Chỉ vì trong lúc say rượu và không tự chủ được, Min Min với Chan Chan – một cool boy của trường – đã quan hệ với nhau. Cho đến một tháng sau, Min Min báo tin động trời: cả hai chuẩn bị có baby! Không còn lựa chọn, Min Min đành về nhà Chan Chan làm dâu. Nhưng xui xẻo thay, đó lại là gia đình vô cùng kỳ quặc. Thế là cuộc sống bi hài của cô dâu chưa đến 18 tuổi này bắt đầu diễn ra. Xoay quanh đó còn là những mối quan hệ gia đình, những câu chuyện vui buồn ở trường lớp và ngoài xã hội.
Tôi tên Min Min. Đó chỉ là biệt danh, nghe dễ thương đó chứ. Tên thật của tôi không xấu nhưng tôi thích người khác gọi mình là Min Min hơn. Tôi học lớp mười một tức năm nay mười bảy tuổi, cái tuổi đẹp nhất của người con gái. Quả thật tôi không thích cái câu ông bà hay bảo: Mười bảy bẻ gãy sừng trâu. Thay vì làm việc vô nghĩa đó tôi thà đi thi hoa hậu thế giới còn sướng hơn. Số đo ba vòng của tôi không được hoàn hảo, phải chăng vì thế mà tôi chưa có bạn trai. Đời chán quá!
Chiều đi học về vừa bước chân vô nhà tôi đã nghe âm thanh ồn ào, hệt như chạy giặc. Nhà tôi chỉ có năm người mà nhốn nháo hơn chuồng gà. Suốt ngày cứ nghe oang oang giọng cha mẹ rồi hai thằng em sinh đôi trời đánh.
“Ông tháng này chưa đưa tôi tiền.”
“Gì? Tôi mới đưa hôm trước đâu, bà xem lại đi.”
“Xem rồi, không có.”
“Thì bà cứ vào xem lại lần nữa cho chắc ăn.”
“Ơ hay, ông điếc à? Đã bảo không là không, có xem mấy lần cũng thế thôi.”
Cha mẹ luôn mang tiền bạc ra làm chủ đề tranh cãi, một ngày gần chục bận chứ chả ít.
“Con nhỏ khi nãy đẹp quá anh ha?”
“Ai? Con đó hả? Xấu òm, đẹp nỗi gì.”
“Em thấy vậy là xinh rồi. Hôm nào cưa nhỏ thử.”
“Mày sinh ra uổng quá, có mắt mà như đui.”
“Chỉ có kẻ hay xem ảnh nude như anh mới mắt bị mù!”
“Mày coi nhiều hơn tao còn nói gì chứ???”
Còn đây là cuộc trao đổi mất nết giữa hai thằng em sinh đôi mười bốn tuổi của tôi. Thằng bên phải tên Huy Hoàng nhưng tôi thấy đời nó giống điêu tàn hơn. Còn thằng bên trái tên Quang Vinh, tiếc là nó không phải ca sĩ. Cũng không có gì khó hiểu, với cái bản mặt xấu hơn lợn cùng tật ngoáy mũi trét tùm lum thì nó chẳng đời nào có cửa trở thành ca sĩ. Huy Hoàng và Quang Vinh suốt ngày bàn tán về việc cưa gái. Nghe mấy câu thô thiển của chúng mà tôi muốn đi đầu xuống đất. Sao tôi lại không có em gái nhỉ? Không hẳn vì tôi thích em gái mà chí ít, nó sẽ không thù dai như hai thằng tiên sư kia.
Cuộc sống của tôi nhàm chán vô vị dễ sợ!
Sáng đi học, nhồi nét mấy mớ kiến thức to còn hơn núi vào đầu. Quanh đi quẩn lại gặp toàn mấy gương mặt quen thuộc đến mức muốn bị “mốc” cả lên, từ thầy cô qua bạn bè. Chiều về nhà thì nghe cha mẹ cùng hai thằng em hợp thành cái chợ bà Chiểu. Ông bà hay nói: Hai người đàn bà cộng với con vịt ra cái chợ. Nhà tôi có một đàn bà với ba đàn ông mà ra tới… bốn cái chợ! Giả sử có thêm con vịt nữa thì tôi thề trên bộ tóc giả của mẹ mà tôi lỡ dùng làm giẻ lau là tôi sẽ lên nóc nhà sống.
Đời tôi cứ trôi qua một cách nhạt nhẽo đơn điệu. Ngày nào cũng như ngày đó. Tôi ước giá như nó xuất hiện sự thay đổi lớn. Cái gì đó thật chấn động ấy. Bước ngoặc đổi thay. Chiều qua con bạn thân Thuý Nga bói cho tôi quẻ bài Tarot. Phải công nhận, con này có số làm… bà bói. Nhìn dáng ngồi chân trên chân dưới, mặt mày thỉnh thoảng nhăn như khỉ là tôi đoán luôn tương lai của nó khỏi cần bói chi mệt. Thuý Nga bói cũng khá ứng nghiệm, có điều ứng toàn những thứ xui xẻo rùng rợn.
“Bồ sắp gặp chuyện lớn. Đến nỗi sẽ làm cuộc sống của bồ thay đổi.”
“Chuyện gì?”
“Cũng không rõ nhưng hình như liên quan đến trai.”
“Ồ! Hay tớ sắp gặp một công tử nhà giàu đẹp trai lạnh lùng?”
“Chắc vậy.”
Vậy là có thứ để tôi hy vọng rồi. Tôi chắp tay vái trời vái đất cho điều ấy xảy ra để kết thúc vòng quay cuộc sống nhàm chán mình đang có. Nếu được thế thì tôi hứa danh dự không lén lấy quần bông của thằng Vinh ra cắt mỗi khi nó chơi trò trả đũa tôi.
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
Nỗi nghi ngờ như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực Min Min suốt mấy tuần liền. Cô biết mình không thể trốn tránh mãi. Một buổi chiều, tranh thủ lúc cả nhà đang bận rộn, Min Min lẻn ra ngoài, ghé vào một tiệm thuốc nhỏ khuất nẻo. Tim Min Min đập thình thịch khi cô đưa tay lấy một chiếc que thử thai đặt trên kệ, nhanh chóng thanh toán và giấu vội vào túi áo. Min Min phóng xe đạp như bay về Nhà của Min Min, luồn lách qua lũ trẻ con đang chơi đùa trước ngõ.
Min Min đóng sập cửa phòng, rồi khóa trái cửa nhà vệ sinh. Từng cử chỉ của Min Min đều lộ rõ sự run rẩy, bất an. Min Min đặt chiếc que thử thai lên mép bồn rửa mặt lạnh lẽo, hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Từng giây phút trôi qua như cả thế kỷ. Đồng hồ tích tắc, nhịp đập của trái tim Min Min càng lúc càng dồn dập. Mồ hôi lấm tấm trên trán Min Min.
Rồi Min Min nhìn xuống. Một vạch. Hai vạch. Hai vạch đỏ hiện lên rõ ràng, không thể chối cãi, như một lời kết án nghiệt ngã. Cả thế giới của Min Min như sụp đổ trong khoảnh khắc. Min Min sững sờ, tay chân run rẩy không ngừng, chiếc que thử thai rơi khỏi những ngón tay tê dại, đập vào nền gạch men lạnh ngắt. Một tiếng “leng keng” khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
“Không thể nào…!” Min Min thì thầm, giọng khản đặc, như thể cố gắng phủ nhận sự thật đang hiện hữu trước mắt. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã trên gương mặt Min Min, làm nhòe đi hình ảnh của chính Min Min trong gương. Bóng dáng Min Min cô độc và tan vỡ.
Min Min đứng chết lặng trước tấm gương, hình ảnh phản chiếu của Min Min trong đó méo mó, tan nát. Nước mắt Min Min chảy dài trên gò má, nhưng rồi Min Min bỗng dừng lại, nắm chặt hai tay. “Phải làm gì đây?” Min Min thì thầm, giọng nói vẫn còn run rẩy, khản đặc. Min Min lau vội những giọt nước mắt, cố gắng trấn tĩnh, ép bản thân phải suy nghĩ. Min Min biết mình không thể ở mãi trong căn phòng này, trốn tránh thực tại. Min Min phải đối mặt.
Min Min vơ vội chiếc áo khoác mỏng, lẳng lặng rời khỏi Nhà của Min Min, không để bất kỳ ai trong gia đình hay hai cậu em trai Huy Hoàng và Quang Vinh ồn ào nhận ra. Min Min phóng xe đạp như bay qua những con phố đông đúc, như một cái bóng vô hồn giữa dòng người hối hả. Gió thổi tạt vào mặt Min Min, lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng nỗi sợ hãi đang cào xé trong lòng Min Min. Min Min tìm đến một phòng khám phụ sản nhỏ nằm khuất trong con hẻm, trái tim Min Min đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Phòng khám vắng vẻ, ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo càng khiến Min Min cảm thấy cô độc. Min Min ngồi co ro trên chiếc ghế đợi, đôi tay Min Min đan chặt vào nhau, mồ hôi lấm tấm. Từng giây phút trôi qua là một sự dằn vặt, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Cuối cùng, một y tá gọi tên Min Min.
Min Min bước vào phòng khám, ngồi đối diện với một nữ bác sĩ trung niên, ánh mắt hiền từ nhưng cũng đầy kinh nghiệm. Min Min cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
“Cháu là Min Min phải không? Cháu đến khám vì sao?” Bác sĩ nhẹ nhàng hỏi.
Min Min lí nhí, giọng nói nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu: “Cháu… cháu nghi ngờ mình có thai ạ.”
Bác sĩ gật đầu, không nói thêm lời nào, đưa Min Min vào phòng siêu âm. Chiếc máy siêu âm lạnh lẽo đặt lên bụng Min Min, và Min Min thấy hình ảnh một chấm nhỏ mờ ảo trên màn hình đen trắng. Mắt Min Min dán chặt vào đó, một cảm giác vừa xa lạ vừa kinh hoàng.
Bác sĩ nhìn màn hình, giọng nói chậm rãi vang lên, như một lời phán quyết: “Đúng rồi, cháu đã có thai được hơn một tháng rồi.”
Cả thế giới của Min Min như ngừng lại. “Hơn một tháng?” Min Min thầm nghĩ, nỗi sợ hãi bủa vây Min Min, siết chặt lấy cổ họng Min Min. Lời của bác sĩ như một gáo nước lạnh tạt vào Min Min, nhưng cũng là một sự thật không thể chối cãi. Min Min cảm thấy nỗi sợ hãi bao trùm, nhưng sâu thẳm trong Min Min, một phần của Min Min đã biết điều này là không thể tránh khỏi.
Bác sĩ quay sang nhìn Min Min, ánh mắt đầy sự thông cảm: “Cô biết, nghe tin này chắc cháu sốc lắm. Cháu còn quá trẻ để làm mẹ. Nhưng đây là sự thật, cháu phải đối mặt. Dù thế nào, cháu cũng phải giữ gìn sức khỏe. Việc này không đơn giản chút nào. Cháu có người thân đi cùng không?”
Min Min chỉ biết cúi gằm mặt, nước mắt lại chực trào. Min Min gật đầu yếu ớt, không thể thốt nên lời nào. Nỗi tuyệt vọng và sự thật nghiệt ngã này nặng trĩu trên vai Min Min.
Min Min rời khỏi phòng khám, chân Min Min rã rời, mỗi bước đi đều nặng trĩu như đeo chì. Bầu trời ngoài kia vẫn xanh ngắt, nhưng trong mắt Min Min, tất cả chỉ là một màu xám xịt, vô vọng. Min Min không biết mình đã đi bộ bao lâu, lang thang qua những con phố quen thuộc mà tâm trí Min Min giờ đây trống rỗng, vô định. Chỉ có một cái tên cứ văng vẳng trong đầu Min Min, như một mệnh lệnh: Chan Chan.
Min Min tìm một góc khuất trong công viên, ngồi phịch xuống chiếc ghế đá lạnh lẽo. Bàn tay Min Min run rẩy khi Min Min rút điện thoại ra, lướt đến số của Chan Chan. Ngón tay Min Min chần chừ trên nút gọi, trái tim Min Min đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Min Min hít một hơi thật sâu, nuốt khan, rồi ấn gọi.
Tiếng chuông điện thoại đổ dài, mỗi tiếng vang lên như một nhát búa giáng vào thần kinh Min Min. Cuối cùng, Chan Chan nhấc máy.
“Alo? Min Min đấy à? Sao giờ này còn gọi anh?” Giọng Chan Chan vẫn còn chút ngái ngủ, pha lẫn vẻ khó chịu.
“Chan Chan… anh… anh có thể gặp em ngay bây giờ không?” Giọng Min Min nghẹn lại, run rẩy không kiểm soát. Min Min cố gắng giữ cho mình bình tĩnh nhưng không thể.
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi Chan Chan thở dài. “Có chuyện gì thế? Nghe giọng em lạ lắm. Thôi được rồi, anh đang ở gần trường, ra quán cà phê đối diện cổng sau nhé.”
Min Min đồng ý, cúp máy mà tay vẫn còn run lẩy bẩy. Min Min phóng xe đến quán cà phê, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng bủa vây Min Min.
Chan Chan ngồi đó, vẫn vẻ ngoài lãng tử, thờ ơ thường thấy. Hắn nhướn mày khi thấy Min Min bước vào, vẻ mặt nhợt nhạt, đôi mắt sưng húp.
“Có chuyện gì mà trông em thảm hại thế? Bị bố mẹ mắng à?” Chan Chan nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lướt qua Min Min đầy vẻ đánh giá.
Min Min không đáp, Min Min ngồi xuống đối diện Chan Chan, đôi tay Min Min siết chặt vào nhau. Min Min ngẩng đầu lên, cố gắng nhìn thẳng vào mắt Chan Chan, nhưng ánh mắt Min Min lạc đi, như thể tìm kiếm chút sức mạnh cuối cùng.
“Chan Chan… em… em có thai rồi.” Min Min thốt ra từng lời, giọng Min Min nhỏ xíu như tiếng thì thầm, nhưng trong tai Min Min, nó như một tiếng sét đánh.
Ly cà phê trên tay Chan Chan khựng lại. Đôi mắt hắn mở to, vẻ mặt lạnh lùng thường ngày tan biến, thay vào đó là sự sốc tột độ. Chan Chan nhấp nhổm trên ghế, vẻ bối rối hiện rõ.
“Gì cơ? Em nói cái gì thế? Có thai? Em đùa anh đấy à?” Chan Chan cười khẩy, nhưng nụ cười méo mó, gượng gạo. “Làm gì có chuyện đó! Em nhầm người rồi hay sao?”
“Không… không phải đùa. Em vừa đi khám về. Hơn một tháng rồi.” Nước mắt Min Min bắt đầu lăn dài trên má. “Chỉ có thể là của anh thôi, Chan Chan. Anh biết mà…”
Chan Chan đứng bật dậy, chiếc ghế va vào bàn kêu loảng xoảng. Hắn nhìn Min Min chằm chằm, đôi mắt hắn giờ đây đầy vẻ hoảng loạn, không còn chút bình tĩnh nào. “Không thể nào! Không thể là của tôi được, sao em chắc chắn thế?!” Giọng Chan Chan gắt lên, hắn né tránh ánh mắt van lơn của Min Min. “Em… em có chắc là không phải ai khác không? Rất nhiều thằng tán tỉnh em mà!”
Min Min sững sờ. Trái tim Min Min như bị bóp nghẹt. Sự phủ nhận kịch liệt, lời bóng gió của Chan Chan như những nhát dao đâm thẳng vào Min Min. Min Min nhìn Chan Chan, đôi mắt Min Min đầy vẻ thất vọng và tuyệt vọng. Hắn không tin Min Min. Hắn đang tìm cách trốn tránh.
“Chan Chan! Anh nói gì vậy? Đêm hôm đó chỉ có chúng ta thôi mà!” Min Min cố gắng níu kéo chút lý trí, nhưng giọng Min Min đã lạc hẳn đi.
Chan Chan không thèm nhìn Min Min, hắn quay mặt đi, lúng túng. “Anh… anh không biết. Sao em có thể chắc chắn như vậy? Chuyện này… chuyện này quá vô lý. Anh không thể tin được.” Hắn bắt đầu bước đi, như muốn chạy trốn khỏi toàn bộ cuộc trò chuyện này. “Chuyện này không liên quan đến anh đâu. Em tự lo liệu đi.”
Min Min nhìn theo bóng Chan Chan khuất dần, trái tim Min Min tan nát. Nước mắt Min Min cạn khô, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi tuyệt vọng đến cùng cực. Chan Chan đã bỏ rơi Min Min, đã phủ nhận tất cả. Giờ đây, Min Min chỉ còn một mình đối mặt với bão tố. Min Min đứng dậy, từng bước chân nặng nề như đeo chì, lê về phía chiếc xe máy đang đậu vất vưởng.
Con đường về “Nhà của Min Min” như dài thêm gấp bội. Mọi cảnh vật xung quanh đều trở nên mờ ảo, không còn ý nghĩa gì với Min Min. “Nhà của Min Min”, nơi vốn dĩ là tổ ấm, giờ đây lại là nơi Min Min sợ hãi nhất phải đối mặt. Bước vào nhà, mùi cơm tối vẫn thoang thoảng, tiếng “Huy Hoàng” và “Quang Vinh” đùa nghịch vẫn vọng ra từ phòng khách, nhưng Min Min không còn cảm nhận được sự ấm áp quen thuộc. Mọi thứ trở nên xa lạ và đáng sợ.
“Min Min về rồi à con? Ăn cơm đi, mẹ dọn sẵn rồi.” “Mẹ của Min Min” cất tiếng gọi từ bếp, giọng nói vẫn hiền từ như mọi ngày, nhưng Min Min chỉ cảm thấy một nỗi đau nhói.
Min Min không đáp, Min Min đi thẳng vào phòng mình, nhưng rồi lại đứng khựng trước cửa phòng khách. Min Min biết, Min Min không thể trốn tránh mãi. Hít một hơi thật sâu, Min Min đẩy cửa bước vào. “Cha của Min Min” đang xem tin tức, “Mẹ của Min Min” bê đĩa thức ăn ra, còn “Huy Hoàng” và “Quang Vinh” đang cãi nhau chí chóe vì một trò game.
Min Min cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng khóe môi Min Min chỉ run rẩy. “Con có chuyện muốn nói ạ.”
Cả nhà lập tức ngừng hoạt động, mọi ánh mắt đổ dồn về Min Min. “Cha của Min Min” nhíu mày, ánh mắt ông sắc bén. “Có chuyện gì mà mặt mày ủ dột thế kia?”
“Mẹ của Min Min” đặt đĩa thức ăn xuống, nhìn Min Min lo lắng. “Con bị ốm sao? Sao mắt sưng húp thế?”
Min Min nuốt khan, bàn tay Min Min siết chặt vào nhau đến trắng bệch. Min Min nhìn từng người trong gia đình, nỗi sợ hãi và mặc cảm dâng lên nghẹn ứ. “Con… con có thai rồi.”
Không gian “Nhà của Min Min” đột ngột chìm vào im lặng chết chóc. Tiếng tivi vẫn rè rè, nhưng dường như không ai còn nghe thấy gì nữa. “Cha của Min Min” đứng phắt dậy, đôi mắt ông trợn trừng, khuôn mặt ông biến sắc. “Mày nói gì cơ? Nói lại xem!”
“Mẹ của Min Min” thốt lên một tiếng kêu thất thanh, đĩa thức ăn trên tay bà rơi xuống sàn vỡ tan. Bà ôm ngực, lảo đảo. “Ôi trời ơi… con nói thật sao Min Min?”
“Huy Hoàng” và “Quang Vinh” ngơ ngác nhìn nhau, rồi lại nhìn chị gái, khuôn mặt hai đứa bé đầy vẻ khó hiểu.
“Con… con xin lỗi.” Nước mắt Min Min lại trào ra, Min Min chỉ có thể cúi gằm mặt xuống.
Một tiếng “RẦM!” vang lên. “Cha của Min Min” đập mạnh tay xuống bàn, chiếc bàn gỗ rung lên bần bật. “Mày! Mày làm cái trò gì vậy hả Min Min?! Mày có biết mày đang nói cái gì không?!” Giọng ông gầm lên, vang vọng khắp nhà.
“Mẹ của Min Min” thì khuỵu xuống, bà bắt đầu nấc lên từng tiếng rồi ngất lịm đi. “Cha của Min Min” vội chạy đến đỡ vợ, nhưng ánh mắt ông vẫn đầy sự giận dữ nhìn về phía Min Min. “Huy Hoàng” và “Quang Vinh” hoảng hốt nhìn mẹ ngất xỉu, rồi lại quay sang nhìn Min Min với ánh mắt khó hiểu, sau đó hai đứa bắt đầu xì xào bàn tán to nhỏ.
“Cha của Min Min” quay lại, đôi mắt ông đỏ ngầu. “Mày làm cả dòng họ mất mặt! Mày có biết không hả?!”
Giọng ông như tiếng sét đánh ngang tai, khiến Min Min co rúm lại, toàn thân Min Min run lên bần bật. Min Min lùi lại từng bước, muốn chạy trốn khỏi cơn thịnh nộ đang bủa vây Min Min.
Min Min lùi lại, va vào thành ghế. Tiếng hét của “Cha của Min Min” như xé toạc màng nhĩ Min Min, khiến mọi tế bào trong cơ thể Min Min run rẩy. “Mẹ của Min Min” được “Cha của Min Min” đỡ dậy, vẫn còn thút thít, đôi mắt sưng húp nhìn Min Min đầy thất vọng. “Huy Hoàng” và “Quang Vinh” đứng nép vào góc tường, ánh mắt ngờ vực pha lẫn sợ hãi.
“Cha của Min Min” quay lại nhìn Min Min, bàn tay ông vẫn còn nắm chặt. “Mày! Mày gọi thằng khốn nạn đó tới đây ngay cho tao! Gọi cả cha mẹ nó nữa!” Giọng ông đầy căm phẫn, pha chút tuyệt vọng. “Mày có biết mày đã làm gì không hả? Gia đình này nhìn mặt ai nữa!”
Min Min không dám ngẩng đầu. Nước mắt Min Min lã chã rơi xuống nền nhà. “Con… con không biết Chan Chan có chịu gặp không ạ…”
“Mày còn dám nói cái gì?! Mày có gan làm thì phải có gan chịu!” “Cha của Min Min” gằn giọng, rồi ông giật lấy điện thoại của Min Min. “Để tao! Tao sẽ nói chuyện với bọn chúng!”
Căn nhà “Nhà của Min Min” chìm trong sự nặng nề đến nghẹt thở. Một cuộc gọi nhanh chóng được thực hiện, và sau đó là những tiếng trao đổi gay gắt từ phía “Cha của Min Min”. Min Min chỉ nghe loáng thoáng những từ như “trách nhiệm”, “danh dự”, “tương lai”. “Mẹ của Min Min” ngồi bên cạnh, bà run rẩy nắm tay Min Min, ánh mắt nhìn Min Min đầy xót xa.
Hai ngày sau, bầu không khí trong “Nhà của Min Min” đặc quánh sự lo lắng và ngột ngạt. Tiếng chuông cửa vang lên, như một tiếng sấm giữa trời quang. “Cha của Min Min” đứng phắt dậy, mặt hầm hầm ra mở cửa. Bên ngoài là “Cha của Chan Chan” và “Mẹ của Chan Chan”, ăn mặc sang trọng nhưng nét mặt lạnh lùng, kèm theo là Chan Chan với vẻ mặt cúi gằm, tránh né ánh mắt Min Min.
“Mời vào!” “Cha của Min Min” nói, giọng ông cứng nhắc.
Họ bước vào, không khí trong phòng khách dường như đặc lại. “Cha của Chan Chan” nhíu mày quét mắt nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại ở Min Min đang ngồi nép mình bên “Mẹ của Min Min”.
“Cha của Min Min” là người mở lời trước, giọng ông run lên vì uất ức. “Ông bà xem, con gái tôi mới 17 tuổi, còn đang đi học… Vậy mà giờ lại ra nông nỗi này. Ai sẽ chịu trách nhiệm đây?!”
“Mẹ của Chan Chan” hất hàm, liếc nhìn Min Min một cách khinh khỉnh. “Trách nhiệm? Chuyện này là từ hai phía. Con trai chúng tôi cũng bị cô ta dụ dỗ thì sao?”
“Dụ dỗ? Con gái tôi còn nhỏ dại, bị con trai ông bà lợi dụng thì có!” “Mẹ của Min Min” không kìm được nữa, bật khóc nức nở.
“Chan Chan!” “Cha của Chan Chan” gằn giọng, nhìn con trai. Chan Chan chỉ biết cúi đầu im lặng, không dám nhìn ai.
“Min Min có thai rồi!” “Cha của Min Min” đập mạnh tay xuống bàn. “Chúng tôi chỉ muốn có một lời giải thích và một hướng giải quyết rõ ràng!”
“Mẹ của Chan Chan” thở dài một tiếng nặng nề, tỏ vẻ mệt mỏi. “Thôi được rồi. Chuyện đã đến nước này… chúng tôi cũng không thể bỏ mặc. Dù sao thì cũng là cốt nhục của con trai tôi.” Bà ta liếc nhìn Min Min, ánh mắt sắc lạnh, đầy dò xét. “Đành chịu thôi, con dại cái mang.”
Những lời nói của “Mẹ của Chan Chan” như những nhát dao đâm thẳng vào tim Min Min. Min Min cảm thấy mình như một món đồ bị định đoạt số phận, không hơn không kém. Sự cam chịu trong lời nói của bà ta còn đau đớn hơn cả sự trách móc. “Cha của Min Min” và “Mẹ của Min Min” nhìn nhau, ánh mắt đầy bất lực. Chan Chan vẫn im lặng, như một cái bóng.
“Vậy ý ông bà là sao?” “Cha của Min Min” cố gắng giữ bình tĩnh.
