bạn có thể lắng nghe và hiểu cho cậu ấy, thay vì chỉ trích.
Cô cố ý nói bóng gió, ánh mắt sắc sảo nhìn Tịch Vọng, hy vọng anh ta sẽ suy nghĩ về Chu Dịch. Tịch Vọng sững lại, nét mặt hơi thay đổi. Anh ta có vẻ như hiểu ra điều gì đó, hoặc ít nhất là đang cố gắng suy đoán.
TỊCH VỌNG
(Nhíu mày)
Chỉ trích? Ý cậu là… Chu Dịch sao?
CHUNG LỆNH GIA
(Gật đầu chậm rãi, giọng kiên quyết)
Đúng vậy. Mạnh Duệ là một cô gái mạnh mẽ, nhưng đôi khi cô ấy cần sự đồng cảm, không phải sự phán xét. Những lời nói vô tình có thể gây tổn thương sâu sắc hơn cậu tưởng. Đặc biệt là khi người nói lại là người mình đặt niềm tin.
Chung Lệnh Gia cố tình nhấn mạnh chữ “tin tưởng”, ngụ ý ám chỉ mối quan hệ thanh mai trúc mã giữa Mạnh Duệ và Chu Dịch. Cô biết, Mạnh Duệ đang đứng trước bờ vực của sự sụp đổ, và Chu Dịch, người đàn ông lẽ ra phải ở bên cạnh bảo vệ cô, lại là một trong những người gây ra vết thương đó. Mục tiêu của cô là thay đổi điều này, cứu Mạnh Duệ khỏi kết cục bi thảm đã định sẵn trong “Chu Chu Mộ Mộ”.
TỊCH VỌNG
(Trầm ngâm nhìn về phía cổng trường, nơi Mạnh Duệ vừa bước ra)
Tôi… tôi hiểu rồi. Có lẽ tôi nên nói chuyện với Chu Dịch. Cảm ơn cậu, Gia Gia.
CHUNG LỆNH GIA
(Mỉm cười hài lòng)
Không có gì. Đôi khi, một lời khuyên đúng lúc có thể cứu vãn mọi thứ.
Chung Lệnh Gia nhìn theo bóng lưng Tịch Vọng rời đi. Cô biết, đây chỉ là bước đầu. Cuộc chiến để bảo vệ Mạnh Duệ còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng ít nhất, cô đã gieo một hạt mầm nghi ngờ, một tia hy vọng cho sự thay đổi. Ánh mắt cô hướng về phía khu nhà giàu nơi cô sống, nơi những kế hoạch lớn hơn đang chờ đợi.
TỊCH VỌNG
(Trầm ngâm nhìn về phía cổng trường, nơi Mạnh Duệ vừa bước ra)
Tôi… tôi hiểu rồi. Có lẽ tôi nên nói chuyện với Chu Dịch. Cảm ơn cậu, Gia Gia.
CHUNG LỆNH GIA
(Mỉm cười hài lòng)
Không có gì. Đôi khi, một lời khuyên đúng lúc có thể cứu vãn mọi thứ.
Chung Lệnh Gia nhìn theo bóng lưng Tịch Vọng rời đi. Cô biết, đây chỉ là bước đầu. Cuộc chiến để bảo vệ Mạnh Duệ còn rất dài và đầy chông gai. Nhưng ít nhất, cô đã gieo một hạt mầm nghi ngờ, một tia hy vọng cho sự thay đổi. Ánh mắt cô hướng về phía khu nhà giàu nơi cô sống, nơi những kế hoạch lớn hơn đang chờ đợi.
***
TỊCH VỌNG
(Lẩm bẩm một mình, bước đi trong khuôn viên trường)
Lắng nghe… hiểu cho…
Anh dừng bước, nhớ lại những lần Chu Dịch buông lời khó nghe về Mạnh Duệ, những lần anh ta phàn nàn về cô ấy với vẻ bực bội. Những lời nói của Chung Lệnh Gia cứ văng vẳng bên tai.
TỊCH VỌNG
(Cau mày, giọng đầy hoài nghi)
Đúng là Chu Dịch có vẻ không làm được điều đó. Anh ta chỉ chăm chăm vào những gì mình muốn, chưa bao giờ thực sự đặt mình vào vị trí của Mạnh Duệ.
Một cảm giác khó chịu mơ hồ dấy lên trong lòng Tịch Vọng. Anh luôn coi Chu Dịch là bạn thân, là người thẳng thắn, có sao nói vậy. Nhưng giờ đây, anh bắt đầu nhận ra, sự thẳng thắn đó đôi khi tàn nhẫn và vô tâm đến nhường nào, đặc biệt là với Mạnh Duệ – người mà anh ta tuyên bố yêu thương và sắp kết hôn. Tịch Vọng khẽ siết chặt nắm tay. Anh quyết định phải tìm gặp Chu Dịch.
TỊCH VỌNG
(Nghiến răng, bước nhanh về phía văn phòng của Chu Dịch)
Đúng là tên khốn đó.
Anh ta lao vào văn phòng, không buồn gõ cửa. Chu Dịch đang ngồi sau bàn, mặt cau có nhìn vào màn hình máy tính. Hắn ngẩng lên, vẻ mặt khó chịu khi thấy Tịch Vọng xông vào.
CHU DỊCH
Mày làm gì vậy? Không thấy tao đang bận à?
TỊCH VỌNG
(Giọng đầy sự chất vấn)
Mày đối xử với Mạnh Duệ như thế nào?
CHU DỊCH
(Cười khẩy)
Liên quan gì đến mày? Là vị hôn thê của tao, thích làm gì thì làm.
TỊCH VỌNG
(Bước tới bàn, đập mạnh tay xuống)
Cô ấy sắp chết đói vì cái tính sĩ diện hão của mày! Mày có biết Mạnh Duệ đã phải chịu đựng những gì không? Cô ấy là tiểu thư giàu có, có cả gia tộc đứng sau, còn mày thì sao? Mày làm gì để xứng với cô ấy chưa?
CHU DỊCH
(Đứng bật dậy, đe dọa)
Mày đang nói cái gì vậy? Cút ra khỏi đây ngay!
TỊCH VỌNG
(Không lùi bước, ánh mắt kiên định)
Tao biết mày không yêu Mạnh Duệ. Tao biết mày chỉ coi cô ấy là công cụ để đạt được thứ gì đó. Nhưng tao nói cho mày biết, nếu mày còn tiếp tục hành hạ cô ấy, tao sẽ không để mày yên đâu.
Chu Dịch nhìn Tịch Vọng trân trối, sự khinh bỉ hiện rõ trên mặt. Hắn không ngờ Tịch Vọng lại phản ứng mạnh mẽ đến vậy.
CHU DỊCH
(Cười lớn, chế giễu)
Haha, mày nghĩ mày là ai mà dám uy hiếp tao? Mạnh Duệ chỉ là con nhỏ phiền phức. Còn mày, đừng có xen vào chuyện của tao.
TỊCH VỌNG
(Siết chặt nắm đấm, giọng trầm xuống)
Tao sẽ không để Mạnh Duệ phải chịu đựng thêm nữa.
TỊCH VỌNG
(Bước ra khỏi văn phòng, bỏ lại Chu Dịch với vẻ mặt tức giận)
Rồi mày sẽ phải trả giá.
Bên ngoài, Chung Lệnh Gia đang đứng dựa vào tường, quan sát mọi chuyện. Cô nhìn Tịch Vọng đi ra, trên môi nở một nụ cười nhẹ.
TỊCH VỌNG
(Nhìn thấy Chung Lệnh Gia, vẻ mặt dịu lại)
Cảm ơn cậu. Tôi đã nói chuyện với hắn rồi.
CHUNG LỆNH GIA
(Bước tới gần)
Và kết quả thế nào?
TỊCH VỌNG
(Lắc đầu)
Hắn ta vẫn vậy. Vẫn kiêu ngạo và ích kỷ. Nhưng tôi tin, ít nhất hắn ta cũng đã suy nghĩ lại.
CHUNG LỆNH GIA
(Nhìn về phía cổng trường, nơi Mạnh Duệ vừa rời đi)
Chỉ cần có một chút thay đổi thôi.
Mạnh Duệ bước ra khỏi cổng trường, một mình. Cô không còn rủ Chung Lệnh Gia đi mua sắm hay theo dõi Chu Dịch như trước. Thay vào đó, cô bước đi với một sự tập trung mới.
MẠNH DUỆ
(Háo hức, gọi điện thoại)
Gia Gia! Cậu đoán xem tớ vừa tìm hiểu được cái gì? Một khóa học vẽ rất hay!
CHUNG LỆNH GIA
(Mỉm cười, giọng đầy vui vẻ)
Thật sao? Tuyệt quá!
Mạnh Duệ bắt đầu lấy lại sự nhiệt huyết, dồn tâm sức vào những hoạt động mới, dần xa rời vòng xoáy đau khổ mà nguyên tác truyện đã định sẵn.
TỐI HÔM ĐÓ, TẠI MỘT BUỔI TIỆC SANG TRỌNG TỔ CHỨC Ở KHU NHÀ GIÀU, ÁNH ĐÈN LUNG LINH VÀ TIẾNG NHẠC RỘN RÀNG. CHUNG LỆNH GIA, VỚI TƯ CÁCH LÀ CHỦ NHÂN, ĐANG DÁNG LÀM PHONG THÁI ĐÓN KHÁCH. BẤT NGỜ, ÁNH MẮT CÔ CHẠM PHẢI MỘT CẶP KHÁCH VỪA BƯỚC VÀO. ĐÓ LÀ CHU DỊCH VÀ CHU KIỀU. CHU DỊCH LẬP TỨC NHẬN RA CHUNG LỆNH GIA, TRONG LÒNG VỪA NGẠC NHIÊN VỪA BẤT AN.
CHU DỊCH
(Cố gắng nặn ra một nụ cười, tiến lại gần)
Chung tiểu thư. Thật trùng hợp.
MẠNH DUỆ
(Đang đứng cạnh Chung Lệnh Gia, nhìn Chu Dịch bằng ánh mắt hờ hững)
Ồ.
CHUNG LỆNH GIA
(Gật đầu nhẹ, không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt)
Chu tiên sinh. Chu tiểu thư.
CHU KIỀU
(Liếc nhìn Mạnh Duệ với vẻ khó chịu, rồi hướng về phía Chu Dịch, giọng ngọt ngào)
Dịch, anh xem, bộ váy này em mặc hôm nay có đẹp không? Em nghe nói bộ sưu tập mới của hãng XYZ mới ra mắt, em đã đặt mua ngay.
CHUNG LỆNH GIA
(Mỉm cười nhẹ, quay người lại, không thèm để ý đến những lời khoe khoang của Chu Kiều)
Thật không? Nghe nói đó là mẫu thiết kế rất độc đáo.
MẠNH DUỆ
(Nghe thấy tiếng Chu Kiều, vẻ mặt trở nên lãnh đạm hơn, thậm chí còn quay lưng lại phía Chu Kiều, chỉ còn lại phần gáy hướng về phía họ)
Thế à?
CHUNG LỆNH GIA
(Nhìn Mạnh Duệ, trong lòng thầm cảm thán về sự thay đổi của cô bạn, nhưng vẫn giữ thái độ bề ngoài điềm tĩnh)
Nghe nói buổi đấu giá sắp tới có vài món đồ trang sức rất đáng chú ý.
CHU DỊCH
(Nhìn thái độ hoàn toàn phớt lờ của Mạnh Duệ, vẻ mặt đanh lại. Hắn nhận ra Mạnh Duệ dường như không còn chút quan tâm nào đến hắn nữa)
Mạnh Duệ, cô…
MẠNH DUỆ
(Quay lại nhìn Chu Dịch, ánh mắt lạnh như băng, không có chút dao động nào)
Tôi có việc.
Nói rồi, Mạnh Duệ không cho Chu Dịch và Chu Kiều bất kỳ cơ hội nào để tiếp tục lời nói, cô dứt khoát quay lưng lại và đi về phía khác, để lại hai người họ đứng đó, vẻ mặt kinh ngạc và không giấu nổi sự tức tối. Chu Kiều nhìn theo bóng lưng Mạnh Duệ, nắm chặt tay. Chu Dịch cũng không khá hơn, ánh mắt đầy vẻ khó chịu.
Chung Lệnh Gia đứng đó, nhìn theo bóng lưng Mạnh Duệ khuất dần. Một nụ cười thoáng qua trên môi cô. Mạnh Duệ cuối cùng cũng đã có thể ngẩng cao đầu, không còn bị ám ảnh bởi Chu Dịch hay bất kỳ ai. Cô ấy đã bứt ra khỏi cái vòng xoáy đau khổ, bước những bước đầu tiên trên con đường độc lập.
Tuy nhiên, trong lòng Chung Lệnh Gia vẫn dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ. Cuốn tiểu thuyết “Chu Chu Mộ Mộ” vẫn nằm đó, và cái kết định sẵn cho Mạnh Duệ vẫn là một bóng ma lơ lửng. Liệu cô có đủ sức mạnh để thực sự thay đổi số phận tàn khốc ấy? Hay tất cả chỉ là một cuộc đấu tranh vô vọng?
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
CHUNG LỆNH GIA (VOICE-OVER)
(Giọng thì thầm, nhưng đầy quyết tâm)
Đây mới chỉ là khởi đầu thôi.
Cô mở mắt ra. Ánh mắt giờ đây sắc lạnh hơn, chứa đựng một ngọn lửa kiên định không thể dập tắt. Buổi tiệc vẫn tiếp tục ồn ào, nhưng tâm trí Chung Lệnh Gia đã bay xa, hướng về phía trước. Cô biết, hành trình phía trước còn nhiều chông gai, nhưng cô không có ý định lùi bước. Cô đã hứa với Mạnh Duệ, cũng là hứa với chính mình.
Cảnh chuyển sang ban ngày, tại khuôn viên trường học. Những tia nắng ấm áp chiếu xuống, nhưng không khí xung quanh vẫn mang một chút ngột ngạt. Chung Lệnh Gia đang đi bộ trên hành lang, tay cầm một tập tài liệu. Vài nữ sinh lén lút chỉ trỏ, xì xào bàn tán.
NỮ SINH 1
(Thì thầm với bạn)
Nhìn xem, đó là Chung Lệnh Gia đấy. Nghe nói cô ta có một mối quan hệ không rõ ràng với Tịch Vọng.
NỮ SINH 2
(Mắt sáng lên)
Thật sao? Tịch Vọng là nam thần của trường mà! Chắc chắn là có gì đó.
Chung Lệnh Gia giả vờ như không nghe thấy gì, bước đi thẳng thừng. Cô biết những lời đồn đại này là không tránh khỏi, đặc biệt là sau lần cô và Tịch Vọng có vẻ thân thiết ở Dung Thành.
Bỗng, một giọng nói vang lên từ phía sau.
TỊCH VỌNG
Chung Lệnh Gia!
Chung Lệnh Gia dừng lại, quay người. Tịch Vọng đang bước nhanh tới, trên tay cầm một bông hoa hồng đỏ thắm. Vẻ mặt anh có chút hồi hộp, nhưng ánh mắt kiên định.
TỊCH VỌNG
Tôi… tôi có chuyện muốn nói với cô.
Chung Lệnh Gia nhìn bông hoa, rồi nhìn Tịch Vọng. Cô đã lường trước được điều này. Dù Tịch Vọng không xấu xa, nhưng sự xuất hiện của anh lúc này, với cách tỏ tình này, có thể gây ra những hiểu lầm không đáng có.
CHUNG LỆNH GIA
(Giọng bình tĩnh, có chút nghiêm nghị)
Tịch Vọng, chúng ta không nên nói chuyện ở đây.
TỊCH VỌNG
(Ngập ngừng)
Nhưng… tôi đã chuẩn bị rất lâu rồi.
Anh tiến lại gần hơn, đưa bông hoa về phía Chung Lệnh Gia.
TỊCH VỌNG
Chung Lệnh Gia, tôi thích cô. Tôi muốn cô làm bạn gái của tôi.
Lời tỏ tình vang lên giữa sự xì xào của những ánh mắt tò mò. Chung Lệnh Gia nhíu mày. Cô biết đây là một phần trong câu chuyện gốc, nơi Tịch Vọng bắt đầu có tình cảm với cô, một sự kiện mà cô muốn tránh xa nhất có thể để không làm xáo trộn quá nhiều.
CHUNG LỆNH GIA
(Ngắt lời anh, giọng kiên quyết)
Tịch Vọng, tôi xin lỗi. Tôi không thể.
Cô không nhận lấy bông hoa. Tịch Vọng sững sờ, bông hoa vẫn còn dang dở trên tay anh. Vài tiếng ồ lên nhỏ vang lên từ đám đông học sinh.
TỊCH VỌNG
(Giọng pha lẫn bối rối và thất vọng)
Tại sao? Có phải vì Chu Dịch không?
CHUNG LỆNH GIA
(Lắc đầu, ánh mắt nghiêm túc)
Không phải vì Chu Dịch. Mà vì tôi. Tôi không có ý định bắt đầu một mối quan hệ nào vào lúc này.
Cô quay lưng lại, bỏ đi, để lại Tịch Vọng đứng đó với bông hoa héo úa trong tay và ánh mắt của cả trường đổ dồn vào anh. Chung Lệnh Gia cảm thấy nặng trĩu, nhưng cô biết mình đã làm đúng. Sự độc lập của Mạnh Duệ là ưu tiên hàng đầu. Những rắc rối tình cảm cá nhân cô có thể tạm gác lại. Cô không thể để bất kỳ điều gì cản trở kế hoạch của mình.
CHUNG LỆNH GIA (VOICE-OVER)
(Giọng thì thầm, nhưng đầy quyết tâm)
Tịch Vọng… liệu cậu ấy có phải là chìa khóa tiếp theo để Mạnh Duệ tìm được hạnh phúc thật sự?
Chung Lệnh Gia bước đi, đầu óc quay cuồng với suy nghĩ về Tịch Vọng. Lời tỏ tình bất ngờ đó, sự chân thành trong mắt anh, tất cả đều khiến cô phải suy tư. Cô biết Tịch Vọng không phải người xấu, thậm chí anh còn là một trong số ít những người quan tâm đến cô một cách chân thật, không vụ lợi. Nhưng liệu sự quan tâm này có thể giúp Mạnh Duệ? Hay chỉ khiến mọi thứ phức tạp hơn?
Cô dừng lại trước gương lớn trong hành lang vắng. Hình ảnh phản chiếu là một cô bé mũm mĩm, đôi mắt có chút đượm buồn nhưng ánh lên sự kiên định. Kiếp trước, cô đã chết đói, còn kiếp này, cô lại vật lộn với vô vàn âm mưu và sự dối trá. Mục tiêu của cô là Mạnh Duệ. Chỉ có Mạnh Duệ. Cô đã hứa với bản thân, phải bảo vệ Mạnh Duệ khỏi cảnh gia đình tan nát và mất đi lòng tự trọng.
Cô nhớ lại lời Tịch Vọng nói lúc đó: “Tại sao? Có phải vì Chu Dịch không?”
CHUNG LỆNH GIA (VOICE-OVER)
Không, không phải vì Chu Dịch. Mà là vì Mạnh Duệ. Mọi thứ tôi làm bây giờ đều vì cô ấy.
Chung Lệnh Gia siết chặt tập tài liệu trong tay. Cô không thể để cảm xúc cá nhân xen vào lúc này. Tịch Vọng, dù xuất hiện có vẻ vô tình, nhưng trong cuốn tiểu thuyết “Chu Chu Mộ Mộ”, anh lại là một người bạn đồng hành đáng tin cậy của nam chính. Nếu có thể điều khiển được tình huống này, Tịch Vọng có thể trở thành một quân cờ quan trọng.
Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy toan tính. Cô sẽ không từ chối Tịch Vọng một cách phũ phàng. Cô sẽ khéo léo giữ khoảng cách, nhưng vẫn để anh cảm thấy mình có hy vọng. Cô sẽ để anh tiếp tục quan tâm, nhưng theo một cách có lợi cho kế hoạch của mình.
CHUNG LỆNH GIA (VOICE-OVER)
Tịch Vọng à, tôi không thể làm bạn gái của cậu lúc này. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không thể là bạn. Hoặc, hơn thế nữa…
Cô nhìn xa xăm về phía khu nhà giàu, nơi Mạnh Duệ đang sống trong nhung lụa nhưng lại bị bao vây bởi những nguy hiểm tiềm tàng. Cô biết mình đang đi trên một con đường đầy rủi ro, chơi trò chơi cân não với số phận. Nhưng cô tin, với sự thông minh và kế hoạch chi tiết, cô sẽ không chỉ cứu Mạnh Duệ, mà còn tạo ra một kết thúc mới, tốt đẹp hơn cho tất cả. Cô sẽ dùng Tịch Vọng như một lá chắn, một người hỗ trợ thầm lặng, để Mạnh Duệ có thể tìm thấy hạnh phúc thật sự, không bị vướng vào những tranh chấp tình cảm vô nghĩa hay những âm mưu hiểm độc.
Chung Lệnh Gia quay người, bước đi với một sự tự tin mới. Cô sẽ không còn là cô bé mũm mĩm đáng thương nữa. Cô là người điều khiển cuộc chơi. Và Tịch Vọng, có lẽ, chính là người đồng đội mà cô cần.
***
Khoảng thời gian sau đó, tại khu nhà giàu, căn biệt thự sang trọng của gia đình Mạnh Duệ chìm trong một bầu không khí căng thẳng. Mạnh Duệ ngồi bó gối trên sofa, ánh mắt trống rỗng nhìn ra khoảng vườn rộng lớn. Cô vừa trải qua một cuộc cãi vã nảy lửa với cha mình, người đã ép cô phải tiếp tục mối quan hệ với Chu Dịch, bất chấp mọi thứ cô đã phải chịu đựng.
Mạnh Duệ (thì thầm): Họ không hiểu gì cả. Họ chỉ muốn lợi ích của bản thân.
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên. Một giọng nói quen thuộc, ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự độc địa, cất lên từ bên ngoài.
Chu Kiều: Mạnh Duệ ơi, tớ mang đồ ăn vặt sang đây, chúng mình cùng xem phim nhé!
Mạnh Duệ nhíu mày. Cô biết rõ mục đích của Chu Kiều khi đến đây. Lần nào cũng vậy, cô ta xuất hiện như một thiên thần, mang đến sự an ủi giả tạo, rồi lại khéo léo châm dầu vào lửa, khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
Mạnh Duệ (trong lòng): Cái cô ta muốn chỉ là nhìn mình đau khổ.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô không còn muốn đối mặt với sự giả tạo của Chu Kiều nữa. Cô muốn tìm kiếm sự thật, tìm kiếm một con đường thoát khỏi cái bẫy mà gia đình và vị hôn phu đã giăng sẵn. Cô nhớ đến Chung Lệnh Gia, người bạn duy nhất mà cô cảm thấy có thể tin tưởng.
Trong lúc đó, Chung Lệnh Gia đang ngồi trong quán cà phê quen thuộc ở Dung Thành, tay lướt xem các bài báo tài chính trên điện thoại. Cô đang âm thầm điều tra về công ty của gia đình Mạnh Duệ, tìm kiếm những lỗ hổng để có thể giúp họ vượt qua giai đoạn khó khăn sắp tới. Bỗng nhiên, điện thoại cô rung lên. Là tin nhắn từ Tịch Vọng.
Tịch Vọng (tin nhắn): Lệnh Gia, cậu có bận không? Tớ có chuyện muốn hỏi ý kiến cậu.
Chung Lệnh Gia nhếch mép cười. Kế hoạch đang dần tiến triển. Cô trả lời tin nhắn, giọng điệu vẫn giữ sự khéo léo và ẩn ý. Cô biết, Tịch Vọng đang dần trở thành một phần không thể thiếu trong bức tranh mà cô đang vẽ.
Cùng lúc đó, tại một góc khuất trong sân trường, Chu Dịch đang nhìn chằm chằm vào Chu Kiều với ánh mắt đầy si mê. Anh ta không hề hay biết rằng, đằng sau vẻ ngoài ngây thơ ấy, Chu Kiều đang âm mưu một kế hoạch đen tối hơn. Cô ta đang lợi dụng tình cảm của anh ta để đạt được mục đích riêng, giống như bao kẻ khác trong câu chuyện này.
Chu Dịch (thì thầm): Kiều, em thật trong sáng và thuần khiết. Anh sẽ không để ai làm tổn thương em.
Nhưng anh ta nào biết, chính sự mù quáng của mình mới là thứ khiến anh ta trở thành con rối trong tay Chu Kiều. Chung Lệnh Gia quan sát tất cả những điều này từ xa, như một vị tướng trên bàn cờ. Cô biết, cuộc chiến vẫn còn rất dài, nhưng cô đã có những quân bài quan trọng. Và Tịch Vọng, chính là một trong số đó. Cô sẽ dùng sự chân thành của anh để bảo vệ Mạnh Duệ, và rồi, cô sẽ tìm cách để Tịch Vọng nhận ra sự thật về những người xung quanh. Con đường phía trước có thể chông gai, nhưng Chung Lệnh Gia đã sẵn sàng đối mặt.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*