Trong chính ngày cưới của mình, tôi đã bị đẩy xuống tận cùng của sự bẽ bàng. Ngay lúc tất cả quan khách đang hướng ánh mắt về sân khấu, màn hình lớn bỗng nhiên chiếu lên những tấm ảnh thân mật giữa chồng sắp cưới của tôi và bạn gái cũ của anh ta.
Dù MC đã nhanh chóng phát hiện và cho dừng trình chiếu, nhưng mọi người có mặt đều đã thấy hết. Không ai giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Tôi đứng bất động trên sân khấu, cảm giác như bị đóng băng trong một cơn ác mộng. Từ trên cao, tôi nhìn về phía bàn tiệc, nơi Trì Anh đang ngồi. Cô ta mặc một chiếc váy trắng dài, ánh đèn hắt xuống khiến cô ta trông chẳng khác gì một cô dâu.
Cơn tức giận khiến tôi không kiềm chế được. Tôi bước nhanh về phía cô ta, tát thẳng vào mặt cô ta một cái.
Nhưng ngay lập tức, Cao Duy Thành – chồng sắp cưới của tôi – đẩy tôi mạnh ra.
“Tiểu Anh chỉ là không hiểu chuyện, em nổi giận như vậy để làm gì?”
Tôi suýt ngã nhào ra sàn. Nhìn anh ấy với ánh mắt không thể tin nổi, tim tôi như bị bóp nghẹt.
Còn Trì Anh thì ôm má, nước mắt lưng tròng, ánh nhìn ngập tràn ủy khuất.
“Duy Thành, chúc anh hạnh phúc. Dù không còn anh bên cạnh, em cũng sẽ cố gắng sống tốt.”
Từng giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt trắng muốt như cánh hoa anh đào. Cô ta vừa nói vừa quay người bỏ chạy, như thể mình là nhân vật chính trong một bộ phim đầy nước mắt.
Và anh ấy – người đàn ông mà tôi sắp lấy làm chồng – theo phản xạ định đuổi theo.
“Cao Duy Thành.” Tôi gọi tên anh, giọng run rẩy. Lễ cưới mới chỉ bắt đầu, bao nhiêu người đang chứng kiến, vậy mà anh định bỏ tôi lại để chạy theo người cũ sao?
Bước chân anh khựng lại. Anh ấy có vẻ ý thức được sự nghiêm trọng của tình huống, nhưng chỉ ngần ngừ trong giây lát rồi quay đầu nói:
“Lễ cưới hoãn lại nửa tiếng, anh sẽ quay lại ngay.”
Tôi đứng lặng, nhìn anh bỏ đi không chút do dự. Ba mẹ tôi bước lên sân khấu, nhẹ nhàng an ủi, bảo tôi cứ kiên nhẫn chờ. Nhưng linh cảm mách bảo tôi, nửa tiếng ấy sẽ kéo dài vô tận.
Quả nhiên, một tiếng trôi qua, anh vẫn không quay lại.
Tôi đứng trước tất cả bạn bè, người thân, đối mặt với ánh nhìn tò mò, thương hại và giễu cợt.
“Xin lỗi mọi người, hôm nay lễ cưới đột ngột đổi thành tiệc sinh nhật. Trùng hợp là hôm nay cũng chính là sinh nhật 25 tuổi của tôi. Mời mọi người dùng bánh, tiền mừng sẽ được hoàn trả. Mong mọi người vẫn có một buổi tối vui vẻ.”
Tôi cố giữ thể diện cho cả hai bên gia đình, nói ra những lời đó với nụ cười gượng gạo.
Khi tiễn khách xong, mẹ của Cao Duy Thành rời đi mà không nói một lời. Ba mẹ tôi thì giận đến đỏ mặt, chỉ biết quay về khách sạn trong nỗi thất vọng nặng nề.
Tôi theo về cùng họ, lòng đau đớn nhưng vẫn phải gắng gượng.
Sau khi đưa ba mẹ về, tôi kiệt sức đến mức không muốn làm gì nữa. Thế mà, tôi vẫn không kiềm được, mở điện thoại lên gọi video cho Cao Duy Thành. Gọi đến lần thứ sáu, cuối cùng anh ấy cũng bắt máy.
Vừa kết nối, tôi đã thấy Trì Anh lướt ngang qua khung hình.
“Duy Thành, anh mau về đi. Lễ cưới chắc chắn rối tung rồi, Cẩm Tú nhất định đang nổi giận.”
Cao Duy Thành đáp lời cô ta bằng một giọng thản nhiên: “Cô ấy không đâu, cô ấy sẽ ngoan ngoãn chờ tôi.”
Trì Anh nhếch môi cười mỉa, ánh mắt đầy châm chọc: “Cô ấy đúng là bám anh không biết xấu hổ.”
Lồng ngực tôi như bị bóp nghẹt, không muốn nghe thêm lời nào từ hai người họ nữa, tôi lập tức ngắt cuộc gọi.
Nửa tiếng sau, Cao Duy Thành gọi lại – lần này là cuộc gọi thường. Tôi không bắt máy.
Đêm hôm ấy, tôi nằm trong khách sạn cùng ba mẹ. Điện thoại rung liên tục vì những cuộc gọi đến từ anh ta, nhưng tôi để máy im lặng, không thèm nhìn đến.
Sáng hôm sau, ba mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy lo lắng. Tôi cố mỉm cười:
“Ba mẹ cứ yên tâm về trước, con sẽ tự lo được.”
Mẹ nắm tay tôi thật chặt, nước mắt rơm rớm:
“Con với nó quen nhau ba năm rồi, giấy đăng ký kết hôn cũng đã có… Sao nó có thể làm vậy với con?”
Giọng mẹ đầy uất nghẹn, còn tôi thì chỉ biết ôm lấy bà:
“Mẹ, con xin lỗi vì chuyện lễ cưới hôm qua. Nhưng con đã quyết rồi, con sẽ ly hôn với Cao Duy Thành.”
Ba mẹ tôi sống ở nước ngoài nhiều năm, lần này đặc biệt bay về để dự đám cưới của con gái. Vậy mà những gì họ nhận được lại là một vết thương lòng không cách nào hàn gắn.
Dù đau lòng, nhưng họ vẫn ủng hộ quyết định của tôi. Chỉ là họ muốn ở lại bên cạnh tôi thêm vài hôm. Tôi phải khuyên rất lâu họ mới chịu rời đi.
Họ yêu tôi như sinh mệnh, và chính vì vậy, tôi không thể để họ chứng kiến tôi gục ngã thêm lần nữa.
Từ sân bay trở về, tôi đã thấy Cao Duy Thành đứng chờ sẵn trước cửa nhà. Anh ta vừa tắm xong, tóc còn ướt, mặc một bộ vest chỉnh tề như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Tiểu Tú, anh có món quà này tặng em.”
Anh ta đưa cho tôi một chiếc hộp nhung, bên trong là dây chuyền đá sapphire lấp lánh.
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt không còn chút cảm xúc.
Trước đây, mỗi khi khiến tôi buồn, anh ta đều dùng quà cáp đắt tiền để dỗ dành. Giống như vừa cho tôi một cái tát rồi lại đưa tôi một viên kẹo ngọt.
Lúc đó tôi yêu anh ta, nên tôi chấp nhận. Nhưng bây giờ thì khác.
“Tôi không thể nhận. Nó quá đắt.”
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧
“Tôi không thể nhận. Nó quá đắt.”
Cao Duy Thành hơi khựng lại, nụ cười trên môi anh ta thoáng chốc cứng đờ. Anh ta có vẻ không ngờ Cẩm Tú lại từ chối, bởi từ trước đến nay, chưa món quà nào mà cô không nhận. Anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, bước đến gần hơn, cố gắng nắm lấy tay Cẩm Tú.
“Tiểu Tú, em đừng giận dỗi vô cớ nữa. Anh biết hôm qua anh sai rồi, anh xin lỗi. Anh đã nói rồi mà, Trì Anh chỉ là không hiểu chuyện. Với lại, chiếc vòng này là món quà anh đặc biệt chọn cho em, nó hợp với em lắm.”
Cẩm Tú lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm của anh ta. Ánh mắt cô vẫn kiên định, dù trong sâu thẳm, một cơn đau buốt vẫn đang cuộn trào. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh ta, nơi từng chứa đựng tình yêu giờ đây chỉ còn lại sự thất vọng và cay đắng.
“Cao Duy Thành,” Cẩm Tú gọi tên anh ta, giọng nói dù run rẩy nhưng vẫn đầy dứt khoát, “anh không cần phải xin lỗi hay dỗ dành tôi nữa. Tôi đã quyết định rồi.”
Anh ta nhíu mày, có lẽ vẫn nghĩ cô chỉ đang giận hờn. “Quyết định gì chứ? Anh biết em đang buồn, nhưng chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi. Cả hai gia đình cũng đã biết…”
Cẩm Tú cắt ngang lời anh ta, từng chữ như mũi dao đâm thẳng vào tim cả hai. “Tôi sẽ ly hôn anh.”
Không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh. Cao Duy Thành đứng sững, vẻ mặt từ bất ngờ chuyển sang khó chịu. “Em nói cái gì vậy? Ly hôn? Em nghĩ ly hôn là chuyện đùa sao?”
“Với anh thì không biết, nhưng với tôi thì không,” Cẩm Tú đáp, giọng cô lạnh lẽo hơn bao giờ hết. “Món quà này, anh hãy giữ lấy. Và cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.” Cô nhìn thẳng vào chiếc hộp nhung trên tay anh ta, rồi lại nhìn vào đôi mắt đang dần hiện lên sự tức giận của Cao Duy Thành. “Tôi không cần nó, và tôi cũng không cần anh.”
Cô quay lưng, đưa tay mở cửa nhà. Từng thớ thịt trên cơ thể cô căng cứng, nhưng Cẩm Tú không cho phép bản thân gục ngã trước mặt người đàn ông này. Cô bước vào nhà, đóng sập cánh cửa lại, để lại Cao Duy Thành đứng bất động trong màn đêm, chiếc hộp nhung vẫn còn trên tay.
Cánh cửa đóng sập lại, một âm thanh khô khốc xé toang màn đêm. Cao Duy Thành đứng bất động như trời trồng, chiếc hộp nhung vẫn còn nguyên trên tay. Anh ta sững sờ, không thể tin vào tai mình những lời Cẩm Tú vừa nói. Ly hôn? Cô dám nói ly hôn sao? Anh ta chợt bừng tỉnh, đôi mắt hoảng loạn nhìn chằm chằm cánh cửa vừa khép chặt.
“Cẩm Tú! Em mở cửa ra! Em không thể làm thế!” Cao Duy Thành lao tới, vặn mạnh tay nắm cửa, nhưng vô vọng. Cánh cửa đã khóa. Anh ta điên cuồng đấm thùm thụp vào cánh cửa, giọng nói vỡ vụn trong màn đêm tĩnh mịch. “Tiểu Tú, anh xin em! Anh biết anh sai rồi, anh hối hận lắm! Chỉ là nhất thời hồ đồ thôi, anh thề! Anh không cố ý!”
Anh ta ghì người vào cánh cửa, áp tai vào tấm gỗ lạnh lẽo như muốn nghe ngóng hơi thở của Cẩm Tú từ bên trong. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên khuôn mặt anh ta, trộn lẫn với sự hoảng loạn và một chút giận dữ.
“Em không thể vì một chuyện nhỏ mà bỏ anh như thế được! Anh biết anh đã làm em buồn, nhưng chúng ta còn tương lai mà! Anh hứa sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra nữa! Anh sẽ không bao giờ gặp lại Trì Anh! Anh thề!” Giọng anh ta lúc này mang đầy vẻ van lơn, cầu xin. “Cho anh thêm một cơ hội đi, em yêu. Làm ơn… Chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi, cả hai gia đình đều biết chuyện này. Em không thể hủy hoại tất cả chỉ vì phút bốc đồng được!”
Anh ta dùng cả bàn tay đập mạnh lên cánh cửa một lần nữa, lực mạnh đến mức khiến ngón tay đau buốt. Sự hối lỗi dần bị thay thế bằng một cơn tức giận bùng lên. Tại sao Cẩm Tú lại cứng rắn như vậy? Tại sao cô không cho anh ta một cơ hội giải thích?
“Cẩm Tú! Em nghe anh nói không? Anh là chồng em! Em không thể nhốt anh ở ngoài thế này được!” Giọng Cao Duy Thành đã bắt đầu pha lẫn sự bất lực và cáu kỉnh. “Chẳng lẽ bao nhiêu năm yêu nhau, bao nhiêu tình cảm của chúng ta lại không bằng một chuyện nhỏ nhặt đó sao? Em đang giận dỗi thôi đúng không? Mở cửa ra đi, chúng ta nói chuyện đàng hoàng!”
Anh ta vẫn đứng đó, như một kẻ bơ vơ giữa màn đêm, bàn tay nắm chặt chiếc hộp nhung chứa đựng chiếc dây chuyền đá sapphire. Nó giờ đây giống như một lời chế giễu, một bằng chứng cho sự thất bại thảm hại của anh ta. Bên trong cánh cửa im lìm, không một tiếng động đáp lại.
Cánh cửa bật mở đột ngột, khiến Cao Duy Thành giật mình lùi lại. Khuôn mặt Cẩm Tú hiện ra, đôi mắt thâm quầng nhưng ánh lên sự lạnh lẽo đáng sợ. Cô nhìn anh ta như nhìn một người xa lạ, không chút cảm xúc. Cao Duy Thành chưa kịp định thần, bàn tay anh ta đã đưa ra, định nắm lấy tay Cẩm Tú, chiếc hộp nhung vẫn nằm trọn trong lòng bàn tay.
“Cẩm Tú, em…” Anh ta lắp bắp, giọng nói khản đặc.
Cẩm Tú lập tức gạt mạnh tay anh ta ra. Chiếc hộp nhung suýt chút nữa đã rơi xuống đất. Cô không nói một lời, chỉ liếc nhìn anh ta một cái rồi quay lưng, sải bước vào nhà. Cao Duy Thành sững sờ, cố gắng đuổi theo.
