L;ạnh người chuyện 3 cô gái đêm đêm vẫy xe ở đèo Bảo Lộc….Cơn mưa rả rích phủ màn sương trắng xóa lên đèo Bảo Lộc. Đồng hồ trên xe tải chỉ 2 giờ 12 phút sáng. Tài xế Hùng rùng mình, không rõ vì lạnh hay vì thứ gì đó anh vừa thấy trong kính chiếu hậu — ba bóng người mặc váy trắng, tóc xõa dài, đứng bất động giữa lằn ranh tối đen của rừng núi. Một trong số họ từ từ giơ tay vẫy.
Anh phanh gấp.
Không hiểu vì lý do gì.
Có gì đó bắt buộc anh phải dừng lại.
Mặc dù… tim đập dồn dập như trống trận.
Đèo Bảo Lộc, nối liền Lâm Đồng và Đồng Nai, từ lâu đã nổi danh là một trong những cung đường nguy hiểm bậc nhất Tây Nguyên. Không chỉ vì khúc cua tử thần hay những chiếc xe container đổ dốc không thắng, mà còn vì những lời đồn ma mị râm ran truyền miệng trong giới tài xế đường dài.
Người ta kể rằng vào những đêm mưa gió, khi sương giăng kín mặt đèo, thường có ba cô gái mặc váy trắng đứng bên vệ đường, vẫy xe xin đi nhờ. Ai dừng lại cũng không bao giờ đến được điểm đích…
…hoặc nếu đến, thì thần trí không còn tỉnh táo
Tài xế Hùng, người có thâm niên mười hai năm chinh chiến đường đèo, không phải người m;ê t;ín. Anh từng chở hàng từ Bắc vào Nam, lăn lộn đủ kiểu thời tiết, chứng kiến tai nạn, cướp bóc, thậm chí cả xác chết trên đường. Nhưng đêm nay… có gì đó khiến anh bất an. Trời mưa phùn, sương đặc quánh như cháo loãng, và con đèo như dài ra vô tận trong bóng tối.
Khi xe lướt qua khúc cua thứ chín, anh bỗng nghe tiếng động nhẹ sau thùng xe.
“Chắc hàng xê dịch,” anh nghĩ bụng, nhưng vẫn liếc kính chiếu hậu.
Lúc ấy, anh thấy họ.
Ba cô gái…. Xem thêm tại bình luận
Hùng ngồi im lặng, mắt bám chặt vào gương chiếu hậu. Đèn pha hắt lên những bóng mờ, ba cô gái đứng như lụa trắng trong sương. Anh thở dốc, miệng khẽ mở ra tiếng gợn ngạt:
“Hả… Mấy cô là ai?”
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng mưa rơi lộp bộp, tiếng gió rít qua lù lù của rặng thông.
Hùng lắc đầu, tay kéo vô lăng mạnh hơn, nhưng xe vẫn dừng lại như bị kéo bởi một lực vô hình. Anh cảm thấy mình không còn kiểm soát được chiếc xe.
“Hãy đi! Đừng…đừng làm gì nữa!” – tiếng anh hùng, nhưng âm thanh phát ra từ môi họng ngắn quặn, không thấu tới không gian.
Lần một, một trong ba cô gái chầm chậm giơ tay lên, ngón tay dài như vẽ vòng tròn trong không khí. Đôi mắt cô không hiện ra, chỉ lấp lánh trong sương mù. Hùng cảm giác tim mình nghẹt thở, nhịp đập dồn dập như trống trận.
“Bạn…!” – anh gào lên, tiếng vang lên như tiếng kêu của một thuyền nghiền nát trước sóng dữ.
Bỗng nhiên, một tiếng vang khẽ khẽ, như tiếng thở dài từ trong xe, vang lên từ thùng hàng: “…cẩn thận…”
Hùng cắt cánh tay, tay trái nắm chặt vô lăng, mắt vẫn dán vào gương chiếu hậu. Ánh sáng le lói qua từng giọt mưa khiến hình ảnh ba cô gái như những bóng ma duyên dáng, không một dấu hiệu di chuyển.
“Đừng…đưa tôi ra khỏi đây!” – Hùng lắp bắp, giọng run rẩy, nhưng vẫn cố gắng nắm lấy lý trí.
Tiếng mưa nhả hạt rơi đều trên kính, giây phút dường như kéo dài vô tận. Bầu không khí nặng nề như một lớp bao phủ vô hình, đè nặng lên trái tim Hùng.
“Bạn không thể…tránh được…” – giọng thầm thì, nhẹ nhàng, như một luồng gió lùa qua dốc, vang lên từ phía sau.
Hùng chợt thở hổn hển, nhìn thấy một chiếc lá rụng lơ lửng trong luồng không khí, rơi xuống đất, chạm nhẹ vào từng gợn sương.
“Cứ..cứ thắng, cô?” – Hùng ném ra, tiếng gào lưỡng lự.
Làn sương đen thâm dày hơn, như nuốt chửng ánh sáng. Ba cô gái vẫn đứng bất động, gương mặt mờ ảo, tay vẫn giơ chầm chậm, không cho phép xe rời đi.
“Thôi…để lại tôi…đây là…điểm dừng cuối!” – Hùng hét lên, giọng vang khắp đèo, nhưng không ai đáp trả.
Tiếng mưa dập dờn, tiếng gió thổi thổi qua các khe núi, và một tiếng rào dọc lại vang lên, như từ mục sâu dưới đất:
“Nếu dừng lại…không bao giờ về tới đích…”
Hùng cắn chặt môi, mắt liếc qua bức tường sương, tim đập mạnh hơn, ánh mắt lửa cháy dẫu mưa lững lờ. Cám ranh sắc lạnh nhắc anh, ngày nào anh đã ấp băng qua bao hiểm nguy, giờ đây liều mình giữa một truyền thuyết sống động, bị kì ảo giam cầm trong khung kính.
Hùng rụt lại tay, nhẹ nhàng đưa chìa khóa vào chốt cửa phụ, tiếng kẽ tiếng gió rít vang lên trong không gian buốt. Anh ấn nhẹ còi báo hiệu, nhưng tiếng vang lăn tăn như bị hút thối vào sương mù.
“Mở cửa ra,” cô gái đầu tiên thì thầm, giọng vang lên như tiếng thở dài của đêm.
Hùng cúi đầu, miệng hề khẽ: “Cho tụi em đi qua dốc.”
Hai giây trôi qua, tay anh kéo tay cầm chốt, cửa phụ cộc mở ra. Không khí lạnh thấu vào xương, hơi thở trong mũi anh bốc lên thành băng. Làn sương dày hơn, dường như còn nặng hơn khi ba cô gái bước lên thùng xe.
Cô gái thứ hai, tóc dài phủ lên vai, đưa tay ra, nhưng khi chạm vào việc nặng của áo khoác, chiếc áo không hề ướt – vạt áo vẫn sáng như mới, không một giọt mưa nào bám. Hùng cảm nhận một luồng lạnh xuyên thấu từ tay cô, tim anh đập rùng rợn.
“Đừng di chuyển nữa!” Hùng gào lên, giọng gợn ngạt vì lạnh. Anh vỗ tay vào cửa phụ, muốn đóng lại, nhưng cánh cửa kẹt yên như chịu lời gió.
Cô gái ba, bên dưới mái tóc đen tuyền, cúi người nhẹ, gập đầu lại, giọng thở dài: “Ta cần một chỗ dừng, chờ cơn gió qua.”
Ánh đèn trong thùng tải chập chờn, chiếu lên khuôn mặt trắng bệch của ba cô gái. Mưa rơi tí tách, nhưng quần áo họ như vô hình khỏi giọt nước. Hùng cảm thấy một luồng lạnh thấm vào lưng, nhức óp như có ai đó vừa thổi một đợt gió băng qua.
“Cứ vào. Đi nhanh lên, phía trước còn dốc dốc nguy hiểm hơn,” Hùng nói gượng gạo, giọng lẫn lo sợ và mệt mỏi.
Ba cô gái lặng lẽ bước vào, mỗi người một bước, hơi thở của họ gặp trái tim Hùng như gió lùa qua rừng cây già. Khi họ lên tới bệ ngồi, họ ngồi im lặng, biển mắt tĩnh lặng, ánh sáng mờ ảo nhấp nhô trên mặt kính.
Tiếng mưa rơi lại dồn dập, nhưng bây giờ không còn rơi lên người họ, chỉ vội vã đổ trên mây sương.
“Hùng… cô ấy chưa thôi mơ,” cô gái đầu tiên nói, giọng ngắt quãng dạng tiếng vang vọng, “cô ấy muốn trên đường này, mọi người không còn đi qua.”
Hùng lặng im, tay siết chặt vô lăng, mắt cố chặt vào mặt đường phía trước.
“Thôi, mình đi nhanh hết,” anh thở, âm lệnh ngắn gọn.
Xe bật máy, động cơ gầm rú như một con thú đang thức dậy. Hùng đẩy mạnh cần thắng, xe lăn bánh, đẩy qua khúc cua thứ chín. Không khí trong khoang xe dường như băng lại, hơi lạnh thấu vào xương.
Bàn tay cô gái thứ hai chạm vào tay lái, áo khoác không ướt ngay cả khi dao động trong gió mạnh. Hùng cảm giác da mình thót chết, nhưng vẫn kéo xe lên dốc.
“Một mình sao đủ?” cô gái ba thì thầm, mắt nhìn ra ngoài, nơi đền sau là đèo Bảo Lộc, mây sương dày đặc như tấm màn xám.
“Chúng ta không thể quay lại,” Hùng đáp, giọng rắn cứng, “ngủ lại ở đây sẽ chẳng có gì thay đổi.”
Xe lao vào dốc, tiếng gió rít xuyên qua cửa sổ, tiếng mưa và tiếng thở dài của ba cô gái hòa quyện thành một giai điệu u hoài. Khi chiếc xe vừa bắt đầu trượt dốc, một tiếng động lạ vang lên từ thùng hàng – một tiếng kêu rên rỉ âm ỉ: “…cẩn thận…tránh…”.
Hùng ghì mắt, nhìn ngược lại gương chiếu hậu, ba cô gái vẫn đứng bất động, như những hình bóng mờ ảo không thể rời khỏi quyết định của anh.
Xe chầm chậm rời khỏi khúc cua, nhưng không khí bên trong xe đã trở nên lạnh hơn nữa, như có một lớp băng vô hình đang lùa qua từng lỗ hổng.
Hùng thở hổn hển, cảm nhận được hơi thở băng giá trên cổ. Anh biết rằng, một khi đã mở cửa cho ba cô gái lên xe, không có cách nào quay lại. Hành trình chỉ còn tiếp tục, và mỗi bước trên dốc sẽ đưa anh sâu hơn vào câu chuyện chưa kể.
Hùng bám chặt vô lăng, hơi thở bốc ra thành hơi sương bám vào kính. Anh lặng lẽ quay đầu, ánh đèn pha vụt qua lớp sương dày, chiếu lên gương chiếu hậu.
Trong khoảnh khắc chợt tĩnh lặng, hai khuôn mặt xuất hiện lờ le trên lớp gương hơi mờ. Đôi mắt xanh biếc lấp lánh, mái tóc dài trắng bồng bềnh như băng, lúc hiện rõ lúc biến mất như hư ảo. Hùng rùng mình, tay vô lăng co rơi còn thắt chặt hơn.
“Anh…,” tiếng thở nhẹ vang lên từ phía sau, nhưng không phải tiếng gió. Một cô gái ngồi ở giữa ba người, áo dài trắng ôm sát, cánh tay khẽ giơ lên, ngón tay trỏ hướng về phía Hùng.
“Anh đi đêm nhiều, có sợ không?” cô nữ thì thầm, giọng như khúc vỗ nhẹ trên những cơn mưa.
Hùng nghẹn họng, tiếng nói anh kẹt lại trong họng. “Sợ sao?” anh trả lời, giọng nứt rách, “Có gì mà…”
Cô gái mỉm cười, ánh mắt như ngọc băng lấp lánh giữa đêm. “Không sợ… chỉ sợ anh mất đi con đường này, như những người trước đây.”
Tiếng vang của cô như một lệnh, Hùng cảm thấy tim mình đập dồn dập như trống trận. Anh nhìn lại gương chiếu hậu, nhưng ba cô gái đã tan biến, chỉ còn lại là vệt sương lặng lẽ trôi qua.
“Đừng quay đầu lại,” giọng nữ vang lên lần nữa, lần này dường như đến từ mọi phía, “đi tới cuối con đường, rồi anh sẽ hiểu tại sao chúng tôi ở đây.”
Hùng thở hổn hển, mắt không rời phần đường thẳng phía trước, nhưng không thể ngừng thắc mắc về những lời thì thầm. Anh siết chặt vô lăng hơn, tốc độ xe tăng lên, bánh xe gầm rền qua sương mù dày đặc, trong khi tiếng mưa rơi gào thét vào tấm kính, hòa lẫn với tiếng vọng của ba khuôn mặt trắng ma.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Hùng cảm nhận được một luồng lạnh nhẹ lướt qua gáy, như một bàn tay vô hình nhẹ nhàng chạm vào vai. Anh không thể nói ra được gì, chỉ biết mình đang bị cuốn vào một vòng xoáy không thể thoát.
Xe lao nhanh qua khúc cua thứ chín, tiếng gió vỗ lỏng qua khung xe, và gương chiếu hậu lại bỏ lỡ một lần nữa: một khuôn mặt trắng hồng, đôi mắt rỗng, rồi lại “biến mất”.
“Hùng…đừng lùi lại,” tiếng nữ thì thầm vang lên lần cuối, rồi tan biến cùng tiếng mưa.
Anh gầm thét một tiếng cười gắt, vừa hoảng sợ vừa thất thanh: “Ai…cái quái gì đang đùa với tôi!!!”
Đèn pha lướt qua những ngọn cây che phủ, sương mù như một tấm khăn che kín mọi thứ, nhưng trong tâm trí Hùng chỉ còn lại một suy nghĩ duyên dáng và câm lặng: **Nếu không dám tiếp tục, con đường này sẽ không bao giờ có kết thúc**.
Lúc Hùng thở ra âm thanh tiếng gầm thở trong hai tay, anh dừng xe khi gặp một làn sương dày thấm qua khung cửa sổ. Âm nhạc lặng lẽ như tiếp tục từ nốt giai điệu ma quỷ.
Hùng có cánh tay thoải mái đắp vào vô lăng, mắt lơ mang quanh be dân cảnh: quang thấp lẻa, cọc đồng cắt khắc tráng giữa khung sương. Khi vô cùng chắc chắn, ông quay đầu, ánh sáng ẩn mình dưới mặt trời sớm mai đầy tím.
Hùng chú ý, trong tranh sương vẽ những hình biên, một dải sương mỏng rải lưới quanh biển. Đột nhiên, chữ VỀ Kỽ BÂU LỘC băng bóng tràn ngập sững sờ.
“Hông…” Hùng thở dài, từ lẽ mắt, anh nhìn chỗ có ba cô gái mặc váy trắng đứng lặng một đoạn ngắn sau góc quyết định thuốc lá đó.
Hùng tình thành, cắn mút khi lường được duy nhất cánh tay lạnh lãng.
“Hùng…”
Lời chào lưới mải mà không thuộc ghi gián, vẫn vừa được chân mời tiếp trí.
Câu chuyện tiếp tục, gia thực hiện bải hoc văn và đáng bạt xẻnh.
Bản bảo diện có thủ tiêu.
Cùng với Hùng, ba người cô gái đang khẳng dị.
Hùng u tiên hay, và chia mỡ một giai bài lệnh kịch lập.
{Các dòng đối thoại}
Hùng: “Ung! Tất cả đang cố vong–”
Bộ ni: “Từ bỏ dậy, tôi…”
Lên vong converge.
Ở những tông giai; Hùng ngột làm tất cả câu chuyện.
[đình.]Tiếng cộc cộc vang lên từ thùng xe tải, dội lại trên mặt đường như tiếng trống chiến. Hùng quay đầu, mắt mở to, tay siết chặt vô lăng, khối dầu trong bánh quay nhanh hơn.
HÙNG (đánh gót bàn phím, giọng nặng nề): “Có ai đi theo mấy cô không?”
Ba cô gái mặc váy trắng đồng loạt quay về phía sau, dáng hình mờ ảo trong sương lởm chởm. Một cô, tóc dài trông mỏng manh như sợi tơ, giơ tay lên, ngón tay khẽ vẫy.
CÔ GÁI 1 (giọng không vang, như vọng trong gió): “Xin… xin giúp…”
CÔ GÁI 2 (đầu gối bật lên, mắt không chớp): “Đừng dừng lại…”
CÔ GÁI 3 (miệng mở hơi ngắn, không thốt nên lời): “Cứ… kéo…”
Hùng nhấn phanh nhẹ, bánh xe rít lên, xe chầm chậm dừng ngay trên khúc cua. Sương dày như bọt trà sâu thấm vào kính chắn gió, khiến ánh sáng mờ ảo mọi hình bóng.
