“Gửi chồng cũ ảnh chồng mới, anh ấy nhắn lại một câu khiến tôi vội vàng hủy h:ô:n..
Ngày nào mẹ chồng con dâu cũng xảy ra m:âu th:uẫn, 2 tuần là có cuộc c:ãi lớn. Mỗi khi thấy 2 mẹ con cã:i nhau, chồng không cần biết ai đúng ai sai, ra sức chì chiết mắ:ng m:ỏ vợ, thậm chí còn đánh tôi nữa.
Cho đến 1 lần, tôi dùng hết 2 tỷ tiền tiết kiệm của gia đình góp vốn với bạn để làm ăn. Khi chồng tôi biết được ép vợ phải rút hết tiền về, nếu không sẽ ly hôn. Số tiền lớn thế, tôi không thể lấy ở bạn 1 lần hết được. Quá mệt mỏi trước những lời đay nghiến của chồng, tôi chấp nhận ly h:ô:n để giải thoát khỏi cuộc h:ô:n nhân bế tắc.
Chúng tôi ly h:ô:n đến nay đã 6 năm, tôi được quyền nuôi con, thỉnh thoảng chồng cũ vẫn đến thăm con. Vài lần Trung ngỏ ý muốn nối lại tình vợ chồng nhưng tôi từ chối, bởi tôi quá mệt mỏi với cuộc h:ôn nhân đẫm nước mắt.
Đầu năm nay, tôi và người đồng nghiệp tên Tiệp có tình cảm với nhau. Suốt 5 tháng bên nhau, tôi thấy Tiệp là người hiền lành, tốt tính và rất quan tâm đến con của tôi.
Còn 2 tuần nữa là tôi và Tiệp sẽ chính thức về chung 1 nhà. Vì muốn khoe với chồng cũ về người chồng trai tân và đạo đức tốt nên tôi gửi cho Trung hình ảnh của Tiệp. Cứ nghĩ chồng cũ sẽ ghe:n tức và tìm cách ngăn cản, nào ngờ anh nhắn tin..”
“Cô cầm điện thoại lên, nhìn thấy tên Trung hiện trên màn hình. Một nụ cười nửa đắc thắng nửa tò mò nở trên môi. Chắc hẳn anh ta đang ghen tức điên cuồng, hoặc sẽ lại bắt đầu van xin cô quay về. Cô mở tin nhắn. Dòng chữ hiện ra không phải là lời níu kéo hay ghen tuông như cô tưởng tượng.
“”Cẩn thận, đừng lấy Tiệp!””
Nụ cười trên môi cô vụt tắt. Thay vào đó là sự sững sờ. Tim cô đập nhanh hơn. Anh ta đang nói cái gì vậy? Tại sao lại cảnh báo cô về Tiệp?
Tin nhắn tiếp theo của Trung hiện lên:
“”Hắn không phải người tốt như cô nghĩ đâu. Cô đang bị lừa đấy.””
Cô đọc lại lần nữa. Hoang mang tột độ. Trung đang nói dối để phá đám ư? Hay thật sự có chuyện gì đó? Đầu óc cô
quay cuồng. Tiệp hiền lành, tốt bụng, luôn quan tâm đến con trai cô, là trai tân… Cô đã quá chắc chắn về sự lựa chọn này.
Một dự cảm tồi tệ dâng lên. Cô siết chặt điện thoại. Không thể mạo hiểm được. Hơn ai hết, cô hiểu giá trị của sự bình yên sau bao năm sóng gió. Cô không thể để con trai mình chịu cảnh mẹ tái hôn nhầm người.
Không chần chừ, cô lập tức mở danh bạ, tìm tên Tiệp. Tay cô run rẩy khi nhấn nút gọi.
“”Em… chúng ta… hủy hôn đi.”” Cô thốt lên, giọng lạc đi vì sốc và bối rối.”
“Giọng cô lạc hẳn khi kết thúc cuộc gọi. Tay vẫn siết chặt điện thoại, cô đứng bất động giữa phòng, hơi thở dồn dập. Cô vừa làm gì vậy? Cô vừa hủy hôn với người đàn ông mà cô tin tưởng tuyệt đối chỉ vì vài tin nhắn từ chồng cũ, người mà cô đã ghét cay ghét đắng suốt sáu năm qua? Sự hoang mang xen lẫn hối hận dâng lên. Liệu cô có quá vội vàng không? Nhưng rồi, hình ảnh con trai lại hiện lên trong đầu. Cô không thể mạo hiểm tương lai của con.
Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Tin nhắn của Trung vẫn còn đó. Hai dòng chữ “”Cẩn thận, đừng lấy Tiệp!”” và “”Hắn không phải người tốt như cô nghĩ đâu. Cô đang bị lừa đấy.”” như đóng đinh vào mắt cô. Dưới hai dòng đó, còn nhiều tin nhắn nữa chưa đọc. Anh ta gửi liên tiếp, như thể sợ cô không kịp xem.
Cô hít sâu, cố trấn tĩnh lại. Run rẩy lướt xuống.
Trung: “”Cô không tin thì thôi. Tôi không rảnh mà đùa. Chỉ muốn cô không phải chịu cảnh lừa dối nữa.””
Trung: “”Tiệp là một thằng khốn nạn. Hắn không phải trai tân gì cả. Hắn có vợ và hai đứa con ở quê.””
Đọc đến đây, cô há hốc mồm. Não bộ như ngừng hoạt động. “”Có vợ… và hai đứa con?”” Không thể nào! Tiệp luôn tỏ ra chân thành, đạo đức, thậm chí còn ngại ngùng khi cô chủ động. Anh ta luôn nói về việc xây dựng một gia đình mới…
Trung: “”Cô nghĩ sao hắn lại bám lấy cô? Là vì tiền chứ còn gì nữa. Cô có 2 tỷ trong tay, hắn thèm chảy nước miếng.””
Trung: “”Tôi gửi cô xem cái này.””
Ngay sau đó là một file đính kèm. Cô nhấn vào. Đó là một đoạn video quay lén. Trong video, Tiệp đang ngồi trong một quán cà phê bình dân, đối diện với một người phụ nữ và hai đứa trẻ. Cô ta trông khắc khổ, còn hai đứa nhỏ thì líu lo gọi “”Bố ơi!””. Camera zoom gần hơn, khuôn mặt Tiệp hiện rõ. Anh ta đang cười nói, xoa đầu đứa bé trai, rồi đưa tiền cho người phụ nữ. Giọng nói trong video dù nhỏ nhưng đủ để cô nghe thấy Tiệp nói: “”Cứ cầm lấy dùng tạm. Tháng sau anh gửi thêm. Sắp tới anh cưới vợ giàu rồi, tha hồ tiền cho mẹ con em.””
Cảnh tượng đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Cô không còn run rẩy nữa. Thay vào đó là một cơn giận dữ điên cuồng. “”Trai tân””, “”đạo đức tốt””… tất cả sụp đổ. Hình ảnh Tiệp hiền lành, chân thật tan biến, thay vào đó là gương mặt trơ trẽn, tham lam trong đoạn video. Hắn không chỉ lừa dối về thân phận, mà còn lợi dụng tình cảm, lợi dụng sự tin tưởng của cô chỉ vì tiền. Cái số tiền 2 tỷ mà cô đã phải đánh đổi bằng cả cuộc hôn nhân của mình, bằng bao nước mắt và tủi nhục! Hắn dám nhắm vào nó ư?
Máu dồn lên não. Cô cảm thấy lợm giọng. Mấy tháng qua, cô đã sống trong một vở kịch do hắn dựng nên. Hắn quan tâm đến con cô? Hắn yêu thương cô? Tất cả chỉ là diễn kịch! Diễn quá giỏi!
Cô nhìn chằm chằm vào điện thoại, nơi đoạn video vẫn đang chạy. Cơn giận biến thành sự căm ghét tột độ. Trung nói đúng. Cô suýt nữa lại bước vào một vũng lầy mới, còn tăm tối hơn cả cuộc hôn nhân cũ. Nước mắt không rơi, chỉ có lửa cháy trong lòng. Cô sẽ không để yên cho chuyện này. Kẻ lừa đảo như hắn không xứng đáng có được bất cứ thứ gì từ cô. Hắn sẽ phải trả giá!”
“Cô nhìn chằm chằm vào điện thoại, nơi đoạn video vẫn đang chạy. Cơn giận biến thành sự căm ghét tột độ. Trung nói đúng. Cô suýt nữa lại bước vào một vũng lầy mới, còn tăm tối hơn cả cuộc hôn nhân cũ. Nước mắt không rơi, chỉ có lửa cháy trong lòng. Cô sẽ không để yên cho chuyện này. Kẻ lừa đảo như hắn không xứng đáng có được bất cứ thứ gì từ cô. Hắn sẽ phải trả giá!
Trí óc cô quay cuồng, cố gắng xử lý cú sốc. Trung? Người chồng cũ vũ phu, người đã khiến cô khốn khổ đến mức phải đánh đổi 2 tỷ tiền tiết kiệm để ly hôn? Trung, kẻ mà cô đã hận đến tận xương tuỷ suốt sáu năm qua, lại chính là người mở mắt cho cô? Nghịch lý đau đớn này khiến cô gần như ngã quỵ. Cô đã tin tưởng mù quáng vào Tiệp, một người chỉ mới gặp vài tháng, chỉ vì hắn tỏ ra tử tế, khác hẳn Trung. Nhưng hóa ra, cả hai đều là một loại người – những kẻ chỉ biết lợi dụng phụ nữ. Trung lợi dụng cô về thể xác và tinh thần, còn Tiệp thì nhắm thẳng vào tiền bạc.
Sự nghi ngờ, vốn chỉ là một hạt mầm nhỏ khi cô nghe Trung cảnh báo, giờ đã nở rộ thành một cây cổ thụ gai góc trong lòng. Cô đọc lại các tin nhắn của Trung, rồi xem lại đoạn video thêm lần nữa. Không còn chút nghi ngờ nào. Khuôn mặt Tiệp, giọng nói của hắn, sự thân mật với người phụ nữ và hai đứa trẻ… tất cả đều là bằng chứng không thể chối cãi. Hắn đã lừa dối cô một cách trắng trợn.
Cô siết chặt điện thoại trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Cơn giận dữ điên cuồng ban nãy giờ đã được thay thế bằng một sự bình tĩnh đáng sợ. Một sự bình tĩnh lạnh lẽo, chỉ chực bùng phát. Tiệp nghĩ rằng cô ngốc nghếch ư? Nghĩ rằng hắn có thể dễ dàng chiếm đoạt 2 tỷ mồ hôi nước mắt của cô ư? Hắn nhầm rồi. Cô đã đứng dậy sau cuộc hôn nhân địa ngục với Trung, cô đã gây dựng lại tất cả từ con số không. Cô sẽ không để bất cứ ai, nhất là một kẻ dối trá như Tiệp, cướp đi thành quả và tương lai của cô và con trai.
Nhìn vào màn hình điện thoại, cô không còn thấy hình ảnh Tiệp dịu dàng, ân cần nữa. Chỉ còn là khuôn mặt tham lam, trơ trẽn của một kẻ lừa đảo. Cô hít một hơi thật sâu, nén lại tất cả cảm xúc đang cuộn trào. Giờ không phải lúc để khóc lóc hay suy sụp. Giờ là lúc hành động.
Cô lập tức lướt danh bạ. Cô cần nói chuyện với Trung. Dù ghét bỏ thế nào, lúc này, anh ta là người duy nhất có bằng chứng. Cô sẽ tìm hiểu mọi chuyện cho ra nhẽ. Và Tiệp, hắn sẽ phải trả giá đắt cho những gì đã gây ra. Rất đắt.”
“Cô siết chặt điện thoại, ngón tay cái lướt nhanh trên màn hình cảm ứng, tìm kiếm số của Trung. Nhưng đột nhiên, ngón tay cô dừng lại. Không phải lúc gọi cho Trung ngay lập tức. Cô cần sắp xếp lại mọi thứ trong đầu. Hình ảnh Tiệp cười nói trong video vẫn ám ảnh, nhưng giờ đây, nó hòa trộn với vô số mảnh ghép khác, những điều nhỏ nhặt mà cô đã cố tình phớt lờ suốt năm tháng qua.
Trí óc cô tua ngược lại cuốn phim về mối quan hệ với Tiệp. Những buổi tối muộn Tiệp nghe điện thoại ngoài ban công, giọng nói thì thầm như sợ ai đó nghe thấy. Mỗi lần cô vô tình lại gần, anh ta lại giật mình kết thúc cuộc gọi một cách vội vàng. Cô đã tin lời giải thích của anh ta là “”chỉ là đối tác làm ăn””, “”không có gì quan trọng””. Giờ nghĩ lại, sao cô lại ngốc nghếch đến vậy?
Rồi những lần cô hỏi về gia đình anh ta. Tiệp luôn trả lời rất chung chung, rằng “”gia đình anh ở quê””, “”không có gì đặc biệt””. Anh ta chưa bao giờ đưa cô về nhà, hay thậm chí là cho cô xem ảnh người thân. Cô đã tự trấn an mình rằng đó là do anh ta “”độc lập”” hoặc “”không muốn chuyện tình cảm ảnh hưởng đến công việc””. Một lời nói dối khác mà cô tự kể cho bản thân mình nghe.
Và những cuối tuần. Đã bao nhiêu lần cô muốn cùng Tiệp đi chơi xa, hay ít nhất là dành trọn một ngày cuối tuần bên nhau? Lần nào cũng vậy, anh ta lại có lý do. “”Anh bận đi công tác đột xuất””, “”Có cuộc hẹn với đối tác quan trọng ở tỉnh khác””, “”Cần giải quyết gấp chuyện công việc””. Cô đã tin sái cổ những lời đó, dù trong lòng có chút hụt hẫng. Cô nghĩ rằng anh ta là người đàn ông của sự nghiệp, có chí tiến thủ. Hóa ra, những cuối tuần “”bận rộn”” đó có lẽ là thời gian anh ta dành cho gia đình thật sự của mình.
Từng mảnh ghép nhỏ nhặt, từng lời nói dối vụn vặt mà cô đã bỏ qua vì tình yêu mù quáng giờ đây nối lại với nhau, tạo thành một bức tranh rõ ràng đến tàn nhẫn. Bức tranh về một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp. Tiệp không phải là người đàn ông tử tế, độc thân như anh ta vẫn thể hiện. Anh ta là một kẻ đã có gia đình, đang lên kế hoạch lừa tiền của cô.
Sự thật này như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Cảm giác bị phản bội, bị lợi dụng khiến cô rùng mình. Sáu năm trước, cô mất 2 tỷ để thoát khỏi cuộc hôn nhân địa ngục. Bây giờ, Tiệp suýt nữa lại cướp đi tất cả những gì cô đã gây dựng lại. Hắn không chỉ muốn tiền, hắn còn chà đạp lên niềm tin, lên hy vọng về một hạnh phúc mới của cô.
Nước mắt vẫn không rơi, nhưng lồng ngực cô như bị bóp nghẹt. Cô hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Bây giờ không phải lúc đắm chìm trong sự tủi thân hay giận dữ. Cô cần phải đối diện với sự thật này, và quan trọng hơn hết, cô cần phải hành động. Bằng chứng Trung gửi cho cô là khởi đầu. Những gì cô vừa nhớ lại từ mối quan hệ với Tiệp củng cố thêm quyết tâm trong lòng cô.
Cô nhìn lại màn hình điện thoại, số của Trung vẫn hiện lên. Dù căm ghét quá khứ, dù không muốn liên quan gì đến người chồng cũ này nữa, cô biết rằng, lúc này, Trung là người duy nhất có thể giúp cô lật tẩy Tiệp. Cô sẽ không để Tiệp nhởn nhơ. Hắn sẽ phải trả giá.
Ngón tay cô đặt trên màn hình, sẵn sàng nhấn gọi. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.”
“Ngón tay cô đặt trên màn hình, sẵn sàng nhấn gọi. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Nhưng rồi, cô hít một hơi run rẩy. Gọi cho Trung ngay bây giờ? Sau tất cả những gì đã xảy ra giữa họ? Trái tim cô co thắt lại vì mối căm hận cũ xen lẫn sự tổn thương mới. Không. Cô không thể dựa vào Trung hoàn toàn, và cô càng không thể cho phép mình hành động bốc đồng khi chưa có đủ bằng chứng. Nếu Trung nhầm thì sao? Nếu đây chỉ là một sự hiểu lầm tai hại? Nỗi sợ hãi bị lừa dối kìm hãm cô, nhưng nỗi sợ hãi trở thành kẻ ngốc, kẻ vu oan cho người mình yêu lại còn lớn hơn.
Cô trượt ngón tay khỏi màn hình gọi, thay vào đó mở lại tin nhắn của Trung. Cô phóng to tấm ảnh Trung gửi. Một người phụ nữ mặc váy cưới màu trắng, cười hạnh phúc bên cạnh một người đàn ông. Dù ảnh hơi mờ và góc chụp nghiêng, cô vẫn có thể nhận ra khuôn mặt quen thuộc ấy – khuôn mặt của Tiệp. Bên cạnh họ là một cậu bé, chắc là con trai họ. Trái tim cô chùng xuống. Đây không phải là ảnh ghép, cũng không phải là trò đùa ác ý. Đây là sự thật. Tiệp đã kết hôn. Và người phụ nữ trong ảnh… Trung nói đó là vợ Tiệp.
Cô nhớ lại lời Tiệp từng nói về gia đình ở quê, về việc anh ta là trai tân. Mọi thứ đều là giả dối. Cái tên người phụ nữ Trung nhắc đến là gì? Cô đọc lại tin nhắn. “”Linh””. Tiệp đã kết hôn với một người tên Linh và có con. Bao lâu rồi? Trung nói họ kết hôn đã lâu, trước cả khi Tiệp chuyển công tác lên đây. Vậy là suốt 5 tháng qua, Tiệp đã lừa dối cô một cách trắng trợn. Hắn không chỉ giấu vợ con, mà còn sắp làm đám cưới với cô, để rồi chiếm đoạt tiền của cô.
Sự bình tĩnh ban đầu bị thay thế bằng cơn giận dữ sôi sục. Nhưng cô biết, lúc này, giận dữ không giải quyết được gì. Cô cần bằng chứng không thể chối cãi, để khi đối chất, Tiệp sẽ không thể quanh co chối cãi, và để cô có thể vạch trần bộ mặt thật của hắn trước tất cả mọi người.
Cô mở trình duyệt web trên điện thoại. Gõ tìm kiếm cái tên “”Tiệp”” kết hợp với tên công ty nơi cô và hắn làm việc. Rồi gõ thêm “”Linh”” và “”Tiệp””. Cô thử tìm kiếm thông tin trên mạng xã hội, dò tìm các tài khoản có thể liên quan. Mạng xã hội là nơi con người ta khó giấu diếm cuộc sống cá nhân nhất. Cô hy vọng có thể tìm thấy một dấu vết nào đó – một bức ảnh gia đình, một bài đăng chúc mừng kỷ niệm ngày cưới, hay bất cứ thứ gì chứng minh Tiệp đã có gia đình.
Ngón tay cô lướt trên màn hình, sự tập trung cao độ. Cô cảm thấy như một thám tử đang lần theo dấu vết. Cô không muốn tin vào điều này, nhưng lý trí mách bảo cô rằng tất cả những dấu hiệu nhỏ nhặt Tiệp từng để lộ đều chỉ về một sự thật tàn khốc. Cô phải tìm ra sự thật, dù nó có đau đớn đến mức nào. Quá trình xác minh bắt đầu, một mình, trong bí mật.”
“Cô gõ “”Tiệp”” và tên công ty lên thanh tìm kiếm, không có gì đặc biệt. Thêm tên “”Linh”” vào, vẫn là những kết quả chung chung. Cô chuyển sang các mạng xã hội. Facebook, Instagram, Zalo… Cô tìm kiếm bằng tên, bằng gợi ý kết bạn từ những người quen biết Tiệp. Ngón tay cô lướt nhanh, lòng bàn tay lấm tấm mồ hôi.
Một hồ sơ công khai lọt vào mắt cô trên một nền tảng ít phổ biến hơn. Tên “”Linh Nguyễn””. Ảnh đại diện là một người phụ nữ, không rõ mặt lắm. Cô nhấp vào. Dòng thời gian không cập nhật thường xuyên, chủ yếu là chia sẻ công thức nấu ăn, ảnh phong cảnh. Cô gần như muốn bỏ qua thì một bài đăng cách đây vài năm thu hút sự chú ý của cô. Một album ảnh mang tên “”Kỷ niệm ngày cưới lần thứ X””.
Cô nín thở mở album. Những bức ảnh rõ nét hiện ra, khác hẳn tấm ảnh mờ nhạt của Trung. Trong đó, Tiệp đang nắm tay người phụ nữ tên Linh, cùng nhau cắt bánh, trao nhẫn, cười nói hạnh phúc. Cậu bé trong ảnh Trung gửi cũng xuất hiện, lớn hơn một chút so với hình ảnh đám cưới, đang chạy nhảy xung quanh. Dưới mỗi bức ảnh là những lời chúc mừng từ bạn bè, người thân, nhắc đến “”Tiệp và Linh””, chúc “”gia đình nhỏ hạnh phúc””. Một bình luận từ một tài khoản khác có tên “”Trung”” (không phải Trung chồng cũ của cô) còn trêu đùa “”Hai ông bà gắn bó ghê, Tiệp lên thành phố làm ăn nhớ giữ mình nhé!””.
Máu trong người cô như đông lại. Toàn thân cô run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn đau buốt xé nát lồng ngực. Đây là bằng chứng. Sống động và không thể chối cãi. Tiệp đã kết hôn với Linh, có con. Họ đã có một cuộc sống gia đình trước khi anh ta xuất hiện trong cuộc đời cô. Lời nói dối về “”trai tân”” và “”đạo đức tốt”” tan tành như sương khói.
Cả thế giới cô xây dựng trong 5 tháng qua – tình yêu, niềm tin, kế hoạch cho tương lai, đám cưới chỉ còn 2 tuần nữa – tất cả sụp đổ chỉ trong vài giây nhìn vào màn hình điện thoại. Cú lừa này không chỉ về tiền bạc, mà còn về sự chân thành, về trái tim cô. Hắn không chỉ muốn tiền 2 tỷ của cô, hắn còn giẫm đạp lên sự tin tưởng của cô một cách tàn nhẫn. Hắn đã sống một cuộc sống hai mặt hoàn hảo, lừa dối cả vợ con ở quê và cô ở thành phố. Cái vẻ ngoài hiền lành, thật thà chỉ là vỏ bọc cho một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, máu lạnh. Nước mắt lăn dài trên má cô, nóng hổi và cay đắng. Cô siết chặt điện thoại trong tay, nhìn chằm chằm vào nụ cười của Tiệp trong ảnh cưới. Nụ cười đó giờ đây trông thật ghê tởm.”
“Nước mắt giàn giụa, nhòe đi hình ảnh nụ cười của Tiệp trên màn hình. Nụ cười đó, đã từng khiến cô rung động, giờ đây chỉ là đỉnh cao của sự giả tạo. Mỗi bức ảnh hạnh phúc của anh ta bên người vợ tên Linh và đứa con trai như một nhát dao cứa vào trái tim cô. Sáu năm sau cuộc hôn nhân đổ vỡ vì bị lừa tiền, cô đã rất khó khăn để mở lòng trở lại. Tiệp xuất hiện, với vẻ ngoài chân chất, câu chuyện về một người đàn ông độc thân, sống có trách nhiệm, đã sưởi ấm lại tâm hồn cô. Cô đã tin tưởng, đã yêu, đã đặt hết hy vọng vào cuộc sống mới chỉ còn cách vạch đích hai tuần.
