Cận kề cái chết, chồng ghé tai đòi ly hôn… Cô vợ chết lặng không tin!

– Đây…là cái gì?

Cô vứt ra bàn một sấp ảnh,hít thở khó khăn. Hắn không nhanh không chậm nhìn qua thứ trên bàn,mở miệng:

– Có gì lạ sao?

– Dương Ngôn! Anh không cảm thấy bản thân có lỗi với tôi sao?

– Lỗi?!

Hắn nhếch nhẹ khoé môi cười khinh bỉ,cúi người cầm lấy vài tấm ảnh:

– Tôi là cứ cố tình đấy thì sao? Cho dù có chơi thêm trăm ngàn phụ nữ,tôi cũng chả thấy bản thân có lỗi gì với cô cả. Huống hồ cô ấy lại là người tôi từng bỏ lỡ,nếu không phải tôi đi sai một bước thì cô ấy đã là vợ tôi rồi!

Hắn vứt lại mấy tấm ảnh vào người cô,cô đau đớn gục xuống,nước mắt chảy dài.

Qua màn sương nơi đáy mắt,cô thấy được ảnh hắn ôm Nhược Mỹ kia vào lòng. Hai người bọn họ còn thắm thiết hôn nhau,cô nhìn qua thôi cũng có thể cảm nhận được không khí hạnh phúc đó.

Hắn thấy cô khóc,không mảy may chút suy nghĩ an ủi nào.

Cô khóc thì sao? Liên quan gì đến hắn?

Tại sao hắn phải quan tâm đến cô?

Dương Ngôn không nói thêm lời nào liền đi mất dạng. Cô yếu ớt nói vọng theo,tâm can vụn vỡ:

– Tại sao tôi lại yêu phải loại khốn nạn như anh chứ?

– Tôi không khốn nạn,chỉ là cô xuất hiện vừa lúc tôi đã yêu người khác!

Không khốn nạn sao? Hắn yêu người khác cô không quan tâm. Nhưng rõ ràng cô mới là vợ hắn,hắn dựa vào cái gì mà trước mặt cô đi sủng ái người khác như vậy?

Hắn không thèm nghĩ việc hắn thoải mái cười vui với người khác có thể làm cô đau đến chết đi sống lại.

Hắn chưa từng chủ động gọi tên cô dù chỉ một lần.

Hắn chưa từng chủ động ngủ chung với cô dù chỉ một lần.

Hắn chưa từng chủ động gặp mặt cô dù chỉ một lần.

Hắn chưa từng,là hắn chưa từng!

Hứa Hi điên cuồng cấu xé mấy tấm ảnh,đau đến mức chỉ muốn chết đi.

Dù chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa,nhưng hắn cũng không có quyền bạc đãi cô như vậy. Cô là vợ hắn,vĩnh viễn và vĩnh viễn sẽ là vợ hắn. Vậy nên cho dù có chết,bất kì ai cũng không được dành lấy cái danh Sở phu nhân này!

***

Dương Ngôn bước vào căn nhà vắng,đặt lên bàn chiếc hộp thiết kế trông rất xa hoa rồi đi đâu mất. Hứa Hi từ trên phòng xuất hiện,ánh mắt căm hờn chiếu thẳng vào chiếc hộp.

Hôm nay là sinh nhật của Nhược Mỹ,cô biết. Trên bàn làm việc và trên máy tính của hắn,đâu đâu cũng có lưu lại ngày đặc biệt này.

Vậy chiếc hộp kia không phải là quà để tặng cô ta sao?

Cô là vợ chính thức của hắn mà còn không có quà,cô ta là cái thá gì mà nhận được nó?

Nghĩ là làm,cô lập tức chạy xuống vớ lấy cái hộp. Mở ra,quả nhiên bên trong là một bộ nữ trang cực kỳ sang trọng.

Cô nhếch môi cười lạnh. Người thứ ba mãi chỉ là người thứ ba,dù cho có được tình yêu của hắn cũng sẽ không bao giờ được sự chấp thuận của xã hội!

Và của cô!

Dương Ngôn đi ra thì thấy chiếc hộp biến mất. Hắn nổi điên lập tức đi tìm,đến phòng tắm thấy cô đã vứt số nữ trang đó vào trong bồn. Hắn chưa kịp phản ứng thì cô liền lập tức xả nước.

– Hứa Hi! Con đàn bà điên này!

Hắn xông tới túm chặt lấy vai cô lay mạnh. Cô tuy đau nhưng vẫn cười hả hê:

– Sao? Tiếc à? Có tiếc thì cũng mất rồi!

Hắn nghiến răng nghiến lợi,không câu nệ vung tay lên tát vào mặt cô một cái.

Hưởng trọn cái tát,cô vẫn chỉ tiếp tục cười như kẻ điên. Hắn mắng nhiếc cô thậm tệ,đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ.

Hắn nói,hắn muốn giết cô ngay lập tức.

Hắn nói,cô là đồ bệnh hoạn không có lương tâm.

Hắn còn nói,loại người như cô cả đời sẽ chỉ có đau khổ.

Đôi mắt cô thẫn thờ nhìn hắn,một chút cảm xúc cũng không có.

Thế thì sao chứ? Cô cả đời chỉ có đau khổ,vậy hà cớ gì cô phải để bọn họ hạnh phúc?

Cô đâu có ngu? Cô đâu phải loại người dễ dầu cam chịu? Cô cũng đâu phải loại phụ nữ chỉ biết trơ mắt nhìn chồng bị cướp đi?

Cuộc hôn nhân này là của cô,có chết cô cũng phải bảo vệ!

***

Sau hôm đó,hắn không về nhà thêm một lần nào nữa.

Không sao cả! Cô tự mình hưởng thụ!

Cô dùng số tiền mình có đi du lịch nhiều nơi,nhiều thành phố. Cô sống một cuộc đời xa hoa,được mọi người gọi là Sở phu nhân. Cô có tiền,có danh,có cả tự do. Cho dù không có tình yêu cô vẫn thấy rất vui.

Có tình yêu,cũng chỉ là người thứ ba!

Có tình yêu,cũng chỉ là kẻ dư thừa!

Cô,lại không ngu như Nhược Mỹ đó!

Cô cứ an yên sống mà không hay biết Nhược Mỹ đã ôm hận với cô từ lâu. Ả luôn muốn dành lấy cái ghế Sở phu nhân nhưng chưa thể được. Nhất là sau vụ quà tặng bị vứt mất,ả càng hận cô đến mức chỉ muốn giết cô.

Và ả đã lên một kế hoạch cực kì hoàn hảo.

Như mọi hôm,cô lên xe để tài xế chở đi mà chẳng hay xe đã bị cắt thắng. Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến,chiếc xe không hãm được tốc độ đã đâm thẳng vào xe khác. Hiện trường thảm khốc,người ta tìm ra được một người đã tắt thở,còn một người vẫn còn thoi thóp.

Cô mơ mơ hồ hồ cố gắng hít thở,mọi thứ xung quanh trở nên vô cùng mờ nhạt.

Vậy đấy! Đến ông trời cũng không tha thiết gì cô nữa!

Đột nhiên cô nghe thấy ai đó liên tục gọi tên mình. Giọng rất quen,tuy hớt hải nhưng vẫn có chút lạnh nhạt.

Dương Ngôn để cô dựa vào lòng mình,liên tục gọi tên cô:

– Hứa Hi! Hứa Hi! Sao lại xảy ra chuyện này chứ?

Cô ý thức được mình sắp không xong rồi,chỉ biết lắc nhẹ đầu. Hắn cúi gằm mặt,hơi thở trở nên lạnh giá.

– Trước khi chết,cô có thể làm cho tôi một việc không?

– Là…là….

– Cô gật đầu đồng ý li hôn với tôi đi! Ít nhất thì sau khi cô chết tôi cũng không còn thấy nợ nần gì cô nữa!

Full truyện dưới bình luận nhé các chị

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Cận kề cái chết, chồng ghé tai đòi ly hôn… Cô vợ chết lặng không tin!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt