Chồng cũ của tôi trở thành tỷ phú rồi.
Sau một đêm, anh ta từ tên nghèo kiết xác trở thành gương mặt vàngtrong giới thượng lưu.
Mà năm đó, chúng tôi cũng vì cái nghèo mới dẫn đến li dị.
Nói đúng hơn là anh ta đơn phương li hôn.
Chồng cũ vì không muốn tôi chịu khổ cùng anh ấy nên đề nghị đường ai nấy đi, tôi đương nhiên không đồng ý, tôi vì yêu nên mới cưới anh, anh ấy lại muốn bỏ tôi chỉ vì sợ tương lai vất vả.
Lúc chuyện đã rồi, tôi tức giận đến nỗi xách vali bỏ đi biệt xứ.
Bây giờ thì hay rồi, anh sau khi nghiên cứu thành công sáng chế mới và bán cho chính phủ với giá cao thì phất lên như diều gặp gió.
Bất kì hội thảo khoa học nào cũng thấy tên anh nằm đầu, thi thoảng tôi còn thấy anh xuất hiện trên TV, ngay kênh thời sự.
Khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, dáng điệu ấy, giờ đây đã không còn thuộc về tôi nữa rồi.
Bỗng tiếng chuông cửa vang lên, tôi đang nấu cơm nên không tiện mở cửa liền gọi con trai học bài trên nhà ra đón khách.
“Tùng, xuống mở cửa xem ai đến hộ mẹ với.”
“Vâng.”
Một lúc lâu sau, không thấy ai vào nhà, tôi bắt đầu lo lắng định chạy lên xem thử, khi quay đầu lại thì một khuôn mặt quen thuộc đập vào mắt tôi.
Đây không phải là chồng cũ vừa xuất hiện trên TV của tôi sao?
Anh ta một tay bế con, một tay cầm bó hoa cẩm tú cầu, đứng trân trân trước mặt tôi. Tôi sững sờ nhìn anh.
Môi anh mấp máy, gặng hỏi tôi:
“Ôm con bỏ chạy, em định giải thích với tôi thế nào đây vợ yêu.”
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
Người vợ hoàn toàn sững sờ. Đôi mắt cô mở to, trân trân nhìn chằm chằm vào Người chồng cũ và con trai Tùng đang nằm gọn trong vòng tay anh ta. Tâm trí cô xoay mòng mòng, cố gắng xử lý những gì tai mình vừa nghe thấy và những gì mắt mình đang chứng kiến. Từ “vợ yêu” như một lưỡi dao sắc nhọn cứa vào ký ức, rồi câu hỏi đầy chất vấn “Ôm con bỏ chạy, em định giải thích với tôi thế nào đây” dội thẳng vào tai cô như tiếng sét. Người vợ không thể thốt nên lời.
Cảm xúc bất ngờ tột độ, sững sờ đến choáng váng, xen lẫn sự hoài nghi và một chút sợ hãi, bủa vây lấy cô. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh ta, người từng đơn phương ly hôn cô vì nghèo khổ, giờ đây lại xuất hiện như một ông hoàng, bế con trai cô và gọi cô là “vợ yêu”? Anh ta muốn cô giải thích ư? Cô không biết giải thích điều gì.
Người chồng cũ nhìn thẳng vào Người vợ, ánh mắt sâu thẳm khó đoán, chờ đợi một phản ứng. Tùng trong vòng tay anh ta vẫn còn say ngủ, gương mặt ngây thơ dựa vào vai cha, không hề hay biết đến sự căng thẳng đang bao trùm không gian.
“Em không có gì để nói sao?” Người chồng cũ cất giọng, âm điệu trầm ấm nhưng ẩn chứa một áp lực vô hình. “Hay em nghĩ tôi sẽ không tìm thấy hai mẹ con?”
Người vợ vẫn đứng đó, bất động. Đầu óc cô như muốn nổ tung. Cô nhìn bó hoa cẩm tú cầu màu xanh ngắt mà anh ta vẫn cầm trên tay còn lại, đẹp đến nao lòng, nhưng chỉ khiến cảnh tượng thêm phần siêu thực và khó hiểu. Đây có phải là một giấc mơ không? Hay là một trò đùa tàn nhẫn của số phận? Cô hoàn toàn mất kiểm soát tình hình. Ngực cô đập thình thịch, tiếng tim đập dội lên tận mang tai, báo hiệu một cơn hoảng loạn sắp sửa ập đến.
Người chồng cũ khẽ khàng cúi người, đôi tay rắn chắc từ từ đặt Tùng xuống nền gạch mát lạnh. Thằng bé khẽ cựa mình, đôi mắt còn ngái ngủ chớp chớp nhìn xung quanh. Hơi ấm từ vòng tay cha biến mất, Tùng lơ mơ nhận ra gương mặt mẹ đang đứng sững sờ trước mặt. Như một phản xạ tự nhiên, cậu bé chồm dậy, đôi chân non nớt lảo đảo chạy thẳng đến, ôm chặt lấy ống quần Người vợ.
“Mẹ ơi!” Giọng Tùng líu lo, ngẩng đầu nhìn mẹ với ánh mắt trong veo.
Người vợ giật mình, trái tim như thắt lại. Cô nhìn xuống mái đầu nhỏ đang dụi vào chân mình, rồi lại ngước lên đối diện với Người chồng cũ. Ánh mắt anh ta vẫn sâu thẳm khó dò, như một vực thẳm không đáy, và kiên nhẫn đến đáng sợ. Anh ta vẫn đứng đó, bó cẩm tú cầu xanh ngắt trên tay, chẳng hề nhúc nhích, chỉ chăm chú đợi chờ. Sự im lặng căng như dây đàn, cùng với cái ôm bất ngờ của Tùng, khiến Người vợ cảm thấy mình như bị đóng đinh tại chỗ. Cô lúng túng tột độ, không biết phải phản ứng ra sao trước tình huống trớ trêu này. Máu dồn lên mặt, nóng bừng. Cô muốn cúi xuống bế con, muốn đẩy con ra, hay muốn chạy trốn khỏi ánh mắt dò xét kia, nhưng tất cả chỉ là những ý nghĩ hỗn loạn, mắc kẹt trong tâm trí đang quay cuồng.
Người vợ đứng sững sờ, nhưng rồi một dòng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng, xua tan đi sự bối rối ban đầu. Cô cúi xuống nhìn mái đầu nhỏ của Tùng, bàn tay bé bỏng đang nắm chặt ống quần mình. Trái tim cô, vừa nãy còn loạn nhịp vì bất ngờ, giờ đây dần lấy lại sự kiểm soát. Gương mặt cô từ trạng thái sững sờ, giờ cứng lại, ánh mắt không còn vẻ hoang mang mà thay vào đó là sự lạnh lùng đến khó tả, pha lẫn kiên quyết.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Người chồng cũ, không còn né tránh. Người đàn ông đó, vẫn đứng sừng sững như một bức tượng, bó cẩm tú cầu xanh ngắt trên tay như một sự mỉa mai đến tột cùng.
Người vợ hít một hơi sâu, giọng nói của cô phát ra, không gắt gao nhưng mang một thứ quyền lực ngầm, lạnh lẽo đến xương tủy, khiến không khí trong căn phòng như đặc quánh lại.
“Anh đến đây làm gì?” Người vợ hỏi, từng từ ngữ như đóng băng. Cô hơi cúi người xuống, nhẹ nhàng gỡ tay Tùng ra khỏi ống quần mình, rồi đẩy thằng bé ra sau lưng. “Buông con tôi ra!” Cô nói thêm, ánh mắt như tia chớp găm thẳng vào Người chồng cũ.
Người chồng cũ khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý lướt qua gương mặt điềm tĩnh. Ánh mắt anh ta vẫn sắc lạnh và tự tin, hoàn toàn không chút nao núng trước thái độ gai góc của Người vợ. Anh ta từ từ buông Tùng ra, để thằng bé lùi về phía sau lưng mẹ, nhưng ánh mắt không rời khỏi cô.
“Đương nhiên là đến tìm vợ và con trai của mình rồi.” Người chồng cũ đáp lại, giọng điệu bình thản đến đáng ghét, như thể anh ta đang nói về một chuyện hiển nhiên nhất trên đời. Bó cẩm tú cầu xanh ngắt trong tay anh ta như càng tô đậm thêm vẻ mỉa mai, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lùng của Người vợ.
Người vợ nghiến chặt răng. Cái cách anh ta thản nhiên tuyên bố “vợ và con trai” như một sự thật không thể chối cãi khiến lồng ngực cô nóng ran. Cô thầm rủa, tự hỏi gã đàn ông này rốt cuộc đã học được sự trơ trẽn đó ở đâu. Khuôn mặt cô giờ đây không chỉ lạnh lùng mà còn hiện rõ vẻ phẫn nộ, sự kiên quyết ẩn chứa trong ánh mắt biến thành ngọn lửa sắp bùng lên.
