Ép gả lão già 60, đêm tân hôn: Chú rể là ai mà SỐC ĐẾN THẾ?

Mười tám tuổi, tôi bị gia đình ép gả cho một ông chú nhà giàu hơn sáu mươi.

Ba mẹ tôi nói.

“Tao đã nuôi mày lớn nhường này, giờ mày chỉ có nhiệm vụ báo đáp mà cũng làm không xong”

Vậy sao ba mẹ không kêu con gái ngoan của hai người đi, ba mẹ cưng chiều chị lắm mà, ba mẹ có cái gì tốt cũng đưa hết cho chị mà.

Ba mẹ nói con gả vào đây sẽ là phu nhân giàu sang phú quý, vậy sao ba mẹ không để chị gả.

Nhưng, nói sao thì nói.

Ván đã đóng thuyền, tôi vẫn phải gả đi.

Vì tiền, vì quyền thế, họ sẵn sàng bán tôi đi.

Tôi nhìn ánh mắt của tất cả mọi người, có khinh thường, có miệt thị, có đồng cảm, có cười trên nỗi đau của người khác.

Tôi len lén lau nước mắt, không biết đám cưới kết thúc như thế nào.

Tôi được đưa vào một căn phòng tân hôn rộng lớn, chờ đợi tôi không phải một đêm hạnh phúc như bao cô gái hằng mơ mộng, mà là một cơn ác mộng khủng khiếp.

Cửa phòng bị đẩy ra, tôi không ngẩng lên nhìn người tới mà chỉ mải đắm chìm trong suy nghĩ của mình.

Mãi đến lúc cằm tôi bị một bàn tay thon dài nắm lấy, tôi mới hoàn hồn.

“Anh là ai?”

Tại sao anh ta lại ở đây.

“Chồng em mà em cũng không biết là ai sao?”

Người đàn ông đó nhướng mày, không phải là một ông chú sáu mươi tuổi như ba mẹ tôi nói, anh tuấn tú lại lịch lãm, nhìn chỉ khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi.

Tôi vẫn không tin vào những gì xảy ra trước mắt.

Anh không có kiên nhẫn đè tôi xuống.

“Anh đã chờ đêm nay lâu lắm rồi.”

CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ép gả lão già 60, đêm tân hôn: Chú rể là ai mà SỐC ĐẾN THẾ?

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt