“Vòng 1 bao nhiêu?”
“Dạ… 86 cm.”
“Thế còn vòng ba?”
[…]Cô đang thắc mắc đây là tuyển việc sao, toàn hỏi về mấy cái trên cơ thể vậy. Đây là công ty về tài chính mà y hệt như gái ngành.
“Giám đốc tôi xin phép không trả lời anh.”
“Được cô đậu.”
Gì vậy cô có nghe nhầm không, mới thế thôi mà đậu, thật không thể tin được.
Cô sẽ cố gắng làm việc thật tốt mẹ ở nhà chắc đang trông chờ cô lắm.
Mà cô thấy lạ lắm tên giám đốc này rất quen hình như cô gặp ở đâu rồi thì phải, mà kệ cô đến đây để làm việc chứ không phải nhìn mặt hắn.
“Này thư ký Kim, đây là những tài liệu quan trọng cần giải quyết trong ngày hôm nay.”
Mới nhìn thôi mà cô đã thấy hoa mắt rồi, anh ta nghĩ gì mà một ngày làm xong đống tài liệu này chứ,tưởng cô là siêu nhân hay Tôn Ngộ Không à trời.
“Anh bị gì vậy thử làm coi.”
“Ai làm sếp?”
Nể tình lắm hắn làm sếp cô mới bỏ qua cho, anh ta mà không làm sếp là cô đấm cho mấy cái rồi đấy.
Sau mot ngày hỳ hục cuối cùng cũng giải quyết xong đống nợ này, cô hí hửng mang lên cho hắn.
Xem qua rồi xem lại vẻ mặt hắn có vẻ rất hài lòng.
“Tốt lắm, không ngờ cô có năng lực đến vậy.”
Ai cần hắn khen chứ không nói cô cũng biết rồi, trước đây cô làm trưởng phòng đấy chỉ tại…phản đối ý kiến mà bị đuổi việc.
“Tối nay công ty đối tác mời tôi đi ăn, cô đến nhé, đọc vòng ba bao nhiêu để tôi còn lên váy.”
Đến giờ anh ta vẫn chưa từ bỏ ý định đọc vòng ba của cô sao, tên biến thái này chẳng nhẽ thực sự muốn ăn đấm.
“Xin lỗi giám đốc tôi không nói.”
Dứt câu cô bước ra khỏi phòng.
“Không cần cô nói, dựa vào cảm nhận đôi tay ngày xưa tôi vẫn nhớ.”
Ai hóng phần 2 thì cmt , có em nhắc ạ
Giám đốc nói, lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào tai Thư ký Kim, khiến cô cứng đờ ngay ngưỡng cửa. Đôi chân cô như đóng băng, toàn thân tê liệt. Thư ký Kim từ từ quay phắt lại, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy vì cú sốc và sự căm phẫn đang cuộn trào. Đôi mắt cô trợn trừng nhìn thẳng vào Giám đốc, ánh mắt chứa đựng hàng vạn câu hỏi và sự ghê tởm không thể che giấu. Cô siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng gồng mình giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng. Trong lòng Thư ký Kim, một cảm giác ghê tởm tột cùng dâng lên, lan tỏa khắp cơ thể. Hắn vừa nói gì vậy? Chẳng lẽ đây không chỉ là một tên biến thái mà còn là một kẻ bệnh hoạn? Giám đốc vẫn ngồi đó, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý, như đang chờ đợi phản ứng từ cô. Thư ký Kim hít một hơi thật sâu, giọng nói run rẩy nhưng đầy dứt khoát.
“Anh vừa nói cái gì vậy?”
Thư ký Kim vẫn đứng sững sờ, đôi mắt trợn tròn nhìn Giám đốc. Gương mặt cô như bị đóng băng, chỉ có hơi thở gấp gáp là tiết lộ sự giằng xé bên trong. Giám đốc, từ tốn như không có gì xảy ra, nhếch mép cười. Ánh mắt hắn tràn ngập vẻ ẩn ý, khiêu khích, như một kẻ săn mồi đang tận hưởng nỗi sợ hãi của con mồi.
“Cô không nghe rõ sao?” Hắn đứng dậy, chậm rãi bước từng bước lại gần Thư ký Kim. Mỗi bước chân của hắn như một nhát búa giáng vào không khí vốn đã căng như dây đàn. Thư ký Kim theo phản xạ lùi lại một bước, nhưng đôi chân cô như bị đóng chặt xuống sàn. Hơi thở của hắn phả vào mặt cô, mang theo mùi thuốc lá thoang thoảng. Hắn nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua gương mặt trắng bệch của cô. Hắn cúi thấp người xuống, thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm khàn đầy vẻ đe dọa nhưng vẫn giữ được sự bình thản đáng sợ.
“Tôi nói tôi vẫn nhớ cảm nhận đôi tay ngày xưa… cô không nghe rõ à?”