Người vợ siết chặt bàn tay Tùng, từng đường gân trên mu bàn tay cô nổi rõ. Hơi thở Người vợ trở nên gấp gáp, mang theo một làn sóng giận dữ đang trào dâng. Người vợ nhìn thẳng vào Người chồng cũ, giọng nói của cô vút cao, rít lên trong không khí nặng nề.
“Vợ con của anh?” Người vợ hét lên, thanh âm như lưỡi dao cứa vào sự bình thản giả tạo của Người chồng cũ. “Anh quên ai đã đơn phương ly hôn và bỏ mặc chúng tôi rồi sao?”
Tùng giật mình nắm chặt tay Người vợ. Cậu bé cảm nhận được sự run rẩy từ mẹ, ánh mắt hoang mang nhìn hết mẹ rồi lại sang Người chồng cũ.
Nỗi uất hận mà Người vợ đã chôn giấu bấy lâu nay, tưởng chừng đã chai sạn, nay bỗng chốc bùng cháy dữ dội như ngọn núi lửa vừa thức giấc. Cô thấy tim mình đập thình thịch, khao khát được xé tan cái vẻ mặt điềm nhiên đến ghê tởm của gã đàn ông trước mắt. Người chồng cũ vẫn đứng đó, bó cẩm tú cầu xanh ngắt dường như đang chế giễu sự phẫn nộ của Người vợ.
Người chồng cũ khẽ thở dài, âm thanh trầm đục như tiếng gió lùa qua lá khô. Ánh mắt anh ta thoáng hiện lên một nét buồn sâu thẳm, pha lẫn sự hối tiếc rõ rệt khi nhìn vào Người vợ. Anh ta đặt Tùng xuống đất, cậu bé lập tức chạy đến nép vào chân Người vợ, đôi mắt vẫn tròn xoe nhìn người đàn ông lạ mặt.
“Anh chưa từng quên bất cứ điều gì, Người vợ,” Người chồng cũ nói, giọng anh ta không còn vẻ tự mãn ban đầu mà thay vào đó là sự nặng nề, chất chứa. “Những năm tháng đó… em còn nhớ không? Cuộc sống của chúng ta chỉ toàn là cơm áo gạo tiền. Anh vật lộn với những công trình nghiên cứu, ngày đêm không ngủ. Em thì gồng mình làm đủ mọi việc để duy trì căn nhà này.”
Anh ta dừng lại, nhìn quanh căn phòng vẫn còn vài món đồ cũ kỹ mà anh ta từng quen thuộc.
“Anh đã nhìn thấy sự vất vả trong mắt em mỗi ngày,” Người chồng cũ tiếp tục, ánh mắt đau đáu. “Thấy em gầy gò, xanh xao vì lo toan. Anh biết mình không thể mang lại cho em một cuộc sống tốt hơn vào thời điểm đó. Sáng chế anh theo đuổi đòi hỏi quá nhiều thời gian và tiền bạc, nhưng tương lai thì lại quá mờ mịt.”
Người vợ vẫn đứng im, nghe những lời biện hộ ấy mà trong lòng cô như có lửa đốt. Cô muốn ngắt lời, muốn hét lên, nhưng một phần nào đó trong cô lại muốn nghe xem anh ta sẽ nói gì tiếp theo.
“Anh đã nghĩ… nếu cứ tiếp tục, em sẽ chỉ khổ sở hơn mà thôi,” Người chồng cũ cúi đầu, bàn tay siết chặt bó hoa. “Anh không muốn em phải chịu đựng cái nghèo, chịu đựng những thất bại triền miên của anh. Anh đơn phương ly hôn không phải vì anh muốn bỏ rơi em, mà là để giải thoát cho em. Để em có cơ hội tìm được một cuộc sống tốt hơn, một người đàn ông khác có thể che chở cho em.”
Giọng Người chồng cũ càng lúc càng nhỏ dần, mang theo sự bất lực của một người đàn ông từng đứng trước bờ vực. Anh ta ngước nhìn Người vợ, hy vọng tìm thấy sự thấu hiểu trong ánh mắt cô, nhưng chỉ thấy ngọn lửa giận dữ vẫn cháy bừng bừng. Anh ta biết, những lời này khó có thể xoa dịu được nỗi đau mà anh ta đã gây ra.