Và giờ đây, tất cả chỉ là tro tàn. Anh ta nói dối về thân phận độc thân, nói dối về gia đình, và có lẽ, nói dối tất cả mọi điều về bản thân. Cái vỏ bọc hoàn hảo ấy đã che đậy một sự thật tàn nhẫn. Cô không chỉ mất đi 2 tỷ đồng, mà còn mất đi niềm tin vào con người, vào tình yêu, vào chính bản thân mình. Làm sao cô lại ngu ngốc đến thế? Làm sao cô lại không nhìn ra bất kỳ dấu hiệu nào? Hay tình yêu đã làm mờ mắt cô?
Những kỷ niệm đẹp đẽ trong 5 tháng qua bỗng chốc biến thành những thước phim kinh tởm. Những lời yêu thương, những cử chỉ quan tâm, những kế hoạch tương lai… tất cả giờ chỉ là kịch bản được Tiệp diễn một cách hoàn hảo để đạt được mục đích của hắn. Hắn đã cười vào mặt cô, cười vào sự tin tưởng mù quáng của cô. Cảm giác bị phản bội nhấn chìm cô trong một cơn giận dữ và đau đớn tột cùng. Cô run rẩy, siết chặt điện thoại đến mức khớp tay trắng bệch. Đứa con trai trong ảnh, nụ cười của Linh, và khuôn mặt rạng rỡ của Tiệp trong ngày cưới… đó là gia đình thật sự của anh ta. Còn cô, chỉ là một con mồi. Cô hít một hơi thật sâu, vị mặn chát của nước mắt tràn vào miệng. Đã đến lúc đối diện với sự thật tàn khốc này.”
“Cô hít một hơi thật sâu, vị mặn chát của nước mắt tràn vào miệng. Đã đến lúc đối diện với sự thật tàn khốc này. Nỗi đau cuộn trào, nhanh chóng biến thành một cơn giận dữ thiêu đốt. Cô muốn đập nát chiếc điện thoại, muốn hét lên thật to để trút hết sự uất hận. Giận hắn, tên Tiệp khốn nạn, vì đã lừa dối cô một cách tàn nhẫn. Giận bản thân mình hơn gấp bội, vì đã quá tin tưởng, quá ngu ngốc, để bị lừa hết lần này đến lần khác. Trung lừa cô mất 2 tỷ, Tiệp lừa cô mất đi niềm tin và một lần nữa chà đạp lên trái tim cô. Sáu năm, sáu năm cô chật vật vực dậy sau cú sốc đầu tiên, để rồi lại rơi vào cái bẫy của một kẻ lừa đảo tinh vi hơn.
Những kỷ niệm ngọt ngào trước đây giờ chỉ còn là những nhát dao xoáy sâu vào vết thương lòng. Hắn đã nói những lời yêu thương đó với ai nữa? Hắn đã lên kế hoạch tương lai đó cùng với người vợ tên Linh của hắn chưa? Mỗi lần hắn nói “”Anh yêu em””, có phải hắn đang nghĩ đến cô ta không? Cô cảm thấy ghê tởm. Ghê tởm hắn, ghê tởm sự giả tạo của hắn, và ghê tởm chính bản thân mình vì đã không đủ sáng suốt. Nước mắt đã khô, chỉ còn lại ngọn lửa giận dữ bùng cháy trong đáy mắt. Cô siết chặt nắm đấm. Không thể để chuyện này tiếp diễn thêm một giây phút nào nữa. Hai tuần nữa là đám cưới ư? Nực cười!
Cơn giận dữ tột cùng không khiến cô gục ngã, mà ngược lại, nó tiếp thêm cho cô một nguồn sức mạnh khủng khiếp. Sự yếu đuối đã bị đốt cháy thành tro tàn, thay vào đó là sự quyết tâm sắt đá. Cô sẽ không để bất kỳ ai chà đạp lên mình thêm lần nào nữa. Cô sẽ không để kẻ lừa đảo này tiếp tục diễn kịch. Tất cả phải chấm dứt. Ngay lập tức. Quyết định khó khăn nhất, nhưng cũng là duy nhất đúng đắn lúc này, hiện rõ trong đầu cô. Cô thở hắt ra một hơi, đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy kiên định.”
“Cô lập tức vớ lấy điện thoại, ngón tay run rẩy lướt trên màn hình. Tìm tên Tiệp, cô gõ một tin nhắn ngắn gọn, sắc lạnh: “”Cần gặp anh ngay lập tức. Có chuyện khẩn cấp.”” Không chờ đợi câu trả lời, cô đặt điện thoại xuống bàn, lòng nóng như lửa đốt. Cơn giận vẫn âm ỉ, nhưng lý trí đã trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô biết mình phải đối diện, phải chấm dứt màn kịch bẩn thỉu này. Chuẩn bị xong, cô khoác vội chiếc áo, trong túi xách, nắm chặt tập tài liệu và chiếc điện thoại – những bằng chứng không thể chối cãi.
Cô chọn một quán cà phê vắng vẻ vào giờ trưa, góc khuất nhất. Ngồi đó, cô cố gắng giữ cho hơi thở đều đặn, bàn tay đặt trên mặt bàn siết chặt đến trắng bệch. Từng giây phút trôi qua thật chậm chạp. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Ánh mắt cô dán chặt vào cửa ra vào.
Khoảng mười lăm phút sau, Tiệp bước vào, dáng vẻ hơi bối rối. Anh tìm kiếm quanh phòng và nhanh chóng nhận ra cô. Anh tiến lại gần, trên môi nở nụ cười thường thấy, nụ cười mà giờ đây cô chỉ thấy sự giả tạo kinh tởm.
“”Em sao vậy? Nhắn tin gì mà gấp thế?”” Tiệp hỏi, giọng vẫn dịu dàng như mọi khi. Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện cô.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt cô đỏ hoe, nhưng không còn giọt nước mắt nào, chỉ còn sự lạnh lẽo và giận dữ. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy. “”Anh Tiệp.””
Tiệp nhận ra sự khác lạ trong giọng cô. Nụ cười trên môi anh tắt dần, thay vào đó là vẻ lo lắng. “”Có chuyện gì thế em? Sao trông em căng thẳng vậy?””
Cô im lặng một lúc, tay trong túi xách siết chặt tập tài liệu. Cô không thể giữ bình tĩnh hoàn toàn. Giọng nói cô vẫn hơi run, nhưng ánh mắt thì sắc như dao cạo. “”Tôi có chuyện muốn nói với anh. Chuyện rất quan trọng.””
Không khí giữa hai người bỗng trở nên căng như dây đàn. Tiệp ngồi thẳng người dậy, ánh mắt dò xét. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảm nhận được sự nguy hiểm từ cô. Cô từ từ đưa tay ra khỏi túi xách, cầm theo tập tài liệu. Tay cô run nhè nhẹ, nhưng vẻ mặt kiên quyết. Cô đặt tập tài liệu lên bàn, đẩy nhẹ về phía anh. Cô đã sẵn sàng.”
“Cô đặt tập tài liệu lên bàn, đẩy nhẹ về phía anh. Tay cô run nhè nhẹ, nhưng vẻ mặt kiên quyết. “”Anh mở ra xem đi.””
Tiệp nhíu mày khó hiểu. Anh đưa tay ra cầm lấy tập tài liệu, mở bìa ra. Ánh mắt anh lướt qua những tấm ảnh, những giấy tờ bên trong. Nụ cười trên môi anh đông cứng lại. Vẻ bối rối ban đầu nhanh chóng biến thành sự tái nhợt, đôi mắt giãn ra vì sốc. Anh lật từng trang một cách vội vã, ngón tay hơi run run. Mỗi trang giấy như một nhát dao cứa vào sự bình tĩnh giả tạo của anh.
“”Cái… cái gì đây?”” Anh lắp bắp, ngẩng đầu nhìn cô, giọng nói không còn sự dịu dàng mà thay vào đó là vẻ hoảng loạn pha lẫn giận dữ. “”Mấy thứ này ở đâu ra?””
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang né tránh của anh. “”Ở đâu ra không quan trọng. Quan trọng là những thứ này nói lên điều gì.”” Giọng cô vẫn bình tĩnh đến đáng sợ, trái ngược hoàn toàn với cơn bão đang gào thét trong lòng. “”Anh Tiệp, anh giải thích đi. Đây là vợ và con trai anh sao? Anh giải thích những tấm ảnh này đi.”” Cô chỉ vào những tấm ảnh chụp Tiệp đang vui vẻ bên một người phụ nữ và một đứa trẻ. Tiếp đó là một bản sao giấy đăng ký kết hôn, một giấy khai sinh.
Tiệp đánh rơi tập tài liệu xuống bàn. Những tờ giấy mỏng manh rơi lả tả. Anh cúi xuống nhặt vội vã, tay chân lóng ngóng. Khuôn mặt anh cắt không còn giọt máu, mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh cố gắng lấy lại bình tĩnh, nụ cười gượng gạo xuất hiện trên môi, nhưng đôi mắt thì lộ rõ sự sợ hãi.
“”À… cái này… những thứ này… là hiểu lầm thôi em.”” Anh nói, giọng run run cố giữ vẻ trấn an. “”Những người này… chỉ là bạn bè… đồng nghiệp cũ thôi mà.””
Cô cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng và khinh miệt. “”Bạn bè? Đồng nghiệp cũ? Anh nghĩ tôi ngốc đến mức đó sao, anh Tiệp? Giấy đăng ký kết hôn, giấy khai sinh… Anh nói đây là bạn bè? Anh giải thích thế nào về những tấm ảnh anh đang ôm hôn người phụ nữ này, đang bón kem cho đứa bé này trong ngày sinh nhật của nó?””
Anh im lặng, đôi mắt đảo qua đảo lại, tìm kiếm một lời nói dối có thể cứu vãn tình thế. Nhưng trước những bằng chứng không thể chối cãi trên bàn, mọi lời biện hộ đều trở nên vô nghĩa và lố bịch.
“”Anh… anh nghe này…”” Anh bắt đầu nói, giọng trầm xuống, cố gắng tỏ ra đáng thương. “”Đúng là anh đã kết hôn… nhưng đó là quá khứ. Anh và cô ấy đã ly thân lâu rồi, chỉ còn chờ thủ tục thôi.””
“”Ly thân?”” Cô ngắt lời anh, giọng sắc lạnh. “”Anh nhìn lại ngày trên giấy đăng ký kết hôn đi. Chỉ mới hơn một năm trước. Anh nhìn ngày trên giấy khai sinh đi, đứa bé mới chỉ hai tuổi. Anh nói ly thân lâu rồi khi cả gia đình anh vừa đi du lịch Đà Nẵng tháng trước, ảnh chụp vẫn còn đây sao?”” Cô lật thêm một tấm ảnh cuối cùng trong tập tài liệu, đặt trước mặt anh. Tiệp trong ảnh đang khoác vai người phụ nữ ấy, phía sau là biểu tượng du lịch Đà Nẵng.
Tiệp hoàn toàn chết lặng. Anh cúi gằm mặt xuống, hai bàn tay siết chặt trên đùi. Mọi nỗ lực lấp liếm, chối cãi đều sụp đổ. Sự thật trần trụi phơi bày: người đàn ông cô yêu, tin tưởng, người mà cô nghĩ là trai tân, đạo đức tốt, đang chuẩn bị kết hôn cùng cô, lại là một kẻ dối trá, đã có vợ con.
Cô nhìn anh, không còn giận dữ bùng cháy, chỉ còn sự thất vọng đến tột cùng và lạnh lẽo. “”Anh Tiệp. Anh đã sống một cuộc đời hai mặt như thế nào vậy?”” Cô nói, giọng khẽ hơn, nhưng sức nặng của lời nói khiến anh như bị đóng đinh tại chỗ. “”Anh lừa dối tôi, lừa dối gia đình anh… Vì cái gì?””
Anh ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy hoảng loạn và sự bất lực. “”Anh… anh xin lỗi…””
“”Xin lỗi?”” Cô lặp lại, từ này nghe thật xa lạ và vô nghĩa lúc này. Cô đứng dậy, thu lại tập tài liệu. “”Anh không nợ tôi một lời xin lỗi nào hết. Anh nợ gia đình anh. Và tôi… tôi chỉ đơn giản là người đã quá ngu ngốc để tin vào màn kịch hoàn hảo của anh.””
Cô nhìn anh lần cuối, ánh mắt không còn chút tình cảm nào. “”Hôn lễ này, không có gì để nói thêm cả.”” Cô xoay người bước đi, để lại Tiệp ngồi đó, gục mặt xuống bàn, giữa đống giấy tờ chứng minh con người thật dơ bẩn của anh ta.”
“Cô xoay người bước đi, để lại Tiệp ngồi đó, gục mặt xuống bàn, giữa đống giấy tờ chứng minh con người thật dơ bẩn của anh ta. Chỉ sau vài bước chân, Tiệp đột ngột ngẩng phắt dậy, khuôn mặt nhăn nhó tuyệt vọng. Anh nhìn theo bóng lưng cô đang khuất dần sau cánh cửa, nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây. Anh không thể để cô đi như thế.
“”Em ơi! Em ơi, khoan đã!”” Anh vội vàng bật dậy khỏi ghế, chân vướng vào chân bàn loạng choạng. Những tờ giấy lại rơi tung tóe dưới sàn. Anh không kịp nhặt, chỉ biết lao nhanh về phía cửa, gọi với theo cô. Giọng anh khản đặc, đầy van lơn.
Cô không dừng lại. Cô vẫn tiếp tục bước đi, vai run lên khe khẽ. Có lẽ cô đang cố gắng giữ bình tĩnh, hoặc đang khóc trong im lặng. Tiệp đuổi kịp cô ngay gần cửa ra vào. Anh nắm lấy cánh tay cô, siết chặt. Tay anh lạnh ngắt, run rẩy.
“”Em à… xin em… dừng lại nghe anh nói đi.”” Anh kéo cô quay lại, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Khuôn mặt điển trai thường ngày giờ méo mó vì sợ hãi và đau khổ. Anh giữ chặt tay cô, dường như sợ buông ra cô sẽ tan biến mất.
Cô vùng mạnh tay ra khỏi nắm siết của anh, nhưng anh không buông. Ánh mắt cô nhìn anh lạnh lẽo như băng. “”Còn gì để nói nữa sao, anh Tiệp?””
“”Có… có chứ! Anh xin em… hãy nghe anh giải thích.”” Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má anh. Anh cúi gằm mặt xuống, vai run lên bần bật. Giống như một đứa trẻ bị bắt quả tang làm sai, anh gục đầu nhận lỗi, nhưng lời nói lại đầy sự yếu đuối và biện minh. “”Anh… anh xin lỗi… thật sự xin lỗi em. Anh biết anh sai rồi… anh đã lừa dối em.””
Anh ngẩng đầu lên, cố gắng nhìn thẳng vào mắt cô, nhưng lại không dám. “”Nhưng… nhưng anh yêu em thật lòng! Xin em hãy hiểu cho anh!”” Anh nói, giọng đứt quãng vì tiếng nấc. “”Anh… anh yêu em từ khi chúng ta mới gặp nhau. Anh chưa bao giờ có cảm giác này với ai khác… Kể cả vợ anh…”” Anh nói dối một cách trắng trợn, ngay cả trong lúc khóc lóc xin lỗi.
Cô nhìn anh, trái tim đã đóng băng. Những lời biện minh sáo rỗng, những giọt nước mắt cá sấu này không còn chút tác dụng nào với cô nữa. “”Yêu tôi thật lòng?”” Cô lặp lại, giọng mỉa mai. “”Yêu tôi thật lòng mà anh lại giấu giếm sự thật anh đã có vợ con? Yêu tôi thật lòng mà anh sắp làm đám cưới với tôi trong khi anh vẫn là chồng hợp pháp của người phụ nữ khác, vẫn đóng vai người cha hoàn hảo trước mặt con trai anh?””
