“Mèo đen nhảy qua qu/an t/ài cô gái m/ất trẻ, vô tình làm l/ộ ra b/í ẩ/n khiến cả làng sữ/ng s/ờ…
Người dân trong làng Tân An vốn sống yên bình bao năm, cho đến khi câu chuyện về Lan xảy ra. Lan là cô gái hiền lành, mới 23 tuổi, đang làm kế toán cho một công ty nhỏ trên huyện. Ai cũng quý mến cô vì tính tình ngoan ngoãn, không gây hi/ềm kh/ích với ai. Thế nhưng, không ai ngờ vào một buổi sáng mưa phùn cuối tháng Bảy, Lan ra đi độ/t ng/ột trong giấc ngủ. Mẹ Lan phát hiện con gái đã l/ạnh ng/ắt từ sớm, bà ng/ã qu/ỵ ngay bên giường, khóc n/ức n/ở gọi chồng dậy. Cả nhà bà/ng ho/àng, bởi đêm trước Lan vẫn cười nói vui vẻ, còn dặn mẹ sáng mai nấu canh bí đỏ cho cô mang đi làm.
Tang lễ được tổ chức ngay hôm sau. Dân làng ai cũng th/ương x//ót, người người kéo đến thắp hương tiễn biệt. Căn nhà nhỏ dựng rạ/p t/ang trắng xóa, tiếng nhạc hiếu vang buồn len lỏi khắp xóm. Trong quan tài, Lan nằm thanh thản, gương mặt vẫn xinh đẹp như khi còn sống. Họ hàng đứng quanh kh/óc không ngừng. Bố Lan chỉ lặng lẽ lau nước mắt, thỉnh thoảng lại nhìn con gái rồi cúi đầu thật sâu.
Khi thầy cú//ng đang làm l/ễ si/êu th/oát, bỗng dưng cả đám đông nhốn nháo. Một con mèo đen ở đâu nhảy vọt qua rạp tang, lao thẳng đến qu//an tà//i. Trong chớp mắt, nó phóng mình lên, vượt qua thithe Lan rồi nhảy xuống đất. Mọi người h//ét lên thấ/t th/anh. Bà nội Lan r/un b/ần b/ật, hai tay chắp trước ngự/c, miệng lẩ/m bẩ/m c/ầu kh/ấn. Mẹ Lan thì ng/ã qu/ỵ, có người phải dìu bà ra ghế ngồi.
Bởi lẽ trong làng này từ xưa đã truyền tai nhau một câu chuyện: “Nếu mèo đen nhảy qua thithe người mới m/ất, người đó sẽ… mở mắt trở lại.” Nhiều người s/ợ h/ãi, b/ịt miện/g không d/ám nói. Thầy cúng hô lớn, yêu cầu mọi người trá/nh sang hai bên. Ông rút nhanh lá b///ùa màu vàng trong túi, đ///ốt lên rồi đi vòng quanh qu///an t///ài, miệng liên tục n//iệm ch//ú.
Đúng lúc ấy, một âm thanh khẽ vang lên…
…Đúng lúc ấy, một âm thanh khẽ vang lên. Một tiếng động nhỏ, mơ hồ, như có gì đó khẽ cựa quậy từ bên trong chiếc quan tài gỗ. Cả không gian rạp tang lập tức im bặt, như thể mọi âm thanh đã bị hút cạn. Hàng trăm ánh mắt người dân làng Tân An đổ dồn về phía chiếc quan tài, sự sợ hãi tột độ hiện rõ trong từng đôi mắt. Họ lùi lại, chen chúc nhau, muốn né tránh nhưng lại không thể rời đi.
Mẹ Lan, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu, ôm chặt lấy Bố Lan, cơ thể bà run bần bật. Bà nấc nghẹn, thều thào, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn và đau đớn: “Lan ơi… con đừng làm mẹ sợ… làm ơn… đừng làm mẹ sợ…!”
Bố Lan, dù đau buồn, cũng không giấu nổi vẻ hoảng hốt. Ông cố gắng siết chặt tay vợ, ánh mắt không rời khỏi quan tài. Bà nội Lan đổ sụp xuống đất, miệng liên tục lẩm bẩm cầu khấn. Thầy cúng đứng cách đó vài bước, lá bùa vẫn cháy dở trên tay, khuôn mặt ông đanh lại, đôi mắt nheo nhỏ đầy cảnh giác nhìn chằm chằm vào quan tài của Lan. Tiếng rì rầm lo sợ bắt đầu lan ra trong đám đông.
Âm thanh mơ hồ từ bên trong quan tài vẫn tiếp tục, tiếng động nhỏ khẽ khàng nhưng đủ để xé toạc sự tĩnh lặng đáng sợ. Tiếng rì rầm lo sợ trong đám đông nhanh chóng biến thành những tiếng thở dốc nặng nề, ai nấy đều dán chặt mắt vào chiếc quan tài gỗ của Lan, chờ đợi một điều gì đó kinh hoàng.
Đúng lúc ấy, một bóng đen thoăn thoắt vụt qua, như một mũi tên xé gió. Từ đâu không rõ, một con mèo đen tuyền, với đôi mắt xanh rờn kỳ dị, lao thẳng tới. Nó nhanh như cắt, bật nhảy một cú cao vút, vượt qua vòng dây trấn yểm mong manh mà Thầy cúng vừa căng ra, và đáp gọn ghẽ, không một tiếng động, lên chính nắp chiếc quan tài. Móng vuốt sắc nhọn của nó khẽ cào trên mặt gỗ cũ, tạo thành một âm thanh rợn người, như tiếng kẽo kẹt của xương cốt.
Cả đám đông người dân làng Tân An như bị điện giật. Một tiếng thét kinh hãi đồng loạt vang lên, cắt đứt bầu không khí nặng nề. Họ hoảng loạn tột độ, chen chúc nhau lùi lại phía sau, ai nấy đều tái xanh mặt, đôi mắt mở to tột độ, in hằn hình ảnh con mèo đen đứng chễm chệ trên quan tài. Ghế đổ loảng xoảng, tiếng chân người xô đẩy hỗn loạn, những lời lẩm bẩm cầu khấn và tiếng khóc thút thít vang lên khắp nơi.