NGƯỜI VỢ
(Bật cười khẩy, tiếng cười khô khốc như vỡ vụn trong không khí. Ánh mắt cô lóe lên nỗi ngờ vực và phẫn uất, thiêu đốt mọi hy vọng về sự thấu hiểu mà Người chồng cũ vừa nhen nhóm)
Giải thoát? Anh nói giải thoát cho tôi? Vậy ra, nghèo khó đến mức phải ly hôn, anh gọi đó là sự giải thoát? Anh ban ơn cho tôi sao?
Người vợ lùi lại một bước, khoanh tay trước ngực. Ánh mắt cô quét qua bộ vest đắt tiền và chiếc đồng hồ lấp lánh trên tay Người chồng cũ, một nụ cười mỉa mai hiện rõ trên môi.
NGƯỜI VỢ
(Giọng chất chứa sự chua chát, như đang nếm phải vị đắng của ký ức)
Anh nói anh không muốn tôi chịu khổ? Anh không muốn tôi chịu đựng cái nghèo? Nhưng anh đã bỏ tôi lại một mình, với chính cái nghèo đó, sau khi anh quyết định buông tay. Anh có biết tôi đã sống như thế nào không, khi anh biến mất? Có biết Tùng đã lớn lên mà không có bố như thế nào không?
Hàng loạt hình ảnh về những đêm dài thức trắng, những bữa cơm đạm bạc, những lần cô giấu nước mắt vào gối để con trai không nhìn thấy, bỗng chốc ùa về trong tâm trí Người vợ. Nỗi giận dữ bùng lên, khiến giọng cô run rẩy.
NGƯỜI VỢ
(Ánh mắt như muốn xuyên thủng Người chồng cũ)
Và giờ, khi anh đã là một tỷ phú, khi anh đã có tất cả, anh mới quay lại đây, nói rằng anh ly hôn vì “yêu” tôi, vì “giải thoát” cho tôi? Anh nghĩ tôi sẽ tin những lời biện hộ giả dối đó sao? Anh nghĩ tôi sẽ cảm động?
Người vợ không kìm được nữa, bật ra một tiếng cười lớn, nhưng đầy cay đắng.
NGƯỜI VỢ
(Cười gằn)
Không, Người chồng cũ. Anh không giải thoát cho tôi. Anh đã bỏ rơi tôi. Và sự biện minh muộn màng này của anh… chỉ càng khiến tôi cảm thấy bị xúc phạm mà thôi. Anh xem thường tôi đến mức nào mà nghĩ rằng tôi sẽ chấp nhận một câu chuyện hoang đường như vậy?
Người vợ thở dốc, lồng ngực phập phồng. Tùng vẫn đang nép vào chân cô, ngước đôi mắt to tròn nhìn mẹ và người đàn ông lạ mặt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Người chồng cũ nhìn Người vợ, ánh mắt đau đớn như bị xé toạc bởi những lời buộc tội. Anh ta không ngờ, dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng những lời nói từ Người vợ vẫn cứa sâu đến vậy. Bó hoa hồng đỏ trên tay anh ta bỗng trở nên nặng trịch.
Người chồng cũ khẽ hít sâu, đôi mắt anh vẫn nhìn chăm chú vào Người vợ, đầy sự day dứt. Bó hoa hồng đỏ trên tay anh từ từ hạ xuống, đặt nhẹ bên chân. Anh tiến thêm một bước, bàn tay khẽ đưa ra, như muốn chạm vào tay Người vợ.
NGƯỜI CHỒNG CŨ
Anh biết, những lời này khó chấp nhận. Nhưng anh xin em, hãy nghe anh nói…
Người vợ giật mình lùi lại một bước, tránh né cái chạm của anh. Cô siết chặt Tùng hơn, ánh mắt cảnh giác xen lẫn khinh miệt. Cô không muốn bất kỳ sự tiếp xúc nào từ người đàn ông đã bỏ rơi mình.
NGƯỜI VỢ
(Giọng lạnh băng)
Còn gì để nói nữa sao? Chẳng phải anh đã nói hết rồi sao?
Người chồng cũ lắc đầu nhẹ, sự tuyệt vọng hiện rõ trong ánh mắt. Anh nhìn vào Người vợ, rồi khẽ liếc sang Tùng đang nép vào chân cô.