“Mẹ của Chan Chan” nhún vai, với thái độ lạnh nhạt. “Thì cứ để Min Min về nhà chúng tôi. Dù gì cũng cần phải lo cho đứa bé. Sau này sẽ làm đám cưới, nhưng chỉ là thủ tục thôi. Còn chuyện học hành thì… xem xét sau.”
Lời nói đó khiến Min Min cảm thấy tủi nhục vô cùng. Min Min sẽ về “Nhà của Chan Chan”, nhưng không phải với tư cách một người vợ được yêu thương, mà là một kẻ “con dại cái mang”, một gánh nặng bị chấp nhận miễn cưỡng. Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về Min Min, ánh mắt của “Mẹ của Chan Chan” lạnh lẽo như băng giá, khiến Min Min run lên từng đợt.
Min Min đứng lặng giữa căn phòng quen thuộc, nơi tràn ngập những kỷ niệm về một cuộc sống vô tư. Hai ngày trôi qua kể từ buổi nói chuyện định mệnh đó, và giờ đây, ngày cô phải rời đi đã đến. “Cha của Min Min” và “Mẹ của Min Min” vẫn chìm trong sự uất ức và bất lực. “Huy Hoàng” và “Quang Vinh” lảng tránh ánh mắt cô, không còn những câu đùa cợt thường ngày.
Min Min bắt đầu thu dọn đồ đạc một cách chậm rãi. Cô nhìn vào chiếc tủ quần áo đơn sơ, nơi treo những bộ váy hoa mà cô từng yêu thích, những chiếc áo phông bạc màu gắn liền với những buổi đi chơi cùng “Thuý Nga”. Mỗi món đồ cô chạm vào đều như một nhát dao cứa vào lòng, gợi nhắc về cuộc sống cũ đã mất, về những giấc mơ tuổi học trò còn dang dở.
Min Min gấp từng chiếc áo, từng chiếc quần, đặt vào chiếc vali đã cũ. Chúng thật ít ỏi, không đủ để lấp đầy khoảng trống trong lòng cô. Cô biết, đây không chỉ là việc chuyển nhà, mà là bước ngoặt thay đổi toàn bộ cuộc đời. Cô sẽ về “Nhà của Chan Chan”, một nơi xa lạ, với một gia đình mà người ta đồn là “kỳ quặc”. Nỗi sợ hãi len lỏi, bóp nghẹt lồng ngực cô.
“Mày thu dọn đến đâu rồi?” “Mẹ của Min Min” bước vào phòng, giọng nói bà thều thào, đôi mắt vẫn còn sưng húp. “Mang ít đồ thôi, bên đó người ta sẽ sắm cho mày cái mới.”
Lời nói của mẹ khiến Min Min càng thêm tủi thân. Cô không muốn những món đồ mới do “gia đình Chan Chan” sắm, cô chỉ muốn giữ lại những gì thuộc về mình, thuộc về “Nhà của Min Min”. Nhưng cô không nói gì, chỉ gật đầu.
“Min Min!” “Huy Hoàng” ló đầu vào cửa, ánh mắt nó thoáng qua vẻ lo lắng. “Em… em giúp chị nhé?”
Min Min khẽ lắc đầu, nụ cười méo mó. “Không cần đâu, chị tự làm được.” Cô không muốn em mình phải chứng kiến cảnh tượng này.
Min Min lại nhặt lên một cuốn nhật ký cũ, lướt qua những trang giấy ghi lại ước mơ và hoài bão của tuổi 17. Giờ đây, tất cả đều trở thành tro tàn. Cô ôm chặt cuốn nhật ký vào lòng, rồi ném vào vali cùng với vài bộ quần áo còn sót lại.
“Mình sẽ sống sao đây?” Cô tự hỏi, lời thì thầm lạc lõng trong căn phòng im ắng, tựa như một tiếng vọng không lời đáp. Nước mắt Min Min lăn dài trên má. Cô ôm lấy chiếc vali, cơ thể run lên bần bật. Cánh cửa đến một cuộc sống mới, đầy rẫy những lo lắng và bất an, đang chờ đợi cô.
Đêm đã buông xuống thật sâu, phủ trùm lên căn phòng của Min Min một màn tĩnh lặng đáng sợ. Min Min nằm ngửa trên giường, mắt mở thao láo, không hề chợp mắt. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc lờ mờ trên nền nhà, hệt như những đường chỉ số phận đang trêu ngươi cô. Chiếc vali cũ kỹ, chất chứa vài món đồ ít ỏi, nằm chỏng chơ dưới chân giường, như một vật chứng cho sự kết thúc của một giai đoạn.
Min Min đảo mắt nhìn quanh. Chiếc bàn học quen thuộc, nơi cô từng vùi đầu vào những bài toán khó hay những cuốn tiểu thuyết lãng mạn, giờ đây trông thật xa lạ. Bức tường dán đầy ảnh chụp chung với Thuý Nga, ghi dấu những nụ cười vô tư của tuổi học trò, nay lại càng khiến lòng cô quặn thắt. Tủ quần áo đã trống một nửa, những móc áo trơ trọi như những cánh tay níu kéo một thời đã qua. Mỗi vật dụng, mỗi góc phòng đều là một mảnh ghép của ký ức, tua chậm lại thước phim về một cuộc sống bình yên, vô lo vô nghĩ mà giờ đây đã trở thành thứ xa xỉ.
Min Min cảm thấy một nỗi chua xót đắng ngắt trào dâng trong lồng ngực. Cô bấu chặt lấy ga trải giường, những ngón tay trắng bệch. Cuộc đời cô, tuổi trẻ cô, tất cả đã kết thúc theo một cách nghiệt ngã nhất. Min Min thầm ước, giá như có phép màu nào đó, có thể đưa thời gian quay trở lại, dù chỉ là một khoảnh khắc thôi, về cái đêm định mệnh ấy, trước khi mọi chuyện bắt đầu.
Từ phòng khách, một tiếng thở dài nặng nề vọng đến, rồi một tiếng ho khan. Min Min biết, cha của Min Min và mẹ của Min Min cũng đang thao thức. Nỗi đau và sự bất lực vẫn đè nặng lên đôi vai họ. Còn trong căn phòng bên cạnh, Huy Hoàng và Quang Vinh vẫn ngủ say, tiếng thở đều đều, vô tư lự như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chúng đâu hay biết chị gái của chúng đang trải qua đêm cuối cùng trong căn nhà thân thuộc này, trước khi bước vào một tương lai mịt mờ, đầy rẫy những lo sợ. Min Min cố kìm nén tiếng nấc nghẹn, để nước mắt cứ thế lặng lẽ chảy dài xuống gối, thấm đẫm những mảnh vỡ của một tuổi thơ đã mất.
Bình minh hé rạng, tô điểm bầu trời bằng những vệt cam vàng yếu ớt, nhưng trong lòng Min Min, mọi thứ vẫn chìm trong màn đêm u tối. Cô bước chân ra khỏi ngưỡng cửa ngôi nhà thân thuộc, mang theo chiếc vali nhỏ và cả gánh nặng của số phận. Chiếc taxi lăn bánh, đưa Min Min rời xa những ký ức tuổi thơ, tiến về một tương lai mịt mờ, nơi “Nhà của Chan Chan” đang chờ đợi.
Khi cánh cửa taxi vừa khép lại, Min Min đã cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, dù trời không hề trở gió. Trước mắt cô là một căn nhà rộng lớn, kiến trúc cổ kính với những ô cửa sổ lớn bằng gỗ đã bạc màu. Rêu phong bám đầy chân tường, còn khu vườn phía trước thì mọc um tùm cỏ dại, cây cối khô héo như đã lâu không được chăm sóc. Không một dấu hiệu của sự sống, chỉ có sự tĩnh mịch đáng sợ bao trùm. Bước vào bên trong, sự u ám càng trở nên rõ rệt. Đồ đạc cũ kỹ chất đống lộn xộn ở góc phòng, những tấm rèm cửa dày cộp che khuất ánh sáng, khiến không gian vốn đã rộng lại càng thêm tối tăm, ngột ngạt. Bụi bặm bám đầy trên mặt bàn, trên những bức tranh treo tường xiêu vẹo, vẽ lên một khung cảnh tiêu điều, lạnh lẽo đến lạ thường. Min Min khẽ rùng mình, cảm giác bất an dâng lên mãnh liệt.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía cuối hành lang. Một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao, khuôn mặt gầy guộc và đôi mắt sâu hoắm xuất hiện. Bà chính là mẹ của Chan Chan. Một nụ cười gượng gạo nở trên môi bà, kéo căng khóe miệng tạo thành một vẻ cứng nhắc, không mấy tự nhiên.
“Chào mừng con dâu mới,” mẹ của Chan Chan cất tiếng, giọng nói đều đều, thiếu đi sự ấm áp. Bà đưa đôi mắt quét một lượt từ đầu đến chân Min Min, dừng lại ở chiếc bụng phẳng lì của cô một cách khó hiểu, rồi nhanh chóng rời đi. Min Min cảm thấy như có một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.
Ngay sau đó, cha của Chan Chan cũng xuất hiện. Ông là một người đàn ông khắc khổ, với đôi mắt trũng sâu và ánh nhìn xa xăm, khó đoán. Ông chỉ khẽ gật đầu chào Min Min, một cái gật đầu lạnh nhạt, không chút cảm xúc, rồi quay lưng đi thẳng vào một căn phòng khác.
Min Min đứng đó, giữa căn nhà rộng lớn nhưng đầy rẫy sự lạnh lẽo và hỗn độn. Cô cảm thấy lạc lõng, bối rối và có chút rờn rợn. Gia đình của Chan Chan, đúng như lời đồn, quả thực quá kỳ lạ. Ngay cả Chan Chan cũng không xuất hiện để chào đón cô, chỉ có những ánh mắt khó hiểu và nụ cười gượng gạo vây quanh. Một tương lai bất an và đầy bí ẩn đang chờ đợi Min Min trong ngôi nhà này.
Min Min đứng chết lặng giữa căn nhà, cảm giác lạnh lẽo từ bên trong còn thấm thía hơn cả cái lạnh từ những bức tường phủ rêu. Cô không biết mình phải làm gì hay đi đâu. Mãi đến khi tiếng bát đũa lách cách từ một căn phòng phía trong vọng ra, Min Min mới giật mình. Mẹ của Chan Chan xuất hiện ở ngưỡng cửa, ánh mắt không một chút biểu cảm.
“Vào ăn tối đi,” bà nói, giọng đều đều như robot, rồi quay lưng đi thẳng.
Min Min miễn cưỡng bước vào phòng ăn. Chiếc bàn gỗ dài, nặng nề, được bày biện sơ sài với vài món ăn đơn giản, khói bốc nghi ngút. Cha của Chan Chan đã ngồi vào chỗ, cúi gằm mặt xuống bát cơm. Mẹ của Chan Chan ngồi đối diện ông, thần thái xa cách. Còn Chan Chan, anh ta ngồi cạnh chiếc ghế trống dành cho Min Min, ánh mắt dán chặt vào đĩa thức ăn, hoàn toàn tránh né cái nhìn của cô.
Buổi ăn tối đầu tiên diễn ra trong im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng đũa chạm bát khô khốc vang lên đều đặn, như những nhịp gõ vào tâm hồn Min Min. Thỉnh thoảng, Cha của Chan Chan lại cất vài câu nói cụt ngủn về thời sự, những tin tức khô khan không ai đáp lời, rồi lại chìm vào sự im lặng quen thuộc. Min Min cảm thấy như mình đang ngồi giữa một buổi tra tấn. Cổ họng cô nghẹn ứ, không thể nuốt trôi bất cứ thứ gì. Min Min không dám ngẩng mặt lên, sợ phải đối diện với ánh mắt lạnh lẽo từ hai vị phụ huynh hoặc sự lúng túng đến khó chịu từ Chan Chan.
Min Min len lén ngước nhìn Chan Chan, ánh mắt cô chất chứa sự cầu cứu, một tia hy vọng mong manh vào sự giúp đỡ. Nhưng Chan Chan cũng chỉ lúng túng, đôi mắt anh ta đảo quanh, cố gắng tránh né ánh mắt cô, như thể anh ta cũng đang mắc kẹt trong cái không gian ngột ngạt này. Min Min cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc dâng trào. Anh ta, người lẽ ra phải là chỗ dựa duy nhất của cô lúc này, lại chỉ biết trốn tránh. Ngay cả một lời an ủi, một ánh nhìn động viên cũng không có. Min Min cúi gằm mặt xuống, cảm thấy mình đang chìm dần vào một hố sâu vô tận.
Bữa ăn tối kết thúc, Min Min cố gắng giúp dọn dẹp. Cô rụt rè cầm chồng bát đĩa đã ăn xong, định mang vào bếp rửa. Vừa xoay người, một giọng nói lạnh lùng đã vang lên ngay phía sau.
“Khoan đã, Min Min.”
Min Min giật mình, làm suýt đánh rơi chiếc đĩa. Mẹ của Chan Chan đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt quét qua những chiếc bát đĩa trong tay Min Min.
“Con không được xếp bát như thế.” Giọng bà đều đều, nhưng đủ để Min Min cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Bát đĩa trong nhà này phải được xếp đúng loại, đúng cỡ, cái nào trước cái nào sau. Cái bát súp con cầm kia, phải để riêng, không được chồng lên bát cơm. Luật nhà này là vậy.”