Bà nội Lan, người đang lẩm bẩm cầu khấn, thét lên một tiếng kinh hoàng, hai tay ôm mặt đổ sụp xuống đất, liên tục ú ớ tên Lan. Mẹ Lan, người đã kiệt quệ vì đau đớn, gần như ngất đi trong vòng tay Bố Lan. Ông siết chặt vợ, nhưng ánh mắt ông cũng lộ rõ sự hoảng loạn tột cùng.
Thầy cúng, người đang đứng gần nhất, giật mình đến mức lá bùa màu vàng đang cháy dở trên tay ông ta cũng suýt rơi xuống đất. Sắc mặt ông ta lập tức trở nên nghiêm trọng chưa từng thấy, vầng trán nhăn lại đầy lo lắng, đôi mắt nheo nhỏ đầy cảnh giác nhìn chằm chằm vào con mèo đen, rồi quét qua chiếc quan tài. Ông nhanh chóng bước tới một bước, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể.
“Mọi người giữ bình tĩnh!” Ông lớn tiếng, giọng nói vang vọng và đầy uy lực, cố gắng át đi tiếng ồn ào và sự hỗn loạn đang bao trùm rạp tang.
Lời trấn an của Thầy cúng vang lên, nhưng không đủ để dập tắt sự hoảng loạn đang bùng lên như cháy rừng trong rạp tang. Ông ta biết rõ hơn ai hết, lời trấn an lúc này chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh cho nỗi sợ hãi đang dâng trào trong chính mình. Con mèo đen vẫn đứng chễm chệ trên nắp quan tài, đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào đám đông, như thể nó đang đợi một điều gì đó. Nó khẽ cựa mình, móng vuốt lại cào nhẹ lên mặt gỗ, tạo ra một âm thanh rùng rợn khác.
Thầy cúng, với vẻ mặt nghiêm nghị pha lẫn kinh hoàng, chậm rãi tiến lại gần chiếc quan tài. Mỗi bước chân của ông đều nặng trĩu, như thể đang bước trên băng mỏng. Ông ta biết truyền thuyết về mèo đen không phải là lời nói đùa, và cái cách con mèo này xuất hiện, nhảy thẳng lên quan tài Lan, không thể nào là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Ông vươn bàn tay run rẩy, những ngón tay gầy guộc chạm nhẹ vào nắp quan tài gỗ. Cảm giác lạnh buốt từ mặt gỗ truyền qua, khiến sống lưng ông rợn tóc gáy. Thầy cúng cúi thấp người, nghiêng đầu, áp sát tai vào nắp, cố gắng lắng nghe. Cả rạp tang chìm trong một sự im lặng chết chóc, mọi con mắt đều dán chặt vào Thầy cúng và chiếc quan tài, nín thở chờ đợi.
Một giây, hai giây… rồi Thầy cúng bỗng trợn tròn mắt. Một âm thanh nữa, rõ ràng hơn, không còn mơ hồ như tiếng va đập của những vật dụng tang lễ nữa. Đó là tiếng cựa quậy nhẹ nhàng, như có ai đó đang cố gắng xoay mình, bên trong chiếc quan tài lạnh lẽo. Tiếng động ấy, dù nhỏ bé, nhưng lại đủ sức xé tan màn không khí đặc quánh, đánh thức nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất trong lòng mỗi người.
“Không thể nào!” Thầy cúng hét lên một tiếng kinh hoàng, giọng ông ta khản đặc, như thể vừa chứng kiến điều kinh khủng nhất cuộc đời. Bàn tay ông ta vội vàng rụt lại, ánh mắt thất thần nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài, như không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Khuôn mặt ông trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra. Con mèo đen trên nắp quan tài khẽ “meo” một tiếng trầm đục, như một lời chế giễu.
Một làn sóng kinh hoàng ập đến, xé toạc màn im lặng chết chóc trong rạp tang. Tiếng “Không thể nào!” của Thầy cúng như một quả bom, kích hoạt nỗi sợ hãi nguyên thủy đang bị đè nén. Người dân làng Tân An bắt đầu la hét, chen lấn, cố gắng thoát ra khỏi không gian ngột ngạt này. Ai đó vô tình làm đổ mâm cỗ cúng, bát đĩa vỡ loảng xoảng, càng làm tăng thêm sự hỗn loạn. Những người phụ nữ lớn tuổi ú ớ đọc kinh, tay run rẩy vịn vào nhau. Ánh mắt họ hoang dại, dán chặt vào chiếc quan tài, nơi con mèo đen vẫn thản nhiên đứng đó, cái đuôi ve vẩy nhẹ như trêu ngươi.
Thầy cúng lùi lại, va phải chiếc bàn trà phía sau, suýt ngã. Khuôn mặt ông trắng bệch như tờ giấy, những nếp nhăn hằn sâu hơn vì sợ hãi. Ông ta không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy, hay đúng hơn là ông không muốn tin. Cái truyền thuyết rùng rợn bỗng trở thành hiện thực ngay trước mắt, biến mọi lời trấn an của ông thành trò cười.
Giữa lúc hỗn loạn tột độ, một bóng người gầy gò, run rẩy xô đám đông bước tới. Đó là Bố Lan. Khuôn mặt ông giờ đây không còn vẻ thẫn thờ của người cha mất con, mà là một sự pha trộn kỳ lạ giữa bi thương tột cùng và một tia hy vọng mong manh, điên dại. Đôi mắt ông đỏ hoe, nhưng lại sáng lên một cách bất thường, như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm.
Ông quỳ sụp xuống bên cạnh chiếc quan tài, tay bấu chặt vào mép gỗ lạnh ngắt. Giọng ông nghẹn lại, khản đặc, như thể có ai bóp chặt lấy cổ họng ông: “Thầy… Thầy ơi… xin thầy… xin thầy hãy mở ra, để con được nhìn con lần cuối!”
Lời cầu xin đầy thống thiết ấy như một tiếng sét đánh ngang tai Mẹ Lan. Từ nãy đến giờ, bà chỉ đứng đó, như một cái xác không hồn, những giọt nước mắt đã cạn khô. Nhưng giờ đây, cái hy vọng mong manh đến tàn nhẫn ấy, kèm theo tiếng động quỷ quái từ bên trong, đã đánh gục bà hoàn toàn. Mắt bà trợn trừng, cơ thể run lên bần bật rồi đổ sụp xuống đất. Một tiếng kêu thảm thiết “Lan ơi!” bật ra từ cổ họng bà trước khi bà ngất lịm đi.
Người nhà vội vàng chạy đến đỡ Mẹ Lan dậy, nhưng không ai dám lại gần chiếc quan tài hay Thầy cúng đang đứng chết trân. Sự việc đã vượt quá giới hạn chịu đựng của tất cả mọi người. Không khí đặc quánh sự sợ hãi và tuyệt vọng. Con mèo đen trên nắp quan tài khẽ ngẩng đầu, đôi mắt xanh biếc liếc nhìn Bố Lan đang quỳ gối, sau đó lại thờ ơ cụp xuống, như thể mọi chuyện đang diễn ra đều nằm trong tính toán của nó.
Thầy cúng, dù chân tay còn run rẩy, ánh mắt hoảng loạn đảo qua đám đông và dừng lại ở Bố Lan đang quỳ. Nỗi sợ hãi giằng xé với sự tuyệt vọng. Ông ta hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Ông vung tay về phía vài người đàn ông khỏe mạnh đang đứng phía sau, ra hiệu. Bốn thanh niên làng Tân An, vốn đang đứng nép mình vào tường, giật mình khi ánh mắt Thầy cúng dừng lại ở họ. Họ là những người từng giúp khiêng hòm, nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi về cái truyền thuyết quái ác đã bóp nghẹt mọi dũng khí.
THẦY CÚNG
(Giọng khản đặc)
Các con… các con lại đây! Nâng nắp quan tài lên!
Lời Thầy cúng như một lưỡi dao cứa vào sự im lặng ghê rợn. Bốn người đàn ông nhìn nhau, đồng tử co lại. Chân họ như bị đóng đinh xuống đất. Ai cũng sợ hãi đến tê liệt. Mở ra ư? Mở ra để đối diện với cái gì?
Bố Lan ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào họ, một sự cầu xin pha lẫn ra lệnh.
BỐ LAN
(Thảm thiết)
Làm ơn… Các con làm ơn! Hãy để bố được nhìn con gái bố một lần cuối!
Tiếng van xin thảm thiết của Bố Lan như một mũi tên xuyên thẳng vào lương tâm họ. Dù sợ hãi đến tột độ, nhưng họ không thể từ chối một người cha đang cận kề vực thẳm của sự điên loạn. Ba người liếc nhìn nhau, rồi người thứ tư gật đầu một cách khó khăn.
Họ chậm rãi tiến lại gần chiếc quan tài. Con mèo đen, vẫn thản nhiên ngồi trên nắp, khẽ nhếch mép, để lộ hàm răng trắng sắc. Nó vươn vai, cái đuôi ve vẩy nhẹ như một lời chào đón.
Bốn bàn tay run rẩy chạm vào mép gỗ lạnh ngắt. Họ nhìn Thầy cúng, rồi lại nhìn Bố Lan, gương mặt tái mét.
MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG
Thầy… có chắc không ạ?
Thầy cúng không trả lời, chỉ gật đầu mạnh, cắn chặt môi đến bật máu. Ông ta cũng không chắc, nhưng ông không còn lựa chọn nào khác.
Với một tiếng “hự” nặng nhọc, bốn người đàn ông hợp sức. Cơ bắp họ căng cứng. Chiếc quan tài dường như nặng hơn gấp bội, không phải vì khối lượng, mà vì gánh nặng của nỗi sợ hãi đang đè nén.
CỌT KẸT!
Tiếng gỗ khô khốc cọ vào nhau vang vọng khắp căn nhà tang lễ, nghe rợn người như tiếng xương cốt va vào nhau trong đêm vắng. Âm thanh ấy như một lưỡi hái tử thần, quét qua từng người đang đứng đó. Ai nấy đều nín thở, mắt dán chặt vào khe hở đang dần hé mở, trái tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Con mèo đen khẽ liếc nhìn, ánh mắt xanh biếc đầy vẻ thích thú.
CỌT KẸT!
Tiếng gỗ khô khốc cọ vào nhau vang vọng khắp căn nhà tang lễ, nghe rợn người như tiếng xương cốt va vào nhau trong đêm vắng. Âm thanh ấy như một lưỡi hái tử thần, quét qua từng người đang đứng đó. Ai nấy đều nín thở, mắt dán chặt vào khe hở đang dần hé mở, trái tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Con mèo đen khẽ liếc nhìn, ánh mắt xanh biếc đầy vẻ thích thú.
Nắp quan tài từ từ được nhấc bổng, ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu lướt qua gương mặt xanh xao của Lan. Khói hương bay lãng đãng, che khuất một phần tầm nhìn, càng làm tăng thêm sự rờn rợn. Bốn người đàn ông cố gắng giữ chắc nắp, mồ hôi túa ra trên trán họ không chỉ vì sức nặng mà còn vì nỗi kinh hoàng sắp ập đến.
Và rồi, khi chiếc nắp được đặt hẳn xuống sàn nhà với một tiếng “thịch” khô khốc, mọi thứ như ngưng đọng. Khói hương tan đi, để lộ toàn bộ thi thể của Lan.
Một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt tất cả.
Lan không hề nhắm mắt!
Đôi mắt cô gái mở to, trống rỗng nhìn lên trần nhà. Đồng tử giãn rộng, vô hồn, không có chút sự sống nào phản chiếu trong đó. Một cái nhìn chết chóc, lạnh lẽo, như thể cô đang cố gắng nói điều gì đó từ thế giới bên kia, hay chỉ đơn giản là bị mắc kẹt giữa hai cõi.
“ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÚÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAMột
Tiếng thét xé lòng vừa dứt, không gian nhà Lan chìm trong một sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của những người chứng kiến. Mẹ Lan ngã quỵ xuống đất, đôi mắt bà dại đi vì kinh hoàng, miệng không ngừng mấp máy tên Lan. Bố Lan ôm chặt lấy vợ, khuôn mặt ông tái mét, bờ vai run rẩy. Bà nội Lan lùi lại vài bước, bấu víu vào thành bàn thờ, ánh mắt bà hoảng loạn dáo dác nhìn con mèo đen đang lẳng lặng biến mất vào bóng tối góc nhà. Cả Người dân làng Tân An chìm trong nỗi sợ hãi tột cùng, không ai dám thốt lên lời nào.