“Cẩm Tú! Em làm gì vậy? Em không thể vào trong đó! Chúng ta cần nói chuyện!” Cao Duy Thành vội vàng bước theo, gần như chặn đứng lối đi.
Cẩm Tú không thèm quay đầu lại. Cô bước thẳng đến phòng ngủ, mở tủ quần áo. Từng chiếc váy, từng món đồ cá nhân được cô lấy ra một cách dứt khoát, ném vào chiếc vali đặt sẵn trên giường. Mỗi động tác đều như một nhát dao cứa vào tim Cao Duy Thành.
“Em đang làm gì vậy, Tiểu Tú? Dừng lại đi! Anh xin em!” Cao Duy Thành lao đến, cố gắng nắm lấy vai cô, nhưng Cẩm Tú lại né tránh.
Cô quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thẳng vào anh ta. “Anh không thấy sao? Tôi đang dọn đồ. Tôi sẽ dọn ra ngoài ngay lập tức.” Giọng cô khàn đặc, nhưng kiên định đến đáng sợ.
“Không! Em không thể làm thế! Chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi! Chúng ta là vợ chồng!” Anh ta cố gắng níu kéo, gần như quỳ sụp dưới chân cô. “Anh biết anh sai rồi, anh xin lỗi! Anh thề sẽ không bao giờ gặp Trì Anh nữa! Anh sẽ làm mọi thứ để chuộc lỗi!”
Cẩm Tú phớt lờ những lời van xin thảm thiết. Cô tiếp tục thu dọn đồ đạc, không dừng lại một giây. Chiếc dây chuyền đá sapphire trong hộp nhung trên tay Cao Duy Thành giờ đây trở nên thật thảm hại. Đối với Cẩm Tú, sự kiệt sức đã lấn át mọi cảm xúc khác. Lòng cô không còn chỗ cho sự mềm yếu, cho bất kỳ lời giải thích hay níu kéo nào. Quyết tâm rời đi đã được nung nấu, và không gì có thể lay chuyển được cô lúc này.
“Anh đừng phí lời nữa. Tôi đã nói rõ rồi.” Cô buông một câu, rồi kéo khóa vali. Tiếng khóa kéo nghe thật chói tai trong không gian im ắng, như một bản án cuối cùng. Cao Duy Thành cảm thấy như thể có một bức tường vô hình đã sụp đổ giữa họ, ngăn cách anh ta với Cẩm Tú mãi mãi.
Tiếng khóa kéo vang lên trong không gian tĩnh lặng, đập vào tai Cao Duy Thành như một tiếng sét. Anh ta chao đảo, ánh mắt không thể rời khỏi chiếc vali đã đóng chặt. Sự thật đã hiển hiện, và anh ta không thể nào chấp nhận.
“Không! Em không thể làm thế, Cẩm Tú!” Cao Duy Thành đột nhiên gầm lên, xông tới, cố gắng giật lấy chiếc vali. “Em không thể kết thúc mọi thứ như vậy! Chỉ vì một chút sai lầm của anh, em nỡ lòng nào tuyệt tình đến thế sao? Hả?”
Cẩm Tú né tránh cú vồ của anh ta một cách điêu luyện. Cô khẽ đẩy nhẹ vali xuống sàn, dùng chân gạt ra xa tầm tay Cao Duy Thành. Ánh mắt cô vẫn lạnh lùng, không một gợn cảm xúc. “Anh gọi đó là một chút sai lầm?” Giọng cô đều đều, đầy mỉa mai. “Một chút sai lầm đủ để phá nát ngày trọng đại nhất của tôi, đủ để bôi nhọ danh dự của tôi và gia đình tôi trước hàng trăm người? Anh có nghĩ mình quá ngây thơ không, Cao Duy Thành?”
“Anh xin em! Cẩm Tú! Em còn yêu anh mà, đúng không? Chúng ta đã có bao nhiêu kỷ niệm đẹp! Chẳng lẽ em nỡ vứt bỏ tất cả chỉ vì Trì Anh? Cô ta chỉ là quá khứ, là một sai lầm chết tiệt mà anh không bao giờ muốn lặp lại!” Cao Duy Thành tuyệt vọng quỳ sụp xuống, ôm lấy chân Cẩm Tú. Nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt anh ta. “Anh cầu xin em! Đừng đi! Hãy cho anh một cơ hội sửa sai!”
Cẩm Tú đứng bất động, nhìn xuống mái đầu đang dụi vào chân mình. Môi cô khẽ nhếch, một nụ cười khinh miệt thoáng qua. “Cơ hội? Anh đã có rất nhiều cơ hội, Cao Duy Thành. Và anh đã tự tay vứt bỏ tất cả.” Cô gỡ chân ra khỏi vòng tay anh ta một cách dứt khoát, không chút do dự. “Anh trách tôi tuyệt tình, nhưng anh đã bao giờ nghĩ mình đã làm gì để tôi phải trở nên như vậy chưa?”
Anh ta cố gắng đứng dậy, gương mặt đỏ gay vì tức giận và tủi nhục. “Em không được đi! Đây là nhà của chúng ta! Em không có quyền vứt bỏ mọi thứ! Anh sẽ không bao giờ đồng ý ly hôn!” Cao Duy Thành vươn tay, túm lấy một chiếc áo sơ mi của Cẩm Tú vừa được cô gấp gọn gàng để cho vào vali, giật mạnh. Chiếc áo tuột khỏi tay cô, rơi xuống đất. “Em nghĩ em sẽ đi đâu được? Em sẽ làm gì khi không có anh?”
Cẩm Tú cúi xuống nhặt chiếc áo lên, phủi nhẹ. Cô quay lại nhìn thẳng vào Cao Duy Thành, ánh mắt rực lửa. “Anh sẽ sớm biết thôi, Cao Duy Thành. Anh sẽ biết tôi có thể đi đâu, và có thể làm gì.” Cô cầm chiếc vali lên, kéo lê về phía cửa. Mỗi tiếng bánh xe lăn đều như một nhát dao kết liễu.
Cẩm Tú không ngoảnh đầu lại. Tiếng bánh xe nhựa của chiếc vali cọ xát trên sàn gạch như xé toạc không khí, mỗi tiếng động đều mang theo sự dứt khoát lạnh lùng. Cao Duy Thành đứng chết lặng, nhìn theo bóng lưng Cẩm Tú. Anh ta cố gắng thốt lên điều gì đó, nhưng cổ họng khô khốc, nghẹn ứ.
Cẩm Tú bước qua ngưỡng cửa, bàn tay cô siết chặt quai vali. Lòng cô như có hàng ngàn mảnh dao đang cứa vào, nhưng ngoài mặt, cô vẫn giữ một biểu cảm kiên quyết, không chút dao động. Từng bước chân cô đi là từng bước chân rời xa cái gọi là tổ ấm, rời xa người đàn ông mà cô từng tin tưởng sẽ là bến đỗ cả đời. Nước mắt không chảy ra ngoài, nhưng trong tâm trí, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Sự mệt mỏi đã lên đến đỉnh điểm, và tổn thương đã đóng băng thành một khối cứng trong lồng ngực.
Cao Duy Thành sụp xuống ghế sofa, ánh mắt vô hồn nhìn cánh cửa vừa đóng sập. Anh ta không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Căn phòng bỗng trở nên trống rỗng đến đáng sợ, và anh ta cảm thấy như vừa đánh mất đi tất cả. Tiếng động cơ xe khẽ vang lên rồi nhỏ dần, mang theo hình bóng Cẩm Tú biến mất khỏi cuộc đời anh ta. Anh ta biết, lần này, Cẩm Tú đã thực sự rời đi. Và không biết đến bao giờ, cô mới quay trở lại, hoặc có quay trở lại nữa không.
Cẩm Tú ngồi đối diện với một người phụ nữ trung niên, mái tóc búi gọn gàng và đôi mắt sắc sảo sau cặp kính. Văn phòng luật sư thoạt nhìn có vẻ lạnh lẽo, nhưng giọng nói trầm ấm của người luật sư tạo nên một không khí chuyên nghiệp, đáng tin cậy. Cẩm Tú hít một hơi sâu, bàn tay đặt trên đùi siết nhẹ vào nhau, nhưng gương mặt cô giữ vẻ điềm tĩnh một cách khó hiểu. Chỉ có ánh mắt sâu thẳm, thỉnh thoảng lại lóe lên tia đau đớn, tố cáo những gì cô đang che giấu.
“Chuyện là… tôi muốn ly hôn,” Cẩm Tú bắt đầu, giọng cô đều đều như đang kể một câu chuyện của người khác.
Người luật sư gật đầu, đặt bút xuống cuốn sổ. “Cô Cẩm Tú có thể kể chi tiết hơn về tình hình của mình được không?”
Cẩm Tú bắt đầu kể, từng câu chữ như được nhặt ra từ một cuốn phim quay chậm. Cô kể về `Ngày cưới` định mệnh, về những bức `ảnh thân mật` của Cao Duy Thành và Trì Anh bất ngờ hiện lên trên màn hình lớn. Cô kể về `váy trắng của Trì Anh`, về cảm giác bị phản bội tột cùng ngay giữa `Hôn trường/Sân khấu` đông người. Cô nhắc đến Cao Duy Thành, người chồng sắp cưới, và Trì Anh, bạn gái cũ anh ta. Cô không ngừng nói về sự thật mà cô đã phải đối mặt, rằng Cao Duy Thành đã lừa dối cô suốt thời gian qua.
Mặc dù câu chuyện đầy rẫy bi kịch, Cẩm Tú vẫn duy trì một thái độ khách quan đến lạ. Cô không gào khóc, không phẫn uất mà chỉ kể lại những sự kiện đã diễn ra, như thể đang phân tích một vụ án. Tuy nhiên, mỗi khi nhắc đến tên Cao Duy Thành, đôi mắt cô lại chùng xuống, nỗi đau như một dòng điện chạy qua, khiến cô phải kìm nén.
Người luật sư lắng nghe không sót một lời, đôi khi lại ghi chú điều gì đó vào sổ. Khi Cẩm Tú kết thúc, một khoảng lặng bao trùm căn phòng.
“Tôi hiểu. Đây quả là một trường hợp khó khăn và đáng tiếc,” người luật sư nói, giọng đầy cảm thông. “Dựa trên những gì cô Cẩm Tú vừa kể, cô có đủ căn cứ để yêu cầu ly hôn đơn phương. Tuy nhiên, quá trình này sẽ cần đến một số thủ tục pháp lý. Chúng ta sẽ cần đến `Giấy đăng ký kết hôn` của cô và anh Cao Duy Thành, cùng với các bằng chứng về sự việc đã xảy ra, nếu có.”
Bà luật sư bắt đầu giải thích cặn kẽ về các bước cần thiết: thu thập bằng chứng, nộp đơn lên tòa án, các phiên hòa giải, và khả năng phân chia tài sản nếu có. Từng lời khuyên, từng hướng dẫn đều rõ ràng, mạch lạc, như một tấm bản đồ chỉ đường cho Cẩm Tú ra khỏi mê cung cảm xúc hiện tại.
Khi buổi tư vấn kết thúc, Cẩm Tú cảm thấy như một tảng đá đè nặng trong lòng đã được nhấc bổng lên một chút. Cô vẫn còn đau, nhưng ít nhất, cô đã nhìn thấy một con đường phía trước, một hướng đi rõ ràng để thoát khỏi mớ bòng bong này. Cô đứng dậy, cúi đầu cảm ơn người luật sư, trong lòng khẽ nhen nhóm một tia hy vọng mỏng manh.
Cẩm Tú ngồi lại ghế chờ, điện thoại trong túi bỗng rung lên. Cô đưa tay lấy ra, màn hình sáng lên một tin nhắn mới. Tên người gửi hiển thị: Trì Anh. Một thoáng nhíu mày mờ nhạt lướt qua, nhưng Cẩm Tú không hề do dự, ngón tay cô lướt mở tin nhắn.
Dòng chữ hiện ra, sắc nhọn như lưỡi dao, nhưng không thể xuyên thủng lớp vỏ bọc lạnh lẽo của Cẩm Tú: “Cô Cẩm Tú à, tôi cứ tưởng cô đủ thông minh để hiểu rằng Thành sẽ luôn quay về bên tôi chứ? Đừng tự ảo tưởng nữa. Giờ này anh ấy đang ngồi cạnh tôi đây, cười nói vui vẻ. Cô có biết anh ấy vừa tặng tôi gì không? Món quà mà anh ấy đã hứa sẽ mua cho cô đấy. À, và anh ấy nói, cưới cô chỉ là sai lầm lớn nhất đời anh ấy thôi.”
Cẩm Tú đọc hết từng chữ, đôi mắt cô không một gợn sóng. Không có sự tức giận bùng lên, không có nỗi đau nào hiện rõ. Thay vào đó, một nụ cười nhếch mép khẩy nhẹ trên môi Cẩm Tú, mang theo sự khinh bỉ sâu sắc. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, như thể đang nhìn thẳng vào khuôn mặt Trì Anh.
“Ngu ngốc,” Cẩm Tú khẽ thì thầm, giọng cô khô khốc, đầy vẻ mỉa mai. Cô không thèm trả lời. Tay Cẩm Tú nhẹ nhàng lướt, chặn số Trì Anh, rồi tắt màn hình điện thoại. Cô đặt nó xuống bàn, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ phòng luật sư, nơi những tia nắng buổi chiều đang hắt vào, nhưng gương mặt Cẩm Tú vẫn lạnh như băng. Có lẽ, đây là lần cuối cùng cô để những kẻ đó tác động đến mình. Cuộc chiến này, Cẩm Tú sẽ thắng, nhưng không phải bằng cách tranh giành một người đàn ông không xứng đáng, mà bằng cách tự giải thoát. Cô đứng dậy, đi đến quầy tiếp tân để hỏi về các thủ tục tiếp theo.