HÙNG (tâm hồn rung chuyển, nghĩ nhanh): *Nếu dừng lại, tôi sẽ bị kẹt ở đây mãi mãi.*
Hùng lăn bánh lại, tăng tốc, nhưng âm thanh cộc cộc vẫn vang dội, lần này mạnh hơn, như tiếng cào xé của một sinh lực vô hình.
CÔ GÁI 1 (điểm mắt lên đường, giọng vang lên như tiếng gió lạnh): “Không được đi!”
CÔ GÁI 2 (cúi đầu, tay chạm vào mũi xe, nhíu mày): “Đừng… đừng qua…”
CÔ GÁI 3 (đưa tay ra, ngón tay chạm nhẹ vào bích lái, như muốn nắm lấy): “Cứ… Đừng…”
HÙNG (la lên, giọng vang lên giữa tiếng gió và đàn hồi xe): “Các cô làm gì ở đây? Các cô có biết mình đang trên con đường chết chóc không?”
Cô gái đầu tiên giữ im lặng, khuôn mặt vẫn không động, mắt như lấp lánh ánh lửa vô hình. Hùng cảm thấy da mình nổi cột, tim đập thậm thở như trống trận.
HÙNG (nghẹt thở, nói lái lộn): “Nếu đang có chuyện gì, nói đi! Đừng làm trò đùa chết người!”
Tiếng cộc cộc lại vang lên, mạnh mẽ hơn, khiến khung gầm xe rúng động. Hùng cảm thấy chiếc xe như đang bị một bàn tay vô hình kéo về phía thùng. Anh nhìn lại, thùng xe mở ra, bên trong dường như có một khe hở, một mùi hôi thối và tiếng thở dài vọng ra.
CÔ GÁI 1 (đầu gối gập lại, tiếng thở đồng đều): “Đừng… trả lời… chỉ..”
CÔ GÁI 2 (đưa tay ra, chạm vào tấm kính gió, để lại một vết ướt lẫn máu): “Thì…một người… đã…”
CÔ GÁI 3 (đánh nhìn Hùng, mắt như đâm xuyên qua tâm hồn): “Hãy… thả… lùi…”
Hùng bối rối, phanh gấp một lần nữa, bánh xe kêu lách tách. Tuy nhiên, dù cố gắng rẽ, tiếng cộc cộc không dừng, mà càng ngày càng hoang dã, tràn ngập cả khoang xe.
HÙNG (giọng rên rỉ, thở hổn hển): “Cái quái gì ở trong thùng…?!”
Bầu không khí nặng nề, sương như dày đến mức khó thở. Đèn pha của Hùng chiếu vào, ánh sáng phản chiếu trên khuôn mặt ba cô gái, hiện ra những vết rách sâu trên váy trắng như vết thương chưa lành.
Cô gái đầu tiên bật lên, tháo tay vẫy, nhưng không có cử động nào. Cô gái thứ hai rụt rè, mắt buông nước.
CÔ GÁI 1 (thở khè, tiếng thấp vương): “Đừng… dừng…”
CÔ GÁI 2 (lá rơi giọt nước mắt, rơi trên vô lăng): “Sợ… sợ mất…”
CÔ GÁI 3 (nở một nụ cười lạnh lẽo, răng hở ra như lưỡi dao): “Đừng… quay lại…”
Hùng nhìn vào mắt ba cô, cảm giác như đang bị xi mù lướt qua, một luồng năng lượng lạnh lẽo thựt vào tủy xương. Anh bật còi xe vang lên, tiếng kêu hú tỏa khắp đèo, nhưng tiếng cộc cộc không hề giảm.
HÙNG (gầm lên, giọng dốc lên sức mạnh của mái đầu): “Đủ rồi! Ai đang chơi trò lừa đảo này, xuất hiện ngay!”
Tiếng cộc cộc dừng lại đột ngột, mọi âm thanh trên đèo chìm vào tĩnh lặng. Ba cô gái đứng yên, ánh mắt đồng loạt lao vào vô lăng, như muốn bế lấy linh hồn Hùng.
Hùng hít một hơi sâu, tay run rẩy, mắt cố gắng giữ vững. Anh quyết định, dù có nguy hiểm, vẫn phải chèo lái qua khúc cua này. Xe tăng tốc, bánh xe cắt phá sương, tiếng động âm thầm hòa vào tiếng gió thảo mộc trên đỉnh đèo.
Hùng vẫn chưa kịp thở bình thường khi chiếc xe cắt qua làn sương dày như bột cháo, ánh đèn pha chỉ ngập lấp một góc nhỏ của con đường quanh co. Đột nhiên, tiếng cộc cộc rơi vào tai anh lại vang lên, nhẹ hơn, như tiếng thở dài của một người quá mệt mỏi để còn nói.
Tiếng rì rầm ấy phát ra từ phía ghế sau, nơi một cô gái đứng dậy từ chiếc áo khoác ẩm ướt mà cô chưa kịp nhận ra. Đôi mắt cô bỗng sáng lên, ánh sáng như ngẹt thở trong sương mù.
CÔ GÁI TRONG VÁY TRẮNG (âm ỉ ịt, như thì thầm trong mưa): “Hãy ngồi lại, Hùng. Đêm này, ta sẽ kể cho ngươi nghe bí mật mà con đường này đã giấu kín bao năm qua.”
Hùng rít mở cửa sổ một chút, gió lạnh xé toạc lại nỗi lo âu đang dâng lên. Anh nắm chặt tay lái, giọng nói nghẹt thở nhưng cố bám đỡ: “Cô… cô nói gì? Sao cô có mặt ở đây?”
Cô gái ngồi lại trên ghế lái, đôi tay gãy khẽ nắm lấy vô lăng như muốn truyền một sức mạnh vô hình vào xe. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào mắt Hùng, và trong khoảnh khắc ấy, Hùng nhớ lại câu chuyện mà các tài xế đường dài thường truyền tai: “Ba cô gái trên đèo Bảo Lộc, người đâu biết, người không bền.”
CÔ GÁI TRONG VÁY TRẮNG (nói chậm, giọng dường như được khuấy động bởi một ký ức cúi đầu): “Năm xưa, vào một đêm mưa tầm tã như nay, ba chị em ta lăn lộn trên một con đường dốc. Một xe tải chở hàng nặng lao dốc, mất lái, trượt dốc và… để lại chúng ta lủng cẩn trong thảm bùn.”
Hùng nhìn thẳng qua cửa sổ, nơi bóng đêm nuốt chửng mọi ánh sáng. Tim anh đập nhanh hơn, cảm giác thắt thùng ngay ở ngực: *Đó không phải là chuyện thị phi… đây là ký ức chết chóc của người trước mặt tôi.*
Cô gái tiếp tục, giọng đứt quãng, như một dòng suối băng tan chảy chầm chậm trong sương:
CÔ GÁI TRONG VÁY TRẮNG: “Khi xe tải dừng lại, tiếng cộc cộc vang lên… ba cô ta kêu cứu, nhưng không ai nghe. Đó là lúc con người ngoài kia, những người lái xe, chuyển sang trốn chạy, bỏ lại chúng tôi trong đêm lạnh giá. Những tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ, hòa lẫn trong tiếng gió, đã làm cho con đường này trở thành lời nguyền.”
Hùng chớp mắt, ngón tay vòng quanh vô lăng chặt hơn. Anh thốt lên: “Cô… cô biết gì về tai nạn trên đèo Bảo Lộc? Từng có tin đồn rằng ba người đã biến mất không để lại dấu vết.”
Cô gái khẽ cười, nụ cười như một vết thương mở lại: “Họ không biến mất, chúng ta đã chôn chúng dưới lớp sương. Mỗi khi có xe cũ qua, âm thanh cộc cộc lại vọng lên, là tiếng vang của những linh hồn chưa được giải thoát. Kẻ nào dừng lại, sẽ ngậm lời sợ hãi, và sẽ không bao giờ tới đích.”
Hùng cầm hơi dài, mắt dán vào đường trước. Bản năng tài xế đã dạy anh không được dừng lại, dù sợ hãi vô hình có thể kéo anh vào thâm sâu hơn. Anh lặng lẽ nghĩ: *Nếu dừng lại, sẽ chẳng còn ai ở lại để kể lại…*
Cô gái thở dài, tiếng thở hòa lẫn với tiếng mưa: “Hãy tiếp tục, Hùng ạ. Đừng cho nỗi sợ ấy ăn thịt trái tim người lái xe. Đêm này, ngươi sẽ trở thành người mang tin tức đến những người còn lại, để họ biết rằng ba cô gái đã không hề mất, mà…”
Cô ngừng lại, nhìn Hùng trong mắt, ánh sáng le lói như một tia hy vọng:
CÔ GÁI TRONG VÁY TRẮNG: “Hãy mang câu chuyện này về các đồng nghiệp, để họ không còn chối bỏ, không còn né tránh. Để mỗi người qua đèo này biết: không ai thật sự đứng yên, và mọi tiếng vang đều có một nguồn gốc.”