Thầy cúng, dù mang danh người có phép tắc, lúc này cũng không giấu nổi vẻ bàng hoàng. Khuôn mặt ông trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm, nhưng ông nhanh chóng xua tay về phía đám đông đang run rẩy, cố gắng trấn an họ bằng một giọng nói run rẩy không kém.
“Bình tĩnh! Mọi người bình tĩnh!” Thầy cúng lắp bắp, giọng ông lạc hẳn đi, “Đây là… đây là do tà khí nhập vào. Đúng rồi! Tà khí! Nó… nó đã nhập vào thi thể của Lan rồi!”
Ông thở dốc, đôi mắt đảo liên hồi như tìm kiếm một thứ gì đó vô hình, sự bối rối và hoảng sợ tột độ hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt. Ông vội vàng lùi lại, nhìn chằm chằm vào đôi mắt vô hồn của Lan.
“Cần phải… cần phải nhanh chóng làm phép! Phải nhanh chóng trấn yểm lại!” Thầy cúng hô lớn, giọng ông đầy vẻ tuyệt vọng và gấp gáp. Ông lật đật tìm kiếm trong túi đồ của mình, bàn tay run rẩy chạm vào những lá bùa màu vàng, như thể đó là hy vọng cuối cùng để cứu vãn tình hình.
Thầy cúng lật đật tìm kiếm trong túi đồ của mình, bàn tay run rẩy chạm vào những lá bùa màu vàng, như thể đó là hy vọng cuối cùng để cứu vãn tình hình. Tiếng lầm bầm cầu khấn xen lẫn tiếng thở dốc của ông chỉ càng làm tăng thêm không khí nặng nề, ngột ngạt bao trùm cả căn nhà. Mẹ Lan vẫn gục đầu trong vòng tay Bố Lan, đôi vai bà rung lên từng đợt, tiếng nấc nghẹn ngào cố kìm nén. Bà nội Lan ôm chặt lấy cột nhà, ánh mắt bà dán chặt vào quan tài như thể sợ hãi một điều gì đó sẽ vụt hiện ra. Người dân làng Tân An tụm lại thành từng nhóm nhỏ, không dám nhìn thẳng, nhưng cũng không thể rời đi.
Trong lúc hỗn loạn tột cùng ấy, một bóng dáng nhỏ thó, lưng còng của một người phụ nữ lớn tuổi từ từ bước lên phía trước. Đó là Bà Mười, người già nhất làng Tân An, nổi tiếng với những lời nói tưởng chừng vu vơ nhưng thường ẩn chứa một sự thật đáng sợ. Bà Mười lặng lẽ tiến đến gần quan tài hơn, đôi mắt mờ đục vì tuổi tác chăm chú nhìn vào đôi mắt mở trừng trừng của Lan. Cả căn phòng như nín thở, mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà.
Bà Mười khẽ cúi xuống, ánh mắt bà quét qua khuôn mặt trắng bệch của Lan, rồi dừng lại ở đôi mắt đang mở. Một tiếng thở dài thoát ra từ kẽ răng run rẩy của bà.
“Đôi mắt này…” Bà Mười thốt lên, giọng nói khàn đặc, nhưng rõ ràng đến từng tai người nghe, “Không phải là đôi mắt của người chết mở ra vì tà khí nhập vào đâu.”
Thầy cúng đang định giơ cao lá bùa, nghe vậy thì khựng lại, đôi mắt tròn xoe nhìn Bà Mười đầy vẻ khó hiểu.
Bà Mười lại cúi sát hơn, bà nhìn chằm chằm vào con ngươi vô hồn của Lan, rồi từ từ ngẩng lên, ánh mắt lướt qua mọi người, dừng lại ở một điểm phía sau nhà.
“Nó… nó đang nhìn về phía…” Bà Mười nói, giọng bà run run, nhưng mỗi từ đều như một nhát dao cứa vào không khí. “…Cái giếng sau nhà!”
Một làn sóng kinh hãi chạy dọc sống lưng những Người dân làng Tân An có mặt. Ai nấy đều quay đầu nhìn về phía cái giếng cũ kỹ nằm khuất sau vườn Nhà Lan, nơi mà từ lâu đã không ai dám lại gần. Sự bàng hoàng, xen lẫn một nỗi sợ hãi mới mẻ và quỷ dị, bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ.
Một làn sóng kinh hãi chạy dọc sống lưng những Người dân làng Tân An có mặt. Ai nấy đều quay đầu nhìn về phía cái giếng cũ kỹ nằm khuất sau vườn Nhà Lan, nơi mà từ lâu đã không ai dám lại gần. Sự bàng hoàng, xen lẫn một nỗi sợ hãi mới mẻ và quỷ dị, bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ.
Cả căn phòng bỗng chốc vỡ òa trong những tiếng xì xào bàn tán. Người dân làng Tân An bắt đầu thì thầm, những câu hỏi không đầu không cuối bay lượn trong không khí nặng nề. Ánh mắt họ, ban đầu hướng về Bà Mười, giờ đây dần chuyển sang cái giếng cạn đã bị lãng quên từ lâu. Một nỗi nghi ngờ mơ hồ, không thể gọi tên, đang dần hình thành trong tâm trí mỗi người.
Bố Lan, người đàn ông đang cố gắng gồng mình chịu đựng nỗi đau tột cùng, bất giác ngẩng đầu. Nỗi đau mất con vẫn như hàng ngàn mũi kim châm vào tim ông, nhưng lời nói của Bà Mười đã khơi lên một điều gì đó khác lạ. Một sự thôi thúc kỳ lạ, một linh cảm lạnh buốt chạy dọc sống lưng, buộc ông phải lên tiếng. Ông nhìn thẳng vào đôi mắt mờ đục của Bà Mười, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên quyết.
“Giếng sao, bà Mười?” Bố Lan hỏi, từng từ như xoáy sâu vào sự im lặng đáng sợ.
Bà Mười nhìn Bố Lan, đôi mắt đục ngầu chứa đựng một nỗi sợ hãi mà cả làng đã chôn giấu bao năm. “Cái giếng sau nhà đó, ông Ba. Nó… nó không phải giếng bình thường đâu.” Giọng bà Mười run rẩy, từng chữ như bị mắc kẹt lại trong cổ họng.
Một sự im lặng đáng sợ bao trùm căn phòng. Người dân làng Tân An nín thở, chờ đợi, ánh mắt dán chặt vào Bà Mười. Họ đều biết về cái giếng đó, nhưng chưa bao giờ dám nhắc đến.