NGƯỜI CHỒNG CŨ
Không phải… Không phải như em nghĩ. Sau khi chúng ta ly hôn, anh như kẻ mất hồn. Nhưng rồi, chính những lời nói của em, ánh mắt em khi ấy… đã trở thành động lực duy nhất của anh. Anh muốn chứng minh rằng mình có thể làm được, rằng anh xứng đáng với em, với tương lai mà chúng ta từng mơ ước. Tất cả những gì anh có hôm nay, tất cả sự thành công này… đều là nhờ em, Người vợ. Em chính là cảm hứng của anh.
Anh nói, giọng nghẹn ngào, cố gắng kiềm chế cảm xúc.
NGƯỜI CHỒNG CŨ
Anh muốn có tất cả, không phải cho riêng mình, mà là để tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp nhất cho em và Tùng. Anh muốn bù đắp cho những gì đã mất, để chúng ta có thể làm lại, cùng nhau. Anh đã nghĩ, khi anh có tất cả, anh sẽ quay về, và em sẽ hiểu, sẽ tha thứ cho anh. Anh chỉ muốn một tương lai tốt đẹp cho cả hai chúng ta.
Người vợ đứng bất động, những lời của Người chồng cũ vang vọng trong tai cô, nhưng trái tim cô vẫn đóng băng. Cô nhìn anh với vẻ mặt hoài nghi tột độ, như thể anh đang kể một câu chuyện cổ tích hoang đường. Cô không biết nên tin vào điều gì.
Người vợ bỗng bật cười, một tiếng cười khô khốc, mang theo sự mỉa mai đến tột cùng. Ánh mắt Người vợ sắc như dao cạo, ghim chặt vào Người chồng cũ.
NGƯỜI VỢ
(Giọng đầy cay đắng)
Cảm hứng? Anh muốn nói đến cảm hứng để bỏ lại vợ con mình trong lúc khó khăn, để rồi giờ đây trở về khoe khoang sự giàu có?
Người chồng cũ lắc đầu, ánh mắt nghiêm nghị. Anh ta không tránh né cái nhìn sắc như dao cạo của Người vợ.
NGƯỜI CHỒNG CŨ
(Giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát)
Không phải khoe khoang, Người vợ. Anh muốn nói về trách nhiệm. Về một tương lai mà anh muốn xây dựng cho em và Tùng. Một tương lai vững chắc, không còn chật vật như trước kia.
Người vợ cau mày, định ngắt lời, nhưng Người chồng cũ đã giơ tay, ra hiệu cô hãy nghe anh ta nói hết.
NGƯỜI CHỒNG CŨ
Lúc đó, anh thực sự không có gì cả. Dự án nghiên cứu đầy rủi ro, cả về tài chính lẫn an toàn. Em còn nhớ những đêm anh thức trắng trong xưởng cũ tồi tàn không? Những lần đối mặt với nguy hiểm từ các đối thủ cạnh tranh muốn đánh cắp ý tưởng? Anh không muốn em và con phải chịu bất kỳ nguy hiểm nào. Việc anh biến mất… là để bảo vệ hai người khỏi những rủi ro ban đầu đó. Anh cần thời gian để tạo ra thứ gì đó đủ mạnh, đủ an toàn để che chở cho em và con.
Anh ta dừng lại, hít một hơi sâu, đôi mắt dán chặt vào Người vợ, tìm kiếm sự thấu hiểu. Người vợ vẫn đứng im, khuôn mặt khó đoán, nhưng ánh mắt không còn sắc lạnh như trước, thay vào đó là một sự hoài nghi sâu sắc, lẫn chút gì đó của sự tổn thương cũ đang cựa quậy.
Cả căn phòng chợt chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều và tiếng côn trùng đêm vọng vào từ ngoài vườn. Bầu không khí căng như dây đàn, mọi lời nói đều như bị mắc kẹt lại trong cổ họng của cả hai người lớn.
Đúng lúc đó, Tùng, đang ngồi chơi lắp ghép siêu nhân ở góc phòng khách, ngước lên. Cậu bé nhìn qua lại giữa bố và mẹ bằng đôi mắt đen láy, ngây thơ.
TÙNG
(Giọng trẻ con trong trẻo, phá vỡ sự im lặng)
Bố ơi, bố có về ở với mẹ con con không ạ?
Câu hỏi bất ngờ của Tùng vang lên, như một viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng mạnh mẽ. Người chồng cũ và Người vợ sững sờ, cùng lúc quay sang nhìn cậu bé, rồi ánh mắt họ lại chạm nhau. Sự bối rối hiện rõ trên gương mặt cả hai, một sự ngượng ngùng khó tả. Họ không biết phải trả lời Tùng như thế nào.