Cẩm Tú hoàn tất mọi giấy tờ cần thiết tại văn phòng luật sư, trao đổi vài lời ngắn gọn với nhân viên rồi rời đi. Ánh mắt Cẩm Tú vẫn lạnh lùng, nhưng bước chân đã trở nên dứt khoát hơn bao giờ hết. Cô sải bước ra phố, không hề ngoái đầu nhìn lại tòa nhà đã chứa đựng một phần kế hoạch đổ vỡ.
Những ngày sau đó, Cẩm Tú lao vào công việc như một cỗ máy không ngừng nghỉ. Cô là người đến công ty sớm nhất và về trễ nhất. Những dự án chồng chất được cô giải quyết gọn ghẽ, những bản báo cáo được duyệt thần tốc. Đồng nghiệp nhìn Cẩm Tú với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa pha chút e dè. Cô không cười, không nói chuyện phiếm, chỉ tập trung hoàn toàn vào màn hình máy tính, đôi lúc gọi điện thoại với giọng điệu kiên quyết. Sự tập trung cao độ của Cẩm Tú khiến hiệu suất công việc của cô tăng vọt, và cũng giúp cô tạm quên đi những chuyện đã qua.
Mỗi tối, sau khi tắm rửa và ăn vội vàng một bữa ăn đơn giản, Cẩm Tú lại mở laptop. Hàng trăm trang web bất động sản, hàng ngàn tin đăng cho thuê căn hộ. Cô tỉ mỉ lướt qua từng hình ảnh, đọc kỹ từng dòng mô tả, ghi chú lại những địa điểm tiềm năng. Một căn hộ nhỏ, đủ riêng tư, không cần quá xa hoa, nhưng phải là nơi Cẩm Tú có thể hoàn toàn tự do, không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì. Mỗi lần tìm được một căn ưng ý, cô lại nhấc máy gọi điện hẹn lịch xem vào những buổi tối muộn hoặc cuối tuần. Cẩm Tú muốn tự mình tìm một nơi chốn mới, một khởi đầu mới, nơi cô có thể tự định nghĩa giá trị của bản thân. Lời mời mọc của Trì Anh, hay sự ảo tưởng của Cao Duy Thành, giờ đây đã bị Cẩm Tú vứt bỏ ra khỏi tâm trí. Điều duy nhất cô khao khát là độc lập, là chứng minh rằng cuộc sống của mình vẫn có thể rực rỡ, mạnh mẽ mà không cần đàn ông.
Cẩm Tú đang lướt xem một căn hộ mới trên màn hình laptop, ánh mắt cô tập trung vào những chi tiết nhỏ nhặt nhất thì chuông điện thoại vang lên. Số lạ. Cô lưỡng lự một lát rồi nhấc máy. Đầu dây bên kia, giọng nói quen thuộc của Mẹ Cao Duy Thành cất lên, nặng trĩu.
“Tú… Là dì đây.”
Cẩm Tú giữ im lặng, chờ đợi. Cô biết cuộc gọi này rồi cũng sẽ đến.
“Dì… dì thật sự không biết phải nói gì với con nữa. Thằng Thành, nó… nó đã làm những chuyện không thể chấp nhận được. Dì đã thất vọng về nó vô cùng.” Giọng bà nghẹn ngào, pha lẫn sự xấu hổ và uất ức. “Dì đã trách mắng nó rất nhiều. Nó là đứa con trai duy nhất của dì, nhưng hành động của nó… thật sự quá sai trái.”
Cẩm Tú vẫn lắng nghe, nét mặt không biểu lộ cảm xúc rõ rệt, nhưng bàn tay cô khẽ siết chặt chiếc điện thoại.
“Cẩm Tú à… con có thể… cho nó thêm một cơ hội được không con? Dì biết con chịu tổn thương rất nhiều, nhưng dù sao thì hai đứa cũng đã chuẩn bị kỹ càng như vậy rồi… Giấy tờ cũng đã xong cả. Dì biết, lỗi hoàn toàn là do thằng Thành, nhưng tình cảm bao lâu nay của hai đứa…” Bà thở dài thườn thượt. “Dì xin lỗi con thay cho nó. Dì van con, con hãy suy nghĩ lại…”
Cẩm Tú cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cô bình thản nhưng chứa đựng sự kiên quyết không lay chuyển.
“Dì ơi, con cảm ơn dì đã gọi điện cho con. Con hiểu tâm trạng của dì lúc này. Nhưng con đã quyết định rồi ạ. Con xin lỗi, nhưng con không thể suy nghĩ lại được nữa.”
Mẹ Cao Duy Thành im lặng một lúc, rồi giọng bà lại run rẩy. “Nhưng… nhưng mà con à, con có chắc không? Con có biết là nó đã rất hối hận không? Nó đã đi tìm con khắp nơi… Con có cần thời gian suy nghĩ thêm không?”
“Con không cần suy nghĩ thêm nữa, dì ạ.” Cẩm Tú đáp lại dứt khoát, ánh mắt cô nhìn thẳng vào màn hình laptop, nơi những hình ảnh căn hộ mới đang chờ đợi. “Con tin rằng đây là quyết định đúng đắn cho cả con và Thành. Con không muốn vì bất kỳ lý do nào mà phải ràng buộc cuộc đời mình vào một mối quan hệ không còn niềm tin.”
“Con… con nói vậy… Thôi được rồi, nếu con đã quyết định như thế… Dì cũng không biết nói gì hơn.” Giọng Mẹ Cao Duy Thành đứt quãng, chứa đầy sự bất lực. “Dì chỉ mong con sẽ luôn ổn.”
“Con cảm ơn dì. Con cũng mong dì giữ gìn sức khỏe.”
Cuộc gọi kết thúc. Cẩm Tú đặt điện thoại xuống bàn. Một thoáng buồn rầu lướt qua đôi mắt cô, một cảm giác nặng trĩu len lỏi trong lòng khi nghĩ về người phụ nữ vừa gọi cho mình, về những gì đã từng có. Nhưng cảm giác đó nhanh chóng tan biến. Cẩm Tú không dao động. Cô nhắm mắt lại một lát, hít thở sâu, rồi mở mắt ra, quay lại với màn hình laptop. Cô phải tiếp tục. Cô phải tìm được nơi chốn của riêng mình.
PHIÊN TÒA LY HÔN
CAO DUY THÀNH, CẨM TÚ ngồi đối diện nhau trong phòng xử án, ngăn cách bởi chiếc bàn dài. CAO DUY THÀNH trông hốc hác, ánh mắt anh ta liên tục liếc nhìn CẨM TÚ, vẻ van nài. CẨM TÚ thì ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía vị THẨM PHÁN.
LUẬT SƯ CỦA CAO DUY THÀNH (nghiêm nghị)
Kính thưa Hội đồng xét xử, thân chủ của chúng tôi, anh Cao Duy Thành, vẫn còn rất nhiều tình cảm với chị Cẩm Tú. Anh ấy vô cùng hối hận về những sai lầm đã qua và mong muốn được hàn gắn. Chúng tôi đề nghị Hội đồng tạo điều kiện để hai bên có thêm thời gian hòa giải. Hôn nhân là chuyện trọng đại, không thể quyết định vội vàng.
THẨM PHÁN (nhìn Cẩm Tú)
Bên nguyên đơn, chị Cẩm Tú, có đồng ý với đề nghị hòa giải không?
LUẬT SƯ CỦA CẨM TÚ (đứng dậy)
Kính thưa Hội đồng xét xử, thân chủ của chúng tôi, chị Cẩm Tú, kiên quyết từ chối mọi đề nghị hòa giải. Mối quan hệ hôn nhân này đã không còn cơ sở để tiếp tục.
CAO DUY THÀNH (ngắt lời, quay sang Cẩm Tú, giọng nghẹn ngào)
Cẩm Tú… Anh xin em… Cho anh một cơ hội nữa đi em. Anh biết anh đã sai rồi. Anh không thể sống thiếu em được.
CẨM TÚ (quay chậm sang Cao Duy Thành, ánh mắt lạnh lùng, không chút dao động)
Anh Thành, chúng ta đã kết thúc rồi. Tôi đến đây không phải để nghe anh van xin, mà là để chấm dứt mọi thứ.
LUẬT SƯ CỦA CẨM TÚ
Kính thưa Hội đồng xét xử, chúng tôi có bằng chứng rõ ràng về việc thân chủ của chúng tôi đã bị phản bội một cách công khai, gây tổn hại nghiêm trọng đến danh dự và tinh thần.
LUẬT SƯ CỦA CAO DUY THÀNH
Xin phản đối. Thân chủ của chúng tôi đã thừa nhận sai lầm và đang cố gắng khắc phục. Chuyện riêng tư không thể…
CẨM TÚ (lần nữa ngắt lời, giọng nói rành rọt, vang vọng trong phòng xử án)
Chuyện riêng tư? Việc anh ta ôm ấp cô gái khác ngay trên sân khấu lễ cưới của chúng tôi, trước mặt hàng trăm khách mời, anh gọi đó là chuyện riêng tư ư?
Cao Duy Thành cúi gằm mặt.
LUẬT SƯ CỦA CẨM TÚ
Chúng tôi xin trình bằng chứng về hành vi ngoại tình của bị đơn, đã được ghi lại rõ ràng trong “ảnh thân mật” được trình chiếu công khai tại buổi lễ.
Người thư ký tòa án nhận một USB từ luật sư của Cẩm Tú. Hình ảnh CAO DUY THÀNH và TRÌ ANH thân mật xuất hiện trên màn hình lớn phía trước. Cả phòng xử án xôn xao. CAO DUY THÀNH ngước nhìn lên, mặt cắt không còn giọt máu.
CẨM TÚ (nhìn thẳng vào Cao Duy Thành, giọng nói đầy sức nặng)
Anh Thành, tôi đã cho anh rất nhiều cơ hội. Nhưng anh đã chọn phản bội tôi theo cách tàn nhẫn nhất. Tôi không còn muốn bất kỳ mối liên hệ nào với anh nữa. Tôi chỉ mong được giải thoát. Càng sớm càng tốt.
CẨM TÚ dứt khoát quay mặt đi, ánh mắt không hề chớp. Cô kiên định với quyết định của mình, bỏ qua ánh nhìn cầu xin của CAO DUY THÀNH. Phòng xử án chìm trong sự im lặng nặng nề. Vị THẨM PHÁN gõ búa.
CAO DUY THÀNH lảo đảo bước ra khỏi phòng xử án. Ánh mắt anh ta vô hồn, đầu cúi gằm. Tiếng xì xào của đám đông vây quanh như những mũi kim đâm vào tai anh ta. Anh ta thoáng thấy CẨM TÚ bước đi dứt khoát về phía ngược lại, bóng dáng cô nhỏ dần rồi khuất hẳn. Một cảm giác trống rỗng tột độ xâm chiếm lấy anh ta.
Ngày hôm sau, cái tên CAO DUY THÀNH xuất hiện tràn lan trên các mặt báo lá cải và mạng xã hội. “Thiếu gia nhà giàu ngoại tình bị vợ tố tại tòa”, “Ảnh nóng của chủ tịch tập đoàn A và nhân tình gây chấn động”. Những bài viết, bình luận, chia sẻ mỉa mai, chỉ trích ào ạt đổ về.
VĂN PHÒNG CÔNG TY CAO DUY THÀNH.
CAO DUY THÀNH ngồi trong văn phòng sang trọng của mình, nhưng ánh mắt anh ta chỉ dán vào màn hình máy tính đang hiển thị vô số bài báo và bình luận ác ý. Chuông điện thoại reo liên tục.
CAO DUY THÀNH (bắt máy, giọng mệt mỏi)
Alo… Vâng, thưa giám đốc… Tôi hiểu…
Anh ta đặt điện thoại xuống, thở dài thườn thượt. Tiếp theo là một cuộc gọi khác.
CAO DUY THÀNH (cố gắng giữ bình tĩnh)
Anh Bình à? Dự án đó… nhưng chúng ta đã thống nhất rồi mà… Vâng… Vâng, tôi hiểu. Chắc chắn tôi sẽ khắc phục.
Anh ta cúp máy, đấm mạnh xuống bàn. Một tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng. Vài phút sau, trợ lý của anh ta, một cô gái trẻ, rụt rè gõ cửa.
TRỢ LÝ (e dè)
Thưa sếp, đối tác từ bên Nhật vừa gửi email hủy hợp đồng ạ. Họ nói… nói là không thể hợp tác với một người có scandal đời tư gây ảnh hưởng đến hình ảnh công ty.
CAO DUY THÀNH (ánh mắt thất thần)
Hủy? Hủy toàn bộ ư?
TRỢ LÝ (gật đầu, nhỏ giọng)
Vâng, thưa sếp.
CAO DUY THÀNH gục đầu xuống bàn, hai tay ôm lấy đầu. Anh ta nghe tiếng TRỢ LÝ nhẹ nhàng rời khỏi phòng. Căn phòng rộng lớn bỗng trở nên lạnh lẽo và trống trải. Anh ta ngước lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố vẫn hối hả nhưng dường như tất cả đều quay lưng lại với anh ta.
ĐÊM HÔM ĐÓ, CĂN HỘ CAO CẤP CỦA CAO DUY THÀNH.
CAO DUY THÀNH ngồi bệt dưới sàn nhà, xung quanh là vỏ chai rượu rỗng. Khuôn mặt anh ta xanh xao, râu ria lởm chởm. Chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, bạc màu. Anh ta đưa tay với lấy một tấm ảnh cưới đặt úp trên bàn cà phê. Đó là ảnh CẨM TÚ trong chiếc váy cô dâu lộng lẫy, nụ cười rạng rỡ.
CAO DUY THÀNH (giọng thều thào, nức nở)
Cẩm Tú… Anh sai rồi… Anh xin lỗi em…
Anh ta ghì chặt tấm ảnh vào lòng, nước mắt lăn dài trên gò má. Anh ta nhớ lại ánh mắt lạnh lùng của CẨM TÚ tại tòa, nhớ lại khoảnh khắc cô quay lưng bước đi. Tất cả những lời van xin của anh ta đều vô nghĩa. Anh ta đã đánh mất tất cả. Sự nghiệp, danh tiếng, và người phụ nữ mà anh ta từng nghĩ sẽ ở bên mình trọn đời. Nỗi hối hận như những con dao găm cứa vào tim anh ta từng nhát, từng nhát một. Cao Duy Thành chưa bao giờ nghĩ rằng hậu quả lại tàn khốc đến thế. Anh ta ôm lấy mình, run rẩy trong cơn say và nỗi ân hận tột cùng, một hình ảnh thảm hại của một người đàn ông từng đầy kiêu hãnh.
CẨM TÚ ngồi trong căn phòng khách quen thuộc, tay khẽ vuốt ve tấm văn bản đặt trên bàn. Đó là tờ quyết định ly hôn, với con dấu đỏ chói và chữ ký của thẩm phán, chính thức chấm dứt cuộc hôn nhân đầy sóng gió của cô. Cẩm Tú không còn cảm thấy chút đau đớn nào, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng, như thể một gánh đá khổng lồ vừa được trút bỏ khỏi đôi vai cô.
Nhiều đêm liền, Cẩm Tú đã nằm mơ thấy mình chìm trong bóng tối của những giằng xé và phản bội, nhưng giờ đây, cô thấy ánh sáng len lỏi qua từng kẽ lá, rọi sáng con đường phía trước. Cô chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, mở toang cánh cửa đón lấy luồng gió mát rượi. Ánh nắng ban mai rọi vào căn phòng, sưởi ấm tâm hồn Cẩm Tú.
Trong khoảnh khắc ấy, Cẩm Tú cảm thấy mình được giải thoát hoàn toàn. Không còn những dằn vặt, không còn những toan tính, cũng chẳng còn bóng dáng của người đàn ông từng gieo rắc tổn thương vào cuộc đời cô. Mọi buồn đau, tủi hờn đều tan biến như sương khói. Một nụ cười nhẹ nở trên môi Cẩm Tú. Nụ cười của sự bình yên, của hy vọng vào một khởi đầu mới. Cô hít thật sâu, cảm nhận sự tự do đang tràn ngập lồng ngực. Tương lai mở ra trước mắt Cẩm Tú là một trang giấy trắng, và cô tin rằng, bằng chính đôi tay và nghị lực của mình, cô sẽ viết nên một câu chuyện hạnh phúc, xứng đáng với những gì cô đã phải trải qua.
Cẩm Tú bước đi trên con đường lát đá, tiếng gót giày gõ nhịp đều đặn trên nền gạch hoa văn. Một buổi chiều cuối tuần đẹp trời, ánh nắng vàng óng vương trên mái tóc cô. Đã hơn một năm trôi qua kể từ ngày lá đơn ly hôn được ký kết. Cẩm Tú không còn là cô gái ngây thơ, chìm đắm trong tình yêu mù quáng ngày nào. Giờ đây, cô là một phụ nữ trưởng thành, độc lập, với sự nghiệp đang trên đà phát triển và một cuộc sống bình yên, tự do. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi Cẩm Tú, toát lên vẻ tự tin và mãn nguyện.
Cẩm Tú đang dạo bước trong một trung tâm thương mại sang trọng, ánh mắt lướt qua những cửa hàng thời trang lộng lẫy. Bỗng, bóng dáng hai người quen thuộc lọt vào tầm mắt Cẩm Tú, đang đứng trước một cửa hàng trang sức. Cô nhận ra ngay Cao Duy Thành và Trì Anh.
Cao Duy Thành gầy đi trông thấy, gương mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu, dường như mang nặng ưu tư. Chiếc áo sơ mi hàng hiệu trên người anh ta cũng trở nên rộng thùng thình, không còn vẻ chỉnh tề, bóng bẩy như xưa. Đứng bên cạnh anh ta, Trì Anh cũng chẳng khá hơn. Nàng ta trông mệt mỏi, thiếu sức sống, mái tóc dài không được chăm sóc kỹ lưỡng, gương mặt nhợt nhạt, những đường nét sắc sảo ngày nào giờ đây nhuốm vẻ tiều tụy. Họ đứng cạnh nhau, nhưng không có lấy một cử chỉ thân mật, ánh mắt cả hai đều chất chứa sự xa cách và chán nản. Họ đang tranh cãi điều gì đó nhỏ nhẹ, không khí giữa họ căng thẳng đến lạ.
Cẩm Tú chỉ lướt qua họ, ánh mắt không hề dừng lại dù chỉ một giây. Trái tim Cẩm Tú không hề xao động, không một chút bận tâm hay tò mò. Mọi cảm xúc tiêu cực, mọi vết thương lòng đã hoàn toàn lành lặn, nhường chỗ cho sự thanh thản và bình yên. Cô mỉm cười khẽ, nụ cười ẩn chứa sự tự tin vào cuộc sống hiện tại của chính mình, một cuộc sống mà cô đã tự tay kiến tạo, không còn phụ thuộc vào bất cứ ai. Cẩm Tú ngẩng cao đầu, tiếp tục bước đi, để lại phía sau bóng dáng tiều tụy của cặp đôi từng gây ra biết bao tổn thương cho cô.
Một năm sau buổi chiều định mệnh ấy, Cẩm Tú giờ đây đang đứng giữa không gian của chính mình. Cửa hàng “Tú’s Bloom” nhỏ nhắn, ấm cúng với những bó hoa tươi thắm và cây cảnh xanh mát, rộn ràng tiếng cười nói của khách hàng. Cô gái từng vấp ngã giờ đây tự tin điều hành công việc kinh doanh của riêng mình. Tiếng chuông cửa leng keng liên tục báo hiệu thêm khách bước vào, những đơn hàng trực tuyến dồn dập đổ về. Cẩm Tú thoăn thoắt gói từng bó hoa, sắp xếp chậu cây, nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi. Cô tự tay trang trí, chăm chút từng góc nhỏ của cửa hàng, biến nó thành một không gian tràn đầy sức sống, phản chiếu chính tâm hồn cô.
Một buổi chiều muộn, khi những vị khách cuối cùng đã ra về, Cẩm Tú tựa lưng vào quầy, ngắm nhìn thành quả của mình. Ánh đèn vàng ấm áp hắt lên từng cánh hoa, tạo nên một vẻ đẹp bình dị nhưng đầy cuốn hút. Cô nhớ lại những tháng ngày khó khăn, những giọt nước mắt và cả những sự phản bội. Cẩm Tú khẽ mỉm cười. Mọi biến cố, mọi đau khổ ngày đó đều đã trở thành chất xúc tác, rèn giũa cô thành một người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ và trưởng thành hơn rất nhiều. Cô đã không còn chạy theo những thứ không thuộc về mình, không còn oán hận những kẻ đã từng làm tổn thương cô.