Bố Lan cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nỗi đau mất Lan như bị xé toạc bởi một cảm giác bất an mới, ghê rợn hơn bao giờ hết. Ông quay sang Thầy cúng, ánh mắt đầy thăm dò và cầu cứu.
Thầy cúng, sau một thoáng trầm tư, gật đầu chậm rãi. “Lời của bà Mười không phải là không có căn cứ. Có lẽ, chúng ta cần phải đích thân tới đó.”
Lời Thầy cúng như một hiệu lệnh không lời. Mẹ Lan, Bà nội Lan vẫn còn chìm trong đau khổ và nước mắt, nhưng Bố Lan đã đưa ra quyết định nhanh chóng. Ông nhìn quanh những gương mặt Người dân làng Tân An đang còn bàng hoàng, sự quyết tâm hiện rõ trong đôi mắt đỏ hoe. Một vài người đàn ông trẻ tuổi và dũng cảm trong làng, vốn là hàng xóm thân thiết của gia đình Lan, lặng lẽ bước tới gần, sẵn sàng cùng ông.
“Mang theo đèn pin và cuốc xẻng,” Bố Lan ra lệnh, giọng ông tuy khàn đặc vì mất con nhưng giờ đây pha thêm sự quả quyết, pha lẫn một nỗi sợ hãi lạnh buốt. Ông không biết mình sẽ tìm thấy gì, nhưng trực giác mách bảo ông không thể ngồi yên.
Thầy cúng nhanh chóng đi chuẩn bị một vài vật dụng tâm linh, trong khi những người đàn ông khác vội vã lấy đèn pin và những chiếc cuốc, xẻng cũ kỹ từ góc vườn Nhà Lan. Bóng tối đã phủ kín Làng Tân An, làm tăng thêm vẻ ma mị và rùng rợn cho câu chuyện.
Dưới ánh sáng lờ mờ của những chiếc đèn pin, Bố Lan, Thầy cúng và ba người đàn ông khác thận trọng tiến về phía sau vườn Nhà Lan. Từng bước chân nặng nề in trên nền đất ẩm ướt sau cơn mưa phùn cuối tháng Bảy. Không khí trở nên đặc quánh, mùi đất ẩm và cỏ dại quyện lẫn với một thứ mùi khó tả khác, như mùi của sự mục ruỗng và bí ẩn đang chờ đợi.
Họ không nói với nhau lời nào. Mỗi người đều mang trong mình một gánh nặng riêng: sự lo lắng tột độ cho số phận của Lan, nỗi sợ hãi mơ hồ về truyền thuyết cũ và những điều không thể giải thích. Tiếng ếch nhái kêu râm ran từ xa, tiếng gió xào xạc trên những tán lá như thì thầm những bí mật cổ xưa. Cái giếng cũ kỹ, giờ đây hiện ra mờ ảo dưới ánh đèn pin, như một cái miệng đen ngòm đang chờ nuốt chửng những bí mật kinh hoàng nhất. Tim Bố Lan đập thình thịch, một cảm giác lạnh lẽo len lỏi khắp cơ thể ông. Họ dừng lại cách cái giếng vài bước chân, căng thẳng đến tột cùng.
Bố Lan cùng Thầy cúng và ba người đàn ông trong làng thận trọng tiến thêm vài bước, đến sát miệng cái giếng cũ kỹ. Ngay lập tức, một mùi ẩm mốc khó chịu và mùi tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến ai nấy đều phải nhăn mặt, nín thở. Thứ mùi đó như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lồng ngực họ, mang theo một nỗi sợ hãi nguyên thủy, lạnh lẽo.
Thầy cúng lẩm bẩm một câu chú nghe không rõ, tay nắm chặt lá bùa màu vàng. Những người đàn ông khác đưa đèn pin lên, cố gắng xuyên qua màn đêm đặc quánh.
Bố Lan bước tới gần miệng giếng nhất. Ông hít một hơi thật sâu, rồi cúi người nhìn xuống. Chiếc đèn pin trên tay ông run nhẹ. Đáy giếng sâu hun hút, đen ngòm như một cái hố không đáy nuốt chửng mọi ánh sáng. Một cảm giác rợn người, lạnh lẽo không phải từ nhiệt độ mà từ một nỗi kinh hoàng vô định, chạy dọc sống lưng ông. Bố Lan cảm thấy như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dán chặt vào mình từ dưới vực sâu đó.
Ông cố trấn tĩnh, hít một hơi nữa, rồi cẩn thận soi đèn pin vào sâu bên trong. Ánh sáng vàng yếu ớt cố gắng len lỏi qua làn hơi ẩm đặc quánh. Mắt ông nheo lại, cố gắng định hình mọi thứ trong bóng tối. Và rồi, tầm nhìn của ông dừng lại. Có một vật gì đó lạ lẫm, không rõ hình thù, mắc kẹt ở thành giếng, lấp ló ngay dưới mặt nước đen ngòm, phản chiếu ánh sáng đèn pin một cách kỳ dị. Nó không phải là rác rưởi bình thường. Tim Bố Lan đập thình thịch trong lồng ngực. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán ông.
Bố Lan giật mình lùi lại một bước, hơi thở hổn hển. Ông quay phắt lại, khuôn mặt tái mét trong ánh đèn pin.
“Thầy cúng! Có… có thứ gì đó ở dưới!” ông lắp bắp, giọng run rẩy. “Không phải là rác!”
Thầy cúng lập tức trấn tĩnh, gương mặt nghiêm nghị hơn. Ông ta bước tới, đôi mắt sắc lạnh nhìn xuống đáy giếng nơi Bố Lan vừa soi đèn. Những người đàn ông khác cũng nín thở, tập trung ánh nhìn.
“Cái gì vậy, Bố Lan?” một người đàn ông trong làng thì thào hỏi.
Thầy cúng không trả lời ngay, ông nheo mắt cố gắng nhìn rõ hơn. Sau vài giây, ông quay sang những người đàn ông khác, giọng nói dứt khoát: “Lấy móc câu và dây thừng ra đây! Chúng ta phải kéo nó lên!”
Không ai hỏi thêm. Ba người đàn ông nhanh chóng lấy những dụng cụ đã chuẩn bị sẵn: một chiếc móc sắt lớn buộc vào sợi dây thừng gai dày dặn. Họ chuyền móc câu cho Bố Lan.