Người vợ cảm thấy trái tim mình thắt lại, như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Cô nhìn Tùng, đôi mắt đen láy của con trai chứa đựng cả một thế giới khao khát về sự trọn vẹn, về một mái ấm đủ đầy bố mẹ. Ánh mắt Người vợ phức tạp đến lạ lùng, vừa chan chứa tình yêu thương vô bờ bến muốn che chở Tùng khỏi mọi tổn thương, vừa ẩn chứa một tia hy vọng mong manh, nhỏ bé về điều mà cô đã từng nghĩ sẽ không bao giờ trở lại.
Người chồng cũ nhìn Người vợ, ánh mắt anh ta chất chứa sự chờ đợi, xen lẫn chút hy vọng vụng về. Nhưng Người vợ không đáp lại ánh nhìn đó. Cô cúi xuống nhìn Tùng, bàn tay khẽ run rẩy. Bao nhiêu đau khổ, tủi nhục, bao nhiêu khao khát về một gia đình đơn sơ đã bị xé nát bởi chính Người chồng cũ, giờ đây lại được bày ra, sống động, qua câu hỏi ngây thơ của con trai.
Một sự giằng xé dữ dội diễn ra trong tâm trí Người vợ. Cô muốn nói “Không”, muốn từ chối Người chồng cũ một lần nữa, để bảo vệ trái tim mình, và để Tùng không phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã nếu mọi thứ lại tan vỡ. Nhưng rồi, ánh mắt Tùng lại khiến cô dao động. Cô có thể cướp đi tia hy vọng mong manh đó của con sao? Người vợ cắn nhẹ môi, cố gắng giữ lại sự bình tĩnh cuối cùng. Cô biết mình phải trả lời, nhưng lời nói như bị mắc kẹt lại nơi cổ họng, nặng trĩu.
Người vợ nuốt khan, cổ họng khô khốc. Cô còn chưa kịp thốt ra lời nào, thì Người chồng cũ đã chậm rãi đặt Tùng xuống đất. Đôi mắt cậu bé vẫn dán chặt vào Người chồng cũ, đầy vẻ ngạc nhiên và một niềm hạnh phúc mong manh. Trong khoảnh khắc tiếp theo, một hành động bất ngờ đã diễn ra. Người chồng cũ từ từ khuỵu gối xuống, ngay trước mặt Tùng. Đôi mắt anh ta ngước lên, nhìn thẳng vào Người vợ, chứa đựng một sự khẩn cầu và quyết tâm mà Người vợ đã từng nghĩ sẽ không bao giờ nhìn thấy nữa.
“Bố muốn về,” Người chồng cũ nói, giọng anh ta trầm ấm, chân thành đến lạ, như muốn khắc sâu từng lời vào tâm trí Người vợ. “Bố muốn xây dựng lại gia đình chúng ta, làm lại từ đầu.”
Sự hối cải, dù chân thành hay chỉ là một vở kịch được dàn dựng công phu, đã hiện rõ trong ánh mắt và từng cử chỉ của Người chồng cũ. Anh ta cúi đầu thấp hơn một chút, thể hiện sự yếu đuối và van nài. Đôi tay anh siết nhẹ, như thể đang cố gắng nắm giữ một điều gì đó vô hình đang dần vuột khỏi tầm với. Người vợ đứng sững, trái tim cô đập thình thịch, một cảm giác vừa chua xót vừa kinh ngạc. Cô đã không chuẩn bị cho cảnh tượng này. Tùng, ngồi dưới chân Người chồng cũ, ánh mắt dao động giữa bố và mẹ, như đang cố gắng hiểu điều gì đang xảy ra.
Lời cầu xin của Người chồng cũ như một đòn giáng mạnh vào Người vợ, đánh thức những cảm xúc tưởng chừng đã ngủ yên. Trong đầu Người vợ, hình ảnh Người chồng cũ của ngày xưa, nghèo khó nhưng tràn đầy tình yêu, đan xen với bóng dáng tỷ phú quyền lực trước mặt. Nỗi oán hận về sự bỏ rơi, về những năm tháng cô đơn vật lộn nuôi con, dâng lên như một cơn thủy triều dữ dội. Nhưng rồi, ánh mắt Người vợ chạm vào Tùng, cậu con trai bé bỏng đang nhìn cô đầy chờ mong. Một gia đình trọn vẹn. Một người cha cho con. Liệu đây có phải là cơ hội để bù đắp cho Tùng? Liệu Người vợ có thể tha thứ cho Người chồng cũ, hay chỉ đơn thuần là chấp nhận anh ta vì con?
Người vợ cảm thấy như bị xé làm đôi. Tình yêu cũ còn sót lại mỏng manh, nỗi oán hận sâu sắc như vết dao cứa, và mong muốn mãnh liệt về một mái ấm đủ đầy cho Tùng, tất cả xoáy vào nhau thành một cơn lốc hỗn loạn. Cô muốn hét lên, muốn bỏ chạy, muốn vỡ òa, nhưng lại không thể làm gì.
Cổ họng Người vợ nghẹn đắng, từng lời nói đều bị mắc kẹt. Cô nhìn Người chồng cũ, rồi nhìn Tùng, ánh mắt trống rỗng. Người vợ không thể đưa ra bất kỳ quyết định nào ngay lập tức. Cô cảm thấy lạc lõng, chới với giữa những dòng cảm xúc đối nghịch, hoàn toàn mất phương hướng. Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề và căng thẳng, chỉ còn tiếng thở dốc hỗn loạn của Người vợ và ánh mắt dò hỏi của Người chồng cũ.
*Người chồng cũ* đã nhìn thấy sự bối rối, sự giằng xé trong ánh mắt của *Người vợ*. Anh nhẹ nhàng đặt *Tùng* xuống sàn, cậu bé vẫn ngơ ngác nhìn bố mẹ. Sau đó, *Người chồng cũ* chậm rãi đứng dậy, động tác của anh cố tình thể hiện sự chân thành, không vội vã. Anh với tay lấy bó hoa cẩm tú cầu màu xanh biếc đặt trên bàn. Bó hoa như một biểu tượng cho sự hối lỗi và hy vọng.
*Người chồng cũ* bước từng bước nhỏ về phía *Người vợ*, ánh mắt anh không rời khỏi cô một giây nào. Từng bước đi của anh như ghim chặt sự chú ý của cô. *Người vợ* vẫn đứng im, như một bức tượng, không thể nhúc nhích.
“Anh biết em vẫn còn giận anh,” *Người chồng cũ* nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự hối hận rõ rệt. Anh đưa bó hoa về phía *Người vợ*, cánh hoa cẩm tú cầu rung nhẹ trong không khí căng thẳng. “Nhưng xin em, hãy cho anh một cơ hội. Một cơ hội để bù đắp tất cả những lỗi lầm trong quá khứ.”
Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt *Người vợ*, ánh mắt anh không chỉ đơn thuần là cầu xin, mà còn ẩn chứa sự tuyệt vọng và một nỗi khao khát cháy bỏng. “Anh sẽ đợi câu trả lời của em. Bao lâu cũng được.”
*Người vợ* nhìn bó hoa, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt anh. Đôi mắt ấy không còn vẻ kiêu ngạo của một tỷ phú, mà chỉ còn sự khẩn cầu, một sự yếu mềm hiếm hoi. Nỗi đau, sự tổn thương và cả một chút tình yêu còn sót lại trong *Người vợ* lại trỗi dậy, xoáy sâu vào tâm can cô. Cô không thể nói, không thể phản ứng, chỉ đứng đó, đối mặt với lời đề nghị khó khăn nhất trong cuộc đời mình. Cô cảm nhận được sự im lặng xung quanh, sự chờ đợi nặng nề từ *Người chồng cũ*, và cả ánh mắt thơ ngây của *Tùng* đang hướng về mình.
*Người vợ* vẫn đứng im, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Bó hoa cẩm tú cầu màu xanh biếc, biểu tượng của sự hối lỗi và hy vọng, rung rinh trong tay *Người chồng cũ*, phản chiếu ánh đèn vàng vọt trong nhà, lung linh như chính những mảnh vỡ ký ức. Cô nhìn bó hoa, rồi lại nhìn anh, ánh mắt anh đầy vẻ khẩn cầu khiến cô không khỏi xao động. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực cô, nhẹ tênh nhưng chứa đựng tất cả những giằng xé mà cô đã chôn giấu suốt bao năm qua.
Cuối cùng, *Người vợ* chậm rãi đưa tay ra, không phải để nhận bó hoa, mà là để chạm khẽ vào một cánh hoa. Ngón tay cô lướt trên những cánh cẩm tú cầu mềm mại, như đang cố gắng cảm nhận một điều gì đó đã mất. Rồi, như một hành động vô thức, cô từ từ đón lấy bó hoa từ tay *Người chồng cũ*. Bó hoa nặng trĩu trong vòng tay cô, không chỉ vì trọng lượng vật lý, mà còn bởi gánh nặng của quá khứ và tương lai đang chồng chất lên nó.