Cẩm Tú lấy điện thoại, mở bức ảnh chụp cùng ba mẹ trong chuyến du lịch gần đây. Mẹ Cẩm Tú vẫn thường xuyên gọi điện hỏi thăm, mừng rỡ khi thấy cô tìm lại được chính mình. Ba Cẩm Tú cũng không còn lo lắng, thay vào đó là ánh mắt tự hào mỗi khi nhắc đến cô con gái nghị lực. Nước mắt Cẩm Tú khẽ rưng rưng, nhưng đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc và biết ơn. Cô biết ơn cuộc đời đã cho cô cơ hội để đứng dậy, để tái tạo bản thân và tìm thấy bình yên đích thực. Giờ đây, Cẩm Tú đã có tất cả: sự nghiệp vững vàng, tình yêu thương của gia đình, và quan trọng nhất là sự thanh thản trong tâm hồn. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận hương hoa thoang thoảng trong không khí, lòng tràn đầy hy vọng vào một tương lai tươi sáng.
Tiếng cười nói rộn ràng, ánh nến lung linh cùng hương hoa phảng phất đã lấp đầy không gian ấm cúng của một nhà hàng nhỏ. Tối hôm ấy, Cẩm Tú bước sang tuổi 26. Cô ngồi giữa vòng vây của những người bạn thân thiết, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Khuôn mặt cô giờ đây không còn những nét u buồn, mệt mỏi của năm cũ, thay vào đó là sự rạng rỡ, thanh thoát và tràn đầy sức sống.
Những người bạn lần lượt trao cho Cẩm Tú những món quà và lời chúc.
“Chúc mừng sinh nhật, Cẩm Tú! Nhìn cậu bây giờ, tớ thật sự rất mừng!” một cô bạn lên tiếng, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Một người khác tiếp lời: “Cậu đã lột xác hoàn toàn đấy! Tớ chưa bao giờ thấy cậu rạng rỡ và tự tin như vậy.”
Cẩm Tú mỉm cười, cảm nhận từng lời chúc chân thành như những tia nắng ấm áp sưởi ấm tâm hồn. Cô cảm thấy lòng mình thật sự viên mãn.
“Cảm ơn mọi người rất nhiều,” Cẩm Tú nói, giọng cô tràn đầy sự biết ơn. “Cảm ơn vì đã luôn ở bên cạnh Cẩm Tú trong suốt thời gian qua.”
Cô nhớ lại cái sinh nhật năm trước, khi cô tuyên bố đổi đám cưới thành tiệc sinh nhật trong đau đớn và thất vọng. Một năm trôi qua, mọi thứ đã thay đổi đến mức khó tin. Cẩm Tú của hiện tại đã không còn là cô gái ngây thơ, yếu đuối, luôn chạy theo tình yêu mù quáng. Cô đã học cách yêu bản thân, trân trọng giá trị của mình và tự mình tạo dựng hạnh phúc.
Khi ánh nến lung linh trên chiếc bánh sinh nhật được thắp sáng, Cẩm Tú nhắm mắt lại. Cô ước cho sự bình an, hạnh phúc và những điều tốt đẹp sẽ đến trong tương lai. Cô hít một hơi thật sâu, thổi tắt nến, tiếng vỗ tay và reo hò vang lên. Ánh mắt Cẩm Tú mở ra, nhìn về phía trước, tràn đầy niềm tin và hy vọng vào một con đường mới mà cô tự mình tạo dựng. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu của một Cẩm Tú hoàn toàn mới, tự do và mạnh mẽ.
Ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những vì sao trên nền trời đêm Sài Gòn. Cẩm Tú đứng bên cửa sổ căn hộ của mình, tay khẽ chạm vào tấm kính lạnh. Gió đêm lùa nhẹ, mang theo chút hơi lạnh, nhưng không thể làm lay động sự bình yên trong tâm hồn Cẩm Tú. Cô đã trải qua một sinh nhật ấm áp bên những người bạn thân thiết, và giờ đây, trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, tâm trí Cẩm Tú lại trôi về những tháng ngày đã cũ.
Cô nhớ về cái ngày cưới định mệnh, về hình ảnh Cao Duy Thành và Trì Anh trên màn hình lớn, về nỗi đau tưởng chừng như không thể vượt qua. Cẩm Tú nhớ cả ánh mắt thất vọng của mẹ Cao Duy Thành, sự lo lắng của Ba Cẩm Tú và Mẹ Cẩm Tú. Tất cả những mảnh ký ức ấy giờ đây không còn mang theo vị đắng của nỗi uất hận hay sự tủi nhục. Chúng chỉ còn là những thước phim cũ, đã phai màu theo thời gian, được cất giữ trong một góc nhỏ của trái tim Cẩm Tú, như một phần không thể thiếu của con người cô.
Cẩm Tú mỉm cười nhẹ. Cô không hận thù Cao Duy Thành, cũng không tiếc nuối về những gì đã mất. Món quà dây chuyền đá sapphire năm xưa giờ đây đã không còn ý nghĩa, giống như tình cảm cô dành cho Cao Duy Thành vậy, chỉ còn là một kỷ niệm mờ nhạt. Cuộc đời Cẩm Tú đã rẽ sang một hướng khác, một hướng đi mà chính cô cũng không ngờ tới, nhưng lại mang đến cho cô sự tự do và bình yên hơn bao giờ hết. Cẩm Tú đã từng nghĩ rằng hạnh phúc của mình phụ thuộc vào người khác, vào một mối quan hệ, vào những lời hứa hẹn. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng hạnh phúc thật sự nằm ở chính bản thân mình, ở khả năng tự chữa lành, tự vươn lên và tự tìm thấy giá trị.
Cô cảm thấy biết ơn. Biết ơn những người đã làm tổn thương cô, vì chính họ đã đẩy Cẩm Tú đến giới hạn, buộc cô phải mạnh mẽ hơn. Biết ơn những người đã ở bên cạnh, đã cho Cẩm Tú sức mạnh để bước tiếp. Và hơn hết, Cẩm Tú biết ơn chính mình, vì đã không gục ngã, đã đứng dậy và tự xây dựng lại cuộc sống.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn tiếp tục dòng chảy hối hả của nó, nhưng Cẩm Tú không còn bị cuốn theo những lo toan, bộn bề. Cô đã tìm thấy một bến đỗ bình yên trong chính tâm hồn mình. Ánh trăng dịu dàng chiếu qua khung cửa, soi sáng gương mặt thanh thản của Cẩm Tú. Đó không phải là sự buông bỏ hay thờ ơ, mà là sự chấp nhận và bao dung. Cô đã tha thứ cho những lỗi lầm trong quá khứ, và quan trọng hơn, đã tha thứ cho chính mình. Mỗi vết sẹo trên trái tim Cẩm Tú giờ đây không còn là dấu vết của nỗi đau, mà là minh chứng cho sức mạnh, cho sự kiên cường và cho hành trình tìm lại bản thân đầy gian nan nhưng cũng đầy ý nghĩa. Cẩm Tú tin rằng, một cánh cửa mới đã mở ra, rực rỡ và tràn đầy hứa hẹn, nơi cô có thể tự do viết nên câu chuyện của chính mình, một câu chuyện không còn nước mắt, không còn giông bão, mà chỉ có nắng ấm và những bình yên vô tận.