“Cẩn thận,” Thầy cúng dặn dò, tay vẫn nắm chặt lá bùa. “Thứ này không đơn giản. Mùi tanh hôi kia… không phải tự nhiên mà có.”
Bố Lan hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Ông quỳ xuống, cẩn thận luồn chiếc móc xuống miệng giếng, điều chỉnh nó theo ánh đèn pin. Mấy người đàn ông khác đứng phía sau, sẵn sàng hỗ trợ. Sợi dây thừng từ từ được thả xuống, dài thêm, dài thêm. Từng phút trôi qua như một thế kỷ. Không khí im lặng đến rợn người, chỉ có tiếng sợi dây cọ vào thành giếng và tiếng gió đêm lướt qua những tán lá cây xào xạc.
Cuối cùng, Bố Lan cảm thấy chiếc móc chạm vào vật gì đó. Ông cố gắng điều chỉnh, cảm nhận sức nặng và hình dạng của nó qua sợi dây. Một cảm giác ghê rợn len lỏi.
“Được rồi!” Bố Lan hô khẽ. “Mọi người cùng kéo!”
Thầy cúng và ba người đàn ông còn lại nắm chặt sợi dây thừng. Họ bắt đầu kéo, từng chút một, với tất cả sức lực. Sợi dây thừng căng lên. Một sức nặng kinh khủng, không ngờ tới, đè lên cánh tay họ. Thứ gì đó dưới đáy giếng dường như không muốn rời đi.
“Mạnh nữa lên!” Thầy cúng thúc giục, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Gân tay của những người đàn ông nổi lên. Họ nghiến răng, dồn hết sức lực. Từ từ, chậm chạp, vật thể đó bắt đầu nhô lên khỏi mặt nước đen ngòm, mang theo những tiếng động ghê rợn của nước và bùn. Mùi tanh tưởi, ẩm mốc càng trở nên nồng nặc, xộc thẳng vào khứu giác, khiến ai nấy đều phải nhăn mặt, có người còn nôn ọe.
Và rồi, sau những nỗ lực tưởng chừng vô tận, vật thể nặng nề cuối cùng cũng được kéo lên khỏi miệng giếng và đặt phịch xuống nền đất ẩm ướt.
Tất cả mọi người đều sững sờ, ánh đèn pin chĩa thẳng vào nó.
Đó là một chiếc túi vải cũ kỹ, to lớn, màu nâu sẫm, sũng nước và dính đầy bùn đất. Nó xẹp lép và nặng trịch, dường như đã nằm dưới giếng rất lâu, thân túi đã mục nát một phần, phả ra mùi hôi tanh khó tả. Chiếc túi vải đó nằm lặng lẽ dưới ánh đèn, như một bí mật ghê rợn vừa được kéo lên từ vực sâu của quá khứ.
Chiếc túi vải to lớn, sũng nước và dính đầy bùn đất, nằm phịch xuống nền đất ẩm ướt. Mùi hôi tanh, ẩm mốc từ nó xộc thẳng vào không khí, khiến ai nấy đều phải nhăn mặt, có người còn nôn ọe. Ánh đèn pin lập lòe chiếu rõ mồn một hình dáng nặng nề của nó.
Thầy cúng hít một hơi thật sâu, gương mặt hiện rõ vẻ kiên quyết. Ông ta bước tới, quỳ xuống cạnh chiếc túi, tay chạm vào lớp vải thô ráp, ướt sũng. Mùi hôi thối càng nồng nặc hơn khi ông ta lại gần, nhưng Thầy cúng dường như không bận tâm. Ông ta nhìn những người đàn ông khác, ánh mắt ra hiệu họ giữ yên lặng và tập trung.
“Thứ này… không phải của người thường,” Thầy cúng thì thầm, giọng khàn đặc. “Cần phải xem bên trong.”
Với sự tò mò và hồi hộp tột độ, Thầy cúng từ từ tháo những nút thắt đã mục nát của chiếc túi vải. Những ngón tay ông ta cẩn thận tách lớp vải cũ kỹ, ẩm ướt ra. Từng chút một, miệng túi hé mở, để lộ một khoảng đen tối bên trong. Những người đàn ông xung quanh nín thở, cố gắng nhìn vào.
Ánh đèn pin của Bố Lan và một người dân làng cùng chĩa vào miệng túi. Bên trong không phải tiền bạc hay vàng bạc lấp lánh như ai đó có thể kỳ vọng. Thay vào đó, một tập hồ sơ cũ nát, ố vàng hiện ra. Những trang giấy đã chuyển sang màu nâu, mép giấy sờn rách, mực in đã nhòe đi một phần vì ngâm nước quá lâu. Bên cạnh đó là một bức thư, cũng đã úa màu thời gian, dường như được gói ghém cẩn thận hơn, nhưng cũng không tránh khỏi sự tàn phá của nước và bùn.
Bố Lan giật mình, ánh mắt ông dán chặt vào những vật thể vừa được kéo ra từ đáy giếng. Gương mặt ông đầy vẻ khó hiểu, xen lẫn chút thất vọng và một nỗi sợ mơ hồ. Ông tiến tới một bước, gần hơn, cố gắng nhìn rõ những dòng chữ đã nhòe trên tập hồ sơ.
“Đây là…” Bố Lan lắp bắp, giọng nói lạc đi. “Không phải là vàng bạc?”
Thầy cúng không trả lời. Ông ta nhẹ nhàng nhặt tập hồ sơ lên, những ngón tay run rẩy khi lật giở những trang giấy mục nát. Một mùi giấy cũ, ẩm mốc và tanh nồng xộc lên. Ông nheo mắt, cố gắng đọc những dòng chữ in mờ. Nhưng chỉ sau vài trang, ông ta lắc đầu, có lẽ vì chữ đã quá nhòe.
Sau đó, Thầy cúng đặt tập hồ sơ xuống, cẩn thận nhặt bức thư đã úa màu lên. Bức thư được gấp làm tư, giấy đã mủn ra ở nhiều chỗ. Ông ta mở ra, tay giữ chặt để nó không bị rách thêm. Ánh đèn pin lập lòe chiếu vào những nét chữ viết tay đã phai mờ, nhưng vẫn còn đủ để nhận ra.