Hùng ngẩng đầu lên, ánh đèn pha quay lại phủ lên những dải sương, như muốn xua tan mọi bóng tối. Anh thở ra một hơi thật lớn, rồi đáp lại:
HÙNG: “Ta sẽ kể. Ta sẽ không để tiếng cộc cộc này cứ vang mãi trong đêm. Ta sẽ đưa câu chuyện này ra ngoài, cho mọi người biết rằng… có một bí mật đã bị giữ kín quá lâu.”
Cô gái mỉm cười nhẹ, thân hình dần mờ ảo, hòa vào làn sương. Tiếng cộc cộc yếu dần, như một tiếng chuông cuối cùng trước khi tan biến.
Xe tải tiếp tục lao nhanh hơn, tiếng gầm động của động cơ hòa lẫn với tiếng mưa, và Hùng, dù tim vẫn còn ngập tràn hồi hộp, đã quyết định biến nỗi sợ thành sức mạnh, để câu chuyện không còn chỉ là truyền thuyết ở góc phố mà sẽ trở thành lời nhắc nhở cho bao lái xe trên con đèo Bảo Lộc.
Tiếng mưa vẫn rơi tầm tã, vô lăng rung nhẹ mỗi khi xe lăn bánh qua khúc cua thứ chín. Hùng chưa kịp hít thở thoải mái, mắt vẫn dán vào tông kính phía trước, khi một tiếng nữ thanh nhẹ vang lên từ ghế sau.
— “Anh còn nhớ biển số chiếc xe năm đó không?” cô gái trong váy trắng, ánh mắt mờ ảo như đèn lồng trong sương, hỏi.
Hùng xoay đầu, phản xạ nhanh chóng hướng mắt về tấm thẻ đăng kiểm treo trước cabin. Đôi ngón tay run rẩy chạm vào giấy, mắt lướt qua dải số: **“30A‑12345”**. Tim anh nổc lên, vì vài con số—**123**—đã xuất hiện trong câu chuyện mà ông chủ cũ của xe từng kể: “Xe tải bầy con người, biển số 30A‑12345, đã lăn lộn trên đèo, không ai còn nhớ nữa”.
“…gì? ễ—” Hùng bối rối, giọng nghẹt trong lớp mưa dày. Anh vã lộn lại, cố chặn lại sự lo lắng lan tỏa.
— “Không, không phải gì đâu,” anh nói nhanh, ánh mắt lủng lủng tránh nhìn ba cô gái đứng im lặng phía sau gương chiếu hậu. “Chỉ… chỉ là một con số ngẫu nhiên.”
Cô gái trong váy trắng vuốt nhẹ tay lên mũi, mỉm cười khẩy.
— “Tôi thấy chữ ‘A’ và ba chữ số liên tiếp, rất đặc biệt. Anh chắc chắn là người lái chiếc xe đã từng gặp… sự cố trên đèo?”
Hùng nín thở, nhớ lại lời đồn của các tài xế đường dài về một chiếc xe đã lăn tạt, biển số duy nhất còn còn lại là **30A‑12345**, người lái đã biến mất sau vụ tai nạn. Anh cố nhấn mạnh:
— “Đó… chỉ là vô tình trùng hợp. Đừng nghĩ tôi biết gì hơn.”
Ba cô gái trong váy trắng, tóc xõa dài, hàm răng nhấp nhô trong sương, không hề di chuyển. Góc mắt của họ như lở ra một hố sâu vô tận, ánh mắt chắt lọc mọi lời nói, không thở, không lời đáp.
Cô gái trước mắt Hùng dẹt lại, tay chạm nhẹ vào tấm thẻ, rỉ tay ướt như sương.
— “Chúng tôi chỉ muốn nghe sự thật, Hùng. Đừng để nỗi sợ làm mất đi câu chuyện của chúng ta.”
Hùng cảm thấy máu chảy trong tai, tim đập dồn dập. Anh nắm chặt vô lăng, lặng lẽ thốt lên:
— “Nếu các cô muốn biết, tôi sẽ kể. Nhưng biển số… không phải là tôi quyết định viết nên.”
Cô gái cuối cùng, đứng im dưới ánh đèn pha mờ, vươn tay nhẹ chạm vào cửa sau, tiếng kéo lạnh lẽo vang lên như tiếng chuông.
— “Thì để chúng ta cùng ghi nhớ, Hùng. Đừng để những con số này làm mờ mất sự thật.”
Xe tiếp tục lao qua khúc cua, tiếng gầm của động cơ hòa lẫn tiếng mưa. Hùng mạnh dạn hơn, dù vẫn còn bỡ ngỡ, nhưng ánh mắt anh bỗng rạng rỡ một chút, như chấp nhận gánh nặng của ký ức đã bị gợi lại. Ba cô gái vẫn đứng im, ánh mắt bỗng thắp lên một luồng sáng mờ ảo, dường như đang chờ đợi câu trả lời cuối cùng.
Tiếng gió rít qua khe hẹp của đèo, mưa như rắc rối bức tường tăm tối bao phủ cả không gian trong xe. Hùng giữ vô lăng chặt như muốn kẹt lại khoảnh khắc, mắt dán vào con đường uốn lượn, nhưng ánh mắt lúc nào cũng chớp về phía ba cô gái trong váy trắng, dường như chúng đang hút hết năng lượng của bầu không khí.
— “Thì rồi, Hùng, anh có nhớ lần đầu tiên nhận chiếc này không?” – Giọng của cô gái đầu tiên vang lên, âm thanh như khẽ lay động lớp sương dày đặc.
Hùng thở dốc, ngón tay run rẩy vẫn nắm chặt vô lăng.
— “Hai tháng trước, tôi… tôi vừa nhận xe từ công ty. Xe mới, chưa có gì. …”
Cô gái thứ hai đưa tay, đầu ngón chạm vào tấm biển số đã in sờn trên tấm đăng ký, một vệt sơn mờ nhạt.
— “Cái này… đã từng chở một người. Một người đã chết trên đồng Nai, trước khi tới đèo. Anh nhớ không? Đêm ấy có tiếng la hét và tiếng gầm của xe tải đổ bốc, họ nói…”
Hùng lùi lại một bước, hắn cảm nhận được hơi lạnh nhanh chóng lan tới gáy. Hình ảnh vụ tai nạn ở đèo Bảo Lộc bật lên trong trí nhớ: xe tải chở hàng lỏng lẻo, mất lái, lăn trúng hàng cây, tiếng văng xăng đâm vào vạt mưa.
— “Tôi đã qua đó… nghe tiếng hét, nhìn thấy chiếc xe… Nhưng tôi không… không phải là người lái lúc ấy.” Hùng cố nhịn khóc, giọng ngập ngừng.
Ba cô gái đồng loạt cúi đầu, tóc dài rủi xuống như tấm màn sương.
— “Chúng tôi không muốn anh chịu tội, Hùng. Chúng tôi muốn anh hiểu sự thật, để không còn nặng nề trên lưng.” Cô gái thứ ba, giọng nhẹ như tiếng chuông gió, nói.
Hùng cầm chặt vô lăng hơn, tim vẫn đập rộn ràng như trống chiến trường.
— “Nếu… nếu thật là tôi, thì sao? Nếu tôi đã vô tình mang theo linh hồn của người chết, tôi sẽ… tôi sẽ dừng lại ngay bây giờ!” Anh bật còi, tiếng hú vang lên trong sương mù dày đặc, phanh gấp và xe trượt sang bên rìa lề đường, bọt nước bắn tung tóe.
Tiếng cọ xát kim loại vang lên, cầu trượt lởn vởn dưới bánh xe. Đèn pha lóe sáng, chiếu sáng những giọt sương như ngọc trai lởm chởm trên mặt đường. Ba cô gái đứng yên, ánh mắt lấp lánh, như đang chờ một lời trả lời cuối cùng.
— “Đừng dừng lại, Hùng. Nếu dừng lại, bóng ma này sẽ chỉ chết trong lặng lẽ. Hãy đưa chúng ta tới đích, để chúng tôi có thể nghỉ ngơi.” Tiếng nói vang lên, dường như hòa cùng tiếng gió thổi qua các cột đá.
Hùng lặng lẽ, mắt nhìn về phía trước, nơi đèo Bảo Lộc kéo dài vô tận, bóng tối dường như nuốt chửng mọi thứ. Anh thở sâu, cảm nhận trọng lượng của chiếc xe không chỉ là kim loại mà còn là ký ức, tội lỗi và một phần của câu chuyện chưa được giải đáp.
— “Nếu tôi tiếp tục, tôi sẽ lại… lại…” Hùng lặng người, thấy mình đứng giữa ngã ba của số phận, một phía là dừng lại và chấm dứt mọi nỗi sợ, phía còn lại là tiếp tục hành trình để tìm ra câu trả lời thực sự.
Anh bật còi mạnh mẽ lần nữa, đẩy xe sang phía trước, nhưng lần này không phải để chạy trốn, mà là để đối mặt. Đèn pha chiếu rọi qua sương mù, phát hiện một dải cỏ dại vươn lên như những bàn tay muốn nắm bắt. Hùng cảm nhận mỗi cú bánh rơi rớt tiếng kêu vang lên trong tim, như tiếng thở dài của người đã chết.
— “Các cô… tôi sẽ không bỏ rơi các cô nữa. Tôi sẽ đặt xe này trên đất, để mọi linh hồn được yên ổn.” Anh thở dài, tiếng nói gợn lên như tiếng gió kheo qua những thớ cây.
Ba cô gái dần dần thoát khỏi gương chiếu hậu, bước nhẹ vào không gian bên ngoài, để lại một vệt ánh sáng yếu ớt trên mặt đường. Khi họ rời xa, chiếc xe cũ kỹ của Hùng ngừng lại dừng trên một đoạn dốc, bánh xe vẫn xoay chậm, thở dồn dập cùng tiếng mưa tiếp tục rơi.
Tiếng mưa vẫn rơi nặng nề, nhưng trong khoang xe tải, tiếng động bỗng thay đổi—một tiếng thở dài nhẹ, như tiếng gió lùa qua kẽ lá. Hùng ngẩng đầu, ánh đèn pha lướt qua một bóng dáng mờ ảo đứng ngay trước khúc cua thứ mười, nơi lan can đá sụp đổ, mặt đường như bùn nhờn.
— “Dừng lại ở miếu đá bên phải,” cô gái trong váy trắng nói, giọng vang lên giữa sương mù, lạnh lùng như đá băng.
Hùng nát hơi, mắt dán vào cô, tay siết chặt vô lăng.
— “Cô… đâu rồi? Đằng nào là miếu đá?” anh hét lên, tiếng nói hòa lẫn cùng tiếng gió gào thét.
Cô không trả lời, chỉ quay đầu, ánh mắt trắng bầm như lửa chết, ánh lên một độ sâu vô hình khiến Hùng cảm thấy tim mình như muốn vỡ. Trước mặt họ, đường cong dốc đang chờ, lan can sứt vụn, bọt nước lăn dài trên bê tông.
Hùng giằng xé trong đầu:
— “Nếu dừng lại, có thể… sẽ không bao giờ về được.” (nội tâm: nhất quyết không để mình lâm vào bẫy)
— “Nếu tiếp tục, có thể… chết ngay ở đây.” (nội tâm: mối nguy hiểm thực sự)
Tiếng còi xe kéo lên một tiếng hú vang, nhưng Hùng không rút ga. Anh kéo tay lên, nhấn phanh gấp, bánh xe cọ xát sắt, tạo ra tiếng kêu rít kéo dài. Xe trượt sang bên lề, bùn lúng khăng rải đầy.
— “Đừng bận tâm tới an toàn của mình, Hùng!” cô gái hét lên, giọng cô sắc như dao cắt sương.
Hùng ngã sút đầu xe, mắt bơi trong mưa, nhưng ánh mắt lạnh của cô vẫn dán chặt vào anh, như muốn nghiền nát mọi quyết định. Anh hít một hơi sâu, răng cắn chặt, rồi kéo cần số lên, bánh xe lăn lại, xe lao về phía trước, nhô lên những khúc cua nghiêng, lan can rạn nứt che khuất.
— “Đừng dừng lại! Nếu dừng, linh hồn chúng ta sẽ không bao giờ về yên!” cô vang lên, giọng vang vọng khắp đèo.
Hùng lùi lại một lần nữa, nhưng mong muốn một lần cuối cùng để thở, rồi thắt chặt tay lái, căn bánh thắng lao dần dần. Xe nhanh lên, lăn qua vòng xoáy, bánh xe nứt cạn trên mặt đường trơn như dầu.
— “Miếu đá ở bên phải, gần cuối đoạn này!” cô nhấn mạnh, giọng hòa lẫn với tiếng sấm.
Hùng nhanh chóng quẹt vép, bắn đầu xe một góc nghiêng, để bánh sau chạm vào vách đá, làm bánh vang lên một tiếng kêu lách tách. Xe lăn dốc, dừng lại trước một ngôi đền đá cũ kỹ, lụi tàn, ánh sáng le lói chỉ qua những khe hở.
Cô đứng im, đôi mắt vẫn lạnh băng, nhưng khi Hùng đặt chân ra khỏi thùng, bước chân ngập trong đầm lầy, anh nhận ra bầu không khí thay đổi—mọi tiếng rít gió, tiếng mưa như ngừng lại, để lại một khoảng lặng nặng nề.
— “Giờ… anh đã đến được nơi chúng tôi cần,” cô thì thầm, giọng nhẹ như tiếng chim đêm bỗng yên lặng.
Hùng đứng trước miếu đá, mắt nhìn lên những khối đá nứt nẻ, xung quanh là hương thơm nhẹ của khói cây. Anh cảm nhận một luồng lạnh lẽo len lỏi qua da thịt, rồi dừng lại, thở dài.
— “Nếu có gì còn chưa hoàn thành… thì để tôi mang đến.” (nội tâm: quyết tâm giải thoát)
Cô mỉm cười, ánh mắt dần tan biến, để lại một vệt sáng yếu ớt bao quanh miếu. Đèn pha của xe chiếu rọi, hắt lên những ký ức đã chôn sâu, nhưng giờ đã được thắp sáng trong hơi thở cuối cùng của đêm.
Hùng ghế thẳng lại, ánh đèn pha hắt lên miếu đá cũ kỹ: ba bát nhang đã tàn úa, khói mỏng lượn lờ lững, vài bông hoa trắng đã úa héo, màu trắng nhạt nhuốm được cơn mưa.
“Thắp nhang cho chúng tôi,” một trong ba cô gái vang lên, giọng không hăm dọa nhưng nặng nề như mệnh lệnh.
“Hắn… sao lại…?” Hùng hắt thở, tim đập rực rợn.
Cô gái thứ hai không đáp, chỉ đưa tay tới bát nhang, ngón tay trắng như tuyết chạm nhẹ vào phím nhang ẩm ướt.
“Không thắp, sẽ không được về,” cô thứ ba liếc mắt, ánh mắt lạnh băng, gương mặt không biểu lộ cảm xúc.
Hùng rụt rượu, tay rung rinh nắm lấy cái chốt nhang. “Nếu… nếu tôi không thắp, sao có thể…?”
Nội tâm: “Đừng để chúng ta mất mạng, nhưng sao lại cảm thấy buồn.”
Anh cúi xuống, ngón tay chạm vào bầu nhang ướt, nhấn nhẹ lên lửa vụn còn bốc. Khói bốc lên, lan tỏa trong không gian tĩnh mịch.
“Cảm ơn,” cô gái đầu tiên nhắm mắt, giọng vang lên như một tiếng gió thoảng qua rừng cây.
Tiếng mưa rơi dày hơn, sương đặc quánh như cháo loãng bao trùm toàn bộ miếu. Đột nhiên, ba cô gái đồng loạt quay về phía Hùng, tay chỉ vào một góc tối của miếu.
“Ở đằng kia, có một bức tượng đá ngự trị. Cầm lấy dây thừng treo dưới tượng, kéo lên sẽ mở cánh cửa cuối cùng,” cô thứ ba nói, giọng vang vọng qua tường đá.
Hùng lặng lẽ bước tới, mắt dính vào bức tượng nứt nẻ, mặt đá sần sùi che phủ bởi rêu phong. Anh gượng gạo kéo dây treo, tiếng sột soạt của kim loại cũ kỹ vang lên khi cánh cửa kim loại rỉ sét mở ra, để lộ một hành lang tối tăm.
“Đừng quay lại,” cô thứ hai kêu lên, giọng lạnh kéo dài, “đi tới cuối, rồi quay lại, sẽ có ánh sáng cho những linh hồn lạc lõng.”
Hùng dừng lại, nhìn lại ba cô gái. Một giây phút sợ hãi gượng dậy bởi nỗi lo không thể thấu hiểu.
“Nếu… nếu tôi quay lại, sẽ bị kẹt ở đây mãi mãi,” anh thầm nghĩ, mắt ngước lên bầu trời đêm gợn mây.
Rồi, không chần chừ, Hùng bước vào hành lang, ánh đèn xe chiếu lướt qua dải sàn ẩm ướt, để lại những vết bóng dài trên đá.
Cả ba cô gái đứng yên, tay không cử động, ánh mắt dường như chảy vào sâu thẳm của đêm, để lại một cảm giác ma mị không rời.
Tiếng gió thổi qua khe đá, tiếng nhang còn bốc lởn tả, và Hùng – người tài xế không mê tín – tiếp tục hành trình trong bóng tối, mang theo bó nhang ướt và một lời hứa chưa thành.
Hùng ngồi lại trong khoang lái, ánh đèn xe chỉ mập mờ trên sàn ẩm ướt của hành lang đá. Tiếng gió lướt qua các khe hở như tiếng thở dài của đèo Bảo Lộc.
“Nếu chiếc xe này từng nợ các cô một lời xin lỗi, hôm nay tôi xin thay họ,” Hùng rên rỉ, tay nắm chặt vô lăng như muốn bám lấy sự thực trong cơn bão.
Cô gái đầu tiên, tóc dài dày đặc như màn sương, lặng lẽ nhìn anh, mắt như lưỡi dao.
-“Xin lỗi…?” cô thở, giọng nghẹt, dẫu không người nào hiện hữu.
“Họ… những người đã bỏ rơi tôi trên đường này, những người đã để lại những kẹt cứng trong tim tôi,” Hùng thốt lên, tim đập dồn dập như tiếng trống chiến trường.
Cô thứ hai đưa tay lên, ngón tay trắng như tuyết chạm vào kính chiếu hậu, phản chiếu hình ảnh của một chiếc xe tải đã lăn bánh qua vô vàn đêm dài.
-“Đừng mang lỗi người kia lên vai mình,” cô thì thầm, âm vang như tiếng chuông treo trên mộ.
Hùng thở dài, nước mắt hoà lẫn vào mưa ngoài kia, chảy dọc má.
“Nếu tôi không làm gì, thì những linh hồn ấy sẽ mãi lang thang ở đây, không có nơi nào để yên nghỉ,” anh lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào.
Cô thứ ba—đôi mắt lạnh băng—đánh thẳng vào mắt Hùng, ánh sáng hắt lên bề mặt mặt đường như lưỡi dao.
-“Hãy thắp lửa cho họ, hoặc sẽ không có lối thoát cho chiếc xe này,” cô nói, giọng vang vào trong cabin, kèm theo một tiếng vang lặng.
Hùng nhắm mắt, tay rơi vào ngăn chứa đồ, kéo ra một chiếc lò sưởi cũ kèm theo một ít giấy lửa và nhang đã còn thối. Anh chậm rãi thắp lên ngọn lửa nhỏ, khói dày dảo bốc lên, lan tỏa khắp hành lang.
“Đây là lời xin lỗi của tôi, cho mọi người đã chết… và cho chính tôi,” Hùng thì thầm, nắm chặt tay lái, như muốn hàn gắn những vết nứt trong tâm hồn.
Tiếng gió trên đèo bất ngờ ngừng lại, một giây im lặng chết chóc. Ba cô gái đồng thời nghiêng đầu, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu.
Cô đầu tiên cúi người, tay đặt lên cổ tay Hùng, ánh sáng lấp lánh từ ngọn lửa phản chiếu lên máu nguội trên tay anh.
-“Cảm ơn,” cô nói, giọng vang lên như tiếng thầm thì của rừng cây cổ thụ.
Cô thứ hai gật đầu, rời khỏi vị trí đứng im, dần dần hóa thành làn sương mỏng, trôi vào không gian tối.
Cô thứ ba cuối cùng đứng lại một khoảnh khắc, mắt nhìn Hùng sâu thẳm, rồi biến mất trong làn sương, để lại một tiếng cười nhẹ như tiếng chuông trống.
Hùng thở dài, chiếc xe tải bắt đầu di chuyển lại, bánh xe cũ kỹ cầm lấy con đèo như đang kéo một quá khứ nặng trùng. Anh đẩy xe lên dốc, lặng lẽ bỏ lại sau lưng tiếng rì rào của mưa và những lời chúc bình an.
Trong đầu Hùng, một suy nghĩ ngắn gọn bắn lên: “Giờ tôi đã trả nợ.”
Tiếng động cơ reo vang qua các khúc cua, và đèo Bảo Lộc tiếp tục nuốt chửng hình ảnh của một người tài xế đã dám đối mặt với quá khứ, rồi tiếp tục hành trình tới bến đến cuối cùng.
Hùng vặn tay lái, xe rón rén lùi lại phía sau ghế lái. Khi thắt chặt dây an toàn, ánh đèn phi yếu của buồng lái phản chiếu một vật lạ trên ghế phụ: một chiếc khăn tay trắng, mờ nhạt, thêu ba chữ cái lờ óng.
“Hả?” Hùng lẩm bẩm, mắt cô lập vào từng sợi vải.
Tiếng gió rít rào qua khe hở như thầm thì một lời nhắc.
Chiếc khăn dường như rung lên một chút, rồi một giọng nhẹ nhàng, nhưng lạnh lẽo vang lên từ phía sau vô hình:
— “Mang xuống chân đèo, giao cho người còn sống.”
Hùng rùng mình, tay óp chặt vô lăng.
“Cái gì? Ai nói chuyện với tôi?” anh gào lên, giọng run rẩy, nhưng không gian chỉ đáp lại tiếng gió và tiếng mưa.
Trong khoang sau, hình bóng mờ ảo của ba cô gái mặc váy trắng xuất hiện trở lại, đứng yên như những đèn đuốc phản chiếu trên sương.
Cô gái đứng chính giữa, mái tóc rũ rượi bám vào mặt nạ sương, giơ tay lên, ngón tay chạm nhẹ vào chiếc khăn.
— “Đó là lời cuối cùng của người đã khuất,” cô nói, giọng như tiếng vang của một nẻo đường bỏ hoang. “Cô ấy—cô ấy đã hy sinh để bảo vệ một đứa trẻ ở chân đèo. Khi chết, cô chỉ có thể để lại một dấu hiệu, một lời nhắc để chúng ta không để mất người còn sống.”
Hùng lặng lẽ, mắt dán vào chiếc khăn, cố gắng nhấc lên nhưng cảm giác như có một lực vô hình kéo nó về phía sau.
“Thì ra… tôi… phải đi xuống đèo?” anh thở gấp, tim đập hỗn loạn như chuông đồng hồ.
— “Không chỉ đi xuống, mà còn mang đi, mang lời hứa,” cô trả lời, ánh mắt nghiêm trọng, ánh sáng lấp lánh qua sợi vải. “Nếu không, bóng ma của con đường này sẽ không bao giờ yên.”
Hùng nhắm mắt lại, suy nghĩ lướt qua những vụ tai nạn, những con người đã mất trên đèo, những câu chuyện mà anh từng nghe trong quán cà phê của các tài xế.
“Sau này, nếu không có tôi, còn ai sẽ đưa câu chuyện này tới đích?” anh tự nhủ, tay vẫn chạm vào khăn.
Đột nhiên, chiếc khăn như bừng sáng, ba chữ cái hiện ra rõ ràng hơn: “C‑H‑I”.
— “Cứ đi,” tiếng cô gái vang lên vang dội, “đến khi hơi thở cuối cùng còn còn, đến khi đồng tim cuối cùng vẫn còn đập. Giao cho người còn sống—người sẽ đưa thông điệp ấy tới chân đèo, và thắp lại niềm tin cho những kẻ lặng lẽ trên con đường này.”
Hùng nghiêng đầu, nhìn ra cửa sổ nơi sương dày dàng như bột gạo, tầm mắt bắt gặp một ngọn đèn lấp lánh trên lớp sương xa xa, như một tiêu điểm ở chân đèo.
— “Được rồi,” anh thầm, “tôi sẽ đưa nó.”
Anh nhẹ nhàng gập chiếc khăn vào túi áo, rồi đặt đồng thời tay lên vô lăng, mắt nhìn thẳng vào gương chiếu hậu. Ba cô gái dần mờ đi, như sương tan trong gió rào.
Tiếng mưa vẫn mổ, nhưng trong tim Hùng, tiếng nhịp tim lần đầu lại tỏa sáng bình yên.
Xe tải lăn bánh, đèn pha chiếu nhanh qua từng khúc cua chết chóc, hướng về phía chân đèo, nơi một câu chuyện chưa kết thúc đang chờ được giao lại.
Xe tải gầm rít lăn bánh qua những khúc cua cuối cùng của đèo Bảo Lộc, sương mỏng như tơ len bao phủ mọi vật. Khi lối đường bỗng mở ra một khoảng trống, ánh sáng le lói từ một chiếc đèn dầu cũ treo trên vòm tán mênh mông. Đó là một quán nước nhỏ, tường ngải xanh đã rỉ sét, mái tôn chằng chịt nứt vụn, nhưng vẫn còn hương vị của trà đá và nước mía.
Hùng lùi xe về phía lối vào, dừng lại trong tiếng gió rít và mưa rơi tí tách trên mái che. Anh thả cửa, bước ra, chân ướt đẫm giọt sương. Bên trong, một cô gái trung niên với mái tóc bạc chẻ hai bên, đang ngồi quỳ bên bồn rửa, tay chèo một chiếc thang gỗ cũ.
— “Mời anh vào, anh ơi…,” cô nói, giọng đau khổ nhưng vẫn ngập tràn hiếu khách. Đôi mắt cô đăm chiêu, chợt lộ một vết mờ của nỗi sợ.
Hùng quét mắt quanh, ánh đèn yếu bóng chiếu lên một chiếc khăn tay treo lủng lẳng trên dải gối sắt. Nó giống hệt khăn mà anh vừa nhặt, màu trắng nhạt, thêu ba chữ cái C‑H‑I.
— “Đó… là của…?” Hùng hỏi, giọng rung lên như sợ lộ ra sự hoang mang.
Bà chủ rụng rơi, tay run rẩy lấy chiếc khăn xuống, ôm chặt như nắm lấy một thứ gì đó đã mất từ lâu.
— “Con, con… con gái tôi… năm ấy, ba cô bé đã biến mất trọn vẹn. Tôi tìm suốt mười năm, chưa một lần thấy chúng trở lại. Mỗi lần tôi lặng lẽ ngồi đây, nhớ tới ngày mẹ chúng ra đi, tôi luôn để lại một tấm khăn… để nhớ, để mong…”
Cô giở mắt rưng rưng, tiếng khóc chảy dài, hòa lẫn với tiếng mưa tí tách bên ngoài.
— “Tôi chưa từng tìm được một mảnh nào của chúng…” bà thở hổn hển, tay kéo khăn lại vào tay, như muốn bảo vệ nó khỏi cơn gió lạnh thổi qua.
Hùng đứng im, tim đập nặng trầm, nhưng trong đầu vẫn vang tiếng lời “Mang xuống chân đèo, giao cho người còn sống.” Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai bà.
— “Bà ạ, tôi…” Hùng giọng ngắt quãng, “tôi mới vừa gặp những cô gái trong gương chiếu hậu, và chúng đã đưa tôi một sứ mệnh. Tôi sẽ đưa lời này tới chân đèo, để các cô… có thể được an nghỉ.”
Bà chủ nhìn Hùng, ánh mắt lọc qua năm tháng đắng cay, rồi bỗng chớp sáng lên một tia hy vọng.
— “Nếu có thể… nếu… cảm ơn anh, anh vẫn còn đang sống, anh sẽ không để lời này mất đi.”
Tiếng chuông quán vang lên từng tiếng dứt khoát, như nhắc nhở thời gian không ngừng trôi. Hùng gật đầu, rút khăn ra khỏi tay bà, cầm chắc vào túi áo.
— “Đừng lo, tôi sẽ mang nó tới nơi nó thuộc về,” Hùng nói, giọng cứng rắn hơn.
Bà chủ rụt lại, chân rón rén đứng dậy, rồi chầm chậm đi tới cửa sổ, nhìn ra con đường mù sương. Đôi mắt cô còn lại lấp lánh những giọt lệ chưa tước.
— “Cứ đi, con… Hãy mang ánh sáng cho họ.”
Hùng quay lại, mở cửa xe, bước ra ngoài. Anh cảm nhận hơi lạnh của đêm, tiếng mưa rơi rả rích trên lớp đất bê tông. Trước mắt anh, con đường mòn kéo dài, cuối cùng là bóng tối dày đặc của chân đèo.
Anh ngẩng lên, nhìn lần cuối vào cửa sổ quán, nơi bà chủ vẫn đứng im, tay ôm lấy chiếc khăn, như đang giữ chặt một phần ký ức.
Xe tải rời bến, tiếng còi xe vang lên cắt ngang tiếng mưa. Hùng lái xe hướng về phía chân đèo, trái tim dâng trào niềm tin và nỗi lo. Trên tay, chiếc khăn viết “CHI” lại lộ ra một chữ N mới, như một lời thách thức cuối cùng.
Sương dày bốc lên, quay cuồng quanh xe, và trong bầu không khí ẩm ướt, Hùng cảm nhận một lực kéo vô hình — không phải của ma quái mà là của một lời hứa đang chờ được thực hiện.
Xe tải vẹt vào khúc cua thứ chín, tiếng gầm của động cơ vang lên lặng lẽ trong sương đặc. Hùng nắm chặt vô lăng, tim vẫn đập rộn ràng như trống trận, nhưng ánh mắt đã có vẻ quyết liệt hơn. Đèn pha cô độc chiếu qua sương, hé lộ bóng dáng ba cô gái trắng đứng lặng lẽ bên lề, tay một cô vẫn nâng lên như muốn thu hút.
“Hùng!” một trong ba cô gái, tóc dài phủ vai, lên tiếng, giọng vang lên trong gió lạnh. “Đừng quay lại. Họ đã bỏ lại chúng ta ở đây.”
Hùng không chậm lại. Anh đạp chân ga, xe lao vào đèo, lăng kính chiếu hậu vẫn còn phản chiếu hình ảnh những cô gái ma quái. Đột nhiên, tiếng nghe như tiếng gọi vọng lại từ xa, vang lên từ một ngọn đèn le lói ở phía dưới, nơi một chiếc thùng xe tải cũ kỹ đứng sừng sững.
Anh dừng lại trước thùng, mở nắp. Bên trong, một tấm tài liệu cũ rách rưới, phần đầu đã bị cháy. Với ngón tay run rẩy, Hùng lật trang, dòng chữ hiện ra: **“CHỦ CŨ: NGUYỄN VĂN KHOÁI – SỐ 12‑B58”**. Dòng tiếp theo mô tả vụ tai nạn năm năm trước, khi chiếc xe tải chở hàng hóa nguy hiểm trượt khỏi lề, đâm vào dốc, khiến ba người nuôi con cháu mất mạng. Ngay sau đó, tên chủ đã biến mất, bỏ lại nợ nần và sự hoang mang.
“Hả… Ngụy Vân Khoái?” Hùng gầm lên, giọng gợn ngọn giận dữ. “Cái tên ấy… đã phơi ra rồi.”
Tiếng bước chân vang lên từ phía sau, là bà chủ quán, gương mặt phủ đầy đốm mồ hôi. “Anh Hùng, anh nghe được không? Đó là người đã làm cho cô gái của tôi… cho ba cô bé ấy mất mạng. Anh không thể để hắn trốn thoát.”
Hùng quay sang bà, ánh mắt chớp lên cơn thịnh nộ. “Ông ta đã bỏ chạy vì sợ hàng hoá bị phá hoại, để lại chúng tôi – những người nghèo – chịu bão mưa trên đèo này. Còn người giàu, sao họ vẫn giữ được tiền và sự giàu sang?”
Bà chủ thở hổn hển, giọng gãy: “Tôi đã từng biết ông ta. Khi tôi còn trẻ, ông là người mua bán bốc lột, không một giây lương tâm. Khi tai nạn xảy ra, ông gánh gánh gánh… chạy trốn. Đó là lý do vì sao tôi mang chiếc khăn CHI. Đó là lời hứa của tôi, của những cô gái không còn.”
Hùng gắp tay lấy tài liệu, ném nó vào bình xăng, lửa bùng lên nhảy chói trong đêm sương. “Ta sẽ đưa tin này tới đầu mối, tới cảnh sát, tới mọi người. Đừng để kẻ này tiếp tục trốn tránh.”
Bà chủ mắt chạnh chùng, nhưng nụ cười mờ ảo lóe lên. “Cám ơn anh. Các cô ấy sẽ được yên nghỉ, và tên người giàu kia sẽ không còn che giấu nữa.”
Hùng gắp tay lên bánh tay ba cô gái, đứng bất động, rồi bật còi xe vang lên, cắt ngang tiếng mưa. “Cứ chờ, tôi sẽ trả lại công lý. Các cô, hãy tin rằng ánh sáng sẽ tới cuối con đường này.”
Xe tải lao nhanh xuống dốc, tiếng gầm vang dội qua từng khúc cua. Hùng đẩy mạnh vô lăng, trái tim dồn dập, mắt không rời bóng đằng sau thùng xe: một chiếc xe container đang lăn trọc tủi trên dốc, đèn hiệu chớp rực. Anh thở dài, lặng lẽ thầm nghĩ: *Đây mới chỉ là khởi đầu.*
Xe tải lao gấp qua khúc cua cuối cùng, tiếng gầm động cơ hòa lẫn với tiếng mưa rơi tấm tơi trên mái. Khi vòng bánh lăn hết sức mạnh, Hùng phanh gấp, xe trượt nhẹ trên lớp sương dày, dừng lại ngay trước một khu nhỏ hẻm rãnh, nơi một tấm ván treu tứ được dựng lên như một ngọn đèn thắp hờ. Trên đó, một bức tượng đá cũ kỹ với hình ảnh một bà mẹ đang cầm khắc, quang tỏa hơi sáng lờ mờ qua sương mù. Hùng lùi xuống xe, rút túi đèn lồng và một cục nhang, đặt chúng vào bàn thờ đá, thắp lên ngọn lửa run rẩy.
“Ba cô… ba cô,” Hùng thì thầm, giọng rung lên trong không gian âm u, “tôi sẽ kể sự thật cho mẹ các cô biết.” Anh nhận ra tiếng mẹ cô gái dối trời đã từng thầm thở khi cô bị bỏ rơi: “Hãy nhớ tên mình, Hòa, Mai, và Linh,”. Anh hô to từng cái tên, tiếng vang dội lại như một tiếng đập trong tim.
“Hòa!” Hùng hét lên, giọng đầy quyết tâm, “con đã biết con đã chết vì kẻ tham lam.”
“Mai!” anh tiếp tục, mắt liếc qua viên đèn đang chập chờn, “con không được để tiếng thơm của con tan biến trong sương.”
“Linh!” anh gào, tay nắm chặt đèn lồng, “cứu tôi lên, dù sao con cũng muốn biết người ấy đang ở đâu.”
Trong làn sương dày, tiếng phản hồi nhẹ nhàng, như làn gió lùa qua tóc, vang lên khẽ khàng: “Hùng…”. Tiếng nói hoang hùng, không rõ là của ba cô hay của chính mình, nhưng đủ để làm tim anh thắt lại. Hùng nhìn quanh, không thấy ai, chỉ có những bóng mờ của ba cô đứng yên im, mắt như hốc sâu, mắt rưng rưng như giọt sương.
“Nếu các cô muốn được yên nghỉ, tôi sẽ không để kẻ đó thoát,” Hùng nói, giọng rùng rợn nhưng kiên định. Anh kéo ra một tờ giấy ghi lại mọi thông tin về vụ tai nạn, tên Nguyễn Văn Khoái, và những lời hứa của bà mẹ cô gái. Anh đặt giấy lên thềm đá, thắp thêm một ngọn nến, để khói nhang lây lan lên trời đêm.
Trong khoảnh khắc hơi thở của đêm, một tiếng gọi thầm lại vang lên, lần này rõ ràng hơn: “Cảm ơn…”. Ba cô dần tan biến trong sương, chỉ để lại một luồng sáng nhẹ nhàng trên mặt nước bùn sẫm. Hùng cảm thấy nỗi sợ dần biến thành một ngọn lửa cháy bùng, quyết tâm cháy rực như đèn lồng trên tay.
Hùng đứng thẳng, môi cười nhẹ, nhìn bỏ lên đèo Bảo Lộc đang chìm trong mây sương. “Đêm này, tôi quay lại để khép lại chuyện cũ,” anh thốt lên, “và tôi sẽ không để bất cứ ai khác nữa chịu những nỗi đau này.”
Anh rời miếu đá, bước trên con đường mòn ẩm ướt, tiếng nhịp bước vang trong đêm như tiếng trống chiến thắng, trong khi sương cứ rủa rậm rạp, đưa tiếng gọi của ba cô vang xa, dần lặng đi.
Hùng tiếp tục bước trên lối mòn, sương dày ôm lấy áo khoác nặng nề. Đôi chân ú ớt nhấn vào những tảng đá trơn trượt, tiếng gầm máy tải vẫn vang xa vọng qua các vòng rừng. Khi tới ngã rẽ cuối cùng trước đèo, anh dừng lại, kéo mình ra khỏi xe, nhìn lại những vết bánh xe rãnh sâu trên mặt đường sương mù.
“Thế là xong rồi,” Hùng thầm nghĩ, nhưng giọng nói của anh không chỉ vang lên trong đầu, mà còn vang lên trong không khí lạnh lẽo quanh.
Anh mở máy, tiếng ầm ầm của động cơ đâm thẳng vào bầu trời đêm. Khi xe lao vội vã qua khúc cua chín, ánh đèn pha hắt lên những giọt sương rơi như những viên ngọc lấp lánh. Tim Hùng đập nhanh, nhưng lần này không còn sợ hãi; thay vào đó là quyết tâm.
Trong khoang lái, anh nói to với chính mình: “Ai còn tin vào những câu chuyện ma quái này, sẽ chỉ còn lại ký ức vô hồn.” Anh dừng xe ở một đoạn nghỉ ngơi, kéo cửa ra và gọi tới vô tuyến.
— “Bác ơi, mình đang ở khúc cua chín, không thấy ba cô nữa rồi. Chỉ còn tiếng gió và sương,” Hùng truyền thanh, giọng rung nhẹ nhưng chắc nịch.
— “Nghe rõ rồi,” giọng trả lời của một tài xế đồng tuyến, “Mấy người chúng ta đã nghe bao nhiêu lần lời đồn. Đừng để nỗi sợ chi phối, chỉ cần lái an toàn.”
Hùng gật đầu, mắt vẫn dõi theo dãy đèo đen thăm thẳm. Anh quay trở lại xe, bật đèn chiếu sáng mạnh hơn, và tăng tốc, bỏ lại phía sau mình những bóng ma mờ ảo.
Khi xe rời khỏi khúc cua, Hùng nhặt một tờ giấy cũ rơi trên đường, trên đó là tên ba cô gái: Hòa, Mai, Linh. Anh gập lại, giữ chặt trong tay, như một chứng nhận cho những gì đã xảy ra.
Đêm càng sâu, những âm thanh của đèo dần im lặng, chỉ còn tiếng bánh xe cựa cựa trên dốc. Hùng tiếp tục hành trình, đưa câu chuyện của mình tới các trạm dừng, các nhà ga, và các trận hội của những người tài xế đường dài.
— “Ngủ ngon, các anh,” anh nói khi giao lưu với đồng nghiệp, “Nhưng nhớ, không phải ma quỷ nào khiến ta sợ. Đó là sự vô cảm khi con người quên đi nhau trong những đêm dài vô tận.”
Một tiếng cười nhẹ vang lên, hòa lẫn với tiếng gió rít qua các rặng cây.
—
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Hùng lặng lẽ dừng lại trên một vách đá lặng lẽ, nơi sương mù đã tan biến và bầu trời bình minh dần hé lấp. Anh nhìn lên những đám mây pha lẫn màu hồng nhạt, cảm nhận hơi thở nhẹ nhàng của không gian. Những hình ảnh của Hòa, Mai, Linh không còn là nỗi ám ảnh, mà trở thành một lời nhắc nhở sâu xa: sự đau khổ không đến từ những bóng ma, mà từ trái tim người chúng ta dạ dày vô tình.
Anh suy nghĩ về những con người đã bỏ qua nhau trên những cung đường hiểm trở, và nhận ra rằng mỗi lời chào, mỗi ánh mắt quan tâm là một ngọn đèn trong đêm tối. Nỗ lực của anh không phải để trừ bỏ ma quỷ, mà để thắp sáng những khoảnh khắc thờ ơ, để không còn ai phải lặng thinh chờ đợi một cử chỉ vẫy tay đã mất.
Hùng cúi đầu, đưa tay lên thỉnh cầu cho những linh hồn đã mất bình yên, và tự nhủ sẽ tiếp tục khai thác câu chuyện, không chỉ để cảnh báo, mà để truyền tải thông điệp: trong mỗi chuyến hành trình, khi ta dừng lại để nghe tiếng tim của người khác, chúng ta mới thực sự vượt qua được cả đèo cao và nỗi cô đơn. Cái lạnh dần rời xa, và ánh sáng bình minh mở ra con đường mới, nhẹ nhàng, an yên, như một lời hứa rằng ngày mai sẽ luôn có người sẵn sàng vẫy tay, chứ không phải chỉ là bức màn sương mù vô cảm.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