*Người chồng cũ* khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên môi anh, mang theo cả sự nhẹ nhõm và nỗi buồn. Anh hiểu rằng việc *Người vợ* nhận hoa không có nghĩa là cô đã chấp nhận, nhưng ít ra, đó không phải là một sự từ chối thẳng thừng. Anh quay lưng lại, bước từng bước chậm rãi ra khỏi cánh cửa, để lại phía sau một không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt.
*Người vợ* ôm bó hoa cẩm tú cầu vào lòng, những cánh hoa xanh biếc tựa như những giọt nước mắt đóng băng. Cô đứng lặng giữa ngưỡng cửa, nhìn theo bóng dáng anh khuất dần trong màn đêm. Chiếc xe sang trọng màu đen lướt đi, mang theo một phần quá khứ đầy biến động của cô.
Trong lòng *Người vợ* ngổn ngang những cảm xúc lẫn lộn. Tha thứ? Cô tự hỏi. Liệu có nên tha thứ cho người đàn ông đã bỏ cô đi vì nghèo khổ, giờ lại trở về như một tỷ phú và muốn làm lại từ đầu? Bao nhiêu năm trôi qua, cô đã sống một cuộc sống khác, học cách mạnh mẽ hơn, độc lập hơn. Những vết sẹo trong tim cô đã dần lành lại, nhưng liệu chúng có thể biến mất hoàn toàn?
Cô ngước nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như đang chế giễu sự phức tạp trong cuộc đời cô. Giờ đây, khi mọi thứ đã thay đổi, liệu cô có còn là người vợ ngày xưa, sẵn sàng hy sinh tất cả vì tình yêu? Hay cô đã trở thành một phiên bản khác, khôn ngoan hơn, cẩn trọng hơn, và cũng chất chứa nhiều nỗi niềm hơn?
*Người vợ* quay người, bước vào trong nhà, đóng cánh cửa lại một cách nhẹ nhàng. Bó hoa cẩm tú cầu vẫn trong tay cô, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, nhưng trái tim cô thì lại nặng trĩu. *Tùng* đã ngủ gục trên ghế sofa, khuôn mặt thơ ngây của thằng bé khiến cô chợt nhận ra rằng quyết định của cô không chỉ ảnh hưởng đến riêng cô, mà còn là tương lai của con trai mình. Cô đặt bó hoa xuống bàn, rồi nhẹ nhàng bế *Tùng* vào phòng ngủ.
Đêm đó, *Người vợ* trằn trọc không ngủ. Những hình ảnh về quá khứ và hiện tại cứ đan xen, xoáy sâu vào tâm trí cô. Cô nhớ về những ngày tháng nghèo khó, về những lời thề non hẹn biển, về sự chia ly đầy đau đớn. Và giờ đây, anh trở lại, mang theo danh vọng và tiền bạc, thứ mà ngày xưa anh từng nghĩ là rào cản giữa họ.
Cô nhận ra rằng, cuộc sống vốn dĩ không đơn giản như một câu chuyện cổ tích. Tiền bạc có thể thay đổi số phận, nhưng nó không thể xóa nhòa những vết thương lòng. Tình yêu có thể được xây dựng lại, nhưng niềm tin đã mất đi thì khó lòng tìm lại. Cô đã từng căm hận, đã từng đau khổ, nhưng giờ đây, điều còn lại trong cô chỉ là sự trống rỗng và một nỗi hoài nghi lớn lao.
Sự xuất hiện của *Người chồng cũ* đã khuấy động dòng chảy bình yên trong cuộc sống của cô. Cô biết rằng, dù lựa chọn của cô là gì, cuộc đời của cô sẽ không bao giờ còn như trước. Có lẽ, đây là lúc để đối mặt với quá khứ, không phải để níu kéo, mà là để giải phóng bản thân khỏi gánh nặng của nó. Cô muốn tìm thấy sự bình yên, không phải trong sự tha thứ miễn cưỡng, mà trong sự chấp nhận những gì đã xảy ra và mạnh mẽ bước tiếp trên con đường của riêng mình. Cuộc hành trình để tìm thấy hạnh phúc thực sự, cho cô và cho *Tùng*, sẽ là một chặng đường dài, nhưng cô tin rằng mình đã sẵn sàng để đối mặt.