Thư ký Kim giật mạnh lùi lại, va vào thành bàn phía sau. Cú va chạm như một dòng điện chạy dọc sống lưng, đánh thức những mảnh ký ức ngủ vùi. Đồng tử Kim co rút. Trong khoảnh khắc hỗn loạn, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí cô, mờ ảo như sương khói nhưng đủ sức khiến cô chết lặng. Một buổi chiều tối muộn ở văn phòng cũ. Một bàn tay sỗ sàng. Một ánh mắt ghê tởm. Một lời từ chối thẳng thừng và cái kết là sự nghiệp sụp đổ. Ánh mắt Thư ký Kim dừng lại trên đôi bàn tay Giám đốc đang buông thõng bên hông, rồi lại lướt lên gương mặt hắn, từng đường nét như được phóng đại trong nỗi sợ hãi. Tất cả ghép lại thành một bức tranh ghê rợn. Cô run rẩy, đôi môi mấp máy. (NỘI TÂM): “Không thể nào… hắn ta là tên đó sao?”
Thư ký Kim cứng đờ, hai mắt mở to nhìn Giám đốc, hơi thở dồn dập. Một cảm giác ghê tởm dâng lên từ tận đáy lòng, trộn lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn ta vẫn đứng đó, nụ cười nhếch mép khó hiểu.
“Có chuyện gì sao, Thư ký Kim?” Giám đốc từ tốn hỏi, ánh mắt hắn lướt qua vẻ mặt tái nhợt của cô, như thể đang thưởng thức. Hắn không đợi câu trả lời. “Thôi được rồi. Chuyện khác.”
Giám đốc xoay người, bước về phía bàn làm việc, tựa hông vào mép bàn, hai tay khoanh lại. “Tối nay có một buổi tiệc với đối tác quan trọng của công ty tài chính chúng ta. Cô đi cùng tôi.”
Thư ký Kim giật mình. “Dạ… tôi?”
Giám đốc nheo mắt. “Đúng vậy. Cô là thư ký của tôi, lẽ dĩ nhiên. Và đừng quên,” hắn nhấn mạnh từng từ, giọng điệu đầy ẩn ý, “cô phải thật nổi bật tối nay, để tôi còn ‘giới thiệu’ cô với đối tác.”
Ánh mắt Giám đốc dừng lại trên cơ thể Thư ký Kim, như một cái thước đo vô hình, đánh giá. “Mặc thật lộng lẫy, Kim. Thật… ‘đúng ý’ tôi.” Hắn nở một nụ cười thâm hiểm, quay lưng đi, để lại Thư ký Kim đứng chôn chân giữa phòng, trái tim đập như trống bỏi. (NỘI TÂM): “Hắn muốn gì đây?”
Thư ký Kim rời khỏi Công ty tài chính trong vô thức. Bước chân cô nặng trĩu, mỗi nhịp đều như kéo lê nỗi nhục nhã và sự phẫn nộ. Cô về đến căn hộ nhỏ, vứt phịch túi xách lên ghế sofa cũ kỹ. Căn phòng im ắng đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở dốc của chính cô. Thư ký Kim bước vào phòng ngủ, ánh mắt vô định lướt qua những vật dụng quen thuộc rồi dừng lại trên bàn thờ nhỏ. Di ảnh của mẹ cô được đặt ngay ngắn ở đó, nở nụ cười hiền hậu.
Thư ký Kim đứng bất động trước di ảnh, nỗi đau và sự bất lực cứ thế dâng trào. Cô nhớ lại những lời Giám đốc nói, nhớ đến ánh mắt ghê tởm của hắn, và những câu hỏi quái đản trong buổi phỏng vấn. Tự trọng của một người từng là trưởng phòng, từng có địa vị, giờ đây đang bị giày xéo không thương tiếc. Cô muốn bỏ việc ngay lập tức, muốn vứt bỏ tất cả để thoát khỏi địa ngục này. Nhưng rồi, ánh mắt cô lại hướng về di ảnh mẹ.
Một viễn cảnh về những khoản thuốc men, chi phí phẫu thuật sắp tới hiện rõ mồn một trong tâm trí Thư ký Kim. Mẹ cô, người phụ nữ đã cả đời tần tảo vì cô, đang chờ đợi số tiền đó. Cô siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi, nóng hổi trên gò má.
(NỘI TÂM): “Mình phải chịu đựng sao? Nhưng mẹ mình đang chờ…”
Cơn tuyệt vọng bủa vây, nhưng rồi, một ngọn lửa nhỏ của sự quyết tâm bỗng bùng lên trong đáy mắt Thư ký Kim. Cô sẽ không gục ngã. Cô sẽ vì mẹ mà chịu đựng, ít nhất là cho đến khi có đủ tiền. Giám đốc, hắn muốn chơi đùa? Vậy thì cô sẽ chơi. Nhưng cô sẽ không dễ dàng bị đánh bại. Thư ký Kim lau vội nước mắt, ngẩng cao đầu. Buổi tiệc tối nay. Cô sẽ đến.
Thư ký Kim bước vào phòng ngủ, mở tủ quần áo. Hàng loạt chiếc váy đủ kiểu dáng hiện ra trước mắt. Ánh mắt cô lướt qua những bộ cánh rực rỡ từng thuộc về một thời tuổi trẻ vô tư, rồi dừng lại ở những bộ đồ công sở giản dị. Cô miễn cưỡng chọn một chiếc váy ôm vừa vặn, màu xám tro, thiết kế kín đáo, cổ cao, không một chút chi tiết gợi cảm nào. Từng cử chỉ của cô đều toát lên sự nặng nề, miễn cưỡng.
Thư ký Kim mặc chiếc váy vào, sau đó cô đứng trước gương. Chiếc váy không quá nổi bật, nhưng lại tôn lên vóc dáng thanh mảnh của cô một cách tinh tế. Cô nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Khuôn mặt cô tái nhợt, đôi mắt thâm quầng vẫn chưa hết sự mệt mỏi và phẫn nộ từ buổi chiều. Một luồng lo lắng và bất an dâng lên, lan tỏa khắp cơ thể. Cô biết rõ buổi tiệc tối nay không đơn thuần chỉ là một bữa ăn xã giao.
(NỘI TÂM): “Mong là mọi chuyện sẽ ổn, mình sẽ giữ khoảng cách.”
Thư ký Kim thở dài, bàn tay cô siết chặt mép váy. Dù đã tự nhủ phải mạnh mẽ, nhưng nỗi sợ hãi về những gì sắp phải đối mặt vẫn bủa vây lấy cô. Cô không thể trốn tránh. Cô phải đi.
Thư ký Kim hít một hơi thật sâu, mở cửa xe, bước ra ngoài. Ánh đèn pha lê từ sảnh tiệc sang trọng đổ xuống, rực rỡ và choáng ngợp. Cô bước đi chậm rãi trên thảm đỏ, cảm nhận ánh mắt của những người phục vụ và khách mời lướt qua. Tiếng nhạc du dương, tiếng ly chén va chạm lảnh lót cùng những tiếng cười nói rộn ràng tạo nên một không khí xa hoa đến ngột ngạt. Thư ký Kim cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể, nhưng lồng ngực cô vẫn đập thình thịch.
Cô vừa đặt chân vào sảnh chính thì Giám đốc đã tiến lại, nở nụ cười rộng rãi nhưng ánh mắt lại sắc lạnh. Hắn khẽ đặt tay lên eo Thư ký Kim, một cử chỉ có vẻ thân mật nhưng lại khiến cô rùng mình.
“Em đến rồi sao, Kim?” Giám đốc thì thầm, hơi thở nồng mùi rượu phả vào tai cô. Thư ký Kim gượng cười, khẽ né tránh.
Giám đốc dẫn Thư ký Kim đi xuyên qua đám đông, thẳng đến một góc sảnh nơi ba người đàn ông trung niên đang đứng. Họ là những Đối tác công ty quan trọng. Giám đốc khoác tay qua vai Thư ký Kim, nở nụ cười tự mãn. Các Đối tác công ty quay lại, ánh mắt dò xét, quét từ đầu đến chân Thư ký Kim. Giám đốc hắng giọng, kéo Thư ký Kim sát hơn, gần như không cho cô một chút không gian riêng tư nào.
“Xin giới thiệu với các vị, đây là thư ký đặc biệt của tôi, Kim,” Giám đốc cất giọng, nhấn mạnh từng từ “đặc biệt”, “người có năng lực ‘đặc biệt’ khiến tôi rất hài lòng.”
Ánh mắt Giám đốc lướt xuống vòng eo Thư ký Kim, rồi nán lại trên gương mặt cô, như một lời khẳng định đầy ẩn ý. Thư ký Kim cảm thấy như một món đồ trưng bày, nụ cười cứng ngắc trên môi, cô siết chặt tay, cố gắng giữ vẻ bình thản, chuyên nghiệp. Máu trong người cô như sôi lên nhưng cô phải ép mình giữ nguyên nụ cười, chỉ sợ một biểu cảm nhỏ cũng có thể làm hỏng mọi thứ. Các Đối tác công ty cười hùa theo, ánh mắt họ cũng mang theo vẻ đánh giá, dò xét không giấu giếm, khiến Thư ký Kim cảm thấy vô cùng ghê tởm. Cô ước mình có thể biến mất ngay lập tức.
Một Đối tác công ty, người có vẻ ngoài bệ vệ nhất, thân hình nở nang và khuôn mặt đỏ gay vì men rượu, tách khỏi nhóm. Hắn lảo đảo tiến lại gần Thư ký Kim, ánh mắt dâm đãng quét một lượt từ mái tóc đến gót chân cô. Giám đốc chỉ đứng đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười ẩn ý, như một kẻ thích thú với màn trình diễn.
“Thư ký Kim đẹp quá,” Đối tác công ty nói, giọng lè nhè nhưng vẫn đủ nghe, “Người đâu mà eo thon, dáng chuẩn như người mẫu ấy nhỉ? Đích thị là hoa khôi của bữa tiệc này rồi.”
Hắn đưa bàn tay thô kệch, định chạm vào cánh tay Thư ký Kim, nhưng cô kịp thời rụt lại. Một tia lạnh lẽo lướt qua mắt cô, nhanh như chớp. Đối tác công ty cười khẩy, không hề nhận ra sự khó chịu đang dâng trào. Hắn tiếp tục, ghé sát hơn, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào mặt cô.
“Giám đốc thật có mắt nhìn người, thư ký Kim dáng chuẩn thế này, bảo sao lại ưu ái đến vậy…”
Hắn kết thúc câu nói bằng một tràng cười sảng khoái, vỗ vỗ vai Giám đốc đầy thân tình. Thư ký Kim đứng cứng người, toàn thân cô như đóng băng. Từng lời lẽ thô tục, khiếm nhã của hắn như những mũi kim đâm vào da thịt, khiến cô đau điếng. Máu trong cô sôi lên, cô muốn tát thẳng vào khuôn mặt béo ị đó, muốn hét lên những lời khinh bỉ. Nhưng cô không thể. Khuôn mặt Thư ký Kim vẫn giữ nguyên nụ cười gượng gạo, chuyên nghiệp, như một chiếc mặt nạ cứng đơ. Cô siết chặt tay đến mức móng tay hằn sâu vào da thịt, cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang chực trào. Đôi mắt cô thoáng qua một vẻ lạnh lùng đến đáng sợ, nhưng ngay lập tức che giấu đi. Cô đã chuẩn bị tâm lý cho những lời nói khó nghe, nhưng không ngờ nó lại tệ hại đến vậy. Giám đốc, vẫn giữ nguyên nụ cười bí hiểm, khẽ nghiêng người, như thể đang thưởng thức trọn vẹn sự bẽ bàng và tức giận bị dồn nén của Thư ký Kim.
Thư ký Kim cảm thấy từng mạch máu trong thái dương đập mạnh. Cô biết mình không thể chịu đựng thêm dù chỉ một giây. Nụ cười chuyên nghiệp trên môi Thư ký Kim vụt tắt, thay vào đó là ánh mắt sắc lạnh như băng. Cô từ từ hít một hơi thật sâu, rồi ngẩng cao đầu, đối diện trực tiếp với Đối tác công ty, giọng nói vang lên rõ ràng, dứt khoát, cắt ngang tràng cười ngả ngớn của hắn.
“Tôi đến đây để bàn chuyện làm ăn,” Thư ký Kim nói, mỗi từ như một nhát dao găm thẳng vào không khí đang đặc quánh. “Không phải để nghe những lời vô vị này.”
Đối tác công ty đang cười khẩy thì khựng lại, khuôn mặt đỏ gay vì rượu bỗng tái mét. Hắn ta há hốc mồm, đôi mắt tròn xoe nhìn Thư ký Kim, như thể vừa nghe thấy một thứ tiếng ngoài hành tinh. Tràng cười ngả ngớn của hắn tắt hẳn, thay vào đó là sự im lặng chết chóc. Buổi tiệc đang ồn ào bỗng chốc lặng phắc. Những cặp mắt hiếu kỳ đổ dồn về phía bọn họ, không khí bỗng trở nên ngột ngạt đến lạ. Giám đốc, nụ cười bí hiểm vừa rồi vẫn còn đọng lại trên môi, giờ cũng cứng đờ. Hắn nhìn Thư ký Kim với vẻ ngỡ ngàng, rồi cau mày lại, một tia khó chịu xẹt qua ánh mắt.
Thư ký Kim cảm thấy một luồng adrenaline chạy dọc sống lưng. Một cảm giác tự mãn nho nhỏ dâng lên, cô đã nói ra điều mình muốn nói, đã tự bảo vệ bản thân khỏi những lời lẽ dơ bẩn đó. Nhưng ngay lập tức, một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi vào tâm trí. Cô vừa làm gì vậy? Liệu hành động bộc phát này có gây ra hậu quả gì không? Cô liếc nhìn Giám đốc, hắn vẫn đang nhìn cô chằm chằm với vẻ mặt khó đoán. Buổi tiệc, đúng như cô dự cảm, đã chùng xuống, im ắng một cách đáng sợ.
Giám đốc không nói một lời. Hắn đột ngột vươn tay, túm lấy cổ tay Thư ký Kim một cách mạnh bạo, kéo cô đi xềnh xệch qua đám đông đang xì xào, hướng về một góc khuất, nơi ánh đèn yếu ớt. Lực nắm của hắn mạnh đến nỗi Thư ký Kim phải nghiến răng kìm lại tiếng kêu đau. Hắn siết chặt lấy cổ tay cô như muốn bóp nát, đôi mắt hằn lên những tia máu giận dữ. Đẩy Thư ký Kim sát vào bức tường lạnh lẽo, Giám đốc chống tay lên tường, dồn ép cô vào giữa hắn và bức tường. Hắn nghiến răng, giọng nói trầm đục như tiếng gầm gừ từ sâu trong lồng ngực.
“Cô nghĩ cô là ai mà dám làm mất mặt tôi trước đối tác?” Giám đốc phun từng chữ, hơi thở nóng hầm hập phả vào mặt Thư ký Kim. Ánh mắt hắn tóe lửa, đầy rẫy sự đe dọa, như muốn nuốt chửng cô. “Cô đang phá hỏng tất cả công sức tôi đã bỏ ra đấy, đồ không biết điều!” Hắn giáng cái nhìn sắc như dao vào Thư ký Kim, cảnh cáo cô bằng tất cả sự tức giận đang sục sôi trong lòng. Thư ký Kim cảm thấy lồng ngực mình siết chặt, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đầy sát khí của hắn, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa sợ hãi vừa căm phẫn. Cô biết, hậu quả của hành động vừa rồi sẽ không hề nhỏ.
Thư ký Kim cảm thấy lồng ngực mình siết chặt, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đầy sát khí của hắn, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa sợ hãi vừa căm phẫn. Cô biết, hậu quả của hành động vừa rồi sẽ không hề nhỏ. Nhưng ngay cả trong hoàn cảnh bị dồn ép đến mức không thể thở, Thư ký Kim vẫn không hề nao núng. Một tia sáng kiên cường lóe lên trong đáy mắt cô. Thư ký Kim nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng, thách thức.
“Mất mặt?” Thư ký Kim lặp lại, giọng nói dù nhỏ nhưng lại vang vọng trong không gian ẩm thấp. “Tôi không nghĩ vậy. Hay là Giám đốc đang thấy khó chịu vì có người dám đứng lên nói ra sự thật?”
Giám đốc sững người. Hắn không ngờ Thư ký Kim lại dám phản kháng thay vì sợ hãi van xin. Gương mặt hắn càng thêm vặn vẹo. “Cô dám nói láo với tôi?”
“Giám đốc muốn biết lý do tôi bị đuổi việc ở công ty cũ, đúng không?” Thư ký Kim tiếp tục, bỏ qua lời đe dọa của hắn. “Không phải vì tôi kém cỏi, Giám đốc à. Tôi bị đuổi việc vì không chấp nhận sai trái, và tôi sẽ không thay đổi nguyên tắc của mình.”
Lời nói của Thư ký Kim như một cái tát vào mặt Giám đốc. Hắn giật mình nhìn cô, sự giận dữ xen lẫn một chút bối rối. Ánh mắt hắn lướt từ gương mặt bình thản đến đôi vai không hề run rẩy của cô. Hắn đã lầm, đây không phải một cô gái yếu đuối dễ dàng bị khuất phục.
“Tôi là người đứng đắn, không luồn cúi, không làm điều khuất tất.” Thư ký Kim nói từng tiếng rõ ràng, mạnh mẽ. “Tôi sẽ không bao giờ chịu cúi đầu trước những hành động trái với lương tâm, dù có phải trả giá thế nào đi chăng nữa.”
Giám đốc nhìn chằm chằm Thư ký Kim, hơi thở nặng nhọc. Hắn không nói gì, chỉ có tiếng nghiến răng ken két vang lên trong bóng tối. Sự kiên quyết của Thư ký Kim khiến hắn phải suy nghĩ lại, một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Hắn siết chặt nắm tay, nhưng không khí xung quanh cô dường như có một bức tường vô hình không thể xuyên phá.
Giám đốc vẫn nhìn Thư ký Kim chằm chằm. Nắm tay hắn siết chặt, nhưng không khí xung quanh Thư ký Kim dường như có một bức tường vô hình không thể xuyên phá. Hơi thở hắn nặng nhọc, tiếng nghiến răng ken két dần nhỏ lại, rồi im bặt.
Ánh mắt Giám đốc vẫn đanh thép, nhưng sự giận dữ dữ dội ban nãy bắt đầu lắng xuống, nhường chỗ cho một sự ngạc nhiên khó hiểu. Hắn không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng quan sát gương mặt bình thản nhưng kiên cường của Thư ký Kim. Từng lời cô nói, từng ánh mắt kiên định của cô gái trẻ, không hiểu sao, lại ghim sâu vào tâm trí hắn.
Trong thâm tâm Giám đốc, một ý nghĩ chợt lóe lên, nhanh như tia chớp xuyên qua màn đêm. “Cô ta… khác hẳn những người phụ nữ khác.” Hắn thầm nhủ. Giám đốc vẫn giữ vẻ ngoài bất động, nhưng ánh mắt giờ đã có thêm một chút tò mò, xen lẫn sự đánh giá mới mẻ. Hắn bắt đầu nhìn Thư ký Kim không chỉ là một cô gái xinh đẹp hắn muốn chiếm đoạt, mà còn là một cá thể với bản lĩnh, một người phụ nữ dám đối đầu, dám nói lên sự thật. Cái nhếch mép ban đầu của Thư ký Kim giờ đây không còn là sự thách thức đơn thuần nữa, mà là biểu tượng của một ý chí sắt đá. Giám đốc khẽ nheo mắt, như đang dò xét một bí ẩn vừa xuất hiện trước mắt mình.
Giám đốc vẫn nheo mắt nhìn Thư ký Kim, ánh mắt dò xét như muốn xuyên thấu cô. Hắn vẫn chưa thốt thêm lời nào, không gian giữa họ căng như dây đàn, chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy đều đều.
Bỗng, cánh cửa phòng bật mở mạnh. Một nhân viên trẻ, mặt tái mét, thở hổn hển lao vào. Anh ta không kịp gõ cửa, cũng chẳng còn giữ nổi phép tắc, giọng nói đứt quãng vì hoảng loạn.
“Giám đốc! Giám đốc! Có… có tin khẩn cấp ạ!”
Giám đốc nhíu mày, vẻ khó chịu hiện rõ khi bị ngắt lời. Hắn định quát mắng, nhưng nhìn thấy sắc mặt của nhân viên kia, một dự cảm không lành chợt dấy lên. Thư ký Kim vẫn đứng thẳng, ánh mắt sắc bén quét qua gương mặt sợ hãi của người vừa xông vào.
“Có chuyện gì mà luống cuống thế?” Giọng Giám đốc vẫn cố giữ vẻ uy quyền, nhưng sự khó chịu đã pha lẫn chút lo lắng.
Nhân viên kia vội vã đưa chiếc điện thoại đang run rẩy trên tay ra, màn hình hiển thị một dòng tin tức nóng hổi. Giọng anh ta run rẩy, gần như nghẹn lại.
“Tin nóng! Đối tác X vừa bị phong tỏa tài sản! Ngân hàng… Ngân hàng đã ra quyết định phong tỏa toàn bộ!”
Cả căn phòng như đóng băng. Giám đốc nghe xong, đôi mắt hắn trợn trừng, sắc mặt lập tức biến đổi. Vẻ bàng quan, kiêu ngạo ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Hắn vội vã giật lấy chiếc điện thoại, đọc nhanh từng dòng chữ.
“Cái gì? Phong tỏa tài sản? Không thể nào!” Hắn lẩm bẩm, giọng nói chìm hẳn. Đôi tay hắn siết chặt điện thoại, những khớp ngón tay trắng bệch.
Thư ký Kim đứng nhìn, ánh mắt không chút dao động trước sự thay đổi của Giám đốc. Cô nhìn rõ những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, vẻ mặt thất thần như vừa nhận một đòn chí mạng. Cả công ty tài chính vốn đang hoạt động nhộn nhịp bên ngoài cũng nhanh chóng rơi vào cảnh hỗn loạn. Tiếng xì xào, tiếng điện thoại reo vang liên tục, rồi tiếng la thất thanh của một ai đó vọng vào.
“Thị trường đang rớt giá thê thảm!”
“Khách hàng gọi đến liên tục, hỏi về các khoản đầu tư!”
Thư ký Kim khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn hiện. Cô nhìn Giám đốc đang chết lặng, gương mặt hắn giờ đây không còn vẻ tự mãn, thay vào đó là sự sợ hãi và bất lực. Đây chính là lúc mọi thứ bắt đầu. Cô biết rõ, Giám đốc và công ty này đang đứng trước một cơn bão lớn.
Giám đốc vẫn chết lặng, đôi mắt dại ra nhìn màn hình điện thoại. Hắn không thể tin nổi cơn ác mộng này lại diễn ra ngay trước mắt. Tiếng chuông điện thoại đổ dồn dập khắp nơi, tiếng la hét, tiếng bước chân vội vã từ bên ngoài hành lang vọng vào như những nhát búa giáng mạnh vào tâm trí hắn. Toàn bộ Công ty tài chính đang chìm trong biển lửa của sự hoảng loạn.
Một nhân viên khác, mặt cắt không còn giọt máu, xông vào, giọng lắp bắp: “Giám đốc! Khách hàng lớn nhất của chúng ta… họ muốn rút toàn bộ vốn! Hàng loạt lệnh bán tháo đang diễn ra trên thị trường!”
Giám đốc buông thõng chiếc điện thoại, nó rơi bộp xuống sàn nhà, màn hình nứt toác. Hắn lảo đảo vài bước, vịn vào bàn làm việc, cả người run rẩy. Hắn nhìn quanh, ánh mắt cầu cứu vô vọng, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Vẻ tự mãn, kiêu ngạo thường ngày đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng.
Trong khung cảnh hỗn loạn đó, Thư ký Kim vẫn đứng thẳng tắp, không một chút bối rối. Cô quét ánh mắt sắc bén qua các nhân viên đang hoảng loạn, rồi dừng lại ở Giám đốc. Cô nhìn rõ mồ hôi đang chảy dài trên trán hắn, nhìn thấy sự sụp đổ trong đôi mắt từng đầy quyền lực. Thư ký Kim từ tốn bước về phía chiếc bàn, nhặt chiếc điện thoại bị rơi lên, màn hình vẫn hiển thị những tin tức khủng khiếp về sự phong tỏa tài sản và thị trường lao dốc. Cô đọc lướt qua, không một tiếng động.
“Tình hình đang rất tệ, thưa Giám đốc,” Thư ký Kim phá tan bầu không khí im lặng đầy sợ hãi, giọng nói của cô điềm tĩnh đến lạ. “Đối tác X bị phong tỏa tài sản, thị trường đang phản ứng dây chuyền. Nếu chúng ta không hành động ngay lập tức, toàn bộ công ty sẽ bị cuốn theo.”
Giám đốc ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nhìn cô. Hắn muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng như nghẹn lại.
“Các kênh thông tin chính thống đang đưa tin rất chậm trễ về lý do phong tỏa. Có khả năng đây là động thái chính trị lớn, không chỉ đơn thuần là kinh tế.” Thư ký Kim tiếp tục, giọng cô vang rõ ràng giữa tiếng xì xào, tiếng ồn ào bên ngoài. Cô bước đến bên bảng trắng, nhanh chóng vẽ lên vài biểu đồ đơn giản nhưng rõ ràng. “Hơn nữa, các khách hàng lớn đang rút vốn cho thấy niềm tin đã mất. Nếu cứ tiếp tục bán tháo theo số đông, chúng ta sẽ mất trắng.”
Giám đốc nhìn cô, từ đôi mắt ban đầu là sự ngạc nhiên vì sự bình tĩnh của cô, giờ chuyển sang một tia hy vọng mong manh. Hắn chưa bao giờ nghĩ Thư ký Kim có thể phân tích tình hình nhanh chóng và chính xác đến vậy.
“Vậy… vậy phải làm sao?” Giám đốc thì thào, lần đầu tiên hắn để lộ sự yếu đuối trước mặt cấp dưới.
Thư ký Kim quay lại, ánh mắt cô kiên định. “Chính sự hỗn loạn này lại mở ra một kẽ hở, thưa Giám đốc. Nếu chúng ta cứ bán tháo theo số đông, chỉ làm tình hình tệ hơn. Chúng ta có thể thử phương án *thực hiện lệnh mua khống lớn trên một số cổ phiếu trọng yếu đang bị đánh giá thấp do tâm lý hoảng loạn, đồng thời tung tin nội bộ về kế hoạch tái cấu trúc mạnh mẽ với các đối tác mới đã được chuẩn bị*, để giảm thiểu rủi ro và thậm chí, biến nguy thành cơ.”
Lời nói của Thư ký Kim vang lên rõ ràng, dứt khoát. Giám đốc nhìn cô, đôi mắt hắn trợn tròn vì kinh ngạc. Mua khống? Tái cấu trúc với đối tác mới? Một giải pháp táo bạo đến mức điên rồ, nhưng trong khoảnh khắc tuyệt vọng này, nó lại lóe lên như tia sáng duy nhất. Vẻ khinh miệt ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nể phục và tin tưởng vô điều kiện.
“Cô… cô nói gì cơ?” Giám đốc lắp bắp, nhưng ánh mắt hắn đã bắt đầu có lại sự sống.
Thư ký Kim đưa tay chỉ vào một điểm trên bảng trắng, mỉm cười nhẹ. “Đúng vậy, thưa Giám đốc. Đó là con đường duy nhất để chúng ta không những sống sót, mà còn có thể vươn lên mạnh mẽ hơn.”
Giám đốc đứng bất động, nhìn chằm chằm vào Thư ký Kim. Nụ cười nhẹ trên môi cô, cùng với ánh mắt kiên định, như một lời khẳng định hùng hồn cho sự tự tin tuyệt đối vào kế hoạch táo bạo mà cô vừa đưa ra. Hắn nhớ lại những lần trước, khi hắn chỉ nhìn cô như một món đồ trang sức, một thư ký xinh đẹp dễ sai bảo. Giờ đây, đứng trước hắn là một người phụ nữ hoàn toàn khác.
Hắn nuốt khan, cố gắng điều hòa hơi thở đang dồn dập. “Nhưng… nhưng làm sao cô biết chắc được? Rủi ro là quá lớn!” Giọng Giám đốc vẫn còn run rẩy, nhưng đã mang theo một chút hoài nghi và tò mò hơn là sự tuyệt vọng.
Thư ký Kim tiến lại gần, cầm lấy một cây bút dạ khác và nhanh chóng viết thêm vài con số, vài mũi tên chỉ dẫn lên bảng trắng. “Không có gì là chắc chắn tuyệt đối trong thị trường này, thưa Giám đốc. Nhưng dựa trên kinh nghiệm nhiều năm trong ngành và phân tích tình hình hiện tại của các tập đoàn tài chính lớn trên thế giới, việc đối tác X bị phong tỏa tài sản không đơn thuần là một cuộc khủng hoảng kinh tế mà là một đòn giáng chính trị mang tính chiến lược. Các thị trường đang phản ứng thái quá, bán tháo những cổ phiếu mà giá trị thực của chúng vẫn còn rất cao. Đây là cơ hội vàng để chúng ta ‘bắt dao rơi’ – mua vào khi cả thị trường đang hoảng loạn tháo chạy.”
Cô quay lại nhìn Giám đốc, ánh mắt sắc sảo như những tia laser. “Hơn nữa, về kế hoạch tái cấu trúc, tôi đã có sẵn danh sách các đối tác tiềm năng từ trước, những người luôn tìm kiếm cơ hội đầu tư vào những thời điểm nhạy cảm như thế này. Chúng ta cần tận dụng mạng lưới liên hệ của tôi.”
Giám đốc im lặng lắng nghe, từng lời Thư ký Kim nói như gỡ rối từng nút thắt trong tâm trí hắn. Hắn lùi lại một bước, đôi mắt dán chặt vào Thư ký Kim. Không còn là cái nhìn thèm muốn, dò xét như những ngày đầu. Thay vào đó, là một tia sáng hoàn toàn khác. Sự khâm phục. Sự nể trọng. Hắn nhìn cô, rồi nhìn vào những biểu đồ, con số phức tạp mà cô phác thảo trong vài giây. Hắn bỗng nhận ra, mình đã đánh giá thấp cô gái này một cách thảm hại.
*Cô gái này… thật sự có tài.*
Một dòng suy nghĩ xẹt qua trong đầu Giám đốc, mạnh mẽ và rõ ràng. Hắn chưa bao giờ nhìn một người phụ nữ bằng ánh mắt như thế này, không phải vì sắc đẹp hay sự quyến rũ, mà vì trí tuệ và bản lĩnh. Sự nhạy bén trong phân tích, khả năng nhìn thấy cơ hội trong khủng hoảng, và cả sự bình tĩnh đến đáng kinh ngạc của Thư ký Kim đã khiến hắn hoàn toàn thay đổi cái nhìn.
“Cô… cô đã chuẩn bị cho điều này từ bao giờ?” Giám đốc hỏi, giọng hắn đã trở nên điềm tĩnh hơn, mang theo một sự ngưỡng mộ rõ rệt.