Thầy cúng đưa mắt lướt qua những dòng chữ đầu tiên. Sắc mặt ông ta lập tức thay đổi. Từ vẻ nghiêm nghị ban đầu, giờ đây xen lẫn sự kinh ngạc, rồi từ từ chuyển sang một vẻ mặt đầy nặng nề và lo lắng.
“Thầy cúng! Có chuyện gì vậy?” Bố Lan hỏi, giọng đầy sốt ruột. Ông cảm thấy một dự cảm không lành đang len lỏi. “Thứ đó viết gì?”
Thầy cúng không nói gì. Ông ta đọc tiếp, đôi mắt mở to, ánh mắt dán chặt vào từng chữ, từng dòng. Một sự thật kinh hoàng nào đó dường như đang dần hé lộ qua từng dòng chữ đã nhuốm màu thời gian và bùn đất. Nét mặt ông ta càng lúc càng trở nên nghiêm trọng, như thể ông vừa chạm tay vào một bí mật khủng khiếp, vượt quá mọi dự đoán.
Bố Lan không thể đợi thêm. Một cảm giác bất an cứ thôi thúc, khiến ông phải biết rõ. Ông tiến tới, bàn tay run rẩy đưa ra.
“Thầy cúng, thứ đó… là gì vậy? Xin thầy… hãy để tôi xem,” Bố Lan lắp bắp, giọng nghẹn lại.
Thầy cúng ngước lên, ánh mắt đầy sự phức tạp. Ông ta nhìn chằm chằm vào Bố Lan một lúc lâu, như thể đang cân nhắc điều gì đó vô cùng hệ trọng. Cuối cùng, ông ta thở dài, chậm rãi đưa bức thư cho Bố Lan. Từng động tác đều toát lên vẻ nặng nề, như thể ông đang trao một gánh nặng, một lời nguyền rủa chứ không phải một tờ giấy cũ kỹ.
Bố Lan vội vàng đón lấy bức thư. Lòng bàn tay ông ta lạnh toát, mồ hôi ướt đẫm. Khi những ngón tay chạm vào lớp giấy đã mục nát, cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng. Ông mở bức thư ra, từng chút một, cẩn thận như sợ nó sẽ tan thành tro bụi. Ánh đèn pin của người dân làng lại dồn vào.
Những dòng chữ viết tay đã phai mờ hiện ra dưới ánh sáng yếu ớt, nhưng vẫn đủ để Bố Lan nhận ra nét chữ quen thuộc. Ông nheo mắt, cố gắng đọc từng từ, từng câu. Mùi giấy cũ, bùn đất và một thứ mùi tanh nồng vẫn ám ảnh.
Càng đọc, sắc mặt Bố Lan càng trắng bệch dần. Đôi mắt ông mở to, rồi lại nheo lại, đồng tử co rút vì sốc. Ông đọc một cách chậm chạp, từng chữ như bị mắc kẹt lại trong cổ họng. Một cơn ớn lạnh chạy khắp người ông. Bàn tay đang giữ bức thư run rẩy bần bật, những ngón tay siết chặt đến mức tưởng chừng như sẽ làm nát mảnh giấy mong manh.
Đến giữa bức thư, Bố Lan đột ngột hít mạnh một hơi, rồi lảo đảo. Gương mặt ông ta tái mét, không còn một giọt máu. Đôi mắt long lên, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như vừa đối mặt với một sự thật khủng khiếp không thể chấp nhận.
“Không… không thể nào!” Ông thì thầm, giọng nói lạc đi.
Chân Bố Lan khuỵu xuống. Ông ngã quỵ xuống nền đất ẩm ướt, đầu gối đập mạnh xuống đất nhưng ông không hề cảm thấy đau đớn. Toàn bộ cơ thể ông run lên bần bật, như thể một luồng điện lạnh vừa chạy qua. Bức thư rơi khỏi tay ông, rớt xuống bùn đất, một lần nữa thấm đẫm mùi ẩm mốc.
Thấy vậy, Thầy cúng và những người dân làng vội vàng chạy tới, đỡ ông dậy. Nhưng Bố Lan vẫn cứ thế, đôi mắt dại đi, nhìn vào vô định. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt vốn đã hằn sâu những nếp nhăn vì đau khổ.
“Lan ơi! Con bị oan rồi! Con bị hãm hại!” Bố Lan gào lên trong đau đớn tột cùng, giọng nói đứt quãng, tràn ngập sự tuyệt vọng. Tiếng thét của ông vang vọng khắp không gian tĩnh mịch của đêm khuya, xuyên thấu vào lòng những người chứng kiến, như một lời tố cáo chua xót cho một bi kịch đang dần được hé lộ.
“Lan ơi! Con bị oan rồi! Con bị hãm hại!” Bố Lan gào lên trong đau đớn tột cùng, giọng nói đứt quãng, tràn ngập sự tuyệt vọng. Tiếng thét của ông vang vọng khắp không gian tĩnh mịch của đêm khuya, xuyên thấu vào lòng những người chứng kiến, như một lời tố cáo chua xót cho một bi kịch đang dần được hé lộ.
Thầy cúng khẽ nhíu mày. Ông ta cúi xuống, nhặt vội bức thư đã thấm đẫm bùn đất. Đôi mắt sắc lạnh của ông quét qua những dòng chữ đã nhòe, rồi ngước nhìn những người dân làng đang bàng hoàng. Một bầu không khí nặng nề bao trùm.
“Lá thư này… không phải của người trần viết ra mà là lời nhắn gửi từ dưới cõi âm,” Thầy cúng nói, giọng trầm đục, vang vọng. “Nó tiết lộ một sự thật kinh hoàng… Lan, con bé không chết vì bệnh tật.”
Mẹ Lan, đang được vài người phụ nữ dìu, khụy xuống, đôi mắt dại đi. Bà nội Lan ôm chặt lấy tay Mẹ Lan, khuôn mặt bà cụ trắng bệch vì sợ hãi.
“Không bệnh… vậy là sao, thầy ơi?” Một người dân làng run rẩy hỏi.
Thầy cúng nhìn thẳng vào đám đông, ánh mắt nghiêm nghị. “Lan đã bị sát hại.”
Cả làng như ngừng thở. Một tiếng thét thất thanh của Mẹ Lan xé tan màn đêm, đau đớn và phẫn uất. Bố Lan, vừa được đỡ dậy, lại lảo đảo như sắp ngã.