Min Min luống cuống hạ chồng bát đĩa xuống bàn, mặt đỏ bừng. Cô chưa từng biết đến một quy tắc nào lạ lùng đến thế. Ở nhà cô, bát đĩa chỉ đơn giản là bát đĩa, miễn là sạch sẽ.
“Con… con xin lỗi,” Min Min lí nhí. “Con không biết.”
Mẹ của Chan Chan thở dài, không phải một tiếng thở dài thông cảm, mà là một tiếng thở dài nặng nề của sự chán nản. “Đây mới chỉ là chén bát thôi. Còn rất nhiều thứ con phải học. Từ cách phơi quần áo, cách lau nhà, cách sắp xếp tủ lạnh. Mọi thứ đều có trật tự của nó.”
Bà tiến lại gần, cầm lấy chiếc bát súp mà Min Min vừa đặt xuống. “Ở nhà này có luật riêng, con phải học cho kỹ!”
Giọng Mẹ của Chan Chan nghiêm khắc, từng lời như cứa vào lòng Min Min. Cô cảm thấy mình như một người ngoài hành tinh lạc vào thế giới khác, mọi hành động, mọi suy nghĩ đều sai lệch. Cô đứng đó, nhìn Mẹ của Chan Chan tỉ mỉ sắp xếp lại từng chiếc bát đĩa một cách hoàn hảo, trong khi trái tim cô dần chìm xuống, một cảm giác tủi thân dâng trào mạnh mẽ. Chan Chan không hề xuất hiện, như thể anh ta đã tan biến khỏi căn nhà này. Min Min cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết.
Min Min giật mình tỉnh giấc bởi những tiếng la hét kỳ quặc vọng lên từ phía phòng khách. Giọng nói ấy the thé, lúc trầm lúc bổng, nghe như một cuộc cãi vã nảy lửa. Cô vội vàng bật dậy khỏi giường, đầu óc còn mông lung sau giấc ngủ chập chờn. Cảm giác tủi thân từ tối qua vẫn còn đọng lại, khiến cô bất an.
Min Min rón rén bước xuống cầu thang, những tiếng động càng lúc càng rõ. Khi cô hé mắt nhìn vào phòng khách, cảnh tượng trước mắt khiến Min Min chết lặng. Cha của Chan Chan đang đứng đối diện một bức tượng đá hình con sư tử, tay chỉ trỏ loạn xạ, miệng liên tục lẩm bẩm những câu nói đầy giận dữ.
“Này, ông không thấy tôi đang xem tin tức à? Sao lại chuyển kênh thế kia? Lịch sự một chút đi chứ!” Cha của Chan Chan gắt gỏng, vẻ mặt hằm hằm, ánh mắt dán chặt vào bức tượng như thể nó vừa làm một điều gì đó hết sức chướng tai gai mắt.
Min Min đứng nép sau khung cửa, hoàn toàn bàng hoàng. Cô chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào kỳ dị đến vậy. Một người đàn ông trưởng thành, đang cãi nhau với một bức tượng đá về việc… tranh giành remote TV. Mọi lời đồn về sự “kỳ quặc” của gia đình này mà cô từng nghe được, bỗng chốc hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự lạ lùng không chỉ dừng lại ở những quy tắc cứng nhắc của Mẹ Chan Chan, mà còn ở chính Cha Chan Chan.
Đúng lúc đó, Mẹ của Chan Chan bước ra từ phía nhà bếp, trên tay cầm một cốc nước ấm. Bà nhìn cảnh tượng trong phòng khách, một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra khỏi kẽ môi, không hề có chút ngạc nhiên nào.
“Ông lại nói chuyện với tượng nữa à?” Mẹ của Chan Chan buông lời, giọng nói đều đều như thể bà đang hỏi về thời tiết. “Sáng nào cũng như sáng nào.”
Cha của Chan Chan lúc này mới quay đầu lại, mặt vẫn còn cau có. “Bà xem đi, nó lại chuyển kênh. Tôi đã bảo là tôi đang xem thời sự mà!”
Min Min cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô nhận ra, đây không phải là một gia đình bình thường. Cánh cửa tương lai sắp tới của cô, hóa ra lại dẫn vào một mê cung đầy những điều khó hiểu và ám ảnh. Cô đứng đó, như một pho tượng khác, nhưng là một pho tượng mang trái tim nặng trĩu.
Min Min tìm Chan Chan ở một góc vắng sau giờ học, ánh mắt mệt mỏi đầy lo âu. Kể từ sáng, cảnh tượng cha Chan Chan cãi vã với bức tượng đá cứ ám ảnh Min Min, khiến cô không tài nào tập trung nổi. Lồng ngực Min Min nặng trĩu. Cô cần phải nói ra.
“Anh Chan Chan,” Min Min khẽ gọi, giọng cô run rẩy. Chan Chan quay lại, nét mặt vẫn điềm tĩnh như mọi khi. “Em… em sợ.”
Chan Chan nhìn Min Min, ánh mắt có vẻ thấu hiểu. Anh khẽ gật đầu, ra hiệu cho Min Min nói tiếp.
“Gia đình anh… thật sự rất kỳ lạ,” Min Min thì thầm, “Sáng nay, em thấy cha anh nói chuyện với một bức tượng đá. Ông ấy còn cãi nhau với nó về việc chuyển kênh TV. Mẹ anh thì lại không hề ngạc nhiên, cứ như đó là chuyện bình thường vậy.”
Min Min ngừng lại, hít một hơi sâu. “Em không biết mình có thể sống ở đó được không. Em không hiểu họ. Em sợ mình sẽ làm sai điều gì đó, sẽ làm họ phật ý.” Nỗi sợ hãi hiện rõ trong từng lời nói của Min Min. “Liệu em có thể sống như vậy mãi không?”
Chan Chan lắng nghe, tay anh khẽ đặt lên vai Min Min, động tác có vẻ trấn an. “Anh biết là em thấy khó khăn,” anh nói, giọng đều đều. “Gia đình anh… đúng là có những nét riêng. Nhưng họ không có ý xấu đâu. Chỉ là những thói quen đã ăn sâu rồi.”
Min Min ngước nhìn Chan Chan, chờ đợi một giải pháp, một lời hứa hẹn rằng mọi thứ sẽ ổn. Nhưng Chan Chan chỉ thở dài.
“Em cứ từ từ rồi sẽ quen thôi, họ có ý tốt mà,” Chan Chan nói, ánh mắt anh lảng đi, nhìn về phía khoảng sân trường vắng. “Chỉ cần em cố gắng thích nghi, đừng làm phật lòng bố mẹ anh là được. Rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.”
Min Min cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô đã đến tìm anh với bao hy vọng, nhưng đổi lại chỉ là những lời khuyên sáo rỗng. Mọi nỗi sợ hãi, sự bối rối trong Min Min như bị nén chặt lại, không tìm được lối thoát. Min Min biết, mình lại càng cô đơn hơn. Nỗi thất vọng trào lên, cay đắng tràn ngập khoang miệng.
Min Min bước vào cổng trường, từng bước chân nặng trĩu. Chiếc áo đồng phục cấp ba rộng thùng thình cũng chẳng thể che đi được vòng bụng đã bắt đầu nhô cao của cô. Min Min khẽ đưa tay ôm lấy bụng mình, một hành động vô thức chứa đầy lo lắng và xấu hổ. Nắng tháng chín vẫn chói chang, nhưng với Min Min, mọi thứ đều xám xịt.
Ngay khi cô vừa đặt chân vào sân trường, những ánh mắt đã bắt đầu đổ dồn về phía cô. Đầu tiên là những cái liếc nhìn lén lút, rồi đến những cái nhìn thẳng thừng đầy tò mò. Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, tựa như những mũi kim châm thẳng vào da thịt Min Min. Cô cố gắng lờ đi, cúi gằm mặt xuống, bước đi nhanh hơn về phía lớp học. Từng tiếng thì thầm như bủa vây lấy cô, khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Khi Min Min đi ngang qua một nhóm nữ sinh đang đứng dựa tường, cô nghe rõ mồn một.
“Nhìn kìa, con bé Min Min lớp 11A đó.” Một giọng nữ vang lên, đầy vẻ khinh khỉnh.
“Ừ, nghe nói nó có bầu đó!” Một giọng khác ghé sát tai bạn mình, cố ý nói nhỏ nhưng vẫn đủ lớn để Min Min nghe thấy.
Cả nhóm bật cười khúc khích, những tiếng cười vô tư lự, trái ngược hoàn toàn với tâm trạng của Min Min. “Thật không? Trời đất ơi, mới có mười bảy tuổi chứ mấy.”
Cả người Min Min cứng đờ. Máu trong người cô như dồn hết lên mặt, nóng bừng. Trái tim cô đập thình thịch, muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô chỉ muốn đào một cái lỗ thật sâu ngay tại đây và chui xuống. Muốn biến mất. Hoàn toàn biến mất khỏi mọi ánh nhìn, mọi lời phán xét.
Cuộc sống học đường vô tư, hồn nhiên của ngày nào đã không còn. Giờ đây, mỗi bước chân cô đi đều mang theo gánh nặng của trách nhiệm, của lời đồn đại, của sự phán xét. Những nụ cười bạn bè, những ánh mắt trìu mến của thầy cô giờ đây đều biến thành những gánh nặng vô hình đè lên vai cô gái trẻ. Min Min cảm thấy mình đơn độc và lạc lõng hơn bao giờ hết, giữa chính cái nơi từng là “ngôi nhà thứ hai” của cô. Cô lảo đảo bước tiếp, đôi mắt cay xè. Đây mới chỉ là sự khởi đầu.
Min Min ngồi lặng lẽ trong căn phòng quen thuộc, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ. Cả thế giới như đang sụp đổ dưới chân Min Min, những lo lắng và sợ hãi vây kín lấy tâm trí Min Min. Điện thoại rung nhẹ. Min Min cầm lên, màn hình hiện lên tin nhắn từ Thúy Nga.
“Min Min ơi, cậu sao rồi? Mọi chuyện ổn chứ? Cậu mạnh mẽ lên nhé! 💪😊”
Min Min đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ngắn ngủi ấy. Một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng lan tỏa trong lồng ngực Min Min, như một tia nắng nhỏ xuyên qua màn mây u ám. Min Min khẽ mỉm cười. Thúy Nga vẫn luôn là người bạn đáng tin cậy của Min Min.
Nhưng nụ cười ấy chợt tắt. Min Min đặt tay lên bụng, cảm nhận sự sống đang lớn dần bên trong. Chặng đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy chông gai và thử thách mà Min Min chưa từng hình dung. Min Min biết rằng mọi thứ sẽ không dễ dàng. Xã hội, gia đình, tương lai – tất cả đều là những gánh nặng đè lên đôi vai gầy của Min Min.
Min Min hít một hơi thật sâu. Không thể gục ngã. Min Min phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không chỉ vì bản thân mà còn vì sinh linh bé bỏng này. Min Min phải đối mặt với tất cả, phải chiến đấu cho một tương lai tốt đẹp hơn. Quyết tâm ấy bùng cháy trong đôi mắt Min Min.
Cơn gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa chiều. Min Min nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập yếu ớt nhưng đầy kiên cường từ đứa bé trong bụng. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Min Min không còn thấy sự giận dữ hay tuyệt vọng. Thay vào đó là một sự bình yên lạ kỳ, một sự chấp nhận rằng cuộc đời, dù có nghiệt ngã đến đâu, vẫn ẩn chứa những phép màu. Min Min đã từng nghĩ hạnh phúc là một điều gì đó xa vời, chỉ dành cho những người may mắn. Nhưng giờ đây, hạnh phúc của Min Min lại giản dị đến không ngờ, nằm trọn trong nhịp đập nhỏ bé đang lớn dần. Min Min nhận ra, có lẽ, mỗi biến cố đều là một cánh cửa mở ra một con đường mới, một cơ hội để Min Min học cách trưởng thành, học cách yêu thương vô điều kiện.
Min Min không còn muốn chìm đắm trong những oán trách hay hối tiếc. Cuộc sống này vốn dĩ đã quá phức tạp, Min Min không cần phải tự làm khó mình thêm nữa. Min Min sẽ tha thứ cho những lỗi lầm của người khác, và quan trọng hơn, Min Min sẽ tha thứ cho chính bản thân Min Min. Bởi vì chỉ khi buông bỏ được những gánh nặng ấy, Min Min mới có thể nhẹ nhõm bước tiếp. Ánh hoàng hôn đổ dài trên nền nhà, nhuộm vàng cả căn phòng. Min Min đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ngắm khung cảnh quen thuộc mà giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Một chương mới trong cuộc đời Min Min đang bắt đầu, không còn là cô bé hồn nhiên vô lo vô nghĩ, mà là một người phụ nữ với trái tim đầy yêu thương và một ý chí kiên cường. Min Min tin rằng, dù khó khăn đến mấy, Min Min cũng sẽ vượt qua, vì Min Min không còn đơn độc nữa. Min Min đã có một lý do để sống, để chiến đấu – và đó chính là điều ý nghĩa nhất.