Thư ký Kim mỉm cười, nụ cười lần này không còn là sự tự tin mà là chút hóm hỉnh. “Tôi luôn chuẩn bị cho mọi tình huống, thưa Giám đốc. Đặc biệt là khi làm việc trong ngành tài chính.” Cô nói, rồi ánh mắt chợt trở nên nghiêm túc. “Bây giờ, chúng ta không còn nhiều thời gian. Giám đốc cần triệu tập một cuộc họp khẩn cấp với ban quản lý cấp cao ngay lập tức. Tôi sẽ trình bày chi tiết kế hoạch.”
Giám đốc gật đầu, gần như vô thức. Hắn không còn là kẻ kiêu ngạo, đầy quyền lực như trước. Trước mặt Thư ký Kim lúc này, hắn chỉ là một người đang cần được dẫn lối, và cô, đã sẵn sàng trở thành người dẫn đường. Hắn quay phắt lại, giọng nói vang dội hơn, ra lệnh cho nhân viên đang đứng ngây người. “Mau! Triệu tập tất cả quản lý cấp cao vào phòng họp lớn ngay lập tức! Gấp!”
Vài ngày sau, khi những cơn sóng gió của thị trường đã tạm lắng và công ty đã vững vàng vượt qua được khủng hoảng nhờ kế hoạch táo bạo của Thư ký Kim, Giám đốc cho người gọi cô vào phòng riêng. Không còn vẻ sốt sắng hay hoảng loạn như những ngày trước, hắn ngồi thẳng lưng sau bàn làm việc, ánh mắt nhìn Thư ký Kim mang một sự nghiêm túc và có chút gì đó là kính nể.
Thư ký Kim bước vào, khẽ khép cửa. Cô không mang theo sổ tay hay bút, chỉ đơn thuần là đến theo lời mời. Ánh mắt cô vẫn bình thản, không chút kiêu căng hay tự mãn, dù cô biết rõ mình vừa cứu công ty thoát khỏi một vũng lầy lớn.
Giám đốc chỉ tay vào chiếc ghế đối diện. “Thư ký Kim, mời ngồi.” Giọng hắn trầm hơn, và rõ ràng không còn cái vẻ khinh khỉnh, thách thức như trước.
Thư ký Kim lặng lẽ ngồi xuống, chờ đợi.
Giám đốc đan hai tay vào nhau, đặt lên bàn. “Những ngày qua… tôi đã nhìn thấy năng lực thực sự của cô. Kế hoạch của cô không chỉ cứu công ty thoát hiểm, mà còn giúp chúng ta nắm bắt một cơ hội chưa từng có. Thị trường đang ổn định trở lại, và chúng ta đang ở một vị thế mạnh hơn bao giờ hết.”
Hắn dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Thư ký Kim. Ánh mắt ấy không còn chút tà niệm nào, chỉ có sự đánh giá khách quan và một niềm tin mới mẻ. “Tôi đã từng đánh giá thấp cô, Thư ký Kim. Tôi xin lỗi về điều đó.”
Thư ký Kim khẽ gật đầu, chấp nhận lời xin lỗi mà không nói thêm lời nào.
“Giờ đây,” Giám đốc tiếp tục, giọng điệu thay đổi, trở nên dứt khoát hơn. “Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta cần một sự thay đổi lớn trong cơ cấu nhân sự. Vị trí Thư ký… e rằng không còn phù hợp với tầm vóc của cô nữa.”
Thư ký Kim vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh.
Giám đốc hít một hơi sâu, rồi nói ra lời thoại then chốt, ánh mắt hắn sáng lên như thể hắn vừa đưa ra một quyết định trọng đại của đời mình. “Thư ký Kim, cô có muốn nắm giữ vị trí quan trọng hơn trong công ty không? Một vị trí Phó Tổng Giám đốc phụ trách đầu tư chẳng hạn? Đây sẽ là một khởi đầu mới, không chỉ cho riêng cô, mà cho cả công ty chúng ta.”
Thư ký Kim nhìn thẳng vào Giám đốc, ánh mắt cô không lộ ra bất kỳ sự phấn khích hay bất ngờ nào. Cô đã lường trước được điều này, hay ít nhất, cô đã chuẩn bị cho việc phải đối mặt với một cơ hội lớn. Cuộc hành trình từ một thư ký bị coi thường, bị đặt vào những tình huống khó xử, đến việc trở thành người hùng cứu công ty, rồi nhận được lời đề nghị cho một vị trí quyền lực, đã dạy cô nhiều điều. Cô đã học cách biến sự khinh miệt thành động lực, biến thử thách thành cơ hội. Mẹ của Thư ký Kim, người phụ nữ đã luôn là nguồn động lực thầm lặng, là lý do để cô không ngừng vươn lên, nay có lẽ đã có thể mỉm cười tự hào. Thành công này không chỉ là của riêng cô, mà còn là lời khẳng định cho giá trị và sự kiên cường của những người phụ nữ luôn âm thầm chiến đấu vì gia đình và vì chính bản thân mình. Cô biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng giờ đây, cô đã có đủ tự tin, bản lĩnh và trí tuệ để đối mặt. Thế giới này, vốn dĩ khắc nghiệt, chỉ chào đón những ai dám đứng lên, dám chứng minh giá trị của mình, không phải bằng vẻ bề ngoài hay những lời lẽ hoa mỹ, mà bằng chính năng lực và sự kiên định không lay chuyển. Và Thư ký Kim, cuối cùng, đã làm được điều đó.