“Kẻ đứng sau tội ác tày trời này… là một đồng nghiệp của Lan tại công ty nhỏ trên huyện,” Thầy cúng tiếp tục, từng lời như nhát dao cứa vào lòng người nghe. “Vì lòng đố kỵ, vì muốn chiếm đoạt vị trí công việc của con bé, kẻ đó đã nhẫn tâm hạ độc Lan.”
Hơi thở của người dân làng càng lúc càng gấp gáp. Những tiếng xì xào, bàn tán vang lên như ong vỡ tổ, nhưng lại bị dập tắt ngay lập tức bởi sự nghiêm trang của Thầy cúng.
“Vào đêm trước khi Lan lìa trần… kẻ thủ ác đã bỏ thuốc độc vào đồ ăn của con bé,” Thầy cúng nói, đôi mắt đầy thương xót hướng về phía quan tài. “Lan đã ra đi trong đau đớn mà không hề hay biết mình bị hãm hại.”
Thông tin ấy như một sét đánh ngang tai. Khuôn mặt của Người dân làng Tân An từ bàng hoàng chuyển sang căm phẫn tột độ. Những tiếng nức nở, tiếng gầm gừ giận dữ bắt đầu vang lên. Mẹ Lan gào khóc, gọi tên Lan trong tuyệt vọng, như muốn xé toạc màn đêm để đòi lại công bằng cho con. Bố Lan siết chặt tay, những đường gân xanh nổi rõ trên cánh tay gầy guộc. Cơn giận dữ bùng lên, thiêu đốt mọi nỗi đau. Cả làng chìm trong sự bàng hoàng, căm phẫn, một ngọn lửa báo thù dường như đã được nhen nhóm.
Kẻ ác phải đền tội!
Tiếng hô vang lên, xé tan màn đêm u uất, như một lời thề son sắt, một bản án không cần chờ đợi pháp luật. Cơn phẫn nộ bùng cháy trong từng ánh mắt, biến những gương mặt vốn hiền lành của người dân làng Tân An trở nên dữ dằn, kiên quyết. Không còn là tiếng khóc than bi lụy, giờ đây, những tiếng nức nở của Mẹ Lan hòa lẫn với tiếng gầm gừ, thề nguyện của cả làng. Bố Lan, người đàn ông gầy guộc, đứng thẳng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá. Ông siết chặt nắm đấm, không nói một lời, nhưng cả làng hiểu, ông sẽ không để con gái mình ra đi oan uổng.
Lan, cô gái 23 tuổi, là niềm tự hào của làng, của gia đình, nay lại chết thảm vì lòng đố kỵ và sự tàn độc của một kẻ đồng nghiệp. Sự thật kinh hoàng này không chỉ là nỗi đau của riêng gia đình Lan mà còn là vết thương sâu sắc đối với cả làng Tân An, nơi mà tình làng nghĩa xóm vốn được đề cao hơn mọi thứ. Người dân không chỉ thương xót cho số phận nghiệt ngã của Lan, mà còn căm phẫn tột độ kẻ thủ ác đã giấu mặt bấy lâu.
“Chúng ta không thể để nó thoát tội!” Một cụ ông tóc bạc, vốn là trưởng thôn, giọng run run nhưng dứt khoát. “Phải đưa sự thật ra ánh sáng, phải bắt kẻ ác đền tội!”
Cả làng đồng thanh hưởng ứng. Từ những người phụ nữ nức nở, những người đàn ông trầm lặng, đến cả những đứa trẻ đang sợ hãi nép sau lưng cha mẹ, tất cả đều cảm nhận được ngọn lửa công lý đang bùng lên. Họ không chỉ đòi lại công bằng cho Lan, mà còn là đòi lại sự yên bình, công bằng cho chính ngôi làng Tân An. Họ sẽ không ngủ yên chừng nào kẻ sát nhân còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Ngay trong đêm đó, những cuộc họp khẩn được tổ chức, những lá đơn tố cáo được viết vội vàng, và một làn sóng đòi công lý mãnh liệt đã lan tỏa khắp ngôi làng, như một lời hứa danh dự gửi đến linh hồn Lan.
Cuộc đời vốn là một dòng chảy không ngừng, mang theo cả những niềm vui và nỗi buồn, những khởi đầu và những kết thúc. Cái chết bí ẩn của Lan để lại một vết sẹo không thể xóa nhòa trong ký ức làng Tân An, một dấu ấn nghiệt ngã nhưng ý nghĩa. Sự ra đi đột ngột của cô gái 23 tuổi này đã khiến cả cộng đồng bừng tỉnh, nhận ra rằng bóng tối của lòng đố kỵ và tội ác có thể len lỏi vào những nơi yên bình nhất, phá vỡ mọi tĩnh lặng. Sau cơn bão phẫn nộ và khao khát công lý, làng Tân An dần trở lại sự tĩnh lặng, nhưng không phải lãng quên hay chấp nhận. Đó là sự lắng đọng của những bài học sâu sắc về giá trị mong manh của sự sống, tình người khi hoạn nạn, và sức mạnh đoàn kết khi đối mặt bất công.
Lan đã ra đi, nhưng câu chuyện bi thương của cô đã gieo vào lòng mỗi người dân Tân An hạt giống của sự cảnh giác và lòng trắc ẩn, trở thành lời nhắc nhở không bao giờ phai mờ. Làng Tân An, sau biến cố đau lòng, không còn là ngôi làng vô tư lự như trước. Mọi người học cách quan tâm đến nhau hơn, chia sẻ gánh nặng và niềm vui, cảnh giác hơn trước những âm mưu ẩn giấu, và trên hết, yêu thương cuộc sống hơn bao giờ hết. Ánh trăng vẫn dịu dàng vệt bạc trên mái nhà, gió vẫn thì thầm qua những hàng tre xanh mướt. Nhưng mỗi đêm, khi ánh đèn dầu le lói từ những mái hiên, hay khi tiếng chuông chùa vang vọng từ xa, người dân lại nhớ về Lan. Họ tin rằng, linh hồn cô gái trẻ đã tìm thấy sự thanh thản nơi cõi vĩnh hằng, và công lý, dù chậm trễ đến mấy, cuối cùng cũng sẽ được thực thi, mang lại sự bình yên đích thực cho Lan và cả ngôi làng. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, với một tâm hồn biết ơn và trân trọng hơn từng khoảnh khắc, từng con người, từng hơi thở.