“”Không phải vậy… không phải như em nghĩ đâu.”” Anh lắc đầu quầy quậy, cố gắng biện minh tiếp. “”Hoàn cảnh của anh phức tạp lắm em ơi. Anh… anh không hạnh phúc với gia đình hiện tại. Bọn anh đã ly thân rồi… thật sự ly thân mà. Chỉ là… chỉ là chưa làm thủ tục thôi.””
Cô không tin. Cô đã thấy những tấm ảnh, cô đã thấy ngày tháng trên giấy tờ. Sự “”ly thân”” này quá mới mẻ, quá bất thường khi chỉ tháng trước anh còn cùng vợ con đi du lịch. “”Chưa làm thủ tục? Hay là anh không dám đối mặt với sự thật? Không dám đối mặt với việc phải chịu trách nhiệm cho hành động của mình? Không dám từ bỏ cuộc sống ổn định với gia đình kia?”” Cô hỏi thẳng thừng, mỗi lời nói như một mũi dao đâm vào sự yếu đuối của anh.
Anh cúi gằm mặt, không đáp lại được. Anh biết cô nói đúng. Anh không dám. Anh yêu cô, có lẽ là thật, nhưng anh yêu bản thân mình và cuộc sống an nhàn, đầy đủ của mình nhiều hơn. Anh không dám đánh đổi tất cả để đến với cô một cách đàng hoàng, vì anh sợ mất đi thứ gì đó, mất đi sự nghiệp, danh tiếng, tài sản… Hoặc đơn giản là anh chưa từng có ý định từ bỏ gia đình kia một cách triệt để. Cô chỉ là một cuộc phiêu lưu, một bến đỗ tạm thời mà anh muốn có được cùng lúc với tất cả mọi thứ khác.
“”Anh… anh sợ… anh sợ mất em…”” Anh lắp bắp, cố gắng níu kéo tia hy vọng cuối cùng bằng cách tỏ ra đáng thương hơn nữa.
Cô cười lạnh lẽo. “”Mất tôi? Anh chưa bao giờ có tôi thật sự, anh Tiệp à. Anh chỉ có một ảo ảnh, một màn kịch do chính anh dựng lên và khiến tôi trở thành khán giả bất đắc dĩ.”” Cô giật mạnh tay ra khỏi anh lần nữa, lần này anh không giữ lại được. “”Những lời này… anh nói với vợ anh đi. Nói với con trai anh đi.””
Cô quay lưng bước đi thẳng, không ngoái nhìn lại. Tiệp đứng sững sờ, nhìn theo bóng lưng cô đến khi cô khuất hẳn. Anh khuỵu xuống, ôm mặt khóc nức nở ngay giữa hành lang vắng vẻ. Những giọt nước mắt muộn màng, những lời xin lỗi và biện minh yếu ớt tan vào không khí lạnh lẽo. Anh đã mất tất cả.”
“””Tôi không thể xây dựng hạnh phúc trên sự dối trá của anh!”” Cô gằn giọng, dứt khoát quay lưng. Bước chân cô vội vã trên hành lang, xa dần tiếng nấc nghẹn ngào của Tiệp. Cô không bận tâm đến khuôn mặt đau khổ hay những lời biện minh sáo rỗng anh ta thốt ra sau lưng. Nỗi đau trong cô lúc này không thể đong đếm được, nó trộn lẫn với sự phẫn nộ và ghê tởm. Cô đã trao trọn niềm tin, trái tim và cả tương lai vào người đàn ông này, để rồi nhận lại chỉ là sự dối trá trắng trợn.
Cô ra khỏi tòa nhà, hít một hơi khí lạnh buổi chiều. Điện thoại trong túi rung lên liên tục. Là những cuộc gọi nhỡ và tin nhắn dồn dập từ số của Tiệp. Cô lướt qua, không đọc, không nghe. Tất cả những gì anh ta nói lúc này đều vô nghĩa. Cô biết mình cần làm gì.
Cô đứng dừng lại bên lề đường, nhìn dòng xe cộ ngược xuôi. Quyết định này là dấu chấm hết cho mối quan hệ 5 tháng qua, cho đám cưới đã định sẵn chỉ còn hai tuần nữa. Hai tuần nữa, thay vì bước vào lễ đường, cô sẽ đối mặt với sự thật cay đắng và những ánh nhìn tò mò, phán xét từ những người xung quanh. Nhưng thà đối mặt với tất cả còn hơn tiếp tục sống trong một vở kịch mà cô không hề hay biết mình là diễn viên chính.
Cô mở điện thoại, vào danh bạ, tìm tên Tiệp. Anh ta vẫn đang gọi. Cô nhấn nút từ chối cuộc gọi, sau đó mở phần tin nhắn. Ngón tay cô gõ nhanh trên màn hình, không một chút do dự.
“”Đám cưới hủy. Giữa chúng ta kết thúc từ đây.””
Tin nhắn được gửi đi. Một cảm giác giải thoát pha lẫn với sự trống rỗng dâng lên trong lòng. Cô đã làm điều đúng đắn, điều duy nhất cần làm. Mọi lời xin lỗi, mọi lời giải thích của Tiệp đều không thể xoa dịu được vết thương quá lớn và sự phản bội quá tàn nhẫn này. Cô không thể xây dựng hạnh phúc trên sự dối trá của anh ta, không bao giờ.
Cô cất điện thoại vào túi, thở hắt ra. Chuyện này chưa kết thúc ở đây. Những người đã lừa dối cô, làm tổn thương cô, sẽ phải trả giá. Cô sẽ không im lặng chịu đựng nữa. Cô sẽ đòi lại công bằng cho chính mình.”
“Cô bước đi trên con đường quen thuộc về nhà, tâm trí vẫn còn quay cuồng với cú sốc và quyết định vừa đưa ra. Căn hộ trống trải đón chào cô. Mọi thứ trong nhà dường như đều nhắc nhở về những kế hoạch đã bị đổ vỡ: tập thiệp mời nằm trên bàn, danh sách nhà cung cấp dịch vụ dán trên tủ lạnh, và chiếc váy cưới treo trong tủ kính.
Cô nhìn chằm chằm vào chiếc váy, thiết kế tinh khôi màu trắng, giờ đây chỉ còn là một biểu tượng của sự lừa dối. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng cô lập tức gạt đi. Không có thời gian cho nước mắt lúc này. Cô cần phải hành động.
Cô ngồi xuống sofa, cầm điện thoại. Danh bạ mở ra. Số của mẹ cô là số đầu tiên cô cần gọi. Bàn tay cô run rẩy nhấn số. Tiếng chuông dài như kéo thêm sự nặng nề trong lồng ngực.
“”Alo, con yêu?”” Giọng mẹ cô tràn đầy sự mong chờ và hạnh phúc chuẩn bị cho đám cưới.
Cô hít sâu, cố gắng giữ cho giọng không run. “”Mẹ ơi… Con… con gọi có chuyện này…””
Giọng mẹ cô lập tức trở nên lo lắng. “”Có chuyện gì thế con? Sắp cưới rồi, có vấn đề gì à?””
“”Con… con xin lỗi mẹ. Đám cưới… đám cưới sẽ không diễn ra nữa ạ.””
Đầu dây bên kia im lặng. Một sự im lặng kéo dài, ngột ngạt. Rồi giọng mẹ cô vỡ òa trong sự bàng hoàng và thất vọng. “”Cái gì cơ? Không diễn ra là sao? Con nói cái gì vậy? Chuyện gì xảy ra? Tiệp… Tiệp có vấn đề gì à?””
Cô cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Cô không muốn nói dối mẹ, nhưng cũng không thể kể toàn bộ sự thật tàn khốc lúc này. “”Con… con và anh ấy không hợp, mẹ ạ. Có những chuyện xảy ra… Con không thể cưới anh ấy được.””
“”Không hợp? Hai đứa yêu nhau thắm thiết, chỉ còn hai tuần nữa thôi mà không hợp là sao? Mẹ không hiểu! Gia đình hai bên đã gặp mặt, nhà hàng, váy cưới, thiệp mời… Tất cả đã xong xuôi hết rồi! Giờ con nói hủy là sao? Con làm thế mọi người sẽ nghĩ gì? Mẹ biết ăn nói với nhà thông gia thế nào đây? Tiệp là người tốt mà con! Trai tân đàng hoàng…””
Những lời trách móc của mẹ như những mũi kim đâm vào trái tim đang rỉ máu của cô. Cô hiểu sự thất vọng của mẹ, sự lo lắng về thể diện gia đình. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. “”Con xin lỗi mẹ. Nhưng con không thể tiếp tục được nữa. Con sẽ tự mình giải quyết mọi chuyện.””
Cô cúp máy khi giọng mẹ vẫn còn vang lên đầy trách cứ. Nước mắt cuối cùng cũng không kìm được nữa, trào ra giàn giụa. Cuộc gọi với mẹ chỉ là khởi đầu. Cô còn phải đối mặt với hàng loạt cuộc gọi và tin nhắn khác.
Bạn bè bắt đầu nhắn tin, hỏi han. Cô soạn một tin nhắn chung, ngắn gọn: “”Xin lỗi mọi người, đám cưới của mình và Tiệp sẽ hủy. Có một số chuyện cá nhân xảy ra.”” Cô gửi đi, và ngay lập tức điện thoại lại rung lên bần bật.
Tiếng chuông từ nhà cung cấp dịch vụ cưới vang lên. Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị đối mặt với việc giải thích, trả lại tiền cọc, và nghe những lời tiếc nuối, thắc mắc. Cảm giác xấu hổ, mệt mỏi và trống rỗng bao trùm lấy cô. Đây chính là cái giá của sự dối trá mà cô đã vô tình rơi vào. Nhưng cô biết, sự đau khổ này, dù tột cùng, vẫn không bằng việc tiếp tục sống trong một cuộc hôn nhân giả tạo. Cô sẽ phải đối mặt với tất cả, kể cả những lời xì xào, ánh mắt dò xét của dư luận. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng cô đã sẵn sàng bước đi.”
“Cô nhìn quanh căn hộ, sự bừa bộn do việc chuẩn bị cưới giờ đây chỉ còn là minh chứng cho một bi kịch. Mệt mỏi, cô ngồi phịch xuống ghế sofa, điện thoại vẫn còn nóng trên tay. Hàng loạt tin nhắn, cuộc gọi nhỡ hiện lên. Cô thở dài, tự nhủ phải đối mặt hết thảy. Nhưng điều khó khăn nhất vẫn còn ở phía trước.
Tiếng lách cách của chìa khóa ở cửa khiến cô giật mình. Con trai cô, với chiếc cặp sách còn vắt vẻo trên vai, bước vào nhà. Khuôn mặt non nớt của thằng bé sáng lên khi thấy mẹ, rồi lại hơi xịu xuống khi không thấy “”chú Tiệp”” như mọi lần.
“”Mẹ ơi, chú Tiệp đâu ạ?”” Thằng bé hỏi, giọng có chút hụt hẫng.
Cô mỉm cười gượng gạo, vẫy tay gọi con lại gần. Thằng bé chạy sà vào lòng cô. Cô ôm chặt con, hít hà mùi tóc quen thuộc. Đây là lý do cô phải mạnh mẽ. Đây là người cô cần bảo vệ.
“”Con trai yêu của mẹ,”” cô bắt đầu, giọng cố gắng nhẹ nhàng hết mức. “”Mẹ có chuyện này muốn nói với con.””
Thằng bé ngước đôi mắt to tròn, trong veo nhìn cô, vẻ tò mò lẫn lo lắng.
“”Đám cưới của mẹ với chú Tiệp… sẽ không diễn ra nữa con ạ.””
Khuôn mặt thằng bé đờ ra. Sự bối rối hiện rõ. “”Sao lại không ạ? Chú Tiệp… chú Tiệp bảo sắp được ở cùng nhà với con mà?””
Tim cô thắt lại. Nhìn thấy sự hụt hẫng, sự khó hiểu trong mắt con, cô cảm thấy đau như cắt. Nhưng cô không thể nói sự thật tàn khốc. Con còn quá nhỏ để hiểu về sự lừa dối, về tiền bạc, về những toan tính.
“”Ừm… Chú Tiệp có một số vấn đề cá nhân rất phức tạp,”” cô lựa chọn từ ngữ đơn giản nhất có thể. “”Những vấn đề đó… chú ấy không thể giải quyết được ngay lúc này, và nó khiến cho việc mẹ và chú ấy ở cùng nhà là không thể. Ít nhất là bây giờ.””
“”Vấn đề gì ạ?”” Thằng bé vẫn không hiểu, đôi mày non nớt nhíu lại. “”Chú ấy bị ốm ạ?””
“”Không phải ốm con ạ. Chỉ là… những chuyện của người lớn thôi. Rất khó giải thích cho con hiểu lúc này.”” Cô vuốt tóc con. “”Mẹ biết con quý chú Tiệp, mẹ cũng vậy. Nhưng đôi khi, người lớn đưa ra những quyết định khó khăn để mọi chuyện tốt hơn cho tất cả mọi người.””
Sự buồn bã dần xâm chiếm khuôn mặt thằng bé. Đôi mắt nó rơm rớm nước. “”Vậy… chú Tiệp không làm bố của con nữa ạ?””
Câu hỏi non nớt ấy như một nhát dao đâm vào trái tim cô. Cô ôm chặt con hơn nữa. “”Con trai, con luôn có mẹ. Và con… con không cần một người bố mà lại có những vấn đề không rõ ràng.”” Cô thầm nghĩ, con xứng đáng với một người cha tốt hơn, chứ không phải một kẻ đã cố gắng lừa dối cả mẹ lẫn con.
Nhìn thấy nỗi buồn và sự bối rối trong mắt con, dù đau lòng, nhưng một sự khẳng định mạnh mẽ dâng lên trong lòng cô. Cô đã làm đúng. Quyết định hủy bỏ đám cưới, dù gây ra bao nhiêu sóng gió, là quyết định duy nhất đúng đắn để bảo vệ đứa con trai bé bỏng này khỏi một người cha dượng giả tạo, một cuộc sống dựa trên sự lừa dối. Con trai cô xứng đáng được lớn lên trong sự thật và bình yên. Cô sẽ chiến đấu cho điều đó.”
“Cô nhìn theo bóng lưng con trai vào phòng riêng, lòng vẫn nặng trĩu. Điện thoại trên bàn lại reo. Là số lạ. Cô do dự một chút, rồi bắt máy.
“”Alo?”” Giọng cô vẫn còn chút mệt mỏi.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi một giọng nói quen thuộc vang lên, trầm và hơi ngập ngừng.
“”Là anh… Trung đây.””
Cô sững người. Sáu năm kể từ khi ly hôn, đây là lần hiếm hoi anh chủ động liên lạc. Tim cô đập nhanh hơn, không phải vì cảm xúc cũ, mà vì dự cảm lạ lùng. “”Trung? Sao anh lại… gọi cho tôi?””
“”Anh nghe… nghe nói chuyện của Tiệp rồi.”” Trung nói, giọng hơi khó xử. “”Anh gọi để xem em thế nào, xem em đã xử lý ra sao rồi.””
“”Anh… anh biết chuyện gì?”” Cô nhíu mày. “”Anh biết Tiệp…?””
“”Biết,”” Trung đáp gọn lỏn. “”Anh biết cả những gì anh ta đã làm.””
Sự bối rối và tức giận dâng lên trong cô. “”Làm sao anh biết được? Và… tại sao anh lại nói cho tôi biết? Chuyện của tôi và anh ta không liên quan gì đến anh nữa mà?””
Trung thở dài nhẹ. “”Đúng là không liên quan về mặt tình cảm, nhưng anh… anh tình cờ biết được sự thật về Tiệp qua một mối quan hệ làm ăn. Người này từng hợp tác với anh ta, sau đó phát hiện ra bản chất thật. Ban đầu anh cũng không định nói đâu, nhưng rồi… rồi anh nghĩ đến con trai.””
Cô im lặng lắng nghe, cố gắng hiểu.
Trung tiếp tục, giọng trở nên chân thành hơn. “”Dù quá khứ của chúng ta có ra sao đi nữa, em vẫn là mẹ của Bin. Anh không muốn thấy mẹ của con mình lại bị lừa dối thêm lần nữa. Nhất là khi chuyện này có thể ảnh hưởng đến thằng bé.””
Lời nói của Trung chạm đến một góc mềm yếu trong lòng cô. Cô đã quá quen với sự lạnh lùng và những hiểu lầm trong cuộc hôn nhân trước. Nghe thấy sự quan tâm (dù là vì con), cô có chút bất ngờ.
“”Anh… anh không muốn em lại khổ vì sai lầm nữa.”” Trung nói, giọng điệu kiên quyết nhưng không kém phần dịu dàng. “”Anh biết em đã vất vả thế nào sau chuyện hai tỷ năm đó. Anh không muốn em phải trải qua điều tương tự.””
Nước mắt bất giác trào ra khóe mắt cô. Không phải vì Trung, mà vì sự nhận thức rằng, dù cuộc hôn nhân đã tan vỡ, vẫn có người (người cha của con trai cô) quan tâm đến sự an nguy và hạnh phúc của hai mẹ con. Sự cô độc trong cuộc chiến chống lại sự lừa dối của Tiệp dường như vơi đi chút ít.
“”Cảm ơn anh,”” cô nói khẽ, giọng nghẹn lại. “”Tôi… tôi đã hủy hôn rồi.””
Trung im lặng một lúc. “”Anh biết. Anh mừng vì em đã quyết định như vậy. Em đã làm đúng.””
Cuộc nói chuyện ngắn ngủi kết thúc. Cô cúp máy, vẫn còn ngỡ ngàng trước sự can thiệp bất ngờ của Trung. Anh đã gieo vào lòng cô hạt mầm của sự nghi ngờ đúng lúc, và giờ đây, anh lại xuất hiện để xác nhận rằng cô đã đưa ra quyết định đúng đắn. Có lẽ, đôi khi, những mối quan hệ tưởng chừng đã kết thúc lại vẫn còn sợi dây liên kết, đặc biệt là khi có sự hiện diện của một đứa trẻ vô tội. Cô lau nước mắt, cảm thấy một chút nhẹ nhõm len lỏi qua nỗi đau và sự thất vọng. Cuộc đời vẫn còn những điều bất ngờ, cả tốt lẫn xấu.”
“Cô cúp máy, vẫn cầm điện thoại trong tay, cảm giác hỗn độn. Cuộc gọi từ Trung như một cú hích cuối cùng đẩy cô ra khỏi cơn choáng váng. Cô ngồi xuống ghế sofa, đôi mắt nhìn xa xăm vào khoảng không trước mặt.
Tất cả những gì đã xảy ra trong những ngày qua cứ quay mòng mòng trong tâm trí. Cuộc gặp gỡ định mệnh với Tiệp vào đầu năm nay, những lời nói ngọt ngào, sự quan tâm tưởng chừng chân thành, kế hoạch về một gia đình hạnh phúc mà cô đã vẽ ra, và rồi… cú sốc khi sự thật bị phanh phui. Năm tháng ngắn ngủi nhưng chứa đựng quá nhiều cảm xúc, từ niềm tin yêu mù quáng đến sự sụp đổ hoàn toàn.
Giờ đây, sau khi nghe Trung xác nhận, cô nhận ra mình đã ngây thơ đến mức nào. Cô đã lao vào mối quan hệ này quá nhanh, quá vội vàng, chỉ vì khao khát có một bờ vai nương tựa, vì nghĩ rằng cuối cùng mình đã tìm thấy một người đàn ông tốt, một mái ấm cho Bin. Cô đã tin vào vẻ ngoài đạo mạo, những lời hứa hẹn đẹp đẽ của Tiệp mà không hề dành thời gian tìm hiểu sâu hơn, không lắng nghe những cảnh báo mơ hồ từ trực giác hay những lời góp ý (nếu có). Sự thật về Tiệp thật phũ phàng – một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, lợi dụng lòng tin và sự khao khát hạnh phúc của người khác để trục lợi. Hắn ta không chỉ muốn tiền, mà còn muốn hủy hoại cuộc sống của cô, biến cô thành quân cờ trong những kế hoạch bẩn thỉu của mình.
Và rồi… Trung. Người đàn ông cô từng nghĩ là đã hoàn toàn bước ra khỏi cuộc đời mình, người đã khiến cô tổn thương sâu sắc vì những hiểu lầm về số tiền 2 tỷ năm xưa, giờ lại là người đưa tay cảnh báo cô, thậm chí còn gọi điện để xem cô thế nào sau khi mọi chuyện vỡ lở. Hành động này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô. Không phải vì anh còn yêu hay còn tình cảm, mà là vì Bin. Vì không muốn thấy mẹ của con trai mình lặp lại sai lầm, bị tổn thương thêm lần nữa. Điều đó khiến cô phải nhìn nhận lại. Có lẽ, không phải ai cũng hoàn toàn xấu xa hay hoàn toàn tốt đẹp. Con người phức tạp hơn cô nghĩ. Trung có thể đã sai lầm trong quá khứ, có thể không phải người chồng lý tưởng, nhưng ở khía cạnh người cha, anh vẫn còn sự quan tâm. Sự thật này, dù nhỏ nhoi, cũng là một phần của bài học.
Bài học đắt giá nhất mà cô nhận được từ Tiệp không chỉ là về sự cảnh giác với những lời mật ngọt và vẻ ngoài hào nhoáng, mà còn là về việc phải tin tưởng vào bản thân, vào trực giác của mình, và quan trọng hơn hết, là phải dành thời gian. Thời gian để tìm hiểu, để chữa lành, để nhìn nhận con người một cách tỉnh táo, không bị che mắt bởi nỗi cô đơn hay khao khát.
Cô đứng dậy, đi vào phòng ngủ. Chiếc hộp nhung đựng nhẫn đính hôn vẫn nằm trên bàn trang điểm. Cô cầm nó lên, cảm giác lạnh lẽo qua lớp vải. Chiếc nhẫn từng là biểu tượng của hy vọng, giờ đây chỉ còn là vật gợi nhắc về một sai lầm đau đớn. Cô mở hộp, nhìn viên kim cương lấp lánh dưới ánh đèn, rồi khẽ khép lại. Không chút do dự, cô mở ngăn kéo tủ, đặt chiếc hộp vào góc sâu nhất, khuất sau những món đồ cũ. Nó thuộc về quá khứ.
Hành động ấy như một nghi thức giải thoát. Cô cảm thấy một gánh nặng được trút bỏ. Nỗi đau vẫn còn đó, vết thương vẫn rỉ máu, nhưng cô biết mình sẽ vượt qua. Cô đã đủ mạnh mẽ để tự đứng dậy sau cú vấp ngã 6 năm trước, và giờ đây, cô sẽ làm lại điều đó, mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố bắt đầu lên. Con trai cô đang ở trong phòng, vô tư không biết mẹ vừa trải qua những sóng gió lớn đến nhường nào. Nụ cười của Bin là lý do lớn nhất để cô tiếp tục. Cô sẽ dành thời gian này để chữa lành vết thương lòng, tập trung vào công việc, chăm sóc con trai và xây dựng lại cuộc sống. Không còn vội vàng tìm kiếm hạnh phúc từ bên ngoài nữa. Hạnh phúc đích thực phải đến từ sự bình yên trong tâm hồn và tình yêu thương vô điều kiện dành cho Bin. Giông bão đã qua đi, để lại những mất mát, nhưng cũng để lại những bài học quý giá. Cô đã mất niềm tin vào một người, nhưng đổi lại, cô tìm thấy sự kiên cường ẩn sâu bên trong mình. Con đường phía trước có thể vẫn còn nhiều thử thách, nhưng cô tin rằng, với kinh nghiệm đã học được và tình yêu dành cho con, hai mẹ con sẽ cùng nhau bước đi vững vàng, hướng tới một tương lai tươi sáng hơn, nơi bình yên và hạnh phúc thật sự chờ đợi.”

